Rực rỡ thanh xuân
Chương 464

Điểm Tựa Giữa Đêm Thành Phố

2768 từ
Mục tiêu: Khắc họa khoảnh khắc riêng tư, sâu lắng giữa Long và Ngọc Linh sau buổi tụ tập cùng nhóm bạn.,Cho phép Long và Linh chia sẻ những suy nghĩ, lo lắng sâu kín nhất về kỳ thi và tương lai sắp tới.,Làm nổi bật sự trưởng thành của tình cảm Long - Linh, từ rung động tuổi học trò thành điểm tựa vững chắc cho nhau.,Củng cố lời hẹn ước ngầm giữa họ, khẳng định tình yêu bền vững trước những thách thức của sự chia xa (tiềm năng).,Tạo tiền đề cảm xúc cho những sự kiện lớn sắp tới như công bố kết quả thi và lễ bế giảng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, sâu lắng, introspective, đầy hy vọng nhưng pha chút hoài niệm và lo lắng nhẹ.
Kết chương: [object Object]

Long và Linh bước ra từ Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng, để lại phía sau tiếng cười nói rộn ràng, mùi đồ nướng thơm lừng và ánh đèn lồng rực rỡ như một giấc mơ vừa tan. Không khí vui vẻ, náo nhiệt của nhóm bạn vẫn còn vương vấn đâu đó trong tâm trí, nhưng giờ đây, chỉ còn lại hai người họ, cùng nhau bước đi trên con phố về đêm. Ánh đèn lồng lung linh, đủ sắc màu dần lùi lại phía sau lưng, nhường chỗ cho những con đường yên ắng hơn, chìm trong ánh sáng dịu nhẹ từ đèn đường và những cửa hiệu đã đóng cửa.

Cậu nắm chặt tay cô nàng, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của bàn tay nhỏ nhắn ấy. Gió đêm Hạ Long lướt nhẹ qua, mang theo chút hơi ẩm từ biển xa và mùi mặn đặc trưng, khiến không khí trở nên trong lành và dễ chịu hơn hẳn sau sự ồn ào của Phố Đèn Lồng. Từng bước chân của họ chậm rãi, dường như muốn kéo dài mãi khoảnh khắc yên bình này. Linh khẽ thở dài, một tiếng thở dài rất nhẹ, nhưng không thoát khỏi tai Long. Cậu biết, đó không phải là tiếng thở dài vì mệt mỏi, mà là một sự pha trộn của chút tiếc nuối khi buổi tối vui vẻ kết thúc, và cả những nỗi lo âu tiềm ẩn đang bắt đầu trỗi dậy.

“Buổi tối vui thật đấy, Long nhỉ?” Linh nói, giọng cô nàng vẫn còn chút hưng phấn từ những câu chuyện cười của Hùng, nhưng đã dịu đi rất nhiều, trở nên nhỏ nhẹ và trầm lắng hơn khi chỉ còn hai người. Cô nàng ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn lấp lánh như chứa đựng cả ngàn vì sao đêm.

Long siết nhẹ tay cô nàng. “Ừ, rất vui. Lâu lắm rồi cả nhóm mới được ngồi với nhau thoải mái như thế.” Cậu đáp, giọng trầm ấm, nhẹ nhàng như gió thoảng. Cậu cảm nhận được sự mệt mỏi nhưng cũng đầy mãn nguyện của Linh qua cái chạm tay và cái tựa đầu khẽ khàng vào vai cậu khi họ vừa rời khỏi Phố Đèn Lồng. Bờ vai rộng của Long dường như là một điểm tựa vững chắc, nơi Linh có thể thả lỏng mọi gánh nặng.

Họ đi qua những con đường vắng, tiếng xe cộ thưa thớt dần, chỉ còn lại tiếng bước chân đều đều và tiếng gió rì rào qua những tán cây. Lúc này, không gian tĩnh lặng đến lạ, như thể cả thành phố đang chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại hai người họ đang dạo bước trong thế giới của riêng mình. Long nhìn xuống mái tóc đen óng ả của Linh, mái tóc mà cậu đã bao lần muốn vuốt ve, muốn hít hà mùi hương quen thuộc. Cậu nhận ra, dù có nói cười vui vẻ đến mấy, thì sâu thẳm trong lòng Linh vẫn còn đó những nỗi băn khoăn. Cô nàng là thế, luôn cố gắng thể hiện sự lạc quan, mạnh mẽ, nhưng cũng rất nhạy cảm và dễ lo lắng. Đặc biệt là những ngày này, khi kỳ thi đại học vừa kết thúc, và một tương lai đầy bất định đang chờ đón phía trước.

“Em... em vẫn còn lo lắng lắm, Long ạ,” Linh đột ngột lên tiếng, giọng nói nhỏ đến mức Long phải hơi cúi đầu xuống mới nghe rõ. Cô nàng không nhìn thẳng vào cậu, mà ánh mắt dường như đang dõi theo những vệt sáng của đèn đường trôi qua. “Lo về kết quả thi, lo về trường đại học, rồi… rồi lo cả về chúng ta nữa.”

Long dừng bước, kéo Linh lại gần hơn, để cô nàng đứng đối diện với cậu. Cậu dùng tay còn lại khẽ nâng cằm cô nàng lên, để đôi mắt họ chạm nhau trong ánh sáng mờ ảo của đêm. Đôi mắt hổ phách của cậu, dù thường ngày có vẻ lạnh lùng, nhưng giờ đây lại ánh lên sự ấm áp và thấu hiểu đến lạ. “Anh biết,” cậu nói, giọng nói đầy chân thành. “Anh cũng vậy. Ai mà không lo lắng chứ? Nhưng mà, Linh à, em đừng quên, chúng ta đã cùng nhau trải qua bao nhiêu chuyện rồi. Từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ ở trường, đến những lần cùng nhau ôn thi đến khuya, những trận bóng đá mà em cổ vũ anh… mọi thứ, đều là kỷ niệm quý giá.”

Cậu nhẹ nhàng vuốt ve má cô nàng, cảm nhận làn da mềm mại, hơi lạnh của gió đêm. “Và tình cảm của chúng ta cũng vậy. Nó không chỉ là những rung động nhất thời của tuổi học trò, mà là những gì đã được vun đắp qua từng ngày, từng tháng. Nó đã trở thành một phần không thể thiếu của cả anh và em. Em có tin không?”

Linh nhìn vào mắt Long, trong đôi mắt ấy, cô nàng tìm thấy sự kiên định, sự vững vàng mà cô nàng luôn cần. Cô nàng khẽ gật đầu, một nụ cười yếu ớt nở trên môi. “Em tin. Em luôn tin anh.” Cô nàng nói, rồi lại ngả đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc từ áo cậu. Khoảnh khắc ấy, mọi lo lắng dường như tan biến, chỉ còn lại sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, dịu dàng nhưng mạnh mẽ, len lỏi vào từng ngóc ngách của tâm hồn họ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang ôm trọn lấy họ trong màn đêm tĩnh mịch này.

Long và Linh tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn đan chặt. Con phố dần trở nên vắng vẻ hơn, tiếng xe cộ cũng thưa thớt hẳn. Họ đi ngang qua một bãi đất trống, nơi có một hàng cây xanh rì, và xa xa là những tòa nhà cao tầng với ánh đèn le lói. Không khí đêm càng về khuya càng mát lạnh, khiến Linh khẽ rùng mình. Long tinh ý nhận ra, liền cởi chiếc áo khoác mỏng đang mặc trên người, khoác nhẹ lên vai cô nàng.

“Đừng để bị lạnh,” cậu nói, giọng đầy quan tâm.

Linh mỉm cười, cảm nhận hơi ấm từ chiếc áo của Long. “Cảm ơn anh.”

Họ đi một đoạn nữa, và rồi dừng lại giữa Cầu vượt bộ hành – một cây cầu thép và bê tông quen thuộc mà họ đã đi qua không biết bao nhiêu lần, lúc tan học, lúc đi chơi. Dưới chân cầu, dòng xe cộ vẫn hối hả qua lại, nhưng từ trên cao nhìn xuống, chúng chỉ còn là những dải sáng màu đỏ và trắng nối dài, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh như dải ngân hà thu nhỏ. Gió trên cầu lộng hơn, thổi tung những sợi tóc của Linh, khiến cô nàng phải đưa tay giữ lại.

Họ tựa vào lan can cầu, cùng ngắm nhìn thành phố về đêm. Ánh đèn từ những tòa nhà cao tầng, từ những con đường xa tăm tắp, tất cả đều tạo nên một bức tranh vô cùng sống động. Tuy nhiên, trong khung cảnh ấy, Linh lại cảm thấy một nỗi trống trải len lỏi trong lòng.

“Liệu chúng ta có… phải xa nhau không Long?” Linh đột ngột thốt lên, giọng nói mang theo chút run rẩy, như một lời thì thầm bị gió cuốn đi. Cô nàng siết chặt tay Long, cảm giác như đang nắm giữ một sợi dây mong manh, sợ rằng chỉ cần buông ra là tất cả sẽ tan biến. “Em sợ lắm. Sợ khi không còn được gặp anh mỗi ngày, không còn được cùng nhau đi học, cùng nhau về nhà… Em sợ tình cảm của chúng ta sẽ không thể vượt qua khoảng cách.”

Đôi mắt cô nàng rưng rưng, ánh đèn thành phố phản chiếu trong đó, khiến chúng càng thêm long lanh. Nỗi sợ hãi về một tương lai xa cách, về những lựa chọn đại học có thể sẽ đưa họ đến những chân trời khác nhau, đã đè nặng lên trái tim cô nàng bấy lâu nay. Linh vùi mặt vào cánh tay Long, cảm nhận sự vững chãi từ bờ vai cậu. Cô nàng nhớ lại chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng mình, khẽ chạm vào nó, như tìm kiếm một chút bình yên từ vật kỷ niệm ấy.

Long vòng tay ôm nhẹ lấy vai Linh, kéo cô nàng lại gần hơn. Cậu cảm nhận được sự run rẩy trong cơ thể cô nàng, và trái tim cậu cũng thắt lại. Cậu biết, đây là nỗi lo lắng chân thật nhất, sâu kín nhất của Linh. Long hít một hơi thật sâu, mùi khói bụi xe cộ xen lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng từ công viên gần đó, tất cả đều trở thành chứng nhân cho khoảnh khắc này.

“Linh à,” cậu nói, giọng trầm ấm, vững vàng, như một điểm tựa giữa dòng đời đang xoay vần. “Dù có thế nào đi nữa, dù cho chúng ta có phải học ở hai thành phố khác nhau, hay thậm chí là hai đất nước khác nhau, anh sẽ không bao giờ để em một mình. Tình cảm của chúng ta không phải chỉ là những ngày tháng bên nhau ở trường này, hay chỉ là những buổi hẹn hò dưới ánh đèn lồng. Nó là một sợi dây vô hình, gắn kết hai trái tim lại với nhau, mạnh mẽ hơn bất cứ khoảng cách địa lý nào.”

Cậu khẽ nâng cằm cô nàng lên một lần nữa, buộc cô nàng phải nhìn vào mắt mình. “Anh biết, kỳ thi đại học vừa rồi rất áp lực, và việc lựa chọn trường cũng là một quyết định lớn. Có thể chúng ta sẽ không có được kết quả như mình mong muốn, có thể sẽ có những ngã rẽ bất ngờ. Nhưng điều đó không có nghĩa là chúng ta sẽ từ bỏ nhau. Ngược lại, những khó khăn đó sẽ chỉ khiến chúng ta nhận ra mình cần nhau nhiều đến mức nào.”

Long nhìn về phía đường chân trời xa xăm, nơi ánh đèn thành phố hòa vào màn đêm. “Em còn nhớ không, cái đêm chúng ta cùng nhau ngắm sao trên bãi biển? Chúng ta đã hứa với nhau điều gì? Hứa sẽ luôn ở bên nhau, dù có chuyện gì xảy ra. Hứa sẽ cùng nhau trưởng thành, cùng nhau vượt qua mọi thử thách. Lời hẹn ước ấy, nó vẫn còn đó, lấp lánh như những vì sao trên trời. Và anh tin, chúng ta sẽ cùng nhau thực hiện nó. Anh sẽ luôn cố gắng hết sức mình, để chúng ta có thể ở gần nhau nhất có thể. Nhưng nếu không được, chúng ta vẫn sẽ tìm cách. Chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua.”

Cậu siết chặt vòng tay ôm Linh, cảm nhận hơi ấm từ cô nàng. “Em hãy tin vào anh, và tin vào tình cảm của chúng ta. Tình yêu này, nó đủ lớn, đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách, Linh ạ. Chỉ cần chúng ta cùng nhau cố gắng, cùng nhau giữ vững niềm tin, thì không gì là không thể. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, không chỉ có những niềm vui, mà còn có cả những thử thách. Nhưng chính những thử thách ấy sẽ khiến tình yêu của chúng ta trở nên bền chặt hơn.”

Linh vùi mặt vào ngực Long, hít hà mùi hương quen thuộc từ chiếc áo khoác của cậu. Những lời nói của Long như một liều thuốc an thần, xoa dịu nỗi lo lắng đang cào xé trong lòng cô nàng. Cậu ấy luôn là như vậy, luôn kiên định, vững vàng, và là điểm tựa an toàn nhất của cô nàng. Cô nàng cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn từ trái tim Long, cảm giác bình yên lan tỏa khắp cơ thể.

“Em… em tin anh,” Linh thì thầm, giọng nói vẫn còn nghẹn ngào nhưng đã chứa đựng sự tin tưởng tuyệt đối. Cô nàng ngước lên, đôi mắt vẫn còn đọng lại vài giọt lệ nhưng đã ánh lên vẻ kiên cường hơn. “Em sẽ không sợ nữa. Em sẽ cùng anh vượt qua.”

Họ đứng đó thêm một lúc lâu, cùng nhau ngắm nhìn thành phố về đêm, cùng nhau ôm ấp những lời hứa, những niềm tin. Gió vẫn lộng, nhưng hơi ấm từ vòng tay Long đã xua tan đi cái lạnh của đêm khuya.

Rời khỏi cầu vượt, Long và Linh tiếp tục bước đi trên những con đường vắng. Thành phố đã chìm vào giấc ngủ sâu hơn, chỉ còn những ánh đèn đường vàng vọt chiếu sáng lối đi. Họ rẽ vào con hẻm nhỏ quen thuộc dẫn vào nhà Linh, nơi những bức tường gạch cũ kỹ, đôi khi có những mảng tường bong tróc, tạo nên một không gian tĩnh mịch và gần gũi. Tiếng xe cộ đã hoàn toàn tắt hẳn, chỉ còn tiếng bước chân khẽ khàng của họ, tiếng mèo kêu văng vẳng từ đâu đó trong đêm và tiếng gió luồn qua những tán cây. Mùi ẩm ướt nhẹ từ con hẻm, xen lẫn mùi thức ăn còn vương lại từ những ngôi nhà đã đóng cửa, tạo nên một cảm giác rất đỗi thân quen.

Đến trước cổng nhà Linh, họ dừng lại. Ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn đường hắt vào con hẻm, đủ để Long nhìn rõ khuôn mặt cô nàng trong bóng đêm. Nỗi lo lắng dường như đã được xoa dịu phần nào, thay vào đó là sự bình yên và một chút luyến tiếc khi buổi tối sắp kết thúc.

“Về đến nhà rồi,” Long nói, giọng trầm ấm. Cậu dùng ngón cái khẽ vuốt nhẹ má Linh. “Em vào nhà đi. Ngủ ngon nhé.”

Linh không nói gì, chỉ ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn vẫn ánh lên vẻ tin tưởng tuyệt đối. Cô nàng vươn tay, khẽ chạm vào khuôn mặt góc cạnh của Long, cảm nhận sự lạnh lẽo từ làn da cậu sau một đêm dài. “Anh cũng vậy. Về nhà cẩn thận nhé.”

Không gian tĩnh lặng bao trùm lấy họ, mọi lời nói dường như trở nên thừa thãi. Trong khoảnh khắc ấy, chỉ có cảm xúc lên tiếng. Nỗi nhớ nhung, sự tin tưởng, và cả những nỗi lo âu chưa tan biến hoàn toàn, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác phức tạp nhưng sâu sắc.

Long nhẹ nhàng kéo Linh vào lòng, ôm chặt cô nàng. Cái ôm của cậu không chỉ là một cái ôm tạm biệt, mà là một lời hứa, một sự cam kết. Cậu muốn truyền cho cô nàng tất cả sự vững vàng, sự ấm áp mà cậu có. Linh vùi mặt vào ngực Long, hít một hơi thật sâu mùi hương của cậu, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ và đều đặn của trái tim cậu. Trong vòng tay ấy, mọi nỗi sợ hãi về tương lai dường như tan biến, chỉ còn lại sự an toàn và bình yên tuyệt đối.

Cậu cúi xuống, đặt lên trán cô nàng một nụ hôn nhẹ nhàng, dịu dàng như cánh bướm chạm khẽ. Rồi, nụ hôn ấy dần di chuyển xuống má, và cuối cùng, dừng lại trên đôi môi mềm mại, khẽ run của Linh. Đó không phải là một nụ hôn vồ vập hay cuồng nhiệt, mà là một nụ hôn sâu lắng, chứa đựng tất cả tình yêu, niềm tin và lời hẹn ước không lời cho tương lai. Một lời hẹn ước rằng dù con đường phía trước có khó khăn đến đâu, dù có những ngã rẽ hay khoảng cách chia lìa, họ vẫn sẽ luôn có nhau, luôn là điểm tựa vững chắc cho nhau. Tuổi thanh xuân rực rỡ của họ, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, sẽ mãi là giai điệu đẹp nhất, là hành trang vững chắc nhất để họ bước vào một chương mới của cuộc đời, cùng nhau.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ