Những lời bàn tán, những ánh mắt ghen tị ấy, như một hạt mầm nhỏ của xung đột, đã bắt đầu nảy sinh trong không khí vui vẻ của tuổi trẻ. Long và Linh, vẫn vô tư trong thế giới riêng của mình, không hề hay biết rằng có những ánh mắt đang theo dõi, và những lời đồn thổi đang bắt đầu được dệt nên, hứa hẹn những thử thách đầu tiên cho tình cảm chớm nở của họ. Nhưng đêm nay, chỉ có âm nhạc, tiếng cười, và những rung động đầu đời trong trẻo như nắng Hạ Long, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang khắc ghi dấu ấn mãi mãi trong trái tim họ.
***
Sáng thứ Bảy, ánh nắng Hạ Long hiếm hoi xuyên qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ tập thể, vẽ nên những vệt sáng mềm mại trên sàn nhà đã sờn màu thời gian. Khu tập thể bốn tầng, được xây từ những năm 80, 90 của thế kỷ trước, vẫn giữ nguyên vẻ kiến trúc đơn giản, có phần lỗi thời với những bức tường vôi đôi chỗ đã bong tróc và hành lang chung hẹp, âm u. Từ phía dưới sân, tiếng trẻ con bi bô cười đùa, tiếng rao hàng của bà bán xôi, tiếng xe máy lách cách văng vẳng vọng lên, hòa cùng tiếng TV từ nhà hàng xóm, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống thường nhật. Long đã thức dậy từ sớm, nhưng vẫn nấn ná trong phòng, không vội vã. Cậu ngồi trên chiếc giường đơn gọn gàng, ánh mắt hướng về phía bàn học.
Trên mặt bàn gỗ đã cũ, cây bút chì khắc tên "Long" nằm lặng lẽ, ánh sáng ban mai hắt vào làm nổi bật những nét chữ được chạm khắc tinh xảo. Cậu đưa tay chạm nhẹ vào nó, cảm nhận sự mát lạnh của gỗ và một chút thô ráp từ những đường nét thủ công. Một nụ cười rất khẽ, rất nhẹ, thoáng hiện trên đôi môi Long. Đó là nụ cười không hề gượng ép, không chút xã giao, mà chân thật đến lạ, như một đóa hoa vừa hé nở trong lòng. Cậu nhớ đến nụ cười rạng rỡ của Linh khi cô tặng cậu món quà này, nhớ đến sự ngại ngùng đáng yêu khi cô lí nhí giải thích ý nghĩa của nó. Cây bút chì không chỉ là một vật dụng, nó đã trở thành một kỷ vật nhỏ, chứa đựng những rung động đầu tiên mà Long chưa từng trải qua. Cậu chưa bao giờ nghĩ rằng một vật nhỏ bé như vậy lại có thể mang đến cho mình nhiều cảm xúc đến thế.
Mùi thức ăn sáng từ bếp mẹ thoang thoảng bay vào phòng, mùi bánh cuốn nóng hổi, mùi nước mắm chua ngọt đặc trưng, hòa cùng mùi ẩm mốc nhẹ của khu tập thể và mùi sách cũ từ giá sách của cậu, tạo nên một sự pha trộn vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Căn phòng của Long, tuy nhỏ nhưng luôn gọn gàng, ngăn nắp, phản ánh chính con người cậu – trầm tĩnh, có phần khép kín. Nhưng giờ đây, không khí trong phòng dường như cũng trở nên trong trẻo hơn, nhẹ nhõm hơn, giống như tâm hồn cậu đang dần được soi sáng bởi một tia nắng ấm áp.
Long gấp gọn chiếc áo phông đơn giản nhưng vẫn toát lên vẻ nam tính, đặt vào ba lô. Cậu vuốt lại mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng trước tấm gương nhỏ trên tường, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn vào chính mình. Vẫn là khuôn mặt góc cạnh quen thuộc, sống mũi cao, bờ vai rộng vững chãi. Nhưng hôm nay, trong ánh mắt ấy, dường như có thêm một tia mong chờ, một niềm vui kín đáo mà chính cậu cũng khó lòng định nghĩa. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực mình đang đập mạnh hơn bình thường một chút. Cậu không biết liệu đó có phải là sự hồi hộp không, nhưng cái cảm giác lạ lẫm này không hề khó chịu, trái lại còn có chút thú vị.
Tiếng chuông điện thoại reo vang, cắt ngang dòng suy nghĩ của Long. Là Hùng. Cậu mỉm cười, đã đoán trước được.
"Ê Long! Mày chuẩn bị xong chưa?" Giọng Hùng lanh lảnh, tràn đầy năng lượng, vang lên từ đầu dây bên kia, xuyên qua màn hình điện thoại. "Tám giờ có mặt ở Sky Plaza nhé! Hôm nay phải quẩy hết mình sau tuần học căng thẳng chứ!"
Long khẽ nhếch môi, giọng điệu vẫn bình thản nhưng ánh mắt thì lộ rõ vẻ mong chờ: "Rồi, biết rồi. Mày cứ ồn ào thế này thì ai mà ngủ nổi." Cậu có thể hình dung ra bộ dạng hớn hở của thằng bạn thân lúc này, chắc chắn đang đứng ngồi không yên.
"Ơ hay! Tao gọi điện nhắc nhở cho mày đỡ quên thôi chứ bộ!" Hùng vẫn không ngừng pha trò. "Mà này, có Linh và Mai, Lan đi nữa đó, đừng có mà làm mặt lạnh như tiền nữa nha cha nội! Hôm nay là ngày giải trí đó, cười tươi lên tí đi chứ!"
Long không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu. Cậu biết Hùng chỉ nói đùa, nhưng trong lòng cậu, hình ảnh Linh lại hiện rõ mồn một. Nụ cười rạng rỡ của cô, giọng hát trong trẻo của cô đêm qua ở phòng karaoke, tất cả vẫn còn vương vấn trong tâm trí cậu. Cậu cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Thế giới của cậu, vốn dĩ chỉ xoay quanh những con số và những công thức khô khan, giờ đây lại có thêm những giai điệu trong trẻo, những nụ cười rạng rỡ. Cậu gật đầu nhẹ, như tự trấn an chính mình. Dù không nói ra, nhưng cậu cũng mong chờ buổi đi chơi này, mong chờ được ở bên Linh và nhóm bạn. Cậu cất cây bút chì vào hộp bút, một hành động vô thức nhưng chứa đựng sự trân trọng. Sau đó, cậu khoác chiếc ba lô lên vai, nhìn lại căn phòng một lần nữa rồi bước ra ngoài, đóng cửa nhẹ nhàng, mang theo một chút nắng, một chút gió và rất nhiều mong chờ cho một ngày cuối tuần thật đặc biệt.
***
Trung tâm thương mại Sky Plaza hiện lên uy nghi giữa lòng thành phố Hạ Long, một tòa nhà cao tầng với mặt tiền kính lấp lánh phản chiếu ánh nắng chiều. Kiến trúc sang trọng, hiện đại, và ấn tượng của nó thu hút mọi ánh nhìn. Bên trong, không gian rộng rãi, hành lang sáng sủa trải dài như vô tận, thang cuốn và thang máy hoạt động nhịp nhàng, đưa dòng người hối hả lên xuống giữa các tầng. Tiếng nhạc nền êm dịu từ các cửa hàng thời trang, tiếng quảng cáo từ loa phát thanh, tiếng bước chân vội vã của những người mua sắm, tiếng cười nói rộn ràng của đám đông, tất cả hòa quyện tạo nên một bản giao hưởng sống động của cuộc sống đô thị.
Mùi hương là một sự pha trộn đa dạng và hấp dẫn. Hương nước hoa quyến rũ từ các cửa hàng mỹ phẩm xen lẫn với mùi thức ăn thơm lừng từ khu ẩm thực – mùi gà nướng, mùi khoai tây chiên giòn, mùi bánh ngọt mới ra lò. Tất cả được bao bọc trong mùi điều hòa mát lạnh đặc trưng của một trung tâm thương mại lớn, xua tan đi cái oi ả của buổi chiều tà. Ánh sáng từ các cửa hàng, từ màn hình quảng cáo nhấp nháy, tạo nên một không khí lung linh, rực rỡ, kích thích mọi giác quan.
Hùng, Mai, và Lan đã có mặt ở tầng trệt, gần khu vực rạp chiếu phim. Hùng, với dáng người hơi tròn trịa, đang khoa chân múa tay kể một câu chuyện cười gì đó, khiến Mai – cô bạn mảnh mai, đeo kính cận – phải lấy tay che miệng cười khúc khích, còn Lan – năng động với mái tóc ngắn ngang vai – thì vỗ tay bốp bốp hưởng ứng. Cả ba đang cười nói vui vẻ thì một giọng nói trong trẻo vang lên từ phía sau.
"Chào mọi người! Đợi Linh lâu không?"
Ngọc Linh xuất hiện, tựa như một tia nắng nhỏ giữa dòng người đông đúc. Cô mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản kết hợp với quần jean, mái tóc dài đen óng ả được buộc cao gọn gàng, làm lộ ra vầng trán thanh tú và đôi mắt to tròn long lanh. Làn da trắng hồng, nụ cười rạng rỡ của cô khiến ai cũng phải ngoái nhìn. Cô trông thật năng động, tươi tắn và đáng yêu vô cùng.
"Vừa đúng lúc, công chúa Linh ơi!" Hùng reo lên, khuôn mặt bầu bĩnh híp lại vì cười. "Long vừa tới là đủ bộ liền. Đi thôi, phim sắp chiếu rồi!"
Đúng lúc đó, Long cũng vừa bước đến. Cậu mặc một chiếc áo sơ mi kẻ sọc nhạt, quần jean tối màu, trông vẫn rất lịch sự và cuốn hút. Ánh mắt cậu ngay lập tức tìm kiếm Linh, và khi thấy cô cười tươi tắn đứng cùng nhóm bạn, một tia ấm áp khẽ lướt qua đôi mắt hổ phách sâu thẳm. Long vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, nhưng sâu bên trong, cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm, một niềm vui khó tả.
"Linh hôm nay xinh quá!" Mai nhẹ nhàng khen, ánh mắt ẩn chứa sự tinh tế.
"Đúng đó, xinh ơi là xinh!" Lan phụ họa thêm, tay khoác lấy tay Linh. "Phim gì mà Long cũng chịu đi xem vậy? Hay là thấy có người đẹp đi cùng nên mới chịu?" Lan cố tình trêu chọc, liếc nhìn Long.
Long chỉ khẽ cười, nụ cười rất nhẹ, đủ để làm khóe môi cậu nhếch lên một chút. Cậu nhìn Linh, đôi mắt dịu dàng hơn hẳn: "Thấy mọi người vui là được rồi." Lời nói đơn giản nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc. Cậu không phủ nhận, cũng không khẳng định, chỉ đơn giản là muốn giữ bầu không khí vui vẻ này.
Cả nhóm cùng nhau tiến về quầy bán vé và đồ ăn vặt của Galaxy Cine. Mùi bỏng ngô bơ thơm lừng, mùi caramel ngọt ngào và mùi nước ngọt mát lạnh lan tỏa khắp sảnh chờ, khiến bụng dạ ai nấy đều cồn cào. Họ xếp hàng, Hùng vẫn không ngừng pha trò, kể chuyện cười khiến cả nhóm cười vang. Tiếng cười trong trẻo của Linh hòa cùng tiếng cười sảng khoái của Lan và tiếng cười khúc khích của Mai, tạo nên một không khí vô cùng dễ chịu.
Khi đến lượt mua bỏng ngô và nước uống, Linh vươn tay định lấy gói bỏng ngô lớn từ tay nhân viên. Đúng lúc đó, Long cũng đưa tay ra để giúp cô. Hai bàn tay vô tình chạm nhẹ vào nhau. Một tia điện nhỏ, rất khẽ, như một dòng nước mát lạnh lướt qua đầu ngón tay của cả hai. Long giật mình nhẹ, đôi mắt hổ phách khẽ mở to. Linh cũng thoáng giật mình, má cô ửng hồng. Ánh mắt họ chạm nhau trong tích tắc, một khoảnh khắc đầy ngại ngùng nhưng cũng ngọt ngào đến lạ. Long lập tức rụt tay lại, cảm giác ấm nóng vẫn còn vương vấn nơi đầu ngón tay. Cậu cảm thấy tim mình đập nhanh hơn một nhịp. Cái chạm tay vô tình ấy, dù chỉ là thoáng qua, lại có sức mạnh hơn bất cứ lời nói nào, khẳng định một cách rõ ràng những rung động đang len lỏi giữa họ. Linh vội vàng quay đi, cố gắng che giấu khuôn mặt đang đỏ bừng của mình, nhưng trong lòng cô, một cảm giác hạnh phúc lâng lâng khó tả.
Hùng, vẫn vô tư, không hề nhận ra khoảnh khắc tinh tế ấy, vẫn tiếp tục luyên thuyên về bộ phim sắp chiếu. Long đứng đó, lặng lẽ quan sát Linh, cô gái đang đứng cạnh cậu, cô ấy trông thật đẹp, thật rạng rỡ dưới ánh đèn lung linh của trung tâm thương mại. Trong lòng cậu dấy lên một cảm giác ấm áp, thân thuộc. Long thầm nghĩ, có lẽ đây chính là cái cảm giác "thanh xuân rực rỡ" mà người ta vẫn thường nhắc đến, một cảm giác mà cậu chưa từng trải nghiệm trước đây.
***
Phòng chiếu phim Galaxy Cine chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng mờ ảo từ màn hình lớn và những ánh đèn nhỏ dẫn lối. Mùi bỏng ngô và caramel vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi ghế mới và đôi khi là mùi nước hoa thoang thoảng của những khán giả xung quanh. Tiếng nhạc phim lúc trầm lúc bổng, tiếng cười rộ lên từ những phân đoạn hài hước, tiếng thì thầm nho nhỏ của các cặp đôi, tất cả tạo nên một không khí vừa ấm cúng, vừa sôi động. Cả nhóm Long ngồi ở hàng ghế giữa, Hùng ngồi cạnh Mai, Lan ngồi cạnh Linh, và Long thì ngồi ngay bên cạnh Linh.
Bộ phim hài lãng mạn mà họ chọn thực sự rất vui nhộn. Những tình tiết bất ngờ, những câu thoại dí dỏm khiến cả rạp cười vang. Long, vốn dĩ ít khi thể hiện cảm xúc, cũng không thể nhịn được mà khẽ mỉm cười khi thấy Linh giật mình thót tim vì một cảnh phim bất ngờ, hoặc khi cô nàng ôm bụng cười ngặt nghẽo trước một pha gây cười của nhân vật chính. Cậu đưa tay che miệng cười, một cử chỉ hiếm hoi mà không phải ai cũng có thể thấy được từ Long. Trong bóng tối lờ mờ, cậu thỉnh thoảng liếc nhìn Linh. Cô nàng đang tập trung cao độ vào bộ phim, đôi mắt to tròn long lanh phản chiếu ánh sáng từ màn hình. Lúc cô cười, cả khuôn mặt như bừng sáng, đôi má ửng hồng đáng yêu vô cùng.
Linh, đôi khi quay sang nhìn Long để chia sẻ một khoảnh khắc hài hước. Mỗi lần như vậy, cô lại bắt gặp ánh mắt cậu đang nhìn mình. Một cảm giác ngại ngùng len lỏi, khiến má cô lại ửng hồng. Cô khẽ thì thầm vào tai Long, giọng nói trong trẻo đầy phấn khích: "Phim này vui thật đó Long nhỉ?"
Long cười nhẹ, ánh mắt vẫn không rời khỏi cô. "Ừm, cũng được." Cậu đáp, giọng trầm ấm. Dù lời nói có vẻ hờ hững, nhưng ánh mắt cậu lại chứa đựng sự dịu dàng không thể che giấu. Với Long, bộ phim chỉ là cái cớ, điều quan trọng nhất là được ngồi cạnh Linh, được nhìn cô cười, được cảm nhận sự hiện diện của cô. Những khoảnh khắc gần gũi vô thức ấy, như khi vai họ khẽ chạm vào nhau, hay khi tay họ vô tình quệt qua nhau khi cùng với lấy bỏng ngô, đều khiến trái tim Long rung lên những nhịp đập lạ thường.
Hai tiếng đồng hồ trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Khi đèn trong rạp bật sáng trở lại, cả nhóm bước ra khỏi phòng chiếu, ai nấy đều nở nụ cười mãn nguyện. Hùng vẫn còn luyên thuyên về những câu thoại hài hước, Lan và Mai thì bàn tán về cặp đôi chính trong phim. Long và Linh đi sóng đôi, không khí giữa họ có chút gì đó ngại ngùng nhưng cũng rất đỗi ấm áp.
Họ vừa ra đến sảnh chờ thì bất ngờ một giọng nói sắc sảo vang lên, thu hút sự chú ý của cả nhóm. "Ồ, Ngọc Linh à? Không ngờ lại gặp cậu ở đây."
Cả nhóm quay lại. Đứng đối diện với họ là Phạm Thùy Chi, cô nàng nổi tiếng với vẻ ngoài cá tính, phong cách hiện đại và sự tự tin đến mức có phần kiêu ngạo. Chi mặc một chiếc váy hợp mốt, mái tóc nhuộm highlight thời thượng, cùng hai người bạn đi cùng. Đôi mắt sắc sảo của cô ta lướt qua từng người trong nhóm, dừng lại lâu hơn một chút khi nhìn Long, rồi mới quay sang Linh. Ánh mắt đó ẩn chứa một sự thách thức, một sự đánh giá rõ ràng.
Linh hơi bất ngờ, nhưng cô nhanh chóng lấy lại vẻ tự nhiên và mỉm cười xã giao: "Chào Thùy Chi. Mình cũng thỉnh thoảng đi xem phim giải trí mà." Cô cũng thoáng nhìn Long, cảm thấy một chút khó chịu khi Chi nhìn cậu bằng ánh mắt đầy ẩn ý như vậy.
Thùy Chi nhếch mép cười, vẻ mặt đầy tự tin: "Tưởng cậu chỉ quan tâm đến mấy cái cuộc thi hùng biện thôi chứ. Lúc nào cũng thấy cậu vùi đầu vào sách vở." Lời nói của Chi tuy khách sáo nhưng lại mang một ý nghĩa cạnh tranh ngầm, như thể đang muốn hạ thấp Linh. "Mà này," Chi nói tiếp, ánh mắt lại quay sang Long, đánh giá từ đầu đến chân. "Còn đây là... bạn trai cậu sao, Linh? Trông khá quen mắt." Cô ta cố tình nhấn mạnh từ "bạn trai", như muốn thăm dò, khiêu khích.
Long cảm thấy một sự khó chịu dâng lên trong lòng. Ánh mắt của Thùy Chi quá thẳng thừng, quá sắc sảo, khiến cậu có cảm giác bị soi mói. Cậu không thích điều đó. Hơn nữa, cái cách cô ta nói chuyện với Linh, cái vẻ tự mãn đó khiến cậu bất giác muốn bảo vệ cô bạn nhỏ nhắn bên cạnh mình. Long khẽ nhíu mày, nhưng không nói gì.
Linh thì có chút bối rối. Cô chưa bao giờ nghĩ Chi sẽ hỏi thẳng như vậy. "À... không, đây là Long, bạn cùng lớp của mình." Linh trả lời, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất có thể, nhưng trong lòng thì cảm thấy một sự khó chịu không hề nhẹ. Ánh mắt của Chi nhìn Long, cái cách cô ta đánh giá cậu, khiến Linh có cảm giác như một thứ gì đó thuộc về mình đang bị người khác dòm ngó. Một cảm giác ghen tuông vu vơ, rất đỗi trẻ con, khẽ dấy lên trong trái tim cô.
"Ồ, bạn cùng lớp à?" Chi kéo dài giọng, nụ cười trên môi càng thêm bí ẩn. "Vậy sao? Trùng hợp thật. Thôi, tụi mình đi trước nhé. Hẹn gặp lại ở trường, Ngọc Linh." Nói rồi, Chi nháy mắt với Long một cái đầy ẩn ý, rồi quay lưng bước đi cùng hai người bạn, để lại một không khí căng thẳng nhẹ nhàng sau lưng.
Cả nhóm Long đứng đó, nhìn theo bóng Thùy Chi khuất dần. Hùng vẫn ngây ngô không hiểu chuyện gì, Mai và Lan thì liếc nhìn nhau, ánh mắt trao đổi đầy ẩn ý. Long vẫn giữ vẻ mặt trầm tĩnh, nhưng trong lòng cậu, hình ảnh ánh mắt sắc sảo và nụ cười bí ẩn của Thùy Chi cứ quanh quẩn. Cậu cảm thấy một sự bất an mơ hồ. Còn Linh, cô nàng vẫn còn bối rối, trong lòng dấy lên một cảm giác lo lắng khó tả. Chuyến đi chơi cuối tuần đáng lẽ phải thật vui vẻ, nhưng sự xuất hiện của Thùy Chi đã gieo vào lòng cô một hạt mầm của sự bất an và cạnh tranh.
***
Tối muộn, gió Hạ Long bắt đầu thổi nhè nhẹ, mang theo chút hơi lạnh của biển cả, khiến không khí se se hơn hẳn. Ánh đèn đường vàng vọt hắt xuống vỉa hè, tạo thành những vệt sáng dài, mờ ảo. Tiếng xe cộ thưa thớt hơn so với ban ngày, chỉ còn tiếng động cơ xe buýt rù rì từ xa và tiếng còi xe thoáng qua. Mùi khói xe, mùi xăng dầu nhẹ nhàng hòa vào mùi ẩm ướt của đêm, thỉnh thoảng lại thoang thoảng mùi hoa sữa từ một góc phố nào đó.
Nhóm bạn đứng ở trạm xe buýt ven đường, chuẩn bị chia tay. Hùng vẫn không ngừng pha trò, cố gắng khuấy động không khí sau sự xuất hiện của Thùy Chi. "Thôi, tụi bây về cẩn thận nhé! Long nhớ về ngủ sớm đi, mai còn học hành!" Hùng vỗ vai Long bốp bốp, rồi cùng Mai và Lan lên chuyến xe buýt vừa cập bến.
Long chỉ gật đầu nhẹ. Cậu không vội vàng lên xe. Cậu biết Linh đi chuyến xe khác, chuyến xe của cô sẽ đến muộn hơn một chút. Long nán lại, quyết định đi bộ cùng Linh đến trạm xe buýt của cô, chỉ cách đó vài trăm mét. Cả hai bước đi chậm rãi trên vỉa hè vắng người, ánh đèn đường đổ bóng dài lên bước chân họ.
"Hôm nay vui thật đó, cảm ơn Long và mọi người nhiều!" Linh nói, giọng cô trong trẻo nhưng có chút trầm lắng hơn, có lẽ vẫn còn vương vấn bởi cuộc gặp gỡ với Thùy Chi. Cô ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh ẩn chứa một sự biết ơn chân thành.
Long khẽ gật đầu, ánh mắt dịu dàng nhìn cô. Cậu không muốn cô phải bận lòng vì chuyện lúc nãy. "Không có gì. Cậu thấy Thùy Chi thế nào?" Cậu hỏi, giọng trầm ấm, có chút thăm dò. Cậu muốn biết suy nghĩ của Linh, muốn hiểu rõ hơn về cô bạn mới xuất hiện này.
Linh thở dài nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm về phía biển đêm mờ mịt. "Chi à? Cậu ấy... lúc nào cũng tự tin và sắc sảo như vậy. Cậu ấy là đối thủ đáng gờm trong các cuộc thi ở trường, luôn đứng nhất nhì. Cậu ấy rất giỏi, nhưng đôi khi hơi... khó gần." Linh dừng lại một chút, rồi lại nói tiếp, giọng có chút bối rối. "Ánh mắt cậu ấy nhìn Long lúc nãy... làm mình thấy hơi lạ." Cô thành thật chia sẻ cảm giác của mình, dù có chút ngại ngùng. Trong lòng Linh, hình ảnh ánh mắt sắc sảo của Thùy Chi cứ hiện lên, và cái cách cô ta nhìn Long, như thể đang đánh giá, đang muốn chiếm hữu một thứ gì đó. Điều đó khiến Linh cảm thấy một sự khó chịu rất rõ ràng, một cảm giác mà cô chưa từng trải qua trước đây. Cô không muốn Long bị người khác dòm ngó, đặc biệt là bởi một người như Thùy Chi.
Long lắng nghe Linh nói, đôi mày cậu khẽ nhíu lại khi nghe cô miêu tả về Thùy Chi và cái nhìn của cô ta. Cậu hiểu được sự lo lắng của Linh, và cảm thấy một sự thôi thúc muốn trấn an cô. Cậu quay sang nhìn Linh, ánh mắt ấm áp, dịu dàng hơn bao giờ hết. "Cậu đừng nghĩ nhiều. Chỉ là bạn học thôi." Cậu nói, giọng điệu kiên định, như muốn xua tan mọi lo lắng trong lòng cô. Long không muốn bất cứ ai làm phiền sự bình yên của Linh, không muốn bất cứ điều gì làm cô phải buồn. Cậu muốn bảo vệ cô, dù chỉ là khỏi những suy nghĩ vẩn vơ.
Nghe Long nói vậy, Linh cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Nụ cười mỉm nhẹ nhàng lại nở trên môi cô. "Ừm... Long về cẩn thận nhé." Cô nói, cảm thấy một chút ấm áp lan tỏa trong lòng. Sự quan tâm của Long, dù chỉ là một câu nói đơn giản, cũng đủ khiến cô cảm thấy được che chở.
"Cậu cũng vậy." Long đáp, giọng cậu trầm ấm, rồi đột nhiên nói thêm, một câu nói khiến Linh bất ngờ đến mức tim cô lỡ mất một nhịp. "Lên xe rồi nhớ nhắn tin cho tớ biết nhé." Đó là một lời dặn dò đầy quan tâm, một bước tiến lớn trong mối quan hệ của họ, và là một điều Long chưa bao giờ làm với bất cứ ai khác.
Linh ngạc nhiên nhìn Long, đôi mắt cô mở to. Má cô lại ửng hồng. Một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào lan tỏa khắp cơ thể. Cô khẽ gật đầu, không nói nên lời. Vừa lúc đó, chuyến xe buýt của Linh đã đến. Cô vẫy tay chào Long, rồi nhanh chóng bước lên xe.
Long đứng lại ở trạm xe buýt, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn theo bóng dáng Linh qua ô cửa kính xe, cho đến khi chiếc xe buýt khuất dần trong màn đêm. Cậu cảm thấy một cảm giác trống rỗng nhẹ, nhưng rồi lại được lấp đầy bởi sự ấm áp từ những lời nói cuối cùng. Trong lòng cậu vẫn vương vấn câu nói của Linh về Thùy Chi, và cả hình ảnh cô nàng đầy tự tin ấy. Nhưng quan trọng hơn, là nụ cười của Linh, là cái chạm tay vô tình, và là lời dặn dò "nhắn tin cho tớ biết nhé" của chính cậu. Long biết, mối quan hệ giữa cậu và Linh đang dần bước sang một trang mới, một trang đầy hứa hẹn và những rung động tinh tế. Cậu quay lưng bước đi, bước chân nhẹ nhàng hơn, trong lòng tràn ngập những suy nghĩ về cô bạn nhỏ.
Về đến nhà, Linh không vội đi ngủ. Cô lấy ra cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" của mình. Trang giấy trắng tinh khôi, chỉ có dòng chữ "Lê Ngọc Linh" được viết nắn nót. Cô mở ra một trang mới, cầm bút và bắt đầu viết. Từng nét chữ mềm mại hiện lên trên trang giấy.
"Hạ Long, ngày... tháng... năm...
Hôm nay là một ngày thật đặc biệt. Chúng mình đã đi xem phim cùng nhau. Long đã cười, một nụ cười rất khẽ, rất nhẹ, nhưng đủ để mình cảm thấy ấm áp. Và rồi, anh ấy còn dặn mình nhắn tin khi về đến nhà nữa. Tim mình cứ đập thình thịch mãi thôi. Long thật sự khác với vẻ ngoài lạnh lùng mà mọi người vẫn nghĩ. Anh ấy ấm áp, dịu dàng, và quan tâm một cách tinh tế.
Nhưng rồi, Thùy Chi xuất hiện. Ánh mắt cậu ấy nhìn Long khiến mình hơi khó chịu. Có lẽ Chi cũng thích Long chăng? Mình không biết nữa. Nhưng mình không muốn Long bị người khác dòm ngó như vậy. Mình... mình muốn giữ anh ấy cho riêng mình. Có phải mình ích kỷ không?
Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ êm đềm mà tràn vào tim mình lúc nào không hay. Thanh xuân này, mình muốn được rực rỡ như nắng Hạ Long, được cùng Long trải qua mọi điều..."
Linh ngừng viết, khẽ mỉm cười. Trong lòng cô, những cảm xúc hỗn độn cứ cuộn trào, nhưng trên tất cả, là một niềm hạnh phúc ngọt ngào, xen lẫn chút lo lắng vu vơ. Cô tin rằng, dù có bất cứ thử thách nào, tình bạn và những rung động đầu đời này sẽ vẫn vẹn nguyên, như những con sóng vẫn mãi vỗ vào bờ cát Hạ Long.