Tiếng mưa tạnh hẳn từ lâu, nhường chỗ cho một buổi chiều Hạ Long trong lành, gió nhẹ. Nhưng dư âm của khoảnh khắc trú mưa, của cái chạm tay vô thức và ánh mắt giao nhau đầy rung động vẫn còn đọng lại sâu thẳm trong tâm trí Long và Ngọc Linh. Chúng như những hạt sương đêm đọng trên lá, lấp lánh mà mong manh, hứa hẹn một điều gì đó thiêng liêng, sắp sửa bùng nở. Họ mang theo những cảm xúc ấy vào phòng thí nghiệm, nơi mùi hóa chất đặc trưng đang hòa quyện với bầu không khí học đường nghiêm túc, tạo nên một sự tương phản lạ lùng.
Phòng thí nghiệm của trường Ánh Dương vào tiết học buổi chiều luôn có một vẻ bận rộn rất riêng. Những dãy bàn dài bằng gỗ sẫm màu, với bồn rửa, vòi nước sáng bóng và những ổ điện được bố trí khoa học, giờ đây đã chật kín học sinh. Tiếng lạch cạch của những ống nghiệm thủy tinh va vào nhau, tiếng bếp ga mini xì xèo nhẹ dưới đáy cốc đun, tiếng bút máy cọ xát trên giấy ghi chép, cùng với giọng nói trầm ấm của cô Thủy đang hướng dẫn, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của sự tập trung và khám phá. Mùi cồn bay thoang thoảng trong không khí, xen lẫn với mùi axit nhẹ từ những lọ hóa chất mở nắp, đôi khi là mùi cháy khét nhàn nhạt nếu có thí nghiệm nào đó không thành công như mong đợi.
Nhóm của Long, Linh, Hùng, Mai và Lan đang đứng quanh một bàn thí nghiệm, cùng nhau thực hiện bài thực hành về phản ứng oxy hóa-khử. Long, như thường lệ, là người điềm tĩnh và tỉ mỉ nhất. Cậu ấy đeo kính bảo hộ, đôi mắt hổ phách chăm chú dõi theo từng giọt hóa chất nhỏ xuống ống nghiệm, cánh tay vững vàng cầm dụng cụ. Vẻ lạnh lùng thường thấy của cậu ấy giờ đây được thay bằng sự tập trung cao độ, khiến khuôn mặt góc cạnh càng thêm vẻ nam tính, cuốn hút. Nhưng thỉnh thoảng, ánh mắt cậu ấy vẫn vô thức liếc sang phía Ngọc Linh, người đang đứng cạnh cậu, mái tóc dài đen óng ả được buộc gọn gàng, thỉnh thoảng lại khẽ lay động theo mỗi cử động.
Ngọc Linh thì lại có vẻ hơi lúng túng hơn một chút. Cô bé xinh đẹp, hoạt bát thường ngày, giờ đây đang cố gắng làm quen với những chiếc kẹp, ống đong phức tạp. Đôi mắt to tròn long lanh của cô bé đôi khi thoáng chút bối rối, nhưng rồi lại nhanh chóng ánh lên vẻ quyết tâm. Cô ấy cố gắng hết sức để tập trung, nhưng trái tim cô bé vẫn còn đập loạn xạ mỗi khi nhớ về khoảnh khắc dưới mái hiên trạm xe buýt. Cái chạm tay nhẹ nhàng của Long, ánh mắt sâu thẳm của cậu ấy… tất cả cứ lởn vởn trong tâm trí, khiến cô bé khó lòng dồn hết sự chú ý vào phản ứng hóa học trước mặt. Thỉnh thoảng, cô bé lại ngước nhìn Long, đôi môi khẽ mím lại, như muốn tìm kiếm sự động viên hay một lời giải thích cho những cảm xúc đang cuộn trào trong lòng.
Phan Việt Hùng, đứng ở phía đối diện, vẫn không quên nhiệm vụ pha trò. Cậu bạn dáng người hơi tròn trịa, đôi mắt híp lại khi cười, luôn là cây hài của nhóm. Cậu ấy đang cố gắng nhỏ từng giọt dung dịch vào ống nghiệm, nhưng miệng thì không ngừng lanh lảnh trêu chọc.
“Linh ơi, cẩn thận kẻo nổ banh cái phòng thí nghiệm của trường đấy!” Hùng nói đùa, nhưng giọng điệu có chút cường điệu, khiến vài bạn xung quanh cũng bật cười.
Ngọc Linh khẽ giật mình, rồi quay sang lườm Hùng một cái yêu. “Cậu nói gì vậy, Hùng? Tớ đang cố gắng đây này!”
Long, nghe thấy tiếng Hùng, khẽ nhíu mày. Cậu ấy không nói nhiều, nhưng giọng nói trầm ấm của cậu ấy luôn có trọng lượng. “Hùng, tập trung đi,” cậu ấy gằn giọng nhẹ, đủ để Hùng hiểu ý.
Hùng biết ý, dù vẫn cười tủm tỉm, nhưng cũng nghiêm túc hơn một chút. “Rồi rồi, tớ biết rồi mà, Long đại ca!”
Ngọc Linh khẽ cười thầm, rồi quay sang Long, giọng nói trong trẻo của cô bé khẽ thì thầm, chỉ đủ cho hai người nghe thấy. “Long này, bước này em làm thế nào cho đúng nhỉ? Cô giáo bảo phải đun nhỏ lửa, nhưng em sợ quá.” Cô bé khẽ đẩy chiếc đèn cồn về phía Long, đôi mắt to tròn nhìn cậu ấy đầy tin tưởng. Cái cách cô bé gọi “em” và “cô giáo” thay vì “cậu” và “cô Thủy” trong một khoảnh khắc vô thức nào đó, như muốn thể hiện sự gần gũi hơn, sự dựa dẫm nhỏ bé.
Long khẽ mỉm cười, một nụ cười rất nhẹ, gần như không thể nhận ra, nhưng đủ để khiến trái tim Ngọc Linh ấm áp hẳn lên. Cậu ấy đưa tay ra, nhẹ nhàng điều chỉnh ngọn lửa của đèn cồn, rồi chỉ vào cốc đun. “Cậu cứ giữ thế này là được. Không cần phải lo lắng quá đâu.” Giọng cậu ấy trầm ấm, mang theo một sự trấn an lạ kỳ. Cậu ấy không chỉ hướng dẫn bằng lời nói, mà còn bằng ánh mắt, bằng sự kiên nhẫn. Trong mắt Long, Ngọc Linh không chỉ là bạn cùng lớp, mà là người cậu ấy muốn bảo vệ, muốn giúp đỡ bằng mọi giá.
Hoàng Thảo Mai, cô bạn thân của Linh, đứng ở một góc khác của bàn, vẫn đang cẩn thận ghi chép từng chi tiết vào cuốn sổ tay. Cô bé đeo kính cận, mái tóc đen dài tết gọn gàng, toát lên vẻ thông minh, điềm đạm. Thỉnh thoảng, cô bé lại ngước mắt nhìn Long và Linh, đôi mắt sáng như ngầm hiểu điều gì đó. Vũ Thanh Lan, cô bạn năng động, khỏe khoắn, đang tự tin thực hiện phần thí nghiệm của mình, đôi mắt tinh nhanh, không bỏ sót một chi tiết nào. Cả nhóm, mỗi người một vẻ, nhưng đều đang hòa mình vào không khí học tập căng thẳng nhưng đầy hứng thú.
Cô Thủy, với mái tóc búi cao nghiêm nghị, đi dọc các bàn thí nghiệm, kiểm tra từng nhóm. “Các em chú ý thực hiện đúng quy trình, đặc biệt là bước nhỏ lửa. Hóa chất này dễ bay hơi và dễ cháy, nên phải thật cẩn thận.” Giọng cô vang lên dứt khoát, nhắc nhở cả lớp về sự nguy hiểm tiềm tàng.
Ngọc Linh gật đầu, cố gắng tập trung hơn nữa. Cô bé cầm chiếc kẹp, nhẹ nhàng đưa ống nghiệm vào ngọn lửa nhỏ. Long vẫn đứng cạnh cô bé, ánh mắt không rời, sẵn sàng can thiệp nếu có bất cứ điều gì sai sót. Cậu ấy cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một bản năng bảo vệ trỗi dậy mỗi khi Linh ở gần, đặc biệt là trong môi trường tiềm ẩn rủi ro như phòng thí nghiệm. Cái cảm giác muốn che chở, muốn bảo vệ cô bé đã lớn dần lên trong lòng Long, vượt qua cả những rung động đầu đời mà cậu ấy đã cố gắng kìm nén. Đối với Long, Linh không chỉ là một người bạn, mà cô bé đã trở thành một phần không thể thiếu, một điều gì đó thiêng liêng mà cậu ấy muốn giữ gìn.
Mùi hóa chất trong không khí bỗng trở nên nồng nặc hơn một chút, kèm theo một cảm giác nóng rát khó chịu. Có lẽ là do một nhóm nào đó đã làm thí nghiệm không đúng cách, hoặc đơn giản chỉ là một phản ứng phụ của các hóa chất đang được sử dụng. Bầu không khí trong phòng thí nghiệm tuy vẫn nghiêm túc nhưng lại phảng phất một sự căng thẳng vô hình, như thể đang chờ đợi một điều gì đó bất ngờ xảy ra.
Đúng lúc đó, khi Long và Linh đang tập trung cao độ vào việc điều chỉnh nhiệt độ cho phản ứng, một âm thanh chói tai bất ngờ vang lên, cắt ngang sự yên tĩnh tương đối của phòng thí nghiệm. *Choang!*
Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc. Một thiết bị thủy tinh chứa dung dịch màu vàng nhạt, đặt ở cạnh bàn của Long và Linh, bất ngờ nứt vỡ. Tiếng thủy tinh vỡ tan tành, sắc lạnh, khiến cả căn phòng giật mình. Cùng lúc đó, dung dịch hóa chất bên trong bắn tung tóe ra xung quanh. Có một tia lửa điện nhỏ lóe lên từ bếp ga mini đang hoạt động, và rồi… *phụt!* Một ngọn lửa nhỏ màu xanh lè bất ngờ bùng lên từ vệt hóa chất bắn ra, hướng thẳng về phía Ngọc Linh, người đang đứng gần nhất.
Ngọc Linh đứng sững sờ, đôi mắt to tròn mở to vì sợ hãi tột độ. Khuôn mặt xinh đẹp của cô bé tái mét đi, như thể máu trong huyết quản đã ngừng chảy. Cô bé hoàn toàn đông cứng, không kịp phản ứng, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang lao tới. Trong khoảnh khắc đó, mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng tim cô bé đập thình thịch trong lồng ngực và hình ảnh ngọn lửa xanh lè đang nuốt chửng tầm nhìn. Cô bé thốt lên một tiếng "A!" yếu ớt, nghẹn lại trong cổ họng, một tiếng kêu đầy kinh hoàng và bất lực.
Ngay lập tức, Long không chút suy nghĩ, không một giây do dự. Tất cả những rung động, những cảm xúc sâu sắc mà cậu ấy đã cố gắng kìm nén bấy lâu nay bỗng bùng nổ thành một hành động bản năng, thuần túy nhất. Cậu ấy lao tới, nhanh như cắt, gằn giọng một tiếng dứt khoát: “Linh, tránh ra!” Giọng cậu ấy trầm ấm thường ngày, giờ đây lại vang lên đầy mạnh mẽ và quyết liệt, như một mệnh lệnh không thể chối cãi.
Cậu ấy dùng cả cơ thể mình, đẩy mạnh Ngọc Linh sang một bên. Lực đẩy bất ngờ khiến cô bé mất thăng bằng, ngã nhào xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cùng lúc đó, Long đưa cánh tay phải của mình ra, làm một tấm chắn sống, che chắn hoàn toàn cho Ngọc Linh khỏi ngọn lửa và những mảnh thủy tinh đang bay tứ tung. Cậu ấy hứng chịu trực tiếp ngọn lửa và một phần dung dịch hóa chất nóng rát vào cánh tay trần.
Một tiếng rít đau đớn thoát ra từ Long, nhưng cậu ấy nhanh chóng nén lại. Khuôn mặt cậu ấy nhăn lại vì đau, nhưng đôi mắt hổ phách vẫn kiên định nhìn về phía Ngọc Linh, như muốn đảm bảo rằng cô bé vẫn an toàn.
“Long! Linh! Có chuyện gì vậy?” Giọng cô Thủy vang lên đầy hốt hoảng, cô ấy chạy nhanh về phía bàn thí nghiệm của nhóm.
Phan Việt Hùng, đứng gần đó, chứng kiến toàn bộ sự việc. Khuôn mặt bầu bĩnh của cậu ấy trắng bệch, đôi mắt híp giờ mở to kinh hoàng. “Trời ơi!” Cậu ấy thốt lên, giọng run rẩy, không tin vào những gì mình vừa nhìn thấy. Thảo Mai và Thanh Lan cũng đứng chết lặng, khuôn mặt đầy lo lắng và hoảng sợ.
Ngọc Linh, tuy ngã đau, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi kinh hoàng khi nhìn thấy Long lao ra bảo vệ mình. Cô bé nằm dưới sàn, đôi mắt to tròn vẫn mở to, nhìn chằm chằm vào Long. Ngọn lửa nhỏ đã nhanh chóng được dập tắt nhờ sự can thiệp của cô Thủy và vài học sinh khác, nhưng hình ảnh Long dùng thân mình che chắn cho cô bé vẫn in đậm trong tâm trí Linh. Cánh tay của Long, nơi vừa hứng chịu ngọn lửa, đã bắt đầu ửng đỏ, một vài chỗ phồng rộp lên vì bỏng. Mùi khét nhẹ vẫn còn vương vấn trong không khí, như một lời nhắc nhở về sự cố vừa xảy ra.
Nước mắt Ngọc Linh bỗng trào ra, không thể kìm nén được nữa. Cô bé bật dậy, không quan tâm đến vết đau ở đầu gối hay sự bối rối của những người xung quanh. Tất cả những gì cô bé nhìn thấy, tất cả những gì cô bé cảm nhận được lúc này là Long, là cánh tay đang bị bỏng của cậu ấy, là sự hy sinh mà cậu ấy vừa dành cho cô. Cô bé lao đến bên Long, đôi tay run rẩy nắm lấy cánh tay cậu ấy, nơi vết bỏng đang bắt đầu lộ rõ.
“Long, cậu có sao không? Đau lắm không?” Giọng Ngọc Linh run rẩy, nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống bàn tay cậu ấy. Cô bé không thể ngừng khóc. Nỗi sợ hãi tột độ vừa trải qua, cộng với sự lo lắng tột cùng cho Long, đã khiến cô bé không còn giữ được vẻ hoạt bát, mạnh mẽ thường ngày.
Long, cố gắng nén lại cơn đau rát ở cánh tay, nhìn Ngọc Linh bằng ánh mắt dịu dàng nhất có thể. Khuôn mặt cậu ấy vẫn còn tái nhợt, nhưng đôi mắt hổ phách thì tràn ngập sự quan tâm. “Không sao… chỉ hơi rát thôi,” cậu ấy khẽ đáp, giọng trầm ấm nhưng rõ ràng có chút yếu đi. Cậu ấy muốn trấn an Linh, không muốn cô bé phải lo lắng vì mình.
Cô Thủy nhanh chóng có mặt, khuôn mặt cô ấy cũng đầy vẻ lo lắng. “Đưa Long vào phòng y tế nhanh! Các em khác giữ trật tự!” Cô ấy ra lệnh dứt khoát, cố gắng ổn định tình hình. Cô Thủy là người có kinh nghiệm, và cô biết rằng việc cần làm bây giờ là sơ cứu cho Long.
Thảo Mai, sau phút giây bàng hoàng, cũng chạy đến bên Linh. “Linh, cậu cũng bị thương không? Có đau ở đâu không?” Giọng cô bé nhỏ nhẹ, đầy quan tâm.
Hùng, vẫn còn chưa hết sốc, nhìn Long với ánh mắt vừa ngưỡng mộ vừa trách móc. “Long, cậu liều quá!” Cậu ấy nói, nhưng trong lời nói đó không có chút giận dữ nào, chỉ có sự lo lắng chân thành.
Ngọc Linh không để ý đến những câu hỏi của bạn bè. Cô bé vẫn nắm chặt cánh tay Long, đôi mắt đỏ hoe ngước nhìn cậu ấy. Khoảnh khắc ánh mắt họ chạm nhau, một dòng điện mạnh mẽ, không thể gọi tên, chạy qua cả hai. Trong đôi mắt Linh, Long thấy sự sợ hãi tột độ, sự lo lắng khôn cùng, và cả một tình cảm mạnh mẽ, mãnh liệt hơn bất cứ điều gì cô bé từng thể hiện. Cô bé không còn che giấu cảm xúc của mình nữa. Cô bé sợ mất cậu, sợ cậu bị đau, sợ cậu gặp nguy hiểm. Và điều đó, đối với Long, còn quan trọng hơn bất cứ lời nói yêu thương nào.
Còn trong đôi mắt Long, Linh nhìn thấy sự kiên định, sự bảo vệ tuyệt đối, và một tình yêu không lời đang bùng cháy. Cậu ấy đã không ngần ngại đặt bản thân vào nguy hiểm để che chở cho cô bé. Hành động ấy đã nói lên tất cả. Cậu ấy không chỉ đơn thuần là bạn, không chỉ là người cậu ấy ngưỡng mộ. Cậu ấy là người mà cô bé muốn ở bên cạnh, là người mà cô bé không thể sống thiếu.
Một vài học sinh nam trong lớp đã nhanh chóng đến đỡ Long. Cậu ấy khẽ gật đầu, cố gắng đứng dậy. Ngọc Linh vẫn không buông tay cậu ấy ra, cô bé đi theo sát bên, như sợ rằng nếu buông ra, Long sẽ biến mất. Cả nhóm bạn, Hùng, Mai, Lan, cũng đi theo sau, khuôn mặt ai cũng đầy vẻ lo lắng và quan tâm. Họ đã chứng kiến một khoảnh khắc không thể nào quên, một khoảnh khắc mà Long đã vì Linh mà bất chấp mọi nguy hiểm.
Long được dìu đi, từng bước chân còn hơi loạng choạng, nhưng ánh mắt cậu ấy vẫn luôn hướng về Linh. Cánh tay bỏng rát đang nhói đau, nhưng trong lòng cậu ấy, một cảm giác ấm áp và mãn nguyện đang lan tỏa. Cậu ấy đã bảo vệ được Linh. Và điều đó, quan trọng hơn tất cả.
Phòng y tế của trường Ánh Dương thường ngày khá yên tĩnh, giờ đây trở nên bận rộn hơn một chút với sự xuất hiện của Long và Ngọc Linh cùng nhóm bạn. Căn phòng được cải tạo từ một phòng học cũ, nhỏ gọn nhưng sạch sẽ. Có một chiếc giường bệnh nhỏ được trải ga trắng tinh, một tủ đựng thuốc bằng gỗ, và một bàn làm việc của cô y tá. Ánh sáng dịu nhẹ từ cửa sổ hắt vào, kết hợp với những bức tranh phong cảnh đơn giản trên tường, tạo nên một bầu không khí bình yên, nhưng lúc này lại phảng phất chút lo lắng. Mùi cồn và thuốc sát trùng đặc trưng của phòng y tế len lỏi trong không khí, xoa dịu phần nào sự căng thẳng.
Cô y tá Vũ Thị Hà, một người phụ nữ hiền lành, đeo kính, với giọng nói nhẹ nhàng, đang cẩn thận băng bó vết bỏng ở cánh tay Long. Cô ấy vừa làm vừa trấn an. “Vết bỏng nhẹ thôi, Long. Sẽ ổn ngay. Cậu bé này liều lĩnh thật đó,” cô Hà mỉm cười nhẹ, nhưng đôi mắt cô vẫn ánh lên vẻ lo lắng. Long ngồi trên ghế, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, nhưng khuôn mặt cậu ấy vẫn còn tái nhợt vì cơn đau.
Ngọc Linh ngồi cạnh Long, không rời mắt khỏi cánh tay cậu ấy. Nước mắt vẫn lăn dài trên má cô bé, không thể ngừng lại được. Cảm giác tội lỗi và sự lo lắng cứ xoáy sâu trong lòng cô bé. “Tại em… tại em không cẩn thận,” cô bé nức nở, giọng nói nghẹn ngào. Cô bé ước gì người bị bỏng là cô bé chứ không phải Long.
Long khẽ quay sang nhìn Linh. Cậu ấy nhẹ nhàng đưa bàn tay trái của mình ra, tìm kiếm bàn tay phải của cô bé, rồi khẽ nắm lấy. Hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, xoa dịu phần nào sự run rẩy của Linh. “Không phải lỗi của cậu. Đừng khóc nữa,” giọng cậu ấy ấm áp, dịu dàng, như một làn gió mát xoa dịu vết thương lòng của Linh. Lời nói của Long không chỉ là sự trấn an, mà còn là một lời khẳng định, một sự bảo vệ khác, rằng cô bé không có lỗi.
Ngọc Linh ngước nhìn Long, đôi mắt đỏ hoe ngập nước. “Em sợ lắm… rất sợ…” cô bé thì thầm, giọng nói yếu ớt. Cô bé sợ hãi khi nhìn thấy cậu ấy gặp nguy hiểm, sợ hãi khi nhận ra rằng cậu ấy đã trở nên quan trọng đến nhường nào trong cuộc đời cô bé. Cái sợ hãi ấy không chỉ là nỗi lo mất đi một người bạn, mà là nỗi lo mất đi một phần linh hồn của mình.
Trong không gian yên tĩnh của phòng y tế, chỉ có tiếng đồng hồ tích tắc và tiếng nức nở nhỏ của Linh. Ánh mắt Long và Linh lại gặp nhau. Lần này, không còn sự hoảng loạn của vụ tai nạn hay sự bối rối của những rung động đầu đời. Thay vào đó, là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự đồng cảm không lời. Long nhìn thấy tất cả tình cảm, sự lo lắng của Linh dành cho mình. Và Linh nhìn thấy sự chân thành, sự bảo vệ không điều kiện từ Long.
Cái nắm tay của Long không chỉ là một cử chỉ an ủi, mà nó còn là một lời hứa im lặng. Một lời hứa rằng cậu ấy sẽ luôn ở bên cạnh cô bé, sẽ luôn bảo vệ cô bé. Và Linh cũng đáp lại bằng một sự tin tưởng tuyệt đối, một tình cảm không thể chối bỏ. Cô bé biết rằng, Long không chỉ là người hùng của cô bé trong khoảnh khắc nguy hiểm, mà cậu ấy còn là người hùng của cuộc đời cô bé.
Họ giữ ánh mắt nhau, như thể đang trao đổi vô vàn điều mà lời nói không thể diễn tả hết. Cánh tay Long đã được băng bó cẩn thận, nhưng cái nắm tay của cậu ấy vẫn đầy sức mạnh và sự dịu dàng. Linh dựa nhẹ vào vai Long, cảm nhận hơi ấm từ cậu ấy, và trong khoảnh khắc đó, cô bé biết rằng mình đã tìm thấy nơi nương tựa, tìm thấy bến đỗ bình yên giữa những con sóng lớn của tuổi trẻ.
Sự cố bất ngờ trong phòng thí nghiệm đã trở thành một bước ngoặt, một cột mốc quan trọng trong hành trình tình cảm của Long và Linh. Nó đã biến những rung động mơ hồ thành một cảm xúc rõ ràng, không thể chối cãi. Long đã bàng hoàng nhận ra tình yêu của mình sâu sắc đến mức nào khi bản năng bảo vệ Linh trỗi dậy. Và Ngọc Linh cũng đã nhận ra Long quan trọng với mình hơn bất cứ điều gì, rằng cô bé không thể tưởng tượng được cuộc sống nếu thiếu đi cậu ấy.
Cô y tá Hà khẽ mỉm cười khi nhìn thấy cảnh tượng đó. Cô ấy đã từng chứng kiến nhiều cặp đôi học trò, nhưng không phải ai cũng có được khoảnh khắc sâu sắc như thế này.
Long khẽ siết chặt tay Linh một lần nữa. Cậu ấy không còn nghi ngờ gì nữa. Cậu ấy yêu Linh. Và cậu ấy biết rằng, Linh cũng yêu cậu ấy. Điều đó không cần bất cứ lời nói nào để xác nhận. Cái chạm tay, ánh mắt, và cả những giọt nước mắt của Linh đã nói lên tất cả. Long cảm thấy một sự quyết tâm mới trỗi dậy trong lòng. Cậu ấy sẽ không để Linh phải lo lắng nữa, sẽ không để cô bé phải một mình nữa.
Ngọc Linh, trong vòng tay ấm áp của Long, cảm thấy bình yên đến lạ. Cô bé đã sợ hãi tột độ, nhưng giờ đây, nỗi sợ ấy đã tan biến, nhường chỗ cho một cảm giác an toàn và hạnh phúc. Cô bé không còn cảm thấy tội lỗi nữa, bởi vì Long đã tha thứ cho cô bé, đã trấn an cô bé. Cô bé biết rằng, từ giờ trở đi, cô bé sẽ không bao giờ để Long phải một mình, sẽ không bao giờ để cậu ấy phải chịu đựng vì mình nữa.
Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến thêm một khoảnh khắc kỳ diệu. Một khoảnh khắc mà ánh lửa vô tình lại châm ngòi cho một tình yêu hữu ý, một tình yêu đã được khẳng định bằng hành động, bằng sự hy sinh, và bằng những giọt nước mắt chân thành nhất của tuổi trẻ. Họ đã sẵn sàng đối mặt với tình yêu này, cùng nhau, dù cho con đường phía trước còn nhiều thử thách.