Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi đã chứng kiến tình yêu của họ nảy nở và trưởng thành, giờ đây lại là nơi họ trao nhau lời hẹn ước cho một hành trình mới. Đây không phải là dấu chấm hết, mà là một dấu ba chấm, mở ra vô vàn khả năng và những điều kỳ diệu. Tình yêu của Long và Linh, tình bạn của nhóm bạn, sẽ như những cánh chim không ngừng bay lượn trên bầu trời xanh, mang theo hy vọng và sức sống của tuổi trẻ. Họ biết, con đường phía trước sẽ không trải toàn hoa hồng, sẽ có những thử thách, những nỗi nhớ nhung da diết. Nhưng họ tin, với tình yêu kiên định và niềm tin vững chắc, họ sẽ vượt qua tất cả. Bởi lẽ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vẫn sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt, chờ đợi ngày họ lại được cùng nhau ngắm nhìn bình minh trên vịnh Hạ Long thân yêu, và kể cho nhau nghe về những chặng đường đã qua, về một tình yêu đã lớn lên cùng thời gian và khoảng cách.
***
Sáng sớm hôm sau, một ngày cuối tháng sáu, khi ánh nắng vẫn còn e ấp sau những rặng phi lao dọc bờ biển, len lỏi qua từng kẽ lá để chạm khẽ vào ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể. Không khí trong căn nhà của Linh dường như đặc quánh lại bởi sự im lặng đến ngột ngạt, xen lẫn tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng thở dồn dập của ba người phụ nữ. Mẹ Thanh Hương ngồi thẳng lưng trước màn hình máy tính, đôi mắt dán chặt vào trang web của Bộ Giáo dục, ngón tay run run đặt hờ trên con chuột. Bên cạnh, bà ngoại Bích tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ thường ngày giờ cũng lộ rõ vẻ căng thẳng, bà liên tục xoa nhẹ lên cánh tay Linh, như muốn truyền thêm chút sức mạnh cho cô cháu gái đang ngồi giữa.
Linh, với trái tim đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, cảm thấy mỗi giây phút trôi qua đều dài như cả thế kỷ. Cô đã thức dậy từ rất sớm, nỗi lo lắng cứ cuộn tròn trong bụng, khiến cô không thể nuốt nổi miếng ăn nào. Mùi thức ăn mẹ nấu từ sáng sớm, mùi cá chiên thơm lừng và canh rau ngót, giờ đây chỉ khiến cô thêm khó chịu. Từ hành lang chung, tiếng trẻ con í ới gọi nhau chơi đùa dưới sân tập thể vọng lên, tiếng rao hàng của bà bán xôi chè ngọt ngào pha lẫn tiếng còi xe bíp bíp từ con đường lớn, tất cả những âm thanh quen thuộc ấy hôm nay đều trở nên xa xăm, mờ ảo trong tâm trí cô.
“Sắp đến giờ rồi, Linh ơi,” mẹ Thanh Hương khẽ thì thầm, giọng nói như bị bóp nghẹt. Bà cố giữ bình tĩnh, nhưng đôi mắt đã ngấn nước. “Mẹ tin con sẽ làm được.”
Bà ngoại Bích mỉm cười nhẹ, nắm chặt tay Linh hơn. “Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, nhưng cũng cần sự chân thành. Dù thế nào, cả nhà vẫn luôn tự hào về cháu.” Lời bà như một lời an ủi, một lời động viên, nhưng cũng chất chứa niềm tin sâu sắc. Linh chỉ biết gật đầu, cổ họng khô khốc. Cô biết, không chỉ cô mà cả gia đình đều đã đặt rất nhiều kỳ vọng vào kỳ thi này.
Đúng lúc đó, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên bần bật. Là Long. Tên cậu hiện lên trên màn hình, như một tia sáng xuyên qua màn sương mù lo lắng. Linh vội vàng bắt máy, giọng cô run run đến mức chính cô cũng không nhận ra.
“Long… cậu… cậu gọi cho tớ à?”
Đầu dây bên kia, giọng Long trầm ấm, nghe có vẻ bình tĩnh hơn cô rất nhiều, nhưng Linh vẫn cảm nhận được sự căng thẳng ẩn chứa. “Ừ. Anh cũng đang chờ đây. Em đã chuẩn bị chưa?”
“Chưa… tớ… tớ sợ quá…” Linh nói lí nhí.
“Đừng sợ. Anh ở đây mà. Chúng ta cùng xem nhé.”
Lời nói của Long như một liều thuốc an thần. Linh cảm thấy một luồng sức mạnh nhỏ bé chạy dọc sống lưng. Cô hít một hơi thật sâu, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính. Đồng hồ điểm đúng 8 giờ sáng. Mẹ Hương click chuột vào nút “Tra cứu điểm thi”.
Trang web tải chậm rãi, mỗi pixel xuất hiện đều như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn. Tim Linh đập loạn xạ, cô có thể nghe rõ tiếng tim mình đang gõ dồn dập trong lồng ngực. Bà ngoại nhắm mắt lại, miệng lẩm bẩm lời cầu nguyện. Mẹ Hương thì nín thở, đôi mắt mở to, chờ đợi.
Và rồi, kết quả hiện ra. Linh nhìn thấy tên mình, số báo danh, và những con số điểm. Cô phải dụi mắt vài lần, rồi nhìn thật kỹ, như sợ mình đã nhìn nhầm.
“Linh! Cậu đậu rồi! Tớ cũng… tớ cũng đậu rồi!” Giọng cô vỡ òa qua điện thoại, lẫn lộn giữa tiếng nức nở và tiếng cười. Cảm xúc như một con đê vỡ, tất cả sự lo lắng, căng thẳng tích tụ bấy lâu nay bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho niềm vui sướng tột độ.
“Anh biết mà. Anh tin em.” Giọng Long vang lên nhẹ nhõm, ấm áp, mang theo một chút tự hào và cả sự mãn nguyện. “Chúc mừng em, Linh của anh.”
Mẹ Thanh Hương thấy Linh reo lên, bà cũng nhìn vào màn hình. Đôi mắt bà chợt nhòe đi, khóe môi run rẩy. “Trời ơi, con gái mẹ giỏi quá!” Bà ôm chầm lấy Linh, nước mắt tuôn rơi lã chã xuống vai cô. Cái ôm chặt đến nghẹt thở, nhưng Linh cảm thấy vô cùng ấm áp và an toàn. Bà ngoại Bích cũng vỡ òa, bà vuốt ve mái tóc cô, miệng không ngừng nói lời cảm ơn trời đất.
Niềm vui sướng lan tỏa khắp căn phòng nhỏ. Linh gác điện thoại, ôm mẹ và bà ngoại thật chặt, cảm nhận hơi ấm từ những người thân yêu. Cô biết, đây không chỉ là thành quả của riêng cô, mà còn là niềm hạnh phúc của cả gia đình. Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm thấy như mình đang bay bổng, nhẹ nhõm đến lạ.
Sau khi trấn tĩnh lại, Linh vội vàng nhắn tin báo tin vui cho nhóm bạn. Tin nhắn lập tức nhận được hàng loạt phản hồi, những icon chúc mừng và những cuộc gọi nhỡ liên tiếp. Hùng reo lên trong tin nhắn: "Tớ biết ngay mà! Long với Linh mà không đậu thì còn ai đậu nữa!". Mai thì thầm chúc mừng qua điện thoại, giọng cô bạn trầm lắng nhưng đầy chân thành. Lan thì mạnh mẽ nhắn: "Hẹn hò ăn mừng ngay và luôn!".
Linh khẽ mỉm cười, lòng tràn ngập hạnh phúc. Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, nắng Hạ Long đã rực rỡ hơn, trải vàng khắp các mái nhà, những con sóng bạc đầu ngoài khơi xa như đang vẫy chào. Tuổi thanh xuân của cô, rực rỡ như nắng Hạ Long, giờ đây lại tiếp tục mở ra một trang mới đầy hứa hẹn. Dù biết chặng đường phía trước sẽ có nhiều thử thách, nhưng với Long ở bên, với sự ủng hộ của gia đình và bạn bè, cô tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả. Cô lại cầm điện thoại lên, ngắm nhìn tin nhắn cuối cùng của Long: “Chiều nay gặp nhau ở Quán Café Sắc Màu nhé, anh có món quà đặc biệt cho em.” Trái tim cô lại loạn nhịp, nhưng lần này là vì những rung động ngọt ngào của tình yêu.
***
Chiều cùng ngày, Quán Cafe Sắc Màu ngập tràn trong ánh nắng dịu nhẹ của một buổi chiều Hạ Long cuối tháng sáu. Ngôi nhà cũ được cải tạo lại, mặt tiền sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những chậu cây xanh treo tường và những bức tranh vẽ nghệ thuật, tạo nên một không gian vừa cổ điển vừa hiện đại. Từng tia nắng vàng mật ong lọt qua khung cửa sổ lớn, in bóng những chậu cây cảnh lên nền gạch hoa cũ kỹ, vẽ nên một bức tranh yên bình, thơ mộng.
Linh bước vào quán, tiếng chuông gió leng keng trên cửa khẽ reo vui. Mùi cà phê rang xay đậm đà hòa quyện với hương bánh ngọt mới ra lò, thoang thoảng mùi hoa nhài cắm trên bàn, tạo nên một bản hòa tấu khứu giác đầy quyến rũ. Tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng chảy tràn không gian, làm dịu đi mọi lo toan. Long đã ngồi sẵn ở một góc nhỏ, cạnh cửa sổ, nơi có thể ngắm nhìn con hẻm nhỏ và những chiếc xe lướt qua. Cậu mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút đặc trưng. Đôi mắt hổ phách của cậu sáng lên khi nhìn thấy Linh.
Linh bước tới, lòng vừa hồi hộp vừa hạnh phúc. “Long!” cô gọi khẽ, rồi ngồi xuống đối diện cậu.
“Chào em, cô gái đã đậu đại học mơ ước.” Long mỉm cười, nụ cười ấm áp khiến trái tim Linh đập lỗi nhịp. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay cô. “Chúc mừng em.”
“Cậu cũng vậy mà.” Linh khẽ đáp, cảm nhận hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang.
Cả hai gọi đồ uống, rồi Long lấy ra một chiếc hộp nhỏ được gói ghém cẩn thận. “Đây là quà cho em.”
Linh mở hộp, bên trong là một mặt dây chuyền bạc nhỏ, hình dáng một chiếc cánh buồm đang căng gió. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh. “Cánh buồm?”
Long nhẹ nhàng giải thích, giọng trầm ấm. “Đúng vậy. Cái này… là để em luôn nhớ rằng anh sẽ luôn là bến đỗ, dù em có đi xa đến đâu. Dù em có bay lượn đến chân trời góc bể nào, anh vẫn sẽ ở đây, chờ em quay về.” Cậu cầm mặt dây chuyền lên, đeo vào cổ Linh, động tác dịu dàng và cẩn trọng. Chiếc cánh buồm nhỏ nhắn nằm gọn gàng trên xương quai xanh của cô, lấp lánh dưới ánh đèn vàng dịu của quán.
Linh cảm thấy hốc mắt mình nóng lên. Lời Long nói như một lời hứa, một lời khẳng định cho tình yêu kiên định mà cậu dành cho cô. Cô khẽ vuốt nhẹ mặt dây chuyền, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và hơi ấm từ những ngón tay Long vừa chạm vào. “Đẹp quá… Cảm ơn cậu, Long.”
Rồi đến lượt Linh. Cô lấy ra một túi vải nhỏ từ trong cặp, bên trong là một cuốn sổ da màu nâu trầm và một cây bút máy. Cuốn sổ đã cũ, bìa da đã sờn nhẹ ở vài chỗ, toát lên vẻ hoài niệm. “Đây là của cậu.”
Long nhận lấy, ánh mắt tò mò. Cậu mở cuốn sổ ra, bên trong là những trang giấy ố vàng, với những dòng chữ nắn nót, đôi khi là những hình vẽ nguệch ngoạc, những tấm vé xem phim cũ, những cánh hoa ép khô, hay những bức ảnh chụp lén của cậu lúc học nhóm. Đó là những trang nhật ký ngắn, ghi lại những kỷ niệm đặc biệt của họ từ những ngày đầu gặp gỡ. Từ lần cậu giảng bài khó cho cô, trận bóng đá cô cổ vũ, đến những lần họ cùng nhau đạp xe quanh Hạ Long.
“Đây là những kỷ niệm của chúng ta…” Linh nói khẽ, giọng nghẹn ngào. “Và cả những lời tớ muốn nói mà chưa bao giờ dám nói… Tớ đã viết nó từ rất lâu rồi.”
Long lật từng trang, đôi mắt sâu màu hổ phách chăm chú đọc. Mỗi dòng chữ, mỗi hình ảnh đều gợi về một kỷ niệm, một cảm xúc. Cậu đọc thấy những nỗi sợ hãi của Linh về tương lai, những rung động đầu đời cô dành cho cậu, những lần cô tự hỏi liệu cậu có thích cô không, hay những lời động viên thầm lặng cô dành cho cậu trong những lúc khó khăn. Từng lời, từng chữ đều chân thật, mộc mạc, gói trọn cả một thanh xuân rực rỡ.
Khi đọc đến trang cuối cùng, nơi Linh viết về niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của họ, Long khẽ ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu gặp ánh mắt Linh. Cậu nhẹ nhàng nắm chặt tay cô qua mặt bàn, ngón cái khẽ vuốt ve mu bàn tay mềm mại. “Anh yêu em.” Giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong không gian quán cà phê, nhưng lại như một lời thề nguyện chỉ dành riêng cho cô.
Linh cảm thấy trái tim mình như muốn tan chảy. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô. Cô gật đầu, không nói nên lời.
Long mỉm cười, rồi cậu cầm cây bút máy lên. Thân bút được khắc tên cậu một cách tinh xảo. “Anh sẽ dùng cây bút này để viết nên câu chuyện tiếp theo của chúng ta.” Cậu nói, rồi mở cuốn sổ da của Linh, cuốn sổ mà cô đã mang theo suốt ba năm cấp ba, chứa đựng biết bao lời ước nguyện và tâm sự. Long bắt đầu viết vào một trang còn trống, nét chữ mạnh mẽ, dứt khoát. Cậu viết về sự ngưỡng mộ của mình dành cho cô, về tình yêu sâu sắc cậu dành tặng cô, và lời hứa sẽ luôn chờ đợi, ủng hộ Linh trên mọi con đường cô chọn. Cậu hứa sẽ là người bạn đồng hành vững chắc nhất của cô, sẽ luôn chia sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn, và sẽ không bao giờ để khoảng cách làm phai nhạt tình yêu của họ.
Linh cũng cầm cuốn sổ của Long, cẩn thận lật đến một trang trắng tinh. Cô viết về lòng biết ơn của mình, về niềm hạnh phúc khi có cậu bên cạnh, về niềm tin mãnh liệt vào tình yêu của họ. Cô viết rằng Long không chỉ là người yêu, mà còn là người bạn thân, là tri kỷ, là nguồn động lực lớn nhất của cô. Cô hứa sẽ luôn chân thành, luôn tin tưởng, và sẽ luôn giữ lời hẹn ước mà họ đã trao nhau trên cầu vượt tối qua.
Họ ngồi đó, giữa không gian ấm cúng của Quán Cafe Sắc Màu, viết những dòng lưu bút cuối cùng của tuổi học trò, nhưng lại là những lời mở đầu cho một hành trình mới. Từng từ ngữ thấm đẫm tình yêu và hy vọng, như những viên gạch đầu tiên xây nên cây cầu nối hai trái tim, vượt qua khoảng cách và thời gian. Long vẫn nắm chặt tay Linh, lòng bàn tay cậu ấm áp và vững chãi, như một lời khẳng định không lời cho lời hứa hẹn mà họ vừa trao nhau.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm một màu vàng cam rực rỡ lên sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, Long và Linh cùng nhóm bạn thân của mình tụ tập tại góc sân quen thuộc, nơi đã chứng kiến biết bao kỷ niệm vui buồn của họ. Gió nhẹ thổi qua, mang theo mùi phấn bảng và mùi hoa sữa thoang thoảng từ những tán cây cổ thụ. Không khí mang một chút gì đó tĩnh lặng, hoài niệm, như thể chính ngôi trường cũng đang tiếc nuối những ngày tháng học trò sắp qua đi.
Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và nụ cười toe toét thường trực, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. Cậu chàng cầm một cuốn sổ lưu bút dày cộp, bìa đã bong tróc, và cười phá lên. “Ê tụi bay! Giờ mới công bố kết quả thi, biết tay nhau rồi nhé! Mà Long với Linh đậu hết trường top rồi, chắc sắp quên hết bạn bè cũ rồi đây.” Giọng cậu lanh lảnh, pha trò để làm dịu đi cái không khí bịn rịn đang bao trùm. “Nhớ nhau đấy nhé! Đừng có mà quên hết bạn bè khi có người yêu mới!”
Mai, cô bạn trầm tính và sâu sắc, khẽ cười. Cô đeo chiếc kính cận, đôi mắt sáng thông minh nhìn Long và Linh đầy trìu mến. “Thôi đi ông tướng! Đã bao giờ Long quên ai đâu. Mãi mới có dịp tụ tập đông đủ thế này.” Cô đưa cuốn sổ lưu bút nhỏ nhắn của mình cho Linh. “Dù đi đâu, làm gì, hãy nhớ chúng ta luôn ở đây ủng hộ các cậu. Thanh xuân của chúng ta là những kỷ niệm này.” Cô thì thầm, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy chân thành, rồi nhẹ nhàng ôm Linh.
Lan, cô bạn mạnh mẽ và năng động, cũng bước tới, cầm trên tay cuốn sổ lưu bút với những hình vẽ graffiti cá tính. “Đúng đó! Cứ bay đi, rồi về đây kể chuyện cho tụi này nghe. Đừng có mà bặt vô âm tín đó. Tụi này sẽ gọi điện kiểm tra thường xuyên đấy!” Cô cười lớn, vỗ vai Long một cái rõ kêu. “Nhớ giữ liên lạc nha Long, Linh. Có gì khó khăn cứ gọi, tụi này luôn có mặt.”
Bất ngờ, Tùng cũng xuất hiện. Cậu bước đến, trên tay cũng cầm một cuốn sổ lưu bút. Ngoại hình cậu vẫn phong độ, nhưng ánh mắt đã bớt đi vẻ sắc sảo, thay vào đó là một sự trầm tĩnh và chân thành. Cậu nhìn Long và Linh, rồi khẽ gật đầu. “Chúc mừng hai cậu. Nghe tin hai cậu đều đậu trường mơ ước, tôi thật sự vui mừng.” Giọng cậu trầm, dứt khoát nhưng không còn chút gai góc nào. “Hãy hạnh phúc nhé. Và Long, chăm sóc Linh thật tốt.”
Long khẽ mỉm cười, ánh mắt cậu và Tùng chạm nhau. Đó là một cái gật đầu của sự thấu hiểu, của sự trưởng thành và tôn trọng. “Cảm ơn cậu, Tùng.”
Linh cảm thấy một dòng xúc động chảy qua. Tùng, người từng là đối thủ trong tình cảm, giờ đây lại đứng trước mặt họ, dành những lời chúc phúc chân thành. Điều đó khiến cô nhận ra rằng, mọi thứ đều đã qua, và tất cả họ đều đã lớn lên.
Họ bắt đầu trao đổi lưu bút. Hùng viết những lời bông đùa, những câu chuyện cười mà cậu nhớ nhất về từng người. Mai viết những lời khuyên sâu sắc, những câu trích dẫn ý nghĩa từ những cuốn sách cô yêu thích. Lan viết những lời hứa hẹn về những chuyến đi chơi chung, những buổi gặp mặt thường xuyên. Tùng viết những dòng ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa, chúc họ may mắn và hạnh phúc trên con đường phía trước.
Khi Long và Linh cầm những cuốn lưu bút của bạn bè, họ cảm nhận được sự ấm áp của tình bạn, của những năm tháng rực rỡ đã qua. Long khẽ ôm lấy vai Linh, giọng cậu trầm ấm. “Chúng ta sẽ không bao giờ quên những năm tháng này. Và sẽ luôn là bạn.”
Linh tựa đầu vào vai Long, nhìn những người bạn thân thiết của mình. “Đúng vậy. Mãi mãi là bạn bè.” Cô cảm thấy một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, nỗi buồn của sự chia ly sắp tới, nhưng đi kèm với đó là niềm hạnh phúc và sự biết ơn vô hạn.
Họ cùng nhau chụp vài tấm ảnh kỷ niệm cuối cùng dưới ánh hoàng hôn. Những nụ cười rạng rỡ, những cái ôm thật chặt, những ánh mắt lấp lánh nước nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Khi ánh nắng cuối cùng của ngày tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, những người bạn dần dần giải tán, hẹn gặp lại nhau vào buổi lễ tốt nghiệp chính thức sắp tới.
Long và Linh đứng lại, tay trong tay, ngắm nhìn sân trường vắng lặng. Không còn tiếng cười đùa, không còn tiếng chuông reo, chỉ còn lại sự tĩnh mịch và những ký ức. Lòng họ tràn đầy cảm xúc đan xen: nỗi buồn khi phải chia xa mái trường, bạn bè, gia đình để bước vào một hành trình mới, nhưng cũng là sự háo hức, niềm tin mãnh liệt vào tương lai và tình yêu của họ.
Lời hẹn ước của họ, những món quà kỷ niệm đã trao, những dòng lưu bút đã viết, tất cả đều là những sợi dây vô hình nhưng bền chặt, gắn kết họ lại với nhau. Họ biết, con đường phía trước sẽ không trải toàn hoa hồng, sẽ có những thử thách, những nỗi nhớ nhung da diết. Nhưng họ tin, với tình yêu kiên định và niềm tin vững chắc, họ sẽ vượt qua tất cả. Bởi lẽ, tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vẫn sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt. Họ sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau khám phá thế giới, và cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình, một câu chuyện được khắc sâu bằng thời gian và những lời hẹn ước.