"Đúng đấy! Long nói đúng! Cứ tin tưởng vào bản thân đi! Mấy cái trường đại học đấy, rồi cũng sẽ phải quỳ gối trước trí tuệ của chúng ta thôi!" Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp lại khi cười, cố gắng pha trò để giảm bớt căng thẳng, giọng nói lanh lảnh vang lên giữa không gian quán cà phê. Cậu ta vỗ đùi đánh đét, khiến Long và Linh bật cười, xua đi phần nào sự lo lắng đang len lỏi.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn trầm tính với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, nhẹ nhàng gật đầu đồng tình. Ánh mắt sáng thông minh sau cặp kính cận của cô lướt qua từng người, cuối cùng dừng lại ở Linh, khẽ mỉm cười. "Đúng vậy. Dù sao thì, chúng ta đã cố gắng hết sức rồi. Giờ chỉ còn chờ đợi nữa thôi. Quan trọng là chúng ta vẫn ở đây, cùng nhau." Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng chứa đựng một sự kiên định và ấm áp đáng ngạc nhiên. Lời nói của cô ấy như một chiếc neo, níu giữ mọi người lại với khoảnh khắc hiện tại, nơi tình bạn vẫn vẹn nguyên, chưa bị những dòng chảy tương lai cuốn đi.
Quán Cafe Sắc Màu vào buổi chiều muộn ngập tràn ánh nắng vàng dịu, như một bức tranh thủy mặc được vẽ bằng những gam màu pastel. Từng tia nắng xiên qua khung cửa sổ lớn, hắt lên những bức tường được sơn màu xanh ngọc và hồng phấn, làm nổi bật những chậu cây xanh treo tường và những bức tranh vẽ tay tinh xảo. Không khí trong quán là sự pha trộn tinh tế của hương cà phê đậm đà, quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng và hương hoa ly trắng cắm trên bàn, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu đến lạ. Tiếng xay cà phê đều đặn, nhịp nhàng như một bản nhạc nền êm ái, xen lẫn tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ. Những tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng khác tạo thành một bản giao hưởng nhẹ nhàng, không ồn ào mà chỉ làm tăng thêm vẻ sống động cho không gian.
Nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan, Tùng đang ngồi ở một góc quen thuộc, nơi có chiếc ghế sofa dài êm ái, đối diện với ô cửa sổ nhìn ra con hẻm nhỏ rợp bóng cây. Ban đầu, không khí rộn ràng bởi niềm vui đỗ tốt nghiệp, tiếng cười nói không ngớt. Hùng không ngừng pha trò, kể lại đủ thứ chuyện hài hước trong quá trình tra cứu điểm, từ việc cậu ta "hack" đủ mọi trang web đến nỗi mạng lag "sập nguồn" cả khu phố. Cả nhóm cười vang, những tiếng cười giòn tan lấp đầy không gian nhỏ, xua đi những lo âu mới chớm. Long vẫn luôn là tâm điểm của sự chú ý, những lúc cậu cười, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ ấm áp, nụ cười nhẹ làm gương mặt góc cạnh thêm phần rạng rỡ. Linh ngồi cạnh cậu, mái tóc dài óng ả thả tự nhiên, thỉnh thoảng cô dựa đầu vào vai Long, nụ cười tươi tắn như ánh nắng Hạ Long, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt to tròn, vẫn ẩn chứa một chút bâng khuâng.
Mấy đứa gọi đồ uống. Long chọn một ly cà phê đen đá, vị đắng quen thuộc giúp cậu tỉnh táo và tập trung. Linh gọi một ly trà sữa trân châu đường đen, món khoái khẩu của cô, ngọt ngào và béo ngậy như tuổi thanh xuân của họ. Hùng không thể thiếu một ly soda dâu rừng mát lạnh, màu đỏ tươi tắn như tính cách sôi nổi của cậu. Mai nhâm nhi ly trà hoa cúc, thanh nhẹ và dịu mát, rất hợp với vẻ trầm lắng của cô. Lan, với tính cách năng động, chọn một ly nước ép cam tươi, tràn đầy vitamin và năng lượng. Tùng, như thường lệ, gọi một ly cà phê sữa đá, cách pha chế cầu kỳ hơn một chút, thể hiện gu của cậu. Cậu ta ngồi đối diện Long và Linh, thỉnh thoảng nhấp một ngụm, ánh mắt sắc sảo lướt qua nhóm bạn.
Hùng vẫn chưa chịu ngồi yên. Cậu ta lục lọi chiếc điện thoại, rồi bất chợt reo lên: "Này, nhớ cái lần mình đi Hạ Long không? Hồi đó Long còn ngầu lòi hơn bây giờ, còn Linh thì cứ như cô tiên ấy!" Cậu ta chìa ra một bức ảnh chụp nhóm kỷ niệm chuyến đi Hạ Long, cả bọn đang cười tươi rói trên bãi biển. Bức ảnh được chụp vào một buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn nhuộm đỏ cả một vùng trời, những con sóng bạc đầu vỗ nhẹ vào bờ cát trắng. Trong ảnh, Long đứng cạnh Linh, tay cậu khoác nhẹ qua vai cô, cả hai nở nụ cười rạng rỡ, ánh mắt chất chứa tình cảm. Hùng thì đang tạo dáng bá đạo, Mai cười mỉm chi, Lan giơ ngón cái, còn Tùng đứng hơi xa một chút, một nụ cười hiếm hoi nở trên môi.
"Ôi trời, nhìn cái mặt của Hùng kìa, đúng là 'thảm họa thời trang'!" Lan phá ra cười, giọng rõ ràng, dứt khoát. Cô ấy trêu chọc Hùng, cố gắng xua đi cái không khí có chút trầm lắng vừa rồi.
Hùng không những không giận mà còn tự hào vuốt tóc. "Đấy là phong cách! Mấy đứa không hiểu đâu! Nhưng mà công nhận, chuyến đi đó vui thật. Tớ nhớ nhất là cái lần mình đi thuyền ra vịnh, sóng đánh tung tóe, Long với Linh thì cứ ôm nhau như sam ấy!" Cậu ta cố tình nói to, chọc ghẹo.
Mặt Linh khẽ đỏ ửng, cô véo nhẹ vào tay Long dưới gầm bàn. Long chỉ cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn cô, rồi nhìn về bức ảnh. "Hồi đó đúng là vui thật. Mỗi lần nhìn lại mấy bức ảnh này, tớ lại thấy như mới hôm qua." Giọng cậu trầm ấm, vang lên như một lời thì thầm.
Mai cũng nhìn vào bức ảnh, đôi mắt cô hơi nheo lại sau cặp kính. "Đúng là những kỷ niệm vô giá. Tình bạn của chúng ta đã được vun đắp từ những chuyến đi như vậy, từ những buổi học nhóm, những trận bóng đá, cả những lần cãi vã vu vơ nữa." Cô ấy nói, rồi khẽ thở dài. "Mới ngày nào còn bỡ ngỡ bước chân vào cấp ba, vậy mà giờ đã sắp mỗi người một ngả rồi."
Câu nói của Mai như một sợi dây vô hình, kéo tất cả về lại với thực tại. Nụ cười trên môi Hùng cũng tắt dần, cậu ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang dần lụi. Tùng, người vẫn luôn giữ vẻ điềm tĩnh, bất chợt nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt cậu có vẻ suy tư hơn.
Linh cảm nhận rõ rệt sự thay đổi trong không khí. Cô siết nhẹ bàn tay Long, tìm kiếm sự trấn an. Trong lòng cô, một cảm giác bâng khuâng khó tả đang dâng lên. Niềm vui đỗ tốt nghiệp vẫn còn đó, nhưng nó đã bị che mờ bởi nỗi lo về tương lai. Liệu tình bạn này, tình yêu này, có giữ được vẹn nguyên khi mỗi người có một con đường riêng? Long hiểu rõ những gì Linh đang nghĩ. Cậu đặt tay lên mu bàn tay cô, nhẹ nhàng xoa xoa, như một lời khẳng định không cần nói thành lời. "Đừng lo, Linh. Chúng ta sẽ luôn có nhau mà."
Long nhìn lướt qua từng người bạn, ánh mắt cậu ánh lên sự kiên định. Cậu biết rằng, mỗi người trong số họ đều đang đối mặt với những nỗi lo lắng tương tự. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng mong manh như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể cuốn trôi đi tất cả nếu không biết cách giữ chặt. Cậu muốn là điểm tựa, không chỉ cho Linh, mà cho cả nhóm. Cậu tin rằng, dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, tình bạn và tình yêu của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối.
***
Khi ánh hoàng hôn dần tắt, những tia nắng cuối cùng của ngày lùi dần về phía chân trời, nhường chỗ cho bầu trời chuyển mình sang những gam màu tím hồng lãng mạn. Quán Cafe Sắc Màu bắt đầu lên đèn, những ánh đèn vàng dịu hắt ra, tạo nên một không gian ấm cúng và có phần lắng đọng hơn. Tiếng nhạc acoustic cũng trở nên trầm hơn, nhẹ nhàng hơn, như vỗ về những tâm hồn đang bâng khuâng. Hương cà phê vẫn thoảng trong không khí, nhưng giờ đây nó hòa quyện với mùi ẩm của đêm sắp xuống, tạo nên một cảm giác vừa thân quen vừa có chút xa lạ.
Cuộc trò chuyện giữa nhóm bạn cũng dần chuyển sang một chủ đề nghiêm túc hơn: những dự định tương lai. Lan, với tính cách thẳng thắn và thực tế của mình, là người mở lời. Cô đặt ly nước ép cam đã vơi xuống bàn, đôi mắt tinh nhanh nhìn quanh một lượt. "Nói thật, tớ đã nộp hồ sơ vào Đại học Ngoại ngữ rồi. Tớ muốn học ngành Du lịch Quốc tế, sau này sẽ làm hướng dẫn viên du lịch, được đi khắp nơi, khám phá thế giới." Giọng cô dứt khoát, đầy nhiệt huyết, ánh mắt lấp lánh niềm mơ ước. "Tớ nghĩ, đó là cách tốt nhất để tớ được tự do, được sống với đam mê của mình."
Hùng nghe vậy liền chống cằm, đôi mắt híp lại suy tư. "Ôi, nghe Lan nói mà tớ cũng thấy nôn nao quá. Tớ thì khác Lan một chút, tớ cũng muốn học Du lịch, nhưng chắc là sẽ thi vào một trường ở gần đây, để sau này có thể làm quản lý khách sạn ở Hạ Long. Được ở gần nhà, mà vẫn được tiếp xúc với khách du lịch muôn nơi. Rồi sau này, tớ sẽ mở một chuỗi khách sạn mang tên 'Hùng Béo' nữa chứ!" Cậu ta nói, rồi cười phá lên, cố gắng pha trò để giảm bớt sự căng thẳng đang dâng lên trong không khí. Nhưng trong nụ cười ấy, vẫn có một chút bâng khuâng, một chút gì đó của nỗi lo xa. Cậu muốn ở lại Hạ Long, ở lại nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tình bạn của họ đã được vun đắp.
Mai, cô bạn trầm tính, đẩy gọng kính lên cao. "Tớ thì vẫn kiên định với ngành Y khoa. Tớ biết sẽ rất vất vả, nhưng tớ tin đó là con đường tớ muốn đi. Tớ muốn giúp đỡ mọi người, muốn mang lại nụ cười cho những bệnh nhân." Giọng Mai nhỏ nhẹ, nhưng toát lên một sự quyết tâm sắt đá. Cô ấy luôn là người có lý tưởng rõ ràng, và dù con đường có chông gai đến đâu, cô vẫn sẽ bước đi. "Mẹ tớ bảo, học Y là một hành trình dài, nhưng tớ sẵn sàng chấp nhận."
Đến lượt Tùng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cậu. Tùng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh, nhấp một ngụm cà phê sữa đá, rồi từ tốn đặt ly xuống. "Ba tớ muốn tớ sang Singapore du học ngành Quản trị Kinh doanh. Ông ấy bảo môi trường bên đó sẽ giúp tớ phát triển toàn diện hơn. Tớ vẫn đang cân nhắc." Giọng cậu nhanh, dứt khoát nhưng lại có một chút lưỡng lự. Khuôn mặt ưa nhìn, phong độ của cậu hiện lên vẻ suy tư. Du học là một cơ hội lớn, nhưng cũng đồng nghĩa với việc cậu sẽ phải rời xa tất cả những gì quen thuộc, rời xa Hạ Long và nhóm bạn. Long biết, Tùng luôn là người có những lựa chọn độc lập, nhưng lần này, quyết định có vẻ nặng nề hơn.
Linh lắng nghe từng người bạn chia sẻ, trong lòng cô dấy lên một cảm xúc lẫn lộn. Vui cho những ước mơ, nhưng cũng buồn vì nhận ra rằng mỗi người rồi sẽ rẽ sang một hướng khác. Cô quay sang nhìn Long, ánh mắt to tròn ánh lên một chút lo lắng. "Còn Long và Linh thì sao?" Giọng cô nhỏ hơn hẳn, như thể cô sợ phải đối mặt với câu trả lời. Cô nắm nhẹ lấy tay Long dưới gầm bàn, tìm kiếm sự trấn an quen thuộc. Bàn tay Long ấm áp, và sự hiện diện của cậu là điểm tựa duy nhất của cô lúc này.
Long siết nhẹ bàn tay Linh, ánh mắt cậu đầy kiên định và trấn an. Cậu hít một hơi thật sâu, đôi mắt hổ phách nhìn lướt qua từng người bạn, rồi dừng lại ở Linh. "Anh muốn thi Bách Khoa, còn Linh thì Sư phạm." Giọng cậu trầm ấm, vang lên rõ ràng, dứt khoát. "Dù có xa nhau, chúng ta vẫn sẽ cố gắng. Anh tin, khoảng cách không thể chia cắt được chúng ta, miễn là chúng ta luôn tin tưởng vào nhau." Cậu không nói những lời sáo rỗng, mà là một lời hứa, một lời khẳng định đầy trách nhiệm. Lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối cho họ qua những con sóng lớn sắp tới.
Lời nói của Long như một lời tuyên bố, không chỉ cho Linh mà cho cả nhóm. Mọi người đều im lặng lắng nghe, rồi Hùng khẽ vỗ tay. "Đấy! Tình yêu đích thực là đây chứ đâu! Long và Linh kiểu gì cũng sẽ vượt qua hết thôi!" Hùng cố gắng nói thật to, nhưng giọng cậu cũng có chút trầm hơn.
Lan gật đầu, ánh mắt tinh nhanh của cô nhìn Long và Linh đầy ngưỡng mộ. "Đúng là ngưỡng mộ hai cậu thật. Tớ hy vọng các cậu sẽ luôn giữ vững lời hứa này."
Mai mỉm cười nhẹ. "Dù có xa nhau, nhưng chúng ta vẫn sẽ là bạn. Mọi người cứ yên tâm theo đuổi ước mơ của mình đi."
Những lời nói về tương lai, về những con đường khác biệt đã tạo ra một làn sóng cảm xúc lẫn lộn trong cả nhóm. Niềm vui của buổi chiều đã dần nhường chỗ cho nỗi bâng khuâng, tiếc nuối. Mỗi người đều nhận ra rằng, đây có thể là một trong những lần cuối cùng họ ngồi bên nhau trọn vẹn như thế này, trước khi cuộc sống đẩy họ về những ngả đường khác nhau. Linh nhìn Long, trong lòng cô dấy lên một nỗi sợ hãi mơ hồ về sự chia xa, nhưng cũng có một niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của họ. Long nắm chặt tay cô, ánh mắt cậu nói lên tất cả: cậu sẽ không bao giờ buông tay cô. Cả nhóm cùng nhìn nhau, ánh mắt chất chứa nhiều tâm sự, nhiều lời chưa nói. Hoàng hôn đã buông xuống hẳn, màn đêm dần bao phủ Hạ Long, và những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh trên nền trời.
***
Đêm đã về khuya, những ánh đèn vàng dịu của Quán Cafe Sắc Màu càng trở nên lung linh, huyền ảo hơn. Lượng khách thưa dần, chỉ còn lại nhóm bạn Long, Linh, Hùng, Mai, Lan, Tùng ngồi lại ở góc quen thuộc. Tiếng nhạc acoustic vẫn văng vẳng, nhưng giờ đây là những giai điệu chậm rãi, sâu lắng, như vỗ về những tâm hồn đang chìm đắm trong hồi ức. Mùi cà phê đậm đà đã phai nhạt dần, thay vào đó là mùi ẩm của sương đêm và hương hoa sữa thoang thoảng từ những con phố bên ngoài, tạo nên một không gian vừa lãng mạn vừa hoài niệm.
Những câu chuyện vui nhộn ban đầu đã nhường chỗ cho những hồi ức về ba năm cấp ba. Hùng, người thường ngày sôi nổi nhất, giờ đây cũng trầm lắng hơn. Cậu ta khẽ thở dài. "Nhớ cái hồi Hội trại Thanh Xuân không? Cả bọn mình thức trắng đêm đốt lửa trại, hát hò ầm ĩ. Xong rồi bị thầy Chung phạt dọn dẹp cả sân trường." Cậu ta cười khúc khích, nhưng ánh mắt lại xa xăm.
Lan tiếp lời, giọng cô cũng dịu đi. "Còn những trận bóng đá nảy lửa nữa chứ. Long với Tùng là hai siêu sao của trường, ghi bàn liên tục. Còn tụi mình thì cứ la hét khản cả cổ để cổ vũ." Cô ấy nhìn Long và Tùng, nở một nụ cười ấm áp. Tùng cũng khẽ gật đầu, trên môi nở một nụ cười hiếm hoi, nhớ lại những khoảnh khắc ấy.
Mai, với vẻ trầm tĩnh của mình, lại nhớ về những buổi học nhóm căng thẳng ở thư viện. "Tớ nhớ nhất là những lần mình cùng nhau ôn thi cuối kỳ. Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh, còn Hùng thì cứ tìm cách chép bài của Mai. Lan thì luôn có những lời động viên đúng lúc." Cô ấy nói, rồi khẽ cười. "Mấy đứa mình đã cùng nhau trải qua đủ mọi cung bậc cảm xúc rồi."
Linh lắng nghe những câu chuyện, trong lòng cô dấy lên một nỗi xúc động mãnh liệt. Những kỷ niệm cứ thế ùa về, rõ nét như vừa mới hôm qua. Từ những buổi học nhóm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa, những chuyến đi chơi xa, cho đến những lần cãi vã vu vơ rồi lại làm hòa. Tất cả đã tạo nên một bức tranh thanh xuân rực rỡ, sống động, đẹp đẽ. Cô cảm nhận rõ rệt sự kết thúc của một giai đoạn quan trọng trong cuộc đời, một giai đoạn sẽ không bao giờ quay trở lại. Nước mắt cô khẽ rưng rưng, đôi mắt to tròn long lanh nhìn Long. "Tớ sẽ nhớ những ngày tháng này lắm, Long ạ. Nhớ tất cả mọi người, nhớ ngôi trường, nhớ cả Hạ Long nữa." Giọng cô nghẹn lại.
Hùng thấy Linh xúc động, cậu ta liền ôm vai cô, cố gắng pha trò để xua đi sự buồn bã. "Đừng có mít ướt vậy chứ! Thanh xuân là để rực rỡ, không phải để khóc nhè đâu! Tụi mình vẫn sẽ gặp nhau mà! Mai sau đứa nào có tiền thì bao đứa kia ăn uống, đi du lịch nhé!" Cậu ta nói, nhưng chính giọng cậu cũng có chút run run, và ánh mắt cậu cũng lộ rõ vẻ trầm tư, khác hẳn với Hùng ngày thường. Cậu cũng sợ sự chia xa, sợ những kỷ niệm đẹp sẽ dần phai mờ theo thời gian.
Long nhẹ nhàng đặt tay lên tóc Linh, vuốt ve mái tóc dài óng ả của cô. Giọng cậu trầm ấm, đầy yêu thương và trấn an. "Chúng ta đã có những kỷ niệm thật đẹp, Linh à. Và chúng ta sẽ tạo ra nhiều hơn thế nữa trong tương lai. Anh tin là vậy. Dù có đi đâu, làm gì, chúng ta vẫn sẽ là một phần của nhau." Cậu nhìn sâu vào đôi mắt Linh, ánh mắt đầy kiên định và hứa hẹn. Tình yêu của họ, lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ, sẽ không bao giờ phai nhạt.
Mai nhìn Long và Linh, rồi quay sang nhìn những người bạn còn lại. "Đúng vậy. Tình bạn này sẽ không bao giờ kết thúc, đúng không? Dù có bao nhiêu năm tháng trôi qua, dù có đi đâu, chúng ta vẫn sẽ là những người bạn thân nhất của nhau." Giọng cô nhỏ nhẹ, nhưng mang một sức nặng của niềm tin.
Lan gật đầu dứt khoát. "Đúng vậy, Mai nói đúng. Dù có đi đâu, chúng ta vẫn sẽ là một gia đình. Hạ Long này sẽ luôn là nhà của chúng ta, và chúng ta sẽ luôn có nhau."
Tùng, người vẫn luôn giữ khoảng cách, bất chợt lên tiếng. "Tớ cũng tin là vậy. Tình bạn của chúng ta đã trải qua nhiều sóng gió, và nó sẽ bền chặt hơn nữa." Giọng cậu vẫn nhanh, dứt khoát, nhưng có một sự chân thành hiếm thấy.
Cả nhóm cùng nhìn nhau, ánh mắt chất chứa nhiều cảm xúc. Niềm vui, nỗi buồn, sự hoài niệm, và cả một niềm hy vọng lớn lao vào tương lai, vào tình bạn, tình yêu. Họ cùng nhau nâng ly nước cuối cùng, tiếng "leng keng" vang lên giữa không gian yên tĩnh của quán cà phê. Đó không chỉ là ly nước giải khát, mà còn là một lời chúc, một lời hẹn ước cho chặng đường sắp tới. Một lời chúc cho những ước mơ, những khát vọng của mỗi người. Một lời hẹn ước rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường phía trước có rẽ lối ra sao, tình yêu của Long và Linh, tình bạn rực rỡ của cả nhóm, sẽ mãi vẹn nguyên, là ngọn hải đăng dẫn lối trong hành trình trưởng thành và khám phá thế giới rộng lớn. Đêm Hạ Long dần sâu, và những vì sao trên bầu trời lấp lánh như những lời hứa thầm lặng, soi sáng cho một tương lai tươi sáng nhưng cũng đầy thử thách đang chờ đợi họ.