Tiếng vỗ tay vang dội như sấm rền vừa dứt, cả sân trường vẫn còn chìm trong một sự nín lặng hiếm hoi, chỉ có tiếng gió xào xạc trên tán lá bàng cổ thụ và tiếng nấc nghẹn ngào đâu đó chưa kịp dứt của vài cô cậu học trò đang cố nén cảm xúc. Không khí vốn đã trang nghiêm của buổi lễ bế giảng giờ đây càng trở nên lắng đọng, thấm đẫm sự bùi ngùi và biết ơn sâu sắc. Cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, với đôi mắt đỏ hoe và nụ cười mãn nguyện, khẽ cúi đầu chào tạm biệt học trò trước khi bước xuống hàng ghế giáo viên, nhường lại bục vinh quang cho những tiết mục tiếp theo của chương trình.
Long vẫn giữ nguyên bàn tay Linh trong lòng bàn tay mình, khẽ siết nhẹ như một lời an ủi, một sự sẻ chia không lời. Hơi ấm từ bàn tay cậu truyền sang, khiến Linh cảm thấy lòng mình vơi đi đôi chút trống trải. Cô nàng khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nước vẫn còn bám víu lấy hình bóng cô chủ nhiệm đang khuất dần vào hàng ghế. Cảm giác như có một phần tuổi thơ, một phần những năm tháng vô tư lự đang dần tan biến theo từng bước chân của cô. Mai bên cạnh cũng đã tựa đầu vào vai Lan, cả hai cô nàng đều đang cố gắng kìm nén những dòng cảm xúc đang dâng trào. Duy chỉ có Hùng là còn mạnh mẽ nhất, cậu ấy hít một hơi thật sâu, rồi lại thở phào, như muốn xua đi cái không khí nặng trĩu đang bao trùm.
Trên bục lễ đài, thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang với gương mặt nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại đầy bao dung, khẽ đưa tay ra hiệu cho buổi lễ tiếp tục. Tiếng loa phát thanh trầm ấm vang lên, thông báo chuyển sang phần văn nghệ, một phần không thể thiếu trong bất cứ lễ bế giảng nào, và cũng là phần khiến trái tim học trò thổn thức nhiều nhất. Sân trường Ánh Dương vẫn ngập trong ánh nắng vàng dịu của buổi sáng muộn, những tia nắng len lỏi qua kẽ lá, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên nền sân gạch sạch sẽ. Mùi hương hoa đại thoang thoảng từ góc sân, hòa quyện với mùi phấn bảng và mực in từ những tấm bằng khen đang xếp ngay ngắn trên bàn, tạo nên một bản giao hưởng của những kỷ niệm.
Đầu tiên là các tiết mục của khối dưới, như một lời chúc, lời chia tay gửi đến các anh chị khối 12. Một tốp học sinh lớp 10, trong bộ đồng phục trắng tinh khôi, dải băng tri ân màu đỏ thắm vắt qua vai, bước lên sân khấu. Tiếng nhạc nền du dương của một bài hát về tuổi học trò cất lên, giai điệu trong trẻo, hồn nhiên nhưng cũng chứa đựng sự ngây thơ, bối rối của tình đầu. Long và Linh cùng nhóm bạn chăm chú lắng nghe. Giai điệu nhẹ nhàng ấy gợi về những ngày đầu mới bước chân vào trường, bỡ ngỡ, rụt rè, rồi dần dần hòa nhập, kết nối. Cả Long và Linh đều khẽ mỉm cười khi nghĩ về khoảng thời gian đó, về những ánh mắt chạm nhau lần đầu, những lần vô tình va phải nhau trên hành lang, hay những lời nói vụng về, ngượng ngùng.
“Tụi mình cũng từng như vậy, phải không?” Long thì thầm vào tai Linh, giọng cậu trầm ấm, đầy hoài niệm.
Linh khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh phản chiếu ánh nắng trên sân khấu. “Đúng vậy… Còn nhớ lần tớ suýt nữa thì ngã sấp mặt ở cầu thang, may mà có cậu đỡ không?” Cô nàng khẽ nhếch mép cười, nhưng nụ cười ấy lại đong đầy nỗi buồn.
Hùng, ngồi ngay phía trước, quay đầu lại, đôi mắt híp lại, giọng trêu chọc: “Ôi chao, hai cái con người này, có tí nhạc là lại chim chuột nhau được. Kỷ niệm của cô Lan Anh vừa mới làm tụi tớ khóc sưng mắt xong đấy nhé!”
Lan huých nhẹ vào sườn Hùng, giọng cô nàng tuy nghiêm nghị nhưng khóe môi lại khẽ cong lên: “Kệ người ta đi. Tụi mình cũng có kỷ niệm riêng mà.” Cô nàng nói rồi liếc nhìn Mai, và cả hai cùng bật cười khúc khích, nhớ về những lần trốn học đi trà sữa, hay những buổi ôn thi khuya khoắt cùng nhau.
Long chỉ khẽ lắc đầu cười, siết nhẹ tay Linh thêm chút nữa. Bàn tay Linh hơi run rẩy trong lòng bàn tay cậu, không phải vì sợ hãi, mà là vì cảm xúc đang cuộn trào. Cậu hiểu rằng, mỗi giai điệu, mỗi lời ca đều đang khơi gợi trong lòng cô những ký ức đẹp đẽ, nhưng cũng đầy tiếc nuối. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long này, đẹp đẽ biết bao, nhưng cũng mong manh biết chừng nào. Nó giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ đến rồi lại đi, để lại những dấu ấn không thể phai mờ.
Một tốp học sinh khác lên sân khấu, thể hiện một điệu nhảy hiện đại đầy sức sống, nhưng vẫn pha chút nét truyền thống. Tiếng nhạc mạnh mẽ hơn, sôi động hơn, như muốn khuấy động không khí đang chùng xuống. Những bước nhảy dứt khoát, những nụ cười tươi rói của các em khóa dưới như một lời nhắc nhở về sự tươi mới, về những thế hệ tiếp nối. Thế nhưng, trong mắt những học sinh cuối cấp, tiết mục ấy lại mang một ý nghĩa khác. Nó như một lời tạm biệt, một lời mời gọi hướng về tương lai, dù cho trái tim vẫn còn nặng trĩu những hoài niệm.
Long nhìn quanh sân trường, ánh mắt cậu lướt qua những gương mặt bạn bè, những người đã cùng cậu trải qua ba năm thanh xuân. Mỗi gương mặt đều mang một vẻ xúc động riêng, nhưng tất cả đều chung một nỗi niềm. Có đứa đang lén lút lau nước mắt, có đứa đang cố gắng cười thật tươi để che giấu sự bùi ngùi. Cậu nhìn thấy cả thầy cô, những người đang đứng ở phía xa, ánh mắt dõi theo học trò với sự tự hào và cả nỗi tiếc nuối. Mùi nắng gắt bắt đầu nồng lên, báo hiệu buổi trưa đang đến gần. Những tia nắng chói chang hơn, gay gắt hơn, như muốn thiêu đốt đi những giọt nước mắt chưa kịp khô.
“Cậu thấy không, ai cũng buồn cả,” Linh khẽ khàng nói, giọng cô nàng vẫn còn hơi nghẹn. “Cứ nghĩ tới việc không được thấy nhau mỗi ngày, không được cùng nhau tới trường, cùng nhau ăn trưa, cùng nhau trốn tiết thể dục… tự nhiên tớ thấy hụt hẫng quá.”
Long khẽ vuốt ve mu bàn tay Linh, nhẹ nhàng trấn an. “Chúng mình vẫn sẽ gặp nhau mà. Chỉ là không còn ở cái sân trường này nữa thôi.” Cậu biết, lời nói ấy không thể xoa dịu hoàn toàn nỗi buồn của Linh, hay của bất cứ ai trong thời khắc này. Bởi vì, cái cảm giác chia xa mái trường, chia xa một giai đoạn của cuộc đời, nó không chỉ đơn thuần là không gặp nhau nữa. Nó là sự mất mát của một không gian quen thuộc, của những thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức, của một cái tên “học sinh” mà giờ đây sắp phải nhường chỗ cho “sinh viên”, hay “người trưởng thành”.
Màn trình diễn của khối dưới kết thúc trong tiếng vỗ tay rộn rã nhưng cũng đầy tiếc nuối. Sự chuyển giao giữa các tiết mục như một nhịp cầu nối, đưa cảm xúc từ nhẹ nhàng đến sâu lắng. Các học sinh khối 12, với trái tim nặng trĩu nhưng cũng đầy kiên định, chờ đợi tiết mục đặc biệt của chính khóa mình. Họ biết, đó sẽ là khoảnh khắc mà mọi cảm xúc sẽ vỡ òa, khoảnh khắc mà những lời chưa nói sẽ được gửi gắm qua từng nốt nhạc, từng lời ca. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những trái tim non trẻ trải qua những cung bậc cảm xúc dữ dội nhất.
***
Buổi trưa dần trôi, ánh nắng trên sân trường Ánh Dương đã trở nên gay gắt hơn, chói chang hơn. Không khí oi ả, nhưng không thể làm dịu đi sự nồng nhiệt và cả nỗi buồn đang cuộn trào trong lòng mỗi học sinh. Sau một vài tiết mục văn nghệ sôi động, tươi trẻ của các em khóa dưới, không gian trên sân khấu lại trở nên tĩnh lặng một cách lạ thường. Đây là lúc dành cho tiết mục đặc biệt, tiết mục mà toàn thể học sinh khối 12 đã cùng nhau chuẩn bị, cùng nhau tập luyện, và cùng nhau dồn nén tất cả tâm tư, tình cảm vào đó.
Tiếng nhạc nền từ từ cất lên, không phải là một giai điệu sôi động, mà là một bản ballad nhẹ nhàng, sâu lắng, chậm rãi như những bước chân thời gian đang lùi lại. Giai điệu quen thuộc đến nao lòng của bài hát "Mưa Rào" vang lên, từng nốt nhạc như thấm vào từng mạch máu, từng tế bào của những trái tim đang thổn thức. Một nhóm học sinh khối 12, gồm cả những gương mặt quen thuộc từ câu lạc bộ âm nhạc, bước ra sân khấu. Họ không mặc đồng phục, mà thay vào đó là những bộ quần áo giản dị, đúng với phong cách của một nhóm bạn thân đang cùng nhau hát lên những lời tâm tình cuối cùng. Ánh mắt họ nhìn về phía khán đài, nơi có bạn bè, thầy cô, và những kỷ niệm đang chờ đợi.
Lời ca đầu tiên cất lên, giọng hát trong trẻo nhưng đầy khắc khoải của một nữ sinh vang vọng khắp sân trường:
“*Mưa rào mùa hạ, như lời chia xa…*
*Từng giọt vương vấn, lòng ta xót xa…*
*Tuổi thanh xuân ấy, tựa như giấc mơ…*
*Chợt đến chợt đi, để lại ngẩn ngơ…*”
Ngay lập tức, một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào. Những gương mặt đang cố gắng giữ vẻ bình thản bỗng chốc vỡ òa. Linh, không còn kìm được nữa, nước mắt chảy dài trên má, ướt đẫm khẩu trang. Cô nàng tựa hẳn đầu vào vai Long, nghẹn ngào. Long khẽ siết chặt bàn tay cô, đôi mắt cậu cũng đã đỏ hoe từ lúc nào. Cậu cảm nhận được sự run rẩy từ Linh, và cả từ chính trái tim mình. Lời ca ấy như một tấm gương phản chiếu những năm tháng đã qua, những kỷ niệm đẹp đẽ, những lần vui buồn, giận hờn, tất cả đều được gói gọn trong hai chữ "mưa rào".
“*Ngày ấy ta gặp nhau, dưới tán phượng hồng…*
*Ánh mắt trao nhau, ngại ngùng trong lòng…*
*Những trang lưu bút, viết mãi không thôi…*
*Tình đầu chớm nở, đẹp tựa trăng soi…*”
Đến đoạn này, Linh lại càng nấc nghẹn. Cô nàng nhớ về ngày đầu tiên gặp Long, dưới tán phượng vĩ đỏ rực ở cổng trường. Nhớ về những ánh mắt chạm nhau, những lần tim đập lỗi nhịp. Nhớ về cuốn nhật ký cô vẫn giữ, nơi ghi lại từng khoảnh khắc, từng cảm xúc, từng rung động đầu đời. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, êm đềm, dịu dàng, nhưng cũng để lại những dấu vết sâu đậm trong tâm hồn. Cậu nắm tay cô, vuốt nhẹ ngón cái lên mu bàn tay cô, như muốn truyền thêm sức mạnh, thêm sự bình yên.
Hùng, ngồi ngay phía trước, vờ dụi mắt, nhưng bờ vai cậu ấy khẽ rung lên. “Má ơi, bài hát gì mà sầu dữ vậy trời,” cậu ấy lẩm bẩm, giọng mũi nghẹt lại. Nhưng thực chất, cậu ấy đang cố gắng giấu đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má. Cậu ấy nhớ về những lần cùng Long, cùng Lan, cùng Mai cúp học đi đá bóng, hay những buổi trưa trốn xuống căng tin ăn vụng. Nhớ về những trận cãi vã vớ vẩn rồi lại làm hòa nhanh chóng. Tình bạn của họ, cũng giống như lời ca, đã trải qua bao thăng trầm, và giờ đây, nó càng trở nên quý giá hơn bao giờ hết.
Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh thường ngày, giờ cũng không thể kìm nén được cảm xúc. Cô nàng lặng lẽ rút chiếc khăn giấy ra, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt đang chảy dài trên khuôn mặt. Cô ấy nhìn Lan, người đang tựa đầu vào vai mình, đôi mắt tinh nhanh thường ngày giờ cũng đã đọng nước. Lan, cô nàng mạnh mẽ, cá tính, luôn là người khuấy động mọi cuộc vui, giờ đây cũng bộc lộ sự yếu lòng. Vai cô nàng khẽ run lên, như đang cố gắng giữ lại tất cả những gì sắp phải chia xa.
“*Rồi mai đây ta đi, về những phương trời…*
*Kỷ niệm ở lại, lòng chẳng phai phôi…*
*Dù xa cách mấy, lòng vẫn nhớ mong…*
*Mãi là bạn hữu, mãi là tình nồng…*”
Lời bài hát vang lên, như một lời hứa, một lời khẳng định cho tình bạn, tình yêu của tuổi thanh xuân. Long nhìn Linh, ánh mắt cậu đầy kiên định. Dù có đi đâu, làm gì, tình yêu và lời hẹn ước tuổi thanh xuân của họ vẫn sẽ vẹn nguyên. Cậu tin vào điều đó, tin vào sức mạnh của tình cảm mà họ đã cùng nhau vun đắp. Tình yêu của họ không chỉ là những rung động đầu đời, mà còn là một ngọn hải đăng dẫn lối, một điểm tựa vững chắc giữa biển khơi cuộc đời.
Cả sân trường chìm trong những tiếng nấc nghẹn, những cái ôm siết chặt. Hàng trăm học sinh khối 12, trong bộ đồng phục trắng tinh khôi, dải băng tri ân đỏ thắm, giờ đây không còn giữ được sự trang trọng của buổi lễ. Họ khóc, khóc cho những năm tháng đã qua, khóc cho những kỷ niệm không thể quay lại, khóc cho những người bạn sắp phải chia xa. Tiếng hát tiếp tục vang lên, nhưng giờ đây, nó như hòa quyện với những tiếng lòng đang thổn thức của tất cả mọi người.
“*Tuổi thanh xuân như một cơn mưa rào,*
*Dù bị cảm vẫn muốn quay lại để được ướt thêm lần nữa.*”
Đến câu hát này, cảm xúc như vỡ òa. Long thấy Linh khóc nức nở hơn, cô nàng dụi mặt vào vai cậu, bờ vai cô run lên bần bật. Cậu khẽ vuốt mái tóc cô, thì thầm: “Tớ cũng vậy, Linh à. Tớ cũng muốn được ướt thêm lần nữa.” Cậu muốn quay lại những ngày vô tư ấy, những ngày mà chỉ cần Long ở bên Linh, thế giới dường như dừng lại, chỉ còn lại hai người họ và những cảm xúc thuần khiết nhất.
Mùi nắng gắt, mùi mồ hôi nhẹ, mùi hương hoa đại, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của những cảm xúc. Thị giác của Long ghi lại những gương mặt đỏ hoe, những đôi mắt ngấn nước, những cái ôm siết chặt. Cậu cảm nhận được sự bùi ngùi trong lồng ngực, một nỗi buồn sâu thẳm nhưng cũng đầy yêu thương. Nỗi buồn chia xa không phải là sự kết thúc, mà là một khởi đầu mới, một lời hứa cho những hành trình phía trước. Những giọt nước mắt và cái ôm tạm biệt giữa các học sinh khối 12 báo hiệu những cuộc chia ly tạm thời sẽ diễn ra trong tương lai gần, nhưng cũng là minh chứng cho tình bạn bền chặt, sẽ mãi là điểm tựa cho mỗi người.
Bài hát kết thúc trong một tràng pháo tay rền vang, không còn là sự trang trọng, mà là sự bộc lộ chân thành nhất của những trái tim đang thổn thức. Ánh nắng buổi trưa vẫn chói chang, nhưng không thể làm lu mờ đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên má của hàng trăm học sinh. Họ đã hát, đã khóc, đã cùng nhau trải qua một khoảnh khắc không thể nào quên. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến một thế hệ thanh xuân nữa trưởng thành, sẵn sàng đối mặt với những ngã rẽ cuộc đời, nhưng vẫn mang theo trọn vẹn những ký ức đẹp đẽ nhất.
***
Sau tiết mục văn nghệ đầy cảm xúc, không khí trên sân trường Ánh Dương trở nên lắng đọng hơn bao giờ hết. Mặc dù ánh nắng buổi trưa vẫn chói chang, rọi thẳng xuống sân trường, nhưng dường như nó cũng không đủ sức làm tan đi sự bùi ngùi, xúc động đang bao trùm. Các học sinh khối 12, sau những giọt nước mắt đã được vỗ về bởi giai điệu của bài hát "Mưa Rào", giờ đây lại hướng ánh mắt về phía lễ đài, nơi một nhân vật quen thuộc đang chuẩn bị bước lên. Đó chính là Lê Ngọc Linh, đại diện cho toàn thể học sinh cuối cấp, sẽ có bài phát biểu tri ân cuối cùng.
Khi tên cô nàng được xướng lên qua loa phát thanh, một làn sóng xôn xao nhỏ lan truyền khắp sân trường. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Linh, người đang đứng ở hàng ghế đầu cùng nhóm bạn. Linh khẽ hít một hơi thật sâu, cảm thấy tim mình đập liên hồi trong lồng ngực. Cô nàng nhìn Long, ánh mắt tìm kiếm sự động viên. Long khẽ mỉm cười, siết nhẹ bàn tay cô lần cuối trước khi buông ra, rồi gật đầu một cách đầy tin tưởng, như muốn nói: “Cố lên, Linh. Cậu làm được mà.”
Linh bước đi, từng bước chân chậm rãi và có phần hơi run rẩy, tiến về phía lễ đài. Ngoại hình của cô nàng hôm nay vẫn rạng rỡ như thường lệ, mái tóc dài đen óng ả buông xõa tự nhiên, chiếc áo dài trắng tinh khôi của đồng phục học sinh như được thêu dệt nên từ những tia nắng. Nhưng trên khuôn mặt xinh đẹp ấy, đôi mắt to tròn long lanh vẫn còn vương vấn những giọt nước mắt, và đôi môi nhỏ nhắn khẽ mím lại, thể hiện sự lo lắng. Cô nàng cố gắng điều chỉnh hơi thở, cố gắng giữ cho nụ cười trên môi không quá gượng gạo.
Khi Linh đứng trên bục, đối diện với hàng trăm gương mặt quen thuộc của bạn bè, thầy cô, và cả phụ huynh, một cảm giác choáng ngợp ập đến. Nắng chói chang từ trên cao rọi thẳng xuống, khiến cô nàng phải khẽ nheo mắt. Mùi hương hoa đại vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây nó hòa quyện với mùi giấy mới từ tập giấy note cô cầm trên tay, và cả mùi nắng gắt, mùi mồ hôi của chính cô. Cổ họng cô nàng khô khốc, giọng nói đầu tiên cất lên khẽ run run, như một sợi tơ mỏng manh dễ đứt:
“Kính thưa quý vị đại biểu, quý thầy cô giáo, và toàn thể các bạn học sinh thân mến…”
Giọng Linh ban đầu yếu ớt, nhưng cô nàng ngừng lại một chút, hít thêm một hơi nữa, như lấy hết can đảm. Cô nàng nhìn thẳng vào ánh mắt của cô Lan Anh, người đang ngồi ở hàng ghế giáo viên, nở một nụ cười động viên. Ánh mắt ấy như tiếp thêm sức mạnh cho Linh. Cô nàng nhớ lại những lần cô Lan Anh đã hướng dẫn cô cách trình bày ý tưởng, cách thể hiện cảm xúc một cách chân thành nhất. Và giờ đây, cô nàng sẽ làm điều đó.
“Ba năm dưới mái trường Ánh Dương thân yêu này đã trôi qua thật nhanh, như một giấc mơ đẹp đẽ mà chúng em không muốn tỉnh dậy.” Giọng Linh dần trở nên vững vàng hơn, rõ ràng hơn, không còn run rẩy như lúc đầu. “Mới ngày nào, chúng em còn là những cô cậu học trò bỡ ngỡ, rụt rè, bước chân vào ngôi trường này với bao nhiêu hoài bão, bao nhiêu lo lắng. Vậy mà giờ đây, chúng em đã trưởng thành hơn, đã tự tin hơn, và quan trọng nhất, chúng em đã có được những bài học, những kỷ niệm vô giá.”
Long nhìn lên Linh, ánh mắt cậu đầy tự hào. Cậu cảm nhận được sự trưởng thành, mạnh mẽ trong giọng nói của cô. Cô nàng không chỉ là Ngọc Linh xinh đẹp, hoạt bát ngày nào, mà còn là một cô gái sâu sắc, dũng cảm, biết cách đối mặt với cảm xúc của mình và của cả tập thể. Cậu nhớ về những lần Linh đã từng ngượng ngùng khi phát biểu trước đám đông, nhưng giờ đây, cô nàng đứng đó, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh nắng Hạ Long, như một biểu tượng của tuổi thanh xuân.
“Chúng em xin gửi lời tri ân sâu sắc nhất đến Ban Giám hiệu nhà trường, quý thầy cô giáo, những người đã không quản ngại khó khăn, vất vả, tận tâm truyền đạt kiến thức, dạy dỗ chúng em nên người. Thầy cô không chỉ là người lái đò đưa chúng em cập bến tri thức, mà còn là những người cha, người mẹ thứ hai, luôn yêu thương, quan tâm và định hướng cho chúng em trên bước đường trưởng thành.” Linh nói, giọng cô nàng hơi nghẹn lại khi nhắc đến các thầy cô. “Đặc biệt là cô giáo chủ nhiệm Nguyễn Lan Anh, người đã luôn đồng hành, dìu dắt lớp 12A1 của chúng em qua mọi khó khăn. Những lời dặn dò của cô, những nụ cười, những giọt nước mắt của cô sẽ mãi là động lực để chúng em vững bước vào tương lai.”
Cô Lan Anh ngồi ở dưới, đôi mắt cô đã ướt lệ từ lúc nào. Cô gật đầu mỉm cười, nụ cười đầy tự hào và hạnh phúc khi nhìn thấy học trò của mình đứng trên bục, tự tin phát biểu. Thầy Hiệu trưởng Đỗ Văn Quang cũng khẽ gật đầu, gương mặt nghiêm nghị của thầy cũng lộ rõ vẻ hài lòng.
“Và không thể không nhắc đến, tình bạn, tình thầy trò, và cả những rung động đầu đời đã khắc sâu vào trái tim mỗi người trong chúng em.” Linh tiếp tục, ánh mắt cô nàng khẽ lướt qua hàng ghế của bạn bè, dừng lại ở nhóm của Long. “Những buổi học nhóm căng thẳng, những trận bóng đá nảy lửa, những lần cùng nhau ôn thi đến khuya, những buổi liên hoan, những chuyến đi chơi… Tất cả đã tạo nên một bức tranh thanh xuân đầy màu sắc. Chúng em sẽ không bao giờ quên những tiếng cười giòn tan, những giọt nước mắt chia sẻ, những cái ôm an ủi, và cả những lần giận hờn vu vơ. Bởi vì, tất cả đều là những mảnh ghép quý giá, làm nên con người chúng em ngày hôm nay.”
Lời nói của Linh như chạm đến trái tim của mỗi học sinh. Hùng, Mai, Lan và những người bạn khác đều vỗ tay thật lớn, đôi mắt họ cũng rưng rưng. Hùng khẽ huých tay Long, giọng thì thầm: “Nghe Linh nói mà tớ nổi da gà luôn. Đúng là hoa khôi của trường, nói gì cũng hay.”
Long chỉ khẽ cười, ánh mắt cậu không rời khỏi Linh. Cậu biết, từng lời cô nàng nói ra đều là từ tận đáy lòng. Cậu cảm nhận được sự chân thành, sự trân trọng mà Linh dành cho tất cả những gì họ đã trải qua cùng nhau. Đặc biệt là cụm từ "những rung động đầu đời", khiến trái tim Long khẽ đập mạnh. Đó là lời khẳng định gián tiếp cho tình cảm của họ, một lời hứa không tên, nhưng lại mạnh mẽ hơn bất cứ lời thề thốt nào.
“Giờ đây, chúng em đứng trước ngưỡng cửa của một chặng đường mới, một hành trình trưởng thành đầy thử thách và cũng đầy hứa hẹn.” Linh nói, giọng cô nàng trở nên trầm lắng hơn, như đang suy tư về tương lai. “Sẽ có những ngã rẽ, những lựa chọn khác nhau. Nhưng chúng em xin hứa, sẽ sống xứng đáng với những gì đã được trao tặng. Chúng em sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng phấn đấu, để trở thành những công dân có ích cho xã hội, làm rạng danh mái trường Ánh Dương, làm rạng danh quê hương Hạ Long này.”
“Và dù có đi đâu, làm gì, chúng em sẽ luôn nhớ về nơi đây, nơi cất giữ những rung động đầu đời, nơi tuổi thanh xuân của chúng em đã rực rỡ như nắng Hạ Long.” Linh kết thúc bài phát biểu, giọng cô nàng vỡ òa trong xúc động. Cô nàng cúi đầu thật sâu, và cả sân trường bùng nổ trong một tràng pháo tay kéo dài không dứt, vang dội hơn bất cứ lúc nào từ đầu buổi lễ.
Long đứng dậy, vỗ tay thật lớn, đôi mắt cậu ánh lên vẻ tự hào khôn xiết. Cậu biết, Linh không chỉ đại diện cho khối 12 phát biểu, mà cô nàng còn nói lên tiếng lòng của chính cậu. Lời hứa “sống xứng đáng” và “sẽ không quên” của Linh trong bài phát biểu gợi mở về hành trình trưởng thành của họ, về những thử thách mà họ sẽ phải vượt qua, nhưng cũng là lời khẳng định về sự kiên định trong tình cảm. Ánh mắt và cái nắm tay của Long và Linh trong khoảnh khắc cảm xúc dâng trào không chỉ là sự an ủi, mà còn là một lời cam kết thầm lặng, củng cố nền tảng cho lời hẹn ước sắp tới.
Linh bước xuống bục, vẫn còn bàng hoàng vì cảm xúc. Long vội vàng bước tới, đỡ lấy cô nàng. “Cậu tuyệt vời lắm, Linh à,” cậu thì thầm, giọng đầy ngưỡng mộ.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt ướt đẫm nhưng nụ cười lại rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. “Tớ… tớ đã làm được, phải không?”
“Hơn cả làm được,” Long khẳng định, và cậu khẽ ôm lấy cô nàng, một cái ôm siết chặt, đầy yêu thương và an ủi giữa hàng trăm ánh mắt đang đổ dồn về phía họ. Cái ôm ấy không chỉ là của riêng hai người, mà còn là sự sẻ chia với tất cả những ai đang đứng đó, những người cũng đang chất chứa nỗi niềm chia xa nhưng tràn đầy hy vọng vào một tương lai tươi sáng. Những giọt nước mắt và cái ôm tạm biệt giữa các học sinh khối 12 báo hiệu những cuộc chia ly tạm thời sẽ diễn ra trong tương lai gần, nhưng cũng là minh chứng cho tình bạn bền chặt, sẽ mãi là điểm tựa cho mỗi người. Họ biết, đây chưa phải là kết thúc, mà chỉ là một khởi đầu mới, một chương mới của tuổi thanh xuân, nơi những con sóng tình đầu sẽ tiếp tục vỗ về bờ cát, và Hạ Long sẽ mãi là nơi cất giữ những rung động đầu đời.