Rực rỡ thanh xuân
Chương 461

Dư Âm Thanh Xuân và Ngưỡng Cửa Mới

3462 từ
Mục tiêu: Tiếp nối trực tiếp từ không khí bế giảng và lời hẹn ước của Chương 460, chuyển sang giai đoạn hậu thi cử, tiền đại học.,Khắc họa rõ nét cảm giác 'trống trải' sau khi kỳ thi kết thúc và lễ bế giảng qua đi, tạo sự đối lập với sự hối hả của tuổi học trò.,Đi sâu vào nội tâm của Long và Linh cùng nhóm bạn khi họ bắt đầu đối diện với sự 'bấp bênh' của tương lai và những lựa chọn sắp tới.,Làm nổi bật sự kiên định trong tình yêu và lời hẹn ước của Long và Linh, làm nền tảng cho những thử thách sắp tới.,Giới thiệu nhẹ nhàng về những kế hoạch hè và các cuộc gặp gỡ bạn bè, dẫn dắt đến buổi tụ tập lớn hơn ở Chương 463.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Lê Thanh Hương
Mood: Reflective, wistful, hopeful, lãng mạn, hơi u hoài nhưng lạc quan.
Kết chương: [object Object]

Buổi sáng sau lễ bế giảng, khi ánh nắng Hạ Long dịu nhẹ rải vàng qua khung cửa sổ cũ kỹ, Ngọc Linh choàng tỉnh giấc. Không còn tiếng chuông báo thức réo rắt, không còn cảm giác vội vã lật đật chuẩn bị cho một ngày học mới. Căn phòng quen thuộc vẫn y nguyên, với chiếc bàn học đầy sách vở và những bức ảnh chụp chung với đám bạn thân, nhưng mọi thứ dường như tĩnh lặng đến lạ. Một khoảng trống rỗng mênh mông bỗng ùa về, lấp đầy từng ngóc ngách trong tâm trí cô nàng.

Cô nàng vươn vai, cố gắng xua đi cảm giác uể oải còn vương lại sau một đêm dài trằn trọc. Từ bên ngoài, tiếng sinh hoạt của hàng xóm đã vọng vào, lẫn trong tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường, tiếng trẻ con cười đùa ríu rít ở khoảng sân tập thể. Tất cả những âm thanh ấy vốn dĩ rất đỗi quen thuộc, nhưng hôm nay lại mang theo một nỗi niềm xa xăm, như thể cô nàng đang đứng bên ngoài một thế giới mà mình đã từng thuộc về. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm thoang thoảng bay vào, cùng mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, và một chút mùi hương quen thuộc của gia đình – mùi bột giặt trên quần áo mẹ, mùi sách cũ từ kệ sách của bố. Tất cả tạo nên một bầu không khí ấm cúng, quen thuộc đến nao lòng, nhưng lại khiến Linh cảm thấy chênh vênh hơn bao giờ hết.

Linh bước xuống giường, đôi chân trần chạm vào nền gạch men mát lạnh. Cô nàng tiến đến bên cửa sổ, vén tấm rèm hoa văn cũ kỹ. Từ đây, cô nàng có thể nhìn thấy khoảng sân chung của khu tập thể, nơi những cây bàng cổ thụ đang xòe tán lá xanh mướt, che mát cho lũ trẻ con đang chơi chuyền, nhảy dây. Hình ảnh ấy bình dị và đẹp đẽ, nhưng lại khiến cô nàng bỗng chốc nhận ra rằng, những năm tháng vô tư, hồn nhiên như lũ trẻ kia đã mãi mãi ở lại phía sau. Cô nàng khẽ thở dài, rồi ngồi xuống chiếc ghế gỗ nhỏ bên cửa sổ, với lấy cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đặt trên bệ cửa.

Cuốn sổ tay nhỏ nhắn, với bìa màu xanh ngọc đã sờn cũ, được trang trí bằng những hình vẽ nguệch ngoạc và những dòng chữ viết vội. Từng trang giấy đã ngả màu thời gian, ghi lại những ước mơ, những khát vọng của tuổi thanh xuân, những dòng cảm xúc chân thật nhất, những lời hứa hẹn ngây thơ. Linh lật nhẹ từng trang, như đang lật lại từng mảnh ký ức. Nét chữ của cô nàng, của Mai, của Lan, của Hùng, và cả của Long, hiện lên rõ ràng, sống động. Có những ước mơ đã thành hiện thực, có những ước mơ vẫn còn đang dang dở, và có những ước mơ có lẽ sẽ chỉ mãi là ước mơ.

Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, bước vào phòng, trên tay cầm một cốc sữa ấm. Mẹ là người phụ nữ thanh tú, dịu dàng, với nụ cười luôn ấm áp, có khả năng xoa dịu mọi nỗi lo lắng của con gái. Mẹ nhìn Linh với ánh mắt trìu mến, nhận ra sự trầm tư trên khuôn mặt cô nàng.

"Con gái mẹ, dậy rồi à? Sao lại ngồi thừ người ra thế này?" Giọng mẹ nhẹ nhàng, như một làn gió mát.

Linh quay lại, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một chút bối rối. "Mẹ ơi, con thấy lạ quá... Tự nhiên không có gì để làm, trống trải làm sao." Cô nàng đặt cuốn sổ tay xuống, tựa đầu vào vai mẹ. Mùi hương quen thuộc của mẹ, mùi của sự bình yên và an toàn, khiến cô nàng cảm thấy được vỗ về. "Con cứ nghĩ sau khi thi xong, sau lễ bế giảng, con sẽ được tự do, sẽ vui vẻ lắm. Nhưng giờ thì con thấy... hụt hẫng quá."

Mẹ Linh xoa nhẹ mái tóc dài của cô nàng, đôi mắt mẹ ánh lên sự thấu hiểu. "Đó là cảm giác của sự trưởng thành đó con. Một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra." Mẹ ngừng một lát, giọng nói trở nên sâu lắng hơn. "Cả cuộc đời mình, con sẽ trải qua rất nhiều những 'khoảng trống' như thế. Khoảng trống sau khi kết thúc một kỳ thi quan trọng, khoảng trống sau khi chia tay một người bạn, hay thậm chí là khoảng trống sau khi đạt được một mục tiêu lớn. Điều quan trọng là mình phải biết cách lấp đầy nó bằng những điều ý nghĩa, con ạ."

"Nhưng mà... con không biết phải lấp đầy nó bằng gì." Linh khẽ thì thầm, giọng cô nàng nghẹn lại. "Cả tuổi thanh xuân của con cứ xoay quanh trường học, bạn bè, thầy cô, và... Long. Giờ mọi thứ bỗng nhiên kết thúc, con thấy mình như mất đi một phần quan trọng vậy."

Mẹ Linh mỉm cười nhẹ. "Con không mất đi đâu. Con chỉ đang bước sang một chương mới của cuộc đời mình thôi. Những kỷ niệm đẹp, những tình cảm chân thành, tất cả sẽ luôn ở lại trong trái tim con, trở thành hành trang để con vững bước. Và Long cũng vậy, cậu ấy sẽ luôn là một phần của con, dù cho sau này con có đi đâu, làm gì." Mẹ Linh ngước nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng ban mai đang nhảy múa trên những tán lá xanh. "Giống như Hạ Long vậy, nơi cất giữ những rung động đầu đời của con, sẽ mãi là nơi để con quay về."

Lời nói của mẹ như một dòng suối mát, xoa dịu những lo lắng trong lòng Linh. Cô nàng ôm chặt lấy mẹ, cảm nhận hơi ấm từ vòng tay thân thuộc. "Con yêu mẹ."

"Mẹ cũng yêu con." Mẹ Linh hôn nhẹ lên trán cô nàng. "Mẹ tin con sẽ làm được. Con gái của mẹ mạnh mẽ lắm mà."

Linh gật đầu, đôi mắt đã bớt đi phần nào sự bâng khuâng. Cô nàng lại cầm cuốn sổ tay lên, lật đến trang cuối cùng, nơi Long đã viết những lời hẹn ước của cậu ấy. Từng nét chữ mạnh mẽ, kiên định, như chính con người cậu ấy. Một nụ cười nhẹ nở trên môi cô nàng. Dù cho tương lai phía trước có bấp bênh đến đâu, cô nàng biết mình không đơn độc. Cô nàng có mẹ, có bạn bè, và quan trọng nhất, cô nàng có Long. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vẫn sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt. Và Linh tin, tình yêu của cô nàng và Long cũng vậy.

***

Đúng hẹn, buổi trưa cùng ngày, Long và Linh gặp nhau tại Quán Cafe Sắc Màu. Quán cà phê nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh, với mặt tiền sơn màu xanh bạc hà dịu mát và những chậu hoa giấy rủ xuống duyên dáng. Bước vào bên trong, mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, cùng với mùi hoa tươi cắm trên mỗi bàn, tạo nên một không gian đa giác quan hấp dẫn và dễ chịu. Tiếng xay cà phê đều đặn hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương, nhẹ nhàng lấp đầy không gian. Những bức tranh tường nghệ thuật và cây xanh treo tường mang đến cảm giác thư thái, dễ chịu, khác hẳn với sự ồn ào, hối hả của cuộc sống bên ngoài.

Long đã đến trước, cậu ấy ngồi ở một góc khuất, cạnh cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm, đôi mắt hổ phách lướt qua trang sách. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, hơi rủ xuống trán, làm nổi bật khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy. Long diện một chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ cuốn hút. Khi Linh bước vào, cậu ấy ngước lên, ánh mắt cậu ấy lập tức sáng bừng.

"Linh!" Giọng Long trầm ấm, vang lên giữa tiếng nhạc nhẹ.

Linh mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như ánh nắng Hạ Long, xua tan đi chút u hoài còn vương lại trong lòng cô nàng. Cô nàng bước đến, ngồi đối diện Long. Dáng người nhỏ nhắn, thanh thoát của cô nàng thật sự nổi bật trong chiếc váy trắng đơn giản nhưng tinh tế.

"Anh đến lâu chưa?" Linh hỏi, đặt túi xách xuống ghế.

"Cũng vừa mới thôi. Anh gọi cho em một ly matcha đá xay nhé? Em thích mà." Long trả lời, đôi mắt cậu ấy tràn đầy sự quan tâm.

Linh gật đầu. "Cảm ơn anh." Cô nàng nhìn Long, rồi khẽ thở dài. "Anh cũng thấy trống trải như vậy à? Em cứ ngỡ chỉ mình em thôi."

Long khẽ nhíu mày, buông cuốn sách xuống. "Em cảm thấy thế nào?"

"Cảm giác như vừa hoàn thành một chặng đường dài, nhưng lại không biết chặng tiếp theo sẽ đi về đâu... Em cứ quen với lịch học dày đặc, với áp lực thi cử, với việc ngày nào cũng gặp anh, gặp tụi bạn ở trường. Giờ thì mọi thứ bỗng chốc dừng lại, em thấy mình lạc lõng quá." Linh nói, giọng cô nàng nhỏ dần.

Long nắm lấy tay Linh đặt trên bàn, bàn tay cậu ấy ấm áp và vững chãi. Ánh mắt họ giao nhau, truyền cho nhau sự ấm áp và yên bình. "Anh cũng vậy. Mấy hôm nay, anh cứ thấy thiếu thiếu cái gì đó. Thức dậy không còn động lực đến trường, không còn mấy trận bóng đá giờ ra chơi, không còn những buổi học nhóm đến tối mịt... Anh cứ nghĩ sẽ vui lắm khi được 'tự do', nhưng hóa ra lại thấy trống rỗng." Giọng Long trầm, chậm rãi, mang theo chút suy tư. Cậu ấy siết nhẹ tay Linh. "Nhưng mà, em có anh mà, đúng không?"

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn của cô nàng phản chiếu hình ảnh cậu ấy. Nụ cười mỉm hiện lên trên môi cô nàng, xua đi những đám mây u ám trong lòng. "Luôn luôn. Em có anh, và anh có em. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua cảm giác này, đúng không?"

"Đúng vậy." Long gật đầu kiên định. "Con đường phía trước sẽ không dễ dàng. Sẽ có những thử thách, những nỗi nhớ nhung da diết khi chúng ta ở xa nhau. Nhưng anh tin vào tình yêu của chúng ta, Linh. Anh tin rằng chúng ta sẽ vượt qua tất cả." Cậu ấy nhẹ nhàng hôn lên mu bàn tay Linh, cử chỉ của cậu ấy tràn đầy sự dịu dàng và trấn an. "Lời hẹn ước đó, anh sẽ không bao giờ quên. Dù có chuyện gì xảy ra."

Linh cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay Long, và một niềm tin vững chắc bỗng trỗi dậy trong lòng cô nàng. "Em cũng tin. Em tin vào anh, và tin vào tình yêu của chúng ta." Cô nàng mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như ánh nắng Hạ Long đã trở lại trên môi. "Chúng ta sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau khám phá thế giới. Và dù có đi đâu, làm gì, Hạ Long sẽ luôn là nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, là nơi để chúng ta quay về."

Họ cùng nhau nhấp một ngụm cà phê, ngắm nhìn dòng người qua lại bên ngoài con hẻm nhỏ. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng dường như tan biến. Chỉ còn lại sự bình yên, sự kết nối sâu sắc giữa hai tâm hồn, và lời hẹn ước được củng cố bằng niềm tin. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dù trải qua bao nhiêu phong ba bão táp, vẫn sẽ luôn ở đó, không bao giờ phai nhạt. Và Long, Linh biết, họ sẽ cùng nhau viết tiếp câu chuyện tình yêu của mình, một câu chuyện được khắc sâu bằng thời gian và những lời hẹn ước.

***

Chiều tối cùng ngày, khi ánh hoàng hôn bắt đầu nhuộm vàng những mái nhà và trải dài trên mặt biển xanh biếc của Hạ Long, Long và Linh quyết định đi dạo ở Công viên Bình Minh. Công viên, với cổng đá cổ kính và con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ, luôn là một địa điểm quen thuộc, gắn liền với biết bao kỷ niệm của tuổi học trò. Tiếng chim hót líu lo xen lẫn tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của thiên nhiên. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau mưa và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây mang lại cảm giác sảng khoái, trong lành.

Khi đang đi bộ qua khu vực có nhiều ghế đá dưới bóng cây cổ thụ, họ bất ngờ bắt gặp ba bóng dáng quen thuộc đang ngồi trò chuyện rôm rả. Đó là Hùng, Mai và Lan. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, đang kể một câu chuyện gì đó rất hài hước, khiến Mai và Lan cười ngặt nghẽo. Mai, nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, mỉm cười hiền hậu. Còn Lan, khỏe khoắn, năng động, đang vỗ vai Hùng trêu chọc.

"Ê, Long, Linh!" Hùng là người đầu tiên phát hiện ra họ, giọng cậu ấy lanh lảnh vang lên. "Trùng hợp quá! Tụi này đang tám chuyện đời đây."

Long và Linh mỉm cười, bước đến chỗ nhóm bạn. "Chào mọi người. Tụi mình cũng vừa đi dạo." Linh nói, đôi mắt cô nàng ánh lên niềm vui khi gặp lại bạn bè.

Cả nhóm xích lại, nhường chỗ cho Long và Linh. Họ ngồi xuống chiếc ghế đá mát lạnh, dưới bóng cây cổ thụ xòe tán rộng. Gió nhẹ mơn man thổi qua, mang theo mùi lá cây và hơi ẩm từ hồ nước gần đó.

"Mấy đứa giờ có cảm thấy 'tự do' quá không?" Hùng là người mở lời, giọng cậu ấy pha chút hóm hỉnh nhưng cũng ẩn chứa sự suy tư. "Tự do đến mức thấy trống rỗng, không biết làm gì luôn." Cậu ấy gãi đầu, mái tóc cắt đầu nấm của cậu ấy hơi xù lên.

Lan, với mái tóc ngắn ngang vai được búi gọn, nói giọng dứt khoát. "Đúng là hơi lạ. Mấy năm cấp ba ngày nào cũng đầu tắt mặt tối, giờ thì không có gì để làm. Nhưng mà cũng tốt chứ, được nghỉ ngơi xả hơi sau một kỳ thi căng thẳng."

Mai, giọng nhỏ nhẹ, từ tốn. "Tụi mình đã cùng nhau vượt qua bao nhiêu thứ rồi, giờ thì mỗi người một hướng... hơi buồn nhỉ." Cô nàng khẽ đẩy gọng kính, ánh mắt nhìn xa xăm về phía hồ nước, nơi những chiếc thuyền thiên nga đang lướt nhẹ trên mặt nước.

Long nhìn từng người bạn, cảm nhận rõ sự bịn rịn và bâng khuâng trong lời nói của họ. "Cảm giác này chắc ai cũng có thôi. Một giai đoạn đã kết thúc." Cậu ấy khẽ thở dài, rồi nói tiếp. "Nhưng mà, đây cũng là khởi đầu cho một hành trình mới mà. Ai biết chừng, những điều thú vị hơn đang chờ đón chúng ta."

Linh gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Dù có hơi lo lắng về kết quả thi, về việc sẽ đi học ở đâu, nhưng em cũng rất mong chờ vào những điều sắp tới."

"Thôi nào, buồn làm gì." Lan vỗ vai Mai, giọng cô nàng đầy vẻ động viên. "Nghỉ ngơi cho đã rồi còn chuẩn bị cho cuộc sống đại học chứ. Ai biết chừng mình lại học chung trường, chung lớp nữa thì sao?"

Hùng bỗng nhiên làm mặt hài hước, giả vờ lau nước mắt. "Ôi, Lan ơi, cậu nói làm tớ cảm động quá. Nhưng mà tớ lại sợ đến lúc đó tớ với cậu lại thành bạn cùng phòng, rồi mỗi ngày phải chịu đựng cái tính 'đàn ông' của cậu thì tớ chết mất!"

Cả nhóm bật cười vang. Tiếng cười của họ xua tan đi chút không khí u hoài, mang đến sự vui vẻ, sôi nổi vốn có. Hùng luôn là người pha trò giỏi nhất, luôn biết cách khuấy động không khí.

"À, mà hè này mấy đứa có kế hoạch gì chưa?" Mai hỏi, đôi mắt sáng thông minh nhìn quanh. "Tớ định về quê ngoại chơi một thời gian, rồi tranh thủ đọc mấy cuốn sách mà hồi cấp ba chưa có thời gian đọc."

Lan trả lời ngay. "Tớ thì định đi làm thêm ở cửa hàng đồ thể thao của chú tớ, vừa kiếm tiền vừa rèn luyện sức khỏe. Với cả, tớ cũng muốn học thêm một khóa tiếng Anh giao tiếp nữa."

Hùng lại kêu lên. "Trời ơi, đứa nào đứa nấy cũng có kế hoạch 'trưởng thành' ghê vậy. Còn tớ thì... chắc là ăn, ngủ, chơi game cho đã đời, rồi đợi kết quả thi xong thì tính tiếp." Cậu ấy nháy mắt tinh nghịch, khiến mọi người lại bật cười.

Long và Linh nhìn nhau. Kế hoạch của họ thì rõ ràng hơn một chút, nhưng vẫn còn nhiều điều không chắc chắn.

"Tụi mình thì... cũng chưa có kế hoạch cụ thể nào ngoài việc chờ đợi kết quả thi." Long nói. "Nhưng dù sao đi nữa, tụi mình vẫn sẽ luôn là bạn. Lời hứa đó, ai được quên là biết tay Long này." Giọng Long trầm ấm nhưng đầy kiên định, ánh mắt cậu ấy lướt qua từng người bạn, như muốn khắc sâu lời nói đó vào lòng họ.

Hùng, Mai, Lan đồng loạt gật đầu. "Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!" Hùng giả vờ bĩu môi, nhưng ánh mắt cậu ấy lại ánh lên sự chân thành.

Họ ngồi lại thêm một lúc, cùng nhau ôn lại những trò đùa ngớ ngẩn, những kỷ niệm khó quên của những năm tháng cấp ba. Từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những trận bóng đá nảy lửa, từ những lần trốn học đi ăn vặt đến những buổi liên hoan cuối kỳ. Mỗi câu chuyện, mỗi kỷ niệm đều như một viên ngọc sáng, được cất giữ cẩn thận trong ký ức của mỗi người.

Khi màn đêm dần buông xuống, và thành phố Hạ Long bắt đầu lên đèn, lung linh và huyền ảo, nhóm bạn mới miễn cưỡng đứng dậy. Họ cùng nhau đi bộ một đoạn, rồi chia tay nhau ở cổng công viên, hẹn gặp lại. Có thể là một buổi đi chơi chung, có thể là một buổi liên hoan nhỏ trước khi mỗi người một ngả. Những cuộc trò chuyện về kế hoạch hè và việc chờ đợi kết quả thi đã báo hiệu một buổi tụ tập chính thức của nhóm bạn sẽ sớm diễn ra.

Long nắm tay Linh, cả hai cùng nhau bước đi trên con đường lát đá, dưới ánh đèn vàng dịu của công viên. Cảm giác trống trải, hụt hẫng vẫn còn đó, nhưng đã vơi đi rất nhiều. Thay vào đó là niềm hy vọng và sự tin tưởng vào tương lai. Họ biết, cảm giác 'trống rỗng' và 'bấp bênh' này là tiền đề cho một hành trình tìm kiếm và định hình bản thân ở môi trường đại học.

Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đã khép lại một chương đầy ý nghĩa. Giờ đây, một chương mới đang mở ra, hứa hẹn những trải nghiệm tuyệt vời hơn nữa. Long và Linh, cùng với những người bạn của họ, đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới rộng lớn hơn, đầy thử thách nhưng cũng tràn ngập cơ hội. Tình yêu và tình bạn của họ, những sợi dây vô hình nhưng bền chặt, sẽ là hành trang quý giá nhất để họ vững bước trên con đường phía trước. Dù có bao nhiêu ngã rẽ cuộc đời, họ tin rằng lời hẹn ước và những ký ức tuổi thanh xuân sẽ mãi mãi dẫn lối.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ