Gió biển đêm qua đã mang theo hơi lạnh của những lời hẹn ước thì sáng nay, ánh nắng Hạ Long lại trải vàng rực rỡ, như muốn sưởi ấm những trái tim đang chất chứa bao cảm xúc phức tạp. Long thức dậy khi trời còn tờ mờ sáng, cảm nhận rõ rệt sự trống rỗng trong lồng ngực. Đêm qua, cậu và Linh đã trao nhau tất cả những gì họ có thể, những lời hứa, những cái chạm, những nụ hôn, như muốn nén chặt cả một trời yêu thương vào khoảnh khắc ngắn ngủi. Giờ đây, khoảnh khắc chia xa ấy đã cận kề.
Long không ăn được nhiều bữa sáng, dù mẹ cậu, cô Thu Hà, đã chuẩn bị đủ món ngon. Cậu chỉ gật đầu, cố gắng nuốt xuống từng muỗng cơm, trong khi ánh mắt liên tục đảo quanh, tìm kiếm sự an ủi từ bố cậu, chú Văn Hùng, và em gái Hoàng Anh. Bố cậu vẫn trầm tĩnh như mọi khi, nhưng ánh mắt ông nhìn cậu chứa đựng sự tin tưởng và một chút lo lắng khó tả. Mẹ cậu thì cứ liên tục dặn dò, tay bà không ngừng vuốt ve lưng cậu, như muốn truyền cho cậu hơi ấm cuối cùng trước khi cậu phải tự đối mặt với thế giới rộng lớn. Hoàng Anh, cô bé tóc tết bím đáng yêu thường ngày, hôm nay cũng im lặng lạ thường, thỉnh thoảng lại đưa mắt nhìn anh trai, cái bĩu môi nhỏ nhắn của cô bé đã nói lên tất cả nỗi buồn không muốn chia xa. “Anh Long có bí mật gì với chị Linh phải không?” – câu nói bâng quơ của em gái đêm qua chợt hiện về, khiến Long khẽ mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa bao điều.
Chiếc vali màu xanh sẫm, nặng trịch những ước mơ và hoài bão, được Long tự tay kéo ra cửa. Bầu trời Hạ Long hôm nay trong xanh đến lạ, không một gợn mây, nhưng trong lòng cậu lại là một thứ cảm xúc đan xen, vừa trong trẻo, vừa nặng trĩu. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi không khí trong lành của thành phố biển thân thuộc lần cuối. Tiếng còi xe taxi vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của Long.
Tại bến xe buýt liên tỉnh, không khí đã náo nhiệt từ sớm. Tiếng loa phát thanh thông báo các chuyến xe liên tục vang vọng, lẫn vào đó là tiếng động cơ xe buýt nổ ù ù, tiếng bánh xe vali kéo lạch cạch trên nền gạch, và vô vàn những cuộc trò chuyện xôn xao của hành khách. Một mùi hương đặc trưng của bến xe – hỗn hợp của dầu diesel, bụi đường, và mùi đồ ăn nhanh từ những quán cóc ven đường – phả vào mũi Long khi cậu bước vào. Mặc dù là sáng sớm, nhưng ánh nắng đã bắt đầu lên cao, trải vàng khắp sân. Long nheo mắt tìm kiếm giữa đám đông.
Và rồi, cậu thấy cô ấy.
Ngọc Linh đứng đó, làn da trắng hồng của cô nổi bật giữa dòng người hối hả. Mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, nhưng vài sợi tóc con vẫn tinh nghịch rủ xuống, ôm lấy khuôn mặt thanh tú. Đôi mắt to tròn long lanh của cô ánh lên vẻ buồn bã, nhưng nụ cười cô dành cho cậu vẫn rạng rỡ như ánh nắng ban mai. Bên cạnh Linh là bố mẹ cô, chú Quang Minh và cô Thanh Hương, cùng nhóm bạn thân thiết: Hùng béo, Thảo Mai và Thanh Lan. Mẹ Linh, cô Thanh Hương, với nụ cười ấm áp quen thuộc, đang nhẹ nhàng vỗ vai con gái. Bố Linh, chú Quang Minh, đứng cạnh đó với vẻ mặt trầm tư, ánh mắt ông lướt qua Long, rồi dừng lại trên Linh, như muốn ghi nhớ khoảnh khắc này.
“Mọi người đến sớm vậy?” Long cất tiếng, cố gắng che giấu sự nghẹn ngào trong giọng nói. Cậu kéo chiếc vali lại gần nhóm bạn.
Hùng béo, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, cố gắng duy trì sự lạc quan thường thấy, nhưng khóe môi cậu ấy vẫn hơi trĩu xuống. “Chứ sao, tiễn ông bạn chí cốt mà, phải đến sớm 'xí chỗ' chứ!” Cậu ta cười gượng, rồi vỗ mạnh vào vai Long, một cái vỗ vừa động viên vừa chứa đựng nỗi niềm chia xa. “Nhớ giữ liên lạc đấy, đừng có lên thành phố rồi quên tụi tao nhé, đồ mất nết!”
Thảo Mai, cô bạn nhỏ nhắn với mái tóc dài tết gọn gàng, đeo kính cận, ánh mắt thông minh ẩn chứa nỗi buồn. Cô ấy khẽ gật đầu với Long, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn: “Cậu đi đường cẩn thận. Nhớ giữ gìn sức khỏe. Có gì khó khăn cứ chia sẻ với tụi tớ.” Lan, cô bạn tóc ngắn năng động, trông có vẻ cứng rắn hơn, nhưng đôi mắt sắc sảo của cô ấy cũng ánh lên vẻ lo lắng. “Tự lập tốt vào đấy nhé, Long. Đừng để Linh phải lo.”
Long gật đầu với từng người bạn, cảm nhận sự ấm áp lan tỏa trong lòng. Tình bạn của họ, được hun đúc từ những năm tháng tuổi học trò, giờ đây trở thành điểm tựa vững chắc cho cậu. Cậu ôm từng người bạn, cái ôm thật chặt, như muốn lưu giữ hơi ấm của họ. Khi đến lượt Linh, cô không nói gì, chỉ lặng lẽ ôm chặt lấy cậu. Khuôn mặt cô vùi vào vai cậu, bờ vai cậu rộng lớn và quen thuộc, mang đến cho cô cảm giác an toàn. “Đi đường cẩn thận nhé, nhớ giữ liên lạc thường xuyên,” Linh thì thầm, giọng cô nghẹn lại, hơi thở ấm nóng phả vào cổ cậu.
Cậu siết chặt cô hơn nữa, như muốn thời gian ngừng lại. Mùi hương dịu nhẹ từ tóc cô, mùi hương quen thuộc của những buổi chiều tan trường, của những đêm học bài muộn, của những lần sánh bước bên nhau dưới ánh hoàng hôn Hạ Long, giờ đây thấm đẫm vào tâm trí cậu, như một lời từ biệt không nói. Cậu cảm nhận được nhịp tim cô đập thình thịch trong lồng ngực, hòa cùng nhịp đập của chính mình. Sự vắng mặt của cô, chỉ mới là suy nghĩ, đã khiến lòng cậu quặn thắt. Long biết, thử thách lớn nhất không phải là quãng đường xa, mà là sự trống vắng khi không có cô kề bên. Cậu cố gắng nén chặt nỗi buồn, hít một hơi thật sâu, rồi buông cô ra, nhưng bàn tay vẫn lưu luyến nắm lấy tay cô.
Sau những cái ôm chia tay với gia đình và nhóm bạn, Long và Linh tìm một góc vắng vẻ hơn, nép mình vào một cột bê tông lớn giữa sảnh chờ. Tiếng ồn ào của bến xe dường như dịu đi đôi chút ở nơi đây, tạo nên một không gian riêng tư hiếm hoi cho hai người. Ánh nắng sáng muộn vẫn rọi xuống, nhưng không còn gay gắt như khi mới đến, mà trở nên dịu hơn, như một sự an ủi.
Long và Linh đứng đối diện nhau, ánh mắt khóa chặt. Trong đôi mắt hổ phách của Long, Linh thấy sự kiên định pha lẫn nỗi buồn sâu thẳm. Trong đôi mắt to tròn của Linh, Long thấy nước mắt chực trào, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là niềm tin mãnh liệt, không chút dao động. Cậu khẽ đưa tay lên, chạm vào gò má cô, ngón cái vuốt nhẹ.
“Anh biết, em sẽ rất buồn,” Long bắt đầu, giọng cậu trầm ấm, thì thầm như sợ làm vỡ tan bầu không khí mong manh. “Anh cũng vậy. Nhưng em phải mạnh mẽ, Linh à. Chúng ta đã hứa với nhau rồi. Anh sẽ không bao giờ quên lời hẹn ước của chúng ta. Dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, dù khoảng cách có xa đến mấy, em hãy luôn tin anh.” Cậu siết chặt tay cô, truyền đi hơi ấm và sự quyết tâm của mình. “Tình yêu của chúng ta được vun đắp từ những ngày tháng rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân, dưới bầu trời Hạ Long. Nó sẽ không dễ dàng bị lung lay bởi những thử thách phía trước.”
Linh gật đầu, cố gắng nén lại tiếng nấc nghẹn. Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má cô, nhưng cô không lau đi. Giọt nước mắt ấy như một lời khẳng định cho nỗi nhớ nhung, cho tình yêu mà cô dành cho cậu. Cô ngước nhìn Long, đôi môi mím chặt. “Em cũng vậy, Long. Em sẽ chờ anh. Em sẽ không bao giờ để anh thất vọng. Chúng ta sẽ cùng nhau xây dựng tương lai, đúng như những gì chúng ta đã mơ ước dưới màn đêm Hạ Long.” Giọng cô run run, nhưng mỗi từ cô nói ra đều chắc nịch, kiên định. “Em tin anh. Và em cũng tin vào tình yêu của chúng ta. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng nó sẽ đủ mạnh mẽ để chống chọi với mọi giông bão, đúng không anh?”
Long khẽ mỉm cười, nụ cười của sự thấu hiểu và an ủi. Cậu định nói thêm điều gì đó thì một giọng nói quen thuộc vang lên, cắt ngang khoảnh khắc riêng tư của họ.
“Long, Linh.”
Cả hai quay lại. Nguyễn Trọng Tùng đứng đó, không biết từ lúc nào. Cậu ta vẫn giữ phong thái lịch lãm, phong độ như mọi khi, mái tóc tạo kiểu sành điệu, nhưng ánh mắt sắc sảo thường ngày hôm nay lại ánh lên vẻ chín chắn và có phần trầm tư. Không còn là đối thủ cạnh tranh, Tùng bây giờ trông như một người bạn cũ, một người đã trưởng thành hơn rất nhiều.
Long và Linh hơi bất ngờ. Họ không nghĩ Tùng sẽ xuất hiện ở đây.
Tùng tiến lại gần, vẻ mặt chân thành. Cậu ta đưa mắt nhìn Long, rồi nhìn Linh, nở một nụ cười nhẹ. “Long, cậu đi đường bình an. Học hành tấn tới.” Rồi cậu ta quay sang Linh, ánh mắt dịu dàng hơn một chút. “Linh, cậu hãy giữ vững niềm tin của mình.” Tùng dừng lại một chút, như đang suy nghĩ điều gì đó, rồi tiếp tục, giọng nói dứt khoát nhưng không còn vẻ ngạo mạn. “Hai cậu… hãy giữ vững lời hứa của mình nhé. Tình yêu của tuổi thanh xuân không phải lúc nào cũng dễ dàng. Nhưng nếu hai cậu tin tưởng nhau, thì mọi thứ đều có thể vượt qua.” Cậu ta vỗ nhẹ vào vai Long, một cái vỗ mang ý nghĩa chúc phúc chứ không còn là sự cạnh tranh. “Chúc hai cậu mọi điều tốt đẹp nhất.”
Nói rồi, Tùng không nán lại lâu. Cậu ta gật đầu với cả hai, rồi nhanh chóng quay bước, hòa vào dòng người hối hả của bến xe, biến mất sau những cột bê tông. Sự xuất hiện của Tùng, dù ngắn ngủi, lại như một lời khẳng định nữa cho tình yêu của Long và Linh, một lời chúc phúc bất ngờ từ một người từng là đối thủ.
Long và Linh nhìn nhau, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn xúc động. Họ không ngờ Tùng lại đến tiễn, và những lời cậu ta nói lại chân thành đến vậy. Khoảnh khắc đó, mọi hiểu lầm, mọi ghen tuông vu vơ trong quá khứ dường như tan biến hết, chỉ còn lại sự trân trọng.
Long quay lại nhìn Linh. Cậu đưa tay lên, nhẹ nhàng vuốt những sợi tóc con lòa xòa trên trán cô, rồi ngón cái lướt qua giọt nước mắt vẫn còn đọng trên má. “Em thấy không? Mọi người đều tin vào chúng ta.”
Linh khẽ gật đầu, một nụ cười mỉm hiện lên trên môi cô, nụ cười của sự nhẹ nhõm và hạnh phúc. Cậu từ từ kéo chiếc vòng tay may mắn mà Linh vẫn đeo ra khỏi cổ tay cô. Chiếc vòng tay với những hạt gỗ nhỏ và sợi chỉ đỏ, món quà mà cậu đã tặng cô từ những ngày đầu yêu nhau, đã đồng hành cùng cô qua bao kỷ niệm. Long cẩn thận vuốt ve nó, như vuốt ve một báu vật, rồi một lần nữa, cậu đeo nó trở lại vào cổ tay Linh, siết nhẹ.
“Chiếc vòng tay này,” Long nói, giọng cậu đầy ý nghĩa. “Nó không chỉ là lời nhắc nhở về anh, về tình yêu của chúng ta. Nó còn là lời hứa rằng anh sẽ luôn bên cạnh em, dù ở bất cứ đâu. Nó sẽ mang lại may mắn, và sẽ giữ cho em luôn bình an, luôn tin tưởng vào ngày chúng ta sẽ trở về bên nhau. Giống như Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời của chúng ta, chiếc vòng này sẽ là biểu tượng cho tình yêu vĩnh cửu của chúng ta.”
Linh nhìn chiếc vòng tay lấp lánh trên cổ tay mình, cảm nhận sự mát lạnh của những hạt gỗ và sự ấm áp từ bàn tay Long. Cô đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chiếc vòng. Chiếc vòng này, cùng với cây bút chì của Long mà cô cất giữ trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17", là những vật kỷ niệm quý giá nhất, những biểu tượng cho lời hẹn ước thanh xuân của họ.
Cả hai nhìn sâu vào mắt nhau, không cần nói thêm bất cứ điều gì. Ánh mắt họ đã nói lên tất cả: sự tin tưởng tuyệt đối, nỗi nhớ nhung vô bờ, và niềm hy vọng mãnh liệt vào một tương lai chung. Long khẽ cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Linh, rồi trượt xuống môi cô. Nụ hôn ấy không cuồng nhiệt như đêm qua, mà nhẹ nhàng, sâu lắng, như một lời hứa thầm lặng, một lời từ biệt đầy trân trọng. Vị ngọt của tình yêu đầu đời hòa lẫn với vị mặn chát của nước mắt, tạo nên một dư vị khó quên.
Tiếng loa phát thanh lần nữa vang lên, cắt ngang khoảnh khắc thiêng liêng của họ, nhưng lần này, âm thanh ấy như một nhát dao cứa vào lòng. “Hành khách đi chuyến xe Hà Nội lúc 11 giờ 30 xin mời lên xe. Chuyến xe sẽ khởi hành sau mười phút nữa.”
Long giật mình. Thời gian đã đến. Cậu buông Linh ra, nhưng bàn tay vẫn lưu luyến nắm chặt tay cô. Trái tim cậu như bị bóp nghẹt, nhưng cậu biết mình phải mạnh mẽ. Cậu nhìn Linh, cố gắng nở một nụ cười thật tươi, thật kiên cường.
“Anh phải đi đây,” Long nói, giọng cậu khàn đặc, cố gắng giữ cho nước mắt không trào ra. Cậu ôm Linh thật chặt lần cuối cùng, cái ôm mang theo tất cả tình yêu, nỗi nhớ và lời hứa. Mùi hương của cô một lần nữa lấp đầy tâm trí cậu, cậu muốn ghi nhớ nó mãi mãi.
Linh cũng ôm chặt cậu, khuôn mặt cô vùi vào ngực cậu, những giọt nước mắt nóng hổi thấm ướt áo cậu. Cô không muốn buông ra, không muốn khoảnh khắc này kết thúc. “Anh đi cẩn thận nhé…” cô thì thầm, giọng nói vỡ òa trong tiếng nấc.
Long hít một hơi thật sâu, rồi từ từ buông Linh ra. Cậu đặt tay lên má cô, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt, ánh mắt cậu ánh lên sự lưu luyến vô bờ. “Em giữ gìn sức khỏe nhé! Anh yêu em!” Cậu nói to, như muốn khắc ghi lời nói ấy vào tâm trí cô, vào không gian bến xe ồn ào.
Rồi, không dám ngoảnh lại, Long quay bước. Cậu kéo chiếc vali của mình, từng bước chân nặng trĩu. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với nỗi buồn, với ham muốn quay lại ôm cô một lần nữa. Nhưng cậu biết, cậu phải đi. Cậu phải mạnh mẽ vì tương lai của cả hai.
Cậu leo lên bậc thang chiếc xe buýt màu xanh cũ kỹ, tìm một chỗ ngồi gần cửa sổ. Từ vị trí của mình, Long nhìn xuống. Linh vẫn đứng đó, ngay vị trí cậu vừa rời đi, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt xinh đẹp, nhưng cô vẫn cố gắng nở một nụ cười thật tươi. Nụ cười ấy vừa đau khổ, vừa kiên định, như một lời hứa không lời. Đôi mắt to tròn của cô nhìn thẳng vào cậu, ánh mắt đầy lưu luyến. Cô giơ tay lên, vẫy vẫy, những ngón tay thon dài run rẩy trong không khí.
Long đưa tay lên, vẫy lại. Cậu muốn hét lên thật to, muốn nói với cô rằng cậu sẽ nhớ cô biết chừng nào, rằng cậu yêu cô biết bao. Nhưng tất cả những gì cậu có thể làm là vẫy tay, và nhìn cô. Bố mẹ cậu, bố mẹ Linh, và cả nhóm bạn Hùng, Mai, Lan cũng đứng đó, vẫy tay tiễn biệt.
Tiếng động cơ xe buýt nổ lớn hơn, rồi chiếc xe từ từ lăn bánh. Khung cảnh bên ngoài cửa sổ bắt đầu chuyển động, chậm rãi, rồi nhanh dần. Long nhìn Linh, nhìn những người thân yêu của mình. Khuôn mặt cô dần nhỏ lại, rồi mờ dần trong tầm mắt. Cậu cố gắng khắc ghi hình ảnh cô vào tâm trí, từng đường nét, từng biểu cảm, như muốn lưu giữ mãi mãi.
“Anh cũng vậy! Em yêu anh!” Giọng Linh vang lên, dù đã bị tiếng động cơ át đi phần nào, nhưng Long vẫn cảm nhận được nó, như một tiếng vọng từ sâu thẳm trái tim cô.
Chiếc xe buýt tăng tốc, mang theo Long và những ước mơ, những lời hứa của tuổi thanh xuân. Cậu nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt dõi theo con đường phía sau, cho đến khi bóng dáng Linh và mọi người chỉ còn là những chấm nhỏ, rồi khuất hẳn sau khúc cua. Thành phố Hạ Long với những dãy núi đá vôi hùng vĩ, với làn nước biển xanh biếc, cũng dần lùi lại phía sau.
Linh vẫn đứng đó, ngay tại bến xe ồn ào và tấp nập, mặc cho dòng người hối hả lướt qua. Nước mắt cô vẫn chảy dài, nhưng trên môi cô vẫn nở một nụ cười kiên định. Cô ngước nhìn con đường mà chiếc xe vừa đi qua, trái tim cô như đang bay theo Long, bay về phía một tương lai không xác định. Chiếc vòng tay may mắn trên cổ tay cô lấp lánh dưới ánh nắng chói chang của buổi trưa Hạ Long, như một ngọn hải đăng nhỏ bé, nhắc nhở cô về lời hẹn ước, về tình yêu, và về niềm tin.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến sự khởi đầu của tình yêu họ, và giờ đây, nó cũng là chứng nhân cho khoảnh khắc chia xa này. Một chương mới đã mở ra trong câu chuyện tình yêu của Long và Linh, một chương đầy thử thách nhưng cũng tràn đầy hy vọng, nơi họ sẽ phải học cách yêu xa, học cách trưởng thành, và học cách giữ trọn lời hẹn ước thanh xuân, cho đến ngày họ có thể đoàn tụ, dưới bầu trời Hạ Long thân yêu.