Rực rỡ thanh xuân
Chương 470

Khoảnh Khắc Định Mệnh: Vỡ Oà Cảm Xúc

2761 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 469 bằng việc công bố chính thức kết quả thi đại học.,Khắc họa rõ nét sự vỡ òa cảm xúc của nhóm bạn (từ vui mừng đến lo lắng) khi biết điểm số của mình.,Đặc biệt tập trung vào phản ứng của Long và Linh khi họ cùng nhau xem điểm, thể hiện sự hy vọng và cả những lo lắng chớm nở về tương lai.,Bắt đầu thiết lập những suy nghĩ ban đầu về lựa chọn trường đại học, mở ra khả năng chia xa cho Long và Linh, phù hợp với giai đoạn Rising Action của Arc 7.,Củng cố vai trò của chương này như một milestone quan trọng: kết quả thi đại học được công bố, tạo ra những lo lắng và hy vọng ban đầu.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: tense (ban đầu) -> emotional (vỡ òa vui sướng, nhẹ nhõm) -> thoughtful (lo lắng, hy vọng)
Kết chương: [object Object]

Đúng 8h00 sáng. Đồng hồ đếm ngược trên màn hình laptop của Hùng vụt tắt. Một sự im lặng chết chóc bao trùm căn phòng. Không còn tiếng rao hàng, không còn tiếng sinh hoạt của hàng xóm, chỉ còn tiếng thở dồn dập của những trái tim đang loạn nhịp. Không khí như đóng băng lại, mọi giác quan đều dồn vào khoảnh khắc sắp tới. Ánh nắng ban mai vẫn chiếu vào, nhưng dường như không thể xua tan được bóng tối lo âu đang ngự trị trong tâm trí mỗi người.

Hùng ngồi thẳng đơ, đôi mắt dán chặt vào màn hình. Bàn tay cậu run rẩy, từ từ đưa lên, di chuyển con trỏ chuột đến nút "Xem kết quả" màu xanh lam đang nhấp nháy. Mỗi cử động nhỏ của con trỏ chuột đều như một nhát dao cứa vào sự kiên nhẫn của mọi người. Cậu chàng nuốt nước bọt, một tiếng "ực" nhỏ vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng. Long nhìn Linh, ánh mắt động viên, khẽ siết chặt bàn tay cô bé hơn. Cậu cảm nhận rõ sự căng thẳng đang lan tỏa khắp cơ thể Linh, đôi tay cô bé lạnh toát. Linh không nhìn lại, cô bé chỉ khẽ tựa đầu vào vai Long, đôi mắt nhắm nghiền lại, như muốn trốn tránh khỏi khoảnh khắc định mệnh này. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô bé lấp lánh, một lời hứa thầm lặng về niềm tin và hy vọng.

Mai và Lan cũng gồng mình, ánh mắt không rời khỏi màn hình. Lan cắn chặt môi dưới, những ngón tay trắng bệch. Mai thì trầm tư hơn, đôi mắt sau cặp kính cận ánh lên một sự phức tạp khó tả, vừa lo lắng, vừa chấp nhận. Mọi thứ trong căn phòng như ngừng lại, chờ đợi một phán quyết. Con trỏ chuột của Hùng dừng lại, lơ lửng trên nút "Xem kết quả", như thể cả thế giới đang nín thở theo từng nhịp đập trái tim của cậu. Đây là giây phút định mệnh, quyết định tương lai của họ, quyết định những ngã rẽ đầu tiên của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.

Hùng hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng mạnh mẽ. Căn phòng cũ kỹ của cậu, nơi thường ngày tràn ngập tiếng cười đùa và mùi cà phê rang xay mẹ cậu vẫn hay pha, giờ đây tĩnh lặng đến đáng sợ. Thậm chí tiếng rao của bà bán xôi đầu ngõ, hay tiếng trẻ con í ới gọi nhau dưới sân tập thể cũng dường như biến mất, nhường chỗ cho tiếng "thình thịch" hỗn loạn của những trái tim tuổi trẻ đang đập vội vã. Ánh nắng ban mai hiếm hoi lọt qua khung cửa sổ cũ, chiếu thành một vệt dài lên sàn nhà, nhưng không đủ để xua đi cái không khí nặng trĩu. Mùi ẩm mốc đặc trưng của khu nhà tập thể, pha lẫn mùi sách vở cũ và chút hương sữa tắm thoang thoảng của Hùng, tạo nên một hỗn hợp vừa quen thuộc vừa xa lạ, đầy áp lực.

Long siết chặt tay Linh, cảm nhận từng thớ thịt trên mu bàn tay cô bé đang co rúm lại vì sợ hãi. Làn da Linh lạnh ngắt, nhưng lòng bàn tay cậu vẫn ấm nóng, cố gắng truyền hơi ấm sang cho cô. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay cô bằng ngón cái, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy trấn an. "Đừng sợ, Linh. Có anh đây," cậu thì thầm, giọng nói trầm ấm như một lời nguyện thề, chỉ đủ cho Linh nghe thấy. Đôi mắt Linh vẫn nhắm nghiền, hàng mi cong vút run rẩy. Cô bé tựa đầu vào vai Long, mái tóc dài mềm mượt cọ vào cổ cậu, mang theo mùi hương hoa sữa dịu nhẹ mà Long vẫn hằng yêu thích. Cậu cúi xuống, hôn nhẹ lên đỉnh đầu cô, một nụ hôn vừa là lời động viên, vừa là lời hứa. Cậu biết cô bé đang sợ hãi đến nhường nào, nỗi sợ hãi về một tương lai bất định, về những ngã rẽ có thể chia cắt họ.

Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh giờ căng thẳng đến mức biến dạng, đôi mắt híp lại dán chặt vào màn hình, gần như không chớp. Từng giọt mồ hôi li ti lấm tấm trên trán cậu. Cậu chàng đưa bàn tay run rẩy hơn, con trỏ chuột di chuyển chậm chạp như thể đang mang theo cả một tảng đá. "Một... hai... ba!" Cậu lẩm bẩm, giọng lạc đi vì khô khốc, và rồi, một tiếng "click" khô khốc vang lên, xé toạc màn im lặng.

Màn hình laptop của Hùng vụt sáng, một vòng tròn xoay tròn liên tục, biểu tượng của sự chờ đợi. Mọi ánh mắt trong phòng dán chặt vào đó, không rời một li. Thời gian dường như ngừng lại. Ba giây... năm giây... mười giây. Mỗi khoảnh khắc trôi qua đều dài như vô tận. Tim Long đập thình thịch trong lồng ngực, không phải vì sợ hãi cho bản thân, mà vì lo cho Linh, cho tương lai của họ. Cậu cảm nhận Linh khẽ rùng mình bên cạnh, tiếng thở dốc nhẹ thoát ra từ kẽ môi cô bé. Cậu không thể nhìn thấy biểu cảm của Mai và Lan, nhưng cậu cảm nhận được sự căng thẳng từ phía họ, như một sợi dây vô hình đang kéo căng cả căn phòng. Tiếng quạt trần cũ kêu rè rè, tiếng gõ phím lạch cạch từ căn hộ hàng xóm nào đó, mọi thứ đều bị bóp méo, trở nên xa lạ trong khoảnh khắc quyết định này. Mùi khói xe từ dưới đường, mùi ẩm thấp đặc trưng của khu tập thể cũ, tất cả đều bị lu mờ bởi mùi vị của sự lo lắng, của hy vọng mong manh. Hùng đột nhiên ho khan, một tiếng ho khan nhỏ vang lên như một nhát dao chọc thủng không khí tĩnh lặng. Cậu chàng nhanh chóng đưa tay lên che miệng, đôi mắt đầy vẻ áy náy, nhưng rồi lại dán chặt vào màn hình. Cuối cùng, vòng tròn xoay tròn ngừng lại. Một trang web mới hiện ra, với những ô điểm số và danh sách tên được sắp xếp gọn gàng.

***

Kết quả thi lần lượt hiện ra, từng hàng, từng chữ, như những định mệnh được viết sẵn. Hùng là người đầu tiên nhìn thấy tên mình, và rồi, một tiếng reo hò vỡ òa đột ngột, xé tan không khí căng như dây đàn trong căn phòng. "YEAH! Đậu rồi! Đậu rồi mấy đứa ơi!" Hùng nhảy cẫng lên, đôi mắt híp lại đầy phấn khích, khuôn mặt bầu bĩnh đỏ bừng vì vui sướng. Cậu chàng vung tay múa may quay cuồng, suýt nữa thì va vào cái bàn cũ kỹ đặt ở giữa phòng. Tiếng reo hò của cậu làm cả căn phòng như bừng tỉnh khỏi cơn mê. Mùi cà phê rang xay từ nhà dưới, mùi hoa sữa dịu nhẹ từ mái tóc Linh, và cả mùi ẩm mốc của khu tập thể bỗng trở nên sống động hơn, như thể cuộc sống đã trở lại sau một khoảng lặng dài.

Mai, đang ngồi lặng lẽ ở một góc, đôi mắt sau cặp kính cận vẫn giữ vẻ trầm tư, nhưng khóe môi cô bé khẽ nhếch lên thành một nụ cười hiền. Cô bé từ từ đưa tay vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả, gỡ cặp kính ra lau nhẹ, rồi đeo lại. Ánh mắt cô bé lướt nhanh qua màn hình, tìm thấy tên mình. Một tiếng thở phào nhẹ nhõm thoát ra từ kẽ môi. "Tớ cũng... may mắn quá," cô bé thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ như gió thoảng, nhưng ẩn chứa một niềm vui sướng không hề nhỏ. Mai biết mình đã cố gắng hết sức, và kết quả này là minh chứng cho sự nỗ lực bền bỉ của cô. Cô bé nhìn Long và Linh, ánh mắt đầy sự cảm thông và hy vọng.

Lan ngồi thẳng lưng, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, nhưng đôi tay đang siết chặt vào nhau của cô bé đã giãn ra. Cô bé khẽ hít một hơi sâu, đôi mắt tinh nhanh lướt qua bảng điểm, tìm đến tên mình. Khi nhìn thấy con số hiển thị, một nụ cười hài lòng hiện rõ trên khuôn mặt tươi tắn của cô. "Điểm này đủ vào Y rồi. Tuyệt vời!" Lan nói, giọng dứt khoát và đầy tự tin, nhưng vẫn có một chút run rẩy nhẹ vì xúc động. Cô bé đã đặt mục tiêu vào trường Y từ rất lâu, và giờ đây, cánh cửa ấy đã rộng mở trước mắt cô. Cô bé quay sang nhìn Mai, rồi nhìn sang Long và Linh, ánh mắt tràn đầy sự chia sẻ.

Lúc này, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Long và Linh. Họ vẫn ngồi sát bên nhau, tay vẫn đan chặt, nhưng giờ đây, đôi mắt Linh đã mở ra. Cô bé nhìn Long, ánh mắt vẫn còn một chút sợ hãi, nhưng đã pha lẫn sự tò mò và hy vọng. "Của mình..." cô bé thì thầm, giọng nói nhỏ đến mức Long phải ghé sát tai mới nghe rõ. Cậu gật đầu, siết nhẹ tay cô bé, như một lời động viên cuối cùng trước khi đối mặt với sự thật. Cậu biết rằng, dù kết quả có thế nào, họ vẫn sẽ cùng nhau vượt qua. Tiếng reo hò của Hùng, tiếng thở phào của Mai và Lan, tất cả đều hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng của niềm vui và sự nhẹ nhõm. Nhưng trong khoảnh khắc này, thế giới xung quanh Long và Linh dường như tan biến, chỉ còn lại họ và màn hình laptop đang hiển thị số điểm. Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ, chiếu thẳng vào màn hình, làm những con số như lấp lánh hơn, huyền ảo hơn, mang theo cả tương lai của hai người. Mùi ẩm mốc của căn phòng cũ, mùi cà phê phảng phất, tiếng sinh hoạt thường ngày của khu tập thể, tất cả đều trở thành một phần của khoảnh khắc định mệnh này, ghi dấu vào ký ức của họ. Long cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp, nhưng không phải vì sợ hãi, mà là vì sự mong chờ, xen lẫn một cảm giác lạ lẫm về những gì sắp đến. Cậu khẽ liếc nhìn Linh, thấy đôi môi cô bé mím chặt, ánh mắt dán chặt vào màn hình, tìm kiếm tên của họ. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay Linh vẫn lấp lánh, như một tia hy vọng cuối cùng.

***

Điểm số của Long và Linh hiện rõ ràng trên màn hình, sáng lấp lánh dưới ánh nắng ban mai chiếu qua khung cửa sổ cũ: những con số cao chót vót, vượt ngoài cả mong đợi của chính họ. Một tiếng nức nở nhỏ thoát ra từ kẽ môi Linh. Cô bé không kìm được cảm xúc, bật khóc vùi mặt vào ngực Long, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt vạt áo cậu. Đó là những giọt nước mắt của sự vỡ òa, của niềm hạnh phúc tột độ, của sự nhẹ nhõm khi gánh nặng bấy lâu cuối cùng cũng được trút bỏ. "Long ơi... Mình làm được rồi!" cô bé thút thít, giọng nghẹn ngào trong vòng tay cậu. Tiếng khóc của Linh không phải là tiếng khóc của đau buồn, mà là tiếng khóc của chiến thắng, của sự giải thoát. Nó hòa cùng tiếng reo hò, chúc mừng của Hùng, Mai và Lan, tạo nên một bản hòa tấu cảm xúc mạnh mẽ trong căn phòng nhỏ. Mùi cà phê, mùi ẩm mốc, mùi sách cũ, giờ đây tất cả đều như được tẩm ướt bởi hương vị của niềm vui và sự thanh thản.

Long ôm chặt Linh vào lòng, cảm nhận từng nhịp đập thổn thức của trái tim cô bé. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mượt của cô, hôn nhẹ lên đỉnh đầu, rồi lại đặt một nụ hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô. Một nụ cười nhẹ nhõm, ấm áp nở trên môi cậu. "Anh biết mà. Em luôn giỏi giang như vậy," cậu thì thầm, giọng trầm ấm đầy yêu thương. Ánh mắt cậu, thường ngày có vẻ lạnh lùng, giờ đây ánh lên sự dịu dàng vô hạn, pha lẫn một chút tự hào. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách ấy, Long cũng thoáng hiện lên một tia suy tư, một sự tính toán thầm kín. Cậu biết điểm số cao này mở ra rất nhiều cánh cửa, nhưng cũng đồng thời đặt ra những thử thách mới, đặc biệt là cho tương lai của cậu và Linh.

Hùng, sau khi tự mình ăn mừng no say, quay sang nhìn Long và Linh, đôi mắt híp lại lấp lánh niềm vui. "Vậy là tất cả chúng ta đều đỗ! Tuyệt vời quá! Giờ thì chọn trường thôi! Hà Nội, Sài Gòn hay Hạ Long đây?" cậu chàng hồ hởi nói, giọng lanh lảnh và đầy phấn khích. Hùng không nhận ra, câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại như một gáo nước lạnh tạt vào niềm vui đang vỡ òa của Long và Linh. Nó gieo vào lòng họ những hạt mầm lo lắng đầu tiên, về những ngã rẽ có thể khác nhau. Mùi hương của bữa sáng mẹ Hùng vừa chuẩn bị, mùi trứng chiên và bánh mì, bỗng trở nên kém hấp dẫn hơn trong khoảnh khắc này.

Mai mỉm cười hiền hậu, nhẹ nhàng gỡ cặp kính cận ra lau lại. "Tớ nộp Sư phạm Hà Nội. Chắc chắn rồi." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự kiên định. Cô bé đã có định hướng rõ ràng từ lâu, và điểm số này chỉ càng củng cố thêm lựa chọn của cô.

Lan gật đầu đồng tình, đôi mắt tinh nhanh lướt nhìn xung quanh. "Tớ thì Y Dược TP.HCM." Cô bé nói, giọng dứt khoát. Đối với Lan, việc vào trường Y ở một thành phố lớn là ước mơ từ bé, và giờ đây, cô đã chạm được đến nó.

Lời của Mai và Lan như một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tế. Nhóm bạn thân thiết này, những người đã cùng nhau trải qua bao nhiêu năm tháng học trò, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của những lựa chọn khác nhau, những thành phố khác nhau, những con đường khác nhau. Long và Linh trao nhau ánh nhìn. Ánh mắt Linh thoáng hiện lên sự lo lắng, bàn tay cô bé trong tay Long khẽ siết chặt hơn. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Long, giọng nói hơi trùng xuống, không còn vẻ hân hoan ban đầu. "Long... anh muốn học trường nào?" Câu hỏi của Linh không chỉ đơn thuần là muốn biết nguyện vọng của Long, mà còn chứa đựng một nỗi sợ hãi thầm kín về tương lai của cả hai. Liệu những ước mơ cá nhân có đưa họ đến những chân trời xa cách? Liệu tình yêu của họ có đủ sức vượt qua những khoảng cách địa lý và thời gian?

Long nhìn vào đôi mắt to tròn của Linh, cảm nhận được sự bất an đang len lỏi trong trái tim cô bé. Cậu biết rằng đây không phải là lúc để đưa ra một câu trả lời vội vã. Cậu khẽ mỉm cười trấn an, siết chặt tay cô bé hơn nữa, như muốn nói rằng cậu sẽ luôn ở đây, dù cho mọi chuyện có ra sao. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một nỗi lo âu mới đã bắt đầu nhen nhóm, một thử thách mới của tuổi thanh xuân đang chờ đợi họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có lẽ sẽ phải đối mặt với những đại dương rộng lớn hơn, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những quyết định định mệnh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ