Bình minh trên vịnh Hạ Long thường thức giấc bằng những tia nắng vàng óng ả, trải dài trên mặt biển xanh ngọc, đánh thức vạn vật bằng thứ ánh sáng tinh khôi và tràn đầy sức sống. Nhưng buổi sáng hôm nay, ngày mùng 10 tháng 7, bình minh ấy dường như mang một sắc thái khác, nhạt nhòa hơn, ẩn chứa một nỗi niềm hồi hộp đến thắt tim. Đối với Long và Linh, cũng như biết bao sĩ tử khác, đây không chỉ là một ngày mới mà là khoảnh khắc định đoạt cả một chặng đường thanh xuân, mở ra những ngã rẽ cuộc đời.
Sau đêm dài trằn trọc với những lời hẹn ước thì thầm qua tin nhắn, Long và Linh đều chìm vào giấc ngủ muộn màng, mang theo chút bình yên tạm thời mà đối phương đã trao. Nhưng khi những tia nắng đầu tiên len lỏi qua ô cửa sổ, xua đi màn đêm và đánh thức thành phố, nỗi lo lắng lại ùa về, dữ dội hơn gấp bội. Chiếc điện thoại rung nhẹ một tiếng, đánh dấu một tin nhắn từ Hùng: "Mấy đứa ơi, tập trung ở nhà tớ nha. Sớm một chút cho đỡ sốt ruột. Tớ chuẩn bị đồ ăn sáng rồi!"
Long khẽ vươn vai, cố xua đi cảm giác nặng trĩu trong lồng ngực. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ. Bầu trời Hạ Long đã trong xanh trở lại sau một đêm dài sương đêm, những đám mây trắng lững lờ trôi như những con thuyền nhỏ trên biển. Gió biển thổi nhẹ mang theo hơi mặn mòi quen thuộc. Thế nhưng, cảnh sắc hùng vĩ và quen thuộc ấy hôm nay lại không thể xoa dịu hoàn toàn những bất an đang cuộn trào trong lòng cậu. Cậu nhớ lại lời nhắn cuối cùng của Linh đêm qua, "Em đồng ý. Tình yêu của chúng ta sẽ bền chặt hơn mọi khoảng cách, đúng không anh?". Và lời đáp của cậu: "Đúng vậy. Đêm nay dài lắm, nhưng rồi bình minh sẽ đến. Và dù bình minh mang theo điều gì, chúng ta vẫn sẽ cùng nhau đón nhận." Cậu tự nhủ, phải mạnh mẽ, phải là điểm tựa cho Linh, cho cả nhóm.
Căn hộ tập thể cũ của Hùng nằm sâu trong một con ngõ nhỏ, vốn dĩ đã quen thuộc đến từng viên gạch lát sân. Sáng nay, tiếng sinh hoạt của hàng xóm vọng vào từ các căn hộ khác vẫn đều đều, tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường vẫn mơ hồ vọng lên: "Ai xôi nóng đây!", "Bánh mì giòn tan đây!". Những âm thanh quen thuộc ấy hòa vào nhau, tạo nên một bản nhạc nền của cuộc sống thường nhật, nhưng hôm nay, chúng lại có vẻ xa xăm, như đang diễn ra ở một thế giới khác. Mùi cà phê mới pha thơm lừng hòa với mùi bánh mì nướng nhẹ nhàng lan tỏa khắp căn phòng khách nhỏ, cố gắng xua đi thứ mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của những khu tập thể đã lâu năm. Hùng đã cố gắng dọn dẹp căn phòng thật gọn gàng, nhưng không khí vẫn nặng trĩu một sự căng thẳng vô hình, dường như lấp đầy từng ngóc ngách, khiến mọi người đều cảm thấy khó thở.
Long là người đến sớm nhất, sau đó là Linh. Cô bé bước vào với vẻ mặt hơi xanh xao, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn vương nỗi lo lắng chưa tan. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô bé lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt của căn phòng, như một vật trấn an quen thuộc. Long thấy vậy liền tiến đến, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô bé, siết nhẹ. "Em đến rồi à? Có vẻ mệt mỏi lắm." Giọng cậu trầm ấm, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh nhất có thể.
Linh khẽ lắc đầu, nở một nụ cười gượng gạo. "Em... em không ngủ được nhiều. Cứ nghĩ mãi đến hôm nay." Cô bé tựa đầu vào vai Long một cách tự nhiên, tìm kiếm sự an ủi quen thuộc. Cảm giác ấm áp từ Long truyền sang, giúp cô bé tạm thời quên đi nỗi sợ hãi.
Không lâu sau, Mai và Lan cũng lần lượt có mặt. Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn và đôi mắt ẩn sau cặp kính cận, trông có vẻ trầm tư hơn mọi ngày. Cô bé ít nói, chỉ lặng lẽ ngồi xuống một góc, tay vô thức miết nhẹ bìa một cuốn sách mà cô bé mang theo. Lan thì năng động hơn, nhưng sự năng động thường ngày của cô bé cũng bị thay thế bằng một vẻ sốt ruột không giấu diếm. Cô bé vừa bước vào đã lập tức rút điện thoại ra, lướt lướt màn hình, rồi lại cất đi, vẻ mặt căng thẳng. "Tớ đã xem đi xem lại thông báo trên website Bộ Giáo dục cả chục lần rồi. Cứ sợ mình nhớ nhầm giờ." Giọng cô bé rõ ràng nhưng hơi nhanh, khác hẳn sự dứt khoát thường thấy.
Hùng, chủ nhà, cố gắng giữ không khí vui vẻ nhất có thể. Cậu chàng liên tục chạy ra chạy vào, rót nước, mời bánh, rồi lại quay ra bàn pha cà phê. "Này, mấy đứa cứ căng thẳng thế này thì cà phê cũng mất ngon. Cứ coi như đi thi lại đi, có gì đâu mà lo!" Cậu cười gượng, cố pha trò, nhưng ngay cả nụ cười ấy cũng lộ rõ vẻ căng thẳng. Chiếc đầu nấm quen thuộc của cậu lắc lắc, cố gắng xua đi những suy nghĩ tiêu cực.
Long đưa mắt nhìn quanh, thấy mọi người đều đang ở trong trạng thái bất an. Cậu biết, đây là lúc cậu cần phải là chỗ dựa vững chắc cho cả nhóm. Cậu siết chặt tay Linh hơn một chút, rồi nói, giọng trầm ổn nhưng đủ để mọi người nghe thấy: "Cứ yên tâm, đã cố gắng hết sức rồi. Kết quả thế nào cũng được, chúng ta vẫn ở đây." Lời nói của Long như một sợi dây vô hình, níu giữ tâm hồn đang chao đảo của mọi người lại. Linh ngẩng đầu nhìn cậu, ánh mắt biết ơn. Cô bé biết, Long luôn là như vậy, luôn là người mang lại sự bình yên giữa những giông bão.
Lan thở dài một tiếng. "Nói thì dễ. Có ai mà không lo chứ." Cô bé nhìn về phía Mai, như tìm kiếm sự đồng tình. Mai khẽ gật đầu, đôi mắt vẫn dán vào cuốn sách nhưng tâm trí lại đang ở nơi nào đó xa xăm.
Linh tựa đầu sâu hơn vào vai Long, khẽ thì thầm: "Tớ... tớ không biết nữa. Cứ thấy bồn chồn trong bụng mãi. Cứ nghĩ đến viễn cảnh chúng ta phải học xa nhau, không biết có còn được gặp nhau thường xuyên nữa không..." Nỗi lo lắng về tương lai, về những ngã rẽ sắp tới của tình yêu đầu đời, cứ thế cuộn trào trong lòng cô bé. Cô nhớ lại những lời Long nói đêm qua, "tình yêu của chúng ta đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi khoảng cách", nhưng liệu thực tế có khắc nghiệt đến mức nào?
Long khẽ vuốt tóc Linh, cố gắng trấn an cô bé bằng hành động. "Sẽ ổn thôi, Linh ạ. Dù có chuyện gì xảy ra, chúng ta vẫn sẽ luôn ở bên nhau. Anh tin là như vậy. Chúng ta đã cùng nhau trải qua biết bao nhiêu chuyện rồi, chuyện này cũng sẽ vượt qua được thôi." Giọng cậu vẫn giữ được sự bình tĩnh, nhưng trong thâm tâm, Long cũng đang phải đấu tranh dữ dội với chính những nỗi lo lắng của mình. Cậu lo cho Linh, lo cho tương lai của cả hai, lo cho cả nhóm bạn thân thiết này. Áp lực vô hình đè nặng lên bờ vai rộng của cậu.
Hùng đặt mấy cốc cà phê xuống bàn, cố gắng tạo ra một tiếng động nhỏ để phá vỡ sự im lặng căng thẳng. "Thôi, uống cà phê đi cho tỉnh táo. Rồi chúng ta sẽ cùng nhau đối mặt với nó. Dù kết quả thế nào, thì hôm nay cũng sẽ trôi qua thôi mà." Lời nói của cậu lạc quan một cách gượng ép, nhưng ít nhất cũng khiến mọi người nhấp một ngụm cà phê nóng. Mùi thơm của cà phê hòa quyện với cái se lạnh của buổi sáng sớm, mang lại một chút cảm giác dễ chịu.
Thời gian, trong những khoảnh khắc chờ đợi, dường như trôi chậm đến vô tận. Mỗi tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường trong căn phòng khách của Hùng đều vang lên rõ mồn một, như đang đếm ngược từng nhịp đập của trái tim mỗi người. Mùi cà phê thơm lừng ban đầu giờ đã nhạt đi, thay vào đó là sự "trong sạch" đến đáng sợ của một không gian chờ đợi, nơi mọi giác quan đều bị căng lên đến tột độ. Ánh nắng đã lên cao hơn, xuyên qua khung cửa sổ cũ kỹ, vẽ nên những vệt sáng vàng nhạt trên sàn nhà, làm nổi bật những hạt bụi li ti lơ lửng trong không khí. Nhưng ngay cả ánh sáng ấy cũng không thể xua tan được cái se lạnh của sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng.
Long vẫn ngồi cạnh Linh, bàn tay cậu vẫn nắm chặt lấy bàn tay lạnh toát của cô bé. Cậu có thể cảm nhận được từng nhịp đập yếu ớt của trái tim Linh qua lòng bàn tay mình. Trong tâm trí, cậu cố gắng sắp xếp lại mọi thứ, mọi phương án dự phòng, mọi lời động viên có thể nói ra. Cậu đã tự hứa với bản thân sẽ luôn là điểm tựa vững chắc cho Linh, dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng ngay cả cậu, một người luôn điềm tĩnh và lý trí, cũng không thể tránh khỏi cảm giác bồn chồn, lo lắng. "Sẽ ổn thôi mà, Linh," cậu lại thì thầm, không chỉ để trấn an Linh mà còn để trấn an chính mình. Cậu biết, đây là khoảnh khắc quyết định, không chỉ cho tương lai học tập mà còn cho cả mối quan hệ của họ. Tình yêu của họ, tình yêu được vun đắp từ những điều giản dị nhất, từ những năm tháng thanh xuân rực rỡ dưới nắng Hạ Long, liệu có đủ sức mạnh để vượt qua thử thách này?
Linh tựa đầu vào vai Long, đôi mắt nhắm nghiền như muốn tránh né thực tại. Cô bé không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, cố gắng hít thở sâu để điều hòa lại nhịp tim đang đập loạn xạ. Trong đầu cô bé, hình ảnh chậu sen đá kiên cường, chiếc vòng tay may mắn, và những lời hứa của Long cứ hiện rõ mồn một. Cô bé thầm cầu nguyện, cầu nguyện cho một kết quả tốt đẹp, không chỉ cho riêng mình mà cho tất cả bạn bè, và quan trọng nhất là cho Long. Cô bé muốn cùng Long chinh phục những vì sao, như đã viết trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Nhưng liệu những vì sao ấy có quá xa tầm với? Liệu con đường họ đi có thực sự cùng hướng?
Hùng ngồi đối diện, đôi mắt híp lại dán chặt vào màn hình laptop. Đồng hồ đếm ngược trên website Bộ Giáo dục nhấp nháy những con số cuối cùng: 00:05:00... 00:04:59... 00:04:58... Mỗi giây trôi qua đều như một thế kỷ. Cậu chàng nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. "Còn 5 phút... 5 phút nữa thôi!" Giọng cậu lạc đi, không còn vẻ hài hước thường ngày. Hùng cũng lo lắng không kém, không chỉ cho chính mình mà còn cho cả bạn bè. Cậu biết rõ Long và Linh đã cố gắng nhiều như thế nào, và cậu cũng biết kết quả này có ý nghĩa ra sao đối với tương lai của họ.
Lan ngồi thẳng lưng, ánh mắt căng thẳng không rời khỏi màn hình. Cô bé vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng đôi tay lại vô thức siết chặt vào nhau. "Tớ đã chuẩn bị tâm lý cho mọi tình huống rồi," cô bé nói, giọng cố gắng dứt khoát, nhưng vẫn có một chút run rẩy. Cô bé quay sang nhìn Mai, người vẫn đang im lặng. "Mai, cậu không lo sao?"
Thảo Mai khẽ ngẩng đầu, đôi mắt sau cặp kính cận lóe lên một tia suy tư. "Lo chứ. Ai mà không lo. Nhưng lo thì cũng có thay đổi được gì đâu." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, từ tốn, nhưng lại ẩn chứa một sự bình thản đến lạ. Cô bé lại nhìn xuống cuốn sách, nhưng rõ ràng không hề đọc. Cô bé đang quan sát, đang lắng nghe, đang cảm nhận từng rung động nhỏ nhất trong căn phòng này, trong tâm hồn của từng người bạn. Cô bé hiểu được nỗi lo của Linh, sự kiên định của Long, và cả sự cố gắng pha trò của Hùng.
Long chợt nhận ra bàn tay Linh đang run lên từng hồi. Cậu siết nhẹ tay cô bé hơn, như muốn truyền thêm sức mạnh. "Đừng sợ, Linh. Anh ở đây. Luôn ở đây." Cậu ngẩng đầu, nhìn vào màn hình laptop của Hùng. Đồng hồ đếm ngược chỉ còn vài chục giây. Không khí trong phòng trở nên đặc quánh, nặng nề đến nghẹt thở. Tiếng tích tắc của đồng hồ dường như đã biến mất, thay vào đó là tiếng thở dốc nhẹ của mỗi người, tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. Cậu tự nhắc nhở mình, dù thế nào, dù kết quả có ra sao, cậu cũng sẽ không buông tay Linh. Tình yêu của họ, tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, đã trải qua bao nhiêu thử thách, không thể gục ngã trước ngưỡng cửa này.
Và rồi, con số cuối cùng trên màn hình nhấp nháy, rồi biến mất.
Đúng 8h00 sáng. Đồng hồ đếm ngược trên màn hình laptop của Hùng vụt tắt. Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Không còn tiếng rao hàng, không còn tiếng sinh hoạt của hàng xóm, chỉ còn tiếng thở dồn dập của những trái tim đang loạn nhịp. Không khí như đóng băng lại, mọi giác quan đều dồn vào khoảnh khắc sắp tới. Ánh nắng ban mai vẫn chiếu vào, nhưng dường như không thể xua tan được bóng tối lo âu đang ngự trị trong tâm trí mỗi người.
Hùng ngồi thẳng đơ, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Bàn tay cậu run rẩy, từ từ đưa lên, di chuyển con trỏ chuột đến nút "Xem kết quả" màu xanh lam đang nhấp nháy. Mỗi cử động nhỏ của con trỏ chuột đều như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn của mọi người. Cậu chàng nuốt nước bọt, một tiếng "ực" nhỏ vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng.
Long nhìn Linh, ánh mắt động viên, khẽ siết chặt bàn tay cô bé hơn. Cậu cảm nhận rõ sự căng thẳng đang lan tỏa khắp cơ thể Linh, đôi tay cô bé lạnh toát. Linh không nhìn lại, cô bé chỉ khẽ tựa đầu vào vai Long, đôi mắt nhắm nghiền lại, như muốn trốn tránh khỏi khoảnh khắc định mệnh này. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô bé lấp lánh, một lời hứa thầm lặng về niềm tin và hy vọng.
Mai và Lan cũng gồng mình, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Lan cắn chặt môi dưới, những ngón tay trắng bệch. Mai thì trầm tư hơn, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên một sự phức tạp khó tả, vừa lo lắng, vừa chấp nhận. Mọi thứ trong căn phòng như ngừng lại, chờ đợi một phán quyết. Con trỏ chuột của Hùng dừng lại, lơ lửng trên nút "Xem kết quả", như thể cả thế giới đang nín thở theo từng nhịp đập trái tim của cậu. Đây là giây phút định mệnh, quyết định tương lai của họ, quyết định những ngã rẽ đầu tiên của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.