Hoàng hôn Hạ Long dần buông xuống, những tia nắng cuối cùng rực rỡ tô điểm cho cảnh vật trước khi nhường chỗ cho màn đêm. Trong khoảnh khắc ấy, trên cây cầu vượt bộ hành lộng gió, giữa những tiếng ồn ào của thành phố và sự xáo động của những tin đồn, Long và Linh đã tìm thấy nhau, tìm thấy một bến đỗ bình yên. Họ không biết tương lai sẽ dẫn họ đi đâu, không biết kết quả thi sẽ mang lại điều gì, nhưng họ biết rằng, tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ sẽ là ngọn hải đăng dẫn lối, giúp họ vượt qua mọi giông bão. Dù có phải đối mặt với tình yêu xa, hay những ngã rẽ cuộc đời khác biệt, họ vẫn sẽ kiên cường như chậu sen đá, và bền bỉ như tình yêu đầu đời này. Không khí căng thẳng của những ngày chờ đợi vẫn còn đó, nhưng trong lòng họ, một niềm tin mãnh liệt đã nảy nở, sẵn sàng đối mặt với mọi sự thật.
***
Đêm đã về khuya, thành phố Hạ Long chìm vào giấc ngủ tĩnh mịch, chỉ còn ánh đèn vàng vọt từ những cột đèn cao áp hiu hắt soi rõ từng hạt bụi li ti nhảy múa trong không khí. Trong căn phòng quen thuộc tại khu tập thể cũ, Long nằm trằn trọc trên giường, đôi mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Tiếng quạt trần quay đều đều phát ra thứ âm thanh ro ro nhè nhẹ, hòa vào tiếng tí tách của chiếc đồng hồ treo tường đã cũ, điểm xuyết thêm là tiếng chó sủa vu vơ từ xa vọng lại, và đâu đó là tiếng tivi từ căn hộ hàng xóm vẫn còn rè rè, không quá lớn nhưng đủ để Long nhận ra rằng mình không phải là người duy nhất chưa thể chợp mắt. Mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể đã gắn bó với cậu suốt mười mấy năm qua, cùng với mùi xà phòng giặt quần áo còn vương trên bộ chăn ga, tạo nên một thứ hỗn hợp quen thuộc đến mức gần như vô hình, nhưng đêm nay lại trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, như để nhấn mạnh sự tĩnh lặng đến đáng sợ của màn đêm.
Long khẽ thở dài, một hơi thở nặng nề mang theo cả nỗi lo lắng và sự bất an đang đè nặng trong lồng ngực cậu. Cậu đưa tay với lấy chiếc điện thoại đặt trên tủ đầu giường. Ánh sáng xanh nhạt từ màn hình ngay lập tức chiếu rọi vào khuôn mặt góc cạnh của cậu, làm nổi bật sống mũi cao và đôi mắt sâu màu hổ phách đang ẩn chứa một vẻ trầm tư. Long mở khóa màn hình, lướt qua danh bạ quen thuộc. Tên "Ngọc Linh" hiện lên nổi bật giữa hàng trăm cái tên khác, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi hỗn loạn trong tâm trí cậu. Cậu lưỡng lự. Đã hơn mười một giờ đêm rồi. Liệu cô ấy đã ngủ chưa? Hay cô ấy cũng đang trằn trọc như cậu?
Nhớ lại ánh mắt lo âu của Linh dưới ánh hoàng hôn chiều nay, nhớ lại cái siết chặt tay đầy hoảng sợ của cô nàng, Long biết Linh cũng đang phải vật lộn với những suy nghĩ miên man về kết quả thi, về tương lai. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ khiến cậu không thể không nhắn tin. Long gõ tin nhắn, từng chữ cái hiện lên chậm rãi trên màn hình, như thể cậu đang cân nhắc từng từ, từng câu để truyền tải hết sự quan tâm và trấn an của mình.
"Em chưa ngủ phải không?" Cậu gõ. Rồi lại xóa, cảm thấy câu đó quá trực tiếp.
"Em còn thức không?" Lại xóa. Vẫn chưa đủ.
Cuối cùng, cậu quyết định một cách đơn giản nhất, chân thành nhất: "Em chưa ngủ phải không? Anh cũng vậy. Đừng lo lắng quá, có anh ở đây rồi."
Cậu nhấn gửi. Một tiếng "tinh" nhỏ vang lên trong không gian tĩnh mịch của căn phòng. Long đặt điện thoại xuống, quay người nằm ngửa, hai tay gối đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ. Từ ô cửa nhỏ, cậu có thể thấy một phần bầu trời đêm Hạ Long, lấp lánh những vì sao xa xăm. Thành phố về đêm tĩnh mịch đến lạ, không còn tiếng còi xe inh ỏi, không còn những dòng người hối hả. Mọi thứ dường như đã chìm vào giấc ngủ sâu, chỉ riêng cậu và có lẽ cả Linh, vẫn còn thức, gặm nhấm những nỗi lo lắng của riêng mình.
Trong lòng Long là cả một biển sóng cảm xúc. Nỗi lo lắng không chỉ cho Linh mà còn cho chính cậu. Cậu đã cố gắng hết sức mình, đã đổ mồ hôi, công sức vào những kỳ ôn thi căng thẳng. Nhưng kết quả thi đại học, đó là một cánh cửa lớn dẫn đến tương lai, và không ai có thể biết trước cánh cửa ấy sẽ mở ra con đường nào. Liệu cậu có thể đỗ vào ngôi trường mà cậu và gia đình hằng mong ước? Liệu cậu có đủ khả năng để thực hiện lời hứa về một tương lai tươi sáng cho cả hai? Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu Long, tạo thành một vòng xoáy không lối thoát.
Long nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí đêm hơi oi bức nhưng cũng mang theo chút vị mặn mòi đặc trưng của thành phố biển. Cậu biết, lúc này, hơn bao giờ hết, Linh cần một điểm tựa vững chắc. Cậu không thể để nỗi lo lắng của bản thân làm ảnh hưởng đến cô ấy. Tình yêu của họ đã được vun đắp qua bao nhiêu năm tháng, qua bao nhiêu thử thách, và cậu tin rằng nó đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi chông gai sắp tới, kể cả cái gọi là "khoảng cách địa lý".
Cậu mở mắt, nhìn lên chiếc trần nhà đã ngả màu thời gian. Trong tâm trí cậu hiện lên hình ảnh chậu sen đá nhỏ bé mà cậu đã tặng Linh đêm qua. Loài cây ấy, dù nhỏ bé nhưng lại kiên cường, bền bỉ, sống sót ngay cả trong điều kiện khắc nghiệt nhất. Long muốn tình yêu của họ cũng sẽ như vậy. Dù có phải đối mặt với những khó khăn nào, dù con đường phía trước có gập ghềnh ra sao, họ vẫn sẽ kiên định nắm tay nhau đi tiếp.
Tiếng "tinh" báo tin nhắn đến cắt ngang dòng suy nghĩ của Long. Cậu vội vàng cầm điện thoại lên. Là Linh. Một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi Long, xua tan đi một phần nào sự căng thẳng.
"Em chưa ngủ thật ạ. Đọc tin nhắn của anh em đỡ lo hơn nhiều." Linh nhắn lại, kèm theo một biểu tượng mặt cười nhẹ nhàng.
Long cảm thấy như có một luồng khí ấm áp len lỏi vào tim. Cô ấy vẫn ổn. Cô ấy vẫn cần cậu. Điều đó đủ để Long cảm thấy mình có thêm sức mạnh.
"Anh biết mà," Long gõ, "Mai là ngày gì em biết không?" Cậu cố gắng chuyển hướng cuộc trò chuyện, muốn làm Linh phân tâm khỏi những lo lắng hiện tại.
Linh trả lời ngay lập tức: "Ngày mai là ngày... chúng ta phải đối mặt với sự thật ạ. Ngày mai là ngày có thể thay đổi tất cả."
Long khẽ cau mày. Cô ấy vẫn không thể thoát khỏi vòng xoáy lo âu. Cậu cần phải mạnh mẽ hơn, kiên định hơn.
"Ngày mai là một ngày mới," Long nhắn. "Và dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau đối mặt. Như chúng ta đã luôn làm, Linh ạ."
Cậu nhìn ra cửa sổ một lần nữa, nơi bầu trời đã chuyển màu xám nhẹ, báo hiệu bình minh sắp đến. Đêm nay sẽ là một đêm dài, nhưng Long biết cậu không đơn độc. Và Linh cũng vậy. Họ có nhau, và đó là điều quan trọng nhất. Cậu cảm thấy một sự bình yên mong manh len lỏi vào tâm hồn, đủ để giữ cho ngọn lửa hy vọng trong lòng không bị dập tắt bởi gió đêm và những nỗi sợ hãi vô hình.
***
Cùng lúc đó, tại một căn hộ khác trong cùng khu tập thể cũ kỹ, Ngọc Linh cũng đang cuộn tròn trong chiếc chăn mỏng, đôi mắt to tròn long lanh mở thao láo nhìn trần nhà. Tiếng quạt trần quay vù vù như cố xua đi cái nóng oi ả của đêm hè, nhưng lại càng làm cô cảm thấy khó chịu và bức bối hơn. Từ bên ngoài hành lang hẹp, cô có thể nghe thấy tiếng bước chân lạch cạch của một ai đó đi vệ sinh chung, rồi tiếng nước xả bồn ào ào, những âm thanh quen thuộc của cuộc sống nơi đây bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết trong màn đêm tĩnh mịch. Mùi thức ăn nấu nướng từ nhà hàng xóm, mùi nồng của nước xả vải từ quần áo mẹ mới giặt, và cả mùi của chính căn phòng cô, một hỗn hợp của sách vở, hương hoa nhẹ từ lọ hoa nhỏ trên bàn và mùi ẩm mốc cũ kỹ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo thành một bầu không khí thân thuộc đến nao lòng nhưng đêm nay lại khiến cô cảm thấy ngột ngạt.
Ánh mắt Linh vô thức dừng lại ở chậu sen đá nhỏ đặt trên bàn học. Chiếc lá mọng nước màu xanh ngọc bích, căng tràn sức sống, như một lời nhắc nhở về sự kiên cường và bền bỉ mà Long đã nói. Cô khẽ đưa tay chạm vào chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng cô từ lâu, nó vẫn nằm yên trên cổ tay mảnh khảnh của cô, lạnh ngắt nhưng lại mang đến một cảm giác an toàn lạ kỳ. Chiếc vòng tay này đã cùng cô trải qua bao nhiêu kỳ thi, bao nhiêu buổi học nhóm, bao nhiêu buổi hẹn hò dưới ánh nắng Hạ Long. Nó giống như một lá bùa hộ mệnh, một lời hứa thầm lặng giữa hai người.
Điện thoại cô rung lên khe khẽ. Một tiếng "tinh" nhỏ vang lên trong căn phòng. Linh giật mình, trái tim như nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vội vàng cầm điện thoại lên, ánh sáng xanh nhạt từ màn hình ngay lập tức làm đôi mắt cô nheo lại. Là Long. Tin nhắn của cậu hiện lên, đơn giản nhưng lại mang theo một sức mạnh trấn an kỳ lạ: "Em chưa ngủ phải không? Anh cũng vậy. Đừng lo lắng quá, có anh ở đây rồi."
Linh cảm thấy như có một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ. Cô khẽ thở phào nhẹ nhõm, một nụ cười mong manh nở trên môi. Cô biết Long sẽ hiểu. Cậu ấy luôn hiểu cô.
"Em chưa ngủ thật ạ. Đọc tin nhắn của anh em đỡ lo hơn nhiều," cô gõ, kèm theo một biểu tượng mặt cười. Cô muốn Long biết rằng lời nói của cậu có ý nghĩa lớn đến thế nào đối với cô lúc này.
Rồi tin nhắn của Long lại đến: "Anh biết mà. Mai là ngày gì em biết không?"
Linh cau mày. Ngày mai? Ngày mai là ngày kết quả thi đại học có thể được công bố. Cô không thể không nghĩ đến điều đó. Nỗi sợ hãi lại dâng lên, bủa vây lấy tâm trí cô.
"Ngày mai là ngày... chúng ta phải đối mặt với sự thật ạ. Ngày mai là ngày có thể thay đổi tất cả." Cô gõ từng chữ, cảm thấy lòng mình nặng trĩu.
Cô sợ lắm. Sợ cái viễn cảnh phải chia xa Long. Sợ rằng những ước mơ về một tương lai cùng nhau sẽ tan biến như bọt biển. Cô sợ rằng kết quả thi sẽ không như mong đợi, sẽ khiến cô phải rẽ sang một con đường khác, một con đường không có Long. Cánh cửa đại học mà cô hằng mơ ước, giờ đây lại trở thành một cánh cửa đầy bất định, có thể chia cắt cô và người cô yêu thương nhất. Nỗi sợ hãi về việc học xa nhau, về những thử thách mà tình yêu xa có thể mang lại, về việc liệu tình cảm của họ có đủ sức mạnh để vượt qua khoảng cách và thời gian, cứ luẩn quẩn trong đầu Linh, khiến cô không tài nào chợp mắt được. Cô vẫn nhớ như in lời Long nói chiều nay, về việc "tình yêu đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách", nhưng liệu cô có đủ mạnh mẽ để tin vào điều đó không?
Tin nhắn của Long lại đến, như một ngọn đèn soi sáng giữa màn đêm u tối trong tâm hồn cô: "Ngày mai là một ngày mới. Và dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau đối mặt. Như chúng ta đã luôn làm, Linh ạ."
Những lời nói của Long như một liều thuốc an thần, xoa dịu nỗi sợ hãi trong cô. Cô tin cậu. Cô luôn tin cậu. Long luôn là điểm tựa vững chắc của cô, từ những ngày đầu còn bỡ ngỡ ở trường cấp ba, cho đến tận bây giờ, khi họ đang đứng trước ngưỡng cửa cuộc đời.
"Anh nhớ không," Linh nhắn, "Cái lần anh tặng em cây bút chì khắc tên 'Long & Linh' ấy? Em đã giữ nó cẩn thận lắm. Em luôn nghĩ, dù chúng ta có đi đâu, cây bút ấy vẫn sẽ nhắc nhở chúng ta về những năm tháng cấp ba rực rỡ này." Cô muốn gợi nhớ lại những kỷ niệm đẹp, những điều giản dị đã vun đắp nên tình yêu của họ, như một cách để khẳng định lại niềm tin. "Hay chiếc vòng tay này nữa," cô nói thêm, khẽ chạm vào chiếc vòng trên cổ tay. "Em không bao giờ tháo nó ra. Nó giống như một lời hứa vậy."
Long trả lời ngay: "Anh nhớ chứ. Tất cả những kỷ niệm của chúng ta đều là lời hứa, Linh ạ. Lời hứa về một tình yêu sẽ không bao giờ phai nhạt, dù có sóng gió hay khoảng cách nào đi chăng nữa. Anh đã nói rồi, tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách. Dù ở đâu, trái tim anh vẫn luôn hướng về em. Chỉ cần chúng ta tin tưởng nhau."
Những lời của Long như thấm vào từng tế bào của Linh, lan tỏa sự ấm áp và bình yên. Cô biết Long không chỉ nói suông. Cậu ấy luôn là người kiên định, luôn giữ lời hứa. Cậu ấy đã ở bên cô qua bao nhiêu khó khăn, bao nhiêu hiểu lầm, và cậu ấy sẽ không bao giờ buông tay cô. "Em tin anh... và em tin chúng ta," cô gõ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. "Em cũng nhớ cuốn sổ tay 'Ước mơ tuổi 17' của mình nữa. Trong đó, trang đầu tiên em đã viết: 'Cùng Long chinh phục những vì sao'. Em muốn chúng ta thực hiện điều đó, Long à."
Long nhắn lại, lần này kèm theo một biểu tượng trái tim: "Chúng ta sẽ làm được, Linh. Chúng ta sẽ cùng nhau chinh phục những vì sao, dù có học khác trường, dù con đường có khác biệt. Miễn là chúng ta vẫn nắm chặt tay nhau, vẫn hướng về nhau. Em đồng ý không?"
"Đồng ý!" Linh gõ thật nhanh, như thể sợ rằng nếu chậm trễ một giây, lời hứa ấy sẽ tan biến vào hư không. "Em đồng ý. Tình yêu của chúng ta sẽ bền chặt hơn mọi khoảng cách, đúng không anh?"
"Đúng vậy," Long trả lời. "Đêm nay dài lắm, nhưng rồi bình minh sẽ đến. Và dù bình minh mang theo điều gì, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau đón nhận."
Linh nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời đêm Hạ Long đã bắt đầu chuyển màu, từ đen thẫm sang một màu xanh xám nhạt ở phía chân trời, báo hiệu một ngày mới sắp sửa bắt đầu. Tiếng rao hàng của một người bán xôi từ dưới đường vọng lên mơ hồ, hòa vào tiếng chim hót líu lo đầu tiên. Ánh đèn đường vẫn còn vàng vọt, nhưng đã yếu ớt hơn, nhường chỗ cho ánh sáng tự nhiên đang dần len lỏi.
Cô khẽ mỉm cười. Nỗi lo lắng vẫn còn đó, lẩn khuất đâu đó trong tâm trí, nhưng đã không còn mãnh liệt như trước. Thay vào đó, là một niềm hy vọng mong manh, một niềm tin vào tình yêu mà Long đã trao cho cô. Cô đặt điện thoại xuống, nhắm mắt lại. Hình ảnh chậu sen đá kiên cường, chiếc vòng tay may mắn, và những lời hứa của Long cứ hiện rõ mồn một trong tâm trí cô.
Long cũng đặt điện thoại xuống, thở phào một tiếng nhẹ nhõm. Cậu biết đêm nay sẽ là đêm cuối cùng của sự chờ đợi đầy căng thẳng này. Ngày mai, mọi thứ sẽ rõ ràng. Kết quả thi đại học sẽ được công bố, và họ sẽ biết con đường nào đang chờ đợi mình. Nhưng dù con đường đó có gập ghềnh đến đâu, dù có phải đối mặt với tình yêu xa hay những ngã rẽ cuộc đời khác biệt, cậu tin rằng tình yêu của họ, tình yêu được vun đắp từ những điều giản dị nhất, từ những năm tháng thanh xuân rực rỡ dưới nắng Hạ Long, sẽ đủ sức mạnh để vượt qua tất cả.
Long nhắm mắt lại, cảm nhận sự tĩnh lặng của màn đêm dần nhường chỗ cho những âm thanh đầu tiên của một ngày mới. Trong giấc mơ chập chờn, cậu thấy Linh đang mỉm cười, tay nắm chặt tay cậu, cùng nhau bước đi trên con đường ngập tràn ánh nắng. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh lấp lánh như một lời hứa vĩnh cửu. Và chậu sen đá nhỏ bé, giờ đây đã trở thành một cây cổ thụ vững chãi, vươn mình giữa phong ba bão táp, biểu tượng cho một tình yêu kiên cường và bền bỉ. Họ đã cùng nhau vượt qua một đêm dài đầy lo âu, và giờ đây, cả hai đều chìm vào giấc ngủ, ôm ấp trong lòng niềm hy vọng và lời hẹn ước thầm kín về một tương lai tươi sáng, nơi tình yêu của họ sẽ mãi rực rỡ như những tia nắng đầu tiên của buổi bình minh trên vịnh Hạ Long.