Đêm đã về khuya, những ánh đèn đường vẫn cần mẫn thắp sáng cả thành phố Hạ Long, vẽ nên một bức tranh lung linh dưới bầu trời đêm thăm thẳm. Sau khi tạm biệt nhóm bạn ở quán trà sữa, Long và Linh cùng nhau đi bộ về nhà. Thay vì đi thẳng về con đường quen thuộc, họ đã quyết định rẽ lên Cầu vượt bộ hành, nơi đã chứng kiến biết bao cảm xúc của họ, từ những ngại ngùng đầu tiên cho đến những lời hẹn ước kiên định. Kết cấu thép và bê tông vững chắc của cây cầu vẫn vươn mình giữa không trung, những bậc thang và đường dốc trải dài, dưới chân là dòng xe cộ vẫn tấp nập, hối hả, như dòng chảy không ngừng của cuộc sống.
Gió đêm thổi nhẹ, mang theo chút hơi lạnh đặc trưng của biển, se se qua da thịt, nhưng cũng đủ để làm mái tóc Linh bay bay, vương vấn chút hương thơm dịu nhẹ. Ánh đèn thành phố lấp lánh như những vì sao dưới chân họ, trải dài vô tận, tạo nên một bức tranh huyền ảo, diễm lệ. Không gian trên cầu lúc này khá yên tĩnh, chỉ còn tiếng xe cộ gầm rú mơ hồ dưới đường, tiếng bước chân khẽ khàng của hai người, và tiếng gió thổi nhẹ mang theo mùi khói bụi dịu nhẹ, một mùi hương đặc trưng của đêm thành phố biển.
Linh rụt rè nép sát vào Long, bàn tay nhỏ bé của cô khẽ đan chặt vào tay cậu, cảm nhận hơi ấm và sự vững chãi từ lòng bàn tay ấy. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một nỗi lo lắng khó giấu, những gợn sóng bất an cứ cuộn trào trong đáy mắt.
"Em vẫn hơi lo lắng, Long ạ. Về kết quả, về mọi thứ sắp tới," Linh khẽ nói, giọng cô nhỏ dần, gần như thì thầm trong gió, hòa lẫn vào tiếng rì rào của đêm. "Em sợ... sợ rằng mọi thứ sẽ không như chúng ta mong muốn. Sợ rằng khoảng cách sẽ làm mọi thứ trở nên khó khăn hơn, sợ rằng những lời hứa hẹn sẽ khó lòng giữ trọn..."
Long dừng lại, cậu vòng tay ôm Linh từ phía sau, cằm tựa lên vai cô. Hơi ấm từ cơ thể Long lan tỏa, bao bọc lấy Linh, xua đi cái lạnh của gió đêm và cả nỗi lo lắng đang vương vấn trong lòng cô. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương thoang thoảng từ mái tóc cô, mùi hương quen thuộc đã gắn bó với cậu suốt những năm tháng thanh xuân, như một phần không thể thiếu của cuộc đời cậu.
"Anh cũng vậy, Linh," Long thừa nhận, giọng cậu trầm ấm và chân thành, không chút che giấu. "Anh cũng lo lắng. Nhưng anh tin chúng ta sẽ làm được. Anh tin vào em, và tin vào chúng ta." Cậu siết nhẹ vòng tay, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin vững chãi cho cô, như một lời cam kết không lời. "Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu chuyện rồi, đúng không? Từ những hiểu lầm, những áp lực, đến cả những quyết định lớn như bây giờ. Tình yêu của chúng ta đã đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, em đừng quên điều đó."
Linh tựa đầu vào ngực Long, cảm nhận nhịp đập vững chãi từ trái tim cậu, một nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ, như đang trấn an cô. Lời nói của Long như một liều thuốc an thần, xoa dịu những bất an đang gặm nhấm trong lòng cô. Cô nhắm mắt lại, hít thở sâu, để cho sự bình yên lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi những gánh nặng vô hình.
"Anh hứa là dù có chuyện gì xảy ra, dù cho kết quả thi có thế nào, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau chứ?" Linh hỏi, giọng cô chất chứa một sự mong manh, như muốn tìm kiếm một lời khẳng định chắc chắn, một sợi dây vô hình để níu giữ niềm tin.
Long hôn nhẹ lên đỉnh đầu Linh, rồi thì thầm vào tai cô, giọng cậu đầy kiên định và mạnh mẽ, như một lời thề nguyền. "Anh hứa. Anh hứa với em, Linh. Tình yêu của chúng ta sẽ mạnh hơn mọi khoảng cách, mọi thử thách. Anh sẽ không bao giờ buông tay em. Dù có khó khăn đến mấy, anh cũng sẽ tìm cách để chúng ta luôn ở bên nhau. Em tin anh, đúng không?"
Linh khẽ gật đầu, nước mắt chực trào ra nhưng cô cố kìm lại. Cô tin Long, tin vào tình yêu mà họ đã cùng nhau xây đắp, tin vào lời hẹn ước đã trao. Ánh đèn lấp lánh của thành phố về đêm, nơi Long và Linh cùng nhau ngắm nhìn, tượng trưng cho hy vọng và một tương lai tươi sáng, dù con đường dẫn đến đó có thể gập ghềnh, đầy chông gai. Lời hứa của Long, "mạnh hơn mọi khoảng cách, mọi thử thách", là một lời tiên đoán tinh tế về những khó khăn mà họ sẽ phải đối mặt trong mối tình yêu xa, nhưng cũng là một lời khẳng định về sức mạnh bền bỉ của tình yêu ấy, một tình yêu rực rỡ như nắng Hạ Long.
Họ đứng đó thật lâu, cùng nhau ngắm nhìn thành phố về đêm, chia sẻ những suy nghĩ sâu kín nhất và ước nguyện cho tương lai. Từng hơi thở, từng nhịp đập của trái tim đều hòa quyện vào nhau, tạo nên một sự gắn kết không thể tách rời. Họ biết rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, tình yêu của Long và Linh vẫn sẽ tiếp tục. Lời hẹn ước cho tương lai sẽ là điểm nhấn cuối cùng, mở ra cánh cửa cho phần tiếp theo, nhưng trước mắt, họ sẽ cùng nhau tận hưởng những khoảnh khắc bình yên này, gói ghém chúng lại thành những kỷ niệm không thể nào quên. Tình đầu của họ như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có xa cách, vẫn sẽ mãi mãi thuộc về nhau, cùng nhau vững bước trên con đường phía trước.
***
Sáng hôm sau, mặt trời Hạ Long đã vươn những tia nắng đầu tiên xuyên qua cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể. Không khí của khu tập thể 4-5 tầng, xây dựng từ những năm 80-90, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc đơn giản, với cầu thang bộ cũ kỹ, tường vôi bong tróc và hành lang chung hẹp. Dù đã được sửa chữa và trang trí lại, căn hộ của Linh vẫn toát lên vẻ giản dị, ấm cúng đặc trưng của một gia đình Việt Nam. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm bắt đầu thoang thoảng, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ hòa quyện với mùi hương quen thuộc của gia đình, tạo nên một hỗn hợp vừa thân thuộc vừa gợi lên nỗi lo lắng trong lòng Linh. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể, tiếng TV từ các nhà lân cận, tất cả đều tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật, nhưng hôm nay, Linh chẳng thể nào lắng nghe trọn vẹn.
Linh thức dậy sớm hơn mọi ngày, lòng cô bồn chồn không yên, như có hàng ngàn con bướm đang vỗ cánh trong lồng ngực. Đêm qua, sau lời hứa hẹn trên cầu vượt, cô đã cố gắng trấn an bản thân, nhưng đến sáng, nỗi lo lắng lại ùa về, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Mẹ Hương đã dậy từ sớm, mùi phở gà thơm lừng lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, nhưng Linh chỉ gật đầu qua loa khi mẹ gọi ăn sáng. Cô ngồi vào bàn, nhưng đôi đũa cứ thế khua khoắng trong bát mà không thể nào nuốt trôi một sợi phở nào. Đôi mắt to tròn long lanh của cô liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường, rồi lại nhìn điện thoại, đợi đến giờ công bố điểm thi tốt nghiệp THPT. Mỗi tích tắc trôi qua dường như dài đằng đẵng như cả thế kỷ.
"Mẹ ơi, con hồi hộp quá, không biết con có đỗ không..." Linh khẽ thốt lên, giọng cô run run, chứa đựng nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô vẫn nhớ như in những đêm thức trắng, những trang sách dày cộp, những bài tập khó nhằn. Tất cả những nỗ lực ấy sẽ được đền đáp hay sẽ tan biến như bọt biển?
Mẹ Hương nhẹ nhàng đặt tay lên mái tóc dài đen óng ả của con gái, vuốt ve ân cần. Gương mặt mẹ thanh tú, dịu dàng, luôn nở nụ cười ấm áp, giờ đây cũng ẩn chứa chút lo lắng, nhưng mẹ vẫn cố gắng giữ bình tĩnh để trấn an Linh. "Con gái mẹ giỏi thế này thì lo gì. Cứ bình tĩnh đi con. Mẹ tin con sẽ làm được, và dù kết quả thế nào, mẹ cũng luôn tự hào về con." Lời nói của mẹ như dòng suối mát lành, xoa dịu phần nào trái tim đang đập loạn xạ của Linh.
Cùng lúc đó, tại một căn hộ khác không xa, Long cũng đang trải qua những giây phút căng thẳng tương tự. Phòng cậu được sửa sang khang trang hơn, nhưng vẫn giữ được nét ấm cúng của một gia đình. Ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, rọi thẳng vào màn hình máy tính đang bật. Long ngồi trước bàn học, cố tỏ ra bình tĩnh, nhưng ngón tay cậu vẫn gõ phím liên hồi, hết mở tab này lại chuyển sang tab khác, tìm kiếm thông tin về giờ công bố điểm. Ngoại hình cao ráo, bờ vai rộng của cậu hơi gồng lên, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày lạnh lùng, ít biểu cảm, giờ đây lại ánh lên một vẻ sốt ruột hiếm thấy.
Mẹ Thu Hà, với gương mặt phúc hậu, hay cười, đang chuẩn bị bữa sáng cho cả nhà. Dù bận rộn trong bếp, bà vẫn không ngừng liếc nhìn con trai. Bố Long, ông Trần Văn Hùng, đang đọc báo trên ghế sofa, nhưng tờ báo dường như chẳng lọt vào mắt ông, ánh mắt ông cũng dán chặt vào bóng lưng Long. Cả gia đình Long cũng nín thở chờ đợi, không khí trong nhà đặc quánh sự hồi hộp.
"Bình tĩnh, Long... Chỉ là tốt nghiệp thôi mà," Long tự nhủ, giọng cậu trầm ấm vang vọng trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, cố gắng tự trấn an mình. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi thở ra từ từ, nhưng nhịp tim vẫn không thể ổn định.
Em gái Long, Trần Hoàng Anh, đang ngồi bên cạnh, tay cầm điện thoại nhưng cũng chẳng thể tập trung chơi game. Cô bé nhìn anh trai, rồi lại nhìn màn hình máy tính. "Anh Long, anh làm em cũng hồi hộp theo rồi đấy! Cứ như là em thi ấy!" Hoàng Anh nói, giọng pha chút trêu chọc nhưng cũng đầy lo lắng.
Long chỉ khẽ cười, một nụ cười gượng gạo. Cậu biết, đây không chỉ là kết quả của riêng cậu, mà còn là niềm hy vọng của cả gia đình, là bước đệm quan trọng cho tương lai. Cậu nhớ lại lời hứa với Linh đêm qua, về việc họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Lời hứa ấy vừa là động lực, vừa là áp lực vô hình.
Khi đồng hồ điểm đúng 8 giờ sáng, một luồng điện chạy dọc sống lưng Linh. Cô run rẩy cầm điện thoại, đầu ngón tay cái lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng. Cánh cửa trang web của Sở Giáo dục và Đào tạo như một cánh cửa định mệnh, chứa đựng tất cả những nỗ lực và hy vọng của cô. Cô hít sâu, nhấn vào đường link, rồi nhập số báo danh đã ghi nhớ từ lâu. Tim cô đập thình thịch, mạnh đến nỗi cô có thể nghe thấy rõ ràng trong tai mình.
Cùng lúc đó, Long cũng click chuột vội vã, mở tab mới trên trình duyệt. Con trỏ chuột lướt nhanh trên màn hình, tìm kiếm mục tra cứu kết quả. Bàn tay cậu hơi run nhẹ khi nhập từng con số trong số báo danh. Tiếng bàn phím lạch cạch vang lên trong căn phòng im ắng, như nhịp đập gấp gáp của thời gian. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu trên khuôn mặt căng thẳng của cậu, làm nổi bật đường nét góc cạnh, sống mũi cao.
Cả hai đều đang đối mặt với khoảnh khắc định mệnh, khoảnh khắc mà họ đã chờ đợi suốt bao nhiêu tháng ngày ròng rã, khoảnh khắc sẽ quyết định một phần quan trọng của tuổi thanh xuân rực rỡ này.
***
Thời gian như ngừng lại trong khoảnh khắc. Linh nín thở, đôi mắt to tròn dán chặt vào màn hình điện thoại. Từng dòng chữ hiện ra, chậm rãi, như đang cố tình trêu ngươi sự kiên nhẫn của cô. Trang web load xong, hiện lên một bảng điểm với các môn thi và tổng điểm. Linh đưa mắt dò tìm, từng con số nhảy múa trước mắt, cho đến khi cô nhìn thấy dòng chữ quen thuộc: "Đỗ tốt nghiệp THPT."
Một cảm giác vỡ òa ập đến, mạnh mẽ đến nỗi cô không thể kiềm chế được. Nước mắt trào ra, nóng hổi lăn dài trên má, không phải vì buồn, mà vì sung sướng, vì nhẹ nhõm. Một gánh nặng khổng lồ dường như vừa được nhấc bổng khỏi lồng ngực cô. Cô bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào nhưng tràn đầy hạnh phúc, vang vọng trong căn bếp nhỏ.
Mẹ Hương, đang đứng bên cạnh với vẻ mặt căng thẳng tột độ, thấy con gái bật khóc thì vội vàng chạy đến. Ban đầu, mẹ còn lo lắng, nhưng khi nhìn thấy dòng chữ trên màn hình điện thoại và nụ cười rạng rỡ sau làn nước mắt của Linh, mẹ cũng không kìm được xúc động. "Con đỗ rồi mẹ ơi! Con đỗ rồi!" Linh vừa khóc vừa nói, giọng cô lạc đi vì sung sướng, nhưng vẫn đủ để mẹ nghe rõ.
Mẹ Hương ôm chầm lấy con gái, siết chặt cô vào lòng. Hơi ấm từ vòng tay mẹ, mùi hương quen thuộc của mẹ, tất cả như xoa dịu mọi mệt mỏi, mọi lo âu đã qua. "Mẹ biết mà! Con gái mẹ giỏi quá!" Mẹ thì thầm, giọng run run, đôi mắt mẹ cũng hoe đỏ. Hai mẹ con cứ thế ôm nhau, cùng chia sẻ khoảnh khắc hạnh phúc tột cùng này. Niềm vui lan tỏa khắp căn hộ, xua tan đi mọi lo lắng ban sáng. Bầu không khí ấm cúng, quen thuộc bỗng trở nên rạng rỡ hơn bao giờ hết, như ánh nắng ban trưa Hạ Long rực rỡ chiếu rọi vào từng ngóc ngách của căn nhà.
Cùng lúc đó, tại nhà Long, một nụ cười nhẹ nhõm và tự hào cũng hiện rõ trên môi cậu. Long đã đỗ. Không có tiếng reo hò ồn ào như ở nhà Linh, nhưng sự nhẹ nhõm trong không khí đủ để cả gia đình cảm nhận. Long khẽ thở phào, tựa lưng vào ghế, đôi mắt nhắm lại một lát, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi. Cậu đã làm được. Kết quả này không chỉ là của riêng cậu, mà còn là sự an tâm cho bố mẹ, và hơn thế nữa, là lời khẳng định cho lời hứa của cậu với Linh.
Không chần chừ, Long nhanh chóng cầm điện thoại, ngón tay lướt nhanh trên màn hình, tìm số của Linh. Tiếng chuông điện thoại reo vang trong căn bếp nhà Linh, làm cô giật mình. Vừa thoát khỏi vòng tay mẹ, cô vội vàng bắt máy, giọng vẫn còn nghèn nghẹn vì xúc động.
"Long, em... em đỗ rồi!" Linh nói, chưa kịp để Long lên tiếng.
Ở đầu dây bên kia, giọng Long trầm ấm, nhưng lần này lại pha chút vui vẻ hiếm thấy, một sự phấn khích được kìm nén. "Linh, em đỗ rồi chứ? Anh cũng đỗ rồi này! Mừng quá!" Cậu gần như hét lên, điều mà cậu ít khi làm.
"Long! Em... em cũng đỗ rồi! Mừng quá!" Linh lặp lại, tiếng cười và tiếng khóc hòa lẫn vào nhau. Niềm vui sướng được chia sẻ nhân đôi, lan tỏa qua từng con sóng âm thanh điện thoại.
Mẹ Thu Hà và bố Trần Văn Hùng nhìn Long mỉm cười. Mặc dù Long luôn tỏ ra tự lập và mạnh mẽ, nhưng trong khoảnh khắc này, họ nhìn thấy một cậu con trai vừa trút bỏ được gánh nặng, một nụ cười thật sự rạng rỡ trên môi cậu. Mẹ Thu Hà nhẹ nhàng đặt tay lên vai Long, khẽ xoa. "Mẹ biết con sẽ làm được mà. Chúc mừng con trai của mẹ." Bố Long cũng gật đầu hài lòng, ánh mắt đầy tự hào.
Hai gia đình, cách nhau không xa, đều chìm trong niềm vui vỡ òa. Kết quả tốt nghiệp THPT, dù chỉ là một cột mốc đầu tiên, nhưng nó đã khẳng định những nỗ lực không ngừng nghỉ của Long và Linh trong suốt ba năm cấp ba. Đó là một sự ghi nhận xứng đáng, một lời động viên to lớn cho những bước đi tiếp theo. Cả Long và Linh đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm vô cùng, như thể họ vừa vượt qua một ngọn núi cao, và giờ đây, trước mắt họ là một thung lũng xanh tươi, hứa hẹn những điều tốt đẹp đang chờ đón. Tình đầu của họ, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã vượt qua một thử thách, trở nên vững chắc hơn, tươi sáng hơn.
***
Buổi chiều, quán Cafe Sắc Màu tấp nập hơn ngày thường, nhưng vẫn giữ được nét ấm cúng, lãng mạn vốn có. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi ánh nắng nhẹ nhàng len lỏi vào, tạo nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa cổ điển. Nội thất được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, những bức tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái, mời gọi. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi giữa những cuộc trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn, nơi hương cà phê đậm đà hòa quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò, thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn.
Long, Linh và nhóm bạn thân — Hùng, Mai, Lan — đã hẹn nhau tại đây để ăn mừng. Không khí ban đầu là những tiếng reo hò, chúc mừng rộn rã. Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và đôi mắt híp khi cười, là người pha trò chính, khiến mọi người cười ngả nghiêng. Cậu ta vỗ vai Long và Linh thùm thụp, giọng lanh lảnh, pha chút tự hào.
"Đấy! Tao đã bảo rồi, trình độ học bá của chúng ta thì tốt nghiệp là chuyện nhỏ như con thỏ!" Hùng nói, rồi nháy mắt tinh nghịch, khiến cả bàn bật cười. "Thế nào, Long 'mặt lạnh', Linh 'nữ thần', giờ đã thấy nhẹ nhõm hơn chưa?"
Long chỉ khẽ lắc đầu cười, trong khi Linh véo nhẹ vào cánh tay Hùng. "Nói gì lạ vậy cha nội! Làm như mình mày đỗ không bằng!" Linh cười khúc khích, gương mặt rạng rỡ chưa từng thấy.
Hoàng Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, mỉm cười nhẹ nhàng. "Chúc mừng mọi người! Ai cũng đỗ hết, mừng quá! Thật sự là một gánh nặng đã trôi qua rồi." Mai nói, giọng nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui. Cô ấy luôn là người lắng nghe và chia sẻ một cách chân thành nhất.
Vũ Thanh Lan, cô bạn với dáng người khỏe khoắn, năng động và mái tóc ngắn ngang vai, cũng không kém phần phấn khích. "Tuyệt vời! Vậy là chúng ta đã hoàn thành một chặng đường rồi! Phải ăn mừng lớn chứ!" Lan nói, giọng rõ ràng, dứt khoát, rồi giơ ly nước trái cây của mình lên. Cả nhóm cùng cụng ly, tiếng "leng keng" vui tai hòa cùng tiếng nhạc.
Họ kể cho nhau nghe về khoảnh khắc tra cứu điểm, về sự căng thẳng tột độ và niềm vui vỡ òa. Long kể về vẻ mặt nghiêm trọng của bố và sự hồi hộp của mẹ, còn Linh thì tả lại cảnh cô ôm mẹ khóc nức nở. Hùng thì tự phong mình là "thám tử công nghệ", đã mày mò đủ mọi cách để truy cập website nhanh nhất. Cả nhóm cười vang, những kỷ niệm đẹp của tuổi học trò ùa về, lấp đầy không gian quán cà phê.
Tuy nhiên, sau những phút giây vỡ òa của niềm vui chung, một sự im lặng thoáng qua bỗng bao trùm khi Lan, với tính cách thẳng thắn và thực tế của mình, khẽ thở dài. "Nhưng mà... còn Đại học nữa chứ. Áp lực vẫn còn nguyên." Câu nói của Lan như một gáo nước lạnh, dội vào không khí vui vẻ đang ngập tràn, kéo mọi người trở về với thực tại.
Linh khẽ rụt vai, nụ cười trên môi cô hơi tắt đi. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt to tròn lại ánh lên một chút lo lắng. "Đúng rồi, tự nhiên thấy lo quá Long ơi." Cô nắm nhẹ lấy tay Long dưới gầm bàn, tìm kiếm sự an ủi.
Long siết nhẹ bàn tay Linh, ánh mắt cậu đầy kiên định và trấn an. Cậu hiểu rõ nỗi lo lắng trong lòng cô, bởi đó cũng là nỗi lo chung của tất cả bọn họ. Long hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách nhìn lướt qua từng người bạn, rồi dừng lại ở Linh. "Đừng lo, chúng ta đã cùng nhau vượt qua tốt nghiệp, Đại học cũng vậy thôi. Cứ tin vào bản thân và tin vào chúng ta." Giọng cậu trầm ấm, vang lên đầy sức mạnh và niềm tin, như một điểm tựa vững chắc giữa những bấp bênh. Cậu muốn truyền đi thông điệp rằng, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, họ vẫn sẽ có nhau, vẫn sẽ cùng nhau vượt qua.
Hùng, sau một thoáng im lặng, cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần. "Đúng đấy! Long nói đúng! Cứ tin tưởng vào bản thân đi! Mấy cái trường đại học đấy, rồi cũng sẽ phải quỳ gối trước trí tuệ của chúng ta thôi!" Cậu ta nói, cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng.
Mai gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Dù sao thì, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi. Giờ chỉ còn chờ đợi nữa thôi. Quan trọng là chúng ta vẫn ở đây, cùng nhau."
Lời nhắc nhở về "kỳ thi Đại học" và "áp lực vẫn còn nguyên" rõ ràng báo hiệu rằng những chương tiếp theo sẽ tập trung vào sự chờ đợi, kết quả và những tác động của nó. Sự động viên kiên định của Long dành cho Linh, "Cứ tin vào bản thân và tin vào chúng ta", củng cố thông điệp về tình yêu bền vững, sẽ là điểm tựa cho họ vượt qua thử thách sắp tới. Cảnh nhóm bạn tụ tập, vui vẻ nhưng vẫn có chút u hoài, gợi ý về những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi học trò trước khi mỗi người một ngả, mỗi người một con đường riêng.
Họ tiếp tục trò chuyện, không khí lại dần trở nên sôi nổi hơn, nhưng sâu thẳm trong lòng mỗi người, một áp lực mới đã bắt đầu len lỏi. Đó là áp lực của sự chờ đợi, của những quyết định lớn lao sắp tới. Nhưng ít nhất, ngay lúc này, họ vẫn còn ở bên nhau, dưới ánh nắng chiều tà của Hạ Long, cùng nhau chia sẻ niềm vui của một chặng đường đã qua và những lo lắng về một tương lai chưa xác định. Tình bạn keo sơn và tình yêu son sắt của Long và Linh, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho họ qua những con sóng lớn sắp tới. Họ biết rằng, dù kết quả đại học có ra sao, tình yêu của họ, lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, vẫn sẽ vẹn nguyên, hứa hẹn một tương lai tươi sáng và mở ra cánh cửa cho hành trình trưởng thành và khám phá thế giới đại học.