Trong không gian yên bình của căn hộ tập thể, nơi mà những lo lắng về tương lai vẫn còn lơ lửng như sương khói, Long và Linh đã tìm thấy một khoảnh khắc của bình yên. Cậu nắm tay cô, trao cho cô sự vững chãi, và cô nhận lấy sự bình yên ấy, nguyện tin tưởng vào một tương lai tươi sáng, nơi tình yêu của họ sẽ đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách, mọi khoảng cách, như một lời hẹn ước thanh xuân không bao giờ phai nhạt. Nhưng bình yên, đôi khi, cũng chỉ là một khoảng lặng ngắn ngủi trước cơn bão.
***
Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí lạ lùng, căng như dây đàn. Nắng Hạ Long vẫn rực rỡ chiếu qua những ô cửa kính cũ kỹ của tòa nhà chính, hắt lên hành lang lát gạch màu vàng nhạt những vệt sáng lấp lánh, nhưng không thể xua đi cái cảm giác xì xào, thì thầm đang lan truyền như một dịch bệnh vô hình. Tiếng chuông báo giờ học vẫn reo vang dứt khoát, tiếng bút viết trên giấy vẫn lạo xạo đều đặn trong các lớp, nhưng tất cả đều bị lu mờ bởi một thứ âm thanh khác: tiếng thì thầm bàn tán.
Ngọc Linh vừa bước ra khỏi lớp sau giờ giải lao, định đi xuống căng tin mua một hộp sữa chua, thì đã nghe thấy. Cô nàng đang rảo bước trên hành lang rộng rãi, nơi thường ngày luôn tràn ngập tiếng cười đùa và tiếng chân chạy vội vã của tụi học trò. Hôm nay, không khí có vẻ nặng nề hơn. Những nhóm bạn túm tụm lại, ánh mắt đầy vẻ tò mò và lo lắng, những câu chuyện được thêu dệt một cách nhanh chóng. Mùi phấn bảng và mùi giấy sách mới vẫn thoang thoảng, hòa lẫn với một chút mùi cà phê từ căng tin ở phía xa, nhưng cô nàng chỉ cảm nhận được một thứ mùi duy nhất: mùi của sự bất an.
“Này, nghe nói tuần sau là có điểm rồi đấy!” Giọng của Phan Thị Loan, cô bạn cùng lớp vốn thích buôn chuyện, vang lên lanh lảnh từ một nhóm nhỏ đang đứng dựa vào hành lang. Mái tóc nhuộm highlight của Loan khẽ lắc lư khi cô nàng hào hứng nói.
“Thật hả? Trời ơi, tim tao muốn nhảy ra ngoài rồi!” Nguyễn Thị Hà, cô bạn gầy gò đeo kính cận, vẻ mặt tinh ranh, xuýt xoa, hai tay ôm chặt lấy ngực. “Mới hôm qua còn nghe đồn là cuối tháng cơ mà? Sao nhanh vậy?”
Linh bước chậm lại, tim cô nàng như hẫng đi một nhịp. Cô đứng cách đó không xa, đủ để nghe rõ từng lời. “Nhanh vậy sao…” Cô khẽ thì thầm, giọng nói gần như hòa vào tiếng gió nhẹ lùa qua cửa sổ. Nỗi sợ hãi đã được Long trấn an đêm qua, giờ đây lại trỗi dậy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như những con sóng dữ dội của sự lo âu đang vỗ vào bờ cát tâm hồn cô. Dù Long đã ôm cô vào lòng, đã dùng ánh mắt kiên định và những lời nói vững vàng để xoa dịu cô, nhưng cái tin đồn này lại một lần nữa thổi bùng lên ngọn lửa bất an trong cô nàng. Cô tự hỏi, liệu sự bình yên mà Long đã mang lại có đủ sức chống chọi lại với những cơn bão tin đồn này không?
Cô nàng thoáng thấy Nguyễn Trọng Tùng đi qua ở đầu hành lang, dáng người cao ráo, ngoại hình ưa nhìn, vẫn với vẻ ngoài tự tin, phong độ thường thấy. Cậu ta đang lướt qua một cách hờ hững, nhưng ánh mắt sắc sảo của cậu ta chợt lướt qua cô, chứa đựng một thoáng gì đó không yên, một chút áp lực bị che giấu dưới vẻ bình thản giả tạo. Có lẽ, không chỉ riêng cô, mà tất cả mọi người đều đang phải đối mặt với áp lực vô hình này. Cái cảm giác cô đơn không còn nữa, nhưng sự lo lắng thì vẫn còn nguyên. Một tiếng ve kêu râm ran từ vòm cây cổ thụ trong sân trường vọng lại, kéo dài lê thê, như muốn tô đậm thêm cái không khí căng thẳng của buổi sáng cuối cùng của tuổi học trò.
***
Buổi chiều, sau giờ học, nhóm bạn thân của Long và Linh tụ tập tại Quán Cafe Sắc Màu, nơi vốn là địa điểm quen thuộc của tụi nó mỗi khi muốn trốn tránh sự ồn ào của phố thị hay đơn giản là tìm một góc yên tĩnh để ôn bài. Hôm nay, quán vẫn ấm áp với ánh đèn vàng dịu, tiếng nhạc acoustic du dương nhẹ nhàng hòa cùng tiếng xay cà phê đều đặn, mùi cà phê đậm đà và bánh ngọt mới ra lò vẫn thơm lừng, nhưng không khí trên chiếc bàn tròn quen thuộc lại không hề thư thái. Thay vào đó là một sự căng thẳng hiện rõ trên gương mặt mỗi người, như những đám mây đen đang vần vũ trên bầu trời Hạ Long trước cơn giông.
Phan Việt Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, đã cố gắng phá tan bầu không khí nặng nề bằng cách pha trò. Cậu chàng gãi đầu, cười gượng. “Thôi nào, chưa gì đã lo rồi. Cứ coi như đi thi cho vui đi!” Nhưng ngay cả tiếng cười của Hùng cũng trở nên lạc lõng, không còn sự lanh lảnh, hồn nhiên như mọi ngày. Cậu ta vốn là người thích dùng từ lóng và các câu nói vui nhộn, nhưng hôm nay, những câu nói ấy dường như chẳng thể chạm tới ai, ngay cả chính cậu ta cũng không thể tự an ủi mình bằng những lời đó. Đôi mắt híp lại khi cười của Hùng vẫn ẩn chứa một tia lo lắng không thể che giấu.
Vũ Thanh Lan, cô nàng lý trí và thực tế, đang lướt điện thoại, ánh mắt tinh nhanh lướt qua những trang tin tức. Cô nàng mặc bộ đồ thể thao thoải mái thường ngày, nhưng không khí năng động thường thấy của cô lại bị thay thế bằng sự trầm tư. “Vui cái gì mà vui. Theo thông tin tao hóng được thì khả năng là thứ Sáu tuần này hoặc đầu tuần sau. Áp lực kinh khủng khiếp.” Giọng nói dứt khoát của Lan vang lên, cắt ngang lời pha trò của Hùng, như một gáo nước lạnh tạt vào những nỗ lực làm giảm căng thẳng của cậu chàng. “Mấy đứa bạn tao bên trường chuyên cũng đang đứng ngồi không yên. Mấy trang tin tức về giáo dục cũng bắt đầu râm ran rồi.” Cô nàng không tránh khỏi chút lo lắng, dù vẫn cố giữ bình tĩnh để phân tích tình hình.
Hoàng Thảo Mai, bạn thân của Linh, vẫn nhỏ nhắn và mảnh mai, lặng lẽ nhấp một ngụm trà hoa cúc. Cô nàng đeo kính cận, đôi mắt sáng thông minh nhìn quanh một lượt, từ Hùng đang cố làm ra vẻ bình thường, đến Lan đang cau mày với điện thoại, rồi dừng lại ở Linh. “Tớ chỉ mong mọi người đều đạt được nguyện vọng.” Giọng Mai nhỏ nhẹ, từ tốn, đầy sự chân thành. Cô nàng là người trầm tư nhất trong nhóm, và thường đưa ra những nhận xét tinh tế. Nỗi lo lắng của Mai không thể hiện ra bằng lời nói hay hành động, mà ẩn sâu trong ánh mắt và sự im lặng của cô, nhưng nó cũng nặng nề không kém. Cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của cô nằm ngay bên cạnh ly trà, như một lời nhắc nhở về những hoài bão mà tất cả đang theo đuổi.
Ngọc Linh vẫn còn hoang mang, ánh mắt cô nàng cứ vô thức nhìn sang Long, tìm kiếm sự vững tâm từ cậu. Cô nàng nắm chặt tay Long dưới bàn, cảm giác bàn tay cậu ấm áp và kiên định là thứ duy nhất giúp cô nàng không bị cuốn trôi đi bởi những dòng suy nghĩ hỗn loạn. Mái tóc dài đen óng ả của cô nàng khẽ rủ xuống, che đi một phần gương mặt xinh đẹp, nhưng vẫn không giấu được vẻ lo âu trong đôi mắt to tròn. “Mình… mình chỉ sợ…” Cô nàng nghẹn ngào, không thốt nên lời. Cô sợ kết quả không như ý, sợ phải học xa Long, sợ những lời hứa hẹn sẽ tan biến như bọt biển.
Long khẽ siết nhẹ tay Linh dưới bàn, rồi ngước mắt nhìn từng người bạn. Khuôn mặt góc cạnh của cậu vẫn giữ vẻ bình tĩnh thường thấy, nhưng đôi mắt sâu màu hổ phách lại ánh lên một chút ưu tư. Cậu là điểm tựa tinh thần của cả nhóm, và cậu biết mình không thể để sự lo lắng lấn át. Giọng nói trầm ấm của cậu vang lên, rõ ràng và đầy trọng lượng, như một bản nhạc xoa dịu giữa những tiếng ồn ào bất an. “Đừng sợ. Chúng ta đã cố gắng hết sức rồi. Kết quả thế nào cũng là nỗ lực của chúng ta.” Cậu dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng người, như muốn truyền thêm sức mạnh cho họ. “Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ luôn là bạn, luôn ủng hộ nhau.” Lời nói của Long không chỉ dành cho Linh, mà còn cho cả nhóm, một lời nhắc nhở về tình bạn keo sơn đã được vun đắp suốt những năm tháng thanh xuân rực rỡ dưới nắng Hạ Long này.
***
Khi nắng chiều đã ngả vàng, Long và Linh tách khỏi nhóm, cùng nhau đi bộ về nhà. Thay vì đi con đường quen thuộc qua những con phố đông đúc, họ rẽ sang một con đường nhỏ hơn, dẫn đến cây cầu vượt bộ hành quen thuộc. Đây là nơi họ đã từng chia sẻ biết bao nhiêu tâm sự, ngắm nhìn bao nhiêu hoàng hôn lãng mạn của thành phố biển. Dưới ánh hoàng hôn Hạ Long đỏ rực, nhuộm màu cả một góc trời, Long và Linh đứng tựa vào lan can cầu, nhìn xuống dòng xe cộ tấp nập đang hối hả ngược xuôi. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, nhưng trên cầu, chỉ có tiếng gió nhẹ lùa qua và tiếng lòng của hai người.
Linh khẽ dựa đầu vào vai Long, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc từ cậu. Cô nàng cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu đuối giữa những biến động lớn lao của cuộc đời. “Nếu… nếu chúng ta không học cùng thành phố thì sao, Long? Em sợ lắm…” Giọng cô nàng nhỏ xíu, chứa đựng tất cả những nỗi sợ hãi sâu kín nhất, những viễn cảnh chia xa mà cô đã cố gắng xua đuổi nhưng chúng vẫn cứ ám ảnh lấy tâm trí cô. Nỗi lo lắng về việc học xa nhau, về những thử thách mà tình yêu xa có thể mang lại, về việc liệu tình cảm của họ có đủ sức mạnh để vượt qua khoảng cách và thời gian. Cái kết mở mà họ đang đứng trước, không phải chỉ là cánh cửa vào đại học, mà còn là cánh cửa vào một tương lai đầy bất định.
Long ôm nhẹ Linh, bàn tay cậu vuốt ve mái tóc mềm mại của cô. Cậu nhớ lại hình ảnh chậu sen đá nhỏ bé mà cậu đã tặng cô đêm qua, biểu tượng của sự kiên cường và bền bỉ. Cậu biết, đây là lúc cô cần sự vững vàng nhất từ cậu. Ánh mắt cậu hướng về phía đường chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn xuống, vẽ nên những dải màu cam, hồng, tím tuyệt đẹp. “Em còn nhớ sen đá không?” Giọng Long trầm ấm, vang lên giữa tiếng gió. “Chúng ta cũng vậy. Kiên cường và bền bỉ. Anh đã nói rồi, tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách. Chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau.” Cậu khẽ siết chặt vòng tay, như muốn truyền thêm sức mạnh và niềm tin vào cô. Lời hứa về một tương lai, nơi tình yêu của họ sẽ đủ sức mạnh để vượt qua mọi thử thách, mọi khoảng cách, lại một lần nữa được Long khắc sâu vào tâm trí Linh.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi lo âu, nhưng đã chứa đựng thêm tia hy vọng. Cô nàng tin cậu, tin vào những lời cậu nói. Cô tin vào tình yêu của họ, một tình yêu đã được vun đắp từ những điều giản dị nhất, từ những buổi học nhóm, những trận bóng đá, và cả những lần cậu kiên nhẫn giảng bài cho cô. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có lúc êm đềm, có lúc dữ dội. Và giờ đây, khi đứng trước cơn bão tin đồn và sự bất định của tương lai, cô biết mình cần phải bám víu vào niềm tin ấy hơn bao giờ hết. Chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng cô từ lâu, vẫn nằm yên trên cổ tay cô, như một lời nhắc nhở về những kỷ niệm đẹp và lời hứa không bao giờ phai nhạt. “Em tin anh… và em tin chúng ta.” Cô khẽ thì thầm, nương tựa vào bờ vai vững chãi của cậu.
Hoàng hôn Hạ Long dần buông xuống, những tia nắng cuối cùng rực rỡ tô điểm cho cảnh vật trước khi nhường chỗ cho màn đêm. Trong khoảnh khắc ấy, trên cây cầu vượt bộ hành lộng gió, giữa những tiếng ồn ào của thành phố và sự xáo động của những tin đồn, Long và Linh đã tìm thấy nhau, tìm thấy một bến đỗ bình yên. Họ không biết tương lai sẽ dẫn họ đi đâu, không biết kết quả thi sẽ mang lại điều gì, nhưng họ biết rằng, tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối, giúp họ vượt qua mọi giông bão. Dù có phải đối mặt với tình yêu xa, hay những ngã rẽ cuộc đời khác biệt, họ vẫn sẽ kiên cường như chậu sen đá, và bền bỉ như tình yêu đầu đời này. Không khí căng thẳng của những ngày chờ đợi vẫn còn đó, nhưng trong lòng họ, một niềm tin mãnh liệt đã nảy nở, sẵn sàng đối mặt với mọi sự thật.