Rực rỡ thanh xuân
Chương 495

Hạ Long Ơi, Kỷ Niệm Ngọt Ngào

3687 từ
Mục tiêu: Khắc họa Long và Linh cùng nhau ghé thăm những địa điểm quen thuộc ở Hạ Long, hồi tưởng về những kỷ niệm đã gắn bó với thành phố biển mộng mơ này.,Làm sâu sắc thêm mối quan hệ và sự thấu hiểu giữa Long và Linh sau cuộc chia tay đầu tiên (của Hùng), củng cố lời hẹn ước của họ trước những biến động sắp tới.,Nhấn mạnh cảm xúc hoài niệm, lãng mạn về tuổi thanh xuân đã qua, đồng thời thể hiện sự trưởng thành trong cách các nhân vật đối diện với tương lai và sự chia xa.,Tạo tiền đề cảm xúc vững chắc cho những sự kiện chia ly lớn hơn sắp tới, bao gồm Lễ bế giảng.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Nostalgic, romantic, bittersweet, hopeful, warm, reflective
Kết chương: [object Object]

Sau khoảnh khắc chia ly đầy xúc động với Hùng trên bến xe, Long và Linh trở về trong một buổi tối nhuốm màu hoàng hôn tĩnh lặng. Thành phố Hạ Long quen thuộc bỗng trở nên thật khác lạ, như thể mỗi góc phố, mỗi con đường đều đang thì thầm những câu chuyện cũ, những kỷ niệm đã qua. Lời hẹn ước dưới ánh đèn cầu vượt đêm qua, cùng với lời khẳng định sắt son của Long, đã trở thành một sợi chỉ vô hình, bền chặt, nối liền hai tâm hồn đang chất chứa bao nỗi niềm. Cảm giác vừa buồn, vừa lo lắng, nhưng cũng có chút mong chờ, như những con sóng nhỏ vỗ nhẹ vào bờ cát tâm hồn Linh, nhắc nhở cô nàng về sự chảy trôi của thời gian và những thay đổi không ngừng của cuộc sống. Long và Linh nắm chặt tay nhau, bước đi chậm rãi trên vỉa hè, ánh mắt giao nhau trong sự thấu hiểu sâu sắc, như thể họ đang cùng nhau chuẩn bị cho một hành trình hồi tưởng, một chuyến đi ngược dòng thời gian để tìm lại những mảnh ghép ký ức rực rỡ đã cùng nhau kiến tạo nên tuổi thanh xuân này.

Sáng hôm sau, khi những tia nắng ban mai đầu tiên còn đang rụt rè len lỏi qua từng kẽ lá, đánh thức thành phố biển sau một đêm dài, Long đã đứng trước cổng nhà Linh. Cậu mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản, quần jeans bạc màu, mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng vẫn còn vương chút hơi sương sớm. Vẻ ngoài có chút lạnh lùng thường thấy nay đã được thay bằng sự dịu dàng, ân cần khi ánh mắt cậu hướng về phía cánh cửa. Linh xuất hiện, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, chiếc váy trắng tinh khôi khiến cô nàng trông thật thanh thoát và trong trẻo. Đôi mắt to tròn long lanh của cô vẫn còn vương chút mệt mỏi của đêm không ngủ, nhưng nụ cười khi nhìn thấy Long thì vẫn rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long.

"Chào buổi sáng," Long khẽ nói, giọng trầm ấm. Cậu đưa tay xoa nhẹ mái tóc Linh, một cử chỉ quen thuộc mà cô nàng luôn tìm thấy sự an ủi.

Linh tựa đầu vào lòng bàn tay Long, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. "Chào anh. Anh đến sớm vậy?"

"Anh muốn đưa em đi ăn sáng, sau đó..." Long dừng lại một chút, ánh mắt cậu lướt qua những con phố đang dần thức giấc. "Chúng ta sẽ đi thăm lại những nơi đã gắn bó với chúng ta, em muốn không?"

Đôi mắt Linh sáng lên, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Được chứ!" Giọng cô nàng trong trẻo, tràn đầy hứng khởi. Đề nghị của Long như một cơn gió mát xua tan đi những ưu tư còn vương vấn trong lòng cô.

Họ không chọn những quán ăn sáng ồn ào đông đúc mà rảo bước đến Quán Cafe Sắc Màu, một góc nhỏ quen thuộc nằm sâu trong con hẻm yên tĩnh. Mặt tiền quán được sơn màu pastel nhẹ nhàng, với những ô cửa sổ lớn nhìn ra con hẻm lát đá cổ kính. Bước vào bên trong, một thế giới khác mở ra. Nội thất được bài trí theo phong cách vintage pha hiện đại, với những chiếc bàn gỗ nhỏ xinh, ghế sofa êm ái bọc vải họa tiết hoa văn, và rất nhiều cây xanh treo tường. Những bức tranh vẽ tường nghệ thuật với chủ đề Hạ Long mộng mơ khiến không gian thêm phần lãng mạn. Tiếng xay cà phê đều đặn vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc acoustic du dương phát ra từ chiếc loa nhỏ, tạo nên một bản giao hưởng êm đềi. Mùi cà phê đậm đà quyện với hương bánh ngọt mới ra lò thoang thoảng, cùng với mùi hoa tươi cắm trên mỗi bàn, tạo nên một bầu không khí ấm áp, dễ chịu. Ánh nắng ban mai dịu dàng xuyên qua khung cửa sổ lớn, vẽ nên những vệt sáng vàng trên nền gỗ, làm mọi thứ trở nên lung linh hơn.

Long và Linh chọn góc quen thuộc của họ, nơi có chiếc ghế sofa màu xanh ngọc bích êm ái, ngay cạnh cửa sổ. Đây là nơi họ đã cùng nhau trải qua vô vàn kỷ niệm: những buổi học nhóm căng thẳng trước mỗi kỳ thi, những lần Long kiên nhẫn giảng bài cho Linh đến khuya, những buổi hẹn hò lén lút sau giờ học, hay đơn giản chỉ là những khoảnh khắc ngồi lại bên nhau, chia sẻ những câu chuyện vu vơ.

Long gọi cho Linh một ly bạc xỉu đá ít đường, còn cậu thì vẫn là cà phê đen đá. Thức uống quen thuộc như một phần không thể thiếu trong những buổi sáng của họ. Khi nhân viên đặt đồ uống xuống bàn, Long khẽ đẩy ly bạc xỉu về phía Linh, ánh mắt trìu mến. Cậu đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Linh, đặt nó trong lòng bàn tay mình, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. Linh cũng nhẹ nhàng siết lấy tay cậu, tựa đầu vào vai Long, mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi từng hàng cây xanh mướt đang đung đưa trong gió.

"Anh nhớ không, lần đầu em rủ anh đến đây, anh còn ngại ngùng không dám nhìn thẳng vào mắt em," Linh khẽ nói, giọng cô nàng mang theo chút hoài niệm, pha lẫn sự trêu chọc. Cô ấy nhớ như in cái vẻ lúng túng của Long ngày ấy, khác hẳn với sự điềm tĩnh, tự tin của cậu bây giờ.

Long khẽ cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại ấm áp vô cùng. "Lúc đó anh chỉ tập trung vào việc giảng bài cho em thôi, làm gì có thời gian để ý mấy chuyện đó." Cậu cố giữ vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu lại ánh lên sự tinh nghịch. "Hơn nữa, em biết đấy, lúc đó anh vẫn còn là một 'cậu học sinh gương mẫu' mà."

Linh bật cười khúc khích, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió. "Giờ thì anh bạo dạn hơn nhiều rồi, biết trêu em nữa." Cô nàng véo nhẹ vào cánh tay rắn chắc của cậu.

Long nhướng mày, tỏ vẻ bất ngờ. "Vì anh biết em thích thế." Cậu nói, rồi nhấp một ngụm cà phê đen đá, vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng. Cậu thích sự tương phản này, vị đắng của cà phê và vị ngọt của hạnh phúc khi ở bên Linh.

Một thoáng im lặng trôi qua, chỉ còn tiếng nhạc acoustic du dương và tiếng xay cà phê đều đặn. Linh thở dài một tiếng, ánh mắt cô nàng bỗng trở nên trầm tư. "Hùng đi rồi, tự nhiên thấy Hạ Long trống vắng hẳn anh nhỉ." Giọng cô nàng nhẹ bẫng, như một làn gió thoảng qua. Sự ra đi của Hùng, dù đã được chuẩn bị trước, vẫn để lại một khoảng trống, một cảm giác hụt hẫng khó tả. Nó như một lời nhắc nhở về những cuộc chia ly sắp tới, những mảnh ghép thanh xuân đang dần rời đi.

Long siết chặt tay Linh hơn, ánh mắt cậu trở nên kiên định. "Mỗi người sẽ có một con đường riêng. Đó là quy luật của cuộc sống, Linh à." Cậu quay sang nhìn thẳng vào mắt cô nàng, đôi mắt màu hổ phách sâu thẳm ánh lên sự thấu hiểu. "Quan trọng là chúng ta vẫn ở đây, và luôn nhớ về nhau." Lời nói của Long như một lời khẳng định, một lời hứa, xoa dịu đi những lo lắng đang len lỏi trong lòng Linh. Cậu muốn cô nàng biết rằng dù thế nào đi nữa, tình cảm của họ vẫn sẽ vững bền, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi. Cậu biết, Linh cần sự trấn an này, cần một điểm tựa vững chãi để đối mặt với những biến động sắp tới.

Họ ngồi đó thêm một lúc, cùng nhau thưởng thức đồ uống và những khoảnh khắc yên bình. Long nhẹ nhàng vuốt ve mu bàn tay Linh, cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của nó. Bàn tay nhỏ bé ấy, nhưng lại là điểm tựa vững chắc cho tâm hồn cậu. Linh tựa đầu vào vai Long, tìm kiếm sự bình yên và khẳng định trong sự hiện diện của cậu. Cô ấy biết, Long sẽ luôn ở đó, là bến đỗ an toàn cho cô. Quán Cafe Sắc Màu, với mùi hương cà phê nồng nàn, tiếng nhạc du dương và ánh nắng dịu dàng, đã trở thành nơi cất giữ những rung động đầu đời của họ, nơi họ đã cùng nhau vun đắp tình yêu trong trẻo của tuổi học trò. Họ rời quán khi mặt trời đã lên cao, mang theo mình những kỷ niệm ngọt ngào và một niềm tin vững chắc vào tương lai.

Khi trời đã ngả chiều, Long và Linh đến Công viên Bình Minh. Nơi đây khác hẳn với sự tĩnh lặng của quán cà phê, nhưng lại mang một vẻ đẹp bình yên, trong trẻo riêng. Cổng đá cổ kính rêu phong như một cánh cổng dẫn vào thế giới của tuổi thơ, của những kỷ niệm không thể nào phai nhạt. Dọc theo con đường đi bộ lát gạch sạch sẽ, hai hàng cây cổ thụ cao lớn tỏa bóng mát, lá xanh mướt đung đưa trong gió nhẹ. Tiếng chim hót líu lo trên những tán cây, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước giữa hồ, tạo nên một bản hòa tấu của thiên nhiên. Mùi cỏ xanh tươi, mùi đất ẩm sau mưa và hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây ven đường khiến không khí trở nên trong lành, sảng khoái.

Long và Linh chậm rãi bước đi trên con đường quen thuộc, những bước chân nhẹ nhàng như sợ làm xáo trộn những ký ức đang ngủ yên. Họ đi qua cầu gỗ bắc ngang hồ, nơi mặt nước trong xanh phản chiếu bầu trời trong vắt. Những đứa trẻ đang nô đùa bên bờ, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp công viên. Những đôi tình nhân nắm tay nhau đi dạo, hay những ông bà lão ngồi trầm ngâm trên ghế đá, tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhưng lại mang một vẻ gì đó rất đỗi hoài niệm.

"Anh nhớ không, cái cây cổ thụ kia..." Linh chỉ tay về phía một cây đa cổ thụ khổng lồ, tán lá xum xuê che rợp cả một khoảng không gian. "Mình đã từng ngồi dưới đó, trốn bố mẹ ra đây ngắm sao, anh Long còn kể chuyện cổ tích cho em nghe." Giọng cô nàng trầm bổng, như đang ngân nga một khúc ca xưa cũ. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên những tia sáng lấp lánh của ký ức.

Long khẽ cười, nụ cười hiền lành. Cậu nắm chặt tay Linh, siết nhẹ. "Tất nhiên anh nhớ chứ. Chuyện cổ tích của riêng chúng ta." Cậu dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Linh, đôi mắt hổ phách của cậu chất chứa bao nhiêu yêu thương. "Em vẫn nhớ chứ?"

"Tất nhiên rồi. Em sẽ không bao giờ quên những khoảnh khắc này," Linh đáp, giọng cô nàng trở nên nhỏ nhẹ, chất chứa cảm xúc. Cô ấy dựa sát vào Long, tìm kiếm sự bình yên từ hơi ấm của cậu. Những kỷ niệm ấy, dù chỉ là những câu chuyện cổ tích ngẫu hứng, những lời tâm sự vụn vặt dưới ánh sao đêm, đã trở thành một phần không thể thiếu trong trái tim cô. Chúng là những viên ngọc quý, được cất giữ cẩn thận trong kho báu tuổi thanh xuân của họ.

Họ tìm đến chiếc ghế đá quen thuộc dưới tán cây cổ thụ ấy. Nơi đây đã chứng kiến bao nhiêu buổi hẹn hò, bao nhiêu lời tâm sự, bao nhiêu nụ hôn vụng trộm của hai đứa. Ánh nắng chiều đã ngả vàng, đổ dài trên mặt hồ, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Gió mát nhẹ thổi qua, mang theo mùi hương của cỏ cây và hơi ẩm từ mặt nước.

Long nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy Linh, kéo cô nàng sát lại gần mình. Cậu cảm nhận sự nhỏ nhắn, mềm mại của cô trong vòng tay, và một cảm giác bình yên lạ thường lan tỏa trong lòng cậu.

"Anh cũng vậy," Long khẽ thì thầm, giọng cậu trầm ấm, như một lời thề nguyện. "Dù sau này có đi đâu, làm gì, Hạ Long này, và những kỷ niệm của chúng ta, sẽ mãi là một phần không thể thiếu." Cậu vùi mặt vào mái tóc Linh, hít hà mùi hương quen thuộc của cô nàng. Lời nói của Long không chỉ là một lời hứa, mà còn là một sự khẳng định về giá trị của những gì họ đã có. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, không chỉ là một thành phố, mà là một minh chứng sống động cho tình yêu của họ.

Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt cô nàng long lanh nhìn vào Long. "Em sợ lắm, anh à." Giọng cô nàng yếu ớt, lộ rõ sự lo lắng. "Sợ rằng khi chúng ta mỗi người một nơi, mọi thứ sẽ thay đổi. Sợ rằng những kỷ niệm này sẽ chỉ còn là quá khứ."

Long vuốt nhẹ mái tóc Linh, trấn an. "Không đâu. Kỷ niệm thì luôn ở đó, chúng sẽ không biến mất. Và tình cảm của chúng ta cũng vậy." Cậu nói, ánh mắt cậu hướng về phía hoàng hôn đang buông xuống trên mặt hồ, nhuộm một màu tím đỏ lãng mạn. "Tình yêu của chúng ta, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, có thể có lúc dâng trào, có lúc dịu êm, nhưng sẽ không bao giờ ngừng nghỉ. Nó sẽ luôn ở đó, là nguồn sức mạnh để chúng ta vượt qua mọi thứ." Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận hương gió mát lành. "Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, đã cho chúng ta quá nhiều điều đẹp đẽ. Và những điều đẹp đẽ đó sẽ là hành trang, là kim chỉ nam cho hành trình sắp tới."

Họ lại chìm vào im lặng, cùng nhau ngắm nhìn hoàng hôn. Bầu trời chuyển dần từ màu vàng cam rực rỡ sang tím than huyền ảo, điểm xuyết những vệt hồng cuối ngày. Những bóng cây đổ dài trên mặt đất, in hình những đường nét mềm mại. Cảm giác se lạnh nhẹ của buổi chiều tà len lỏi qua từng thớ thịt, nhưng trong vòng tay Long, Linh cảm thấy ấm áp và an toàn. Cô ấy biết, dù tương lai có ra sao, dù những cuộc chia ly có đến, họ vẫn sẽ có những kỷ niệm này để níu giữ, để yêu thương. Và quan trọng hơn cả, cô ấy có Long, người luôn ở bên, là điểm tựa vững chãi cho cô.

Trên đường về, khi ánh đèn đường đã bắt đầu thắp sáng cả thành phố, Long và Linh ghé vào Tiệm bánh ngọt Hương Vị Tuổi Thơ. Mặt tiền quán được sơn màu kem dịu nhẹ, với cánh cửa kính lớn phản chiếu những ánh đèn lấp lánh của phố phường. Bên trong, không gian ấm cúng, ngọt ngào với ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn treo tường. Tủ kính trưng bày đầy ắp những chiếc bánh kem đủ màu sắc, bánh ngọt nhỏ xinh, và những loại bánh quy thơm lừng. Bàn ghế gỗ nhỏ được xếp ngay ngắn, trên mỗi bàn đều có một lọ hoa tươi nho nhỏ, tỏa hương dịu nhẹ. Tiếng chuông cửa leng keng khi khách ra vào, tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ của những cặp đôi hay nhóm bạn trẻ, tiếng dao cắt bánh rộn ràng từ quầy bar, tất cả tạo nên một bầu không khí dễ chịu và thân mật. Mùi bơ, vani, đường, socola, và mùi bánh mới ra lò thơm lừng quyện vào nhau, đánh thức mọi giác quan.

Họ đứng trước tủ kính, ngắm nhìn những chiếc bánh ngọt được trang trí tỉ mỉ. Linh chỉ vào một chiếc bánh kem nhỏ xinh, trang trí hình trái tim bằng kem dâu. "Chiếc bánh này làm em nhớ đến lần anh Long được giải nhất cuộc thi Toán cấp tỉnh, cả lớp mình đã bí mật tổ chức ăn mừng ở đây." Giọng cô nàng đầy ắp niềm vui và sự tự hào. Cô ấy nhớ như in ngày hôm đó, Long ngạc nhiên đến mức nào khi bước vào quán và thấy cả lớp đang chờ sẵn, cùng chiếc bánh kem này.

Long khẽ cười, hồi ức ùa về trong tâm trí cậu. "Lúc đó anh ngạc nhiên lắm, nhưng cũng thấy vui. Đó là lần đầu tiên em tự tay làm thiệp chúc mừng anh đó." Cậu nhớ chiếc thiệp nhỏ nhắn, với những nét chữ nguệch ngoạc và hình vẽ ngộ nghĩnh do Linh tự tay làm.

"Em đã vụng về lắm mà," Linh nói, đôi má cô nàng ửng hồng. "Nét chữ xấu ơi là xấu, hình vẽ thì chẳng giống ai."

Long lắc đầu, ánh mắt cậu đầy trìu mến. "Không, nó là chiếc thiệp đẹp nhất mà anh từng nhận được." Cậu nhớ cái cảm giác ấm áp khi nhận được chiếc thiệp đó, không chỉ vì nó là lời chúc mừng, mà vì nó là bằng chứng cho sự quan tâm chân thành của Linh dành cho cậu.

Họ chọn chiếc bánh kem nhỏ đó, như một cách để tái hiện lại kỷ niệm ngọt ngào ấy. Khi chiếc bánh được mang ra, Long nhẹ nhàng cầm lấy chiếc dĩa, múc một miếng kem nhỏ và đưa lên môi Linh. "Ngọt không?" cậu hỏi, ánh mắt lấp lánh.

Linh khẽ gật đầu, vị ngọt mát của kem dâu tan chảy trong miệng cô. "Ngọt lắm." Cô nàng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ. Vô tình, một chút kem dính trên khóe môi cô. Long nhẹ nhàng đưa ngón tay cái lau đi vết kem, ánh mắt cậu tràn đầy sự dịu dàng.

"Em mong sao hương vị ngọt ngào này sẽ mãi ở lại trong cuộc đời mình, anh nhỉ?" Linh khẽ nói, giọng cô nàng trầm lắng, pha chút mong ước. Hương vị ngọt ngào của chiếc bánh, của những kỷ niệm, của tình yêu tuổi học trò, cô ấy muốn nó mãi mãi vẹn nguyên.

Long siết chặt tay Linh, đôi mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào cô nàng, chứa đựng một lời hứa không cần nói thành lời. "Sẽ mãi ở lại, Linh à. Anh hứa." Giọng cậu chắc chắn, mạnh mẽ, như một lời thề được khắc sâu vào không gian ấm cúng của tiệm bánh. "Tình yêu của chúng ta sẽ là hương vị ngọt ngào nhất, là chiếc bánh kem không bao giờ tan chảy."

Họ ngồi đó, cùng nhau thưởng thức chiếc bánh, cùng nhau chia sẻ những câu chuyện và những suy nghĩ vu vơ. Cảm giác ngọt ngào, ấm áp lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cái se lạnh của gió heo may ngoài trời. Họ biết, những ngày tháng vô tư lự của tuổi học trò đang dần khép lại, những cuộc chia ly sẽ đến, và những thử thách mới sẽ chờ đợi. Cảm giác trống vắng khi Hùng đi, cùng với sự lo lắng về tương lai, vẫn còn đó trong tâm trí Linh, nhưng đã được xoa dịu bởi sự kiên định của Long và những kỷ niệm đẹp đẽ mà họ đã cùng nhau xây đắp. Long, dù luôn giữ vẻ ngoài mạnh mẽ, cũng có những lo lắng thầm kín về việc liệu mình có thể giữ đúng lời hứa với Linh khi khoảng cách địa lý chia cắt, nhưng nhìn vào đôi mắt tin tưởng của cô nàng, cậu biết mình phải làm được.

Khi họ rời khỏi tiệm bánh, hoàng hôn đã hoàn toàn buông xuống. Thành phố Hạ Long rực rỡ trong ánh đèn đêm, lung linh huyền ảo. Long và Linh nắm chặt tay nhau, bước đi trên con đường quen thuộc, những câu chuyện thì thầm hòa lẫn vào tiếng gió đêm. Chiếc vòng tay may mắn mà Long đã tặng Linh vẫn lấp lánh trên cổ tay cô, như một biểu tượng của tình yêu và sự gắn kết. Trong lòng họ, cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" vẫn còn đang mở rộng, chờ đợi những trang viết mới cho hành trình sắp tới.

Mỗi địa điểm họ đi qua, từ Quán Cafe Sắc Màu ấm áp đến Công viên Bình Minh lãng mạn, rồi Tiệm bánh ngọt Hương Vị Tuổi Thơ ngọt ngào, đều là những mảnh ghép quý giá tạo nên bức tranh thanh xuân rực rỡ của Long và Linh. Họ đã cùng nhau ôn lại những kỷ niệm, cùng nhau củng cố lời hứa, và cùng nhau chuẩn bị tâm lý cho giai đoạn yêu xa sắp tới. Dù phía trước là những thử thách không nhỏ, nhưng với tình yêu làm kim chỉ nam, với những kỷ niệm làm hành trang, họ tin rằng mình sẽ vượt qua tất cả. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu trong trẻo và bền chặt của họ, một tình yêu hứa hẹn sẽ nở rộ và mạnh mẽ hơn nữa trong hành trình trưởng thành sắp tới.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ