Rực rỡ thanh xuân
Chương 463

Hẹn Ước Dưới Ánh Đèn Lồng: Buổi Tụ Tập Cuối Cùng

4006 từ
Mục tiêu: Khắc họa buổi tụ tập cuối cùng của nhóm bạn thân trước khi có kết quả thi đại học, làm nổi bật không khí hoài niệm và gắn kết.,Đi sâu vào những kỷ niệm vui buồn của tuổi học trò mà nhóm bạn đã trải qua, củng cố tình bạn bền chặt của họ.,Bộc lộ những lo âu, băn khoăn về tương lai và những lựa chọn đại học sắp tới, tạo sự đồng cảm với tâm lý cuối cấp.,Khẳng định sự kiên định trong tình yêu của Long và Linh trước những thách thức của tương lai, thông qua tương tác của họ trong nhóm.,Tạo tiền đề cho việc công bố kết quả thi và lễ bế giảng, những sự kiện trọng tâm tiếp theo của Arc.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, hoài niệm, đôi khi bâng khuâng nhưng vẫn tràn đầy hy vọng và ấm áp tình bạn.
Kết chương: [object Object]

Long và Linh vẫn sánh bước trên con đường lát đá ven biển, dưới ánh đèn vàng dịu của công viên. Hơi đêm mang theo chút lành lạnh từ biển khơi, nhưng bàn tay họ nắm chặt lại ấm áp lạ thường, như thể mọi ấm áp trên thế gian đều hội tụ về đó. Những con sóng vẫn vỗ rì rào vào bờ, như lời thì thầm không dứt của biển cả, về những câu chuyện tình yêu vĩnh cửu và những lời hẹn ước còn dang dở. Thành phố Hạ Long lung linh về đêm, như một tấm thảm dệt nên từ ánh sáng và bóng tối, đẹp đến nao lòng. Cậu và cô nàng không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ cảm nhận sự bình yên và hơi ấm từ người kia, như đang cố gắng gói ghém từng khoảnh khắc quý giá này vào sâu trong ký ức. Từng bước chân nhẹ nhàng, từng hơi thở đều đặn, họ cùng nhau đi qua những hàng cây xanh rì, dưới vòm lá xào xạc trong gió, lòng tràn đầy những cảm xúc đan xen. Vừa có sự mãn nguyện, hạnh phúc khi tình yêu được bồi đắp, vừa có chút bâng khuâng, tiếc nuối khi biết rằng những ngày tháng vô tư lự của tuổi học trò đang dần khép lại.

Long quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng. "Mai, chúng ta có hẹn với bọn Hùng ở Quán Cafe Sắc Màu lúc chiều tối, em có muốn đi cùng anh không?" Giọng cậu ấy trầm ấm, như một dòng suối mát lành xoa dịu những lo lắng vô hình. Long biết, buổi tụ tập này là một phần quan trọng để nhóm bạn cùng nhau chia sẻ, cùng nhau đối mặt với những ngã rẽ sắp tới. Và hơn hết, cậu ấy muốn Linh luôn ở bên mình, trong mọi khoảnh khắc.

Linh ngước lên, nụ cười rạng rỡ như ánh trăng đêm. "Đương nhiên rồi! Em còn tưởng anh quên mất chứ. Buổi này chắc sẽ vui lắm đây, tụi mình bao lâu rồi không tụ tập đông đủ như thế này nhỉ?" Cô nàng khẽ siết nhẹ bàn tay Long, lòng tràn đầy háo hức. Dù biết rằng buổi gặp mặt này sẽ không tránh khỏi những câu chuyện về tương lai, về sự chia xa, nhưng cô nàng vẫn muốn tận hưởng trọn vẹn từng giây phút bên những người bạn thân thương, những người đã cùng cô nàng tạo nên một tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long. Những lời hẹn ước của họ, dù chưa thành hình cụ thể, nhưng lấp lánh như những ánh đèn lồng trên phố, dẫn lối cho những bước chân sắp tới, khiến cô nàng tin tưởng hơn vào mọi chuyện.

Sáng hôm sau, Hạ Long thức dậy trong một ngày nắng đẹp, bầu trời trong xanh vời vợi, gió biển thổi nhẹ nhàng mang theo hơi mặn mòi quen thuộc. Long và Linh đến Quán Cafe Sắc Màu khi nắng chiều đã nhuộm vàng những mái nhà cổ kính. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, nhưng mặt tiền sơn màu xanh bạc hà dịu mát cùng những chậu cây leo xanh mướt khiến nó nổi bật một cách tinh tế. Bước vào trong, không khí lập tức trở nên ấm cúng lạ thường. Ánh đèn vàng dịu từ những chiếc lồng đèn giấy treo lơ lửng khắp trần nhà, tô điểm thêm nét cổ điển cho không gian. Tiếng nhạc acoustic du dương, như một bản tình ca không lời, lấp đầy từng ngóc ngách của quán. Thoảng trong không khí là hương cà phê đậm đà, mùi bánh ngọt mới ra lò ngòn ngọt quyện với hương hoa tươi cắm trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng của các giác quan, khiến tâm hồn bỗng chốc trở nên thư thái.

Long chọn một góc bàn quen thuộc gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con hẻm nhỏ với những mái ngói rêu phong. Đây là nơi họ đã từng học nhóm, từng cùng nhau giải những bài toán khó, từng chia sẻ những ước mơ và hoài bão. Cậu ấy kéo ghế cho Linh, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống đối diện. Linh khẽ mỉm cười, ánh mắt lấp lánh sự hoài niệm khi nhìn quanh. "Chỗ này vẫn y như cũ nhỉ, Long. Cứ như thể thời gian ở đây đã ngừng lại vậy." Cô nàng nói, đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve mặt bàn gỗ sẫm màu.

Long gật đầu, đồng tình. "Đúng vậy. Có những thứ, dù thế giới có thay đổi đến đâu, vẫn giữ nguyên giá trị của nó." Cậu ấy đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô nàng, một cử chỉ dịu dàng mà chỉ Long mới có. Trong lòng cậu ấy, Quán Cafe Sắc Màu này cũng giống như tình yêu của họ vậy, dù có trải qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu thăng trầm, vẫn sẽ giữ nguyên sự tinh khôi và bền chặt.

Không lâu sau, một bóng dáng quen thuộc xuất hiện ở cửa, kéo theo tiếng cười lanh lảnh. "Chà, cứ tưởng từ giờ tụi mình sẽ 'ở ẩn' luôn chứ, ai dè lại có buổi tụ tập thế này. Cảm ơn Long ca, Linh tỷ nhé! Cuộc đời có bạn bè là có tất cả!" Phan Việt Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, bước vào quán như một làn gió mang theo sự náo nhiệt. Cậu ấy mặc một chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ hoạt bát, nhanh nhẹn. Hùng nhìn thấy Long và Linh, liền khoa tay múa chân đi thẳng đến bàn. "Tưởng mấy ông bà này giấu kỹ lắm, ai dè lại rủ rê tụi tui ra đây 'ăn chơi' à?" Cậu ấy trêu chọc, kéo một chiếc ghế ra và ngồi phịch xuống bên cạnh Long.

Linh bật cười, cái cười trong trẻo như tiếng chuông gió. "Ông này nói cứ như chúng tôi là 'ông bà già' vậy. Từ giờ không còn những buổi học nhóm căng thẳng nữa rồi, tự nhiên thấy trống trống sao ấy nhỉ?" Cô nàng thở dài một tiếng, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ tinh nghịch.

Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt nhìn bạn bè đầy thân thiện. "Nhưng sẽ có những buổi tụ tập thế này nhiều hơn, nếu mọi người muốn." Giọng cậu ấy trầm ấm, mang theo sự trấn an. Long biết, cảm giác trống rỗng sau khi kỳ thi kết thúc không chỉ Linh mà tất cả mọi người đều cảm nhận được. Tuổi thanh xuân rực rỡ của họ đang bước vào một giai đoạn mới, đầy những điều chưa biết.

Đúng lúc đó, Hoàng Thảo Mai xuất hiện, theo sau là Vũ Thanh Lan. Mai với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo chiếc kính cận quen thuộc, trên tay vẫn cầm một cuốn sách dày. Cô nàng bước vào quán một cách nhẹ nhàng, khác hẳn với sự ồn ào của Hùng. Mái tóc dài đen óng ả được tết gọn gàng, toát lên vẻ tri thức. "Chào mọi người," cô nàng khẽ nói, nụ cười hiền hậu nở trên môi. Mai chọn một chiếc ghế ở góc bàn, yên tĩnh quan sát mọi người. Thanh Lan thì trông năng động hơn hẳn, mái tóc ngắn ngang vai được búi cao gọn gàng, đôi mắt tinh nhanh đảo một vòng quán rồi dừng lại ở nhóm bạn. "Hùng vẫn ồn ào như mọi khi," Lan nói với giọng dứt khoát, hơi nhanh, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên vẻ thân thiện. "Để mình gọi đồ uống luôn nhé, mọi người muốn uống gì?" Cô nàng nhanh chóng đặt nước và đồ ăn cho cả nhóm, như một người chị cả luôn chu đáo và thực tế.

Ban đầu, không khí có chút ngượng nghịu nhẹ, như thể mọi người đều đang cố gắng tìm lại nhịp điệu quen thuộc sau những ngày ôn thi căng thẳng và bế giảng đầy cảm xúc. Nhưng chỉ vài phút sau, khi những cốc cà phê thơm lừng, những ly nước ép tươi mát và đĩa bánh ngọt được mang ra, sự thân mật vốn có của nhóm bạn đã xua tan mọi rào cản. Tiếng trò chuyện râm ran của những vị khách khác trong quán, tiếng xay cà phê đều đặn từ quầy bar, tất cả như hòa quyện vào làm nền cho những câu chuyện của họ.

Hùng là người phá vỡ sự im lặng đầu tiên. "Nè, mấy đứa có nhớ hồi mình thi học kỳ không? Cả đám thức trắng đêm ở nhà Linh ôn bài, rồi sáng ra đứa nào đứa nấy mắt thâm quầng mà vẫn cười như được mùa ấy!" Cậu ấy khoa tay múa chân, gương mặt bầu bĩnh ánh lên vẻ hào hứng. "Nhất là thằng Long, bình thường lạnh lùng thế mà lúc đó cũng phải 'đầu hàng' trước mấy cái công thức hóa học của Linh. Nhớ hồi đó nó còn chép bài của Linh xong còn giả vờ hỏi Linh để Linh giảng lại nữa chứ, 'chiêu' cua gái đỉnh cao luôn!" Hùng còn thêm mắm dặm muối, khiến cả nhóm bật cười rộn rã.

Linh đỏ mặt, khẽ đánh nhẹ vào vai Hùng. "Ông này, nói linh tinh gì đấy! Rõ ràng là Long tự học giỏi, cần gì tôi giảng bài chứ!" Nhưng ánh mắt cô nàng vẫn lén nhìn Long, khóe môi bất giác cong lên thành nụ cười hạnh phúc. Cô nàng nhớ như in những đêm học nhóm ấy, khi Long kiên nhẫn giảng bài cho cô nàng, mùi hương sách vở, mùi mực, và cả mùi hương nhàn nhạt từ cơ thể cậu ấy, tất cả đều trở thành những mảnh ghép đẹp đẽ trong ký ức.

Long chỉ mỉm cười, không nói gì, nhưng bàn tay cậu ấy khẽ nắm lấy tay Linh dưới gầm bàn, siết nhẹ như một lời khẳng định. Cậu ấy nhớ rõ từng khoảnh khắc, từng ánh mắt Linh nhìn mình khi cô nàng không hiểu bài, sự tập trung đáng yêu của cô nàng khi giải quyết một phương trình khó. Những buổi học nhóm ấy, không chỉ là nơi kiến thức được trao đổi, mà còn là nơi tình cảm của họ âm thầm nảy nở, tựa như những chồi non vươn mình trong nắng sớm Hạ Long.

Mai khẽ đẩy gọng kính, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy suy tư. "Mình nhớ nhất là những buổi đi dã ngoại ở bãi biển Bãi Cháy. Tụi mình cùng nhau xây lâu đài cát, rồi cùng nhau chạy nhảy dưới nắng, cười đùa vui vẻ. Lúc đó mình ước thời gian cứ ngừng lại mãi như thế." Nụ cười trên môi Mai nhuốm một chút buồn man mác. Cô nàng nhớ về những buổi chiều hoàng hôn rực rỡ trên biển, khi cả nhóm cùng ngồi bên nhau, ngắm nhìn mặt trời lặn từ từ xuống biển, nhuộm đỏ cả một vùng trời, tạo nên một khung cảnh tuyệt đẹp mà cô nàng sẽ không bao giờ quên. Những ký ức ấy, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ ùa về, dịu dàng và đầy luyến tiếc.

Lan gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Còn trận chung kết bóng rổ ấy, Long mà không ghi bàn cuối cùng là tụi mình 'chết' với mấy đứa con gái cổ vũ rồi!" Lan nói, ánh mắt tinh nghịch nhìn Long. "Lúc đó cả trường vỡ òa, mình còn nhớ Linh còn hét lớn hơn cả cổ động viên chuyên nghiệp nữa cơ."

Linh lại đỏ mặt, nhưng lần này là vì sự ngại ngùng. Cô nàng khẽ dựa nhẹ vào vai Long, giọng lí nhí. "Nhớ lúc đó Linh lo lắng đến mức không dám nhìn luôn. Cứ sợ anh sẽ bị thương hoặc thua trận." Cô nàng nhớ về cảm giác tim đập thình thịch, lo lắng đến thắt ruột thắt gan khi nhìn Long trên sân bóng. Mỗi cú nhảy, mỗi đường chuyền, mỗi lần cậu ấy ngã xuống, đều khiến cô nàng nín thở.

Long cảm nhận được hơi ấm từ Linh, cậu ấy vòng tay ôm nhẹ cô nàng, khẽ đặt cằm lên mái tóc mềm mại của cô. "Anh biết, nhưng em luôn ở đó cổ vũ anh mà. Mỗi khi nhìn thấy em trên khán đài, anh luôn có thêm sức mạnh." Cậu ấy nói, giọng trầm ấm và kiên định. "Anh nhớ cái khoảnh khắc em chạy xuống sân, đưa cho anh chai nước, ánh mắt em tràn đầy sự quan tâm. Lúc đó anh biết, anh không chỉ có một đội bóng, mà còn có cả em ở bên." Long nhớ như in khoảnh khắc ấy, khi mọi ánh nhìn khác đều mờ đi, chỉ còn lại ánh mắt của Linh là rõ ràng và rực rỡ nhất, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Đó là một cảm giác kỳ diệu mà cậu ấy chưa từng trải nghiệm trước đây.

Cả nhóm chìm vào những câu chuyện kỷ niệm. Từ những lần trốn tiết đi ăn vặt, những buổi học thêm vật vã, đến những lần cùng nhau chuẩn bị cho các buổi văn nghệ của trường. Tiếng cười giòn tan, những cái chạm vai thân mật, những ánh mắt thấu hiểu, tất cả tạo nên một bức tranh rực rỡ về tình bạn tuổi học trò. Mỗi kỷ niệm, dù nhỏ bé, đều là một viên gạch, xây nên bức tường vững chắc của tình bạn và tình yêu. Mùi hương cà phê và bánh ngọt trong quán dường như cũng đậm đà hơn, thấm vào từng lời kể, từng tiếng cười. Quán Cafe Sắc Màu, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những giây phút cuối cùng của một chặng đường thanh xuân.

Khi ánh đèn trong quán đã bật sáng hơn, và bên ngoài trời đã tối hẳn, không khí của buổi nói chuyện dần chuyển sang một sắc thái khác. Từ những kỷ niệm vui tươi, câu chuyện bắt đầu rẽ sang chủ đề kết quả thi và định hướng đại học. Sự hào hứng ban đầu nhường chỗ cho những lo âu, băn khoăn về những lựa chọn khác nhau và khả năng phải chia xa. Tiếng nhạc acoustic vẫn du dương, nhưng dường như nó cũng trở nên trầm lắng hơn, như đang đồng cảm với những cảm xúc của nhóm.

Lan là người khơi mào cho chủ đề nhạy cảm này. Cô nàng thở dài, nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng. "Không biết kết quả thế nào nhỉ? Mình lo quá. Lỡ mỗi đứa một trường, mỗi đứa một nơi thì sao?" Giọng Lan trầm hơn hẳn, không còn vẻ dứt khoát thường ngày. Nỗi lo lắng về tương lai, về sự chia cắt những mối quan hệ thân thiết, len lỏi vào tâm trí cô nàng.

Mai khẽ đẩy gọng kính, nét mặt đăm chiêu. "Mình cũng có chút băn khoăn. Dù đã chọn ngành mình thích, nhưng nghĩ đến việc phải xa mọi người… Dù sao thì, ba năm cấp ba cùng nhau, đã quen thuộc mọi thứ rồi, giờ phải bắt đầu lại từ đầu ở một môi trường hoàn toàn mới, mình cũng hơi sợ." Giọng Mai nhỏ dần, chất chứa sự lo lắng. Cô nàng vốn trầm tính, không giỏi biểu lộ cảm xúc, nhưng nỗi sợ hãi về sự thay đổi lớn sắp tới vẫn hiện rõ trong ánh mắt. Cô nàng biết, một khi kết quả thi được công bố, mỗi người sẽ rẽ sang một con đường riêng, và dù có cố gắng đến đâu, việc giữ gìn sự gắn kết như bây giờ sẽ là một thách thức lớn.

Hùng, thấy không khí chùng xuống, cố gắng pha trò để xua tan vẻ buồn bã. "Thôi nào, mấy ông bà cứ nghĩ xa xôi quá! Dù có đi đâu thì vẫn là bạn bè mà. Thời đại công nghệ 4.0 rồi, lo gì không liên lạc được!" Cậu ấy nói, nhưng giọng điệu có chút gượng gạo, không còn sự hoạt bát, tự tin như lúc nãy. Hùng cũng không giấu được sự lo lắng trong lòng. "Nhất là Long với Linh, tình yêu 'thanh xuân vườn trường' của tụi mình là bất diệt rồi! Chắc chắn sẽ luôn ở bên nhau thôi!" Cậu ấy cố gắng đẩy sự chú ý sang Long và Linh, như muốn tìm kiếm một điểm tựa, một niềm tin vững chắc trong những ngày bất định này.

Linh khẽ siết chặt tay Long dưới gầm bàn, ánh mắt cô nàng nhìn Long tràn đầy sự tin tưởng. Cô nàng cảm nhận được sự lo lắng của bạn bè, và cả của chính mình nữa. Nhưng khi ở bên Long, mọi nỗi sợ hãi dường như đều tan biến. "Dù có thế nào đi nữa, chúng ta vẫn sẽ luôn là bạn bè thân thiết. Và dù có học khác trường, ở khác thành phố, chúng ta vẫn sẽ luôn giữ liên lạc, vẫn sẽ có những buổi tụ tập như thế này mà!" Linh nói, giọng cô nàng tuy nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng một sức mạnh trấn an lạ thường.

Long đưa mắt nhìn quanh một lượt, ánh mắt hổ phách sâu thẳm dừng lại ở từng người bạn, rồi lại quay về nhìn Linh, ánh mắt đầy kiên định. "Linh nói đúng. Dù có thế nào đi nữa, tình bạn của chúng ta sẽ không bao giờ thay đổi. Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu kỷ niệm, từ những ngày đầu cấp ba bỡ ngỡ, đến những kỳ thi căng thẳng, những buổi dã ngoại vui vẻ. Những điều đó đã gắn kết chúng ta lại, và sẽ không có gì có thể phá vỡ được." Cậu ấy ngừng lại một chút, rồi nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Linh, ánh mắt tràn đầy tình yêu. "Và anh tin, Linh và anh cũng vậy. Tình yêu của chúng ta, được bồi đắp từ những kỷ niệm rực rỡ của tuổi thanh xuân, sẽ giống như chiếc vòng tay may mắn mà chúng ta đã trao nhau, là sợi dây vô hình nhưng bền chặt, gắn kết chúng ta lại, dù có ở bất cứ đâu." Giọng Long trầm ấm, vững vàng, như một lời hứa, một lời khẳng định cho tất cả mọi người. Cậu ấy biết, phía trước sẽ là những thử thách của tình yêu xa, của những ngã rẽ cuộc đời, nhưng cậu ấy tin vào tình yêu của mình, và tin vào sức mạnh của tình bạn này.

Cả nhóm im lặng một lúc, nhìn nhau. Những lời nói của Long, chân thành và mạnh mẽ, đã xua tan đi phần nào không khí nặng nề. Mọi người đều cảm nhận được sự kiên định trong ánh mắt và giọng điệu của cậu ấy. Mai khẽ mỉm cười, ánh mắt cô nàng ánh lên vẻ thấu hiểu. Lan gật đầu, môi mím chặt. Hùng thở phào nhẹ nhõm, mặc dù vẻ lo âu vẫn còn vương vấn đâu đó trên khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy.

Để xua tan hoàn toàn không khí trầm lắng, Hùng đột ngột đứng dậy, gương mặt tươi rói. "Thôi được rồi, không nói chuyện buồn nữa! Nãy giờ nói chuyện khô cổ quá. Ai thèm ăn đồ nướng không? Phố Đèn Lồng thẳng tiến! Đồ nướng ở đó là ngon bá cháy bọ chét luôn!" Cậu ấy nói, cố gắng đẩy năng lượng tích cực vào nhóm.

Linh bật cười trước sự lanh lợi của Hùng. "Được đó! Thay đổi không khí chút! Em cũng bắt đầu thấy đói rồi!" Cô nàng hào hứng đồng ý, kéo Long đứng dậy.

Lan cũng nhoẻn miệng cười. "Đúng là Hùng, lúc nào cũng nghĩ ra trò ăn uống. Nhưng mà được đó, Phố Đèn Lồng hôm nay chắc đông vui lắm." Lan đứng dậy, vươn vai. "Dù sau này có mỗi đứa một nơi, nhưng nhất định phải giữ liên lạc đấy nhé. Đứa nào 'bùng' là biết tay đấy!" Cô nàng nói với giọng dứt khoát, nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự quan tâm sâu sắc.

Mai cũng gấp cuốn sách lại, khẽ mỉm cười. "Mình sẽ nhớ mãi những khoảnh khắc này."

Cả nhóm cùng nhau rời khỏi Quán Cafe Sắc Màu, để lại phía sau những ký ức và những lời hứa. Bước ra ngoài, không khí đêm Hạ Long mát mẻ, dễ chịu, khác hẳn với sự ấm cúng bên trong quán. Họ cùng nhau đi bộ đến Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng. Càng đến gần, tiếng ồn ào, náo nhiệt càng trở nên rõ rệt. Phố Đèn Lồng như một dải lụa rực rỡ sắc màu, với hàng trăm chiếc đèn lồng đủ hình dáng, kích cỡ được treo san sát nhau, chiếu sáng cả một con phố. Ánh đèn đỏ, vàng, xanh, tím lung linh huyền ảo, tạo nên một không gian vô cùng sống động và lãng mạn.

Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi hải sản tươi rói, mùi lẩu đậm đà, mùi trà sữa ngọt ngào, tất cả hòa quyện vào nhau, kích thích vị giác của mọi người. Tiếng trò chuyện râm ran, tiếng gọi món, tiếng nấu nướng xèo xèo, tiếng nhạc nhẹ từ các quán ăn, tạo nên một bản giao hưởng âm thanh đầy sức sống của một thành phố không ngủ. Cả nhóm nhanh chóng tìm được một bàn ăn nhỏ kê trên vỉa hè, ngay dưới một tán cây lớn.

"Oa, đúng là thiên đường ẩm thực mà!" Hùng reo lên, đôi mắt híp lại vì thích thú. Cậu ấy nhanh chóng gọi đủ món: thịt nướng xiên, mực nướng sa tế, nem chua rán, trà sữa trân châu, và cả một nồi lẩu nhỏ nữa. Linh và Lan cùng nhau gọi thêm vài món ăn vặt khác. Long thì trầm tĩnh hơn, nhưng ánh mắt cậu ấy cũng ánh lên vẻ vui vẻ khi nhìn thấy sự hào hứng của bạn bè.

Trong không khí náo nhiệt và sôi động của Phố Đèn Lồng, những lo lắng về tương lai dường như tạm thời lắng xuống. Cả nhóm cùng nhau thưởng thức bữa tối, trò chuyện rôm rả, tiếng cười nói giòn tan xua đi mọi băn khoăn. Những câu chuyện vui về những ngày đi học, những kế hoạch cho mùa hè sắp tới, và cả những lời trêu chọc nhau, tất cả đều tạo nên một buổi tối ấm áp và đáng nhớ.

Long nhìn Linh, cô nàng đang cười rạng rỡ khi Hùng kể một câu chuyện vui. Ánh đèn lồng phản chiếu trong đôi mắt cô nàng, khiến chúng lấp lánh như những vì sao. Cậu ấy nắm chặt tay cô nàng dưới gầm bàn, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại. Dù tương lai còn nhiều điều chưa rõ ràng, những ngã rẽ cuộc đời đang chờ đợi, và tình yêu xa có thể sẽ là một thử thách lớn, nhưng khoảnh khắc hiện tại, tình bạn và tình yêu của họ vẫn rực rỡ và vững bền. Lời hẹn ước, dù chưa thành hình cụ thể cho từng chi tiết, nhưng vẫn lấp lánh như những ánh đèn lồng trên phố, dẫn lối cho những bước chân sắp tới, nhắc nhở họ rằng dù đi đâu, về đâu, họ vẫn sẽ luôn có nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ của họ, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, sẽ mãi là giai điệu đẹp nhất, là hành trang vững chắc nhất để họ bước vào một chương mới của cuộc đời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ