Rực rỡ thanh xuân
Chương 53

Dư Âm Của Sự Cố và Những Rung Động Không Tên

3622 từ
Mục tiêu: Khắc sâu hơn sự nhận thức của Ngọc Linh về tình cảm đặc biệt dành cho Long, vượt trên tình bạn và sự ngưỡng mộ.,Làm rõ sự 'lén lút suy nghĩ' của Long về Ngọc Linh, cho thấy cảm xúc của cậu cũng đang biến chuyển sâu sắc.,Tạo ra những khoảnh khắc tĩnh lặng để cả hai nhân vật đối diện với cảm xúc nội tâm của mình sau sự cố.,Gieo mầm cho một sự kiện hoặc tình huống trong tương lai, nơi cảm xúc này sẽ được bộc lộ rõ ràng hơn (Ch.55).,Duy trì không khí CLIMAX của arc, tập trung vào đỉnh điểm cảm xúc nội tâm.
Nhân vật: Lê Ngọc Linh, Trần Hoàng Long, Hoàng Thảo Mai, Phan Việt Hùng
Mood: Lãng mạn, nội tâm, bối rối, ấm áp
Kết chương: [object Object]

Sáng hôm sau, phòng thí nghiệm trường Ánh Dương vẫn thoang thoảng mùi cồn khử trùng, mùi clo quen thuộc từ những buổi thực hành hóa học. Những tia nắng sớm tinh khôi lách qua ô cửa sổ cao, vẽ lên sàn gạch men trắng những vệt sáng vàng nhạt, hắt bóng những chiếc bàn thí nghiệm dài đầy dụng cụ lỉnh kỉnh. Không khí trong phòng vẫn còn vương lại chút căng thẳng từ buổi chiều hôm trước, khi cả nhóm đã phải chạy đua với thời gian để sửa chữa bảng mạch. Giờ đây, chỉ còn lại Long, Ngọc Linh, Thảo Mai và Việt Hùng ngồi quây quần quanh chiếc bàn lớn, hoàn thiện nốt báo cáo tổng kết dự án khoa học. Tiếng lạch cạch của những chiếc bút chì gõ nhẹ vào mặt bàn, tiếng giấy sột soạt khi lật trang, và những tiếng gõ phím lạch cạch từ máy tính của Mai là những âm thanh duy nhất phá vỡ sự im lặng.

Ngọc Linh cố gắng tập trung vào phần mô tả nguyên lý hoạt động của hệ thống, nhưng đầu óc cô lại cứ lẩn thẩn. Từng câu chữ cô viết ra dường như chỉ là những vỏ rỗng, không thể lấp đầy những khoảng trống trong tâm trí cô. Đôi mắt cô cứ vô thức liếc nhìn sang Long, người đang chăm chú kiểm tra lại các thông số kỹ thuật trên máy tính của Mai. Cậu ấy vẫn trầm tĩnh và tập trung như mọi khi, nhưng hình ảnh cậu ấy miệt mài hàn nối những sợi dây điện nhỏ, ánh mắt kiên định và đôi tay khéo léo đã in sâu vào tâm trí cô. Cô nhớ như in cái khoảnh khắc cậu ấy nhẹ nhàng xoa đầu cô sau khi mọi việc đã ổn thỏa, và cả cái chạm tay thoáng qua khi cô đưa chai nước. Má cô lại bất giác nóng bừng lên khi nghĩ đến điều đó.

Long, dù đang tập trung cao độ, vẫn cảm nhận được ánh nhìn của Linh. Cậu ấy không quay lại, nhưng một nụ cười nhẹ thoáng qua trên môi. Cậu ấy biết cô đang bối rối, và chính cậu ấy cũng không thoát khỏi cảm giác tương tự. Từ sau sự cố ngày hôm qua, cậu cảm thấy một sợi dây vô hình nào đó đã siết chặt hơn giữa cậu và Linh. Mỗi khi nhìn thấy cô bé, cậu lại muốn bảo vệ, muốn che chở. Cái cảm giác đó lớn hơn rất nhiều so với những gì cậu từng cảm nhận trước đây. Cậu thỉnh thoảng liếc nhìn Linh, cảm nhận được sự bối rối của cô qua từng cử chỉ nhỏ nhặt, từ cái cách cô vuốt nhẹ mái tóc, đến cái nhíu mày khi cô cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ.

“Long này,” Linh khẽ gọi, giọng cô nàng nhỏ hơn bình thường một chút, như thể sợ làm vỡ tan bầu không khí tĩnh lặng. Cô đặt cây bút chì khắc tên mình xuống bàn, ngập ngừng. “Cậu có nghĩ… ai đó cố tình làm hỏng bảng mạch không?” Cô cố gắng chuyển hướng suy nghĩ của mình, tìm một chủ đề khác để thoát khỏi mớ cảm xúc hỗn độn đang bủa vây.

Long dừng gõ phím, ngẩng đầu lên. Ánh mắt cậu ấy chạm vào mắt Linh, sâu thẳm và khó dò. “Khó nói,” cậu ấy đáp, giọng trầm, chậm rãi, nhưng vẫn đầy vẻ chắc chắn. Cậu ấy nhìn Linh một thoáng, rồi lại quay về màn hình máy tính. “Nhưng giờ quan trọng là đảm bảo báo cáo hoàn chỉnh. Mấy chuyện khác, tính sau.” Lời nói của cậu ấy như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng, kéo Linh trở về với thực tại. Cậu ấy không muốn Linh phải lo lắng thêm về những chuyện không đáng, đặc biệt là khi cô bé vẫn còn đang chịu ảnh hưởng bởi những lời đồn thổi vô căn cứ. Cậu ấy biết Linh rất nhạy cảm, và cậu luôn muốn bảo vệ cô khỏi mọi tổn thương.

Hùng, đang loay hoay với phần số liệu thống kê, chợt ngẩng mặt lên. Cậu chàng nheo mắt nhìn Linh, rồi lại nhìn Long, một nụ cười tinh quái nở trên môi. “Linh ơi, cậu có vẻ mất tập trung nhỉ? Nhớ Long quá hả?” Tiếng cười khúc khích của Hùng vang lên, phá tan sự yên tĩnh. Mai, đang đeo kính cận và cắm cúi đọc lại phần tài liệu tham khảo, liếc Hùng một cái cảnh cáo. Cô nàng lắc đầu nhẹ, nhưng khóe môi lại khẽ cong lên. Cô biết Hùng chỉ trêu đùa, nhưng lời trêu chọc đó lại vô tình chạm đúng vào điểm yếu của Linh.

Mặt Linh đỏ bừng. “Đâu có!” cô nàng lắp bắp, cố gắng biện minh. Cô cúi gằm mặt xuống báo cáo, giả vờ tập trung nhưng trái tim lại đập thình thịch trong lồng ngực. Cô cảm thấy như mọi ánh mắt đều đang đổ dồn vào mình, và cảm giác bối rối xen lẫn ngại ngùng khiến cô muốn độn thổ. Long khẽ nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra. Cậu ấy biết Hùng chỉ là vô tư, nhưng lời trêu chọc của cậu bạn lại khiến cậu để tâm một cách lạ lùng. Cậu ấy cảm thấy một chút ấm áp, một chút khó chịu, và một chút… tự hào?

Long quay sang Linh, thấy cô bé đang cố gắng đọc lại dòng chữ đã viết, nhưng dường như không từ nào lọt vào mắt. Cậu ấy khẽ thở dài, rồi đưa tay sang, nhẹ nhàng chỉnh lại một linh kiện nhỏ đang hơi lỏng trên mô hình bảng mạch đã được sửa chữa. Cùng lúc đó, Linh cũng đưa tay ra, định với lấy cây bút chì khắc tên của cô, mà cô đã vô tình làm rơi xuống gần chỗ Long. Hai bàn tay vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một dòng điện nhỏ như chạy dọc sống lưng cả hai. Cả Long và Linh đều giật mình, ánh mắt họ va vào nhau trong vài giây ngắn ngủi. Trong khoảnh khắc đó, thế giới xung quanh dường như dừng lại. Long nhìn thấy sự bối rối, ngạc nhiên và một chút gì đó khó định nghĩa trong đôi mắt to tròn của Linh. Còn Linh, cô chìm đắm trong ánh mắt sâu thẳm của Long, một ánh mắt không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là sự ấm áp, quan tâm và một chút bối rối tương tự như cô.

Ngay lập tức, cả hai vội vàng lảng đi, như thể vừa chạm phải lửa. Linh rụt tay lại thật nhanh, má cô nàng lại càng ửng hồng hơn nữa, lan cả lên đến tai. Cô cảm thấy tim mình đập loạn xạ, mạnh đến mức cô sợ Hùng và Mai có thể nghe thấy. Một cảm giác nóng rực lan tỏa khắp cơ thể, một sự kết hợp giữa ngại ngùng, bối rối và một chút... ngọt ngào khó tả. Long cũng hơi giật mình, cậu ấy ho nhẹ một tiếng, rồi tập trung lại vào màn hình máy tính, nhưng đôi tai cậu ấy cũng đỏ lên một cách khó nhận ra. Cậu ấy cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lại dậy sóng. Cái chạm nhẹ nhàng đó đã để lại một dư âm khó phai, một cảm giác lạ lẫm mà cậu chưa từng trải qua. Đó không chỉ là sự bất ngờ, mà là một sự rung động khó cưỡng, một lời nhắc nhở về sợi dây vô hình đang ngày càng thắt chặt giữa cậu và cô bé.

Mai, từ góc độ của mình, quan sát toàn bộ cảnh tượng đó. Cô nàng không nói gì, chỉ khẽ mỉm cười. Nụ cười tinh tế của cô chứa đựng sự thấu hiểu sâu sắc. Cô biết, những cảm xúc mà Linh đang trải qua, và cả những cảm xúc mà Long đang cố gắng che giấu, không thể nào chỉ là tình bạn đơn thuần. Cái khoảnh khắc chạm mắt đầy ý nghĩa đó, sự giật mình và bối rối của cả hai, tất cả đều là những tín hiệu không lời, báo hiệu một điều gì đó đặc biệt đang dần chớm nở. Cô biết rằng, mình sẽ là người bạn đồng hành, là người lắng nghe những tâm tư thầm kín nhất của Linh trong hành trình sắp tới. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như đang chuẩn bị chứng kiến một câu chuyện tình yêu mới, bắt đầu từ những chạm nhẹ vụng về và những ánh mắt ngại ngùng.

***

Buổi chiều hôm đó, nắng Hạ Long vẫn còn vương vấn trên những tán cây xanh mướt, len lỏi qua những con phố đông đúc. Sau giờ học, Ngọc Linh và Thảo Mai ghé vào quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, tìm cho mình một góc nhỏ yên tĩnh. Quán được trang trí với những gam màu pastel nhẹ nhàng, điểm xuyết bằng những chậu cây xanh nhỏ xinh và những bức tranh tường lãng mạn. Tiếng nhạc Kpop du dương hòa cùng tiếng trò chuyện rôm rả của các nhóm bạn trẻ, tiếng lạch cạch của máy pha chế đồ uống tạo nên một bầu không khí vui vẻ, nhộn nhịp nhưng cũng đầy thư thái. Mùi trà sữa ngọt ngào, mùi trân châu dẻo thơm và mùi sữa béo ngậy quấn quýt trong không gian, khiến tâm trạng cũng trở nên dễ chịu hơn.

Linh cầm chiếc điện thoại trên tay, nhưng ánh mắt cô lại nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính, nơi những tia nắng cuối cùng đang dần tắt. Cô khuấy nhẹ ly trà sữa trân châu đường đen của mình, những viên trân châu đen bóng xoay tròn theo dòng kem sữa. Tâm trí cô không đặt vào chiếc điện thoại, cũng không màng đến những câu chuyện vui vẻ xung quanh. Từ sáng đến giờ, những hình ảnh về Long, về sự cố ngày hôm qua và cả cái chạm tay vô tình cứ liên tục hiện về, khiến trái tim cô đập loạn xạ và đầu óc cô trở nên hỗn loạn. Cô cần một người để chia sẻ, một người đủ tinh tế để hiểu mà không cần cô phải nói quá nhiều. Và Thảo Mai, người bạn thân nhất, chính là lựa chọn hoàn hảo.

“Mai này,” Linh khẽ gọi, giọng cô nàng nhỏ nhẹ, khác hẳn với sự hoạt bát thường ngày. Cô đặt cốc trà sữa xuống, hai tay đan vào nhau trên bàn, ánh mắt đầy bối rối. “Tớ… tớ thấy lạ lắm.”

Mai nhấp một ngụm trà sữa khoai môn, rồi đặt cốc xuống. Đôi mắt sáng thông minh của cô nàng nhìn thẳng vào Linh, đầy sự quan tâm và thấu hiểu. “Lạ thế nào? Cậu có vẻ cứ thẫn thờ từ hôm qua. Có phải chuyện bảng mạch không?” Cô nàng nhẹ nhàng hỏi, giọng nói nhỏ nhẹ, từ tốn như thường lệ. Mai biết Linh đang không ổn, và cô đã sẵn sàng lắng nghe mọi điều mà cô bạn mình muốn chia sẻ.

Linh lắc đầu nhẹ, rồi lại gật đầu, một cách đầy mâu thuẫn. “Không chỉ là chuyện bảng mạch. À, mà cũng một phần là vì chuyện đó.” Cô hít một hơi thật sâu, rồi lại thở ra chậm rãi, như thể đang cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ rối ren trong đầu. “Mai biết không, hôm qua, khi bảng mạch bị hỏng, tớ đã rất sợ hãi. Sợ không hoàn thành kịp dự án, sợ làm ảnh hưởng đến cả nhóm. Nhưng rồi… khi Long xuất hiện, khi cậu ấy bắt đầu tìm cách sửa chữa, tớ lại cảm thấy… an toàn lạ thường. Giống như có cậu ấy bên cạnh, mọi thứ đều ổn, mọi khó khăn đều có thể vượt qua.” Linh nói, ánh mắt cô lấp lánh những cảm xúc khó tả. “Tớ tin tưởng cậu ấy tuyệt đối, không một chút nghi ngờ nào. Cậu ấy không chỉ là một người bạn, mà còn là một chỗ dựa vững chắc.”

Mai chăm chú lắng nghe, gương mặt cô nàng không biểu lộ sự ngạc nhiên. Cô đã sớm nhận ra điều này. “Và cậu nghĩ đó chỉ là sự biết ơn, hay ngưỡng mộ sao, Linh?” Mai hỏi, giọng cô nàng vẫn nhỏ nhẹ, nhưng lại chứa đựng một sự sắc bén, một sự tinh tế mà chỉ những người bạn thân mới có thể có được. “Linh à, cậu luôn nói rằng cậu muốn tìm một người có thể khiến cậu cảm thấy được che chở, được bảo vệ. Một người không chỉ giỏi giang, mà còn đủ ấm áp để cậu tin tưởng.” Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh, ánh mắt đầy thấu hiểu. “Đó không phải là điều cậu vẫn luôn tìm kiếm sao, Linh? Một người có thể khiến cậu cảm thấy như vậy?”

Lời nói của Mai như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Linh. Cô giật mình, đôi mắt mở to nhìn Mai. Cô siết chặt cốc trà sữa trong tay, cảm nhận hơi ấm từ ly trà truyền qua lòng bàn tay. Đúng vậy, cô luôn tìm kiếm một người như thế. Một người có thể khiến cô cảm thấy an toàn, tin tưởng, một người mà cô có thể dựa dẫm. Nhưng cô chưa bao giờ nghĩ rằng, người đó lại là Long, người mà cô vẫn luôn coi là bạn, là đồng đội. Cảm giác này không chỉ là sự ngưỡng mộ tài năng, không chỉ là sự biết ơn vì cậu ấy đã giúp đỡ cô nhiều lần. Nó sâu sắc hơn, mãnh liệt hơn, và khiến trái tim cô đập rộn ràng mỗi khi cậu ấy ở gần.

“Tớ… tớ không biết nữa, Mai,” Linh thì thầm, giọng cô nàng lạc đi. Cô nhìn xa xăm ra ngoài cửa kính, nơi những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, tạo nên một khung cảnh lung linh, huyền ảo. “Tớ sợ. Sợ những cảm xúc này. Nó quá mới mẻ, quá… mãnh liệt. Tớ chưa bao giờ cảm thấy như vậy với ai khác.” Khuôn mặt xinh đẹp của Linh giờ đây lại hiện lên vẻ bối rối, pha chút lo lắng. Cô là một cô gái hoạt bát, tự tin, nhưng trước những rung động đầu đời, cô lại trở nên mong manh và dễ tổn thương.

Mai nhẹ nhàng xoa vai Linh, ánh mắt cô nàng đầy sự an ủi. “Không sao đâu, Linh. Ai rồi cũng sẽ trải qua những cảm xúc này. Điều quan trọng là cậu hãy lắng nghe trái tim mình. Đừng sợ hãi. Tình yêu đầu đời như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nó có thể mang đến sự êm đềm, nhưng cũng có thể ẩn chứa những con sóng dữ dội. Nhưng dù thế nào, nó cũng là một phần không thể thiếu của tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long.” Mai ngừng lại một chút, rồi nói thêm, “Và tớ tin, Long là một người tốt. Cậu ấy sẽ không làm cậu phải đau khổ đâu.”

Linh quay lại nhìn Mai, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi, một nụ cười pha lẫn sự bối rối và hạnh phúc. “Cảm ơn cậu, Mai. Cậu luôn là người hiểu tớ nhất.” Cô cảm thấy một gánh nặng vừa được trút bỏ. Có Mai bên cạnh, cô không còn cảm thấy cô đơn khi đối mặt với những cảm xúc mới mẻ này. Cô biết, hành trình khám phá trái tim mình sẽ không dễ dàng, nhưng cô không đơn độc. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang dần hé mở một chương mới trong cuộc đời của Ngọc Linh.

***

Hoàng hôn buông xuống Hạ Long, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Từng vệt nắng cuối ngày dần tắt, nhường chỗ cho những ánh đèn đường bắt đầu bật sáng, biến thành phố thành một bức tranh lung linh, huyền ảo. Gió từ biển thổi vào se lạnh, mang theo chút hơi mặn và mùi khói bụi xe cộ từ đường phố tấp nập. Trần Hoàng Long đang đi bộ về nhà, cậu chọn đi qua cầu vượt bộ hành để tránh dòng xe cộ đông đúc dưới đường. Cây cầu vượt bằng thép và bê tông sừng sững bắc qua con đường lớn, với những bậc thang và đường dốc thoai thoải. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng bước chân hối hả của những người đi làm về, và tiếng gió thổi lùa qua tóc tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của buổi chiều tà.

Long bước đi chậm rãi, bàn tay cậu ấy đút túi quần, ánh mắt trầm tư nhìn xuống dòng người và xe cộ đang hối hả. Cậu ấy không vội, bởi vì trong lòng cậu ấy đang diễn ra một cuộc chiến nội tâm không kém phần dữ dội. Từ sáng đến giờ, hình ảnh của Ngọc Linh cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. Ánh mắt bối rối của cô bé khi chạm tay cậu trong phòng thí nghiệm, nụ cười rạng rỡ của cô khi cậu nói đã sửa được bảng mạch, và cả ánh mắt tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho cậu. Tất cả đều khiến trái tim cậu ấy đập nhanh một cách bất thường, một cảm giác mà cậu chưa từng trải nghiệm trước đây.

Cậu dừng lại ở giữa cầu, tựa tay vào thành cầu lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu. Không khí se lạnh tràn vào lồng ngực, nhưng không thể làm dịu đi sự bồn chồn đang cuộn trào bên trong. Cậu đưa tay lên chạm nhẹ vào lồng ngực, nơi trái tim đang đập một cách mạnh mẽ. "Tại sao mình lại thấy bồn chồn thế này?" Long tự hỏi, giọng cậu ấy trầm tư vang lên trong tâm trí. "Mỗi khi nhìn thấy cô ấy, mình lại muốn bảo vệ... muốn ở bên cạnh." Cậu ấy nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Long luôn là một người trầm tĩnh, lý trí, ít khi để cảm xúc chi phối. Nhưng giờ đây, trước Ngọc Linh, mọi sự kiểm soát dường như tan biến. Cậu ấy cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được gần gũi hơn, được hiểu cô bé nhiều hơn.

Cậu ấy mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đá vôi của Vịnh Hạ Long ẩn hiện trong màn đêm dần buông. "Cảm giác này... không giống với bất kỳ ai khác." Cậu ấy thừa nhận với chính mình. Trước đây, cậu ấy cũng có những người bạn khác giới, cũng có những cô gái ngưỡng mộ. Nhưng chưa bao giờ cậu ấy cảm thấy muốn bảo vệ ai đó đến vậy, chưa bao giờ cậu ấy cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp chỉ vì một ánh mắt, một nụ cười. Đó không chỉ là sự quý mến bạn bè, mà là một thứ tình cảm sâu sắc hơn, một thứ tình cảm mà cậu ấy còn chưa thể gọi tên.

Gió lộng thổi qua, làm mái tóc đen cắt ngắn của Long khẽ bay. Cậu ấy cảm thấy một chút sợ hãi trước những cảm xúc hoàn toàn mới mẻ này. Long luôn là người có kế hoạch, có mục tiêu rõ ràng. Nhưng với tình cảm, cậu ấy lại trở nên lúng túng, bối rối. Cậu ấy sợ rằng những cảm xúc này có thể làm xáo trộn cuộc sống vốn dĩ ngăn nắp của mình, sợ rằng nó sẽ khiến cậu ấy mất đi sự tập trung. Nhưng đồng thời, cậu ấy cũng cảm thấy một sự hứng thú lạ lùng. Một phần trong cậu ấy muốn khám phá, muốn tìm hiểu xem những cảm xúc này sẽ dẫn cậu ấy đi đến đâu.

Long tựa đầu vào thành cầu, nhìn những ánh đèn xe cộ vẽ thành những vệt sáng dài trên đường. Cậu ấy nhớ lại ánh mắt của Ngọc Linh khi cô bé nhìn cậu, ánh mắt đầy tin tưởng và ngưỡng mộ. Cậu ấy cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cậu ấy biết rằng, cậu ấy không thể nào phớt lờ những rung động này được nữa. Chúng đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm trí cậu, len lỏi vào từng suy nghĩ, từng hành động.

Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những thay đổi sâu sắc trong trái tim của Trần Hoàng Long. Một chàng trai tưởng chừng lạnh lùng, lý trí, nay lại đang đứng trước ngưỡng cửa của một thứ tình cảm hoàn toàn mới mẻ. Cậu ấy không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cậu ấy biết một điều: hình bóng của Ngọc Linh đã in sâu vào trái tim cậu, và cậu ấy đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách mà tình cảm này mang lại. Cậu ấy không còn chỉ là một người bạn, mà đã trở thành một người muốn che chở, muốn bảo vệ, muốn ở bên cạnh cô bé ấy mãi mãi. Ánh mắt cậu ấy lấp lánh một tia sáng quyết tâm, pha lẫn chút bối rối. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ