***
Khoảng cách địa lý vừa được xác nhận, như một gáo nước lạnh tạt vào ngọn lửa tình yêu vừa chớm nở, nhưng cũng chính là ngọn lửa ấy, giờ đây đang nung nấu một quyết tâm sắt đá hơn bao giờ hết. Long và Linh, trong vòng tay ôm siết trên Cầu vượt bộ hành, đã cảm nhận được sự giao hòa của hai tâm hồn, một sự thấu hiểu không cần lời. Họ biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng lời hẹn ước tuổi thanh xuân không bao giờ phai nhạt kia đã trở thành sợi chỉ vô hình, bền chặt hơn bất cứ xiềng xích nào, kết nối họ qua mọi gian nan.
Sáng hôm sau, Hạ Long vẫn thức giấc trong một ngày nắng nhẹ dịu dàng, như thể thiên nhiên cũng đang muốn xoa dịu những lo âu trong lòng hai cô cậu học trò. Nhưng đối với Long và Linh, ánh nắng ấy dù đẹp đến mấy cũng không thể xua tan hết những nặng trĩu trong lòng. Long thức dậy sớm hơn mọi khi, ánh mắt cậu mang theo vẻ mệt mỏi sau một đêm trằn trọc. Dù đã có lời cam kết vững vàng đêm qua, nhưng thực tế về việc xa cách vẫn là một tảng đá lớn đè nặng lên tâm trí cậu. Cậu cố gắng làm vài động tác thể dục nhẹ nhàng để xua đi sự uể oải, nhưng những suy nghĩ về Linh, về hai thành phố cách xa hàng ngàn cây số, cứ lởn vởn mãi.
Linh cũng vậy, cô thức dậy với đôi mắt sưng húp. Dù đã khóc kha khá đêm qua, nhưng những giọt nước mắt ấy dường như chỉ làm nỗi buồn thêm phần đậm đặc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, thấy ánh nắng vàng ươm đang nhảy múa trên những tán lá cây xanh mướt. Một cảm giác trống rỗng dâng lên, pha lẫn niềm hạnh phúc mong manh khi biết mình đã đỗ đại học. Cô vẫn không thể tin được, mình sẽ thực sự phải rời xa Hạ Long, rời xa gia đình, bạn bè, và đặc biệt là Long.
Long và Linh đã hẹn nhau tại Quán Cafe Sắc Màu, nơi đã chứng kiến biết bao câu chuyện vui buồn của tuổi học trò. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, với mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, ẩn mình giữa những ngôi nhà cũ kỹ được cải tạo lại. Những ô cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, nơi thỉnh thoảng có vài chiếc xe máy chạy qua, hay tiếng rao hàng của một bà lão bán xôi. Khi Long đẩy cánh cửa gỗ bước vào, tiếng chuông gió khẽ kêu leng keng, một âm thanh quen thuộc đến nao lòng. Nội thất quán bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, những bức tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Ánh đèn vàng dịu buổi sáng tạo nên một không gian ấm áp, gần gũi. Tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar vang lên, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, êm ái như một dòng suối chảy. Mùi cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng trong không khí, xen lẫn hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một cảm giác thư thái, dễ chịu đến lạ.
Long chọn một góc khuất, quen thuộc với cả hai, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ và cảm nhận được sự tĩnh lặng hiếm hoi của buổi sáng. Cậu gọi một ly cà phê đen đá, vị đắng chát có lẽ sẽ giúp cậu tỉnh táo hơn. Mấy phút sau, Linh bước vào, dáng người nhỏ nhắn của cô có vẻ mảnh mai hơn thường lệ. Cô khoác chiếc áo khoác mỏng màu kem, mái tóc dài óng ả vẫn buộc gọn gàng, nhưng đôi mắt to tròn long lanh của cô lộ rõ vẻ mệt mỏi. Khi ánh mắt họ chạm nhau, một dòng điện nhẹ chạy qua, không phải là sự phấn khích như mọi khi, mà là một sự sẻ chia thầm lặng.
Linh đến ngồi đối diện Long, kéo chiếc ghế gỗ có đệm vải êm ái ra. "Chào anh," cô nói khẽ, giọng hơi khàn.
Long mỉm cười nhẹ, một nụ cười không quá rạng rỡ nhưng đủ để xoa dịu Linh. "Chào em. Em đã ăn sáng chưa?" cậu hỏi, giọng trầm ấm, chứa đựng sự quan tâm.
Linh lắc đầu, "Em không đói lắm. Em gọi một ly cacao nóng nhé." Cô đưa tay gọi phục vụ, rồi quay lại nhìn Long. "Em vẫn thấy như mơ, Long à. Vui vì đỗ, nhưng cũng sợ... Sợ xa anh." Giọng cô thì thầm, như một lời thú nhận yếu đuối mà cô đã cố gắng kìm nén suốt đêm qua. Nỗi sợ hãi về một tương lai xa cách, về những thử thách chưa từng trải qua, cứ len lỏi trong tâm trí cô, khiến cô cảm thấy bất an.
Long đặt bàn tay mình lên bàn, ngỏ ý nắm lấy tay cô. Linh không ngần ngại đặt tay mình vào bàn tay ấm áp của cậu. Long siết nhẹ, cảm nhận sự mềm mại và hơi run rẩy từ bàn tay cô. "Anh cũng vậy, Linh à," cậu nói, ánh mắt sâu màu hổ phách nhìn thẳng vào cô, "nhưng chúng ta đã hứa rồi, đúng không? Anh sẽ không để khoảng cách là rào cản." Lời nói của Long vang lên kiên định, như một lời khẳng định cho chính mình và cho cô. Cậu biết, niềm tin là thứ duy nhất có thể giữ họ lại với nhau lúc này. Cậu nhớ lại lời hứa của mình đêm qua, khi ánh hoàng hôn cuối cùng cũng lụi tàn trên Cầu vượt bộ hành, nơi Hạ Long đã cất giữ những rung động đầu đời của họ.
Linh thở dài, tựa đầu vào vai Long một lúc, hít thở sâu để trấn tĩnh. Mùi hương quen thuộc từ áo cậu, mùi của sự vững chãi, bình yên, khiến cô cảm thấy an tâm hơn đôi chút. "Liệu có khó lắm không anh? Em nghe nói yêu xa... rất nhiều cặp đôi không vượt qua được." Giọng cô vẫn còn chút run rẩy, những câu chuyện buồn về tình yêu xa mà cô từng nghe cứ hiện lên trong đầu. Cô sợ mình sẽ là một trong số những câu chuyện ấy, sợ tình yêu rực rỡ của họ sẽ phai tàn theo năm tháng, theo khoảng cách.
Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc đen óng của cô, khẽ hôn lên trán cô. "Chúng ta sẽ là ngoại lệ, Linh. Anh tin vào chúng ta. Và anh sẽ luôn ở đây, dù anh ở Hà Nội, em ở Sài Gòn." Cậu nói, dùng từ "Sài Gòn" thay vì TP.HCM, nghe có vẻ gần gũi và thân thuộc hơn. "Anh sẽ gọi điện cho em mỗi ngày, nhắn tin mỗi tối, và nếu có thể, anh sẽ bay vào thăm em mỗi khi có dịp nghỉ." Cậu vẽ ra một viễn cảnh, dù còn mơ hồ, nhưng đủ để thắp lên một tia hy vọng trong lòng cô. Cậu muốn cô biết rằng, cậu sẽ không ngồi yên mà chấp nhận khoảng cách này, cậu sẽ chiến đấu vì tình yêu của họ. Cậu đã luôn là người như thế, kiên định và quyết tâm.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô long lanh nhìn Long. Một giọt nước mắt lăn dài trên má cô, nhưng lần này không phải là giọt nước mắt của nỗi sợ hãi, mà là của sự xúc động. "Thật không anh?" cô hỏi, giọng lí nhí.
"Thật chứ," Long khẳng định, lau đi giọt nước mắt trên má cô bằng ngón cái. "Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể mạnh mẽ hay dịu êm, nhưng nó sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt. Chúng ta sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện của mình, Linh ạ. Sẽ có những lúc anh nhớ em đến phát điên, và em cũng vậy. Sẽ có những lúc chúng ta cảm thấy cô đơn, yếu lòng. Nhưng đó là lúc chúng ta phải nhớ đến lời hẹn ước này, nhớ đến những gì chúng ta đã cùng nhau trải qua ở Hạ Long này." Long muốn cô hiểu, cậu không vẽ ra một bức tranh màu hồng hoàn toàn, cậu cũng nhìn thấy những khó khăn, nhưng cậu tin vào sức mạnh của tình yêu họ.
Linh gật đầu, vùi mặt vào ngực Long một lần nữa. Lần này, cô không khóc. Cô cảm nhận được sự vững chãi từ bờ vai rộng của cậu, sự ấm áp từ vòng tay ôm siết. Cô hít hà mùi hương quen thuộc của cậu, mùi hương của thanh xuân, của tình yêu đầu đời. "Em tin anh," cô thì thầm, giọng nói giờ đây đã chắc chắn hơn nhiều. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, nhưng đã được thay thế bằng một niềm tin mạnh mẽ hơn, niềm tin vào tình yêu của họ, niềm tin vào Long. Quán cà phê Sắc Màu vẫn vang tiếng nhạc acoustic êm dịu, tiếng xay cà phê đều đặn, như một điệu nhạc nền cho lời cam kết không lời của hai trái tim trẻ.
***
Chiều cùng ngày, Long trở về căn hộ tập thể cũ của mình. Khu nhà tập thể 4-5 tầng xây từ những năm 80-90, với kiến trúc đơn giản, cầu thang bộ cũ kỹ, tường vôi bong tróc và hành lang chung hẹp. Dù đã được sửa chữa, trang trí lại nhưng căn hộ của gia đình Long vẫn giữ nét giản dị, ấm cúng. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường đã im bặt, nhường chỗ cho tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể và tiếng TV từ các nhà lân cận. Một mùi thức ăn nấu nướng thoang thoảng từ các nhà hàng xóm, xen lẫn mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, nhưng khi bước vào nhà, mùi hương quen thuộc của gia đình – mùi bột giặt trên quần áo phơi, mùi nước hoa của mẹ, mùi sách cũ từ thư viện nhỏ của bố – lại mang đến một cảm giác thân thuộc và an toàn tuyệt đối.
Bố mẹ Long, Trần Văn Hùng và Trần Thu Hà, đang ngồi ở phòng khách. Không khí ấm cúng nhưng có chút trầm tư. Họ đã biết tin về kết quả thi của Long và Linh, qua cuộc điện thoại ngắn gọn của cậu vào buổi trưa. Mẹ Hà đang ngồi đan áo len, còn bố Hùng đang đọc báo. Khi Long bước vào, cả hai cùng ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy lo lắng và yêu thương.
"Long về rồi à con," Mẹ Hà lên tiếng trước, đặt cuộn len xuống. Gương mặt phúc hậu của bà hơi nhăn lại. "Mẹ mừng cho con, con đã làm rất tốt. Nhưng mẹ cũng lo cho hai đứa... Con bé Linh chắc buồn lắm." Giọng bà dịu dàng, chất chứa sự thấu hiểu cho tâm trạng của những người trẻ. Bà đã chứng kiến tình yêu của Long và Linh từ những ngày đầu, và bà biết hai đứa trẻ này đã dành cho nhau những tình cảm chân thành đến nhường nào.
Long ngồi xuống ghế sofa đối diện, cảm nhận hơi ấm từ cái gối tựa lưng quen thuộc. Cậu kể lại cuộc trò chuyện với Linh ở quán cà phê, về những lời hứa và cam kết của cả hai. Cậu muốn bố mẹ hiểu rằng, dù có khó khăn, cậu và Linh đã sẵn sàng đối mặt. "Linh cũng mạnh mẽ lắm mẹ. Tụi con đã nói chuyện rồi. Tụi con sẽ cố gắng hết sức." Long nói, giọng cậu nghe có vẻ kiên định, nhưng sâu thẳm vẫn có chút lo âu về tương lai. Cậu biết, mình phải thể hiện sự vững vàng để trấn an mẹ, cũng như trấn an chính bản thân mình.
Bố Hùng gập tờ báo lại, đặt xuống bàn. Gương mặt trầm tĩnh của ông nhìn thẳng vào Long. "Đã là lựa chọn của con, thì con phải có trách nhiệm. Yêu xa không phải là không thể, nhưng cần sự tin tưởng và nỗ lực gấp đôi." Ông nói, giọng điệu chậm rãi nhưng đầy sức nặng. "Con trai của bố, phải làm được." Bố Hùng ít khi bày tỏ cảm xúc một cách lộ liễu, nhưng ánh mắt ông, đầy sự tin tưởng và kỳ vọng, đã nói lên tất cả. Ông vỗ nhẹ vai Long, một cái vỗ vừa khích lệ vừa như một lời nhắc nhở về trọng trách mà Long phải gánh vác.
Mẹ Hà thở dài, nhưng gương mặt bà đã giãn ra đôi chút. "Đừng để việc học ảnh hưởng, nhưng cũng đừng quên tình cảm của mình. Mẹ tin vào con, Long." Bà nhìn cậu âu yếm. "Xa nhà, xa người yêu, sẽ có nhiều lúc con cảm thấy cô đơn, mệt mỏi. Nhưng hãy nhớ, gia đình luôn ở đây, và Linh cũng sẽ luôn ở đó, cùng con vượt qua." Mẹ Hà nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm lan tỏa trong lòng bàn tay. Bà hiểu rằng, Long đang đứng trước một bước ngoặt lớn của cuộc đời, và bà muốn con trai mình biết rằng, dù có chuyện gì xảy ra, bà và bố sẽ luôn là chỗ dựa vững chắc nhất.
Long gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp từ gia đình. Lời nói của bố mẹ như tiếp thêm sức mạnh cho cậu, giúp cậu vững tâm hơn. Cậu biết, mình không đơn độc trong cuộc chiến này. "Con cảm ơn bố mẹ." Long nói, trong lòng dấy lên một sự quyết tâm mới. Cậu sẽ không phụ lòng tin của bố mẹ, và càng không phụ lòng tin của Linh. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của cậu và Linh sẽ không vì khoảng cách mà lụi tàn, mà sẽ càng rực cháy hơn, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi, dẫn lối cho tình yêu của họ.
***
Cùng lúc đó, tại căn hộ tập thể bên kia thành phố, Linh cũng đang trải lòng với mẹ Lê Thanh Hương và cô bạn thân Hoàng Thảo Mai. Căn hộ của Linh cũng mang nét giản dị, ấm cúng tương tự như nhà Long, với tiếng sinh hoạt quen thuộc của khu tập thể cũ. Mùi hương quen thuộc của gia đình, pha chút hương hoa ly mẹ mới cắm, tạo nên một bầu không khí thân thuộc và an toàn. Linh đã bình tĩnh hơn nhiều sau cuộc gặp Long, nhưng nỗi lo lắng vẫn len lỏi trong từng suy nghĩ của cô.
Mẹ Hương, với vẻ ngoài thanh tú, dịu dàng và nụ cười ấm áp, đang pha trà. Bà đặt tách trà nóng hổi, nghi ngút khói thơm lừng xuống bàn cho Linh và Mai. Mai, cô bạn thân dáng người nhỏ nhắn, đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh, đang ngồi cạnh Linh, tay vuốt nhẹ mái tóc dài của cô bạn. "Uống trà đi con, cho ấm bụng," Mẹ Hương nói, giọng nhẹ nhàng, đầy quan tâm.
Linh cầm lấy tách trà, hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay cô, xoa dịu đi sự căng thẳng. "Em vẫn không tin được là mình sẽ đi xa đến vậy. Sài Gòn... xa quá mẹ ơi." Cô nói, giọng cô không còn run rẩy như buổi sáng, nhưng vẫn chứa đựng sự bàng hoàng. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng chiều đang đổ vàng trên những mái nhà. Hạ Long, thành phố biển thơ mộng này, nơi cất giữ những rung động đầu đời của cô, sắp trở thành quá khứ.
Mẹ Hương ngồi xuống cạnh Linh, đặt tay lên tóc cô vuốt nhẹ. "Mẹ biết con lo. Nhưng đây là cơ hội tốt cho con. Đại học Sư phạm TP.HCM là một trường danh tiếng, là ước mơ của con từ nhỏ mà." Bà nhìn con gái với ánh mắt đầy thấu hiểu. "Tình yêu thật sự sẽ không bị khoảng cách làm phai nhạt đâu. Mẹ tin Long cũng là người đáng tin cậy. Cậu ấy có sự kiên định mà không nhiều chàng trai có được." Mẹ Hương nhớ lại những lần Long đến nhà, cách cậu quan tâm, chăm sóc Linh, cách cậu luôn giữ lời hứa và thể hiện sự chín chắn vượt xa tuổi.
Mai gật đầu đồng tình, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ, nhưng lần này lại đầy sức thuyết phục. "Đúng đó Linh. Quan trọng là hai đứa có cùng nhìn về một hướng hay không. Với lại, bây giờ công nghệ phát triển, muốn gặp nhau đâu có khó như ngày xưa. Điện thoại video call, tin nhắn, mạng xã hội... tụi mình vẫn có thể nói chuyện như đang ở cạnh nhau vậy." Mai mỉm cười động viên, cô biết Linh đang cần những lời an ủi thực tế nhất. "Với lại, vé máy bay bây giờ cũng không quá đắt, cuối tuần, nghỉ lễ là có thể bay vào thăm nhau được mà." Cô bạn thân của Linh luôn là người có cái nhìn khách quan và thực tế nhất.
Linh nghe những lời của mẹ và Mai, cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn đôi chút. Cô biết, họ nói đúng. Khoảng cách không phải là tất cả, quan trọng là niềm tin và sự cố gắng. Tuy nhiên, một nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi trong tâm trí cô, một nỗi sợ hãi rất con gái. "Em chỉ sợ... em sẽ yếu lòng." Cô thì thầm, cúi gằm mặt xuống. Cô sợ những lúc cô đơn, những lúc nhớ Long đến quay quắt, cô sẽ không đủ mạnh mẽ để chống lại những cám dỗ, những hoài nghi. Cô sợ mình sẽ không giữ vững được lời hứa.
Mẹ Hương ôm lấy Linh, vỗ nhẹ vào lưng cô. "Không ai bắt con phải mạnh mẽ một mình cả. Khi con yếu lòng, hãy nhớ đến mẹ, nhớ đến Mai, và đặc biệt là nhớ đến Long. Hãy nói cho cậu ấy biết những gì con đang nghĩ, đang cảm thấy. Đừng giấu giếm, đừng chịu đựng một mình." Giọng Mẹ Hương ấm áp, xoa dịu tâm hồn Linh. "Mẹ tin con gái của mẹ, và mẹ tin vào tình yêu của con." Bà đã luôn là người bạn tâm sự, là chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất cho Linh.
Mai cũng ôm lấy Linh, siết nhẹ. "Đúng rồi đó. Có tụi mình đây mà. Bất cứ khi nào cần, cứ gọi điện cho Mai. Mai sẽ bay vào thăm cậu ngay nếu cậu cần. Chúng ta là bạn thân mà, dù có xa cách thế nào thì tình bạn này cũng không bao giờ thay đổi đâu." Mai mỉm cười, ánh mắt thông minh sau cặp kính cận lóe lên vẻ kiên định. Cô muốn Linh biết, cô sẽ không bao giờ bỏ rơi bạn mình.
Linh ngẩng đầu lên, nhìn mẹ và Mai. Nỗi lo lắng dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên và ấm áp. Cô nở một nụ cười nhẹ, không rạng rỡ như mọi khi, nhưng chân thành. "Cảm ơn mẹ, cảm ơn Mai." Cô nói, trong lòng dâng trào sự biết ơn. Cô biết, mình thật may mắn khi có những người thân yêu luôn ở bên cạnh, động viên và ủng hộ cô. Những lời hứa hẹn và cam kết của Long, cùng với sự động viên từ gia đình và bạn bè, đã tiếp thêm sức mạnh to lớn cho Linh.
Khoảng cách địa lý vẫn còn đó, như một ngọn núi cao sừng sững chắn ngang con đường tình yêu của Long và Linh. Nhưng giờ đây, họ không còn cảm thấy đơn độc nữa. Họ đã có trong tay những công cụ cần thiết: niềm tin sắt đá vào tình yêu, sự kiên định của chính mình, và đặc biệt là sự ủng hộ vô điều kiện từ những người thân yêu. Họ bắt đầu hình dung về những cuộc gọi video xuyên đêm, những tin nhắn động viên mỗi sáng, những chuyến thăm bất ngờ và những cuộc hội ngộ đầy nước mắt nhưng cũng tràn đầy hạnh phúc.
Ánh nắng chiều dần khuất sau những mái nhà, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn lung linh dưới ánh đèn. Long và Linh, dù ở hai nơi khác nhau, nhưng đều đang nhìn về một hướng. Họ biết, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ không chỉ dừng lại ở đây, mà sẽ tiếp tục tỏa sáng, vươn xa hơn nữa, vượt qua mọi khoảng cách, để chứng minh rằng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, nó vẫn sẽ ở đó, không bao giờ phai nhạt, và sẽ chờ đợi ngày họ lại được cùng nhau ngắm nhìn bình minh trên vịnh Hạ Long thân yêu.