Rực rỡ thanh xuân
Chương 466

Bình Yên Trong Ánh Mắt Anh

3199 từ
Mục tiêu: Khắc họa sự chủ động của Long trong việc trấn an Ngọc Linh, thể hiện sự trưởng thành và kiên định của cậu.,Làm nổi bật nỗi lo lắng của Ngọc Linh về kết quả thi và tương lai, tạo sự đồng cảm cho độc giả.,Củng cố tình cảm giữa Long và Linh, khẳng định rằng dù kết quả ra sao, họ vẫn sẽ là điểm tựa cho nhau.,Tiếp nối mạch cảm xúc hồi hộp từ chương trước và chuẩn bị tâm lý cho sự kiện công bố kết quả thi.,Thêm một chi tiết nhỏ (món quà) mang ý nghĩa biểu tượng cho tình yêu của họ.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Lê Thanh Hương
Mood: Lãng mạn, ấm áp, trấn an, nhẹ nhõm (sau lo lắng)
Kết chương: [object Object]

Trần Thu Hà nắm lấy tay Long, nhẹ nhàng vỗ về. “Mẹ tin con và Linh sẽ tìm được cách. Tình yêu thật sự sẽ vượt qua mọi khoảng cách, con trai ạ. Quan trọng là hai đứa phải luôn tin tưởng lẫn nhau, và tin vào lựa chọn của mình. Dù thế nào, gia đình sẽ luôn ở bên cạnh con.”

Những lời nói của mẹ như một luồng gió mát xoa dịu trái tim đang cồn cào của Long. Cậu gật đầu, cố gắng mỉm cười. “Dạ, con biết rồi mẹ.”

Cùng lúc đó, tại căn hộ của Ngọc Linh, không khí cũng không khác là bao. Mùi thức ăn từ những nhà hàng xóm, mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể cũ, hòa lẫn với mùi nước hoa dịu nhẹ của mẹ Linh, tạo nên một không gian quen thuộc và ấm áp. Linh đang ngồi trên chiếc ghế sofa cũ kỹ nhưng êm ái, trên tay là cuốn sách ban chiều. Mẹ Linh, Lê Thanh Hương, với mái tóc đen dài và nụ cười ấm áp, ngồi xuống bên cạnh cô nàng, nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc mượt mà của con gái.

“Linh à, con lại nghĩ ngợi gì đó?” Lê Thanh Hương hỏi, giọng nói dịu dàng. Bà nhìn vào vẻ mặt ưu tư của con gái, lòng tràn ngập yêu thương. “Mẹ biết con lo, nhưng con đã cố gắng hết sức rồi. Dù thế nào, mẹ cũng luôn tự hào về con, về những nỗ lực của con.”

Linh tựa đầu vào vai mẹ, cảm nhận sự ấm áp từ bàn tay mẹ đang vuốt tóc mình. “Con chỉ không biết rồi mọi chuyện sẽ đi đến đâu, mẹ ạ.” Giọng cô nàng nhỏ xíu, như một tiếng thở dài. “Con sợ nếu con không đỗ vào trường mà con muốn, con sợ con và Long sẽ phải xa nhau.”

Lê Thanh Hương khẽ ôm lấy con gái. “Đừng nghĩ ngợi nhiều như vậy, con yêu. Tương lai là một điều bí ẩn, nhưng nó cũng đầy hứa hẹn. Dù có chuyện gì xảy ra, mẹ tin con sẽ đủ mạnh mẽ để đối mặt. Và Long cũng vậy. Mẹ thấy thằng bé là một đứa tốt, rất yêu thương con.” Bà ngừng một lát, rồi tiếp tục. “Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội. Nhưng quan trọng là nó đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng con, và đó là một điều tuyệt vời. Hãy trân trọng những cảm xúc đó, và để chúng dẫn lối cho con.”

Linh ngước nhìn mẹ, đôi mắt ngấn nước nhưng đã ánh lên vẻ kiên cường hơn. “Mẹ tin con sẽ làm được chứ?”

“Mẹ luôn tin con sẽ làm được, Linh ạ.” Lê Thanh Hương mỉm cười, nụ cười ấm áp như ánh nắng Hạ Long. “Hãy giữ vững niềm tin vào bản thân, và vào tình yêu của con. Tuổi thanh xuân rực rỡ này, là lúc để con trải nghiệm, để con trưởng thành. Dù con đường phía trước có ra sao, mẹ và bố sẽ luôn ở bên cạnh con, là điểm tựa vững chắc nhất của con.”

Trong không gian yên bình của căn hộ, Linh cảm thấy một sự bình yên lan tỏa. Cô nàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc của mẹ. Những lời động viên của mẹ, cùng với lời hứa của Long đêm qua, đã giúp cô nàng xua đi phần nào nỗi lo lắng. Dù sự chờ đợi kết quả vẫn còn dài đằng đẵng, và tương lai vẫn là một bức màn bí ẩn, nhưng Long và Linh, trong vòng tay yêu thương của gia đình, đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc để đối mặt với mọi thử thách. Họ biết rằng, dù con đường phía trước có những ngã rẽ và những khoảng cách, tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân sẽ luôn là hành trang quý giá nhất để họ bước vào một chương mới của cuộc đời, cùng nhau.

***

Hoàng hôn đang dần buông xuống trên thành phố Hạ Long, vẽ lên nền trời những vệt màu cam, hồng và tím dịu dàng. Ánh nắng chiều len lỏi qua những tán cây xanh mướt, đổ bóng dài trên vỉa hè, tạo nên một khung cảnh bình yên đến nao lòng. Trần Hoàng Long dừng chiếc xe đạp điện của mình trước Cửa hàng hoa Diễm Lệ, một góc nhỏ thanh bình nằm giữa phố phường tấp nập. Cửa hàng có mặt tiền bằng kính và gỗ, được trang trí tinh tế với đủ loại chậu hoa và cây cảnh rực rỡ sắc màu, mang lại cảm giác tươi mới và lãng mạn.

Cậu bước vào bên trong, một luồng không khí mát lạnh thoảng hương hoa dịu nhẹ ập đến, xua tan đi cái oi ả còn sót lại của một ngày cuối hạ. Tiếng gói hoa sột soạt ở góc quầy, tiếng kéo cắt cành lách cách và những câu chuyện trò nhỏ nhẹ của khách hàng hòa quyện với tiếng nhạc không lời du dương, tạo nên một bản giao hưởng êm ái. Long lướt mắt qua những kệ trưng bày hoa tươi đủ loại – nào là những đóa hồng nhung đỏ thắm kiêu sa, những bông ly vàng rực rỡ kiêu sa, hay những chậu cẩm tú cầu đủ màu sắc đang khoe sắc thắm. Mỗi loài hoa đều mang một vẻ đẹp riêng, một thông điệp riêng, nhưng ánh mắt cậu lại dừng lại ở một góc nhỏ, nơi có những chậu sen đá xanh mướt, nhỏ nhắn đang lặng lẽ vươn mình.

Long tiến lại gần, khẽ chạm tay vào những chiếc lá mọng nước của một chậu sen đá. Cậu nhớ đến Ngọc Linh, nhớ đến vẻ ngoài dịu dàng, trong trẻo của cô nàng, nhưng ẩn sâu bên trong là một sức sống mãnh liệt và ý chí kiên cường. Giống như loài sen đá này, dù có phải đối mặt với bao khó khăn, thử thách, cô ấy vẫn sẽ mạnh mẽ vươn lên, vẫn sẽ giữ được vẻ đẹp và sự thanh khiết của mình. Trong những ngày chờ đợi kết quả thi đại học đầy lo âu này, Long biết Linh đang rất căng thẳng. Cậu muốn mang đến cho cô một món quà, không chỉ là một vật hữu hình, mà còn là một lời động viên, một biểu tượng cho niềm tin của cậu vào cô. Một bó hoa rực rỡ có thể đẹp, nhưng nó sẽ chóng tàn. Một chậu sen đá thì khác, nó tượng trưng cho sự bền bỉ, cho một tình yêu kiên định vượt thời gian, vượt mọi hoàn cảnh. Đây chính là món quà thích hợp nhất.

“Cháu chào cô ạ,” Long lên tiếng, giọng trầm ấm thường ngày. “Cho cháu chậu sen đá này ạ. Cô gói giúp cháu cẩn thận nhé.”

Người chủ cửa hàng, một phụ nữ trung niên với nụ cười hiền hậu, quay lại. Bà nhìn Long, rồi nhìn xuống chậu sen đá cậu vừa chọn, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu. “Chà, cậu bé có mắt nhìn đấy. Chậu sen đá này đẹp lắm, biểu tượng cho sự bền bỉ đó cháu. Rất hợp để tặng cho người mình thương yêu, phải không nào?” Bà khẽ cười, bàn tay thoăn thoắt lựa chọn giấy gói và dây ruy băng.

Long khẽ gật đầu, một nụ cười ấm áp hiện lên trên khuôn mặt vốn ít biểu cảm của cậu. “Dạ vâng ạ.” Cậu không nói nhiều, nhưng trong lòng lại cảm thấy một sự nhẹ nhõm. Món quà này, cậu tin, sẽ phần nào giúp Linh vững tâm hơn. Hình dung ra vẻ mặt ngạc nhiên pha lẫn hạnh phúc của Linh khi nhận được món quà này, trái tim Long bất giác ấm áp lạ thường. Cậu biết rằng, những ngày chờ đợi này thật sự khó khăn, không chỉ với Linh, mà với tất cả những người đang đứng trước ngưỡng cửa quan trọng của cuộc đời. Nhưng cậu muốn Linh biết, dù kết quả có ra sao, cậu vẫn sẽ luôn ở bên, là điểm tựa vững chắc cho cô nàng. Cậu thanh toán, nhận lấy chậu sen đá được gói ghém cẩn thận, rồi bước ra khỏi cửa hàng, hòa mình vào dòng người đang vội vã. Ánh nắng chiều đã dần nhạt, nhưng trong lòng Long, một tia hy vọng ấm áp vẫn đang bừng sáng.

***

Ánh hoàng hôn đã tắt hẳn, nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, nhưng những tia sáng yếu ớt của ánh chiều vẫn còn vương vấn trên những mái nhà cũ kỹ của khu tập thể. Lê Ngọc Linh đang ngồi bên cửa sổ phòng khách, trên tay vẫn là cuốn sách ban chiều. Cô nàng đã cố gắng đọc đi đọc lại mấy trang, nhưng từng câu chữ cứ nhảy múa trước mắt, không đọng lại chút ý nghĩa nào. Tâm trí cô bay bổng theo những đám mây lững lờ trên bầu trời, rồi lại quay về với những con số, những dự đoán điểm số và những trường đại học mà cô và Long đã từng mơ ước. Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác – tiếng trẻ con chơi đùa dưới sân tập thể đã dần thưa thớt, tiếng ti vi từ nhà bên cạnh vẫn rì rầm, và thỉnh thoảng, mùi thức ăn quen thuộc từ những căn bếp xung quanh lại thoảng qua, tạo nên một bức tranh âm thanh và mùi hương đặc trưng của khu tập thể cũ kỹ nhưng đầy ắp hơi thở cuộc sống.

Linh thở dài, khép cuốn sách lại. Nỗi lo lắng về kết quả thi đại học, về tương lai mờ mịt phía trước, và đặc biệt là nỗi sợ hãi mơ hồ về việc phải chia xa Long, cứ quẩn quanh trong tâm trí cô, như một đám mây đen chẳng chịu tan đi. Cô nàng tựa đầu vào khung cửa sổ, ngắm nhìn những ánh đèn đường bắt đầu thắp sáng, vẽ nên những vệt vàng vọt trên con phố quen thuộc. Mẹ cô đã động viên rất nhiều, và cô cũng đã cố gắng tin tưởng vào bản thân, vào tình yêu của mình. Nhưng những cảm xúc bất an vẫn không ngừng trỗi dậy, như những con sóng nhỏ cứ vỗ vào bờ cát tâm hồn cô, không ngừng nghỉ.

Đúng lúc đó, một tiếng chuông cửa bất ngờ vang lên, kéo Linh ra khỏi dòng suy nghĩ miên man. Cô giật mình, trái tim lỡ nhịp. Ai có thể đến vào giờ này? Với một chút tò mò và một chút bồn chồn, cô nàng đứng dậy, bước ra cửa. Khi cánh cửa vừa hé mở, một nụ cười ấm áp như ánh nắng chiều, cùng với một chậu sen đá nhỏ nhắn, xanh mướt hiện ra trước mắt. Trần Hoàng Long đứng đó, cao ráo, bờ vai rộng vững chãi, đôi mắt hổ phách sâu thẳm ánh lên vẻ dịu dàng.

“Long?” Linh thốt lên, giọng nói mang đầy vẻ ngạc nhiên và một chút nhẹ nhõm đến bất ngờ. “Sao cậu lại...?”

Long khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng luôn khiến trái tim Linh lỗi nhịp. “Anh nhớ em quá, nên ghé qua xem em thế nào.” Cậu nói, giọng trầm ấm quen thuộc, mang theo chút hóm hỉnh. Cậu giơ chậu sen đá nhỏ về phía cô nàng. “Tặng em này. Sen đá, biểu tượng của sự kiên cường.”

Linh nhìn chậu sen đá, rồi lại nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên vẻ xúc động. Cô nàng nhận lấy món quà, cảm nhận sự mềm mại và mát lạnh của những chiếc lá mọng nước. “Cảm ơn cậu…” Cô khẽ thì thầm, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang kéo hai người lại gần nhau hơn, xua đi những khoảng cách vô hình mà nỗi lo lắng đã tạo ra. Cô mời Long vào nhà, cảm thấy một sự bình yên bất ngờ lan tỏa trong lòng. Sự xuất hiện của cậu ấy, đúng vào lúc cô đang chìm đắm trong những nỗi sợ hãi, giống như một tia nắng ấm áp xua đi màn sương mù dày đặc. Long bước vào, và ngay lập tức, không gian nhỏ bé của căn hộ tập thể cũ trở nên ấm cúng và tràn đầy sức sống hơn. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu nhà cũ dường như cũng bị lu mờ bởi sự hiện diện của cậu.

***

Trong căn phòng khách giản dị của nhà Linh, ánh đèn vàng dịu nhẹ đã được bật lên, tạo nên một bầu không khí ấm cúng. Long và Linh ngồi đối diện nhau trên chiếc ghế sofa cũ kỹ, giữa họ là chiếc bàn trà nhỏ, và trên đó, chậu sen đá xanh mướt nổi bật như một điểm nhấn đầy sức sống. Mùi trà thơm nhẹ từ hai ly trà nóng thoang thoảng trong không khí, hòa cùng mùi hương thoang thoảng của sen đá, mang lại một cảm giác dễ chịu và bình yên.

Long nhìn Linh, đôi mắt cậu ánh lên sự quan tâm sâu sắc. “Em vẫn lo lắng nhiều à?” cậu hỏi, giọng trầm ấm.

Linh khẽ gật đầu, ánh mắt cô nàng vẫn còn vương vấn nỗi ưu tư. Cô đặt ly trà xuống, hai tay đan vào nhau, có vẻ bối rối. “Em sợ lắm, Long à. Nếu em không đậu trường mình muốn, hoặc chúng mình phải học xa nhau thì sao?” Giọng cô nàng nhỏ xíu, chứa đựng sự run rẩy không thể che giấu. Nỗi sợ ấy, đã lớn dần lên trong lòng cô từng ngày, từng giờ, biến thành một gánh nặng vô hình đè nén lấy cô. Cô đã cố gắng mạnh mẽ, đã cố gắng lạc quan, nhưng những viễn cảnh tiêu cực cứ ám ảnh lấy tâm trí cô. Đặc biệt là ý nghĩ về việc Long và cô sẽ không còn được ở gần nhau mỗi ngày, không còn những buổi đi học về cùng nhau dưới ánh hoàng hôn Hạ Long, không còn những buổi tối ôn bài căng thẳng nhưng ấm áp, khiến trái tim cô đau nhói. Tình yêu đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội. Và giờ đây, những con sóng dữ dội của sự chia xa đang chực chờ nuốt chửng lấy sự êm đềm của cô.

Long vươn tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Linh, bao bọc nó trong lòng bàn tay ấm áp của cậu. Cái chạm nhẹ nhàng ấy, cùng hơi ấm từ bàn tay Long, như một dòng điện chạy qua, xoa dịu đi phần nào sự căng thẳng của Linh. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt cô nàng, ánh mắt kiên định, vững vàng. “Ngốc à.” Cậu nhẹ nhàng nói, giọng điệu đầy yêu thương. “Kết quả thi không định nghĩa được em, cũng không định nghĩa được tình yêu của chúng ta. Em đã cố gắng hết sức rồi, anh tin vào điều đó. Và dù có chuyện gì xảy ra, anh vẫn sẽ ở đây, bên cạnh em.”

Linh ngước nhìn cậu, đôi mắt đã bắt đầu ngấn nước. Những lời nói của Long, đơn giản nhưng chân thành, đã chạm đến tận cùng trái tim cô. Cậu ấy luôn như vậy, luôn là điểm tựa vững chắc nhất, luôn biết cách trấn an cô nàng vào những lúc cô yếu lòng nhất. Cô cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cậu, sự bình yên từ ánh mắt cậu.

Long khẽ siết chặt tay Linh hơn một chút, rồi tiếp lời, giọng nói chắc chắn như một lời thề. “Anh biết em lo, anh cũng có những lo lắng của riêng mình. Nhưng anh tin vào tình yêu của chúng ta, Linh à. Tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách, em tin anh chứ?”

Linh gật đầu, không kìm được những giọt nước mắt lăn dài trên má. “Em tin anh…” Cô khẽ thốt lên, giọng nói nghẹn ngào. Ngay khoảnh khắc đó, mọi nỗi sợ hãi, mọi sự bất an trong lòng cô dường như tan biến. Chỉ còn lại sự bình yên và tin tưởng tuyệt đối vào người con trai đang ngồi đối diện cô, người đã trở thành cả thế giới của cô.

Long mỉm cười nhẹ nhõm khi thấy Linh đã bớt căng thẳng. Cậu đưa ngón cái khẽ lau đi giọt nước mắt trên má cô, ánh mắt trìu mến. “Vậy nên, đừng lo lắng quá nữa. Cứ tin vào bản thân, và tin vào chúng ta. Được không?”

Linh hít một hơi thật sâu, gật đầu lần nữa, cảm thấy lòng mình nhẹ bẫng. Cô nhìn chậu sen đá trên bàn, rồi lại nhìn Long. Món quà này, cùng với những lời trấn an của cậu, giống như một lời nhắc nhở rằng tình yêu của họ cũng sẽ kiên cường và bền bỉ như loài cây ấy, có thể vượt qua mọi thử thách của thời gian và khoảng cách. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng có những cơn bão bất chợt. Và Long, cậu ấy chính là bến đỗ bình yên của cô giữa những giông bão ấy.

Đúng lúc đó, mẹ Linh, Lê Thanh Hương, đi ngang qua phòng khách. Bà vừa pha xong một ấm trà hoa cúc cho riêng mình. Bà nhìn thấy cảnh tượng hai đứa trẻ đang ngồi sát bên nhau, bàn tay nắm chặt, và ánh mắt Linh đã bớt u sầu, thay vào đó là sự bình yên và hạnh phúc. Một nụ cười ấm áp hiện lên trên môi bà. Bà không nói gì, chỉ khẽ gật đầu với Long, ánh mắt đầy vẻ thấu hiểu và tin tưởng. Bà quay vào bếp, để lại không gian riêng tư cho hai người trẻ, nhưng trong lòng bà, một niềm tin vững chắc đã nảy nở: Tình yêu của Long và Linh, nó thật sự rất đặc biệt, rất đáng trân trọng, và gia đình sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho họ, dù con đường phía trước có gập ghềnh đến mấy.

Trong không gian yên bình của căn hộ tập thể, nơi mà những lo lắng về tương lai vẫn còn lơ lửng như sương khói, Long và Linh đã tìm thấy một khoảnh khắc của bình yên. Cậu nắm tay cô, trao cho cô sự vững chãi, và cô nhận lấy sự bình yên ấy, nguyện tin tưởng vào một tương lai tươi sáng, nơi tình yêu của họ sẽ đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách, mọi khoảng cách, như một lời hẹn ước thanh xuân không bao giờ phai nhạt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ