Gió đêm vẫn rượi mát, mang theo hơi thở mặn mòi của biển cả và chút hương hoa sữa vấn vương, len lỏi qua từng ô cửa sổ của căn hộ tập thể cũ kỹ. Long, sau bữa cơm tối lặng lẽ với mẹ, trở về căn phòng quen thuộc. Ánh trăng rọi qua ô cửa, in bóng cây bàng già lên bức tường, như một bức tranh thủy mặc tĩnh lặng. Trong lòng cậu, một cảm giác ấm áp lạ lẫm đang lớn dần. Cậu biết, ngày hôm nay, với sự sắp xếp chỗ ngồi định mệnh ấy, một chương mới trong cuộc đời cậu đã thực sự mở ra. Những ánh mắt lén lút, những rung động tinh tế, những bối rối đầu đời... tất cả đang dệt nên một sợi dây liên kết vô hình, kéo cậu và Linh lại gần nhau hơn, trên những con đường mới của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, tựa như những con sóng bền bỉ vỗ vào bờ cát, khắc ghi dấu ấn mãi mãi. Cậu không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cậu biết, từ giờ trở đi, thế giới của cậu sẽ không còn chỉ có những con số và những công thức khô khan nữa.
***
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên của Hạ Long còn đang ngái ngủ, len lỏi qua tán lá cây cổ thụ trong sân trường, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương đã bắt đầu rộn ràng. Tiếng chuông báo hiệu giờ học điểm đúng tám giờ, vang vọng khắp các dãy hành lang, kéo theo tiếng bước chân vội vã của học sinh và tiếng cười nói xôn xao. Lớp 10A1, nằm ở tầng hai của dãy nhà mới, với những ô cửa sổ lớn nhìn ra sân trường, tràn ngập ánh sáng ban mai. Không khí trong lớp ngập tràn mùi phấn bảng, giấy sách mới và một chút hương hoa nhài thoang thoảng từ vườn trường.
Long ngồi thẳng lưng, ánh mắt hướng về phía bảng, nhưng tâm trí cậu lại trôi dạt đâu đó. Bên cạnh cậu, Ngọc Linh đang lật giở trang sách Toán, đôi mày thanh tú khẽ nhíu lại, biểu cảm rõ ràng của sự tập trung pha lẫn chút bối rối. Ánh nắng hắt vào từ cửa sổ, làm mái tóc dài óng ả của cô ánh lên những sợi tơ vàng, đẹp đến lạ. Long vô thức đưa tay vuốt nhẹ bên thái dương, cảm nhận hơi nóng từ má vẫn còn vương vấn từ tối qua. Cái cảm giác lạ lẫm khi nghĩ về Linh, về cái tên mà cậu chưa từng gọi to thành tiếng nhưng lại chiếm trọn tâm trí.
Giờ học Toán của thầy Quang Hải bắt đầu với một không khí nghiêm túc thường thấy. Thầy Quang Hải, với gương mặt phúc hậu và mái tóc điểm bạc, đeo chiếc kính gọng vàng, chậm rãi viết một bài toán hóc búa lên bảng. Tiếng phấn ken két trên bảng đen, sau đó là tiếng bút viết sột soạt trên giấy của học sinh. "Các em suy nghĩ kỹ trước khi đưa ra đáp án!" thầy dặn dò, giọng nói trầm ấm nhưng đầy uy lực.
Ngọc Linh loay hoay với bài toán. Cô thử hết cách này đến cách khác, tẩy xóa liên tục trên giấy nháp. Tiếng bút chì cọ vào giấy nghe rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của lớp học. Đôi mắt to tròn của cô ánh lên sự bối rối, đôi môi khẽ mím chặt. Cô gãi đầu, rồi lại vuốt nhẹ mái tóc, dáng vẻ đáng yêu của một cô bé đang gặp khó khăn.
Long, dù đang giải bài của mình, vẫn không khỏi chú ý đến cô bạn cùng bàn. Cậu thấy cô thở dài, úp mặt xuống bàn một lát rồi lại ngẩng lên, quyết tâm giải cho bằng được. Cậu mím môi, trong lòng có chút do dự. Bản tính trầm tĩnh, ít bộc lộ cảm xúc khiến cậu không quen chủ động trong các tương tác xã giao. Nhưng nhìn thấy sự kiên trì của Linh, một cảm giác lạ lẫm thôi thúc cậu. Cậu chậm rãi đặt cây bút xuống.
"Long ơi, bài này khó quá, tớ nghĩ mãi không ra," Linh khẽ thì thầm, giọng nói trong trẻo nhưng đầy vẻ than thở, như một làn gió nhẹ chạm vào tai Long. Cô ngẩng đầu lên, đôi mắt long lanh nhìn cậu, chứa đầy sự cầu cứu.
Long hơi giật mình, nhưng cậu nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Cậu nghiêng đầu, nhìn vào cuốn vở của Linh. Mùi giấy mới và mùi mực vương nhẹ từ cuốn sách của cô bạn phả vào mũi cậu, một mùi hương dễ chịu. "Cậu thử dùng phương pháp này xem," Long nhẹ nhàng nói, giọng trầm ấm hơn hẳn lúc cậu trả lời mẹ đêm qua. Cậu khẽ chỉ vào một dòng trong sách giáo khoa, ngón tay thon dài lướt nhẹ trên trang giấy, không chạm vào tay cô nhưng đủ gần để Linh cảm nhận được hơi ấm. "Tách nó ra thành hai phần nhỏ hơn, rồi giải từng phần."
Linh cúi xuống nhìn, đôi mắt to tròn chăm chú vào điểm Long vừa chỉ. Cô lẩm bẩm vài tiếng, rồi bất chợt ánh mắt sáng lên rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long sau cơn mưa. "À, ra rồi! Tớ hiểu rồi!" Cô reo nhỏ, đủ để Long nghe thấy, nhưng không quá lớn để làm phiền lớp học. Nụ cười tươi tắn như ánh ban mai bừng nở trên môi cô, làm bừng sáng cả một góc bàn học. "Cảm ơn Long nhiều lắm! Cậu giỏi thật đấy!"
Nhìn nụ cười ấy, Long thấy trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua. Một nụ cười hiếm hoi, rất nhẹ, thoáng qua trên môi cậu, gần như không thể nhận ra, nhưng Linh đã kịp bắt lấy. Cậu gật đầu, quay lại với bài của mình, nhưng khóe môi vẫn còn vương lại chút cong. Linh tiếp tục giải bài, nhưng thỉnh thoảng lại liếc nhìn Long. Vẻ ngoài lạnh lùng của cậu đã tan chảy ít nhiều trong mắt cô. Cô nhận ra, Long không phải là người khó gần, chỉ là cậu trầm tính và ít nói mà thôi. Đằng sau vẻ ngoài điềm tĩnh ấy là một sự kiên nhẫn và tận tâm đáng ngạc nhiên. Cậu như một hòn đá cẩm thạch ẩn chứa sự ấm áp bên trong, cần phải được khám phá.
Khi tiếng chuông báo hết giờ vang lên, thầy Quang Hải kết thúc bài giảng. Học sinh bắt đầu thu dọn sách vở, chuẩn bị cho tiết học tiếp theo. Linh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự dũng cảm len lỏi trong mình. Cô lấy trong hộp bút ra một cây bút chì. Đó là một cây bút chì gỗ, màu nâu sẫm, được khắc tên cô một cách tinh xảo ở một mặt, và một mặt khác là hình ảnh con thuyền buồm nhỏ bé đang lướt trên sóng. Cô đã chuẩn bị nó từ tối qua, sau khi biết mình sẽ ngồi cùng bàn với Long. Nó là một món quà nhỏ, thể hiện sự tinh tế và chu đáo của cô.
"Này, Long," Linh khẽ gọi, giọng cô hơi run nhẹ. Long ngẩng đầu lên, đôi mắt hổ phách nhìn cô. "Đây là quà cảm ơn cậu đã giúp tớ mấy hôm nay." Linh chìa cây bút chì ra, lòng bàn tay hơi ướt mồ hôi. Cô cúi đầu nhẹ, một hành động quen thuộc khi cô ngại ngùng. "Một cây bút chì, mong cậu luôn viết nên những điều tuyệt vời."
Long nhìn cây bút chì, rồi nhìn Linh. Ánh mắt cậu dừng lại ở những nét khắc tinh xảo trên thân bút. "Con thuyền buồm nhỏ bé đang lướt trên sóng." Đôi mắt cậu hơi mở to, nhận ra ý nghĩa của nó. Cậu khẽ nhấc tay, cầm lấy cây bút chì. Làn da của cậu và cô chạm nhẹ vào nhau trong tích tắc, một cảm giác tê tê lan tỏa. "Cảm ơn cậu, Linh," Long nói, giọng cậu trầm hơn thường lệ, và lần này, nụ cười trên môi cậu rõ ràng hơn, ấm áp hơn, như ánh nắng Hạ Long ban trưa, rực rỡ và chân thành. Trái tim Linh như hẫng đi một nhịp khi bắt gặp nụ cười ấy. Nó không chỉ là sự vui vẻ đơn thuần, mà còn là sự chấp nhận, một cánh cửa nhỏ vừa hé mở. Cô cảm thấy má mình nóng bừng, nhưng trong lòng lại rộn ràng một niềm vui khó tả. Cô biết, từ giờ trở đi, mỗi khi nhìn thấy cây bút chì ấy, Long sẽ nhớ đến cô, và cô cũng sẽ nhớ đến nụ cười ấm áp của cậu. Những rung động đầu đời, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ thế mà len lỏi vào tâm hồn hai cô cậu học trò.
***
Buổi chiều muộn, khi những tia nắng vàng óng bắt đầu dát mỏng trên các mái nhà và con phố, nhuộm một màu cam đỏ rực rỡ, Ngọc Linh một mình ghé Chợ truyền thống Bách Hóa. Nơi đây khác hẳn với sự tĩnh lặng của trường học hay vẻ hiện đại của những con phố trung tâm. Khu chợ nằm gần bờ biển, với mái che lớn bằng tôn đã bạc màu, che phủ hàng trăm gian hàng lớn nhỏ. Lối đi hẹp, lát gạch cũ kỹ, thỉnh thoảng có những vũng nước đọng lại khiến không khí càng thêm ẩm ướt và đặc trưng.
Ngay khi vừa bước vào cổng chợ, Linh đã bị cuốn hút bởi không khí náo nhiệt, ồn ào và đầy sức sống. Tiếng rao hàng của các tiểu thương oang oang hòa lẫn vào tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng xe máy tấp nập len lỏi qua đám đông, tiếng dao thớt băm chặt thịt cá, và tiếng cười nói rộn ràng. Mùi thực phẩm tươi sống – cá, thịt, rau củ quả – quyện lẫn với mùi gia vị nồng nàn, mùi bùn đất và đôi khi là mùi ẩm mốc nhẹ từ những góc khuất. Tất cả tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống đời thường, một bức tranh sống động và chân thực của Hạ Long.
Linh đi dạo qua các gian hàng, đôi mắt to tròn tò mò quan sát mọi thứ. Cô thích thú nhìn những người phụ nữ đội nón lá thoăn thoắt lựa rau, những người đàn ông vạm vỡ khuân vác hàng hóa. Mùi hoa quả chín cây, mùi xôi nóng, mùi bún riêu cua thơm lừng từ các quán ăn nhỏ len lỏi trong không khí.
Bỗng, một giọng nói oang oang, đầy nhiệt tình vang lên, thu hút sự chú ý của Linh. "Cháu gái xinh đẹp ơi, mua cá tươi không? Mới đánh về sáng nay đó, cá nhảy tanh tách này!"
Linh quay lại, nhìn thấy Nguyễn Thị Bảy. Bà Bảy là một người phụ nữ chất phác, với làn da rám nắng và gương mặt phúc hậu, luôn nở nụ cười tươi tắn. Bà mặc bộ đồ lao động đơn giản, tay thoăn thoắt chọn cá, miệng không ngừng mời chào khách. Những con cá, tôm, mực tươi rói được xếp gọn gàng trên những khay đá, lấp lánh dưới ánh đèn vàng vọt của chợ.
"Dạ, cháu xem ạ," Linh nói, tiến lại gần quầy hàng của bà Bảy. "Bác ơi, con cá này tươi quá!" Cô chỉ vào một con cá thu còn đang ánh bạc.
Bà Bảy cười tít mắt, lộ ra những nếp nhăn nơi khóe mắt. "Đúng rồi đó cháu! Bác nói thật mà. Mua đi, bác giảm giá cho. Về nấu canh chua hay kho riềng thì ngon tuyệt cú mèo!"
Linh mua vài con cá và ít tôm, trò chuyện vài câu với bà Bảy. Bà Bảy, dù bận rộn, vẫn dành thời gian hỏi han cô bé, như một người thân quen. Sự nhiệt tình và chất phác của bà khiến Linh cảm thấy ấm áp, như được trở về nhà.
Rời khỏi chợ, Linh không về nhà ngay mà đi bộ ra bờ biển gần đó. Nắng chiều đã dịu hơn, nhuộm hồng cả một góc trời. Bãi cát vàng mịn trải dài, những con sóng nhỏ lăn tăn vỗ bờ, tạo nên âm thanh rì rào êm tai. Gió biển thổi nhẹ, mang theo hơi muối và mùi rong biển đặc trưng.
Trên một phiến đá lớn ven bờ, Linh thấy Lê Văn Sáu. Ông Sáu là một ngư dân lão làng, với làn da rám nắng đen sạm vì nắng gió biển khơi, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt trũng sâu nhìn xa xăm về phía biển. Ông đang ngồi yên lặng, tay cầm điếu thuốc lào, khói bay lãng đãng trong không trung. Dáng vẻ trầm tư, ít nói của ông toát lên một vẻ bí ẩn, nhưng cũng đầy sự từng trải.
Linh đứng cách đó một đoạn, không dám làm phiền ông. Cô thầm nghĩ: "Chú ấy nhìn có vẻ nhiều tâm sự quá...". Cô cảm nhận được sự bình yên, sâu lắng từ dáng vẻ của ông Sáu, như một phần không thể thiếu của bức tranh Hạ Long. Cuộc sống ở đây không chỉ có sự hối hả, mà còn có những khoảnh khắc trầm tư, chiêm nghiệm. Linh tựa hồ cảm thấy một sợi dây vô hình kết nối cô với nơi này, với những con người bình dị, chất phác, và cả những câu chuyện không lời mà họ mang theo. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, không chỉ có tình yêu mà còn có cả tình người, tình yêu cuộc sống được dệt nên từ những mảnh ghép nhỏ bé như thế.
***
Trong khi Ngọc Linh đang đắm mình vào nhịp sống bình dị của chợ và bờ biển, Long lại tìm đến một không gian khác, cũng đầy tĩnh lặng nhưng mang một vẻ đẹp tri thức riêng: Nhà sách Mây Trôi. Chiều hôm đó, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua những tán cây, tạo nên những vệt sáng lấp lánh trên con đường Long đi. Không khí mát mẻ, dễ chịu, khác hẳn cái oi ả của buổi trưa.
Nhà sách Mây Trôi không chỉ là một tiệm sách đơn thuần, mà là một thế giới thu nhỏ, nơi thời gian dường như trôi chậm lại. Tòa nhà ba tầng cũ kỹ được cải tạo tinh tế, với mặt tiền bằng gỗ ấm áp và nhiều cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên. Bên trong, mùi giấy, mực in và gỗ cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương thơm đặc trưng, gây nghiện đối với những người yêu sách. Những kệ sách cao ngút chạm trần, chất đầy đủ loại sách từ văn học kinh điển đến khoa học, từ sách tham khảo đến tiểu thuyết tuổi teen. Một chiếc cầu thang xoắn ốc cổ điển dẫn lên các tầng trên, nơi có những góc đọc sách nhỏ xinh với ghế bành êm ái và khu vực cà phê sách với tiếng nhạc không lời du dương. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ của những độc giả, và tiếng gõ bàn phím từ khu vực cafe sách tạo nên một bản giao hưởng êm ái, dễ chịu.
Long bước vào, cảm nhận ngay sự yên tĩnh và tri thức bao trùm. Cậu đến đây để tìm mua thêm sách tham khảo cho môn Vật lý và Hóa học, nhưng trong lòng lại mang theo một tâm trạng khác lạ. Cây bút chì mà Linh tặng vẫn nằm gọn trong túi áo đồng phục, và mỗi khi cậu vô tình chạm vào, một cảm giác ấm áp lại len lỏi. Cậu nhớ lại nụ cười rạng rỡ của Linh, và nụ cười hiếm hoi của chính mình. Những cảm xúc này hoàn toàn mới mẻ, khiến cậu bối rối nhưng cũng đầy tò mò.
Long lướt qua các kệ sách, ánh mắt dừng lại ở khu vực sách khoa học. Cậu cẩn thận lựa chọn, đọc lướt qua mục lục và vài trang đầu. Bỗng, một giọng nói quen thuộc vang lên bên tai cậu, đầy hóm hỉnh và ấm áp.
"Cháu Long đấy à? Lại tìm 'bạn' mới hả?" Chú Ba, chủ tiệm sách, đứng ngay bên cạnh cậu từ lúc nào không hay. Chú Ba, với bộ râu bạc phơ, cặp kính lão trễ xuống sống mũi và chiếc áo sơ mi cũ kỹ nhưng sạch sẽ, luôn nở nụ cười hiền hậu, đôi mắt ẩn chứa sự tinh tường và thấu hiểu.
Long khẽ giật mình, nhưng nhanh chóng mỉm cười. "Dạ, chú Ba. Cháu tìm thêm vài cuốn tham khảo ạ." Cậu đưa cho chú xem cuốn sách vừa chọn.
Chú Ba nhìn cuốn sách, rồi lại nhìn Long, ánh mắt đầy ẩn ý. "Sách là kho tàng kiến thức, nhưng cuộc sống mới là cuốn sách lớn nhất. Có khi những điều cháu đang tìm lại nằm trong đó." Chú Ba nói, giọng chậm rãi, như đang chiêm nghiệm. Chú tinh ý nhận ra sự khác biệt trong ánh mắt của Long. Bình thường, Long chỉ tập trung vào sách vở, nhưng hôm nay, ánh mắt cậu có chút mơ màng, như đang nghĩ về điều gì đó xa xôi hơn những công thức vật lý khô khan. Chú khẽ nhếch mép cười, một nụ cười đầy sự từng trải. "À, mà dạo này cháu có vẻ 'tươi' hơn đấy nhé. Có gì vui à?"
Long cảm thấy má mình hơi nóng lên. Cậu không ngờ Chú Ba lại tinh ý đến vậy. Cậu cúi đầu nhẹ, cố gắng che giấu sự bối rối. "Dạ... cháu cũng không biết nữa ạ." Cậu ngập ngừng.
Chú Ba chỉ cười, không hỏi thêm. Chú biết, tuổi trẻ có những bí mật riêng, và những rung động đầu đời là thứ quý giá cần được tự mình khám phá. "Đừng ngại khám phá những trang sách mới của cuộc đời mình, cháu ạ. Có khi nó còn thú vị hơn cả những định luật Newton ấy chứ."
Long ngẩng đầu lên, ánh mắt cậu gặp ánh mắt đầy khích lệ của Chú Ba. "Dạ... cháu hiểu rồi ạ." Cậu nói, giọng nhỏ nhưng đầy sự biết ơn. Lời khuyên của Chú Ba như một tia sáng, mở ra một góc nhìn mới cho cậu. Cậu vẫn luôn tập trung vào tri thức sách vở, nhưng có lẽ đã đến lúc cậu cần đọc "cuốn sách cuộc đời" của chính mình. Cậu cảm thấy một chút nhẹ nhõm, một chút dũng khí mới.
Sau khi thanh toán, Long cúi đầu chào Chú Ba rồi rời đi. Bước chân cậu nhẹ nhàng hơn. Mùi giấy sách cũ vẫn còn vương vấn trên tay, nhưng trong tâm trí cậu, hình ảnh của Linh và nụ cười của cô lại hiện lên rõ nét hơn bao giờ hết. Cậu biết, Chú Ba đã đúng. Cuộc sống đang mở ra những trang sách mới, và cậu sẵn sàng để đọc chúng, để khám phá những điều chưa từng biết về bản thân và về tình cảm. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, không chỉ có những con sóng vỗ bờ, mà còn có những câu chuyện thầm kín đang chờ được kể.
***
Khi màn đêm buông xuống, nhuộm thành phố Hạ Long trong ánh đèn lấp lánh, một không khí tươi vui và sôi động khác lại bắt đầu. Sau một tuần học tập căng thẳng, nhóm bạn thân Long, Linh, Hùng, Mai, và Lan quyết định tự thưởng cho mình một buổi tối xả hơi tại Phòng karaoke Melody.
Họ hẹn nhau ở Ga Tàu Điện Ngầm Thiên Hà. Nhà ga hiện đại, sáng trưng ánh đèn, với kiến trúc độc đáo và mái vòm bằng kính trong suốt. Tiếng tàu điện ngầm xình xịch ra vào ga, tiếng thông báo vang vọng, tiếng bước chân hối hả của hàng trăm người đi lại tạo nên một bản giao hưởng của cuộc sống đô thị. Không khí ở đây luôn tấp nập, vội vã, nhưng cũng đầy năng lượng.
Hùng, với dáng người hơi tròn trịa và khuôn mặt bầu bĩnh, là người đến sớm nhất. Cậu mặc chiếc áo phông cá tính, tay cầm điện thoại lướt lướt. Vừa thấy Long, Linh, Mai, Lan từ xa, cậu đã vẫy tay rối rít, giọng lanh lảnh. "Ê, tụi bay! Bên này! Chậm chạp quá à!"
Long, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, chỉ khẽ gật đầu chào. Cậu nhìn Linh, cô bạn đang cười tươi tắn, mái tóc dài buộc cao gọn gàng, trông năng động và đáng yêu vô cùng. Linh cũng bắt gặp ánh mắt của Long, cô khẽ mỉm cười, nụ cười ấy như một tia nắng nhỏ giữa dòng người đông đúc.
Cả nhóm cùng lên tàu điện ngầm. Tiếng bánh xe ma sát với đường ray tạo ra những âm thanh đặc trưng. Bên trong toa tàu, ánh sáng dịu nhẹ và không khí điều hòa dễ chịu. Họ đứng sát vào nhau, trò chuyện rôm rả. Hùng không ngừng pha trò, kể chuyện cười khiến Mai và Lan cười ngặt nghẽo. Ngay cả Long cũng khẽ mỉm cười, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ vui vẻ hiếm thấy.
Phòng karaoke Melody nằm ở khu trung tâm, được thiết kế cách âm hoàn hảo. Bước vào, họ như lạc vào một thế giới khác, với ánh đèn màu sắc sặc sỡ nhấp nháy liên tục, nội thất bọc nỉ êm ái và hệ thống âm thanh, màn hình TV lớn hiện đại. Mùi bia nhẹ, mùi khoai tây chiên và trái cây trộn lẫn với mùi nước hoa từ những nhóm khách khác. Bầu không khí vui vẻ, ồn ào và không gò bó bao trùm khắp nơi.
Cả nhóm nhanh chóng chọn một phòng hát. Hùng là người xung phong đầu tiên, cậu cầm micro và thể hiện một bài hát rock sôi động với phong thái đầy tự tin, dù giọng hát có hơi chênh phô. Lan và Mai nhiệt tình cổ vũ, lắc lư theo điệu nhạc.
Đến lượt Linh, cô chọn một bài hát ballad nhẹ nhàng, giai điệu trong trẻo, phù hợp với giọng hát của mình. Khi tiếng nhạc dạo vang lên, Linh cầm micro, hít một hơi thật sâu. Giọng hát của cô trong trẻo, cao vút, đầy cảm xúc, như một làn gió mát lành giữa không khí sôi động của phòng hát. Mọi người đều im lặng lắng nghe, rồi vỗ tay không ngớt khi cô kết thúc bài hát.
Long ngồi ở góc phòng, lặng lẽ nhìn Linh. Ánh đèn lấp lánh đủ màu sắc chiếu lên khuôn mặt cô, làm cô càng trở nên rạng rỡ và cuốn hút. Cậu thấy cô thật sự tự tin và đáng yêu khi hát. Một nụ cười hiếm hoi, rất nhẹ, lại xuất hiện trên môi Long. Không phải nụ cười lịch sự hay xã giao, mà là một nụ cười chân thành, mãn nguyện. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Thế giới của cậu, vốn dĩ chỉ xoay quanh những con số và những công thức khô khan, giờ đây lại có thêm những giai điệu trong trẻo, những nụ cười rạng rỡ.
"Long ơi, đến lượt cậu rồi, làm một bài đi!" Hùng, sau khi hát xong, quay sang trêu chọc Long.
Linh cũng tươi cười khuyến khích: "Đúng đó Long, hát đi mà! Cậu thử đi, biết đâu lại hay bất ngờ!"
Long lắc đầu nhẹ. "Thôi, tớ không biết hát đâu. Linh hát đi, giọng cậu hay mà." Cậu nói, ánh mắt vẫn dịu dàng nhìn cô.
Cùng lúc đó, ở hành lang bên ngoài, Trần Thị Yến và Trần Minh Quân tình cờ đi ngang qua phòng hát của nhóm. Yến, với vẻ ngoài xinh đẹp và khá điệu đà, mặc chiếc váy hợp mốt, đôi mắt sắc sảo của cô ta nhanh chóng nhận ra Long và Linh qua cánh cửa kính mờ. Minh Quân, người bạn thân của Tùng, với phong cách sành điệu, tóc vuốt keo bảnh bao, cũng nheo mắt nhìn vào trong.
"Nhìn xem," Yến thì thầm vào tai Quân, giọng nói đầy vẻ ghen tị và khinh thường. "Long với Linh lúc nào cũng dính lấy nhau... Chắc là có gì rồi." Cô ta liếc nhìn Long, trong lòng dấy lên một cảm giác khó chịu. Long luôn là tâm điểm của sự chú ý, và giờ đây, sự chú ý ấy lại đang hướng về Ngọc Linh.
Quân nhếch mép cười khẩy. "Chắc lại trò mèo gì đấy thôi. Tùng mà biết chuyện này thì vui đấy." Hắn nói, ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.
Cả hai đứng đó thêm một lúc, lén lút quan sát và bàn tán, rồi mới tiếp tục bước đi. Những lời thì thầm, những ánh mắt ghen tị ấy, như một hạt mầm nhỏ của xung đột, đã bắt đầu nảy sinh trong không khí vui vẻ của tuổi trẻ. Long và Linh, vẫn vô tư trong thế giới riêng của mình, không hề hay biết rằng có những ánh mắt đang theo dõi, và những lời đồn thổi đang bắt đầu được dệt nên, hứa hẹn những thử thách đầu tiên cho tình cảm chớm nở của họ. Nhưng đêm nay, chỉ có âm nhạc, tiếng cười, và những rung động đầu đời trong trẻo như nắng Hạ Long, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang khắc ghi dấu ấn mãi mãi trong trái tim họ.