Tiếng “leng keng” cuối cùng của những chiếc ly nước vừa chạm vào nhau còn vương lại trong không khí, như một âm thanh khép lại một chương sách rực rỡ của tuổi trẻ. Những vì sao đêm Hạ Long bắt đầu lấp lánh dày đặc hơn, chứng giám cho lời hẹn ước thầm lặng của cả nhóm bạn, một lời hứa sẽ mãi giữ chặt tình bạn, và hơn thế nữa, tình yêu của Long và Linh, dù cho con đường phía trước có rẽ lối ra sao. Họ chia tay nhau ở cửa quán Sắc Màu, mỗi người mang theo một nỗi niềm riêng, vừa mãn nguyện với những kỷ niệm vừa qua, vừa canh cánh một nỗi lo lắng vô hình về tương lai đang chực chờ.
Mấy ngày sau buổi tiệc chia tay, không khí trong căn hộ tập thể cũ của Long trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường, một sự tĩnh lặng đầy áp lực. Long thức dậy khi ánh nắng sớm còn chưa kịp rọi thẳng vào ô cửa sổ nhỏ. Cậu không ngủ được nhiều. Đêm nào cũng vậy, những suy nghĩ miên man về kỳ thi đại học, về tương lai của cậu và Linh, cứ thay phiên nhau giày vò tâm trí. Chiếc đồng hồ báo thức trên điện thoại chưa kịp reo thì cậu đã mở bừng mắt, nhìn chằm chằm lên trần nhà trắng toát. Tiếng chim hót líu lo ngoài ban công, xen lẫn tiếng rao hàng quen thuộc từ dưới đường vọng lên – tiếng bà bán xôi, tiếng chú bán bánh mì, tất cả đều giống hệt như mọi ngày, nhưng lại mang một sắc thái khác lạ trong tâm trạng của Long.
Cậu ngồi dậy, vươn vai. Tiếng cọt kẹt của chiếc giường gỗ cũ kỹ vang lên, phá vỡ sự yên ắng trong phòng. Bước chân trần chạm xuống nền gạch hoa mát lạnh. Long ra khỏi phòng, đi thẳng vào bếp. Mẹ cậu, cô Trần Thu Hà, đã dậy từ sớm. Mùi phở thơm lừng từ nồi nước dùng đang sôi sùng sục lan tỏa khắp căn bếp nhỏ, xua tan đi chút ẩm mốc đặc trưng của khu nhà tập thể cũ kỹ. Cô Hà quay lại nhìn con trai, nở một nụ cười hiền hậu, nhưng đôi mắt cô lộ rõ vẻ lo lắng.
“Long à, con dậy rồi đấy à? Ngồi xuống ăn sáng đi con. Đừng lo lắng quá, cứ thư giãn thôi con.” Giọng mẹ cậu dịu dàng, ấm áp, nhưng Long biết cô cũng đang cố gắng kìm nén sự sốt ruột của mình.
Long kéo ghế ngồi xuống bàn ăn, nơi đã bày sẵn một tô phở nghi ngút khói. “Con không sao, mẹ. Chỉ là… hơi khó tập trung một chút.” Cậu cầm đũa lên, khuấy nhẹ tô phở, nhưng ánh mắt vẫn vô thức liếc về phía chiếc điện thoại đặt trên bàn khách. Nó như một thỏi nam châm vô hình, luôn thu hút sự chú ý của cậu. Trong mấy ngày qua, cậu đã không biết bao nhiêu lần mở điện thoại lên, kiểm tra các diễn đàn học sinh, tìm kiếm bất kỳ thông tin nào về ngày công bố kết quả. Mỗi lần như vậy, trái tim cậu lại đập thình thịch, một cảm giác vừa mong chờ vừa sợ hãi xen lẫn.
Bố cậu, chú Trần Văn Hùng, cũng vừa bước ra từ phòng ngủ. Chú vẫn giữ vẻ nghiêm nghị thường ngày, nhưng ánh mắt chú dừng lại lâu hơn trên gương mặt con trai. “Cứ làm hết sức rồi thì không phải hối tiếc. Kết quả thế nào cũng là do nỗ lực của con.” Giọng bố Long trầm tĩnh, vang vọng trong không gian nhỏ hẹp của căn hộ. Đó là một câu nói quen thuộc, nhưng hôm nay, nó mang một sức nặng khác. Long hiểu, bố mẹ cậu đang cố gắng tạo ra một không khí bình thường nhất có thể, để cậu không cảm thấy áp lực. Nhưng chính cái không khí “bình thường” ấy lại càng làm Long cảm thấy khó chịu. Cậu biết, đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh của bố, đằng sau nụ cười hiền hậu của mẹ, là cả một biển trời lo lắng cho tương lai của cậu.
Long cố gắng ăn hết tô phở, nhưng hương vị quen thuộc hôm nay dường như cũng mất đi phần nào sự hấp dẫn. Mỗi miếng phở đưa vào miệng đều cảm thấy khô khan, khó nuốt. Sau bữa sáng, cậu về phòng, cố gắng ngồi vào bàn học. Cậu mở cuốn sách giáo trình Vật lý ra, lật từng trang. Những công thức, những định luật quen thuộc hiện ra trước mắt, nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt về một nơi xa xôi nào đó. Cậu không tài nào tập trung nổi. Ánh nắng đầu hè bắt đầu gay gắt hơn, rọi thẳng vào ô cửa sổ, nhuộm vàng cả căn phòng. Tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể vọng lên, những tiếng cười nói hồn nhiên ấy càng làm tăng thêm sự bồn chồn trong lòng Long. Cậu hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh bản thân. Cậu biết mình không thể cứ để nỗi lo lắng này giày vò mãi.
Long với lấy chiếc điện thoại, ngón tay cậu lướt nhẹ trên màn hình. Cậu mở ứng dụng tin nhắn, gõ nhanh vài dòng gửi cho Linh: “Hôm nay cậu có rảnh không? Mình gặp nhau nhé.” Cậu nhìn dòng tin nhắn vừa gửi đi, lòng thầm mong nhận được hồi đáp. Chỉ có Linh mới có thể hiểu được cảm giác này của cậu lúc này, và chỉ có khi ở bên Linh, Long mới cảm thấy bình yên và vững tâm hơn một chút.
***
Buổi chiều cùng ngày, quán Cafe Sắc Màu vẫn tấp nập như mọi khi. Tiếng xay cà phê đều đặn, tiếng nhạc acoustic du dương len lỏi khắp không gian, tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc. Long đã đến trước, chọn một góc khuất gần cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn con hẻm nhỏ bên ngoài. Cậu gọi một ly cà phê đen, vị đắng ngắt của nó dường như cũng không thể xua đi được vị đắng chát trong lòng cậu.
Một lát sau, Linh xuất hiện. Cô mặc một chiếc váy hoa nhẹ nhàng, mái tóc dài óng ả buông xõa ngang vai. Nụ cười rạng rỡ thường ngày của cô hôm nay có vẻ hơi gượng gạo. Đôi mắt to tròn long lanh vẫn ánh lên vẻ xinh đẹp, nhưng sâu thẳm bên trong lại ẩn chứa một nỗi lo âu khó tả. Vừa nhìn thấy Long, cô liền bước nhanh về phía cậu, đôi mắt khẽ chạm nhau, như tìm thấy một điểm tựa giữa biển khơi.
“Cậu đợi tớ lâu chưa?” Linh hỏi, giọng cô trong trẻo nhưng có chút khẽ run. Cô ngồi xuống ghế đối diện Long, đặt túi xách xuống bên cạnh.
“Tớ cũng vừa tới thôi.” Long khẽ lắc đầu, đẩy ly cà phê của mình sang một bên. “Cậu gọi gì đi.”
Linh gọi một ly nước ép cam. Sau khi cô phục vụ rời đi, một khoảng lặng bao trùm giữa hai người. Cả hai đều cố gắng tỏ ra bình thường, nhưng không khí xung quanh họ lại đặc quánh sự căng thẳng. Linh khẽ thở dài, phá vỡ sự im lặng.
“Cậu có thấy thời gian trôi chậm kinh khủng không? Cứ như mỗi giây đều là một năm vậy.” Cô nhìn Long, đôi mắt đầy vẻ mệt mỏi. “Tớ cứ nghĩ mãi về kỳ thi, về kết quả. Tớ đã làm bài tốt, nhưng… không biết có đủ để vào trường mình muốn không.”
Long hiểu cảm giác đó hơn ai hết. Cậu cũng đang trải qua những ngày tháng nặng nề như vậy. “Tớ cũng vậy. Cứ nhìn điện thoại mãi. Tối qua tớ còn mơ thấy mình trượt đại học cơ.” Long nói, cố gắng pha chút hài hước để xua đi không khí nặng nề. “Hay là chúng ta… đọc sách đi, để quên đi chuyện đó một lát?” Cậu nói rồi lấy ra một cuốn sách từ trong balo, một cuốn tiểu thuyết mà cậu và Linh từng bàn luận.
Linh khẽ cười, nụ cười nhẹ nhõm hơn một chút. “Cậu lúc nào cũng có cách để làm tớ bình tâm lại.” Cô đưa tay ra, khẽ chạm vào cuốn sách. “Nhưng Long này… cậu nghĩ kết quả sẽ thế nào? Liệu chúng ta có… có thể cùng nhau học ở một thành phố không?” Giọng cô nhỏ dần, ánh mắt đầy sự bất an.
Nghe Linh nói, trái tim Long khẽ nhói lên. Cậu biết đây là nỗi sợ lớn nhất của cả hai. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt Linh, đôi mắt to tròn đang ngấn nước. Cậu nhẹ nhàng đặt bàn tay mình lên mu bàn tay cô, khẽ xoa. Làn da Linh mát lạnh, nhưng bàn tay Long lại ấm áp, truyền cho cô một nguồn năng lượng trấn an.
“Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi, Linh à. Tớ tin vào cậu, và tớ cũng tin vào chính mình.” Giọng Long trầm ấm, đầy kiên định. “Dù kết quả có thế nào, chúng ta cũng sẽ đối mặt cùng nhau. Nhớ không, chúng ta đã hứa rồi mà? Dù có đi đâu, làm gì, chúng ta vẫn sẽ là một phần của nhau.” Cậu giữ chặt tay Linh, siết nhẹ.
Linh cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay Long, và cả sự vững chãi trong giọng nói của cậu. Nước mắt cô chực trào ra. Cô gật đầu nhẹ, cố gắng kìm nén cảm xúc. “Mẹ tớ cũng vậy. Ngày nào mẹ cũng động viên tớ, bảo tớ cứ thoải mái đi. Mẹ còn kể đủ thứ chuyện vui để tớ không nghĩ đến kỳ thi nữa.” Linh kể, giọng cô pha chút nghẹn ngào. “Nhưng tớ vẫn cứ lo. Lo cho tớ, lo cho cậu, lo cho chúng ta.”
“Mẹ cậu đúng đấy. Chúng ta cần phải tin tưởng vào bản thân mình.” Long nói, ánh mắt cậu vẫn kiên định nhìn Linh. “Tớ biết cậu đã cố gắng rất nhiều. Tớ chứng kiến tất cả những đêm cậu thức khuya học bài, những lần cậu giải bài tập đến tận khuya. Cậu xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp nhất.”
Những lời nói của Long như một liều thuốc an thần, giúp Linh dần bình tĩnh lại. Cô nhìn Long, trong mắt cô dâng lên một niềm cảm kích sâu sắc. Long luôn là điểm tựa vững chắc nhất của cô, luôn là người ở bên cạnh cô, động viên và an ủi cô trong mọi hoàn cảnh. Chính sự hiện diện của cậu đã xua tan đi phần nào nỗi lo lắng trong lòng Linh. Cả hai ngồi im lặng một lúc, tận hưởng sự bình yên hiếm hoi giữa những ngày tháng căng thẳng này. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, tiếng trò chuyện vẫn râm ran, nhưng dường như tất cả đều tan biến, chỉ còn lại hai người họ trong một thế giới riêng.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Hạ Long, Long và Linh rời quán Cafe Sắc Màu. Họ nắm tay nhau, bước đi trên con đường quen thuộc, tìm đến cầu vượt bộ hành, nơi họ thường đến để ngắm nhìn thành phố lên đèn. Tiếng xe cộ dưới đường bắt đầu tấp nập hơn, tiếng còi xe, tiếng động cơ hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của đô thị. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút mùi khói bụi xe cộ, nhưng cũng làm mát đi cái oi bức của buổi đầu hè.
Họ bước lên cầu vượt, từng bậc thang bằng bê tông và thép rung nhẹ dưới bước chân. Khi lên đến đỉnh cầu, một khung cảnh ngoạn mục hiện ra trước mắt. Ánh hoàng hôn rực rỡ như một bức tranh sơn dầu, với những gam màu cam, đỏ, tím hòa quyện vào nhau, vẽ nên một vẻ đẹp lãng mạn đến nao lòng. Những tòa nhà cao tầng bắt đầu lên đèn, tạo thành những chấm sáng lấp lánh giữa màn đêm đang dần buông.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng lớn, vững chãi của cậu. Một cảm giác bình yên lan tỏa trong lòng cô, xua đi những lo lắng còn vương vấn. “Long này,” cô khẽ gọi, giọng nhỏ như tiếng gió thoảng qua. “Nếu… nếu chúng ta không cùng một thành phố thì sao?” Câu hỏi một lần nữa bật ra khỏi miệng cô, như một nỗi sợ hãi không thể kìm nén.
Long siết chặt tay Linh, nhẹ nhàng ôm lấy cô. Cậu cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ cô. Cậu biết, đây là khoảnh khắc cả hai phải đối mặt với nỗi sợ hãi lớn nhất của mình. Cậu khẽ đặt cằm lên đỉnh đầu cô, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô. “Dù ở đâu, tình yêu của chúng ta vẫn sẽ ở đó, Linh à. Chúng ta đã hứa rồi mà, phải không? Tin vào tớ, và tin vào chính mình. Tớ biết cậu đã cố gắng rất nhiều.” Giọng Long trầm ấm, vang vọng trong không gian lộng gió trên cầu. Cậu muốn truyền cho cô tất cả sự kiên định, tất cả niềm tin mà cậu đang có.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn nhìn sâu vào mắt Long. Trong ánh mắt cậu, cô thấy một sự chân thành và kiên định không gì lay chuyển nổi. “Nhưng… lỡ tớ không đủ giỏi để vào trường tớ muốn, hay trường cậu muốn…” Cô vẫn còn chút hoài nghi, chút sợ hãi về năng lực của bản thân, về những nỗ lực mà cô đã bỏ ra.
Long mỉm cười nhẹ. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, rồi khẽ xoa gò má. “Kết quả chỉ là một phần, Linh à. Quan trọng là chúng ta biết mình muốn gì và sẽ làm gì. Dù thế nào, tớ vẫn sẽ ủng hộ cậu. Và tớ tin vào lựa chọn của chúng ta. Luôn luôn.” Cậu nói, ánh mắt cậu chứa đựng cả một bầu trời yêu thương và thấu hiểu. “Cậu hãy nhớ, Hạ Long này, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, sẽ luôn là nơi chúng ta tìm về. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có mạnh mẽ hay dịu êm, nó vẫn luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt.”
Những lời nói của Long như những con sóng vỗ về tâm hồn Linh. Cô cảm thấy một dòng năng lượng ấm áp chảy qua, trấn an nỗi lo lắng trong lòng. Cô gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn về phía chân trời, nơi ánh hoàng hôn đang dần lụi tàn, nhường chỗ cho màn đêm huyền ảo. Những lời hứa của Long không chỉ là sự động viên, mà còn là một lời khẳng định, một sợi dây vô hình níu giữ hai tâm hồn lại với nhau. Dù cho con đường phía trước có gập ghềnh, dù cho họ có phải tạm thời xa cách, tình yêu của họ vẫn sẽ bền chặt, như ngọn hải đăng kiên cường giữa biển cả bao la.
Họ đứng đó thật lâu, cùng nhau ngắm nhìn thành phố Hạ Long lên đèn. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, phản chiếu xuống mặt biển tĩnh lặng, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo. Long nhẹ nhàng siết chặt tay Linh, kéo cô tựa hẳn vào vai mình. Cả hai im lặng, không nói thêm lời nào, chỉ cảm nhận hơi ấm từ người kia và sự bình yên mà họ mang lại cho nhau. Khoảnh khắc này, giữa không gian rộng lớn của thành phố, giữa sự giao thoa của ngày và đêm, họ cảm thấy rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường phía trước có rẽ lối ra sao, tình yêu của họ sẽ mãi là ngọn lửa rực rỡ, sưởi ấm tâm hồn họ, và là lời hẹn ước tuổi thanh xuân không bao giờ phai nhạt. Một chương mới của cuộc đời đang mở ra, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Và họ, Long và Linh, sẽ nắm tay nhau, cùng nhau bước qua.