Rực rỡ thanh xuân
Chương 52

Sự Cố Bất Ngờ và Khoảnh Khắc Ăn Ý

4208 từ
Mục tiêu: Khẳng định thành công bước đầu của nhóm trong dự án học tập, thể hiện tinh thần đoàn kết.,Giới thiệu một sự cố bất ngờ liên quan đến dự án, tạo ra tình huống căng thẳng và thử thách.,Làm nổi bật sự ăn ý, khả năng giải quyết vấn đề của Long và Ngọc Linh khi đối mặt với sự cố.,Khắc họa sự quan tâm sâu sắc, thầm kín mà Long và Ngọc Linh dành cho nhau qua hành động và cử chỉ, đẩy mạnh rung động.,Đẩy mạnh nhận thức về cảm xúc của Ngọc Linh dành cho Long, vượt trên sự biết ơn đơn thuần, hướng đến cao trào của arc.,Gia tăng áp lực và sự nghi ngờ về khả năng can thiệp từ Nguyễn Trọng Tùng (dù chỉ là ám chỉ).
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Nguyễn Lan Anh
Mood: Căng thẳng, lo lắng, sau đó ấm áp, lãng mạn, tập trung
Kết chương: [object Object]

Những lời của Long như một lời thỉnh cầu, một niềm tin tuyệt đối mà cậu ấy đặt vào cô, khiến trái tim Linh như được sưởi ấm giữa những hỗn loạn. Cô ngước nhìn cậu ấy, trong ánh mắt đầy biết ơn và tin tưởng. Cậu ấy luôn là người đầu tiên nhận ra sự bất an của cô, luôn là người đầu tiên đưa tay ra khi cô cần. Long không cần phải nói những lời hoa mỹ, không cần phải làm những hành động khoa trương. Chỉ cần sự hiện diện của cậu ấy, chỉ cần một lời nói nhẹ nhàng, một cái chạm vai tinh tế, cũng đủ để khiến cô cảm thấy an toàn và được bảo vệ.

“Cảm ơn Long…” Linh thì thầm, giọng nói cô nàng đã bớt nghẹn ngào hơn, thay vào đó là sự chân thành và cảm kích. “Cậu luôn ở bên tớ.” Cô nàng nói, và trong khoảnh khắc đó, cô nhận ra một điều. Không chỉ là cảm phục, không chỉ là những rung động tinh tế, mà đó còn là một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự dựa dẫm vô thức. Tình cảm của cô dành cho Long, giống như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đã âm thầm lớn lên, mạnh mẽ hơn sau mỗi lần cậu ấy xuất hiện như một vị cứu tinh.

Long khẽ siết nhẹ bàn tay trên vai Linh, một cử chỉ trấn an. Ánh mắt cậu ấy vẫn nhìn thẳng vào cô nàng, như muốn nói rằng cậu ấy sẽ luôn ở đó, luôn là chỗ dựa cho cô. Cậu ấy không biết Tùng sẽ còn làm gì nữa, nhưng cậu ấy biết một điều chắc chắn: cậu ấy sẽ không để Linh phải một mình đối mặt với bất cứ khó khăn nào. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến một tình yêu non nớt dần trưởng thành qua những thử thách. Và có vẻ như, cơn bão vừa chớm nở kia, dù có mạnh đến đâu, cũng không thể cuốn trôi đi được sự kiên định và tin tưởng đang dần lớn lên trong trái tim của hai người.

***

Ánh nắng chiều Hạ Long vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt, hắt qua khung cửa sổ rộng lớn của phòng thí nghiệm trường Ánh Dương, tạo nên những vệt sáng vàng cam trên nền sàn gạch lạnh lẽo. Không khí bên trong căn phòng vẫn còn phảng phất mùi cồn sát trùng nhẹ, xen lẫn chút hương hóa chất đặc trưng mà các thí nghiệm hóa học thường để lại, dù hôm nay nhóm của Long chủ yếu làm việc với các linh kiện điện tử. Tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh từ một góc phòng nào đó, nơi các nhóm khác vẫn đang miệt mài hoàn thành phần việc của mình, hòa cùng tiếng ghi chép sột soạt và những lời hướng dẫn nhỏ nhẹ của cô giáo. Bầu không khí học thuật vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, nó được phủ thêm một lớp phấn khích và tự hào.

Trên bục thuyết trình, Long đứng vững chãi, dáng người cao ráo, bờ vai rộng nam tính như một điểm tựa vững chắc. Giọng cậu ấy trầm ấm, rõ ràng và mạch lạc, giải thích chi tiết về nguyên lý hoạt động của hệ thống cảm biến CO2 và các thông số kỹ thuật phức tạp của dự án "Hệ thống giám sát chất lượng không khí thông minh". Mỗi câu từ Long nói ra đều thể hiện sự am hiểu sâu sắc và khả năng trình bày vấn đề một cách logic, dễ hiểu. Đôi mắt hổ phách của cậu ấy, vốn thường ánh lên vẻ lạnh lùng, giờ đây lại ánh lên sự tập trung cao độ và một niềm đam mê khó tả khi nói về thành quả mà cả nhóm đã dày công xây dựng. Long không phải là người thích phô trương, nhưng khi đứng trước một dự án tâm huyết, cậu ấy lại tỏa sáng một cách tự nhiên.

Ngọc Linh đứng bên cạnh Long, ánh mắt cô nàng tràn đầy sự tự tin và rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. Mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, tôn lên gương mặt xinh đẹp với đôi mắt to tròn, long lanh. Cô nàng tiếp lời Long một cách duyên dáng, giọng nói trong trẻo, cao và rõ ràng, giới thiệu về phần ứng dụng thực tế của hệ thống. "Với hệ thống này, chúng ta có thể giám sát chất lượng không khí ngay tại nhà và nhận cảnh báo qua ứng dụng điện thoại một cách tiện lợi và chính xác." Linh mỉm cười, nụ cười ấy như xua tan đi mọi mệt mỏi sau những ngày dài miệt mài. Cô nàng trình bày những lợi ích thiết thực của dự án, cách nó có thể cải thiện chất lượng cuộc sống và sức khỏe cộng đồng, với những cử chỉ tay đáng yêu và đầy nhiệt huyết. Cô ấy không chỉ nói, mà còn truyền tải cả niềm tin và sự hứng khởi của mình vào từng lời nói.

Bên dưới, Hùng, Mai và Lan ngồi cùng các nhóm học sinh khác, dõi theo hai người bạn của mình với ánh mắt tự hào. Hùng không ngừng gật gù, đôi mắt híp lại khi cười, như thể cậu ấy là người phát minh ra toàn bộ hệ thống vậy. Mai, với vẻ mặt thanh tú và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính, ghi chép cẩn thận những điểm Long và Linh trình bày, như đang phân tích từng chi tiết nhỏ. Còn Lan, dáng người khỏe khoắn và năng động, thỉnh thoảng lại đưa tay vỗ nhẹ vào vai Hùng, ra hiệu cho cậu ấy bớt ồn ào khi quá phấn khích. Cả nhóm đã đổ rất nhiều công sức vào dự án này, từ những buổi học nhóm căng thẳng đến những đêm thức khuya để lắp ráp và lập trình. Và giờ đây, thành quả đang hiện hữu rõ ràng trước mắt.

Cô giáo Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm trẻ trung và năng động của lớp, mỉm cười hài lòng khi nghe Long và Linh thuyết trình. Cô ấy điềm đạm lắng nghe, thỉnh thoảng lại gật đầu tán thành. Khi Long và Linh kết thúc phần trình bày của mình, một tràng pháo tay rộn rã vang lên khắp phòng. "Rất tốt, nhóm các em đã làm rất xuất sắc," cô Lan Anh nói, giọng cô ấy tràn đầy sự tự hào. "Ý tưởng sáng tạo và thực tế. Các em đã kết hợp lý thuyết với thực hành một cách hoàn hảo. Chúc mừng các em!" Lời khen ngợi chân thành của cô giáo như một liều thuốc bổ, xua tan đi mọi lo lắng và mệt mỏi của cả nhóm. Long khẽ gật đầu cảm ơn, ánh mắt cậu ấy lướt qua Linh, thấy cô nàng đang nở một nụ cười thật tươi. Trong khoảnh khắc đó, một dòng điện nhẹ chạy qua trái tim Long, ấm áp và bình yên. Cậu ấy biết rằng, nụ cười ấy của Linh, chính là động lực lớn nhất của cậu.

Sau phần thuyết trình thành công, cả nhóm bắt đầu thu dọn mô hình và các thiết bị. Hùng phụ trách tháo rời các cảm biến khỏi bảng trưng bày, miệng không ngừng lẩm bẩm về "thiên tài của tụi mình". Lan cẩn thận xếp gọn các dây cáp và nguồn điện. Mai tỉ mỉ ghi lại những nhận xét của cô giáo và các câu hỏi mà các nhóm khác đã đặt ra. Linh thì chịu trách nhiệm chính trong việc bảo quản mô hình bảng mạch, trái tim cô vẫn còn rộn ràng niềm vui. Cô nàng nhẹ nhàng nâng niu bảng mạch chính, nơi chứa đựng bộ não của cả hệ thống, cảm giác như đang ôm ấp một đứa con tinh thần của mình. Từng chi tiết nhỏ trên bảng mạch, từng mối hàn, từng con chip, đều là mồ hôi công sức của cả nhóm.

Ánh nắng chiều đã dần tắt, nhường chỗ cho ánh sáng đèn điện trong phòng thí nghiệm. Ngoài kia, bầu trời Hạ Long đang chuyển mình sang sắc chạng vạng, với những gam màu tím hồng pha lẫn xanh thẫm, đẹp đến nao lòng. Gió nhẹ bắt đầu lùa qua khung cửa, mang theo hơi lạnh se se của buổi tối sắp về.

Linh cẩn thận đặt mô hình bảng mạch vào một chiếc hộp chuyên dụng, tay cô nàng khẽ run lên vì niềm hạnh phúc và sự nhẹ nhõm. Cô cúi xuống một chút, đôi mắt to tròn chăm chú nhìn vào từng mối nối, đảm bảo không có gì bị xê dịch. Bỗng, một tiếng "cạch" khô khốc và chói tai vang lên, cắt ngang không khí yên bình. Linh cảm thấy một lực đẩy nhẹ từ phía sau, rất khẽ, nhưng đủ để làm cô nàng mất thăng bằng. Bảng mạch tuột khỏi tay cô, rơi thẳng xuống sàn nhà lát gạch cứng. Tiếng vỡ vụn "choang!" vang vọng khắp căn phòng, như một tiếng sét đánh ngang tai, khiến tất cả mọi người đang thu dọn đồ đạc đều sững sờ.

Cả nhóm như chết lặng. Long, Hùng, Mai, Lan đều hướng mắt về phía tiếng động. Trước mắt họ là một cảnh tượng đau lòng: chiếc bảng mạch chính, trái tim của dự án, giờ đây đã vỡ tan tành thành nhiều mảnh nhỏ, nằm ngổn ngang trên sàn nhà. Một vài con chip nhỏ li ti văng ra xa, lăn lông lốc trên mặt đất, phản chiếu ánh đèn điện. Những đường mạch tinh xảo giờ đây đã đứt gãy, biến dạng, không còn nguyên vẹn.

"Ôi không... Không thể nào!" Linh thốt lên, giọng cô nàng run rẩy, đôi mắt to tròn đã ngấn lệ. Cô không dám tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Bao nhiêu công sức, bao nhiêu hy vọng, giờ đây như tan biến trong chốc lát. Một cảm giác tội lỗi và tuyệt vọng dâng trào, bóp nghẹt lấy lồng ngực cô. Cô nàng quỳ sụp xuống, hai tay run rẩy chạm vào những mảnh vỡ, như thể muốn ghép chúng lại nhưng vô vọng.

Hùng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Trời ơi! Cái bảng mạch chính!" Cậu ấy kêu lên, giọng đầy hoảng hốt và tiếc nuối. Khuôn mặt bầu bĩnh của Hùng tái đi, đôi mắt híp giờ đây mở to vì kinh ngạc. Cậu ấy không thể tin rằng thành quả của cả tháng trời làm việc lại có thể tan nát trong một khoảnh khắc như vậy.

Mai tiến đến gần, ánh mắt sáng thông minh của cô nàng quét một lượt quanh khu vực Linh đứng, rồi nhìn sang cánh cửa phòng thí nghiệm, nơi một vài học sinh cuối cùng vừa bước ra. "Ai... ai đã làm thế?" Mai thì thầm, giọng nói nhỏ nhẹ của cô nàng giờ đây ẩn chứa một sự nghi ngờ khó tả. Cô cảm thấy có gì đó không ổn, một cảm giác bất an len lỏi. Liệu đây có phải là một tai nạn đơn thuần, hay có ai đó cố tình? Cô không nói ra, nhưng ánh mắt cô nàng liếc nhìn quanh, cố gắng tìm kiếm một dấu hiệu, một người khả nghi, dù chỉ là một bóng lưng khuất dần.

Long phản ứng nhanh nhất. Ánh mắt cậu ấy sắc lạnh, quét một lượt từ Linh đến những mảnh vỡ, rồi dừng lại ở cánh cửa phòng thí nghiệm vừa khép lại một cách rất nhẹ nhàng. Một tia hoài nghi lóe lên trong đầu cậu. Cậu không nghĩ đây chỉ là một sự cố đơn thuần. Nhưng giờ đây, điều quan trọng nhất là giải quyết vấn đề. Long bước nhanh đến bên Linh, dáng người cao ráo của cậu ấy như một tấm lá chắn che chở cô khỏi ánh mắt tò mò và thương hại của những người xung quanh. Cậu ấy cúi xuống bên cạnh Linh, bàn tay đặt nhẹ lên vai cô nàng, trấn an. Giọng Long vẫn điềm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh đáng kinh ngạc. "Đừng hoảng. Để tớ xem."

Lời nói của Long như một luồng gió mát xoa dịu đi sự hoảng loạn trong Linh. Cô ngước nhìn cậu ấy, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe, long lanh những giọt nước mắt chưa kịp khô. Trong ánh mắt Long, cô tìm thấy sự bình tĩnh, sự quyết đoán mà cô cần lúc này. Long không trách móc, không chất vấn, chỉ đơn giản là hành động. Cậu ấy nhanh chóng cúi xuống, bắt đầu nhặt từng mảnh vỡ của bảng mạch, kiểm tra tình trạng của chúng một cách cẩn trọng. Những ngón tay dài, khéo léo của Long lướt trên bề mặt các linh kiện, đôi mắt cậu ấy tập trung cao độ, như đang cố gắng ráp nối lại một bức tranh bị xé vụn.

Linh đứng bên cạnh Long, hai tay cô nàng nắm chặt vào nhau, móng tay hằn sâu vào lòng bàn tay vì căng thẳng. Nước mắt vẫn chực trào, nhưng cô cố kìm nén. Sự xuất hiện của Long, cùng với sự điềm tĩnh lạ thường của cậu ấy, đã mang lại cho cô một chút hy vọng mong manh. Hùng, Mai, Lan đứng quanh, vẻ mặt sốt ruột và lo lắng, nhưng không ai dám lên tiếng, chỉ lặng lẽ quan sát Long làm việc. Họ biết rằng, trong những tình huống như thế này, Long luôn là người giữ được cái đầu lạnh và tìm ra giải pháp. Cả căn phòng giờ đây chỉ còn nghe thấy tiếng thở dốc nhẹ của Linh, tiếng lạch cạch khe khẽ của những mảnh vỡ được Long nhặt lên, và tiếng gió lùa qua cửa sổ, mang theo sự lạnh lẽo của buổi tối. Áp lực của thời gian và sự thất vọng đang đè nặng lên vai cả nhóm, nhưng Long vẫn kiên định, ánh mắt cậu ấy như muốn xuyên thấu mọi vấn đề.

***

Đêm đã về khuya, phủ một màu đen huyền bí lên thành phố Hạ Long, chỉ còn lại ánh đèn đường hắt lên những con sóng bạc đầu vỗ nhẹ vào bờ cát. Trong phòng thí nghiệm, ánh đèn điện đã được bật sáng trưng, nhưng không khí vẫn bao trùm một vẻ căng thẳng pha lẫn sự tập trung cao độ. Tiếng chuông tan học đã vang lên từ lâu, giờ đây chỉ còn tiếng lạch cạch của dụng cụ kim loại va vào nhau, tiếng thở đều của những người đang miệt mài làm việc, và tiếng gió lùa nhẹ qua khe cửa sổ, tạo nên những âm thanh ma mị. Mùi hóa chất nhẹ nhàng vẫn vương vấn, hòa lẫn mùi keo dán và khói hàn từ các linh kiện điện tử, tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự sáng tạo và khắc phục.

Long vẫn cúi mình trên chiếc bàn thí nghiệm, dưới ánh đèn hắt xuống, gương mặt góc cạnh của cậu ấy càng trở nên sắc nét. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm, vốn đã lạnh lùng, giờ đây lại ánh lên sự quyết tâm và tập trung đến mức gần như hoàn hảo. Cậu ấy nhanh chóng xác định các linh kiện có thể cứu vãn từ đống đổ nát, phân loại chúng một cách khoa học. "Linh, lấy giúp tớ cuộn dây đồng nhỏ và kìm cắt. Nhẹ tay thôi," Long nói, giọng cậu ấy trầm ấm nhưng đầy dứt khoát, không một chút bối rối. Cậu ấy không ngừng quan sát bảng mạch, hình dung lại cấu trúc ban đầu và lên kế hoạch sửa chữa tạm thời. Từng động tác của Long đều dứt khoát và chính xác, như một bác sĩ phẫu thuật đang cứu chữa một bệnh nhân nguy kịch.

Ngọc Linh nhanh nhẹn hành động theo lời Long. Mặc dù đôi mắt cô nàng vẫn còn hơi đỏ hoe vì khóc, nhưng giờ đây đã tràn đầy sự tin tưởng và quyết tâm. Cô nàng tìm kiếm trong hộp dụng cụ, đôi tay nhỏ nhắn thoăn thoắt lựa chọn đúng cuộn dây đồng mà Long cần. "Đây Long. Cậu có chắc làm được không? Có khó lắm không?" Linh hỏi, giọng cô nàng thì thầm, nhưng ánh mắt lại rất kiên định, dõi theo từng cử chỉ của Long. Cô biết rằng đây là một thử thách lớn, nhưng cô cũng biết Long là người có thể làm được những điều phi thường.

Long ngước nhìn Linh, ánh mắt cậu ấy giao nhau với ánh mắt cô nàng. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, một nụ cười nhẹ, rất nhẹ, thoáng nở trên môi Long, đủ để xua tan đi sự lo lắng trong lòng Linh. Nụ cười ấy ấm áp như ánh nắng sớm Hạ Long, mang theo sự trấn an tuyệt đối. "Tớ sẽ cố hết sức. Cậu cứ tin tớ," Long nói, giọng cậu ấy chứa đựng một niềm tin mãnh liệt, không chỉ vào bản thân mà còn vào sự hỗ trợ của Linh. Cậu ấy đặt niềm tin vào cô, và điều đó khiến Linh cảm thấy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.

"Tớ tin cậu, Long," Linh thì thầm, giọng cô nàng giờ đây đã bớt nghẹn ngào, thay vào đó là sự chân thành và quyết tâm. Cô không còn cảm thấy tội lỗi hay tuyệt vọng nữa. Chỉ cần có Long ở bên, cô biết rằng mọi chuyện đều có thể giải quyết được. Một cảm giác an toàn và được bảo vệ bao trùm lấy cô, khiến cô cảm thấy ấm áp lạ thường.

Ngay lập tức, cả nhóm bắt tay vào công việc. Long tỉ mỉ hàn nối các mạch nhỏ, đôi tay cậu ấy khéo léo và vững vàng, mặc cho những linh kiện bé tí xíu đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối. Ánh đèn phòng thí nghiệm hắt lên vầng trán Long, làm nổi bật những giọt mồ hôi li ti đang lăn dài. Linh ngồi đối diện Long, giữ cố định các bộ phận, đôi khi lau nhẹ mồ hôi trên trán cậu ấy bằng một cử chỉ rất tự nhiên, như một hành động đã diễn ra hàng trăm lần. Mỗi lần tay họ vô thức chạm vào nhau khi trao đổi dụng cụ – một chiếc kìm, một cuộn dây hàn, một con ốc vít nhỏ – một dòng điện nhẹ lại chạy qua, không phải là tĩnh điện, mà là một thứ cảm xúc vô hình, khó gọi tên. Ánh mắt họ giao nhau trong khoảnh khắc, đầy sự thấu hiểu và tin tưởng, không cần lời nói cũng đủ để truyền tải thông điệp.

Mai, với vai trò "bộ não" của nhóm, nhanh chóng phụ trách tìm kiếm thông tin về sơ đồ mạch trên máy tính, so sánh với những gì Long đang cố gắng tái tạo. Đôi mắt sáng thông minh của cô nàng lướt nhanh trên màn hình, miệng không ngừng lẩm bẩm các thuật ngữ kỹ thuật. Hùng và Lan thì chạy vội đi đến phòng thiết bị, cố gắng xin thêm linh kiện dự phòng, mặc dù đã muộn. "Đảm bảo phải có đủ đồ nghề cho Long đại ca sửa chữa cứu thế giới nha!" Hùng nói với Lan, giọng cậu ấy vẫn còn pha chút hài hước để xua đi không khí căng thẳng, nhưng bước chân thì lại rất nhanh nhẹn. Lan gật đầu dứt khoát, dáng người khỏe khoắn của cô nàng thoăn thoắt đi trước.

Dưới ánh đèn phòng thí nghiệm, Long và Linh làm việc như một khối thống nhất. Long là người chỉ huy, đưa ra quyết định nhanh chóng và chính xác. Linh là người hỗ trợ đắc lực, luôn hiểu ý Long mà không cần nhiều lời. Cô ấy giữ vững các mối nối khi Long hàn, đưa đúng dụng cụ vào đúng thời điểm. Đôi khi, khi Long đang tập trung cao độ, cô lại khẽ khàng chỉnh lại vị trí của một sợi dây điện nhỏ, hay đưa một chiếc đèn pin soi rõ hơn từng chi tiết. Họ không cần phải nói nhiều, chỉ cần ánh mắt, một cái gật đầu nhẹ, hay thậm chí là sự im lặng cũng đủ để cả hai hiểu nhau.

Mai, từ phía máy tính, nhìn sang Long và Linh. Cô nàng khẽ mỉm cười, một nụ cười tinh tế và đầy ý nghĩa. Cô thì thầm với Hùng, người vừa trở về với một túi linh kiện nhỏ: "Họ ăn ý thật đó. Cứ như một đội vậy." Hùng gật đầu lia lịa, "Chứ sao nữa! Long và Linh mà! Đã bảo là cặp đôi hoàn hảo của Ánh Dương rồi!" Dù trong hoàn cảnh căng thẳng, sự ăn ý của Long và Linh vẫn khiến Mai nhận ra một điều gì đó sâu sắc hơn đang chớm nở giữa hai người. Đó không chỉ là tình bạn, mà là một sự gắn kết đặc biệt, một sự tin tưởng tuyệt đối mà chỉ những người có tình cảm sâu sắc mới có thể có được. Cô cảm thấy một niềm vui nhẹ nhàng dâng lên trong lòng, và một chút lo lắng về những gì Tùng có thể làm nếu cậu ta biết được sự gắn kết này.

Long tiếp tục công việc của mình, mặc cho sự mệt mỏi bắt đầu len lỏi. Cậu ấy biết rằng mình phải nhanh chóng, phải chính xác. Áp lực của dự án, áp lực của thời hạn nộp báo cáo tổng kết, và hơn hết là áp lực phải bảo vệ Linh, phải xoa dịu nỗi lo của cô, tất cả đều dồn lên vai cậu. Nhưng khi cậu nhìn thấy ánh mắt đầy tin tưởng của Linh, mọi gánh nặng dường như tan biến. Cậu cảm nhận được sự ấm áp từ bàn tay cô khi chạm vào tay mình, và điều đó tiếp thêm sức mạnh cho cậu.

Linh quan sát Long, trái tim cô đập rộn ràng. Cô cảm thấy một làn sóng cảm xúc mạnh mẽ dâng trào. Không chỉ là sự biết ơn, không chỉ là sự ngưỡng mộ, mà còn là một thứ tình cảm sâu sắc hơn, một thứ tình cảm khiến cô muốn được ở bên cậu ấy mãi mãi, muốn được chia sẻ mọi vui buồn, mọi khó khăn. Long không chỉ là một người bạn, không chỉ là một người bạn trai tiềm năng, mà cậu ấy còn là chỗ dựa vững chắc, là người hùng của riêng cô.

Khi Long hoàn thành mối hàn cuối cùng, cậu ấy khẽ thở phào. Linh đưa cho cậu ấy một chai nước mát lạnh, mà cô đã cẩn thận giữ riêng. Long nhận lấy, nhấp một ngụm. Đôi mắt cậu ấy vẫn nhìn thẳng vào Linh, và trong ánh mắt đó, cô thấy sự mệt mỏi, nhưng cũng thấy một tia sáng lấp lánh của niềm tự hào và sự mãn nguyện.

“Xong rồi,” Long nói, giọng cậu ấy hơi khàn đi vì mệt, nhưng vẫn đầy vẻ nhẹ nhõm. Cậu ấy đứng thẳng dậy, vươn vai một cái, rồi khẽ xoa đầu Linh. Cái chạm nhẹ nhàng, đầy trìu mến ấy khiến Linh giật mình, má cô nàng ửng hồng.

“Thật sao Long? Cậu đã sửa được rồi ư?” Linh hỏi, giọng cô nàng đầy vẻ kinh ngạc và vui sướng. Cô nhìn vào bảng mạch, dù vẫn còn những vết rạn nhỏ, nhưng tất cả các linh kiện đều đã được nối lại một cách hoàn hảo.

Long gật đầu, nở một nụ cười hiếm hoi, nhưng lại ấm áp vô cùng. “Tạm thời là vậy. Nó sẽ hoạt động được đến khi chúng ta có thể thay một cái mới.” Cậu ấy nói, ánh mắt vẫn trìu mến nhìn Linh. “Chúng ta đã làm được.”

Linh nhìn Long, rồi nhìn cả nhóm bạn đang thở phào nhẹ nhõm. Một cảm giác nhẹ nhõm và hạnh phúc vô bờ bến dâng trào trong cô. Cô biết rằng, sự cố bất ngờ này, dù có thể là một âm mưu phá hoại tinh vi từ Tùng, cũng không thể chia cắt họ. Ngược lại, nó chỉ càng khiến Long và Linh gắn kết hơn, khiến cô nhận ra sâu sắc hơn về tình cảm của mình dành cho cậu. Trong khoảnh khắc đó, Linh cảm thấy như có một sợi dây vô hình đang kéo cô lại gần Long hơn bao giờ hết. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến một sự cố tưởng chừng như là thảm họa, lại trở thành một chất xúc tác mạnh mẽ, đẩy hai trái tim non nớt lại gần nhau hơn, hứa hẹn một tương lai đầy những thử thách nhưng cũng tràn ngập tình yêu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ