Cảm giác trống trải và bâng khuâng sau buổi lễ bế giảng vẫn còn vương vấn trong không khí, như một làn sương mỏng giăng mắc trên những con phố quen thuộc của Hạ Long. Long và Linh cùng nhau bước đi trên con đường lát đá, dưới ánh đèn vàng dịu của công viên, bàn tay cả hai vẫn nắm chặt, truyền cho nhau hơi ấm và sự bình yên. Họ biết rằng, một giai đoạn đã khép lại, và một chương mới đang mở ra, hứa hẹn những điều chưa từng có. Những cuộc trò chuyện về kế hoạch hè và việc chờ đợi kết quả thi đã báo hiệu rằng sẽ có một buổi tụ tập chính thức của nhóm bạn, nhưng trước đó, Long và Linh có những khoảnh khắc riêng tư để cùng nhau nhìn lại, để cảm nhận sâu sắc hơn về chặng đường mà họ đã đi qua.
Chiều hôm đó, ánh nắng vàng nhạt như mật ong chảy tràn qua khung cửa sổ lớn của Quán Cafe Sắc Màu, nhuộm lên mái tóc dài óng ả của Linh một vầng sáng dịu dàng. Cô nàng ngồi đối diện với Long, trên chiếc ghế sofa êm ái, với những họa tiết hoa văn cổ điển. Không gian quán cà phê này luôn có một sức hút kỳ lạ, với những bức tranh tường nghệ thuật sống động, những chậu cây xanh treo tường rủ xuống mềm mại, và mùi hương cà phê đậm đà quyện với mùi bánh ngọt mới ra lò. Tiếng xay cà phê đều đặn, nhè nhẹ như một bản nhạc nền, xen lẫn tiếng nhạc acoustic du dương và những tiếng trò chuyện râm ran của khách hàng, tạo nên một bầu không khí vừa ấm cúng, vừa thư thái.
Long khẽ khuấy nhẹ ly cà phê đen đá của cậu ấy, những viên đá va vào thành ly kêu lách cách. Ánh mắt cậu ấy lướt qua Linh, rồi nhìn ra con hẻm nhỏ bên ngoài, nơi những tia nắng chiều đang nhảy múa trên tán lá cây. "Em có thấy lạ không, Linh? Tự nhiên mọi thứ chậm lại, như thể vừa kết thúc một cuộc chạy marathon vậy." Giọng Long trầm ấm, mang theo chút suy tư. Cậu ấy cảm nhận rõ sự thay đổi trong nhịp sống, từ sự hối hả của những ngày ôn thi đến sự tĩnh lặng đầy bỡ ngỡ của hiện tại.
Linh mỉm cười nhẹ, đôi mắt to tròn long lanh nhìn vào Long, phản chiếu hình ảnh của cậu ấy. Cô nàng nâng cốc trà sữa của mình lên, hít hà mùi thơm dịu nhẹ của sữa và trân châu. "Ừ, cảm giác trống rỗng một chút, nhưng cũng nhẹ nhõm, anh ạ. Em nhớ những ngày còn đi học, lúc nào cũng có gì đó để lo lắng. Bài kiểm tra, điểm số, rồi thi đại học… giờ thì mọi thứ lắng xuống, cứ như một cuốn phim vừa kết thúc vậy." Cô nàng đặt cốc xuống bàn, tay chạm nhẹ vào bề mặt mát lạnh của nó, như thể đang tìm kiếm một sự trấn an. "Nhưng mà, điều đó cũng khiến em nhớ về những kỷ niệm cũ nhiều hơn. Cứ như thể mình có thời gian để tua lại từng khoảnh khắc một."
Long gật đầu, đôi môi khẽ cong lên thành một nụ cười hiếm hoi, nhưng đầy ấm áp. "Anh cũng vậy. Anh nhớ buổi học nhóm đầu tiên của chúng ta. Em cứ lóng ngóng với mấy bài toán khó, còn anh thì không biết nên giúp thế nào." Cậu ấy nhớ như in hình ảnh cô nàng Ngọc Linh ngày ấy, với vẻ mặt tập trung đến đáng yêu, đôi khi nhăn nhó khi gặp bài khó, rồi lại bừng sáng khi hiểu ra vấn đề. Lúc đó, cậu ấy vẫn còn là một nam sinh ít nói, chỉ giỏi vùi đầu vào sách vở và sân bóng, chưa hề biết cách thể hiện sự quan tâm một cách khéo léo.
Linh nghe Long nói, bất giác bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. "Trời ơi, anh mà cũng nhớ chuyện đó sao? Lúc đó anh trông lạnh lùng lắm, em còn tưởng anh không thích em cơ. Cứ ngồi đó, mặt thì nghiêm nghị, chỉ tay vào sách, nói vắn tắt mấy câu. Em còn nghĩ 'Trời ơi, sao có người giảng bài mà khó hiểu vậy trời!'" Cô nàng giả vờ bĩu môi, nhưng ánh mắt lại ánh lên vẻ tinh nghịch, gợi nhớ về những ngày tháng hồn nhiên ấy. "Mãi sau này em mới biết, đó là cách anh quan tâm đó. Lúc đó em còn ngây thơ lắm, đâu biết 'nam thần' của trường lại có lúc vụng về như thế."
Long khẽ lắc đầu, nụ cười trên môi càng sâu hơn. "Lúc đó anh cũng đâu biết gì. Chỉ thấy em cứ loay hoay mãi một bài, mà anh thì không biết bắt đầu từ đâu để giảng cho em dễ hiểu nhất. Giống như kiểu, mình muốn giúp nhưng lại không biết cách." Cậu ấy nhớ lại cảm giác bối rối xen lẫn chút thích thú khi nhìn thấy cô nàng Ngọc Linh xinh xắn, hoạt bát nhưng lại rất nghiêm túc trong học tập. Chính sự tương phản đó đã khiến Long chú ý đến Linh nhiều hơn, và cũng là khởi đầu cho những rung động đầu đời mà cậu ấy chưa từng trải qua.
Họ tiếp tục trò chuyện, không gian quán cà phê như thu nhỏ lại, chỉ còn Long và Linh trong thế giới của riêng mình. Những kỷ niệm cứ thế ùa về, từng chút một, như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát ký ức. Linh kể về lần đầu tiên cô nàng nhìn thấy Long chơi bóng đá, sự mạnh mẽ và quyết đoán của cậu ấy trên sân cỏ đã khiến cô nàng không thể rời mắt. "Lúc đó em nghĩ, trời ơi, sao lại có người vừa học giỏi, vừa đá bóng hay như vậy chứ. Cứ như từ truyện tranh bước ra vậy." Cô nàng nháy mắt, trêu chọc Long.
Long chỉ cười, nhưng trong lòng cậu ấy, hình ảnh cô nàng Linh nhiệt tình cổ vũ trên khán đài lại hiện lên rõ ràng. Chiếc nơ buộc tóc màu xanh, tiếng reo hò cổ vũ của cô nàng, và đặc biệt là ánh mắt sáng ngời đầy tin tưởng mà Linh dành cho cậu ấy. "Anh nhớ chứ. Có những lúc anh cảm thấy mệt mỏi, muốn bỏ cuộc, nhưng chỉ cần nhìn thấy em trên khán đài, anh lại có thêm động lực. Cứ như thể, em là nguồn năng lượng của anh vậy." Long nói, giọng cậu ấy chợt trở nên dịu dàng hơn, ánh mắt chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.
Ánh nắng chiều dần phai nhạt, nhường chỗ cho ánh đèn vàng ấm áp của quán cà phê. Không gian bỗng trở nên lãng mạn hơn, huyền ảo hơn. Mùi hương cà phê và bánh ngọt càng thêm nồng nàn, quyện vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của vị giác và khứu giác. Những chiếc đèn lồng nhỏ được treo trên trần nhà bắt đầu tỏa sáng, hắt lên những bóng đổ mềm mại trên các bức tường. Tiếng nhạc acoustic cũng dịu lại, như một lời thì thầm.
Linh đưa tay qua bàn, nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay của Long. Bàn tay Long ấm áp và rắn rỏi, mang lại cho cô nàng cảm giác an toàn. "Rồi đến những trận bóng rổ của anh, em còn nhớ lần anh bị chấn thương, em đã lo lắng đến mức nào. Lúc đó em chỉ muốn chạy xuống sân, hỏi anh có sao không, nhưng mà... em lại sợ anh không thích." Linh kể, đôi mắt cô nàng hơi rơm rớm, nhớ lại cảm giác lo lắng đến thắt ruột thắt gan khi nhìn Long ngã xuống sân.
Long siết nhẹ bàn tay Linh, ánh mắt cậu ấy nhìn thẳng vào cô nàng, đầy sự thấu hiểu. "Anh biết chứ. Anh nhìn thấy em trên khán đài mà, ánh mắt em như muốn nói 'đứng dậy đi, anh làm được mà'. Mỗi khi nhìn thấy em, anh luôn có thêm sức mạnh. Anh biết em luôn ở đó, tin tưởng anh." Long nhớ như in những khoảnh khắc ấy, khi mọi ánh nhìn khác đều mờ đi, chỉ còn lại ánh mắt của Linh là rõ ràng và rực rỡ nhất, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Đó là một cảm giác kỳ diệu mà cậu ấy chưa từng trải nghiệm trước đây.
Linh khẽ tựa đầu vào vai Long, cảm nhận bờ vai rộng vững chắc của cậu ấy. "Từ những buổi học nhóm, những lần cổ vũ anh trên sân, đến những lần cùng nhau vượt qua khó khăn, em mới nhận ra tình cảm của mình dành cho anh lớn dần theo từng ngày. Ban đầu chỉ là sự ngưỡng mộ, rồi là thích thú, và sau đó... em không biết từ khi nào, nó đã trở thành tình yêu rồi." Giọng cô nàng thủ thỉ, chất chứa sự chân thành và những cảm xúc sâu kín nhất. Cô nàng nhớ về cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình, nơi cô nàng đã từng ghi chép những cảm xúc đầu tiên ấy, những rung động non nớt, vụng về nhưng đầy mãnh liệt.
Long vòng tay ôm nhẹ Linh, khẽ đặt cằm lên mái tóc mềm mại của cô nàng. Mùi hương của Linh, mùi của nắng và của tuổi trẻ, khiến trái tim cậu ấy thổn thức. "Anh cũng vậy, Linh à. Có lẽ, tình yêu của chúng ta không phải là sét đánh, không ồn ào và mãnh liệt ngay từ đầu, mà nó giống như một dòng sông chảy nhẹ nhàng, từ từ bồi đắp. Từng ngày, từng chút một, nó lắng đọng lại, trở nên sâu sắc và vững bền hơn. Nó chân thật và bền vững hơn rất nhiều." Cậu ấy nói, giọng trầm ấm và kiên định, như một lời hứa. "Những điều chúng ta đã trải qua, những kỷ niệm ấy, đã giúp chúng ta hiểu nhau hơn, yêu nhau nhiều hơn."
Cả hai im lặng một lúc, cùng nhau nhìn ra cửa sổ. Bên ngoài, thành phố Hạ Long đã lên đèn, lung linh và huyền ảo. Những ánh đèn đủ màu sắc phản chiếu trên mặt nước biển lấp lánh, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp. Những tiếng còi xe từ xa vọng lại, tiếng người qua lại trên phố, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên bản giao hưởng của một thành phố đang sống. Trong không gian yên bình và lãng mạn ấy, Long và Linh cảm thấy như cả thế giới này chỉ thuộc về riêng họ.
Họ biết, phía trước sẽ là những thử thách mới, những ngã rẽ cuộc đời khi mỗi người bước vào môi trường đại học. Cảm giác 'trống rỗng' sau khi hoàn thành kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò, nỗi buồn chia xa bạn bè, và sự không chắc chắn về tương lai vẫn còn đó. Nhưng khi bàn tay Long nắm chặt lấy tay Linh, khi ánh mắt cả hai giao nhau, tràn đầy yêu thương và thấu hiểu, mọi lo lắng dường như tan biến. Tình yêu của họ, được bồi đắp từ những kỷ niệm rực rỡ của tuổi thanh xuân, giống như chiếc vòng tay may mắn mà họ đã trao nhau, sẽ là sợi dây vô hình nhưng bền chặt, gắn kết họ lại. Lời hẹn ước, dù chưa được nói ra một cách rõ ràng cho từng chi tiết, nhưng đã ngầm định trong trái tim mỗi người, về một tương lai chung, sẽ là động lực để họ đối mặt với mọi khó khăn, vững vàng lựa chọn con đường của riêng mình.
Long và Linh cùng nhau bước đi trên con đường lát đá ven biển, dưới ánh đèn vàng của công viên, bàn tay vẫn nắm chặt. Mặc dù phía trước là những thử thách của tình yêu xa và những ngã rẽ cuộc đời, nhưng với những ký ức rực rỡ và lời hẹn ước đã được bồi đắp, họ tin rằng mình sẽ vững vàng vượt qua. Thành phố Hạ Long lung linh về đêm như một lời thủ thỉ, rằng tình yêu đầu đời của họ, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, sẽ mãi là giai điệu đẹp nhất của tuổi thanh xuân.