Nụ hôn nhẹ nhàng, sâu lắng ấy tan ra trong không khí đêm tĩnh mịch của con hẻm nhỏ. Khi Long rời môi cô nàng, Linh vẫn còn đứng đó, ngẩn ngơ như một cánh hoa vừa chạm phải giọt sương đêm. Đôi mắt to tròn của cô nàng ánh lên vẻ luyến tiếc khôn nguôi, nhưng sâu thẳm trong đó là một niềm tin vững chắc mà cậu vừa nhóm lên. Cái ôm cuối cùng trước ngưỡng cửa nhà, hơi ấm và mùi hương quen thuộc của Long vẫn còn vương vấn trên áo Linh, tựa như một lời cam kết không lời, một lời hứa hẹn cho tương lai, bất chấp những bấp bênh đang chờ đợi phía trước.
Long không nán lại lâu. Cậu biết cô nàng cần nghỉ ngơi, và bản thân cậu cũng cần một khoảng lặng để sắp xếp lại mớ cảm xúc hỗn độn trong lòng. Cậu khẽ vuốt mái tóc mềm mại của Linh, rồi quay lưng, bước đi trong bóng tối. Mỗi bước chân của cậu đều như mang theo một phần trái tim cô nàng. Linh đứng nhìn theo bóng Long khuất dần vào con hẻm, cho đến khi chỉ còn lại sự tĩnh lặng và ánh đèn đường vàng vọt. Cô nàng khẽ chạm tay lên môi, nơi hơi ấm của cậu vừa in dấu, rồi thở dài một tiếng thật khẽ. Tình yêu của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành một dòng chảy mạnh mẽ, sẵn sàng đối mặt với đại dương rộng lớn của cuộc đời.
Hạ Long chìm vào giấc ngủ, nhưng trong lòng hai người trẻ ấy, một chương mới của sự chờ đợi đã bắt đầu.
***
Những ngày sau đó, thành phố biển Hạ Long vẫn rực rỡ dưới ánh nắng vàng ươm, nhưng đối với Long, mọi thứ dường như phủ một lớp sương mờ của sự hồi hộp. Mỗi buổi chiều, cậu lại tìm đến sân bóng rổ của trường Ánh Dương, nơi những ký ức về thời học sinh vẫn còn vẹn nguyên. Sân bê tông được sơn màu xanh và đỏ đã bong tróc ở một vài chỗ, nhưng những vạch kẻ trắng vẫn hiện rõ, phân chia các khu vực ném phạt, ném ba điểm. Hai cột rổ bằng kim loại vững chắc, lưới rổ đã sờn cũ nhưng vẫn kiên cường chịu đựng từng cú ném. Xung quanh sân là hàng rào lưới bảo vệ cao vút và vài chiếc ghế đá bạc màu, nơi bạn bè thường ngồi cổ vũ mỗi khi có trận đấu.
Chiều nay, sân bóng vắng lặng. Long một mình trên sân, quả bóng cam trong tay cậu nảy lên theo từng nhịp đập, tạo nên một âm thanh trầm đục, đều đặn giữa không gian rộng lớn. Cậu mặc chiếc áo phông thể thao đã bạc màu và chiếc quần short rộng, mái tóc đen cắt ngắn giờ đã ướt đẫm mồ hôi, bám dính vào trán. Từ đôi mắt sâu màu hổ phách, một vẻ tập trung cao độ hiện rõ, nhưng nếu nhìn kỹ hơn, người ta có thể thấy một nỗi lo lắng ẩn sâu, một sự bất an len lỏi qua từng thớ cơ. Long dốc hết sức lực vào từng cú ném, từng pha đi bóng. Cậu dẫn bóng từ vạch ba điểm, lướt qua những cột mốc vô hình, rồi bật nhảy thật cao, đưa tay ném bóng vào rổ. “Xoẹt!” – tiếng lưới kêu lên khô khốc, báo hiệu một cú ném thành công.
Mồ hôi vã ra như tắm, chảy thành dòng trên thái dương và lăn xuống cằm, nhưng cậu không hề dừng lại. Mỗi cú ném, mỗi lần bật nhảy, mỗi pha úp rổ mạnh mẽ, Long đều cố gắng dồn hết tâm trí vào đó, như thể muốn dùng sức lực thể chất để xua đi những suy nghĩ đang vây lấy tâm trí. Nhưng dù có cố gắng đến đâu, hình ảnh Linh vẫn hiện hữu, cùng với câu hỏi day dứt: "Bao giờ thì có kết quả? Liệu chúng mình có thực sự học cùng thành phố không?" Tương lai, vốn là một khái niệm xa vời của tuổi học trò, giờ đây lại trở nên gần gũi và đầy áp lực hơn bao giờ hết. Mỗi nhịp bóng nảy, cậu lại tự nhủ: "Cố lên, Long. Tập trung vào." Nhưng sâu thẳm trong tâm trí, cậu vẫn nghĩ về Linh, về cái ngày định mệnh ấy, ngày mà tờ giấy báo điểm sẽ quyết định một phần lớn tương lai của họ.
Mùi mồ hôi hòa lẫn với mùi cao su từ quả bóng và mùi đất ẩm nhẹ sau cơn mưa đêm qua, tạo nên một hỗn hợp đặc trưng của sân bóng. Không khí vẫn năng động, dù chỉ có một mình Long, bởi nhiệt huyết và sự cạnh tranh dường như đã ăn sâu vào từng hạt bụi trên sân. Ánh nắng chiều dịu dàng bao phủ, tạo nên những bóng đổ dài của cột rổ và bóng hình Long đang miệt mài tập luyện.
Từ phía xa, Ông Hùng, huấn luyện viên đội bóng rổ, xuất hiện. Dáng người ông cao lớn, mái tóc hoa râm, và ánh mắt nghiêm nghị nhưng đầy quan tâm. Ông luôn giữ một thái độ kỷ luật thép, nhưng ai cũng biết ông luôn dành một tình cảm đặc biệt cho các học trò của mình, đặc biệt là Long – đội trưởng tài năng và đầy triển vọng. Ông đứng dựa vào hàng rào lưới, khoanh tay quan sát Long.
“Này Long!” Ông Hùng cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng đủ vang để Long nghe thấy giữa tiếng bóng nảy. “Cố lên! Tập trung vào! Đừng để tâm trí bay bổng!”
Long dừng lại, thở dốc. Cậu dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên trán, quay lại nhìn Ông Hùng, nở một nụ cười gượng gạo. “Dạ, cháu biết rồi, thầy Hùng.”
Ông Hùng bước lại gần hơn, ánh mắt quét qua Long, đánh giá tình trạng của cậu. “Thầy biết cháu đang lo lắng về kết quả thi. Ai cũng vậy thôi. Nhưng cháu đã cố gắng hết sức rồi. Giờ là lúc chờ đợi, và cháu không thể thay đổi được gì nữa.” Ông vỗ vai Long, lực vừa đủ nặng. “Dù kết quả có thế nào, thì cháu vẫn là Long, là trụ cột của đội bóng. Thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này không chỉ có học hành, mà còn có cả đam mê nữa, đúng không?”
Long gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn xa xăm. “Dạ. Cháu chỉ muốn tập luyện để không phải suy nghĩ nhiều, thầy ạ.”
Ông Hùng thở dài nhẹ. “Thầy hiểu. Nhưng đừng tập quá sức. Cháu cần giữ gìn sức khỏe. Dù thế nào, cuộc sống vẫn tiếp diễn, và cháu còn cả một chặng đường dài phía trước.” Ông nhìn vào quả bóng cam đang nằm dưới chân Long. “Bóng rổ không chỉ là một môn thể thao, nó còn dạy cho cháu sự kiên trì, tinh thần đồng đội và khả năng đối mặt với áp lực. Hãy dùng nó như một cách để giải tỏa, nhưng đừng để nó làm cháu kiệt sức.”
Long cúi xuống nhặt quả bóng, rồi ngước nhìn Ông Hùng, trong ánh mắt dần hiện lên sự biết ơn. “Dạ, cháu cảm ơn thầy. Cháu sẽ nhớ lời thầy dặn.”
“Tốt.” Ông Hùng gật đầu, rồi quay lưng bước đi. “Thôi, cứ tập đi. Nhưng nhớ về sớm nghỉ ngơi.”
Long nhìn theo bóng Ông Hùng cho đến khi ông khuất dạng. Cậu lại tiếp tục cuộc tập luyện của mình, nhưng những lời nói của thầy Hùng đã gieo vào lòng cậu một chút bình yên. Đúng vậy, cậu đã cố gắng hết sức rồi. Giờ đây, chỉ còn là chờ đợi. Nhưng chờ đợi cũng là một thử thách. Mỗi cú ném, mỗi lần bật nhảy, mỗi lần chạy nước rút, cậu đều tự hỏi liệu Linh có đang lo lắng như cậu không, liệu cô nàng có đang nghĩ về cậu không. Tình yêu của họ, một lời hẹn ước giữa những bấp bênh, cần được vun đắp bằng niềm tin, ngay cả trong những ngày dài chờ đợi này. Quả bóng có chữ ký của cả đội trưởng (Long) và các thành viên khác, một kỷ vật của tuổi học trò, nảy lên trong tay cậu, như một nhịp đập của trái tim đang đầy ắp những suy tư.
***
Trong khi Long vùi mình vào những cú ném bóng đầy sức mạnh, thì Ngọc Linh lại tìm đến một thế giới khác – thế giới của tri thức, của những trang sách cũ trong thư viện thành phố. Tòa nhà thư viện có vẻ ngoài cổ kính, những bức tường gạch rêu phong và cánh cửa gỗ nặng nề, nhưng bên trong lại là một không gian yên tĩnh và trang nghiêm. Nội thất chủ yếu làm bằng gỗ tối màu, những kệ sách cao ngất ngưởng chạm đến trần nhà, chứa đựng hàng ngàn cuốn sách với đủ mọi thể loại. Bàn đọc sách rộng rãi, có đủ chỗ cho vài người ngồi cùng lúc, và khu vực máy tính công cộng luôn có vài sinh viên đang miệt mài tra cứu.
Chiều nay, Linh ngồi bên cửa sổ lớn của thư viện, nơi ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ chiếu vào, làm nổi bật những hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Cô nàng mặc chiếc áo sơ mi trắng đơn giản và quần jeans, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng. Trên bàn là một chồng sách về văn học và khoa học, nhưng ánh mắt to tròn long lanh của cô nàng lại đang lướt qua những dòng chữ một cách vô hồn. Tâm trí Linh không ngừng trôi dạt về kỳ thi đã qua, về những lựa chọn đại học đang treo lơ lửng như một thanh gươm Damocles, và quan trọng hơn cả, về Long.
Cô nàng nhớ lại nụ hôn đêm hôm trước, nụ hôn sâu lắng và đầy ý nghĩa ấy. Nó không chỉ là một cử chỉ lãng mạn, mà còn là một lời hứa, một sự cam kết ngầm giữa hai người. Long đã nói rằng tình yêu của họ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách, rằng họ sẽ là điểm tựa vững chắc cho nhau. Những lời nói ấy vẫn văng vẳng bên tai Linh, xoa dịu phần nào nỗi lo lắng đang cào xé trong lòng cô nàng. Nhưng sự chờ đợi vẫn là một cực hình.
“Bao giờ thì có kết quả?” Linh thầm thì trong tâm trí, câu hỏi ấy như một vòng luẩn quẩn không ngừng lặp lại. “Liệu mình có đủ điểm để học cùng thành phố với Long không? Hay chúng ta sẽ phải học xa nhau?” Cô nàng khẽ thở dài, tay vô thức lật sang một trang sách mới, nhưng chẳng có chữ nào lọt vào mắt. “Anh ấy đang làm gì giờ này nhỉ? Có đang lo lắng như mình không?”
Mùi giấy cũ, mùi gỗ từ những kệ sách và bàn ghế, xen lẫn mùi bụi sách đặc trưng của thư viện, tạo nên một không khí trầm mặc, yên tĩnh và tri thức. Tiếng lật sách khẽ khàng, tiếng gõ bàn phím nhẹ nhàng từ khu vực máy tính, và tiếng chân đi lại có phần rón rén của nhân viên thư viện, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung. Nhưng đối với Linh, những âm thanh ấy chỉ càng làm nổi bật sự hỗn loạn trong tâm trí cô nàng.
Cô nàng cố gắng tập trung vào cuốn tiểu thuyết đang đọc dở, một câu chuyện tình yêu đầy lãng mạn nhưng cũng không kém phần bi kịch. Linh đọc lại một đoạn văn: “...tuổi trẻ là những ngày dài chờ đợi và những hẹn ước mong manh. Là khi trái tim ta đập loạn nhịp trước một ánh nhìn, và cũng là khi ta phải đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, nơi tình yêu có thể bị thử thách bởi khoảng cách và thời gian.” Cô nàng khẽ nhíu mày, như thể đoạn văn ấy đang nói về chính mình. Cái kết mở của truyện “Rực Rỡ Thanh Xuân” mà cô nàng và Long đang trải qua, dường như cũng đầy rẫy những hẹn ước mong manh như vậy.
Linh khẽ nhích người, ánh mắt vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ. Ngoài kia, bầu trời Hạ Long vẫn trong xanh, những đám mây trắng bồng bềnh trôi, và xa xa là tiếng còi tàu thủy vọng lại từ cảng biển. Thành phố vẫn nhộn nhịp, nhưng trong căn phòng yên tĩnh này, thời gian dường như trôi chậm lại. Cô nàng lấy điện thoại ra, không bật tiếng, chỉ lướt qua những bức ảnh chụp chung với Long và nhóm bạn. Những bức ảnh ấy, lưu giữ những khoảnh khắc rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân, từ những buổi đi chơi trên Vịnh Hạ Long, những lần học nhóm căng thẳng, cho đến những trận bóng đá nảy lửa mà cô nàng nhiệt tình cổ vũ cho Long. Mỗi bức ảnh là một kỷ niệm, một điểm tựa để cô nàng bám víu vào giữa những nỗi lo sợ về tương lai.
Linh khẽ chạm vào màn hình, vuốt ve khuôn mặt điển trai của Long trong bức ảnh chụp chung. Cô nàng nhớ cái cách cậu ấy kiên nhẫn giảng bài cho cô nàng, nhớ ánh mắt lạnh lùng nhưng ấm áp khi nhìn cô nàng, nhớ cái ôm thật chặt mỗi khi cô nàng cảm thấy yếu lòng. Tất cả những điều đó, giờ đây, trở thành một lời khẳng định cho tình yêu của họ. Nhưng liệu tình yêu ấy có đủ sức mạnh để vượt qua những ngã rẽ mà cuộc đời sắp đặt? Liệu những nỗi lo lắng về việc học xa nhau, về những thử thách của tình yêu xa, có trở thành hiện thực?
Cô nàng tựa cằm vào tay, đôi mắt nhìn xa xăm, như thể đang cố gắng nhìn thấu tương lai. Một chút hoài niệm, một chút lo lắng, và một chút hy vọng, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm xúc phức tạp, rất đỗi tuổi trẻ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, giờ đây cũng là nơi chứng kiến những nỗi lo âu đầu tiên về một tương lai mông lung.
***
Buổi tối, sau khi tắm rửa sạch sẽ và thay bộ đồ ở nhà thoải mái, Long trở về căn hộ tập thể cũ của mình. Khu nhà tập thể bốn tầng, được xây từ những năm 80-90, mang một vẻ cổ kính đặc trưng. Tường vôi đã bong tróc ở vài chỗ, cầu thang bộ bằng xi măng cũ kỹ, và hành lang chung hẹp, nơi thỉnh thoảng lại bắt gặp những chậu cây cảnh nhỏ xinh của các hộ gia đình. Tuy nhiên, căn hộ của nhà Long, dù không quá rộng rãi, đã được mẹ cậu sửa chữa và trang trí lại một cách ấm cúng, vẫn giữ được nét giản dị vốn có.
Long bước vào nhà, mùi thức ăn quen thuộc từ bếp xộc thẳng vào mũi, xua tan đi mùi mồ hôi còn vương lại trên cơ thể cậu. Tiếng TV từ căn hộ bên cạnh vọng vào, lẫn với tiếng cười đùa của trẻ con từ sân tập thể phía dưới, tạo nên một âm thanh nền quen thuộc của khu dân cư. Cậu đặt chiếc ba lô xuống ghế, rồi đi thẳng vào bếp. Mẹ Long, Trần Thu Hà, đang loay hoay với nồi canh. Gương mặt phúc hậu của bà hơi nhăn lại vì lo lắng khi nhìn thấy Long.
“Long ăn đi con, con gầy đi nhiều quá.” Trần Thu Hà đặt bát cơm nóng hổi và những món ăn đơn giản nhưng đầy đủ dinh dưỡng trước mặt cậu. “Đừng lo lắng quá, cứ nghỉ ngơi đi, kết quả thế nào cũng được. Con đã cố gắng hết sức rồi, mẹ biết.” Bà xoa nhẹ lên mái tóc ướt của Long, ánh mắt đầy trìu mến và quan tâm. Mùi hương bột giặt từ quần áo của mẹ, mùi thức ăn quen thuộc của gia đình, tất cả bao bọc lấy Long, tạo nên một cảm giác an toàn mà cậu luôn tìm kiếm.
Long cầm đũa, gắp một miếng thịt kho, nhưng cổ họng lại như nghẹn ứ. Cậu nhìn mẹ, đôi mắt vẫn còn vương nỗi lo âu. “Con không sao đâu mẹ. Con chỉ muốn tập để khuây khỏa thôi.” Cậu nói, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi. Cậu biết mẹ đang lo lắng cho cậu, nhưng cậu không muốn mẹ phải bận lòng thêm.
Trần Thu Hà ngồi xuống đối diện cậu, ánh mắt vẫn không rời khỏi con trai. “Mẹ biết con là đứa mạnh mẽ. Nhưng mẹ cũng biết con đang mang nặng những suy nghĩ. Con và Linh, hai đứa có tính toán gì cho tương lai chưa?” Bà hỏi khẽ, không muốn tạo thêm áp lực, nhưng cũng muốn biết con mình đang nghĩ gì.
Long buông đũa, thở dài. “Tụi con… cũng chưa biết nữa mẹ ạ. Mọi thứ còn phụ thuộc vào kết quả thi. Linh thì muốn học Sư phạm, còn con thì vẫn đang phân vân giữa Kinh tế và Bách khoa.” Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh đèn thành phố đã bắt đầu thắp sáng. “Nếu không học cùng thành phố, thì… con cũng không biết nữa.”
Trần Thu Hà nắm lấy tay Long, nhẹ nhàng vỗ về. “Mẹ tin con và Linh sẽ tìm được cách. Tình yêu thật sự sẽ vượt qua mọi khoảng cách, con trai ạ. Quan trọng là hai đứa phải luôn tin tưởng lẫn nhau, và tin vào lựa chọn của mình. Dù thế nào, gia đình sẽ luôn ở bên cạnh con.”
Những lời nói của mẹ như một luồng gió mát xoa dịu trái tim đang cồn cào của Long. Cậu gật đầu, cố gắng mỉm cười. “Dạ, con biết rồi mẹ.”
Cùng lúc đó, tại căn hộ của Ngọc Linh, không khí cũng không khác là bao. Mùi thức ăn từ những nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa lẫn với mùi nước hoa dịu nhẹ của mẹ Linh, tạo nên một không gian quen thuộc và ấm áp. Linh đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ nhưng êm ái, trên tay là cuốn sách ban chiều. Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, với mái tóc đen dài và nụ cười ấm áp, ngồi xuống bên cạnh cô nàng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mượt mà của con gái.
“Linh à, con lại nghĩ ngợi gì đó?” Lê Thanh Hương hỏi, giọng nói dịu dàng. Bà nhìn vào vẻ mặt ưu tư của con gái, lòng tràn ngập yêu thương. “Mẹ biết con lo, nhưng con đã cố gắng hết sức rồi. Dù thế nào, mẹ cũng luôn tự hào về con, về những nỗ lực của con.”
Linh tựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay mẹ đang vuốt tóc mình. “Con chỉ không biết rồi mọi chuyện sẽ đi đến đâu, mẹ ạ.” Giọng cô nàng nhỏ xíu, như một tiếng thở dài. “Con sợ nếu con không đỗ vào trường mà con muốn, con sợ con và Long sẽ phải xa nhau.”
Lê Thanh Hương khẽ ôm lấy con gái. “Đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy, con yêu. Tương lai là một điều bí ẩn, nhưng nó cũng đầy hứa hẹn. Dù có chuyện gì xảy ra, mẹ tin con sẽ đủ mạnh mẽ để đối mặt. Và Long cũng vậy. Mẹ thấy thằng bé là một đứa tốt, rất yêu thương con.” Bà ngừng một lát, rồi tiếp tục. “Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội. Nhưng quan trọng là nó đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng con, và đó là một điều tuyệt vời. Hãy trân trọng những cảm xúc đó, và để chúng dẫn lối cho con.”
Linh ngước nhìn mẹ, đôi mắt ngấn nước nhưng đã ánh lên vẻ kiên cường hơn. “Mẹ tin con sẽ làm được chứ?”
“Mẹ luôn tin con sẽ làm được, Linh ạ.” Lê Thanh Hương mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng Hạ Long. “Hãy giữ vững niềm tin vào bản thân, và vào tình yêu của con. Tuổi thanh xuân rực rỡ này, là lúc để con trải nghiệm, để con trưởng thành. Dù con đường phía trước có ra sao, mẹ và bố sẽ luôn ở bên cạnh con, là điểm tựa vững chắc nhất của con.”
Trong không gian yên bình của căn hộ, Linh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa. Cô nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của mẹ. Những lời động viên của mẹ, cùng với lời hứa của Long đêm qua, đã giúp cô nàng xua đi phần nào nỗi lo lắng. Dù sự chờ đợi kết quả vẫn còn dài đằng đẵng, và tương lai vẫn là một bức màn bí ẩn, nhưng Long và Linh, trong vòng tay yêu thương của gia đình, đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc để đối mặt với mọi thử thách. Họ biết rằng, dù con đường phía trước có những ngã rẽ và những khoảng cách, tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân sẽ luôn là hành trang quý giá nhất để họ bước vào một chương mới của cuộc đời, cùng nhau.