Gió từ biển thổi vào se lạnh, mang theo chút hơi mặn và mùi khói bụi xe cộ từ đường phố tấp nập. Trần Hoàng Long đang đi bộ về nhà, cậu chọn đi qua cầu vượt bộ hành để tránh dòng xe cộ đông đúc dưới đường. Cây cầu vượt bằng thép và bê tông sừng sững bắc qua con đường lớn, với những bậc thang và đường dốc thoai thoải. Tiếng xe cộ gầm rú dưới đường, tiếng bước chân hối hả của những người đi làm về, và tiếng gió thổi lùa qua tóc tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của buổi chiều tà.
Long bước đi chậm rãi, bàn tay cậu ấy đút túi quần, ánh mắt trầm tư nhìn xuống dòng người và xe cộ đang hối hả. Cậu ấy không vội, bởi vì trong lòng cậu ấy đang diễn ra một cuộc chiến nội tâm không kém phần dữ dội. Từ sáng đến giờ, hình ảnh của Ngọc Linh cứ hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cậu. Ánh mắt bối rối của cô bé khi chạm tay cậu trong phòng thí nghiệm, nụ cười rạng rỡ của cô khi cậu nói đã sửa được bảng mạch, và cả ánh mắt tin tưởng tuyệt đối mà cô dành cho cậu. Tất cả đều khiến trái tim cậu ấy đập nhanh một cách bất thường, một cảm giác mà cậu chưa từng trải nghiệm trước đây.
Cậu dừng lại ở giữa cầu, tựa tay vào thành cầu lạnh lẽo, hít một hơi thật sâu. Không khí se lạnh tràn vào lồng ngực, nhưng không thể làm dịu đi sự bồn chồn đang cuộn trào bên trong. Cậu đưa tay lên chạm nhẹ vào lồng ngực, nơi trái tim đang đập một cách mạnh mẽ. "Tại sao mình lại thấy bồn chồn thế này?" Long tự hỏi, giọng cậu ấy trầm tư vang lên trong tâm trí. "Mỗi khi nhìn thấy cô ấy, mình lại muốn bảo vệ... muốn ở bên cạnh." Cậu ấy nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những suy nghĩ hỗn độn. Long luôn là một người trầm tĩnh, lý trí, ít khi để cảm xúc chi phối. Nhưng giờ đây, trước Ngọc Linh, mọi sự kiểm soát dường như tan biến. Cậu ấy cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát được gần gũi hơn, được hiểu cô bé nhiều hơn.
Cậu ấy mở mắt ra, nhìn về phía xa xăm, nơi những ngọn núi đá vôi của Vịnh Hạ Long ẩn hiện trong màn đêm dần buông. "Cảm giác này... không giống với bất kỳ ai khác." Cậu ấy thừa nhận với chính mình. Trước đây, cậu ấy cũng có những người bạn khác giới, cũng có những cô gái ngưỡng mộ. Nhưng chưa bao giờ cậu ấy cảm thấy muốn bảo vệ ai đó đến vậy, chưa bao giờ cậu ấy cảm thấy trái tim mình lỗi nhịp chỉ vì một ánh mắt, một nụ cười. Đó không chỉ là sự quý mến bạn bè, mà là một thứ tình cảm sâu sắc hơn, một thứ tình cảm mà cậu ấy còn chưa thể gọi tên.
Gió lộng thổi qua, làm mái tóc đen cắt ngắn của Long khẽ bay. Cậu ấy cảm thấy một chút sợ hãi trước những cảm xúc hoàn toàn mới mẻ này. Long luôn là người có kế hoạch, có mục tiêu rõ ràng. Nhưng với tình cảm, cậu ấy lại trở nên lúng túng, bối rối. Cậu ấy sợ rằng những cảm xúc này có thể làm xáo trộn cuộc sống vốn dĩ ngăn nắp của mình, sợ rằng nó sẽ khiến cậu ấy mất đi sự tập trung. Nhưng đồng thời, cậu ấy cũng cảm thấy một sự hứng thú lạ lùng. Một phần trong cậu ấy muốn khám phá, muốn tìm hiểu xem những cảm xúc này sẽ dẫn cậu ấy đi đến đâu.
Long tựa đầu vào thành cầu, nhìn những ánh đèn xe cộ vẽ thành những vệt sáng dài trên đường. Cậu ấy nhớ lại ánh mắt của Ngọc Linh khi cô bé nhìn cậu, ánh mắt đầy tin tưởng và ngưỡng mộ. Cậu ấy cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Cậu ấy biết rằng, cậu ấy không thể nào phớt lờ những rung động này được nữa. Chúng đã trở thành một phần không thể thiếu trong tâm trí cậu, len lỏi vào từng suy nghĩ, từng hành động.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đang chứng kiến những thay đổi sâu sắc trong trái tim của Trần Hoàng Long. Một chàng trai tưởng chừng lạnh lùng, lý trí, nay lại đang đứng trước ngưỡng cửa của một thứ tình cảm hoàn toàn mới mẻ. Cậu ấy không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng cậu ấy biết một điều: hình bóng của Ngọc Linh đã in sâu vào trái tim cậu, và cậu ấy đã sẵn sàng đối mặt với những thử thách mà tình cảm này mang lại. Cậu ấy không còn chỉ là một người bạn, mà đã trở thành một người muốn che chở, muốn bảo vệ, muốn ở bên cạnh cô bé ấy mãi mãi. Ánh mắt cậu ấy lấp lánh một tia sáng quyết tâm, pha lẫn chút bối rối. Cậu biết, đây chỉ là khởi đầu.
***
Buổi chiều tại Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương luôn mang một vẻ đẹp rất riêng. Tòa nhà chính với mái ngói đỏ thẫm và tường gạch cũ kỹ vẫn sừng sững giữa thời gian, pha trộn hài hòa với những dãy phòng học hiện đại hơn với kính và bê tông sáng bóng. Hành lang rộng rãi, sân trường lát gạch sạch sẽ, và những cây xanh cổ thụ rợp bóng mát là nơi chứng kiến biết bao câu chuyện tuổi học trò. Tiếng chuông tan học vừa reo vang, xé toạc bầu không khí yên tĩnh sau buổi phụ đạo, nhường chỗ cho tiếng giảng bài từ các lớp học còn lại và tiếng bước chân hối hả của học sinh. Mùi phấn bảng, giấy sách mới, và mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin xen lẫn với mùi hoa sữa đầu mùa, tạo nên một bản hòa âm của tuổi thanh xuân.
Hôm nay, không khí có chút âm u, những đám mây xám xịt từ phía biển đang cuồn cuộn kéo đến, báo hiệu một cơn mưa sắp sửa trút xuống. Trần Hoàng Long và Lê Ngọc Linh cùng bước ra khỏi cổng trường, bước chân chậm rãi trên con đường quen thuộc. Không khí giữa họ vẫn còn vương vấn những cảm xúc bối rối từ sự cố bảng mạch ngày hôm qua và những ánh mắt chạm nhau đầy ý nghĩa. Long vẫn giữ vẻ trầm ngâm thường thấy, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu thỉnh thoảng lại lướt qua cô bé bên cạnh. Ngọc Linh thì cố giữ vẻ tự nhiên, nhưng trong lòng cô lại bồn chồn không yên. Mái tóc dài đen óng ả của cô khẽ đung đưa theo từng bước chân, và cô nàng thỉnh thoảng lại đưa tay vuốt nhẹ những sợi tóc bay lòa xòa trước trán.
“Cảm ơn cậu lần nữa về chuyện hôm qua nhé, Long,” Ngọc Linh lên tiếng, giọng cô ấy trong trẻo nhưng có chút ngập ngừng, phá vỡ sự im lặng. Cô bé không dám nhìn thẳng vào Long, chỉ nhìn xuống gạch lát đường, nơi những hạt bụi nhỏ đang bị gió cuốn đi.
Long khẽ gật đầu, bờ vai rộng của cậu ấy hơi nghiêng về phía cô. “Không có gì. Cậu ổn chứ?” Giọng cậu trầm ấm, vang lên một cách tự nhiên, như một lời hỏi thăm mà cậu ấy thực lòng quan tâm. Ánh mắt cậu ấy dừng lại trên khuôn mặt xinh đẹp của Linh, nơi đôi má cô ửng hồng nhẹ.
Ngọc Linh ngước mắt lên, ánh mắt to tròn long lanh chạm vào đôi mắt hổ phách của Long chỉ trong tích tắc, rồi lại vội vàng tránh đi. Cô bé cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. “Tớ ổn. Chỉ là… tớ vẫn không nghĩ mình có thể làm được nếu không có cậu.” Cô bé thành thật, trong giọng nói pha chút cảm kích và cả một chút gì đó khó diễn tả. Từ khi nào mà Long đã trở thành một chỗ dựa vững chắc đến thế? Sự cố ngày hôm qua, khi bảng mạch bị hư hại, Long đã bình tĩnh đến lạ, còn cô bé thì hoảng loạn tột độ. Chính cậu ấy là người đã trấn an, đã tìm ra cách giải quyết, và đã cùng cô bé thức khuya để hoàn thành. Long, với vẻ ngoài lạnh lùng nhưng trái tim ấm áp, luôn khiến cô bé cảm thấy an toàn một cách lạ thường.
Long nhìn thẳng vào mắt Linh, lần này không còn lảng tránh nữa. Ánh mắt cậu ấy sâu thẳm, dịu dàng và kiên định, như một lời hứa không cần phải nói ra. “Cậu luôn có tớ mà.” Câu nói ấy nhẹ nhàng nhưng lại mang sức nặng, như một dòng nước ấm chảy vào trái tim Ngọc Linh, làm tan chảy đi sự bối rối và những lo lắng không tên. Cô bé ngẩng đầu lên, nhìn thấy nụ cười rất khẽ thoáng qua trên môi Long, khiến khuôn mặt góc cạnh của cậu ấy trở nên ấm áp lạ thường. Long luôn là người ít nói, ít biểu cảm, nhưng những nụ cười hiếm hoi của cậu ấy luôn tỏa nắng và chân thành đến lạ.
Họ tiếp tục đi bộ cạnh nhau, bước chân đều đặn. Ngọc Linh thỉnh thoảng lại liếc nhìn Long, cảm nhận được hơi ấm từ người cậu ấy tỏa ra. Cô bé cảm thấy một cảm giác an toàn và bình yên đến lạ khi có cậu ấy ở bên. Long thì vẫn trầm ngâm, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn luôn dõi theo Linh, như sợ cô bé sẽ biến mất. Cậu ấy cảm nhận được sự bối rối và cả sự tin tưởng trong ánh mắt của Linh, và điều đó khiến trái tim Long mềm nhũn. Cậu ấy muốn đưa tay ra nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô bé, muốn kéo cô bé lại gần hơn, nhưng một thứ gì đó vô hình vẫn níu giữ cậu lại. Sự ngại ngùng, sự sợ hãi trước những cảm xúc mới mẻ này khiến Long không dám hành động liều lĩnh.
Bỗng nhiên, một cơn gió mạnh thổi qua, mang theo một làn hơi lạnh buốt và vài giọt mưa lất phất. Những chiếc lá khô trên cây xào xạc bay lượn, rồi đáp xuống mặt đường. Long ngẩng đầu lên nhìn trời, những đám mây đen kịt đã che kín cả bầu trời xanh biếc. “Trời sắp mưa lớn rồi,” cậu ấy khẽ nói, giọng có chút lo lắng. Linh cũng ngước nhìn, khuôn mặt xinh đẹp của cô bé lộ rõ vẻ hốt hoảng. Cô bé không mang theo ô, và quãng đường về nhà vẫn còn một đoạn khá xa. Long nhìn thấy sự lo lắng trong mắt Linh, và cậu ấy cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ muốn bảo vệ cô bé. Cậu ấy không muốn cô bé bị ướt, không muốn cô bé cảm lạnh. Đó là một bản năng tự nhiên, một bản năng mà cậu ấy chưa từng có với bất kỳ ai khác.
Và rồi, như một lời tiên tri, những giọt mưa bắt đầu rơi dày đặc hơn, rồi chuyển thành một trận mưa xối xả. Gió rít lên từng hồi, cuốn những hạt mưa hắt vào mặt, khiến tầm nhìn trở nên mờ ảo. Long và Linh giật mình, vội vã nhìn quanh tìm chỗ trú. Họ không thể tiếp tục đi bộ dưới cơn mưa như trút nước này. Cả hai cùng có chung một suy nghĩ: tìm một nơi khô ráo để tránh mưa. Trong khoảnh khắc đó, sự liên kết giữa họ dường như trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
***
Cơn mưa bất ngờ đổ xuống như trút nước, không báo trước một lời nào. Những hạt mưa lớn nặng trĩu thi nhau rơi lộp bộp xuống mặt đất, tạo thành một màn nước trắng xóa. Gió rít lên từng hồi, cuốn theo những bụi nước và lá cây khô, khiến cả không gian trở nên hỗn loạn. Trần Hoàng Long và Lê Ngọc Linh không kịp phản ứng, cả hai vội vã chạy đến trạm xe buýt gần nhất để trú. Mái che bằng kim loại của trạm xe buýt kêu lộp bộp dưới sức nặng của hàng ngàn hạt mưa, tạo nên một âm thanh dữ dội, át đi mọi tiếng động khác.
Trong không gian nhỏ hẹp của trạm xe buýt, chỉ có một chiếc ghế dài bằng bê tông và vài tấm bảng thông tin tuyến xe buýt đã bạc màu. Họ đứng sát vào nhau, vai chạm vai, cảm nhận được hơi ấm từ người đối diện. Mùi ẩm ướt của đất và lá cây sau mưa hòa lẫn với mùi khói xe thoảng nhẹ từ đường phố, tạo nên một cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ. Tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái tôn vang vọng như một bản giao hưởng hoang dại của thiên nhiên, khiến mọi âm thanh khác đều trở nên lu mờ. Không ai nói lời nào, chỉ có tiếng thở nhẹ và nhịp tim đập dồn dập, như hòa vào nhịp điệu của cơn mưa.
Ngọc Linh khẽ rụt người lại, hai tay vòng ôm lấy mình, cố gắng xua đi cái lạnh đang thấm vào da thịt. Mái tóc dài đen óng ả của cô bé hơi ẩm ướt, vài sợi tóc dính vào má, tạo nên một vẻ đẹp mong manh đến lạ. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé nhìn ra ngoài màn mưa trắng xóa, nơi những bóng đèn đường hắt qua màn mưa, tạo thành những vệt sáng mờ ảo. Trong sâu thẳm, cô bé cảm thấy một sự bối rối đến tột độ. Việc đứng sát Long như thế này, cảm nhận được hơi ấm và mùi hương nhè nhẹ từ cậu ấy, khiến trái tim cô bé đập loạn xạ. Cô bé không dám nhìn thẳng vào Long, sợ rằng ánh mắt của mình sẽ tố cáo những cảm xúc đang cuộn trào bên trong.
Long nhìn ra ngoài màn mưa, nhưng trong tâm trí cậu ấy, hình ảnh của Ngọc Linh lại rõ nét hơn bao giờ hết. Cậu ấy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ vai cô bé khi họ đứng sát nhau. Cậu ấy muốn đưa tay ra ôm lấy cô bé, muốn che chở cho cô bé khỏi cơn gió lạnh và những hạt mưa đang tạt vào. Nhưng một lần nữa, Long lại khựng lại. Cậu ấy sợ rằng hành động của mình sẽ khiến Linh cảm thấy không thoải mái, sợ rằng mình sẽ phá vỡ cái khoảnh khắc yên tĩnh và đặc biệt này. Cậu ấy luôn là người lý trí, trầm tĩnh, nhưng trước Ngọc Linh, mọi lý trí dường như tan biến. Cậu ấy chỉ muốn làm theo trái tim mình mách bảo, muốn ở gần cô bé hơn, muốn bảo vệ cô bé khỏi mọi điều xấu xa.
“Mưa lớn quá,” Long khẽ nói, giọng cậu ấy trầm ấm, gần như thì thầm, vang lên giữa tiếng mưa rơi ào ạt. Câu nói đơn giản nhưng lại mang theo một sự quan tâm sâu sắc. Cậu ấy quay đầu lại, ánh mắt hổ phách dừng lại trên khuôn mặt Linh.
Ngọc Linh giật mình, khẽ gật đầu nhẹ, mắt vẫn nhìn ra ngoài màn mưa, không dám nhìn Long. Cô bé cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng khi nghe giọng nói của cậu ấy. Cái sự gần gũi này, cái sự quan tâm thầm lặng này, khiến cô bé vừa hạnh phúc vừa sợ hãi. Hạnh phúc vì Long luôn ở bên cạnh, luôn quan tâm đến cô bé. Sợ hãi vì những cảm xúc mà cô bé đang cảm nhận được ngày càng lớn, và cô bé không biết phải làm gì với chúng.
Long nhìn thấy đôi vai Linh khẽ run lên, và cậu ấy cảm thấy lòng mình thắt lại. “Cậu có lạnh không?” Cậu ấy hỏi, giọng nói dịu dàng hơn, chứa đầy sự lo lắng. Long khẽ đưa tay ra, như muốn chạm vào vai Linh, muốn kéo cô bé lại gần hơn để truyền hơi ấm. Nhưng rồi, cậu ấy lại khựng lại, bàn tay khẽ nắm chặt lại, rồi từ từ hạ xuống. Một sự đấu tranh nội tâm đang diễn ra mãnh liệt trong Long. Cậu ấy muốn vượt qua giới hạn của tình bạn, muốn bộc lộ những cảm xúc đang bùng cháy trong lòng. Nhưng sự ngại ngùng, sự sợ hãi trước những điều chưa biết, lại khiến cậu ấy do dự.
Bỗng, một tia sét loé sáng trên bầu trời đen kịt, rạch ngang qua màn mưa trắng xóa. Theo sau là một tiếng sấm vang trời, khiến cả mặt đất như rung chuyển. Ngọc Linh giật mình, khẽ rụt người lại, theo bản năng vô thức nép vào Long hơn một chút. Bàn tay nhỏ bé của cô bé bám chặt lấy cánh tay Long, như tìm kiếm một điểm tựa vững chắc. Long cảm nhận được sự mềm mại của bàn tay Linh, cảm nhận được hơi ấm từ cô bé truyền sang. Cậu ấy không còn do dự nữa. Bằng một hành động tự nhiên, Long khẽ vòng tay qua vai Linh, kéo cô bé lại gần hơn, để cô bé hoàn toàn nép vào lòng mình. Bờ vai rộng của cậu ấy trở thành một chỗ dựa vững chắc, một bức tường che chắn cho Linh khỏi cơn mưa và những tiếng sấm sét đang gầm gừ.
Ngọc Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn thẳng vào Long. Khoảnh khắc đó, mọi thứ xung quanh dường như biến mất. Chỉ còn lại hai người, đứng sát vào nhau dưới mái hiên trạm xe buýt, giữa tiếng mưa rơi ào ạt và tiếng sấm rền vang. Long nhìn thấy sự ngạc nhiên, sự bối rối, nhưng cũng cả sự an toàn và hạnh phúc trong ánh mắt của Linh. Cậu ấy cảm nhận được nhịp tim mình đập dồn dập, và cậu ấy biết rằng, Linh cũng đang cảm nhận được điều đó. Đây không còn là tình bạn đơn thuần nữa. Đây là một thứ tình cảm sâu sắc hơn, một thứ tình cảm mà Long đã cố gắng gọi tên trong vô vọng, giờ đây lại hiện hữu rõ ràng đến thế. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, lại chứng kiến thêm một khoảnh khắc kỳ diệu.
***
Tiếng mưa dần nhỏ lại, chỉ còn lất phất những hạt bụi nước li ti bay trong không khí. Gió cũng dịu đi, không còn rít lên từng hồi dữ dội như lúc nãy. Sự im lặng kéo dài giữa Long và Linh, nhưng không hề khó xử. Ngược lại, nó khiến không khí thêm phần đặc biệt, chứa đựng những cảm xúc chưa thể gọi tên nhưng lại mãnh liệt đến lạ. Họ vẫn đứng sát vào nhau, vai kề vai, hơi ấm từ người đối diện truyền sang nhau, xua đi cái lạnh còn vương vấn trong không gian ẩm ướt. Mùi ẩm ướt của đất và lá cây sau mưa trở nên trong lành hơn, mang theo một chút ngọt ngào của thiên nhiên.
Ngọc Linh khẽ ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn long lanh nhìn ra ngoài màn mưa đã thưa dần. Những giọt nước còn đọng lại trên cành cây, trên mái tôn, lấp lánh như những viên pha lê nhỏ. Trong lòng cô bé, một cảm giác bình yên đến lạ thường đang len lỏi. Việc được nép vào lòng Long, được cậu ấy che chở, khiến mọi lo lắng đều tan biến. Cô bé cảm thấy một sự an toàn tuyệt đối, một cảm giác mà cô chưa từng trải nghiệm với bất kỳ ai khác. Long không nói nhiều, nhưng hành động của cậu ấy luôn mạnh mẽ và đầy quan tâm. Cô bé cảm nhận được nhịp đập trái tim cậu ấy qua lớp áo, một nhịp đập đều đặn, mạnh mẽ, và điều đó khiến trái tim cô bé cũng đập rộn ràng theo.
Long khẽ buông lỏng vòng tay, nhưng vẫn giữ khoảng cách rất gần với Linh. Cậu ấy cùng Linh nhìn ra ngoài, nơi những vệt nắng yếu ớt bắt đầu xuyên qua những đám mây xám, hứa hẹn một buổi hoàng hôn rực rỡ sau cơn mưa. Ánh mắt Long vẫn giữ vẻ trầm ngâm, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách ấy là một tia sáng ấm áp, dịu dàng. Cậu ấy cảm nhận được sự tin tưởng tuyệt đối từ Linh, và điều đó khiến cậu ấy cảm thấy mình có trách nhiệm hơn, muốn bảo vệ cô bé hơn nữa. Cậu ấy không còn sợ hãi những cảm xúc này nữa. Thay vào đó, một sự quyết tâm lạ lùng đang nhen nhóm trong lòng Long.
Rồi bất chợt, ánh mắt của họ chạm nhau.
Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản dường như tan biến. Không còn tiếng mưa ồn ào, không còn tiếng xe cộ vội vã. Chỉ còn lại hai ánh mắt giao nhau, chứa đựng vô vàn điều muốn nói. Ánh mắt của Ngọc Linh lấp lánh sự bối rối, sự mong chờ, và cả một chút sợ hãi trước những cảm xúc đang trỗi dậy. Cô bé nhìn sâu vào đôi mắt Long, như muốn tìm kiếm một lời giải đáp cho những câu hỏi đang cuộn trào trong lòng. Cô bé muốn biết, Long có cảm nhận được điều tương tự không? Có phải những rung động mãnh liệt mà cô bé đang cảm nhận được cũng đang hiện hữu trong trái tim cậu ấy?
Long nhìn thẳng vào Linh, ánh mắt hổ phách đầy dịu dàng và kiên định. Cậu ấy không nói lời nào, nhưng ánh mắt ấy dường như đã nói lên tất cả. Cậu ấy hiểu những gì Linh đang nghĩ, bởi vì cậu ấy cũng đang cảm nhận điều đó. Cậu ấy muốn nói với Linh rằng cậu ấy cũng yêu cô bé, rằng cậu ấy muốn ở bên cô bé mãi mãi. Nhưng những lời nói dường như mắc kẹt lại trong cổ họng, không thể thốt ra thành lời. Long luôn là người ít nói, và việc bộc lộ cảm xúc bằng lời nói là một thử thách lớn đối với cậu ấy. Cậu ấy sợ rằng mình sẽ nói sai, sợ rằng mình sẽ làm hỏng khoảnh khắc này.
“Long…” Ngọc Linh khẽ gọi tên cậu, giọng cô bé nhỏ xíu, gần như không nghe thấy giữa tiếng gió còn lại. Câu nói ấy như một lời thôi thúc, một lời mời gọi, khiến trái tim Long đập loạn xạ. Đôi má cô bé ửng hồng, và cô bé khẽ cắn môi dưới, ánh mắt vẫn không rời khỏi Long.
Long nhìn sâu vào đôi mắt cô bé, hít một hơi thật sâu. Cậu ấy muốn đáp lại, muốn gọi tên cô bé, muốn nói ra tất cả những gì đang chất chứa trong lòng. “Linh…” Cậu ấy khẽ đáp, giọng trầm ấm, nhưng rồi câu nói bị bỏ lửng, nhường chỗ cho những cảm xúc đang dâng trào.
Long khẽ đưa tay lên, ngón tay cậu ấy vô thức chạm vào một giọt nước mưa còn vương trên mái tóc đen óng ả của Linh. Giọt nước mát lạnh, nhưng cái chạm của Long lại mang theo một hơi ấm lạ kỳ, khiến Ngọc Linh khẽ rùng mình. Cô bé cảm nhận được sự nhẹ nhàng, sự nâng niu trong cái chạm ấy. Trái tim cô bé đập như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, một cảm giác vừa hạnh phúc vừa bối rối. Long nhanh chóng rụt tay lại, như sợ rằng mình đã đi quá giới hạn. Nhưng cái chạm nhẹ ấy đã đủ để cả hai cảm nhận được sự kết nối sâu sắc giữa họ.
Họ giữ ánh mắt nhau, một khoảnh khắc tưởng chừng như vô tận, nơi thời gian dường như ngừng lại. Trong ánh mắt của Long, Linh nhìn thấy sự chân thành, sự quan tâm, và cả một chút bối rối đáng yêu. Trong ánh mắt của Linh, Long nhìn thấy sự tin tưởng, sự ngưỡng mộ, và cả một thứ tình cảm mà cậu ấy đã luôn khao khát. Khoảnh khắc gần gũi này, dưới mái hiên trạm xe buýt giữa cơn mưa tạnh, đã khắc sâu vào tâm trí cả hai, trở thành một dấu mốc quan trọng trong hành trình tình cảm của họ.
Long biết rằng, cậu ấy không thể nào phủ nhận những cảm xúc này được nữa. Chúng đã lớn lên, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Cậu ấy muốn bảo vệ Linh, muốn ở bên Linh, muốn cùng Linh trải qua mọi điều trong cuộc sống. Và Linh cũng biết rằng, Long không chỉ là một người bạn. Cậu ấy là người khiến cô bé cảm thấy an toàn, là người khiến trái tim cô bé đập loạn xạ, là người mà cô bé muốn được ở bên cạnh. Cả hai đều đấu tranh với sự thiếu kinh nghiệm trong tình yêu đầu đời, không biết phải hành động hay nói gì tiếp theo. Nhưng một điều chắc chắn là, những rung động không tên ấy đã dần trở thành một tình yêu sâu sắc, một tình yêu mà họ đã sẵn sàng đối mặt. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến khoảnh khắc những trái tim non nớt ấy tìm thấy nhau, dù chưa một lời tỏ tình.