Rực rỡ thanh xuân
Chương 460

Chương Kết Thanh Xuân: Hứa Hẹn Tương Lai

4044 từ
Mục tiêu: Khép lại hành trình cấp ba của Long và Linh cùng nhóm bạn bằng buổi lễ tốt nghiệp đầy xúc động.,Khắc họa sự trưởng thành, nỗi niềm hoài niệm và niềm hy vọng của các nhân vật trước ngưỡng cửa cuộc đời mới.,Khẳng định mạnh mẽ lời hẹn ước và tình yêu bền vững của Long và Linh, tạo nền tảng cho Arc tiếp theo.,Mang đến một kết thúc trọn vẹn, ý nghĩa cho Arc 6 và toàn bộ câu chuyện thanh xuân, đồng thời mở ra cánh cửa cho hành trình mới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Nguyễn Trọng Tùng, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh, Phạm Mai Phương, Đỗ Văn Quang, Trần Thu Hà, Trần Văn Hùng, Lê Thanh Hương, Lê Quang Minh, Nguyễn Thị Bích
Mood: Hoài niệm, xúc động, lãng mạn, tràn đầy hy vọng
Kết chương: [object Object]

Những tia nắng vàng ươm đầu tiên của một ngày đặc biệt rải khắp sân trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, xuyên qua tán lá cây phượng cổ thụ và những hàng ghế đá đã ngả màu thời gian. Mùi hoa phượng, dù đã cuối mùa, vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa lẫn với mùi phấn bảng quen thuộc từ những lớp học đang đóng cửa, tạo nên một bản giao hưởng của hoài niệm và khởi đầu. Sáng nay, sân trường không ồn ào tiếng cười đùa hay tiếng chuông reo vội vã. Thay vào đó là một sự trang trọng, xen lẫn niềm hân hoan rộn ràng như những con sóng nhỏ vỗ vào bờ cát.

Học sinh khối 12, trong bộ trang phục cử nhân màu xanh sẫm và chiếc mũ chóp nhọn, xếp hàng ngay ngắn. Từng gương mặt, dù mới ngày nào còn bỡ ngỡ với chiếc đồng phục cấp ba, giờ đây đã toát lên vẻ trưởng thành, chín chắn, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự tinh nghịch của tuổi trẻ và một chút bâng khuâng khó tả. Phụ huynh ngồi kín khán đài, mỗi người một tâm trạng, nhưng ánh mắt nào cũng ánh lên niềm tự hào khôn xiết khi nhìn ngắm những đứa con của mình.

Long, cao ráo trong bộ lễ phục rộng thùng thình, dáng người cân đối của cậu khiến bộ đồ này dù hơi lùng bùng vẫn không che đi được vẻ phong độ. Khuôn mặt góc cạnh, sống mũi cao, đôi mắt sâu màu hổ phách thường ngày lạnh lùng, giờ đây lại ấm áp lạ thường khi cậu nhìn sang người bên cạnh. Linh, xinh đẹp nổi bật với chiếc áo cử nhân làm tôn lên làn da trắng hồng. Đôi mắt to tròn long lanh của cô nàng ẩn chứa một sự xúc động nhẹ nhàng, hàng mi cong vút khẽ rung lên. Mái tóc dài đen óng ả được vén gọn gàng, để lộ nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long.

Cả hai sánh bước cùng nhóm bạn thân thiết. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, khuôn mặt bầu bĩnh, cười tươi rói, đôi mắt híp lại. Cậu vỗ vai Long một cái rõ kêu, cố tình tạo ra tiếng động lớn giữa không khí trang nghiêm. "Long ơi, Linh ơi! Nhìn chúng ta này, sắp thành sinh viên rồi! Thật không thể tin nổi!" Giọng cậu lanh lảnh, pha trò như thường lệ, nhưng ai cũng thấy được sự phấn khích tột độ trong từng lời nói.

Linh khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn giữ nguyên trên môi nhưng ánh mắt đã xa xăm hơn một chút. "Thật không thể tin nổi, mới hôm nào còn rụt rè bước vào trường, còn sợ sệt với thầy cô, bạn bè mới. Vậy mà giờ đây..." Giọng cô nàng nhỏ dần, như đang thì thầm với chính mình, những ký ức ùa về như một thước phim quay chậm. Từ ngày đầu tiên bỡ ngỡ tìm lớp, đến những buổi học nhóm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa trên sân trường, hay những buổi chiều đạp xe lang thang trên phố biển. Tất cả đều là một phần của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời.

Long cảm nhận được sự bâng khuâng trong lời nói của cô nàng. Cậu khẽ nắm nhẹ lấy bàn tay Linh, siết nhẹ như một lời trấn an vô hình. Bàn tay Long ấm áp và rắn chắc, truyền cho cô nàng một nguồn năng lượng quen thuộc. Cậu mỉm cười, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào mắt Linh, kiên định và đầy niềm tin. "Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi, chúng ta sẽ cùng nhau. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới." Giọng cậu trầm ấm, nhẹ nhàng như gió biển, xua tan đi những nỗi lo lắng còn vương vấn trong lòng Linh.

Bên cạnh, Mai, cô bạn trầm tính và sâu sắc, khẽ gạt nhẹ mái tóc đen dài đang rủ xuống trán. Cô đeo chiếc kính cận, đôi mắt sáng thông minh của cô quét một lượt qua sân trường, rồi dừng lại ở Long và Linh, ánh mắt đầy trìu mến. "Đúng vậy. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Chúng ta đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu thử thách, thì những chặng đường sắp tới cũng sẽ như vậy thôi." Giọng cô nàng nhỏ nhẹ, từ tốn nhưng đầy sức nặng, như một cuốn sách triết lý sống động. "Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, sẽ luôn là điểm tựa để nhớ về."

Lan, cô bạn mạnh mẽ và năng động, khoanh tay trước ngực, đôi mắt tinh nhanh đảo quanh một vòng. "Mấy đứa sến súa quá đi! Hôm nay là ngày vui mà. Cứ thoải mái đi chứ!" Cô cười lớn, nhưng ai cũng thấy khóe mắt cô nàng hơi đỏ. "Dù có đi đâu, làm gì, thì tình bạn của tụi mình cũng sẽ không bao giờ thay đổi đâu. Đúng không?" Cô nàng quay sang nhìn cả nhóm, rồi nhanh nhẹn ôm chầm lấy Mai.

Tùng, với ngoại hình phong độ, đứng cách đó không xa, ánh mắt lướt qua nhóm bạn, rồi dừng lại ở Long và Linh. Cậu khẽ gật đầu, môi mím chặt. Trong lòng cậu cũng có những cảm xúc đan xen. Tiếc nuối về một tình cảm chưa thành, nhưng cũng chân thành vui mừng cho hạnh phúc của hai người bạn. Thanh xuân của cậu cũng rực rỡ, nhưng theo một cách khác.

Nhóm bạn trao nhau những cái nhìn đầy ý nghĩa. Mỗi ánh mắt, mỗi nụ cười đều là một lời hứa hẹn. Lời hứa hẹn về tình bạn sẽ mãi bền chặt, về những kỷ niệm sẽ không bao giờ phai nhạt, và về một tương lai tươi sáng đang chờ đợi. Tiếng nhạc hiệu của buổi lễ bắt đầu vang lên, trang trọng và du dương, như một khúc ca chia tay ngọt ngào. Những học sinh khối 12 bắt đầu tiến vào hội trường, từng bước chân như đang khép lại một chương sách rực rỡ của cuộc đời, và mở ra một trang mới đầy hứa hẹn. Long và Linh, tay trong tay, cũng bước đi, lòng ngập tràn cảm xúc.

***

Bên trong hội trường, không khí trang nghiêm hơn nhưng vẫn không kém phần xúc động. Ánh nắng ban mai rực rỡ từ những ô cửa sổ lớn chiếu thẳng vào, làm sáng bừng không gian rộng lớn, phản chiếu lên những chiếc áo cử nhân màu xanh sẫm, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. Tiếng rì rầm của hàng trăm học sinh và phụ huynh dần lắng xuống khi tiếng nhạc lễ kết thúc. Mùi hương hoa ly và hoa hồng từ những lẵng hoa trang trí trên bục sân khấu lan tỏa khắp nơi, hòa cùng mùi nước hoa thoang thoảng từ những người tham dự.

Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang, gương mặt nghiêm nghị thường ngày, giờ đây lại mang vẻ hiền từ và tự hào. Cậu đứng trên bục, với chiếc kính cận quen thuộc, đôi mắt quét một lượt khắp hội trường. Giọng cậu trang trọng nhưng đầy tình cảm. "Kính thưa quý vị phụ huynh, quý thầy cô giáo, và các em học sinh yêu quý! Hôm nay, chúng ta tề tựu tại đây để chứng kiến một khoảnh khắc vô cùng ý nghĩa, khoảnh khắc khép lại một hành trình và mở ra một tương lai." Long nghe lời Hiệu trưởng, lòng cậu dâng lên một cảm xúc khó tả. Ba năm dưới mái trường này, nơi cậu đã tìm thấy tình yêu, tình bạn, và định hình con người mình.

Tiếp theo là cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm của lớp Long và Linh. Cô mặc một chiếc áo dài duyên dáng, mái tóc cắt ngắn cá tính, nhưng đôi mắt cô nàng lại ánh lên vẻ nghẹn ngào. Cầm micro, giọng cô nàng run run, chất chứa bao kỷ niệm. "Các em thân mến... mười hai năm đèn sách, ba năm thanh xuân rực rỡ dưới mái trường này. Cô nhớ như in ngày đầu tiên các em bước vào lớp, những gương mặt non nớt, đầy bỡ ngỡ. Vậy mà giờ đây, các em đã trưởng thành, đã đủ lông đủ cánh để bay đi khám phá thế giới rộng lớn." Cô nàng dừng lại, đôi mắt ngấn lệ, nhìn xuống hàng ghế học trò. "Các em là tương lai của đất nước! Hãy tự tin vững bước, hãy sống hết mình, và đừng bao giờ quên mái trường Ánh Dương này, nơi đã nuôi dưỡng ước mơ của các em."

Long nhìn sang Linh, thấy cô nàng đang khẽ cắn môi dưới, đôi mắt rưng rưng. Cậu biết, cô nàng cũng đang cố kìm nén cảm xúc. Bên cạnh, Hùng đã không kìm được nữa, cậu dùng tay áo lau vội dòng nước mắt lăn dài trên má. "Trời ơi, cô Lan Anh nói cảm động quá Long ơi!" cậu thì thầm, giọng mũi nghẹt lại. Mai ngồi cạnh Hùng, cô nàng khẽ mỉm cười nhẹ nhõm, như thể đã trút được gánh nặng thi cử và giờ đây chỉ còn lại niềm vui của sự chia ly. Lan thì có vẻ kiên cường hơn, nhưng đôi mắt cô nàng cũng đỏ hoe.

Đến lượt cô Phạm Mai Phương, giáo viên Ngữ Văn, bước lên bục. Cô nàng thanh lịch, duyên dáng trong chiếc áo dài màu kem, giọng nói truyền cảm, ấm áp như từng câu thơ. "Văn chương là tấm gương phản chiếu tâm hồn. Và thanh xuân của các em, chính là một áng văn tuyệt đẹp mà các em đã cùng nhau viết nên. Cô hy vọng rằng, dù đi đâu, làm gì, các em sẽ luôn giữ trong mình ngọn lửa nhiệt huyết, sự trong trẻo của tuổi trẻ, và không ngừng khám phá những trang mới của cuộc đời mình." Lời cô Mai Phương như những giọt sương mai, thấm đẫm vào lòng mỗi học trò.

Sau những bài phát biểu đầy cảm xúc, đến khoảnh khắc được mong chờ nhất: lễ trao bằng. Từng lớp, từng học sinh lần lượt được xướng tên. Tiếng vỗ tay vang dội khắp hội trường, xen lẫn những tiếng reo hò từ phụ huynh và bạn bè. Khi tên của Long được xướng lên, "Trần Hoàng Long!", cậu bước lên bục, dáng người cao ráo, vững chãi, nhận tấm bằng tốt nghiệp từ tay Hiệu trưởng. Cậu khẽ cúi đầu cảm ơn, ánh mắt lướt qua hàng ghế, bắt gặp ánh mắt tự hào của bố mẹ và Linh. Một cảm giác tự hào dâng trào trong lồng ngực cậu.

Rồi đến lượt Linh. "Lê Ngọc Linh!". Cô nàng bước lên, nụ cười rạng rỡ như ánh ban mai. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát trong bộ lễ phục, cô nàng như một bông hoa vừa chớm nở, đầy sức sống. Cô nàng nhận bằng, đôi mắt long lanh nhìn xuống khán giả, nơi có bố mẹ, bà ngoại, và Long đang dõi theo. Cả hai trao nhau ánh mắt, một khoảnh khắc tự hào và hạnh phúc tột độ, như ngầm khẳng định rằng họ đã cùng nhau vượt qua chặng đường này.

Lần lượt Hùng, Mai, Lan, Tùng và các bạn khác cũng bước lên nhận bằng. Mỗi người một vẻ, nhưng ai cũng toát lên sự trưởng thành và niềm vui sướng. Hùng vừa nhận bằng vừa lau nước mắt, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm "Đậu rồi, đậu rồi!" khiến cả hội trường bật cười. Mai mỉm cười nhẹ nhõm, đôi mắt sáng lên niềm hy vọng. Lan dứt khoát, mạnh mẽ, nhưng khi bước xuống, cô nàng vẫn không quên vẫy tay về phía nhóm bạn. Tùng, với vẻ ngoài trầm tĩnh, nhận bằng một cách lịch thiệp, rồi nhìn Long và Linh, khẽ gật đầu như một lời chúc phúc không lời.

Khoảnh khắc nhận bằng tốt nghiệp là dấu mốc quan trọng, khép lại ba năm cấp ba đầy ắp kỷ niệm. Trong tiếng vỗ tay vang dội và ánh đèn flash lóe sáng liên tục, Long và Linh, cùng nhóm bạn, đã chính thức hoàn thành một chương rực rỡ của tuổi thanh xuân, sẵn sàng bước sang một trang mới, nơi những thử thách và cơ hội đang chờ đón. Long cảm nhận cái siết tay nhẹ nhàng từ Linh khi họ cùng nhau trở về chỗ ngồi. Dù tương lai còn nhiều điều chưa biết, nhưng có cô nàng bên cạnh, cậu tin rằng mọi thứ đều có thể vượt qua.

***

Buổi lễ tốt nghiệp kết thúc. Sân trường Ánh Dương trở thành một biển người. Học sinh, phụ huynh, thầy cô giáo tản ra khắp nơi, tìm kiếm nhau giữa dòng người đông đúc. Tiếng cười nói rôm rả, tiếng chúc mừng, tiếng chụp ảnh vang lên khắp không gian, hòa cùng mùi hoa phượng nồng nàn đặc trưng của mùa hè. Nắng chiều vàng dịu đổ xuống sân trường, phủ lên mọi thứ một lớp màu hoài niệm.

Long và Linh cùng nhóm bạn và gia đình tụ tập dưới một gốc cây phượng cổ thụ ở góc sân, nơi đã từng chứng kiến biết bao kỷ niệm của họ. Cây phượng già, với những cành lá sum suê và những chùm hoa đỏ rực cuối mùa, như một người bạn thầm lặng, chứng kiến sự trưởng thành của những đứa học trò.

Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, với gương mặt thanh tú và nụ cười ấm áp, ôm chầm lấy cô nàng. "Mẹ tự hào về con lắm, Linh của mẹ!" Giọng cô nàng nghẹn ngào, đôi mắt rưng rưng. "Con gái mẹ đã lớn thật rồi." Bố Linh, Lê Quang Minh, dù bề ngoài có vẻ đứng đắn và nghiêm khắc, nhưng ánh mắt cậu lại ánh lên sự ấm áp và tự hào khôn xiết. Cậu vỗ nhẹ vào vai Linh. "Học hành là quan trọng nhất. Nhưng con cũng phải biết tận hưởng tuổi trẻ của mình, con gái." Bà ngoại Linh, Nguyễn Thị Bích, tóc bạc phơ, hiền từ, nụ cười phúc hậu, thích mặc áo bà ba, cũng nắm tay Linh, xoa nhẹ. "Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, nhưng cũng cần sự chân thành. Con bé đã lớn thật rồi." Bà ngoại nhìn Long, ánh mắt đầy mãn nguyện.

Bên cạnh, bố Long, Trần Văn Hùng, trầm tĩnh và phong độ, khẽ gật đầu khi Long bước tới. "Con đã làm rất tốt, Long." Giọng cậu điềm đạm, không nhiều lời hoa mỹ, nhưng chứa đựng tất cả niềm tự hào của một người cha. Mẹ Long, Trần Thu Hà, dịu dàng và hay cười, ôm chặt Long. "Mẹ tự hào về con trai mẹ. Cả Linh nữa, hai đứa đã cùng nhau cố gắng." Cô nàng khẽ vuốt mái tóc của Long, ánh mắt ngập tràn yêu thương.

Nhóm bạn thân cũng đang trao nhau những cái ôm thật chặt. Hùng, đã không còn kìm được nữa, nước mắt lăn dài trên má. "Nhớ giữ liên lạc đó nha, đừng có quên tụi này! Nhất là Long, có người yêu rồi đừng có mà bỏ rơi bạn bè!" Cậu vừa nói vừa ôm chặt lấy Long, rồi quay sang ôm Linh. Mai, với đôi mắt sáng thông minh sau lớp kính cận, khẽ mỉm cười. "Chúng ta sẽ luôn là bạn. Dù có đi đâu, làm gì, hãy nhớ về nhau." Lan, dù mạnh mẽ nhưng cũng để lộ sự bịn rịn, ôm chặt lấy Mai và Linh. "Tụi này sẽ gọi điện kiểm tra thường xuyên đó. Đừng có mà bặt vô âm tín!"

Bất ngờ, Tùng bước đến. Ngoại hình cậu vẫn phong độ, nhưng ánh mắt cậu đã hoàn toàn khác. Không còn sự ganh đua hay tiếc nuối, mà thay vào đó là một sự trầm tĩnh và chân thành. Cậu nhìn Long và Linh, rồi khẽ mỉm cười. "Chúc mừng hai cậu. Tôi thật sự vui mừng khi thấy hai cậu đạt được ước mơ của mình." Giọng cậu trầm, dứt khoát. Cậu đưa tay ra, vỗ vai Long một cái nhẹ nhàng. "Và Long, chăm sóc Linh thật tốt nhé. Cô ấy là một người con gái tuyệt vời." Rồi cậu quay sang Linh. "Chúc cậu luôn rạng rỡ và hạnh phúc, Linh."

Long và Tùng trao nhau ánh mắt. Đó không còn là ánh mắt của đối thủ, mà là của hai người đàn ông trưởng thành, hiểu và tôn trọng nhau. Long gật đầu. "Cảm ơn cậu, Tùng. Cậu cũng vậy." Linh cảm thấy một dòng xúc động chảy qua. Tùng, người từng là một phần của những hiểu lầm và ghen tuông vu vơ của tuổi học trò, giờ đây đã trở thành một người bạn đúng nghĩa, dành cho họ những lời chúc phúc chân thành nhất. Điều đó khiến cô nàng nhận ra rằng, mọi thứ đều đã qua, và tất cả họ đều đã lớn lên, đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Dưới gốc cây phượng, tiếng cười nói dần thưa thớt. Những cái ôm chia tay bịn rịn, những lời hứa hẹn giữ liên lạc không ngớt. Mỗi người một ngả, nhưng trong lòng mỗi người đều mang theo những kỷ niệm đẹp đẽ về tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình bạn keo sơn gắn bó. Cha mẹ Long và Linh nhìn hai đứa con của mình, lòng tràn đầy tự hào và hy vọng. Họ biết rằng, dù con đường phía trước còn nhiều thử thách, nhưng với tình yêu và sự kiên định, hai đứa sẽ vượt qua tất cả.

Long và Linh đứng đó, tay trong tay, nhìn những người bạn thân và gia đình dần tản đi. Nắng chiều vàng dịu vẫn còn vương vấn trên mái trường, nhưng không khí đã trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều. Một nỗi buồn man mác dâng lên trong lòng, nỗi buồn của sự chia ly, nhưng đi kèm với đó là niềm hạnh phúc và sự biết ơn vô hạn. Họ biết, đây không phải là lời tạm biệt vĩnh viễn, mà là một lời hẹn gặp lại, một lời hứa cho tương lai.

***

Khi những bóng người cuối cùng cũng dần khuất dạng, Long và Linh lặng lẽ rời khỏi sân trường, không ai nói với ai lời nào. Họ đi bộ dọc theo con đường quen thuộc, nơi những hàng cây xanh mát rợp bóng, và cuối cùng, tìm đến Cầu vượt bộ hành, nơi đã chứng kiến biết bao khoảnh khắc quan trọng của họ. Cầu vượt, với kết cấu thép và bê tông vững chắc, đứng sừng sững giữa lòng thành phố, như một nhân chứng thầm lặng cho những câu chuyện tình yêu và tình bạn.

Hoàng hôn đang buông xuống, nhuộm vàng cả thành phố Hạ Long. Ánh nắng chiều cuối ngày trải dài trên mặt biển xanh biếc, phản chiếu lên những dãy núi đá vôi hùng vĩ, tạo nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Gió nhẹ mơn man thổi qua, mang theo mùi khói bụi xe cộ từ dưới đường, nhưng cũng có một chút hương hoa sữa thoảng nhẹ từ công viên gần đó. Tiếng xe cộ gầm rú từ xa vọng lại, nhưng trên cầu vượt, chỉ có tiếng gió và tiếng bước chân nhịp nhàng của hai người.

Linh ngắm nhìn chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, món quà Long tặng, món quà của những lời hứa và niềm tin. Những hạt đá nhỏ lấp lánh dưới ánh hoàng hôn, như tượng trưng cho tình yêu của họ – nhỏ bé nhưng lấp lánh, và đầy ý nghĩa. Cô nàng khẽ thở dài, rồi nhẹ nhàng lấy ra cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" từ trong túi xách. Cuốn sổ tay nhỏ nhắn, với những trang giấy đã ngả màu thời gian, ghi lại những ước mơ, những khát vọng của tuổi thanh xuân, và cả những dòng cảm xúc chân thật nhất.

Long ôm Linh từ phía sau, cằm cậu tựa lên vai cô nàng. Hơi thở ấm áp của cậu phả vào tóc Linh, mang theo mùi hương quen thuộc, mùi hương của nắng, của gió biển, và của chính cậu. Cả hai không nói nhiều, chỉ cảm nhận sự hiện diện của nhau. Trong khoảnh khắc đó, mọi lời nói đều trở nên thừa thãi. Chỉ có sự im lặng, sự bình yên, và sự kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn.

Linh khẽ tựa đầu vào ngực Long, giọng cô nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm. "Chúng ta đã thực sự tốt nghiệp rồi, Long à. Cảm giác thật khó tả." Cô nàng ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một chút nỗi buồn, một chút lo lắng về tương lai. "Em vẫn còn thấy hơi lo lắng... về mọi thứ phía trước."

Long nhẹ nhàng hôn lên tóc Linh, cử chỉ của cậu tràn đầy sự dịu dàng và trấn an. "Và một chương mới đang mở ra. Em không đơn độc đâu, có anh đây." Giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong tai cô nàng, như một lời hứa vĩnh cửu. Cậu siết chặt vòng tay ôm Linh, như muốn truyền cho cô nàng tất cả sức mạnh và niềm tin của mình. "Anh biết, con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những thử thách, những nỗi nhớ nhung da diết khi chúng ta ở xa nhau. Nhưng anh tin vào tình yêu của chúng ta, Linh. Anh tin rằng chúng ta sẽ vượt qua tất cả."

Linh quay người lại, đối mặt với Long. Đôi mắt cô nàng nhìn sâu vào đôi mắt hổ phách của cậu, tìm thấy trong đó sự kiên định và tình yêu vô bờ bến. Cô nàng khẽ đưa tay chạm vào má Long, cảm nhận sự ấm áp từ làn da cậu. "Em cũng tin. Em tin vào anh, và tin vào tình yêu của chúng ta." Cô nàng mỉm cười, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long đã trở lại trên môi. "Chúng ta sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau khám phá thế giới. Và dù có đi đâu, làm gì, Hạ Long sẽ luôn là nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, là nơi để chúng ta quay về."

Hai bàn tay họ đan chặt vào nhau, từng ngón tay siết chặt, như một lời thề nguyền không lời. Ánh mắt họ cùng hướng về phía chân trời, nơi ánh nắng cuối cùng của ngày đang dần tắt, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng cũng hứa hẹn một bình minh mới. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vẫn sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt.

Họ đứng đó, trên Cầu vượt bộ hành, nhìn ngắm thành phố Hạ Long đang lên đèn, lung linh và huyền ảo. Lời hẹn ước của họ, những món quà kỷ niệm đã trao, những dòng lưu bút đã viết, tất cả đều là những sợi dây vô hình nhưng bền chặt, gắn kết họ lại với nhau. Họ biết, con đường phía trước là một hành trình dài, với biết bao điều không chắc chắn. Nhưng họ không còn sợ hãi. Bởi lẽ, họ có nhau, có tình yêu kiên định, và niềm tin vững chắc vào một tương lai tươi sáng. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương đầy ý nghĩa, và đang mở ra một chương mới, hứa hẹn những trải nghiệm tuyệt vời hơn nữa. Họ sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình, một câu chuyện được khắc sâu bằng thời gian và những lời hẹn ước.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ