Bầu trời Hạ Long buổi hoàng hôn đã nhường chỗ cho màn đêm đen thẫm, nhưng trong căn phòng nhỏ trên tầng ba của khu tập thể cũ, ánh đèn vàng vọt vẫn thắp sáng một góc. Trần Hoàng Long và Lê Ngọc Linh đứng tựa vào nhau trên ban công, ngắm nhìn những vì sao lấp lánh trên nền trời, hệt như những đốm lửa nhỏ đang nhảy múa giữa không gian bao la. Hơi ấm từ bàn tay Long siết chặt tay Linh vẫn còn vương vấn, như một lời hứa không cần cất thành tiếng. Cậu đã truyền cho cô tất cả sự kiên định, tất cả niềm tin mà cậu đang có, và cô đã đón nhận nó, trân trọng như báu vật. Dù vậy, sâu thẳm trong tâm hồn cả hai, một nỗi lo âu vô hình vẫn ẩn hiện, như con sóng ngầm chuẩn bị trỗi dậy.
Đêm đó, giấc ngủ đến với Long và Linh không hề dễ dàng. Những lời trấn an, những lời hẹn ước vẫn văng vẳng bên tai, nhưng nỗi bồn chồn về ngày mai, về cánh cửa tương lai sắp mở ra, vẫn như một sợi dây vô hình siết chặt lấy tâm trí họ. Long trằn trọc trên giường, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Tiếng đồng hồ tích tắc trong đêm tĩnh mịch như đang đếm ngược từng giây đến khoảnh khắc định mệnh. Mùi bột giặt quen thuộc từ chiếc chăn bông mẹ cậu mới giặt không thể xua tan đi sự căng thẳng đang dâng trào. Cậu nhắm mắt lại, cố hình dung ra cảnh Linh cũng đang bồn chồn như cậu, ở một căn phòng khác, dưới cùng một bầu trời Hạ Long. Cậu tự hỏi, liệu cô có đang nghĩ về những lời cậu nói, về lời hứa của họ, hay những nỗi sợ hãi đang chiếm trọn tâm trí cô?
Sáng hôm sau, ánh nắng đầu ngày vàng nhạt len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ, vẽ thành những vệt sáng xiên xiên trên sàn nhà lát gạch hoa. Long giật mình tỉnh giấc, cảm giác bồn chồn, nôn nao vẫn không hề vơi đi mà còn tăng thêm gấp bội. Cả căn hộ tập thể ồn ào hơn mọi ngày, tiếng rao hàng của bà bán xôi từ dưới sân vọng lên, tiếng trẻ con í ới gọi nhau đi học, tiếng lách cách của bát đũa từ nhà hàng xóm. Tất cả những âm thanh quen thuộc ấy, hôm nay lại như thể đang hối thúc cậu, nhắc nhở cậu về một sự kiện trọng đại sắp diễn ra.
Long cố gắng ngồi dậy, cảm thấy lồng ngực mình như có hàng ngàn cánh bướm đang vỗ loạn xạ. Cậu bước ra bàn ăn, nơi mẹ cậu, cô Trần Thu Hà, đã chuẩn bị sẵn bữa sáng. Mùi phở thơm lừng lan tỏa khắp gian bếp, nhưng Long chỉ cảm thấy cổ họng mình khô khốc, chẳng thể nuốt nổi bất cứ thứ gì. Mẹ cậu ngồi đối diện, gương mặt phúc hậu thường ngày luôn nở nụ cười ấm áp, giờ đây cũng ẩn chứa một nét lo lắng thầm kín. Bà đặt một chén trà thảo mộc nóng hổi trước mặt cậu, hương thơm dịu nhẹ thoang thoảng.
“Long ăn thêm chút nữa đi con, có gì mà căng thẳng vậy... kết quả thế nào thì cũng đã thi rồi,” cô Hà nhẹ nhàng nói, ánh mắt dõi theo từng cử động của cậu. Bà biết con mình đã cố gắng hết sức, và bà tin tưởng vào năng lực của cậu, nhưng với một người mẹ, sự lo lắng cho con cái là điều không thể tránh khỏi. Cậu nhìn mẹ, thấy rõ những nếp nhăn nơi khóe mắt bà, thấy cả sự mệt mỏi sau những đêm thức khuya lo lắng cho cậu. Cậu khẽ gật đầu, cố gắng nhấm nháp một miếng bánh quẩy, nhưng vị giác dường như đã tê liệt.
Thời gian trôi qua thật chậm chạp, từng phút, từng giây như kéo dài vô tận. Long không thể ngồi yên, cậu đi đi lại lại trong phòng khách, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường. Đúng 8 giờ sáng, một tiếng chuông điện thoại vang lên, báo hiệu tin nhắn đến. Long giật mình, trái tim như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cậu vội vàng cầm điện thoại, đôi tay run rẩy mở tin nhắn. Đó là tin từ Hùng, cậu bạn thân: “Đúng 8h là có kết quả rồi đó mày! Căng quá!” Kèm theo đó là một icon mặt xanh lét.
Long hít một hơi thật sâu, rồi từ từ mở chiếc laptop ra. Màn hình máy tính lóe sáng, phản chiếu khuôn mặt căng thẳng của cậu. Cậu truy cập vào trang web của Bộ Giáo dục và Đào tạo, nhập số báo danh và mã xác nhận. Mỗi cú nhấp chuột đều như một nhát dao cứa vào lồng ngực. Cậu bấm F5 liên tục, như thể làm vậy sẽ khiến kết quả hiện ra nhanh hơn. Mẹ cậu đứng sau lưng, hai tay bà siết chặt vào nhau, ánh mắt không rời khỏi màn hình.
Cuối cùng, trang web cũng tải xong. Tên của Long hiện ra rõ mồn một trên màn hình, to và rõ ràng. Dòng chữ "Đại học Bách Khoa Hà Nội" cùng với số điểm cao ngất ngưởng như một phép màu. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm, sâu thẳm thoát ra từ lồng ngực Long, như trút bỏ gánh nặng ngàn cân. Cậu gục đầu xuống bàn phím, cả người như mềm nhũn. Nước mắt chực trào ra, không phải vì vui sướng tột độ, mà vì sự giải tỏa sau bao ngày tháng căng thẳng tột cùng.
“Con đỗ rồi mẹ... Bách Khoa Hà Nội...” Long thì thầm, giọng cậu nghèn nghẹn.
Cô Hà lập tức ôm chầm lấy cậu, nước mắt bà cũng lăn dài trên má. “Mẹ biết mà, mẹ biết con trai mẹ giỏi mà! Chúc mừng con, Long!” Bà ôm cậu thật chặt, vỗ về tấm lưng rộng lớn của cậu. Niềm vui sướng vỡ òa, lan tỏa khắp căn phòng nhỏ.
Nhưng rồi, khi nhìn thấy khuôn mặt con trai, cô Hà chợt nhận ra điều gì đó. Ánh mắt Long không hoàn toàn là niềm vui. Có một sự tĩnh lặng, một nét buồn man mác. Cậu đã đạt được nguyện vọng, đã đỗ vào trường đại học danh giá mà cậu hằng mơ ước. Nhưng ánh mắt cậu vẫn hướng về một nơi xa xăm, nơi có một cô gái khác cũng đang chờ đợi kết quả của mình. Nụ cười trên môi Long chợt tắt hẳn, khi trong đầu cậu hiện lên hình ảnh của Linh. Bách Khoa Hà Nội... còn Linh, cô ấy sẽ ở đâu? Hà Nội và một thành phố khác, liệu có quá xa xôi không? Nỗi lo lắng về khoảng cách, về tương lai của mối tình đầu đời ấy, chợt ập đến, lấn át đi niềm vui vừa tìm thấy.
***
Cũng vào thời điểm ấy, tại căn hộ tập thể cách đó không xa, Lê Ngọc Linh cũng đang trải qua những giây phút căng thẳng tột độ. Không khí trong căn phòng của cô cũng đặc quánh sự chờ đợi. Mẹ cô, cô Lê Thanh Hương, ngồi cạnh bên, bàn tay dịu dàng xoa nhẹ lên lưng con gái, truyền cho cô sự bình tĩnh. Mùi trà xanh thoang thoảng từ chén trà trên bàn, quyện với mùi hoa nhài từ chậu cây nhỏ đặt ở bệ cửa sổ, cố gắng xua đi sự căng thẳng.
Linh cứ đi đi lại lại, đôi mắt to tròn long lanh không ngừng nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại đặt trên bàn. Mỗi tiếng động nhỏ, mỗi rung động của không khí đều khiến cô giật mình. Cô đã cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trái tim cô vẫn đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhớ lại những lời Long đã nói đêm qua, những lời hứa hẹn về sự kiên định, về việc họ sẽ cùng nhau vượt qua mọi khó khăn. Những lời ấy như một chiếc phao cứu sinh, níu giữ cô giữa dòng xoáy lo âu.
Đúng 8 giờ 5 phút, chiếc điện thoại trên bàn chợt rung lên bần bật. Linh giật mình, vội vàng cầm lấy. Là tin nhắn từ Long. Chỉ vỏn vẹn một dòng chữ: “Anh đỗ rồi... còn em?” Linh đọc xong, một dòng điện chạy dọc sống lưng, vừa là sự nhẹ nhõm, vừa là một nỗi lo lắng mới chực trỗi dậy. Cậu đã đỗ, vậy còn cô? Cô vội vàng truy cập vào trang web của Bộ Giáo dục, ngón tay run rẩy gõ từng ký tự.
Trang web tải xong, tên của cô hiện lên, cùng với dòng chữ "Đại học Sư phạm Thành phố Hồ Chí Minh". Một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ chợt nở bừng trên khuôn mặt xinh đẹp của cô. Cô đã đỗ! Cô đã làm được! Nước mắt cô trào ra, nhưng là nước mắt của niềm hạnh phúc và sự tự hào.
“Con gái mẹ giỏi quá! Đỗ rồi! Nhưng sao mặt con lại...” cô Thanh Hương reo lên, ôm chầm lấy con gái. Bà hôn lên trán cô, ánh mắt tràn đầy tình yêu thương. Nhưng rồi, bà cũng nhận ra sự thay đổi trên khuôn mặt Linh. Nụ cười rạng rỡ ban nãy vụt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt đăm chiêu, ánh mắt đượm buồn.
Linh ôm chầm lấy mẹ, giọng nghẹn ngào: “Em... em cũng đỗ rồi... Sư phạm TP.HCM...”
Cô Thanh Hương ngạc nhiên. “Sư phạm TP.HCM? Vậy là con sẽ vào Sài Gòn học sao?” Bà nhìn con gái, rồi nhìn xuống chiếc điện thoại cô đang cầm trên tay. Bà hiểu, Long đã đỗ Bách Khoa Hà Nội, còn Linh thì vào Sài Gòn. Hai thành phố, hai đầu đất nước. Một khoảng cách địa lý khổng lồ. Bà siết chặt tay con gái, cảm nhận sự run rẩy từ cô.
Linh gật đầu, đôi mắt long lanh nhìn về phía xa xăm. Nụ cười trên môi cô đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nỗi buồn sâu thẳm. Cô đã cố gắng, cô đã đạt được ước mơ, nhưng cái giá phải trả... liệu có quá lớn không? Long ở Hà Nội, cô ở TP.HCM. Những lời hẹn ước đêm qua, liệu có đủ sức mạnh để vượt qua khoảng cách ngàn cây số này không?
Chiếc điện thoại trong tay cô rung lên lần nữa. Lần này là cuộc gọi đến từ Long. Cô nhìn tên anh trên màn hình, trái tim cô lại đập mạnh, nhưng không phải vì hạnh phúc, mà vì một nỗi sợ hãi mơ hồ. Cô nhấn nút nghe, đưa điện thoại lên tai. Giọng Long trầm hơn mọi khi, pha lẫn một chút sự mệt mỏi và nỗi buồn.
“Linh à... em đỗ rồi sao?”
“Vâng... em đỗ rồi... Sư phạm TP.HCM...” Linh trả lời, giọng cô cũng không giấu được sự nghèn nghẹn. Hai người im lặng một lúc lâu, chỉ có tiếng thở dài của cả hai vang lên trong không gian tĩnh lặng. Họ không cần nói thêm gì cả, chỉ cần nghe giọng nói của nhau, họ đã hiểu được nỗi lòng của đối phương. Khoảng cách địa lý vừa được xác nhận, như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa tình yêu vừa chớm nở.
***
Chiều hôm đó, ánh hoàng hôn lại bắt đầu buông xuống, nhuộm đỏ cả bầu trời Hạ Long bằng những gam màu rực rỡ. Tuy nhiên, vẻ đẹp ấy hôm nay dường như lại mang một sắc thái khác, vừa lộng lẫy, vừa buồn bã đến nao lòng. Long và Linh, như một thói quen không hẹn mà gặp, cùng tìm đến Cầu vượt bộ hành, nơi họ đã chia sẻ những nỗi lòng, những lời hẹn ước đêm hôm trước.
Không khí giữa họ trầm lắng hơn mọi khi. Không còn những tiếng cười đùa rộn rã, không còn những câu chuyện vô tư. Chỉ có sự im lặng bao trùm, nặng trĩu những suy tư. Họ đứng cạnh nhau, tựa vào lan can cầu, nhìn về phía chân trời đang dần chìm vào bóng tối. Tiếng xe cộ dưới đường vẫn tấp nập, tiếng còi xe, tiếng động cơ vẫn hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của đô thị. Gió nhẹ thổi qua, mang theo chút mùi khói bụi xe cộ, nhưng cũng xen lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng từ những con phố gần đó, gợi lên một chút hoài niệm.
Long khẽ nắm lấy tay Linh, siết nhẹ. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang cô, như một lời an ủi không cần nói. Linh cũng siết chặt tay Long, cảm nhận sự vững chãi, kiên định từ cậu. Họ không cần nói nhiều, ánh mắt đã thay lời. Ánh mắt Long chứa đựng sự lo lắng, nhưng cũng đầy quyết tâm. Ánh mắt Linh long lanh, pha lẫn nỗi buồn nhưng cũng ánh lên sự tin tưởng.
“Hà Nội và TP.HCM... xa thật đấy,” Long lên tiếng trước, giọng cậu trầm hơn mọi khi, như một lời thừa nhận thực tế phũ phàng.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nhìn thẳng vào mắt Long. “Em biết... nhưng... mình sẽ vượt qua, phải không anh?” Giọng cô có chút run rẩy, một sự cầu xin vô thức.
Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen óng của cô, rồi kéo cô tựa hẳn vào lòng. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương quen thuộc từ mái tóc cô, mùi hương của thanh xuân, của tình yêu đầu đời. “Chắc chắn rồi. Khoảng cách này chỉ là thử thách thôi. Tình yêu của chúng ta sẽ không vì thế mà thay đổi, anh hứa.” Cậu nói, giọng điệu kiên định, như một lời thề nguyện. Cậu muốn cô biết, dù có chuyện gì xảy ra, cậu vẫn sẽ ở đây, vẫn sẽ yêu cô.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng lớn, vững chãi của cậu. Một dòng năng lượng ấm áp chảy qua, xoa dịu đi nỗi lo lắng trong lòng cô. Cô gật đầu, vùi mặt vào ngực Long, cố gắng hít hà mùi hương quen thuộc của cậu. “Em tin anh.” Cô thì thầm, giọng nói lí nhí.
Họ đứng lặng trên cầu, ngắm nhìn thành phố Hạ Long lên đèn. Những ánh đèn lấp lánh như những vì sao trên mặt đất, phản chiếu xuống mặt biển tĩnh lặng, tạo nên một khung cảnh kỳ ảo, nhưng hôm nay, chúng lại mang một vẻ đẹp u hoài. Khoảnh khắc này, giữa không gian rộng lớn của thành phố, giữa sự giao thoa của ngày và đêm, họ cảm thấy rằng, dù kết quả thi đại học có thế nào, dù con đường phía trước có rẽ lối ra sao, tình yêu của họ sẽ mãi là ngọn lửa rực rỡ, sưởi ấm tâm hồn họ, và là lời hẹn ước tuổi thanh xuân không bao giờ phai nhạt.
Lời hẹn ước vượt qua khoảng cách của Long và Linh không chỉ là một lời hứa suông, mà là một cam kết ngầm về những nỗ lực không ngừng nghỉ. Họ biết, con đường phía trước sẽ không trải đầy hoa hồng. Sẽ có những đêm dài nhớ nhung, những cuộc gọi vội vàng, những chuyến thăm hiếm hoi và những hiểu lầm không tên. Nhưng họ cũng tin, rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả. Khoảng cách này, thay vì là rào cản, sẽ là động lực để họ trưởng thành hơn, để trân trọng nhau hơn.
Ánh hoàng hôn cuối cùng cũng lụi tàn, nhường chỗ hoàn toàn cho màn đêm. Một chương mới của cuộc đời đang mở ra, đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Và họ, Long và Linh, sẽ nắm tay nhau, cùng nhau bước qua. Họ biết, Hạ Long này, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ luôn là nơi họ tìm về, là bến đỗ bình yên cho tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có mạnh mẽ hay dịu êm, nó vẫn luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt.