Tiếng cụng ly trà sữa đêm qua dường như vẫn còn văng vẳng bên tai, mang theo cả sự ấm áp của tình bạn và lời hẹn ước về một tương lai xa xôi. Thế nhưng, sáng nay, một bầu không khí hoàn toàn khác đã bao trùm lấy Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương. Hội trường lớn của trường, nơi thường ngày chỉ dùng cho các buổi chào cờ hay sinh hoạt chung, giờ đây được trang hoàng lộng lẫy một cách trang trọng, nhưng vẫn không giấu được vẻ buồn man mác, vấn vương của một buổi chia ly.
Hàng trăm học sinh cuối cấp, trong bộ đồng phục trắng tinh khôi đã gắn bó suốt ba năm, ngồi ngay ngắn trên những hàng ghế dài, đôi mắt chăm chú hướng về sân khấu. Ánh đèn điện sáng rõ hắt xuống, phản chiếu lên những khuôn mặt vừa trưởng thành, vừa còn nét ngây thơ của tuổi học trò. Long và Linh ngồi cạnh nhau ở hàng ghế đầu, tay họ vô thức chạm nhẹ vào nhau, một cử chỉ quen thuộc mà giờ đây lại mang một ý nghĩa đặc biệt hơn bao giờ hết. Xung quanh họ là nhóm bạn thân thiết: Hùng, Mai, Lan. Không khí nặng trĩu những cảm xúc đan xen: sự tự hào về những gì đã đạt được, nỗi nuối tiếc về những kỷ niệm sắp lùi vào quá khứ, và cả một chút sợ hãi vô hình trước những điều chưa biết đang chờ đợi ở phía trước. Mùi điều hòa mát lạnh hòa lẫn với mùi phấn, mùi nước hoa nhẹ nhàng của các nữ sinh, tạo nên một hỗn hợp hương thơm vừa quen thuộc, vừa lạ lẫm, như đang đánh dấu một sự chuyển giao.
Trên sân khấu, thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự tự hào và xúc động, bước lên bục giảng. Tiếng micro vang vọng khắp hội trường, thu hút mọi sự chú ý. "Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo, cùng toàn thể các em học sinh thân mến!" Giọng thầy vang dội, trang trọng. "Hôm nay, chúng ta có mặt tại đây để cùng nhau chứng kiến một dấu mốc quan trọng trong cuộc đời của các em học sinh khối 12. Ba năm học dưới mái trường Ánh Dương thân yêu đã khép lại, nhưng hành trình trưởng thành của các em thì mới chỉ bắt đầu." Thầy nói về những nỗ lực, những thành quả mà các em đã đạt được, về những ước mơ, hoài bão mà thầy tin rằng các em sẽ thực hiện được. Từng câu, từng chữ của thầy như chạm đến trái tim của mỗi học sinh, gợi lại bao kỷ niệm về những buổi học nhóm, những kỳ thi căng thẳng, những trận bóng đá, những buổi văn nghệ sôi nổi.
Tiếp lời thầy Hiệu trưởng, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm lớp của Long và Linh, bước lên sân khấu. Vừa nhìn thấy cô, một làn sóng xôn xao nhẹ lan khắp hàng ghế của lớp 12A1. Cô Lan Anh vẫn trẻ trung, năng động với mái tóc ngắn cá tính, nhưng đôi mắt cô giờ đây lại đỏ hoe. Cô không đọc theo văn bản chuẩn bị sẵn mà nhìn thẳng vào các học trò của mình, giọng nói nghẹn ngào. "Các em thân yêu của cô... Ba năm trôi qua nhanh quá, như một giấc mơ vậy." Cô dừng lại, hít một hơi thật sâu để kìm nén cảm xúc. "Cô còn nhớ ngày đầu tiên các em bước vào lớp, đứa nào đứa nấy còn bỡ ngỡ, rụt rè... Giờ đây, các em đã trưởng thành, đã sẵn sàng bay cao, bay xa." Cô ôn lại những kỷ niệm nhỏ nhặt mà chỉ cô và học trò mới hiểu: những lần lớp đạt điểm cao nhất khối, những lần cả lớp cùng nhau dọn vệ sinh, những trò nghịch ngợm mà cô đã phải "nhắm mắt cho qua". "Các em là tương lai của đất nước! Hãy luôn nhớ về mái trường này, về những người bạn đã cùng các em trải qua những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất." Khi cô vừa dứt lời, cả hội trường vang lên tiếng vỗ tay rào rào, xen lẫn tiếng sụt sịt của nhiều học sinh. Linh cảm thấy cổ họng mình nghẹn lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má. Cậu quay sang nhìn Long, thấy ánh mắt cậu cũng hơi đỏ hoe, nhưng bờ môi lại nở một nụ cười nhẹ, đầy sự thấu hiểu. Long nhẹ nhàng siết chặt tay Linh, như muốn truyền cho cô sự động viên và sức mạnh.
Sau đó, cô Phạm Mai Phương, giáo viên Ngữ Văn, bước lên. Cô vẫn thanh lịch, duyên dáng trong tà áo dài, giọng nói truyền cảm của cô lập tức thu hút sự chú ý. Cô không nói nhiều, chỉ đọc một đoạn thơ ý nghĩa về tuổi trẻ và sự chia ly, về những cánh chim sẽ bay xa nhưng vẫn mang theo cội nguồn. "Văn chương là tấm gương phản chiếu tâm hồn," cô nói, "và hôm nay, cô muốn các em nhìn vào tấm gương đó, để thấy tuổi trẻ mình rực rỡ đến nhường nào." Từng câu thơ cô đọc lên như một lời ru êm ái, nhưng cũng đầy hoài niệm, khiến nhiều học sinh không kìm được nước mắt. Bên cạnh Linh, Thảo Mai cũng đã tháo kính ra, dùng khăn giấy thấm nhẹ khóe mắt. Thanh Lan, cô gái mạnh mẽ thường ngày, cũng cúi mặt xuống, đôi vai run nhẹ. Ngay cả Hùng, người luôn cố gắng pha trò để giảm bớt không khí căng thẳng, giờ đây cũng ngồi im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm về phía sân khấu, đôi môi mím chặt. Cậu không nói gì, chỉ cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, như để che đi cảm xúc đang trào dâng trong lòng. Nguyễn Trọng Tùng, ngồi cách đó không xa, ánh mắt trầm tư nhìn về phía bục giảng. Cậu cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều, không còn vẻ kiêu ngạo của ngày xưa, chỉ còn lại sự điềm tĩnh và có phần hối tiếc về những gì đã qua.
Cuối cùng, một học sinh đại diện cho khối 12 lên phát biểu cảm ơn. Giọng cậu run run, nhưng mỗi lời nói đều chất chứa sự chân thành và biết ơn. Cậu nói về những bài học không chỉ từ sách vở mà còn từ cuộc sống, từ tình bạn, tình thầy trò. Cậu hứa rằng tất cả sẽ cố gắng hết sức để không phụ lòng mong mỏi của thầy cô, cha mẹ. Tiếng vỗ tay một lần nữa vang lên như sấm, kéo dài mãi không dứt.
Buổi lễ kết thúc, học sinh ùa ra khỏi hội trường. Tiếng ồn ào trở lại, nhưng không phải là sự huyên náo thường ngày, mà là những tiếng nói chuyện thì thầm, những cái ôm vội vã, những lời tạm biệt nghẹn ngào. Long và Linh cùng nhóm bạn không vội về mà tìm đến hành lang lớp học cũ, nơi đã gắn bó với họ suốt ba năm.
Hành lang lớp học giờ đây đã vắng tanh, chỉ còn lại vài nhóm học sinh lưu luyến không muốn rời. Nắng đầu giờ chiều vàng dịu hắt qua khung cửa sổ, nhuộm một màu hoài niệm lên những bức tường vôi trắng. Tiếng gió heo may thổi nhè nhẹ, mang theo mùi hoa phượng đặc trưng của mùa chia ly. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi gỗ cũ của những chiếc bàn, chiếc ghế. Mọi thứ dường như vẫn nguyên vẹn, như thể thời gian chưa từng trôi qua. Những chiếc bàn học cũ kỹ, trên đó vẫn còn vương những dòng lưu bút viết vội, những cái tên được khắc hờ hững. Những vết mực lem luốc trên tường, những hình vẽ nguệch ngoạc, tất cả như một thước phim quay chậm, tua lại từng khoảnh khắc của tuổi học trò. Đây là khoảnh khắc riêng tư của họ, để thật sự nói lời tạm biệt với nhau và với nơi chốn này.
Hùng hít một hơi thật sâu, cố gắng phá vỡ bầu không khí trầm lắng. "Ê, sau này đứa nào mà quên tao, là tao tìm đến tận nhà đòi nợ tình cảm nha!" Giọng cậu vẫn cố gắng pha trò, nhưng rõ ràng đã nghẹn lại. Cậu vỗ vai Long, rồi lại ôm chầm lấy Lan và Mai. "Mà này, đừng có đứa nào 'thay lòng đổi dạ' đấy nhá! Tình bạn của chúng ta là 'kim cương' đấy, không dễ mà phai đâu." Dù lời nói có vẻ bông đùa, nhưng ánh mắt Hùng lại rưng rưng, chất chứa bao nỗi niềm.
Thảo Mai gỡ kính ra, lau nhẹ bằng vạt áo, rồi đeo lại. Đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính nhìn thẳng vào từng người. "Nhất định phải giữ liên lạc, mỗi đứa một nơi không được quên nhau đâu đấy!" Giọng cô nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng lại đầy kiên định. "Công nghệ bây giờ phát triển mà, gọi video, nhắn tin, tha hồ. Quan trọng là mình có muốn giữ hay không thôi." Mai biết, sự chia ly này là không thể tránh khỏi, nhưng tình bạn của họ thì có thể bền chặt mãi mãi nếu mỗi người đều có ý thức vun đắp. Cô tin vào điều đó, và cô muốn mọi người cũng tin như vậy.
Thanh Lan, sau một hồi im lặng, cuối cùng cũng không kìm được xúc động. Cô ôm chặt lấy Linh và Mai, nước mắt bắt đầu tuôn rơi. "Nhớ nhau lắm đấy, không biết bao giờ mới được tụ tập đông đủ thế này nữa." Giọng cô nghẹn ngào, run rẩy. Cô là một cô gái mạnh mẽ, độc lập, nhưng trước khoảnh khắc chia ly này, cô cũng không thể giữ được sự kiên cường thường ngày. Cái ôm của Lan thật chặt, như muốn níu giữ lại tất cả những kỷ niệm đã qua.
Bất chợt, Tùng bước đến gần Long. Cậu ta nhìn Long một lúc, ánh mắt có chút phức tạp. "Cậu và Linh hãy luôn hạnh phúc nhé." Tùng nói, giọng trầm và dứt khoát hơn bình thường. "Chúc may mắn, Long. Cả tương lai của cậu nữa." Cậu đưa tay ra, vỗ nhẹ vào vai Long, một cử chỉ đầy chân thành mà Long không ngờ tới. Long gật đầu, ánh mắt đáp lại bằng một sự biết ơn và thấu hiểu. "Cảm ơn cậu, Tùng. Cậu cũng vậy." Cả hai chàng trai, từng là đối thủ, giờ đây chỉ còn lại sự tôn trọng và những lời chúc tốt đẹp nhất dành cho nhau. Tùng không nói gì thêm, chỉ khẽ gật đầu, rồi quay người đi, hòa vào dòng người đang dần rời khỏi hành lang.
Linh vẫn ôm chặt Mai và Lan, nước mắt cô đã ướt đẫm vai áo bạn. "Tụi mình sẽ luôn là bạn tốt nhất, mãi mãi!" Cô thầm thì, những lời hứa hẹn thoát ra từ đáy lòng. "Sẽ gọi điện cho nhau mỗi tuần, sẽ kể cho nhau nghe mọi chuyện." Cô cảm thấy lòng mình ấm áp, dù nước mắt vẫn rơi. Tình bạn của họ, rực rỡ như nắng Hạ Long, đã là một phần không thể thiếu trong cuộc đời cô.
Hùng, Mai, Lan và Linh cùng nhau chụp những bức ảnh chung cuối cùng dưới hành lang lớp học. Những nụ cười gượng gạo xen lẫn những giọt nước mắt, những cái ôm thật chặt, như muốn lưu giữ lại hơi ấm của nhau. Linh mở cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Trang đầu tiên là bức vẽ chibi của cả nhóm, bên dưới là dòng chữ nguệch ngoạc: "Cùng nhau chinh phục mọi thử thách, cùng nhau bay cao!" Cô vuốt nhẹ lên từng nét chữ, ánh mắt lấp lánh nước nhưng cũng tràn đầy niềm tin.
Sau khi nhóm bạn đã chia tay nhau, hứa hẹn sẽ gặp lại sớm nhất có thể, Long và Linh nắm chặt tay nhau, rời khỏi cổng trường. Bước chân họ chậm rãi, như muốn kéo dài thêm những khoảnh khắc cuối cùng này. Không khí bên ngoài đã dịu mát hơn, nắng chiều tà đổ xuống những con đường quen thuộc, nhuộm một màu vàng cam ấm áp lên từng tán cây, từng mái nhà. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng tất cả dường như đều bị lu mờ trước những cảm xúc đang dâng trào trong lòng hai người.
Họ không đi thẳng về nhà, mà tìm đến Cầu vượt bộ hành, nơi đã từng chứng kiến biết bao khoảnh khắc quan trọng của họ, từ những lần hẹn hò vụng trộm, những buổi học nhóm muộn, cho đến những lời tỏ tình đầu tiên. Cầu vượt, với kết cấu thép và bê tông vững chắc, đứng sừng sững giữa lòng thành phố, như một nhân chứng thầm lặng cho tình yêu của họ.
Lên đến cầu, một làn gió mát lồng lộng thổi qua, làm tóc Linh bay nhẹ. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ, vừa lãng mạn đến nao lòng. Biển Hạ Long trải dài xa tắp, những hòn đảo đá vôi sừng sững ẩn hiện trong màn sương khói của chiều tà, đẹp như một bức tranh thủy mặc. Thành phố Hạ Long đang dần lên đèn, những ánh điện bắt đầu lung linh, huyền ảo, như những vì sao đêm đang từ từ thức giấc.
Họ dừng lại, tựa vào lan can cầu, ngắm nhìn khung cảnh quen thuộc nhưng giờ đây lại mang một vẻ đẹp khác lạ, đầy hoài niệm. Mùi khói bụi xe cộ loãng hòa quyện với mùi tự do trên cao, đôi khi thoảng qua mùi hoa sữa từ công viên gần đó. Long siết chặt tay Linh, lòng bàn tay cậu ấm áp và vững chãi. "Đây không phải là kết thúc, Linh à." Giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng vang lên giữa không gian bao la. "Đây là một khởi đầu mới, một chương mới của chúng ta." Ánh mắt cậu hướng về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, như một lời khẳng định cho niềm tin kiên định của cậu.
Linh tựa đầu vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ bờ vai rộng của cậu. Cô ngước nhìn khuôn mặt góc cạnh của Long, đôi mắt hổ phách của cậu vẫn ánh lên sự dịu dàng và tình yêu. "Em tin chúng ta sẽ vượt qua mọi thứ, Long." Giọng cô nhẹ nhàng nhưng đầy kiên định. "Em tin vào tình yêu của chúng ta." Cô vuốt nhẹ chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, cảm nhận sự hiện diện của Long, sự gắn kết vô hình mà hữu hình.
Họ cùng nhắc lại một lời hẹn ước nhỏ, mà từ giờ trở đi sẽ là kim chỉ nam cho tình yêu của họ. Sẽ luôn chia sẻ mọi thứ, từ những niềm vui nhỏ nhặt nhất đến những khó khăn, thử thách lớn nhất. Sẽ luôn tin tưởng, động viên nhau, dù có xa cách đến mấy. Và quan trọng nhất, sẽ luôn tìm về bên nhau, dù con đường có bao nhiêu ngã rẽ.
Long cúi xuống, một nụ hôn nhẹ nhàng đặt lên trán Linh, mang theo tất cả sự dịu dàng, tin tưởng và tình yêu vô bờ bến. Sau đó là một cái ôm thật chặt, để truyền hơi ấm và niềm tin cho nhau. Họ đứng đó, giữa mênh mông trời đất và ánh hoàng hôn rực rỡ, hai trái tim hòa chung nhịp đập. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi đã chứng kiến tình yêu của họ nảy nở và trưởng thành, giờ đây lại là nơi họ trao nhau lời hẹn ước cho một hành trình mới.
Đây không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu ba chấm, mở ra vô vàn khả năng và những điều kỳ diệu. Tình yêu của Long và Linh, tình bạn của nhóm bạn, sẽ như những cánh chim không ngừng bay lượn trên bầu trời xanh, mang theo hy vọng và sức sống của tuổi trẻ. Họ biết, con đường phía trước sẽ không trải toàn hoa hồng, sẽ có những thử thách, những nỗi nhớ nhung da diết. Nhưng họ tin, với tình yêu kiên định và niềm tin vững chắc, họ sẽ vượt qua tất cả. Bởi lẽ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vẫn sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt, chờ đợi ngày họ lại được cùng nhau ngắm nhìn bình minh trên vịnh Hạ Long thân yêu, và kể cho nhau nghe về những chặng đường đã qua, về một tình yêu đã lớn lên cùng thời gian và khoảng cách.