Dưới ánh đèn vàng ấm áp của những con phố đêm Hạ Long, Long và Linh nắm chặt tay nhau, bước đi chậm rãi. Gió heo may tháng Tám thổi nhẹ, mang theo hơi muối mặn mà của biển, luồn qua mái tóc mềm của Linh và xoa dịu những lo âu mơ hồ trong lòng cậu. Chiếc vòng tay may mắn lấp lánh trên cổ tay cô, như một điểm sáng nhỏ nhoi trong màn đêm, nhắc nhở về một lời hứa, một tình yêu đã được vun đắp qua biết bao kỷ niệm. Dù biết những ngày tháng vô tư lự của tuổi học trò đang dần khép lại, và những cuộc chia ly sẽ đến như một lẽ tất yếu, nhưng cảm giác được kề bên nhau lúc này, được sẻ chia những suy nghĩ, những mong ước, đã xoa dịu đi rất nhiều những bồn chồn trong lòng. Họ tin rằng, với tình yêu làm kim chỉ nam, với những kỷ niệm ngọt ngào làm hành trang, họ sẽ vượt qua tất cả.
***
Tối muộn, ánh đèn trong căn hộ tập thể cũ của Long vẫn sáng. Mùi thức ăn thơm lừng từ bếp của mẹ Hà lan tỏa khắp không gian, hòa lẫn với mùi ẩm mốc đặc trưng của khu tập thể đã tồn tại qua mấy thập kỷ. Từ hành lang bên ngoài, thi thoảng vọng vào tiếng cười đùa của mấy đứa trẻ hàng xóm đang chơi trốn tìm, hay tiếng vọng đều đều của chương trình thời sự từ chiếc TV cũ của nhà đối diện. Những âm thanh quen thuộc ấy, bỗng chốc trở nên quý giá lạ thường trong những ngày cuối cùng Long còn ở nhà.
Bữa cơm tối diễn ra trong không khí ấm cúng, nhưng đâu đó vẫn len lỏi chút bồi hồi khó tả. Trên bàn ăn, món cá kho riềng thơm lừng, canh rau muống luộc xanh mướt và đĩa thịt rang cháy cạnh vẫn là những món tủ của mẹ Hà, những món ăn đã nuôi dưỡng Long trưởng thành. Mẹ Trần Thu Hà, với gương mặt phúc hậu và nụ cười hiền hậu, liên tục gắp thức ăn vào bát của Long. Đôi mắt mẹ chứa đựng sự lo lắng nhưng cũng tràn đầy niềm tự hào.
"Long ăn thêm chút nữa đi con," mẹ Hà dịu dàng nói, giọng mẹ nhẹ như tơ, chứa chan tình yêu thương. "Đi xa nhớ giữ gìn sức khỏe, ăn uống đầy đủ nhé con. Có gì cứ gọi về cho mẹ, đừng ngại."
Long khẽ gật đầu, cậu gắp một miếng cá kho đặt vào bát mẹ, rồi lại quay sang em gái. "Mẹ cũng ăn nhiều vào. Hoàng Anh nữa, đừng kén ăn." Cậu mỉm cười nhìn cô em gái Trần Hoàng Anh đáng yêu, mái tóc tết bím lủng lẳng. Hoàng Anh đang cắm cúi ăn, nhưng đôi mắt lém lỉnh của nó thì không ngừng liếc nhìn anh trai.
Bố Trần Văn Hùng, người đàn ông trầm tĩnh và phong độ, vẫn giữ vẻ ngoài nghiêm nghị quen thuộc, nhưng ánh mắt ông nhìn Long thì đầy ắp sự tin tưởng và tự hào. Ông đặt đũa xuống, hắng giọng một tiếng rồi nói, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng từng chữ: "Con đã là người lớn rồi, phải tự mình quyết định tương lai của mình. Bố tin con sẽ biết cách làm cho bản thân mình tốt nhất." Bố Hùng luôn dạy Long về sự tự lập, về trách nhiệm của một người đàn ông. "Đại học là một môi trường hoàn toàn mới, sẽ có nhiều cám dỗ, nhiều thử thách. Nhưng cũng là nơi con sẽ trưởng thành nhất. Hãy học hỏi, hãy trải nghiệm, nhưng đừng bao giờ quên giá trị của bản thân và những điều bố mẹ đã dạy con."
Long lắng nghe từng lời của bố, cảm nhận được sức nặng trong đó. Những lời dặn dò không chỉ là lời khuyên mà còn là một niềm tin lớn lao mà bố mẹ đặt vào cậu. Cậu biết, bố mẹ đã dành cả đời để lo lắng, để vun vén cho gia đình này, và giờ đây, đến lượt cậu phải tự đứng trên đôi chân của mình. Nỗi lo lắng về môi trường mới, về việc phải sống xa nhà, xa những người thân yêu bỗng trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết, nhưng sự tin tưởng của bố mẹ đã tiếp thêm cho cậu sức mạnh.
Hoàng Anh, cô bé tinh nghịch, bỗng phá tan bầu không khí có phần trang trọng ấy bằng một câu hỏi đầy trẻ con: "Anh Long đi rồi ai chơi game với em? Anh phải về thăm em thường xuyên đó!" Giọng nó hờn dỗi, làm cả nhà bật cười.
"Đồ mít ướt," Long trêu chọc, xoa đầu em gái. "Anh sẽ về thăm em mà, với lại, em có thể gọi điện cho anh bất cứ lúc nào." Cậu biết, Hoàng Anh sẽ nhớ cậu rất nhiều. Tình cảm anh em của tụi nó, dù đôi lúc có cãi vã, nhưng luôn gắn bó.
Sau bữa ăn, Long giúp mẹ dọn dẹp bát đũa. Tiếng va chạm lách cách của đồ sứ, tiếng nước chảy róc rách từ vòi nước, mọi thứ đều thân thuộc và yên bình. Cậu tranh thủ hỏi mẹ về những dự định của gia đình, về công việc của bố, về việc học của Hoàng Anh. Mẹ Hà vừa rửa bát vừa kể, giọng mẹ vẫn nhẹ nhàng, nhưng Long cảm nhận được sự mệt mỏi ẩn sâu trong đó. Cậu tự nhủ, mình phải cố gắng thật nhiều, để bố mẹ không phải lo lắng, để bố mẹ có thể an hưởng tuổi già.
Sau khi mọi thứ đã gọn gàng, Long và bố mẹ ngồi lại ở phòng khách. Ánh đèn trần hắt xuống chiếc bàn trà nhỏ, nơi đặt một ấm trà nóng và vài miếng bánh quy. Tiếng TV hàng xóm đã nhỏ dần, nhường chỗ cho sự tĩnh lặng của đêm khuya.
"Trường con ở Hà Nội, cũng không quá xa," mẹ Hà nói, "nhưng mẹ vẫn lo. Con là đứa sống nội tâm, ít khi chia sẻ. Có chuyện gì khó khăn, nhớ tâm sự với mẹ nhé."
Long khẽ nắm lấy tay mẹ, siết nhẹ. Bàn tay mẹ đã chai sạn đi nhiều vì những năm tháng tần tảo. "Con biết mà mẹ. Con sẽ ổn thôi." Cậu muốn trấn an mẹ, muốn mẹ yên tâm về cậu.
Bố Hùng nhấp một ngụm trà, rồi đặt tách xuống. "Tình cảm tuổi trẻ, bố biết là đẹp. Nhưng đừng vì tình cảm mà xao nhãng việc học. Con và Linh, hai đứa đã có lời hứa với nhau rồi. Quan trọng là giữ vững niềm tin, và cùng nhau cố gắng. Con đường phía trước còn dài lắm." Lời bố nói, như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng, chạm đến những suy nghĩ sâu kín nhất trong lòng Long. Cậu biết, bố mẹ đã nhận ra tình cảm của cậu và Linh, và đã ngầm chấp thuận nó, nhưng vẫn muốn cậu đặt việc học lên hàng đầu.
"Con hiểu mà bố," Long đáp, đôi mắt hổ phách của cậu nhìn thẳng vào bố, ánh lên sự kiên định. "Con sẽ không để bố mẹ phải thất vọng." Cậu hiểu rằng, việc duy trì tình yêu xa không phải là điều dễ dàng. Những lời dặn dò của bố mẹ, cùng với những cuộc chia tay gần đây với Hùng, và những kỷ niệm ngọt ngào với Linh, đã khắc sâu vào tâm trí cậu, nhắc nhở cậu về trách nhiệm và sự kiên trì. "Mọi thứ sẽ thay đổi, nhưng tình cảm này sẽ không," cậu thầm nhủ. Cậu tin vào lời hứa của mình với Linh, và tin vào sức mạnh của tình yêu mà họ đã cùng nhau xây đắp. Long biết, đây là giai đoạn quan trọng nhất của cuộc đời cậu, nơi cậu phải chứng minh bản thân, không chỉ với gia đình, mà còn với chính Linh, và với tương lai mà hai người đã cùng nhau mơ ước. Cậu sẽ mang theo lời hẹn ước thanh xuân ấy, như một kim chỉ nam, để vượt qua mọi khó khăn phía trước.
***
Cùng lúc đó, trong một căn hộ tập thể khác, cách đó không xa lắm, ánh đèn vàng cũng hắt ra từ ô cửa sổ nhỏ. Đó là căn hộ của Ngọc Linh. Mùi hương quen thuộc của cơm nhà, mùi tinh dầu sả mẹ Thanh Hương thường đốt, và mùi hoa nhài từ chậu hoa nhỏ đặt ở ban công, tạo nên một không gian ấm áp và dễ chịu. Tiếng sinh hoạt từ những căn hộ xung quanh đã lắng xuống, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ, mang theo chút se lạnh của đêm.
Ngọc Linh đang ngồi tựa đầu vào vai mẹ Lê Thanh Hương trên chiếc ghế sofa cũ trong phòng khách. Mẹ cô, với vẻ ngoài thanh tú và nụ cười ấm áp, đang vuốt nhẹ mái tóc dài đen óng ả của Linh. Bên cạnh họ là bà ngoại Nguyễn Thị Bích, mái tóc bạc phơ, đôi mắt hiền từ vẫn ánh lên sự tinh anh, bà đang nhấp từng ngụm trà nóng.
"Con gái mẹ dạo này gầy đi nhiều quá," mẹ Thanh Hương nói, giọng mẹ đầy lo lắng. "Sắp đi học xa rồi, phải tự chăm sóc bản thân cho tốt nhé. Mẹ tin con sẽ làm được." Mẹ Linh luôn là người tâm lý và thấu hiểu cô nhất, luôn biết cách an ủi và động viên con gái mình. "Con cứ yên tâm mà đi học, mọi chuyện ở nhà đã có bố mẹ lo. Quan trọng là con phải hạnh phúc, phải sống thật vui vẻ, làm những điều con thích."
Linh khẽ gật đầu, cảm nhận được sự ấm áp từ vòng tay của mẹ. Nỗi bồn chồn trong lòng cô, vốn đã được xoa dịu phần nào sau buổi chiều cùng Long ôn lại kỷ niệm, giờ đây lại được bao bọc thêm bởi tình yêu thương của gia đình. Cô ngước nhìn bà ngoại, người phụ nữ đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời, nhưng vẫn giữ được sự lạc quan và yêu đời.
Bà Bích đặt tách trà xuống, đôi mắt hiền từ nhìn cháu gái. "Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát vậy. Nhưng tình yêu thật sự là khi hai đứa biết tin tưởng và vượt qua mọi thử thách. Hãy tin vào trái tim mình, con nhé." Giọng bà chậm rãi, nhưng mỗi lời nói đều chứa đựng sự sâu sắc của những trải nghiệm. "Bà biết con và thằng Long có tình cảm với nhau. Hai đứa là những đứa trẻ tốt, hãy giữ lấy những điều tốt đẹp ấy. Cuộc đời này, điều quan trọng nhất không phải là đi được bao xa, mà là tìm được ai đó để cùng mình đi hết quãng đường."
Linh lắng nghe, những lời của bà ngoại như một làn gió mát lành thổi vào tâm hồn cô. Nó không chỉ là lời khuyên về tình yêu, mà còn là bài học về cuộc sống. Cô hiểu rằng, phía trước là một hành trình dài, với biết bao điều không chắc chắn, nhưng cô không hề đơn độc. Cô có gia đình là điểm tựa, và có Long là động lực.
Bố Lê Quang Minh, người đàn ông đứng đắn và có chút nghiêm khắc, từ nãy giờ vẫn im lặng đọc báo, giờ cũng gấp tờ báo lại, nhìn về phía Linh. "Học hành là quan trọng nhất, nhưng cũng đừng quên chăm sóc bản thân. Gọi về cho bố mẹ thường xuyên, đừng để bố mẹ phải lo lắng." Giọng bố vẫn trầm, nhưng Linh cảm nhận được sự quan tâm sâu sắc ẩn chứa trong đó. Bố cô luôn thể hiện tình cảm theo cách riêng của mình, ít nói nhưng luôn hành động. "Con hãy cố gắng hết sức mình, đừng để mình phải hối tiếc bất cứ điều gì. Và hãy nhớ, dù có chuyện gì xảy ra, gia đình vẫn luôn ở đây chờ đón con về."
Những lời dặn dò của bố mẹ và bà ngoại, tuy khác nhau về cách diễn đạt, nhưng đều chung một ý nghĩa: yêu thương, tin tưởng và động viên Linh bước vào chặng đường mới. Linh cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường, mọi lo lắng dường như tan biến. Cô biết, mình may mắn biết bao khi có một gia đình luôn hết mực yêu thương và ủng hộ.
Sau đó, Linh giúp mẹ chuẩn bị một số đồ dùng cá nhân cho ngày mai, những thứ cần thiết cho việc nhập học và sinh hoạt ở ký túc xá. Cô xếp gọn gàng từng bộ quần áo, từng cuốn sách, từng món đồ kỷ niệm nhỏ. Mùi bột giặt thơm tho, mùi sách cũ quen thuộc, tất cả tạo nên một cảm giác thân thuộc đến nao lòng. Cô biết, đây là những giây phút cuối cùng cô được sống trong vòng tay ấm áp của gia đình, trước khi bước vào một môi trường hoàn toàn mới, đầy thử thách.
Khi mọi thứ đã đâu vào đấy, Linh về phòng riêng của mình. Căn phòng nhỏ, yên bình, là nơi đã chứng kiến bao nhiêu buồn vui của tuổi học trò. Ánh đèn ngủ hắt ra một vầng sáng dịu nhẹ, đủ để cô nhìn rõ những vật dụng quen thuộc. Cô ngồi xuống giường, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ra ngoài cửa sổ. Trăng sáng vằng vặc, soi rõ từng gợn mây trôi. Gió nhẹ lùa vào phòng, mang theo hơi đêm se lạnh.
Cô khẽ chạm vào chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, chiếc vòng Long đã tặng cô. Hình ảnh Long, với đôi mắt hổ phách kiên định, và lời hứa "Sẽ mãi ở lại, Linh à. Anh hứa. Tình yêu của chúng ta sẽ là hương vị ngọt ngào nhất, là chiếc bánh kem không bao giờ tan chảy," vang vọng trong tâm trí cô. "Gia đình là điểm tựa, Long là động lực. Mình sẽ mạnh mẽ," Linh tự nhủ. Cô biết, lời hẹn ước thanh xuân của họ không chỉ là lời nói, mà là một cam kết sâu sắc, được vun đắp từ những kỷ niệm ngọt ngào và những thử thách đã cùng nhau vượt qua. Tình yêu của cô và Long, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, tuy nhẹ nhàng nhưng bền bỉ, sẽ là kim chỉ nam dẫn lối cho cả hai trên hành trình sắp tới.
***
Đêm đã khuya. Cả Long và Linh, trong căn phòng riêng của mình, đều chìm vào những suy nghĩ miên man.
Long ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm Hạ Long, nơi những vì sao lấp lánh như những đốm lửa nhỏ, xa xôi và đầy bí ẩn. Gió đêm lướt qua khuôn mặt cậu, mang theo chút hương biển mặn mà, đánh thức những cảm xúc sâu kín nhất. Cậu hít thở thật sâu, cố gắng giữ lại mùi hương quen thuộc của ngôi nhà, của thành phố này. Những lời bố mẹ dặn dò vẫn văng vẳng bên tai, và trong lòng cậu, sự lo lắng về việc rời xa gia đình, rời xa Hạ Long, rời xa Linh, vẫn còn đó, mơ hồ nhưng chân thật.
Cậu đưa tay khẽ chạm vào cây bút chì khắc tên mà Linh đã tặng. Chiếc bút chì nhỏ bé, màu gỗ mộc mạc, với hai chữ "Long - Linh" được khắc tinh xảo. Nó không chỉ là một món quà, mà là một biểu tượng, một kỷ vật của tình yêu tuổi học trò, một minh chứng cho những ngày tháng thanh xuân rực rỡ đã qua. Cây bút chì này đã đồng hành cùng cậu qua bao kỳ thi, bao buổi học nhóm. Giờ đây, nó sẽ theo cậu đến một thành phố mới, một cuộc sống mới. "Anh sẽ mang em theo, Linh," Long thì thầm, giọng cậu khẽ khàng hòa vào tiếng gió đêm. Cậu hình dung ra cảnh Linh cũng đang ở trong căn phòng của cô ấy, cũng đang suy nghĩ về tương lai, về những lời hứa. Cậu tin rằng, dù khoảng cách địa lý có chia cắt, nhưng trái tim của họ vẫn sẽ luôn hướng về nhau. Long biết, hành trình sắp tới sẽ đầy khó khăn, nhưng cậu đã chuẩn bị tâm lý. Cậu sẽ học cách tự lập, học cách đối mặt với những thử thách mới, và quan trọng nhất, cậu sẽ học cách duy trì tình yêu này. Lời dặn của bố về sự kiên trì, lời khuyên của mẹ về việc giữ gìn sức khỏe, và lời hứa không nói thành lời với Linh, tất cả sẽ là động lực để cậu tiến về phía trước. Cậu sẽ không để những nỗi lo lắng lấn át đi niềm tin vào tương lai tươi sáng mà họ đã cùng nhau vẽ nên. Long tin rằng tình yêu của họ sẽ đủ mạnh mẽ để vượt qua mọi thử thách của thời gian và khoảng cách.
Cùng lúc ấy, trong căn phòng của mình, Linh cũng đang nằm trên giường, đôi mắt mở to nhìn lên trần nhà. Cô không bật đèn, chỉ có ánh trăng từ cửa sổ hắt vào, tạo nên một vầng sáng bạc mờ ảo. Không khí trong phòng yên bình, tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió lướt qua rèm cửa. Cô đưa tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập của trái tim mình. Những lời của bà ngoại, của mẹ, của bố, tất cả đều in sâu vào tâm trí cô. "Tình yêu tuổi học trò đẹp lắm, nhưng tình yêu thật sự là khi hai đứa biết tin tưởng và vượt qua mọi thử thách." Lời bà ngoại nói, như một lời tiên tri cho chặng đường sắp tới của cô và Long. Cô khẽ vuốt ve chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay mình, cảm nhận sự mát lạnh của kim loại và sự mềm mại của sợi chỉ. Chiếc vòng tay này, cùng với cây bút chì của Long, là những vật kỷ niệm quý giá nhất mà cô có.
Linh nhắm mắt lại, hình dung về tương lai. Một cuộc sống đại học hoàn toàn mới, những người bạn mới, những bài học mới, và một môi trường hoàn toàn khác biệt. Nỗi lo lắng về sự thay đổi, về việc phải đối mặt với những điều không quen thuộc, vẫn còn đó. Nhưng cô cũng cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Cô mở mắt ra, nhìn chiếc vòng tay lấp lánh dưới ánh trăng. "Tình yêu của chúng ta sẽ là kim chỉ nam," cô tự nhủ. Gia đình là điểm tựa vững chắc, còn Long là động lực lớn nhất để cô mạnh mẽ đối mặt với mọi thứ. Cô sẽ không để nỗi sợ hãi chiếm lấy mình. Cô sẽ học cách tự lập, học cách kiên cường, và học cách tin tưởng vào tình yêu mà cô và Long đã vun đắp. Cô biết, Lễ bế giảng sắp tới sẽ là một cột mốc quan trọng, nơi họ sẽ chính thức khép lại một chương của tuổi trẻ, và mở ra một chương mới đầy hứa hẹn. Lời hẹn ước thanh xuân của họ sẽ được khẳng định một cách mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Trong khoảnh khắc tĩnh lặng của đêm khuya, cả Long và Linh đều cảm nhận được một sự kết nối mạnh mẽ, vượt qua cả không gian và thời gian. Họ biết, dù phía trước là những thử thách không nhỏ, nhưng với tình yêu làm kim chỉ nam, với những kỷ niệm làm hành trang, và với sự ủng hộ vững chắc từ gia đình, họ sẽ cùng nhau vượt qua. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu trong trẻo và bền chặt của họ, một tình yêu hứa hẹn sẽ nở rộ và mạnh mẽ hơn nữa trong hành trình trưởng thành sắp tới. Cả hai cùng có một khoảnh khắc yên bình, tĩnh lặng, chuẩn bị tâm lý cho những ngày sắp tới, cho những cuộc chia ly và những khởi đầu mới, với một trái tim tràn đầy hy vọng và niềm tin vào lời hẹn ước thanh xuân.