Rực rỡ thanh xuân
Chương 63

Sự Tỉ Mỉ Của Chàng Trai Lạnh Lùng

3498 từ
Mục tiêu: Khắc họa rõ nét khía cạnh tỉ mỉ, kiên nhẫn và sâu sắc của Long trong công việc học tập, đặc biệt là trong dự án khoa học.,Thúc đẩy những rung động của Ngọc Linh thành sự ngưỡng mộ và tình cảm sâu sắc hơn khi cô chứng kiến khía cạnh mới này của Long.,Làm nổi bật sự ăn ý và kết nối tinh thần giữa Long và Linh khi họ cùng nhau giải quyết vấn đề, củng cố mối quan hệ đã chớm nở.,Duy trì giai đoạn 'falling_action' của Arc 1 bằng cách xử lý hậu quả của những cảm xúc mới nảy sinh (từ Long ở chương trước và Linh ở chương này) và sự thay đổi trong mối quan hệ.,Gieo mầm cho những tương tác lãng mạn rõ ràng hơn và khả năng Long và Linh sẽ xác định mối quan hệ của họ trong các chương tới.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai
Mood: Romantic, introspective, warm, admiring
Kết chương: [object Object]

Long khẽ giật mình, tim cậu đập mạnh. Cậu nhìn Linh, ánh mắt đầy bối rối nhưng cũng không giấu được sự hạnh phúc. Cậu tự hỏi liệu Linh có đang mơ về cậu không. Long đưa tay vuốt nhẹ một lọn tóc của Linh lần nữa, rồi khẽ thì thầm: “Ngủ ngon nhé, Linh.” Cậu biết rằng, những lời đồn thổi, những ánh mắt tò mò, hay bất cứ trở ngại nào khác cũng không còn quan trọng nữa. Điều quan trọng là cậu đã nhận ra tình cảm của mình, và cậu sẽ làm mọi cách để bảo vệ cô bé, để cô bé luôn được vui vẻ và hạnh phúc.

Việc họ làm việc khuya ở trường, trong phòng thí nghiệm vắng lặng, có thể dẫn đến một sự kiện bất ngờ nào đó, một cuộc chạm mặt không mong muốn, hoặc một bước ngoặt mới cho mối quan hệ của họ. Nhưng Long không nghĩ đến điều đó. Lúc này, trong tâm trí cậu chỉ có hình ảnh Linh đang say ngủ, và cảm giác ấm áp lan tỏa trong trái tim cậu. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đã chứng kiến những khoảnh khắc đầu tiên của tình yêu, và giờ đây, nó đang chứng kiến một lời hứa thầm lặng, một sự cam kết không lời, dưới ánh đèn đêm của phòng thí nghiệm. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên rõ ràng, mạnh mẽ và không thể chối từ.

***

Sáng sớm, một làn sương mờ mỏng manh còn vương vấn trên những ngọn cây xanh biếc ngoài khung cửa sổ phòng thí nghiệm trường Ánh Dương. Không khí se lạnh đầu ngày khẽ len lỏi qua khe cửa, mang theo chút hương đất ẩm và mùi lá cây còn đọng hơi sương. Bên trong phòng, ánh đèn vàng dịu hắt xuống không gian tĩnh mịch, chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc đều đặn và tiếng lạch cạch rất nhỏ từ một góc bàn.

Ngọc Linh mơ màng tỉnh dậy, cả người còn chút nặng nề sau giấc ngủ không sâu trên chiếc bàn gỗ cứng. Cô bé khẽ động đậy, cảm nhận hơi ấm dễ chịu vẫn còn vương vấn trên vai mình. Chiếc áo khoác đồng phục của Long, với mùi hương đặc trưng thoang thoảng của sách vở và chút gì đó nam tính, vẫn đang ôm lấy cô. Nó không chỉ là một chiếc áo, mà còn là một vòng tay che chở vô hình, một lời thì thầm dịu dàng giữa đêm khuya vắng lặng. Linh siết nhẹ tà áo, cảm nhận hơi ấm ấy len lỏi vào từng tế bào, xua đi cái lạnh và cả sự mệt mỏi trong xương cốt.

Cô bé khẽ ngẩng đầu lên, dụi mắt, rồi bất giác quay nhìn về phía Long. Cậu ấy vẫn đang ngồi cặm cụi bên chiếc bàn đối diện, dưới ánh đèn bàn tập trung. Khung cảnh ấy như một bức tranh tĩnh vật được vẽ bằng ánh sáng và sự tập trung tuyệt đối. Long, với mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng hơi rủ xuống trán, đang dồn hết tâm trí vào một thiết bị phức tạp, những ngón tay thon dài, khéo léo điều chỉnh từng bộ phận nhỏ li ti. Đôi mắt hổ phách sâu thẳm của cậu ánh lên vẻ tập trung cao độ, gần như mê hoặc. Ánh đèn hắt lên khuôn mặt góc cạnh, làm nổi bật sống mũi cao và đường nét cương nghị, nhưng lúc này, chúng lại toát lên vẻ say mê, tỉ mỉ mà Linh chưa từng thấy ở cậu trước đây.

Linh lặng lẽ quan sát, không muốn phá vỡ sự yên tĩnh và tập trung của Long. Trái tim cô bé khẽ rung lên một nhịp lạ lùng. Cô luôn biết Long là một người thông minh, học giỏi, nhưng đây là lần đầu tiên cô bé chứng kiến cậu ấy làm việc một cách tỉ mỉ, kiên nhẫn và đam mê đến vậy. Long không chỉ đơn thuần là hoàn thành nhiệm vụ, cậu ấy đang sống trong thế giới của những con số, những nguyên lý khoa học. Mỗi động tác của cậu đều dứt khoát nhưng cũng đầy cẩn trọng, như thể cậu đang nâng niu một vật phẩm vô giá. Sự tĩnh lặng ấy, cùng với vẻ đẹp của sự tập trung, đã khiến Long trở nên cuốn hút hơn bao giờ hết trong mắt Linh.

Cô bé cảm thấy một sự ngưỡng mộ sâu sắc trỗi dậy trong lòng. Nó không chỉ là sự ngưỡng mộ dành cho tài năng, mà còn là sự thán phục trước một con người có chiều sâu, có sự kiên trì và một tình yêu lớn lao dành cho khoa học. Khía cạnh này của Long, ẩn giấu sau vẻ ngoài lạnh lùng và ít biểu cảm, giờ đây đã được bộc lộ rõ ràng dưới ánh đèn đêm, và nó đã đánh thức một điều gì đó rất mới mẻ trong trái tim Linh. Cô bé tự hỏi, Long còn có những khía cạnh nào mà cô chưa biết đến? Và liệu cô có cơ hội để khám phá tất cả những điều đó không?

Linh khẽ trở mình, chiếc ghế kêu kẽo kẹt rất nhỏ. Long ngay lập tức ngẩng đầu lên, ánh mắt hổ phách rời khỏi thiết bị, nhìn về phía cô. Vẻ mệt mỏi thoáng hiện trên khuôn mặt cậu sau một đêm thức trắng, nhưng nụ cười nhẹ nhàng, ấm áp vẫn nở trên môi.

“Long, cậu thức suốt đêm sao?” Linh thì thầm, giọng nói còn chút ngái ngủ, ánh mắt đầy lo lắng.

Long khẽ gật đầu, đặt dụng cụ xuống bàn. “Ừm, có một vài chi tiết cần hoàn thiện. Không nghĩ là cậu sẽ tỉnh sớm vậy.” Cậu ấy nói, giọng trầm ấm, pha chút bất ngờ. “Cậu ngủ ngon không?”

Linh chậm rãi ngồi thẳng dậy, kéo nhẹ chiếc áo khoác của Long, cảm nhận từng thớ vải mềm mại. “Ngủ ngon lắm, nhờ có chiếc áo của cậu.” Cô bé mỉm cười nhẹ, ánh mắt chạm vào ánh mắt cậu, cảm thấy lòng mình ấm áp lạ thường. “Nhưng cậu không sao chứ? Trông cậu có vẻ mệt mỏi.”

Long khẽ lắc đầu, xoa xoa thái dương. “Không sao. Sắp xong rồi. Chỉ còn một chút dữ liệu cần đối chiếu nữa thôi.” Cậu ấy nói, ánh mắt lại hướng về phía thiết bị, nhưng lần này, nó không còn vẻ lạnh lùng xa cách mà có một sự dịu dàng khó tả. “Cậu dậy rồi thì đi rửa mặt đi. Chắc là Hùng với Mai cũng sắp đến rồi.”

Linh gật đầu, đứng dậy, cảm giác bối rối và hạnh phúc đan xen trong lòng. Cô bé bước về phía bồn rửa mặt ở góc phòng, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Long. Cậu ấy lại cúi xuống, tiếp tục công việc của mình. Mỗi một chi tiết nhỏ, mỗi một đường nét trên gương mặt cậu, giờ đây đều trở nên rõ ràng và gần gũi hơn bao giờ hết trong tâm trí Linh. Cô bé cảm thấy mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một thế giới mới, nơi những rung động đầu đời đã dần biến thành một tình cảm sâu sắc, không chỉ là sự yêu thích mà còn là sự ngưỡng mộ, sự tin tưởng tuyệt đối. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên rõ ràng, mạnh mẽ và không thể chối từ.

***

Ánh nắng ban mai dần trở nên rực rỡ hơn, xuyên qua khung cửa sổ lớn của phòng thí nghiệm, xua tan đi làn sương mờ và hơi lạnh buổi sớm. Những tia nắng vàng dịu len lỏi vào căn phòng, chiếu sáng những dụng cụ thủy tinh lấp lánh, làm bầu không khí trở nên ấm áp và tươi sáng hơn. Đúng như Long dự đoán, tiếng bước chân rộn ràng và giọng nói quen thuộc vang lên ngoài hành lang, phá tan sự tĩnh mịch của phòng thí nghiệm.

Cánh cửa bật mở, Phan Việt Hùng xuất hiện với nụ cười tươi rói, trên tay là hai túi ni lông lớn đựng đồ ăn sáng. Ngay sau cậu ấy là Hoàng Thảo Mai, dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, đeo kính cận, vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường thấy, trên tay cũng là một túi đồ ăn nhẹ và vài cuốn sách.

“Ê, hai bạn trẻ làm việc quên ăn quên ngủ à?” Hùng cất giọng lanh lảnh, pha trò, đặt những túi đồ ăn xuống chiếc bàn trống gần nhất. “Bọn tớ mang tiếp tế đây! Long, trông cậu như gấu trúc rồi đấy!”

Long khẽ mỉm cười, vẻ mệt mỏi thoáng qua trên gương mặt cậu được xoa dịu bởi sự xuất hiện của bạn bè. Linh cũng cười tươi, cảm thấy ấm áp trước sự quan tâm của Hùng và Mai. “Bọn tớ cũng vừa mới xong phần khó nhất thôi. Cảm ơn hai cậu nhé.”

Mai đẩy nhẹ gọng kính, ánh mắt thông minh lướt qua Long và Linh, rồi dừng lại ở những ghi chú và thiết bị trên bàn. “Tớ thấy có vẻ ổn rồi đấy. Long, cậu có vẻ đã giải quyết được vấn đề về độ chính xác của cảm biến rồi phải không?”

Long gật đầu. “Ừm, tớ đã tinh chỉnh lại một chút. Linh cũng đã giúp tớ rất nhiều với việc hệ thống hóa dữ liệu ban đầu.”

“Thế là tốt rồi!” Hùng reo lên, hào hứng mở túi bánh mì kẹp và hộp sữa tươi. “Giờ thì ăn sáng cái đã, rồi chúng ta cùng hoàn thiện nốt phần báo cáo và trình bày thôi.”

Cả nhóm nhanh chóng quây quần bên bàn, ăn sáng trong không khí vui vẻ và ấm cúng. Những chiếc bánh mì kẹp thơm lừng, những hộp sữa tươi mát lạnh giúp xua đi cơn đói và sự mệt mỏi sau một đêm dài làm việc. Trong lúc ăn, Hùng không ngừng pha trò, kể những câu chuyện tiếu lâm khiến mọi người bật cười. Mai thì vẫn trầm tính, nhưng đôi khi cũng góp vui bằng những nhận xét sắc sảo, tinh tế.

Sau khi nạp năng lượng, cả nhóm bắt tay vào công việc. Dự án khoa học trọng điểm của học kỳ, với chủ đề về giải pháp giảm thiểu ô nhiễm biển Hạ Long, đang ở những công đoạn cuối cùng. Long, với sự tỉ mỉ và kiến thức vững chắc của mình, nhanh chóng trở thành người hướng dẫn chính. Cậu ấy không chỉ đơn thuần là đưa ra chỉ thị, mà kiên nhẫn giải thích từng nguyên lý, từng công đoạn một cách rõ ràng và dễ hiểu. Đôi mắt hổ phách của Long vẫn ánh lên vẻ tập trung, nhưng giờ đây, nó còn có thêm sự tận tâm khi cậu ấy hướng dẫn bạn bè.

“Chỗ này, Linh cần chú ý đến việc phân tích các mẫu nước biển thu thập được. Chúng ta phải đảm bảo rằng các chỉ số về pH và nồng độ hóa chất được ghi lại chính xác tuyệt đối,” Long nói, giọng trầm ấm, chỉ vào một biểu đồ phức tạp trên bảng. Cậu ấy đứng gần Linh, khẽ cúi người, hơi thở ấm áp phả vào tóc cô bé một lần nữa, nhưng lần này, Linh không còn cảm thấy bối rối mà chỉ thấy một sự tin tưởng tuyệt đối. “Cái này liên quan đến nguyên lý phản ứng hóa học mà chúng ta đã học trong chương 3. Cậu còn nhớ chứ?”

Linh gật đầu lia lịa, ánh mắt không rời khỏi biểu đồ và khuôn mặt Long. “À, giờ thì em hiểu rồi! Cảm ơn cậu, Long.” Cô bé thực sự cảm thấy như một bức màn mờ được vén lên. Những kiến thức khô khan bỗng trở nên sống động và dễ tiếp thu hơn bao giờ hết dưới sự giải thích của Long. Cô bé chủ động hỗ trợ, ghi chép lại những kết quả thí nghiệm, đối chiếu số liệu và đặt ra những câu hỏi thông minh, sắc sảo. Linh không còn là một người chỉ biết làm theo, mà đã trở thành một phần không thể thiếu, một người cộng sự thực sự, với những ý tưởng và góc nhìn riêng.

Mai quan sát sự phối hợp ăn ý giữa Long và Linh, khẽ mỉm cười. Cô bé nhận thấy Long, người thường ngày ít nói và có vẻ lạnh lùng, lại trở nên kiên nhẫn và dịu dàng đến lạ khi nói chuyện với Linh. Còn Linh, cô bé hoạt bát, năng động, giờ đây lại trở nên chăm chú, lắng nghe một cách nghiêm túc, thỉnh thoảng lại đưa ra những câu hỏi rất đúng trọng tâm. Sự ăn ý của họ không chỉ trong công việc mà còn là sự kết nối tinh thần đặc biệt, một sự thấu hiểu không lời mà không phải ai cũng có được.

Hùng thì không tinh tế như Mai, nhưng cậu ấy cũng nhận ra điều gì đó đặc biệt. “Này, nhìn hai cậu làm việc cứ như một cặp vậy đó! Ăn ý quá đi thôi!” Cậu ấy trêu chọc, nụ cười toe toét. “Mai với tớ cứ như người thừa vậy.”

Long chỉ khẽ lắc đầu cười, không nói gì, nhưng ánh mắt cậu ấy khẽ liếc nhìn Linh, rồi lại quay về với công việc, khóe môi khẽ cong lên. Linh thì thoáng đỏ mặt, nhưng cô bé không phủ nhận. Trong lòng cô bé, lời trêu chọc của Hùng không còn khiến cô bối rối như trước, mà thay vào đó là một cảm giác ngọt ngào, ấm áp. Cô bé cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên Long, được cùng cậu ấy làm việc, được cậu ấy chỉ bảo. Sự ngưỡng mộ dành cho Long đã vượt xa mọi ranh giới, trở thành một tình cảm sâu sắc, như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, dần dần lan tỏa khắp tâm hồn.

Cả nhóm tiếp tục làm việc miệt mài. Hùng phụ trách thu thập dữ liệu từ các cảm biến đã được điều chỉnh, Mai tập trung vào việc chuẩn bị phần trình bày báo cáo. Tiếng lạch cạch của dụng cụ thủy tinh, tiếng ghi chép sột soạt, tiếng bếp ga mini cháy liu riu và tiếng trao đổi nhỏ nhẹ của cả nhóm hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập trung và nỗ lực. Không khí học thuật nghiêm túc, nhưng cũng tràn đầy sự hứng khởi và niềm vui khi mọi người cùng nhau vượt qua những thử thách. Dưới ánh nắng Hạ Long, tuổi thanh xuân rực rỡ đang được viết nên bằng những nỗ lực không ngừng nghỉ và những rung động đầu đời chân thành.

***

Dự án khoa học cuối cùng cũng hoàn thành xuất sắc, vượt ngoài mong đợi. Một cảm giác nhẹ nhõm và tự hào lan tỏa khắp phòng thí nghiệm. Cả nhóm thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều nở nụ cười rạng rỡ. Những nỗ lực không ngừng nghỉ, những đêm thức trắng và những giờ phút tập trung cao độ đã được đền đáp xứng đáng.

“Cuối cùng thì cũng xong!” Hùng reo lên, duỗi thẳng người, vẻ mặt tràn đầy mãn nguyện. “Giờ thì đi ăn mừng thôi! Tớ đói muốn xỉu rồi đây.”

Mai cũng khẽ mỉm cười, gấp gọn tập tài liệu. “Tớ cũng thấy nhẹ cả người. Hai cậu có muốn đi ăn gì không?”

Long gật đầu. “Chắc chắn rồi. Nhưng để tớ với Linh dọn dẹp thêm chút nữa. Hai cậu cứ đi trước đi.”

Hùng và Mai không cần đợi lâu, nhanh chóng thu dọn đồ đạc cá nhân. “Vậy bọn tớ đi trước kiếm chỗ nhé! Hai đứa nhanh lên không hết chỗ ăn trưa bây giờ!” Hùng vẫy tay từ xa, cười lớn, rồi kéo Mai ra khỏi phòng, để lại Long và Linh trong không gian bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường.

Linh và Long cùng nhau thu dọn những dụng cụ còn vương vãi trên bàn. Tiếng lạch cạch nhỏ của dụng cụ thủy tinh khi chúng được cất vào tủ, tiếng sột soạt của giấy tờ khi được sắp xếp gọn gàng, tạo nên một nhịp điệu chậm rãi, đều đặn. Không ai nói với ai câu nào, nhưng không gian giữa họ không hề gượng gạo. Ngược lại, có một sự ăn ý không lời, một sợi dây vô hình đang kết nối hai trái tim.

Long nhẹ nhàng thu dọn những ghi chú của mình, sau đó quay sang Linh. “Áo khoác của cậu này.” Cậu ấy đưa chiếc áo đồng phục đã được gấp gọn gàng cho Linh. Hơi ấm từ chiếc áo của Long vẫn còn vương vấn, như một lời nhắc nhở về đêm qua.

Linh đón lấy chiếc áo, ánh mắt khẽ chạm vào tay Long. Một dòng điện nhẹ chạy qua, khiến cô bé khẽ rùng mình. “Cảm ơn cậu, Long. Nhờ có cậu mà tớ mới ngủ được một giấc.” Cô bé mỉm cười rạng rỡ, nụ cười như ánh nắng Hạ Long, mang theo cả sự biết ơn và một chút gì đó e ấp. “Long, dự án này thành công là nhờ có cậu. Cậu thật sự rất giỏi và kiên nhẫn.”

Long khẽ cười, nụ cười hiếm hoi và chân thành. “Có cả công của cậu nữa, Linh. Cậu rất nhanh nhạy và có những ý tưởng hay. Nếu không có ý tưởng về ô nhiễm biển Hạ Long của cậu, chúng ta đã không có đề tài thú vị như vậy.” Ánh mắt cậu dịu dàng nhìn sâu vào mắt Linh, như thể muốn nói lên nhiều điều hơn thế. Trong mắt cậu, Linh không chỉ là một người bạn học thông minh, mà còn là nguồn cảm hứng, là người đã cùng cậu trải qua những giờ phút miệt mài, và giờ đây, cùng chia sẻ niềm vui chiến thắng.

Họ cùng nhau bước ra khỏi phòng thí nghiệm. Lúc này, hành lang trường đã đông đúc hơn, tiếng cười nói, tiếng bước chân rộn ràng của học sinh hòa vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi học trò. Ánh nắng trưa dịu nhẹ xuyên qua những ô cửa sổ, phủ lên hành lang một màu vàng tươi tắn. Gió mát thoảng qua, mang theo mùi hoa sữa đầu mùa từ sân trường.

Linh cảm thấy một sự gắn kết lạ thường với Long. Cô nhìn cậu, thấy Long tuy có chút mệt mỏi sau đêm thức trắng nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự hài lòng và một niềm vui thầm kín. Trong khoảnh khắc ấy, Long cũng quay sang nhìn Linh, ánh mắt dịu dàng, như thấu hiểu mọi suy nghĩ của cô. Không cần lời nói, không cần bất kỳ sự giải thích nào, tình cảm không lời đã trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết trong trái tim Linh. Cô bé biết, những rung động đầu đời ấy đã lớn lên, đã trở thành một điều gì đó sâu sắc và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

Từ xa, tiếng Hùng lại vọng tới: “Hai đứa nhanh lên không hết chỗ ăn trưa bây giờ!”

Linh khẽ bật cười, quay sang Long. “Vậy… hẹn gặp lại cậu sau nhé.” Giọng cô bé nhỏ nhẹ, nhưng ánh mắt nhìn Long lại đầy trìu mến, không hề che giấu. Cô bé biết, dù cho con đường phía trước có ra sao, có bao nhiêu thử thách, thì khoảnh khắc này, và những cảm xúc này, sẽ mãi mãi là một phần rực rỡ nhất của tuổi thanh xuân cô.

Long gật đầu, nở một nụ cười nhẹ. “Ừ, hẹn gặp lại.” Cậu ấy nhìn theo bóng Linh khi cô bé bước đi, hòa vào dòng người đông đúc. Trong lòng Long, một lời hứa không lời đã được thốt ra, một sự cam kết thầm lặng. Cậu biết, cậu sẽ không để Linh phải một mình đối mặt với bất kỳ điều gì nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, và tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, đang dần trở nên rõ ràng, mạnh mẽ và không thể chối từ. Mọi rào cản dường như đã tan biến, chỉ còn lại những cảm xúc chân thành, trong trẻo, hứa hẹn một tương lai đầy ắp những điều bất ngờ và hạnh phúc.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ