Rực rỡ thanh xuân
Chương 497

Lời Hẹn Ước Dưới Màn Đêm Hạ Long

3918 từ
Mục tiêu: Khắc họa buổi hẹn hò cuối cùng, sâu lắng và đầy ý nghĩa của Long và Linh tại Hạ Long, đêm trước ngày lên đường.,Làm sâu sắc thêm lời hẹn ước thanh xuân của Long và Linh, khẳng định sự kiên định trong tình yêu và niềm tin vào tương lai chung dù phải đối mặt với sự chia xa.,Nhấn mạnh sự trưởng thành của cả hai nhân vật trong cách đối diện với thử thách của tình yêu xa và cuộc sống đại học.,Sử dụng bối cảnh Hạ Long về đêm để tăng thêm vẻ lãng mạn, hoài niệm và sự thiêng liêng cho lời hẹn ước.,Tạo tiền đề cảm xúc mạnh mẽ cho sự kiện chia ly tại sân ga/sân bay ở Chương 498.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh
Mood: Lãng mạn, sâu lắng, hoài niệm, có chút buồn nhưng tràn đầy hy vọng và sự kiên định.
Kết chương: [object Object]

Đêm buông xuống trên thành phố biển, mang theo một làn gió mát rượi xua đi cái nóng oi ả của ngày hè. Dù vậy, trong lòng Long và Linh, không khí có vẻ còn nồng đượm hơn, chất chứa cả nỗi niềm bâng khuâng lẫn những hứa hẹn ngọt ngào. Long vẫn còn cảm nhận rõ sự tĩnh lặng của căn phòng mình vài giờ trước, nơi cậu đã thì thầm lời hứa với chiếc bút chì khắc tên của họ, một lời hứa sẽ mang Linh theo trong hành trang cuộc đời. Giờ đây, cậu đang trên đường đến điểm hẹn, từng bước chân như hòa vào nhịp đập hối hả của thành phố, nhưng tâm trí lại bồng bềnh như những con sóng đang vỗ về bờ cát Hạ Long.

Cùng lúc đó, Linh cũng rời khỏi nhà, cảm giác bồi hồi vẫn còn vương vấn từ những lời dặn dò của mẹ và bà ngoại. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô như một lời nhắc nhở không ngừng về tình yêu và sự tin tưởng. Cô biết, đêm nay sẽ là một đêm đặc biệt, một đêm cất giữ những khoảnh khắc cuối cùng của tuổi học trò, những giây phút thiêng liêng trước ngưỡng cửa của một cuộc sống hoàn toàn mới. Nỗi lo lắng về sự chia xa vẫn lảng vảng đâu đó trong tâm trí, nhưng nụ cười vẫn nở trên môi cô, bởi cô tin vào tình yêu, tin vào Long.

***

Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng về đêm rực rỡ như một dải lụa thêu kim tuyến, giăng mắc khắp các con phố nhỏ. Hàng trăm chiếc đèn lồng với đủ hình dáng, màu sắc – từ đèn lồng tròn truyền thống đến đèn lồng hình hoa sen, hình cá – treo lủng lẳng trên cao, lung linh phản chiếu ánh sáng xuống mặt đường. Chúng tạo nên một không gian huyền ảo, ấm cúng, mời gọi bước chân của bao du khách và người dân địa phương. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng gọi món í ới của những cô bán hàng, tiếng lách cách của đũa bát va vào nhau, và cả tiếng nhạc nhẹ du dương từ một quán cà phê nhỏ nào đó, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng sống động của đêm Hạ Long. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi lẩu nghi ngút khói, mùi hải sản tươi rói được chế biến tại chỗ, quyện với hương trà sữa ngọt ngào và vô vàn món ăn vặt khác, cứ thế lan tỏa khắp không gian, kích thích mọi giác quan.

Long và Linh hẹn nhau tại một quán ăn quen thuộc, nơi họ thường ghé đến sau những buổi học thêm hay những buổi đi chơi cuối tuần. Cậu đã đến trước, chọn một chiếc bàn nhỏ nép mình vào góc khuất, vừa đủ riêng tư giữa không khí nhộn nhịp. Khi Linh xuất hiện, mái tóc dài óng ả buông xõa trên bờ vai, chiếc váy trắng tinh khôi khiến cô nổi bật giữa dòng người, Long cảm thấy tim mình hẫng đi một nhịp. Nụ cười của cô rạng rỡ như ánh đèn lồng, xóa tan mọi lo âu trong lòng cậu.

“Linh, cậu đến rồi,” Long đứng dậy, kéo ghế cho cô. Giọng cậu trầm ấm, chứa đựng sự dịu dàng mà chỉ dành riêng cho cô.

Linh mỉm cười, ngồi xuống đối diện cậu. “Tớ xin lỗi, mẹ tớ cứ dặn dò mãi.” Cô khẽ thở dài, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ lấp lánh. “Cậu đợi lâu không?”

“Không sao, tớ cũng vừa đến thôi.” Long lắc đầu, ánh mắt không rời khỏi cô. Cậu gọi món mà hai đứa vẫn thường ăn: một đĩa nem chua nướng, vài xiên thịt nướng và hai ly trà sữa trân châu đường đen. Khi người phục vụ rời đi, không gian giữa họ như lắng đọng lại, dù xung quanh vẫn ồn ào náo nhiệt.

“Cậu thấy thế nào?” Long hỏi, giọng cậu hơi trùng xuống. “Ngày mai là…”

Linh hiểu ý cậu. “Hơi… bồn chồn một chút,” cô thú nhận, khẽ mân mê vành ly nước. “Háo hức vì sắp được khám phá một thế giới mới, nhưng cũng lo lắng vì mọi thứ đều xa lạ. Rồi còn… còn xa cậu nữa.” Giọng cô nhỏ dần ở cuối câu.

Long đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay cô dưới gầm bàn. Bàn tay Linh mát lạnh, mềm mại, nhưng Long cảm nhận được một chút run rẩy từ những ngón tay cô. Cậu khẽ siết chặt, như một lời động viên không cần nói thành lời. “Tớ cũng vậy,” cậu nói, “cảm giác thật khó tả. Nhưng tớ nghĩ, chúng ta đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi, đúng không?”

Linh gật đầu. “Đúng vậy. Từ khi chúng ta cùng nhau đặt mục tiêu vào trường đại học mơ ước, chúng ta đã biết sẽ có ngày này.” Cô ngước nhìn cậu, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh đèn lồng rực rỡ. “Nhưng biết là một chuyện, đối mặt lại là chuyện khác.”

“Cậu còn nhớ lần đầu tiên chúng ta đến đây không?” Long cố gắng lái câu chuyện sang hướng khác, để xoa dịu nỗi lo lắng trong lòng cô. “Hồi đó, cậu còn ngạc nhiên vì Hạ Long có một nơi ăn uống náo nhiệt thế này.”

Linh bật cười khúc khích. “Tất nhiên là tớ nhớ chứ! Cậu còn bảo tớ là ‘thổ địa’ mà không biết những nơi này. Rồi cậu dắt tớ đi ăn đủ thứ, từ bánh bột lọc cho đến chè bưởi.” Cô nhớ lại, nụ cười càng rạng rỡ hơn. “Đó là lần đầu tiên chúng ta đi chơi riêng, sau buổi học nhóm ở nhà tớ. Tớ còn nhớ hôm đó tớ ngại lắm, cứ cúi gằm mặt xuống.”

“Vậy mà giờ đây, cậu lại là người dẫn tớ đi khám phá mọi ngóc ngách của Hạ Long,” Long trêu chọc, giọng cậu pha chút hóm hỉnh. “Những kỷ niệm ở đây, ở quán này, thật sự rất đặc biệt. Mỗi món ăn, mỗi góc phố đều gắn liền với một câu chuyện của chúng ta.”

Họ cùng nhau ôn lại những kỷ niệm. Từ lần đầu tiên Long kiên nhẫn giảng bài Toán khó cho Linh dưới ánh đèn đường mờ ảo, đến những buổi chiều hai đứa cùng ngồi trên bờ biển ngắm hoàng hôn, chia sẻ những ước mơ và nỗi sợ hãi. Mỗi câu chuyện được kể lại, mỗi chi tiết nhỏ nhặt được gợi nhớ, đều khiến trái tim họ thêm ấm áp, thêm gắn kết. Mùi thơm của nem nướng, vị ngọt của trà sữa trân châu, tất cả dường như đều mang theo hương vị của ký ức, của tình yêu đầu đời.

Long gắp một miếng nem nướng vàng ruộm, đặt vào bát của Linh. “Cậu ăn nhiều vào, phải giữ sức khỏe để còn chiến đấu với cuộc sống đại học chứ.”

Linh nhìn miếng nem, rồi nhìn cậu, ánh mắt đầy trìu mến. “Cảm ơn cậu.” Cô khẽ cắn một miếng, vị chua ngọt, giòn tan lan tỏa trong miệng, nhưng hương vị quen thuộc ấy giờ đây lại mang theo một chút gì đó bùi ngùi. “Long này,” cô nói, “tớ sẽ nhớ Hạ Long lắm. Nhớ những buổi sáng đạp xe đến trường, nhớ tiếng sóng biển, nhớ cả những con đường quen thuộc này nữa.”

Long siết nhẹ tay cô một lần nữa. “Tớ cũng vậy. Nhưng Hạ Long sẽ mãi ở đây, đợi chúng ta trở về. Và những kỷ niệm của chúng ta cũng vậy, sẽ mãi ở lại trong tim.” Cậu nhìn sâu vào đôi mắt cô, ánh mắt hổ phách ấm áp và kiên định. “Dù chúng ta có đi đâu, làm gì, những năm tháng thanh xuân rực rỡ này sẽ mãi là một phần của chúng ta, là nền tảng cho những gì chúng ta sẽ xây dựng trong tương lai.”

Linh gật đầu, môi cô mỉm cười. Nụ cười ấy vẫn rạng rỡ, nhưng trong đôi mắt cô ánh lên một nỗi buồn khó tả. Cô biết, lời Long nói là thật. Hạ Long và những kỷ niệm sẽ mãi ở đó. Nhưng cảm giác về một chương sách sắp khép lại, về một sự chia xa không thể tránh khỏi, vẫn khiến trái tim cô se lại. Tuy nhiên, sự hiện diện của Long, sự ấm áp từ bàn tay cậu, đã xoa dịu đi phần nào những lo lắng ấy. Cô tin rằng, dù có phải đối mặt với thử thách nào, họ cũng sẽ cùng nhau vượt qua.

***

Sau bữa tối, không ai trong số họ muốn về nhà ngay. Dường như cả hai đều muốn kéo dài thêm từng giây phút được ở bên nhau, trước khi khoảng cách địa lý trở thành một bức tường vô hình. Họ quyết định đi dạo, để những bước chân lang thang trên các con phố quen thuộc. Chẳng mấy chốc, họ đã dừng lại trên Cầu vượt bộ hành, một địa điểm không quá xa lạ, nơi thường ngày họ vẫn đi qua trên đường đến trường. Nhưng đêm nay, dưới ánh đèn thành phố lung linh và bầu trời đêm thăm thẳm, cây cầu dường như trở nên khác lạ, mang một vẻ đẹp lãng mạn và đầy suy tư.

Gió đêm thổi lồng lộng, mang theo hơi ẩm mặn mà của biển cả và chút hương khói bụi từ những phương tiện vẫn còn hối hả lưu thông bên dưới. Từ trên cao, thành phố Hạ Long hiện ra như một tấm thảm dệt kim tuyến, với hàng ngàn ánh đèn đủ màu sắc lấp lánh như những viên kim cương trải dài vô tận. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng còi xe inh ỏi, tất cả đều trở nên nhỏ bé, mờ nhạt khi họ đứng giữa không gian rộng lớn này. Mùi khói bụi đôi khi quyện với mùi hoa sữa thoảng nhẹ từ công viên gần đó, tạo nên một sự pha trộn hương vị đặc trưng của đêm thành phố.

Linh khẽ rùng mình trước làn gió lùa qua. Long tinh ý nhận ra, cậu lập tức vòng tay ôm lấy cô, kéo cô sát vào lòng mình. Bờ vai rộng, ấm áp của Long là nơi cô luôn tìm thấy sự bình yên. Linh tựa đầu vào vai cậu, khẽ thở dài một tiếng, cảm nhận nhịp đập mạnh mẽ từ trái tim Long.

“Lạnh không?” Long hỏi, giọng cậu trầm ấm, như một lời thì thầm bên tai cô. Cậu vuốt nhẹ mái tóc cô, cảm nhận sự mềm mại, mượt mà của nó bay trong gió.

“Không,” Linh lí nhí đáp, “ấm lắm.” Cô nhắm mắt lại, cố gắng ghi nhớ từng khoảnh khắc này, từng cảm giác này. “Tớ sẽ nhớ cái cảm giác này lắm, Long ạ. Nhớ cái cảm giác được cậu ôm, được tựa vào vai cậu, giữa một thành phố quen thuộc nhưng lại sắp trở nên xa lạ.”

Long siết chặt vòng tay hơn. Cậu hiểu cảm giác của Linh. Bản thân cậu cũng đang trải qua những cung bậc cảm xúc tương tự. Nỗi buồn chia xa, sự lo lắng về khoảng cách, về những thay đổi sắp tới, tất cả đều hiện hữu. Nhưng hơn hết, là một niềm hy vọng mãnh liệt, một sự kiên định vào tình yêu mà họ đã cùng nhau vun đắp.

“Cậu sẽ nhớ điều gì nhất khi xa Hạ Long?” Linh hỏi, giọng cô hơi khàn đi vì gió.

Long im lặng một lát, suy nghĩ. “Tớ sẽ nhớ tiếng sóng biển mỗi sáng, nhớ những con đường quen thuộc mỗi khi đạp xe đến trường. Nhớ những buổi học nhóm cùng tụi mình, nhớ cả tiếng trống trường vang vọng nữa. Nhưng hơn hết,” cậu khẽ xoay người cô lại, để cô đối diện với cậu, “tớ sẽ nhớ cậu. Nhớ nụ cười của cậu, nhớ ánh mắt lấp lánh của cậu, nhớ giọng nói trong trẻo của cậu.”

Linh cảm thấy trái tim mình rung lên. Những lời Long nói chân thành, mộc mạc nhưng lại có sức mạnh xoa dịu đến lạ kỳ. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt góc cạnh của cậu. “Tớ cũng sẽ nhớ cậu rất nhiều. Nhớ sự trầm tĩnh của cậu, nhớ cách cậu kiên nhẫn giảng bài cho tớ, nhớ cách cậu luôn xuất hiện mỗi khi tớ cần.” Một giọt nước mắt khẽ lăn trên má cô, nhưng nó không phải là giọt nước mắt buồn bã, mà là giọt nước mắt của sự xúc động và biết ơn.

Long dùng ngón cái lau nhẹ giọt nước mắt ấy. “Đừng khóc, cô bé của tớ. Đây không phải là kết thúc, mà là một khởi đầu mới. Một khởi đầu của hành trình trưởng thành, của những cơ hội mới. Cậu phải mạnh mẽ lên, phải tự lập, phải khám phá thế giới này. Tớ tin cậu sẽ làm được.”

Linh gật đầu. “Tớ cũng tin là mình sẽ làm được, vì tớ biết luôn có cậu ở phía sau, luôn ủng hộ tớ.” Cô nhìn xuống dòng xe cộ hối hả phía dưới, rồi lại ngước lên bầu trời đêm. “Cuộc sống đại học sẽ rất khác, đúng không?”

“Sẽ khác lắm,” Long thừa nhận. “Sẽ có những thử thách, những khó khăn mà chúng ta chưa từng đối mặt. Nhưng cũng sẽ có những điều thú vị, những bài học quý giá. Quan trọng là chúng ta sẽ học được cách tự lo cho bản thân, học cách trưởng thành. Và quan trọng hơn cả, là chúng ta sẽ học được cách duy trì tình yêu này, dù khoảng cách có xa đến đâu.”

Linh khẽ siết chặt tay Long. “Tớ sẽ cố gắng hết sức. Tớ sẽ học thật giỏi, sẽ khám phá thật nhiều điều mới, để khi chúng ta gặp lại, tớ có thể kể cho cậu nghe đủ thứ chuyện.”

Long mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng lại vô cùng ấm áp, khiến khuôn mặt cậu bừng sáng dưới ánh đèn đường. “Tớ cũng vậy. Tớ sẽ là chỗ dựa vững chắc cho cậu, là người luôn lắng nghe những câu chuyện của cậu. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, cậu hãy nhớ rằng tớ sẽ luôn ở đây, chờ đợi cậu, và yêu thương cậu.”

Họ im lặng một lúc, cùng ngắm nhìn dòng xe cộ hối hả, cảm nhận sự yên bình lạ thường trong vòng tay nhau. Gió đêm vẫn thổi, mang theo những lời hứa thầm kín, những lời động viên chân thành. Trong khoảnh khắc đó, mọi lo lắng dường như tan biến, chỉ còn lại sự gắn kết mãnh liệt giữa hai trái tim đang cùng chung một nhịp đập. Cầu vượt bộ hành, nơi chứng kiến bao bước chân vội vã, đêm nay lại trở thành nhân chứng cho một lời hẹn ước lặng thầm, bền chặt giữa Long và Linh.

***

Trong lúc này, Long nhận thấy một địa điểm đặc biệt vẫn chưa được ghé thăm, một nơi cất giấu những kỷ niệm thầm kín và sự bình yên mà chỉ hai đứa mới biết. “Chúng ta đi đâu đó nữa nhé?” cậu hỏi, giọng cậu mang chút bí ẩn.

Linh ngạc nhiên nhìn cậu. “Đi đâu vậy?”

Long mỉm cười, siết nhẹ tay cô. “Một nơi mà chúng ta vẫn thường đến khi muốn tìm sự bình yên. Một nơi mà chúng ta có thể ngắm trọn vẹn bầu trời đêm Hạ Long.”

Không cần Long phải nói thêm, Linh đã hiểu ý cậu. Cô gật đầu, ánh mắt lấp lánh niềm mong đợi. Khu Sân Thượng Cũ, một góc nhỏ đã bị lãng quên của một tòa nhà bỏ hoang, nơi không mấy ai biết đến, trừ Long và Linh.

Họ rời khỏi Cầu vượt bộ hành, bước chân như thôi thúc, băng qua vài con phố nhỏ rồi men theo một con hẻm tối tăm. Khi leo lên những bậc thang rêu phong, cũ kỹ, mùi không khí trên cao, mùi rêu phong ẩm ướt sau mưa và mùi kim loại han gỉ từ lan can cũ kỹ bắt đầu ùa vào khứu giác. Tiếng gió rít qua các khe hở, tiếng xe cộ từ xa vọng lên một cách mơ hồ, tất cả tạo nên một không gian vừa hoang dại, vừa lãng mạn. Cuối cùng, họ đặt chân lên Khu Sân Thượng Cũ, một không gian rộng lớn với nền bê tông loang lổ, vài vết nứt chằng chịt và những mảng tường graffiti nghệ thuật đã phai màu theo thời gian. Lan can sắt cũ kỹ, rỉ sét, nhưng lại mang đến một cảm giác vững chãi, như một người bạn cũ âm thầm chứng kiến bao câu chuyện.

Từ đây, toàn cảnh thành phố Hạ Long về đêm hiện ra trước mắt họ, lấp lánh và huyền ảo hơn bao giờ hết. Hàng ngàn ánh đèn điện trải dài đến tận chân trời, như những vì sao rơi xuống mặt đất. Và trên đầu họ, bầu trời đêm trong vắt, lấp lánh vô vàn vì sao, mỗi vì sao như một viên kim cương được gắn lên tấm rèm nhung đen tuyền. Gió trên cao thổi mạnh hơn, vuốt ve mái tóc Linh, khẽ làm bay tà váy trắng của cô. Cảm giác tự do, phóng khoáng len lỏi vào từng tế bào, xua tan mọi gánh nặng.

Long và Linh đứng sát bên nhau, cùng ngước nhìn bầu trời đầy sao. Sự tĩnh lặng bao trùm lấy họ, chỉ còn tiếng gió thì thầm những câu chuyện không tên. Long khẽ hắng giọng, phá vỡ sự im lặng. Giọng cậu trầm ấm, vang vọng trong không gian rộng lớn: “Linh này…”

Linh quay sang nhìn cậu, đôi mắt cô phản chiếu ánh sao lấp lánh.

Long hít một hơi thật sâu, ánh mắt cậu kiên định, chân thành. “Tớ biết, chặng đường sắp tới sẽ rất khó khăn. Khoảng cách địa lý, những áp lực từ cuộc sống đại học, rồi cả những cám dỗ nữa… Nhưng tớ muốn cậu biết một điều. Dù có chuyện gì xảy ra, dù có bao nhiêu thử thách, tớ sẽ luôn yêu thương cậu, tin tưởng cậu, và chờ đợi cậu.” Cậu khẽ đặt tay lên má cô, ngón tay cái vuốt nhẹ. “Tớ hứa, lời hứa của chúng ta dưới bầu trời Hạ Long này sẽ mãi vẹn nguyên. Tớ sẽ không bao giờ buông tay cậu.”

Linh cảm thấy tim mình như vỡ òa. Những lời Long nói không hoa mỹ, không cầu kỳ, nhưng lại là những lời chân thành nhất, chạm sâu vào trái tim cô. Nước mắt cô trào ra, nhưng là những giọt nước mắt hạnh phúc, của sự tin tưởng tuyệt đối. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Long đang đặt trên má mình.

“Tớ cũng tin tưởng cậu, Long,” Linh nói, giọng cô nghẹn ngào nhưng tràn đầy sức sống. “Tớ tin vào tình yêu của chúng ta. Tớ biết, tớ sẽ nhớ cậu rất nhiều, sẽ có những lúc yếu lòng. Nhưng tớ sẽ luôn nhớ lời hứa này, nhớ bầu trời Hạ Long này, và nhớ ánh mắt của cậu đêm nay.” Cô nhìn thẳng vào đôi mắt cậu, ánh mắt hổ phách sâu thẳm. “Tớ hứa, tớ sẽ mạnh mẽ, sẽ kiên cường, sẽ không để cậu phải thất vọng. Tớ sẽ luôn giữ gìn tình yêu này, cho đến ngày chúng ta đoàn tụ.”

Họ cùng hình dung về tương lai. Những cuộc điện thoại đêm khuya, những tin nhắn động viên, những chuyến xe khách xuyên đêm để được gặp nhau dù chỉ là vài giờ đồng hồ. Rồi những buổi gặp gỡ hiếm hoi, những cái ôm thật chặt, những nụ hôn vội vàng. Và cuối cùng, là ngày họ sẽ cùng nhau đứng vững trên đôi chân của mình, cùng nhau xây dựng một tổ ấm, một tương lai mà họ đã vẽ nên từ những ngày còn là học sinh cấp ba.

Long khẽ mỉm cười, một nụ cười mãn nguyện. Cậu từ từ rút tay khỏi má cô, rồi nhẹ nhàng kéo chiếc vòng tay may mắn mà Linh đã đeo từ lâu. Chiếc vòng tay với những hạt gỗ nhỏ và sợi chỉ đỏ, một món quà mà Long đã tặng cô từ những ngày đầu yêu nhau. Cậu cởi nó ra, rồi cẩn thận đeo lại vào cổ tay Linh, như một nghi thức thiêng liêng.

“Chiếc vòng tay này,” Long nói, “sẽ là lời nhắc nhở. Nhắc nhở cậu về tớ, về tình yêu của chúng ta. Nó sẽ mang lại may mắn, và sẽ giữ cho cậu luôn bình an, luôn tin tưởng vào ngày chúng ta sẽ trở về bên nhau.”

Linh nhìn chiếc vòng tay trên cổ tay mình, cảm nhận sự mát lạnh của những hạt gỗ và sự ấm áp từ bàn tay Long. Cô gật đầu, không nói nên lời. Chiếc vòng tay này, cùng với cây bút chì của Long, là những vật kỷ niệm quý giá nhất, những biểu tượng cho lời hẹn ước thanh xuân của họ.

Họ nắm chặt tay nhau, cùng ngước nhìn bầu trời đầy sao. Hàng triệu vì sao lấp lánh như đang chúc phúc cho tình yêu của họ. Gió vẫn thổi mạnh, nhưng không còn cảm giác lạnh lẽo, mà thay vào đó là sự bao bọc, nâng niu. Trong khoảnh khắc thiêng liêng ấy, Long và Linh trao nhau một nụ hôn sâu. Nụ hôn không chỉ là của tình yêu, mà còn là nụ hôn của lời hẹn ước, của niềm tin, và của hy vọng. Nó mang theo vị mặn của gió biển, vị ngọt của tình yêu đầu đời, và cả chút bùi ngùi của sự chia xa sắp tới.

Nụ hôn kéo dài, như muốn lưu giữ mãi mãi hương vị của tuổi thanh xuân, của Hạ Long, và của nhau. Khi đôi môi rời nhau, ánh mắt họ vẫn không rời. Trong đôi mắt Linh, Long thấy cả một bầu trời sao, và trong đôi mắt Long, Linh thấy một biển cả bao la của tình yêu. Họ biết, đây chỉ là một khởi đầu, một chương mới trong câu chuyện tình yêu của họ. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, sẽ mãi là chứng nhân cho tình yêu trong trẻo và bền chặt của họ, một tình yêu hứa hẹn sẽ nở rộ và mạnh mẽ hơn nữa trong hành trình trưởng thành sắp tới. Dù phía trước là những thử thách không nhỏ, nhưng với tình yêu làm kim chỉ nam, với những kỷ niệm làm hành trang, và với sự ủng hộ vững chắc từ gia đình, họ sẽ cùng nhau vượt qua. Lời hẹn ước dưới màn đêm Hạ Long đã được khắc sâu vào trái tim họ, như một ngọn hải đăng sẽ dẫn lối cho họ trong hành trình khám phá thế giới đại học đầy rộng lớn, một lời hứa cho một tương lai tươi sáng và bền vững.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ