Rực rỡ thanh xuân
Chương 471

Hậu Quả Của Những Con Số: Khi Ước Mơ Rẽ Lối

2164 từ
Mục tiêu: Khắc họa không khí hỗn độn giữa niềm vui và nỗi lo lắng sau khi kết quả thi đại học được công bố.,Cho thấy các thành viên trong nhóm bạn bắt đầu chia sẻ nguyện vọng và lộ trình đại học riêng, mở ra khả năng chia xa.,Đi sâu vào nội tâm Long và Linh khi họ âm thầm so sánh điểm số và dự định, đối mặt với thách thức tiềm ẩn của tình yêu xa.,Tăng cường xung đột nội tâm về sự lựa chọn và tương lai, phù hợp với giai đoạn Rising Action của Arc 7.,Dẫn dắt mạch truyện hướng đến cuộc thảo luận sâu sắc hơn về lựa chọn trường đại học của Long và Linh trong chương sau.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan
Mood: Thoải mái ban đầu, sau đó chuyển sang pensive (trầm tư), anxious (lo lắng), và romantic (lãng mạn) với một chút melancholy (u sầu).
Kết chương: [object Object]

chót vót, vượt ngoài cả mong đợi của chính họ. Một tiếng nức nở nhỏ thoát ra từ kẽ môi Linh. Cô bé không kìm được cảm xúc, bật khóc vùi mặt vào ngực Long, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt vạt áo cậu. Đó là những giọt nước mắt của sự vỡ òa, của niềm hạnh phúc tột độ, của sự nhẹ nhõm khi gánh nặng bấy lâu cuối cùng cũng được trút bỏ. "Long ơi... Mình làm được rồi!" cô bé thút thít, giọng nghẹn ngào trong vòng tay cậu. Tiếng khóc của Linh không phải là tiếng khóc của đau buồn, mà là tiếng khóc của chiến thắng, của sự giải thoát. Nó hòa cùng tiếng reo hò, chúc mừng của Hùng, Mai và Lan, tạo nên một bản hòa tấu cảm xúc mạnh mẽ trong căn phòng nhỏ. Mùi cà phê, mùi ẩm mốc, mùi sách cũ, giờ đây tất cả đều như được tẩm ướt bởi hương vị của niềm vui và sự thanh thản.

Long ôm chặt Linh vào lòng, cảm nhận từng nhịp đập thổn thức của trái tim cô bé. Cậu nhẹ nhàng vuốt ve mái tóc dài mềm mượt của cô, hôn nhẹ lên đỉnh đầu, rồi lại đặt một nụ hôn lên vầng trán lấm tấm mồ hôi của cô. Một nụ cười nhẹ nhõm, ấm áp nở trên môi cậu. "Anh biết mà. Em luôn giỏi giang như vậy," cậu thì thầm, giọng trầm ấm đầy yêu thương. Ánh mắt cậu, thường ngày có vẻ lạnh lùng, giờ đây ánh lên sự dịu dàng vô hạn, pha lẫn một chút tự hào. Tuy nhiên, sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách ấy, Long cũng thoáng hiện lên một tia suy tư, một sự tính toán thầm kín. Cậu biết điểm số cao này mở ra rất nhiều cánh cửa, nhưng cũng đồng thời đặt ra những thử thách mới, đặc biệt là cho tương lai của cậu và Linh.

Hùng, sau khi tự mình ăn mừng no say, quay sang nhìn Long và Linh, đôi mắt híp lại lấp lánh niềm vui. "Vậy là tất cả chúng ta đều đỗ! Tuyệt vời quá! Giờ thì chọn trường thôi! Hà Nội, Sài Gòn hay Hạ Long đây?" cậu chàng hồ hởi nói, giọng lanh lảnh và đầy phấn khích. Hùng không nhận ra, câu hỏi tưởng chừng đơn giản ấy lại như một gáo nước lạnh tạt vào niềm vui đang vỡ òa của Long và Linh. Nó gieo vào lòng họ những hạt mầm lo lắng đầu tiên, về những ngã rẽ có thể khác nhau. Mùi hương của bữa sáng mẹ Hùng vừa chuẩn bị, mùi trứng chiên và bánh mì, bỗng trở nên kém hấp dẫn hơn trong khoảnh khắc này.

Mai mỉm cười hiền hậu, nhẹ nhàng gỡ cặp kính cận ra lau lại. "Tớ nộp Sư phạm Hà Nội. Chắc chắn rồi." Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng đầy sự kiên định. Cô bé đã có định hướng rõ ràng từ lâu, và điểm số này chỉ càng củng cố thêm lựa chọn của cô.

Lan gật đầu đồng tình, đôi mắt tinh nhanh lướt nhìn xung quanh. "Tớ thì Y Dược TP.HCM." Cô bé nói, giọng dứt khoát. Đối với Lan, việc vào trường Y ở một thành phố lớn là ước mơ từ bé, và giờ đây, cô đã chạm được đến nó.

Lời của Mai và Lan như một lời nhắc nhở phũ phàng về thực tế. Nhóm bạn thân thiết này, những người đã cùng nhau trải qua bao nhiêu năm tháng học trò, giờ đây đang đứng trước ngưỡng cửa của những lựa chọn khác nhau, những thành phố khác nhau, những con đường khác nhau. Long và Linh trao nhau ánh nhìn. Ánh mắt Linh thoáng hiện lên sự lo lắng, bàn tay cô bé trong tay Long khẽ siết chặt hơn. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào Long, giọng nói hơi trùng xuống, không còn vẻ hân hoan ban đầu. "Long... anh muốn học trường nào?" Câu hỏi của Linh không chỉ đơn thuần là muốn biết nguyện vọng của Long, mà còn chứa đựng một nỗi sợ hãi thầm kín về tương lai của cả hai. Liệu những ước mơ cá nhân có đưa họ đến những chân trời xa cách? Liệu tình yêu của họ có đủ sức vượt qua những khoảng cách địa lý và thời gian?

Long nhìn vào đôi mắt to tròn của Linh, cảm nhận được sự bất an đang len lỏi trong trái tim cô bé. Cậu biết rằng đây không phải là lúc để đưa ra một câu trả lời vội vã. Cậu khẽ mỉm cười trấn an, siết chặt tay cô bé hơn nữa, như muốn nói rằng cậu sẽ luôn ở đây, dù cho mọi chuyện có ra sao. Ánh nắng Hạ Long vẫn rực rỡ bên ngoài khung cửa sổ, nhưng trong căn phòng nhỏ này, một nỗi lo âu mới đã bắt đầu nhen nhóm, một thử thách mới của tuổi thanh xuân đang chờ đợi họ. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có lẽ sẽ phải đối mặt với những đại dương rộng lớn hơn, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những quyết định định mệnh.

***

Căn phòng khách nhỏ nằm trong khu tập thể cũ kỹ của Hùng vẫn còn nguyên vẹn không khí của những giờ phút căng thẳng ban sáng, dù giờ đây, những tiếng thở phào nhẹ nhõm và reo hò đã thay thế cho sự nín thở. Khu nhà tập thể 4-5 tầng này được xây dựng từ những năm 80-90 của thế kỷ trước, với kiến trúc đơn giản, những bức tường vôi đã bạc màu thời gian, và những ô cửa sổ nhỏ hướng ra khoảng sân chung. Cầu thang bộ cũ kỹ, những bậc xi măng mòn vẹt bởi dấu chân bao thế hệ, và hành lang chung hẹp vẫn còn vương vấn mùi ẩm mốc đặc trưng của những ngôi nhà lâu năm. Tuy nhiên, căn hộ của gia đình Hùng đã được cải tạo lại, những mảng tường mới tinh, đồ đạc sáng sủa hơn, nhưng vẫn giữ được nét giản dị, ấm cúng của một tổ ấm.

Tiếng sinh hoạt của hàng xóm vẫn vọng vào, dù đã không còn gay gắt như những giờ cao điểm. Tiếng rao hàng buổi sáng từ dưới đường đã thưa dần, nhường chỗ cho tiếng trẻ con í ới chơi đùa dưới sân tập thể. Đôi khi, tiếng TV từ một căn hộ lân cận văng vẳng vọng lên, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Mùi thức ăn nấu nướng từ các nhà hàng xóm, mùi cá kho, mùi thịt rang, lẫn với mùi ẩm mốc nhẹ đặc trưng của khu tập thể, và cả mùi hương quen thuộc của gia đình Hùng – mùi bột giặt trên quần áo mẹ, mùi sách cũ xếp ngay ngắn trên kệ, tất cả hòa quyện tạo nên một bầu không khí thân thuộc, an toàn. Căn phòng tuy không quá rộng, đôi khi hơi chật chội, nhưng luôn tràn đầy tình cảm và sự gắn kết.

Hùng vẫn đang trong cơn cao hứng, đôi mắt híp lại lấp lánh niềm vui. Cậu chàng nhảy cẫng lên khi nhìn vào màn hình máy tính, nơi những con số điểm rực sáng như một lời khẳng định cho bao nỗ lực không ngừng nghỉ. "Trời ơi! Tớ đỗ rồi! Đỗ chắc luôn! Hạ Long ơi, Hùng đây!" cậu chàng reo lên, giọng lanh lảnh, pha chút khàn đặc vì hò hét quá nhiều. Cậu chạy vòng quanh căn phòng khách nhỏ, đôi khi va nhẹ vào thành ghế, vào bàn, rồi bất chợt ôm chầm lấy Long và Linh, siết chặt đến nỗi cả hai phải bật cười. "Thấy chưa! Tớ đã bảo rồi! Không gì là không thể!"

Mai và Lan cũng nở nụ cười nhẹ nhõm, ánh mắt họ vẫn dán vào màn hình của riêng mình, gật gù hài lòng với kết quả. Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường thấy, nhẹ nhàng đưa tay gỡ chiếc kính cận ra lau lại bằng vạt áo. "Tớ cũng ổn rồi. Chắc là đủ vào Sư phạm Hà Nội. Mọi người thì sao?" Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng toát lên sự kiên định lạ thường, như thể cô đã biết trước được con đường mình sẽ đi từ rất lâu rồi.

Lan thì khác, cô bé luôn dứt khoát và mạnh mẽ. Đôi mắt tinh nhanh của cô lướt qua một lượt các con số, rồi khẽ nhếch môi đầy tự tin. "Tớ thì chắc chắn sẽ vào Kinh tế đối ngoại ở Sài Gòn. Ước mơ mà!" Cô bé nói, giọng điệu rắn rỏi, không chút do dự, như thể đã vạch sẵn một con đường thẳng tắp đến tương lai.

Long khẽ siết nhẹ bàn tay Linh đang nắm chặt lấy cậu, ánh mắt cậu tìm kiếm sự đồng điệu trong đôi mắt cô bé. Cậu biết, niềm vui chiến thắng giờ đây không còn trọn vẹn như ban đầu. Những lời nói của Mai và Lan, dù chỉ là những chia sẻ rất đỗi bình thường, lại như những mũi kim châm khẽ khàng vào niềm hân hoan đang đong đầy trong lòng Long và Linh. Một cảm giác lo lắng mơ hồ bắt đầu len lỏi, pha trộn vào hương vị ngọt ngào của chiến thắng.

Linh dựa đầu vào vai Long, mái tóc dài mềm mượt của cô bé khẽ cọ vào má cậu, tạo nên một cảm giác ấm áp và thân thuộc. Cô bé vẫn còn nghẹn ngào một chút, nhưng những giọt nước mắt giờ đây đã khô đi, chỉ còn lại vệt ẩm ướt trên khuôn mặt xinh xắn. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ánh lên một nỗi niềm không nói thành lời. Long hiểu. Cậu biết cô bé đang nghĩ gì. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ dịu dàng nhưng cũng ẩn chứa sự trấn an.

"Long, anh xem lại điểm của em đi," Linh thì thầm, giọng nói vẫn còn hơi khàn. Cô bé cầm lấy điện thoại của cậu, lướt nhanh qua những con số mà cả hai đã xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần. "Điểm của anh cao thật đấy... chắc chắn vào Bách Khoa rồi." Giọng cô bé hơi trùng xuống, dù vẫn cố gắng giữ vẻ vui mừng. Bách Khoa, một trong những trường đại học hàng đầu cả nước, luôn là ước mơ của Long, và giờ đây, cậu đã thực sự chạm đến nó.

Long mỉm cười nhẹ, ánh mắt cậu đầy phức tạp khi nhìn vào Linh. "Em cũng vậy, dư sức vào Sư phạm hay Ngoại ngữ. Em định chọn trường nào?" Cậu hỏi, giọng trầm ấm, nhưng trong đó ẩn chứa một sự dò hỏi, một nỗi lo lắng thầm kín về câu trả lời. Cậu biết, lựa chọn của Linh sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến tương lai của cả hai.

Linh cắn nhẹ môi, ngón tay cô bé lướt trên màn hình điện thoại, nhưng dường như tâm trí cô không hoàn toàn tập trung vào những thông tin tuyển sinh đang hiển thị. "Em... em cũng chưa biết nữa. Có lẽ là Sư phạm ở Hà Nội, hoặc là ở đây..." Câu nói của cô bé càng thêm phần do dự, như thể đang cân nhắc giữa hàng ngàn con đường, và mỗi con đường đều dẫn đến một tương lai khác nhau, một viễn cảnh khác nhau cho tình yêu của họ.

Bàn tay Long khẽ vuốt nhẹ mái tóc Linh, rồi đặt lên vai cô bé, siết nhẹ. Cậu cảm nhận được gánh nặng của những lựa chọn sắp tới, không chỉ cho riêng cậu, mà còn cho cả hai. Ánh nắng chiều muộn của Hạ Long bắt đầu nghiêng mình, hắt những tia vàng nhạt qua khung cửa sổ, nhuộm một màu cam dịu lên căn phòng nhỏ. Tiếng gió hiu hiu lùa vào, mang theo hơi thở mặn mòi của biển và mùi hương của hoa sữa đầu mùa, xen lẫn với mùi bánh kẹo mà mẹ Hùng vừa mang ra mời. Long nhìn sâu vào đôi mắt Linh, nơi những rung động đầu đời đã từng được cất giữ, giờ đây lại ẩn chứa cả một biển trời những băn khoăn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây có lẽ sẽ phải đối mặt với những đại dương rộng lớn hơn, nơi cất giữ những rung động đầu đời và những quyết định định mệnh. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ