Rực rỡ thanh xuân
Chương 457

Hạ Long: Nơi Kỷ Niệm Bắt Đầu và Lời Hẹn Ước Tiếp Nối

4090 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh dành những ngày cuối cùng ở Hạ Long, thăm lại các địa điểm kỷ niệm.,Làm sâu sắc thêm mối liên kết tình cảm giữa Long và Linh thông qua việc chia sẻ quá khứ và cùng nhau lên kế hoạch cho tương lai.,Chi tiết hóa các kế hoạch cụ thể của Long và Linh để duy trì tình yêu khi mỗi người một nơi, thể hiện sự trưởng thành và thực tế của họ.,Tạo không khí hoài niệm, lãng mạn nhưng cũng đầy quyết tâm, chuẩn bị cho sự chia ly sắp tới và hành trình đại học.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Lãng mạn, hoài niệm, có chút bâng khuâng nhưng tràn đầy hy vọng và quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Nỗi lo lắng của Linh dần tan biến, thay vào đó là một cảm giác bình yên và ấm áp khi nhận được sự thấu hiểu và động viên từ mẹ cùng cô bạn thân thiết. Cô biết, mình thật may mắn khi có những người thân yêu luôn ở bên cạnh, động viên và ủng hộ cô. Những lời hứa hẹn và cam kết của Long, cùng với sự động viên từ gia đình và bạn bè, đã tiếp thêm sức mạnh to lớn cho Linh. Khoảng cách địa lý vẫn còn đó, như một ngọn núi cao sừng sững chắn ngang con đường tình yêu của Long và Linh. Nhưng giờ đây, họ không còn cảm thấy đơn độc nữa. Họ đã có trong tay những công cụ cần thiết: niềm tin sắt đá vào tình yêu, sự kiên định của chính mình, và đặc biệt là sự ủng hộ vô điều kiện từ những người thân yêu. Họ bắt đầu hình dung về những cuộc gọi video xuyên đêm, những tin nhắn động viên mỗi sáng, những chuyến thăm bất ngờ và những cuộc hội ngộ đầy nước mắt nhưng cũng tràn đầy hạnh phúc. Ánh nắng chiều dần khuất sau những mái nhà, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, vẫn lung linh dưới ánh đèn. Long và Linh, dù ở hai nơi khác nhau, nhưng đều đang nhìn về một hướng. Họ biết, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long của họ không chỉ dừng lại ở đây, mà sẽ tiếp tục tỏa sáng, vươn xa hơn nữa, vượt qua mọi khoảng cách, để chứng minh rằng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù có trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, nó vẫn sẽ ở đó, không bao giờ phai nhạt, và sẽ chờ đợi ngày họ lại được cùng nhau ngắm nhìn bình minh trên vịnh Hạ Long thân yêu.

***

Buổi chiều hôm sau, Long và Linh quyết định dành trọn thời gian cho nhau, thăm lại những địa điểm đã gắn liền với quãng thời gian thanh xuân rực rỡ của họ tại Hạ Long. Nắng chiều vàng óng ả đổ xuống Công viên Bình Minh, nhuộm một màu lấp lánh lên con đường lát gạch sạch sẽ, nơi hai người đang nắm tay nhau bước đi. Từng bước chân của họ nhẹ nhàng, chậm rãi, như muốn níu giữ từng khoảnh khắc cuối cùng của những ngày tháng vô tư lự này. Công viên Bình Minh không chỉ là một công viên bình thường, với Long và Linh, nó là một bảo tàng sống động của những kỷ niệm. Từ cổng đá cổ kính với những vết rêu phong đã chứng kiến bao nụ cười, bao cái nắm tay vụng trộm của tuổi học trò, cho đến cây cầu gỗ bắc ngang hồ nước xanh biếc, nơi họ từng đứng tựa vào nhau ngắm nhìn đàn cá bơi lội.

Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây cổ thụ, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, cùng với tiếng cười nói xôn xao của những gia đình dạo chơi và tiếng nhạc tập thể dục phát ra từ khu tập thể dục ngoài trời, tất cả tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, quen thuộc. Mùi cỏ xanh tươi mới cắt hòa quyện với mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua, thoang thoảng đâu đó là hương hoa nhài từ khóm cây bên đường, mang đến một cảm giác trong lành, dễ chịu. Bầu không khí mát mẻ, có gió nhẹ mơn man mái tóc Linh, khẽ làm lay động trái tim đang chứa đựng bao nỗi niềm của cô.

Long siết nhẹ tay Linh, đôi mắt hổ phách của cậu lướt qua từng hàng cây, từng ghế đá, như đang tìm kiếm một hình ảnh đã in sâu trong tâm trí. Cậu đưa tay chỉ về phía một chiếc ghế đá cũ kỹ nằm dưới gốc cây đa cổ thụ, nơi có vẻ đã được sơn lại vài lần nhưng vẫn giữ nguyên hình dáng ban đầu.

"Anh còn nhớ lần đầu mình đi dạo ở đây không?" Linh khẽ hỏi, giọng nói trong trẻo như tiếng chuông gió, nhưng ẩn chứa một chút bâng khuâng. "Em cứ sợ bị bạn bè nhìn thấy, cứ phải lén la lén lén nhìn xung quanh." Cô nhớ lại cái cảm giác hồi hộp, xen lẫn chút tội lỗi đáng yêu của một mối tình chớm nở. Lúc ấy, Long vẫn còn là "nam thần lạnh lùng" của trường, còn cô là "hot girl" được bao người theo đuổi. Việc họ đi cùng nhau ở nơi công cộng là một sự kiện lớn, đủ để gây xôn xao khắp trường.

Long mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng luôn khiến trái tim Linh lỗi nhịp. Đôi mắt cậu ánh lên vẻ ấm áp, dịu dàng. "Sao mà quên được. Lúc đó em còn đỏ mặt tía tai, cứ cúi gằm mặt xuống như sợ người ta bắt mất vậy. Anh còn phải cố gắng lắm mới dỗ được em ngẩng lên để nhìn anh đấy." Cậu nhớ rõ gương mặt ửng hồng của cô, đôi mắt to tròn long lanh tránh né ánh nhìn của cậu. "Nhưng chính khoảnh khắc đó đã khiến anh biết mình không thể sống thiếu em." Long nói, giọng trầm ấm, chân thành, kéo Linh lại gần hơn, để cô tựa vào bờ vai vững chãi của mình. Cậu cảm nhận được sự mềm mại của mái tóc cô sượt qua má mình, và một mùi hương dịu nhẹ, quen thuộc phảng phất. Mùi hương ấy đã gắn liền với những năm tháng thanh xuân của cậu, là mùi của Linh, mùi của tình yêu đầu đời.

Linh ngẩng đầu lên, ánh mắt cô tràn ngập sự xúc động khi nhìn vào khuôn mặt góc cạnh của Long. "Em cũng vậy. Từng bước chân ở đây đều in đậm dấu ấn của chúng ta." Cô nhìn về phía hồ nước, nơi ánh hoàng hôn đang buông những dải lụa vàng cam xuống mặt hồ phẳng lặng, tạo nên một bức tranh thủy mặc tuyệt đẹp. Cô nhớ lại lần đầu Long nắm tay cô ở đây, cái cảm giác điện giật chạy dọc cánh tay, và trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Long, một nam sinh luôn tỏ ra lạnh lùng, ít nói, lại có những hành động quan tâm tinh tế và ấm áp đến lạ. Cậu đã kiên nhẫn giảng bài cho cô hàng giờ liền, đã lặng lẽ che mưa cho cô bằng chiếc ô duy nhất, và đã luôn là người đầu tiên xuất hiện mỗi khi cô gặp khó khăn.

Họ tiếp tục tản bộ dọc theo lối đi, Long thỉnh thoảng lại chỉ tay về một góc cây, một ghế đá, kể lại những kỷ niệm mà chỉ hai người biết. Có lần là buổi chiều tan học, Long trốn tiết phụ đạo để cùng Linh chạy xe đạp quanh công viên, cười vang khi Linh bất cẩn va vào một chú chó nhỏ đang chạy lon ton. Có lần là khi Long giành chiến thắng trong một trận bóng đá quan trọng, cậu đã tìm Linh ở đây đầu tiên để chia sẻ niềm vui, và cô đã tặng cậu một chai nước mát cùng một nụ hôn phớt nhẹ lên má. Mỗi kỷ niệm như một hạt ngọc, được xâu chuỗi lại thành chuỗi hạt lấp lánh của tình yêu đầu đời.

Long không nói nhiều, nhưng mỗi câu nói của cậu đều chứa đựng sự chắc chắn và tình cảm sâu sắc. "Em còn nhớ lần em giận anh vì anh quên sinh nhật em không? Anh đã phải mua cả bó hoa hồng to tướng, đứng đợi em ở cổng này đến tối mịt đấy." Long kể, giọng pha chút trêu chọc.

Linh bật cười khúc khích, ký ức ùa về. "Làm gì có bó hoa to tướng nào! Chỉ là một bó hoa nhỏ xíu, nhưng là bó hoa đầu tiên anh tặng em. Lúc đó em đã nghĩ, chắc anh không biết lãng mạn là gì đâu." Cô nhớ lại cảm giác vừa giận, vừa vui sướng khi nhận được bó hoa từ Long, người mà trước đó cô chưa bao giờ nghĩ sẽ lãng mạn như vậy. "Nhưng sau này em mới biết, anh là người lãng mạn nhất theo cách riêng của anh."

Long nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và tin tưởng. "Từng bước chân chúng ta đi qua ở đây, từng kỷ niệm chúng ta tạo dựng, tất cả đều là nền tảng cho tương lai của chúng ta." Cậu nói, giọng điềm tĩnh nhưng chứa đựng một sức mạnh tiềm ẩn. "Dù sau này chúng ta có ở xa đến đâu, những điều này sẽ luôn ở lại, nhắc nhở chúng ta về những gì đã có, và những gì chúng ta đang cùng nhau xây dựng."

Linh tựa đầu vào vai Long, hít hà mùi hương quen thuộc từ áo cậu. Cô cảm thấy một sự bình yên lan tỏa trong lòng. Nỗi sợ hãi về khoảng cách, về những thử thách sắp tới vẫn còn đó, nhưng nó đã không còn quá lớn lao như trước. Bởi vì, bên cạnh cô có Long, người luôn vững chãi và kiên định. Bởi vì, họ đã có một quá khứ đẹp đẽ làm hành trang, và một tương lai mà họ sẽ cùng nhau vun đắp. Hoàng hôn buông xuống, những tia nắng cuối cùng rực rỡ như những vệt màu trên bức tranh, rồi dần dần chìm vào màn đêm. Công viên Bình Minh, nơi cất giữ những rung động đầu đời của Long và Linh, giờ đây lại chứng kiến một lời hứa hẹn thầm lặng về một tình yêu sẽ vượt qua mọi giới hạn.

***

Sau buổi chiều lãng mạn tại Công viên Bình Minh, Long và Linh ghé vào Quán Cafe Sắc Màu, nơi họ thường lui tới để học nhóm hay đơn giản chỉ là để trò chuyện. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm nhỏ giờ đã lên đèn, hắt ra thứ ánh sáng vàng dịu ấm áp. Bên trong, không gian được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với nhiều cây xanh treo tường, tranh vẽ tường nghệ thuật và những chiếc ghế sofa êm ái. Tiếng xay cà phê đều đặn phát ra từ quầy pha chế, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, tạo nên một bầu không khí ấm cúng và riêng tư. Thoảng trong không gian là hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò, và thoang thoảng hương hoa tươi cắm trên bàn, tất cả như xoa dịu những lo lắng còn vương vấn trong lòng Linh.

Họ tìm một góc khuất, nơi có chiếc ghế sofa màu xanh ngọc bích êm ái, đối diện với một bức tranh thủy mặc vẽ cảnh Hạ Long về đêm. Long gọi hai ly trà hoa cúc nóng, thứ đồ uống yêu thích của Linh, còn cậu thì chọn một ly cà phê đen đá. Khi nhân viên phục vụ mang đồ uống ra, Long đặt tay lên bàn, nhìn thẳng vào mắt Linh. Đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên sự nghiêm túc và quyết tâm.

"Anh đã nghĩ rất nhiều về việc này," Long bắt đầu, giọng trầm ấm, nhưng lần này không còn vẻ lạnh lùng mà thay vào đó là sự quan tâm sâu sắc. Cậu lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa da màu nâu đã hơi cũ, bên trong là những trang giấy chi chít chữ viết và những gạch đầu dòng cẩn thận. "Chúng ta sẽ gọi video mỗi tối, kể cho nhau nghe về ngày của mình. Anh biết có thể sẽ không phải lúc nào cũng được, vì lịch học và công việc bán thời gian của cả hai. Nhưng ít nhất là ba lần một tuần, chúng ta phải dành thời gian nói chuyện riêng với nhau." Cậu đặt cuốn sổ xuống bàn, đẩy nhẹ về phía Linh. Trong cuốn sổ đó, cậu đã ghi chép cẩn thận những khung giờ dự kiến, những hoạt động có thể làm cùng nhau qua mạng, thậm chí là những chủ đề gợi ý để cuộc trò chuyện không bao giờ nhàm chán.

Linh nhìn cuốn sổ, rồi ngước lên nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ xúc động. Cô không ngờ Long lại chuẩn bị chu đáo đến vậy. "Anh nghĩ kỹ đến vậy sao?" Cô cười nhẹ, một nụ cười vừa hạnh phúc vừa có chút bâng khuâng. Cô biết, Long luôn là người ít nói nhưng hành động thì luôn vượt xa mong đợi. "Em sợ nhất là những lúc yếu lòng, không có anh bên cạnh." Cô thì thầm, nỗi sợ hãi mà cô đã chia sẻ với mẹ và Mai lại dâng lên. Cô sợ cái cảm giác cô đơn nơi thành phố xa lạ, sợ những cám dỗ mà tuổi trẻ thường gặp phải, sợ mình sẽ không đủ mạnh mẽ để giữ vững lời hứa.

Long đặt tay lên tay Linh, siết nhẹ, truyền cho cô sự ấm áp và tin tưởng. "Sẽ có những lúc khó khăn, những lúc em cảm thấy yếu lòng. Anh cũng vậy. Nhưng chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua." Cậu nhìn sâu vào mắt Linh, ánh mắt kiên định. "Anh sẽ cố gắng về thăm em mỗi tháng một lần, hoặc ít nhất là hai tháng một lần. Nếu không thể về, anh sẽ thu xếp bay vào thăm em. Em cũng vậy nhé? Nếu em nhớ anh quá, nếu em cần anh, đừng ngần ngại bay ra đây." Long biết, việc đi lại giữa Hà Nội và TP.HCM sẽ tốn kém và mất thời gian, đặc biệt là với sinh viên. Nhưng cậu sẵn sàng làm mọi thứ để giữ gìn mối quan hệ này. Cậu đã tính toán cả việc tìm một công việc làm thêm ở Hà Nội để có thể trang trải chi phí đi lại.

Linh gật đầu, đôi mắt hơi đỏ hoe nhưng ánh lên vẻ quyết tâm. "Vâng, em sẽ cố gắng hết sức." Cô hít một hơi thật sâu, rồi mỉm cười. "Em sẽ viết thư tay cho anh nữa, giống như ngày xưa ấy." Nói rồi, cô lấy ra từ trong túi xách một cuốn sổ tay nhỏ xinh, bìa màu xanh ngọc bích với dòng chữ "Ước mơ tuổi 17" được viết nắn nót. Đây là cuốn sổ đã đồng hành cùng cô từ những ngày đầu cấp ba, nơi cô ghi lại những ước mơ, những suy nghĩ vụn vặt và cả những dòng nhật ký về tình yêu của cô và Long. Cô lật vài trang viết mới, như thể đang ghi lại lời hứa này vào đó.

Long nhìn cuốn sổ tay quen thuộc của Linh, lòng cậu ấm áp. Cậu nhớ lần đầu tiên nhìn thấy cuốn sổ này, Linh đã giấu nó đi như một báu vật. Giờ đây, cô sẵn sàng chia sẻ nó với cậu, như một minh chứng cho sự tin tưởng tuyệt đối. "Tuyệt vời!" Long nói, giọng đầy phấn khởi. "Chúng ta sẽ biến khoảng cách thành thử thách để tình yêu của mình mạnh mẽ hơn. Mỗi lá thư tay sẽ là một kỷ vật, một minh chứng cho tình yêu của chúng ta." Cậu biết, trong thời đại công nghệ số, một lá thư tay sẽ mang một giá trị đặc biệt, một sự kết nối sâu sắc hơn bất kỳ tin nhắn nào.

Họ tiếp tục bàn bạc chi tiết hơn về những kế hoạch của mình. Từ việc ai sẽ là người gọi điện trước vào mỗi buổi tối, đến việc họ sẽ chia sẻ những gì về cuộc sống đại học mới. Long đề nghị họ nên đọc chung một cuốn sách, xem chung một bộ phim mỗi tuần, để có những chủ đề chung để nói chuyện. Linh hào hứng với ý tưởng đó, cô còn đề xuất họ nên cùng nhau học một ngôn ngữ mới, coi đó là một mục tiêu chung. Những kế hoạch này không chỉ là cách để duy trì liên lạc, mà còn là cách để họ tiếp tục phát triển cùng nhau, dù ở hai nơi xa xôi.

Thời gian trôi qua thật nhanh, ly trà hoa cúc của Linh đã cạn, ly cà phê của Long cũng chỉ còn lại vài viên đá tan chảy. Không gian quán cafe vẫn ấm cúng, tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng trong lòng Long và Linh, một sự quyết tâm mạnh mẽ đã được nhen nhóm. Họ không còn sợ hãi khoảng cách nữa, mà thay vào đó là một niềm tin vững chắc vào tình yêu của mình. Long đặt tay lên tay Linh một lần nữa, ánh mắt tràn đầy sự tin tưởng. Linh gật đầu, nở một nụ cười rạng rỡ, ghi thêm vào cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" những kế hoạch họ vừa thảo luận, như một lời cam kết không lời. Họ biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng, nhưng họ đã sẵn sàng để đối mặt.

***

Rời Quán Cafe Sắc Màu khi trời đã tối hẳn, Long và Linh hẹn gặp Hùng và Mai tại khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng, một địa điểm quen thuộc và yêu thích của nhóm bạn. Ngay khi vừa bước vào con hẻm nhỏ dẫn đến khu phố, một không khí náo nhiệt, sôi động ập đến. Các gian hàng, quán ăn nhỏ san sát nhau, được trang trí bằng vô vàn chiếc đèn lồng đủ màu sắc, đủ hình dáng, tạo nên một khung cảnh rực rỡ, lung linh như một lễ hội. Bàn ghế nhựa kê tạm trên vỉa hè chật kín người, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng gọi món, tiếng xèo xèo của đồ nướng trên bếp than hồng, tiếng nhạc nhẹ từ các quán cà phê nhỏ, tất cả hòa quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của phố đêm. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi lẩu nghi ngút khói, mùi hải sản tươi sống đặc trưng của Hạ Long, cùng với hương trà sữa ngọt ngào từ các xe đẩy ven đường, lan tỏa khắp nơi, kích thích mọi giác quan.

Long và Linh dễ dàng nhận ra Hùng và Mai đang ngồi ở một góc quán lẩu nướng, với bàn đầy ắp đồ ăn và những tiếng cười vang vọng. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh, đang nhiệt tình "chém gió" với Mai, đôi mắt híp lại khi cậu cười. Mai, nhỏ nhắn và thanh tú trong chiếc áo sơ mi đơn giản, vẫn đeo cặp kính cận quen thuộc, đang chăm chú lật dở một cuốn sách nhỏ, thỉnh thoảng mới ngẩng lên mỉm cười trước những câu đùa của Hùng.

"Ê, hai đứa 'bồ câu' tới rồi!" Hùng reo lên khi thấy Long và Linh, vẫy vẫy tay gọi họ. Cậu vẫn giữ cái phong cách lanh lảnh, pha trò quen thuộc. "Tưởng hai đứa mày 'thắm thiết' quá quên luôn bạn bè chứ."

Mai mỉm cười hiền lành, gập cuốn sách lại. "Chào Long, chào Linh. Lại đây ngồi đi, tụi mình gọi nhiều món ngon lắm." Giọng cô nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng luôn mang lại cảm giác bình yên.

Bốn người ngồi quây quần bên nhau, cùng thưởng thức những món ăn vặt quen thuộc của Phố Đèn Lồng: nem chua rán giòn rụm, chả mực thơm phức, bánh gật gù dẻo dai chấm nước mắm chua ngọt, và tất nhiên không thể thiếu những ly trà sữa full topping. Không khí vui vẻ, ấm cúng bao trùm, xua tan đi những lo lắng về tương lai xa cách. Họ cười đùa, kể cho nhau nghe những câu chuyện vui ở trường, những kỷ niệm thời học trò mà giờ đây chỉ còn là quá khứ.

Hùng nhấp một ngụm trà sữa trân châu đường đen, nhìn Long và Linh với vẻ mặt nghiêm túc bất ngờ, nhưng rồi lại phá ra cười. "Hai đứa mày đúng là 'tình bể bình' luôn ấy. Yêu xa nhớ giữ vững niềm tin nhé! Nếu có đứa nào 'lạc lối' thì cứ gọi tao, tao sẽ 'thông não' cho." Cậu vỗ vai Long một cách đầy vẻ ủng hộ. Hùng luôn là vậy, dù có nói những lời bông đùa nhưng ẩn sâu bên trong là sự quan tâm chân thành. Cậu biết, Long và Linh là một cặp đôi đặc biệt, và tình yêu của họ xứng đáng được trân trọng.

Mai đặt ly trà sữa xuống, đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận nhìn thẳng vào Long và Linh. "Đừng lo lắng quá. Tình yêu thật sự sẽ vượt qua mọi khoảng cách. Cứ tin vào nhau là được." Giọng cô nhỏ nhẹ nhưng chất chứa sự sâu sắc và thấu hiểu. "Hơn nữa, bây giờ công nghệ phát triển, các cậu có thể gọi video, nhắn tin hàng ngày. Quan trọng là sự chủ động và không ngại chia sẻ." Cô từng đọc rất nhiều sách về tâm lý, về các mối quan hệ, nên những lời khuyên của Mai luôn có trọng lượng và tính thực tế cao.

Linh cảm thấy lòng mình ấm áp trước sự quan tâm của bạn bè. "Cảm ơn mọi người nhiều lắm. Có mấy đứa bên cạnh, em thấy đỡ sợ hơn nhiều." Cô nói, trong lòng dâng trào sự biết ơn. Cô biết, dù Long có mạnh mẽ đến đâu, có kế hoạch chi tiết đến đâu, thì sự ủng hộ từ những người bạn thân thiết như Hùng và Mai cũng là một nguồn động lực vô cùng lớn lao.

Long gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chúng mày cũng vậy, giữ liên lạc thường xuyên nhé. Có gì khó khăn cứ gọi bọn tao." Cậu nhìn Hùng và Mai, hai người bạn đã gắn bó với cậu suốt những năm cấp ba, đã cùng cậu trải qua biết bao buồn vui. Tình bạn của họ cũng là một phần không thể thiếu trong tuổi thanh xuân rực rỡ này.

Bốn người cùng nâng ly trà sữa lên, cụng nhẹ vào nhau, tạo thành những tiếng "cạch" vui tai. "Cạn ly cho tình bạn vĩnh cửu và tình yêu vượt thời gian!" Hùng hô to, khiến cả bàn bật cười. Tiếng cười của họ vang vọng khắp khu Phố Đèn Lồng, hòa vào dòng người tấp nập, mang theo một chút bâng khuâng của sự chia ly sắp tới, nhưng cũng tràn đầy hy vọng và niềm tin vào một tương lai tươi sáng.

Long và Linh nhìn nhau, rồi nhìn những người bạn thân thiết của mình. Họ biết, những ngày tháng thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long sắp khép lại, một cánh cửa mới của cuộc đời đang mở ra. Sẽ có những thử thách, những khó khăn, nhưng họ không còn cảm thấy đơn độc nữa. Với tình yêu kiên định, với những lời hẹn ước đã được trao, và với sự ủng hộ vô điều kiện từ những người thân yêu, họ tin rằng tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vẫn sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là ký ức đẹp đẽ, là bệ phóng cho một hành trình mới, nơi Long và Linh sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình, vượt qua mọi khoảng cách, để chứng minh rằng tình yêu có thể làm được mọi thứ. Họ sẽ trân trọng từng khoảnh khắc, từng kỷ niệm, biến chúng thành sức mạnh để nuôi dưỡng tình yêu, chờ đợi ngày họ lại được cùng nhau ngắm nhìn bình minh trên vịnh Hạ Long thân yêu, và kể cho nhau nghe về những chặng đường đã qua.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ