Ánh nắng cuối chiều dần buông, nhuộm vàng con đường quen thuộc dẫn đến cổng trường Ánh Dương. Dòng người học trò vẫn còn tấp nập, tiếng cười nói, tiếng xe cộ hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của giờ tan học. Lê Ngọc Linh bước đi bên cạnh Hoàng Thảo Mai, mái tóc dài đen óng ả khẽ lay động theo mỗi bước chân, đôi mắt to tròn vẫn còn vương vấn chút mơ màng của những suy nghĩ vừa qua. Trong tâm trí cô, hình ảnh Trần Hoàng Long kiên nhẫn giải thích từng chi tiết, ánh mắt dịu dàng khi nhìn cô, và đặc biệt là nụ cười hiếm hoi nhưng ấm áp của cậu ấy, cứ hiện lên rõ mồn một. Từ đêm qua đến tận bây giờ, trái tim Linh vẫn đập những nhịp đập lạ lùng, không thể gọi tên nhưng lại vô cùng mãnh liệt.
“Linh này, cậu có vẻ nghĩ ngợi gì đó sâu xa lắm à?” Thảo Mai khẽ huých tay cô bạn, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy vẻ tò mò. “Hay là vẫn còn đang mơ màng về cái dự án khoa học siêu cấp của tụi mình?”
Ngọc Linh giật mình, khẽ cười trừ. “Đâu có. Chỉ là tớ thấy dự án này thú vị thật. Nhờ có nó mà tớ học được nhiều thứ mới.” Cô bé cố gắng che giấu những suy nghĩ thật trong lòng, nhưng đôi má ửng hồng và ánh mắt lảng tránh đã tố cáo tất cả. Cô bé biết, Mai là người bạn thân thiết nhất, luôn thấu hiểu cô, nhưng những rung động này quá đỗi mới mẻ và riêng tư, khiến cô chưa sẵn sàng để chia sẻ.
Mai không nói gì thêm, chỉ khẽ mỉm cười đầy ẩn ý. Cô bé biết Ngọc Linh đang nghĩ gì, và cái cách cô bạn mình cứ giữ mãi nụ cười e ấp trên môi, đôi mắt lấp lánh lạ thường, đã nói lên tất cả. Mùi phấn bảng còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi hoa sữa thoang thoảng theo làn gió nhẹ, tạo nên một không gian tuổi học trò thật trong trẻo và đáng nhớ.
Bỗng nhiên, một bóng người quen thuộc chắn ngang đường hai cô gái. Nguyễn Trọng Tùng, với nụ cười tự tin và phong thái lịch thiệp thường thấy, xuất hiện trước mặt họ. Mái tóc tạo kiểu sành điệu, bộ đồng phục chỉnh tề, Tùng luôn biết cách khiến mình nổi bật.
“Linh, Mai.” Tùng cất tiếng chào, giọng nói nhanh, dứt khoát nhưng khi nhìn sang Linh lại trở nên ngọt ngào hơn hẳn. Ánh mắt cậu ấy không rời khỏi Ngọc Linh, chứa đựng một sự mong chờ rõ rệt. “Linh, cậu có thể dành cho mình vài phút nói chuyện riêng không?”
Ngọc Linh hơi bất ngờ. Cô bé nhìn sang Thảo Mai, ánh mắt dò hỏi. Mai khẽ nhún vai, rồi gật đầu nhẹ như một lời động viên.
“Có chuyện gì vậy Tùng?” Linh khẽ hỏi, giọng có chút lưỡng lự. Cô bé cảm thấy một dự cảm không lành, một cảm giác căng thẳng nhẹ.
Tùng vẫn giữ nụ cười, nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định hơn. “Chuyện này... mình nghĩ nên nói riêng thì hơn.”
Thảo Mai hiểu ý, khẽ vỗ vai Ngọc Linh. “Vậy tớ đi trước nhé Linh. Cậu cứ nói chuyện với Tùng đi. Tớ về trước nhà Linh đợi.” Nói rồi, Mai nhanh chóng hòa vào dòng người, để lại Ngọc Linh đứng đối diện với Tùng.
Không khí bỗng chốc trở nên tĩnh lặng hơn hẳn, dù xung quanh vẫn là sự ồn ào của trường học. Ánh nắng cuối ngày trải dài trên sân trường, đổ bóng những hàng cây cổ thụ, tạo nên một khung cảnh vừa lãng mạn vừa có chút u hoài. Ngọc Linh cảm thấy một sự khó xử len lỏi trong lòng. Cô bé không muốn làm Tùng khó chịu, nhưng lại không biết cậu ấy muốn nói gì. Dù sao thì, Tùng cũng là một người bạn khá tốt, luôn nhiệt tình và có phần ga lăng với cô.
Tùng nhìn Ngọc Linh, hít một hơi sâu như lấy hết can đảm. “Hay là chúng ta đi đâu đó yên tĩnh hơn một chút nhé? Công viên Bình Minh thì sao? Gần đây mà.”
Ngọc Linh không có lý do gì để từ chối. Cô bé gật đầu nhẹ. “Được thôi.”
Cả hai cùng bước đi, không khí giữa họ có chút gượng gạo. Ngọc Linh cố gắng nghĩ xem Tùng có chuyện gì muốn nói. Có lẽ là về bài tập, hay một hoạt động nào đó của trường? Nhưng trực giác mách bảo cô, không phải vậy. Ánh mắt Tùng nhìn cô lúc nãy, không giống với ánh mắt của một người bạn thông thường.
Họ đến Công viên Bình Minh khi ánh hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống. Những tia nắng cuối ngày rải rác trên những tán cây xanh mướt, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lãng mạn đến nao lòng. Mùi cỏ xanh tươi, mùi hương hoa thoang thoảng từ các khóm cây hòa quyện vào nhau, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu. Tiếng chim hót líu lo, tiếng nước chảy róc rách từ đài phun nước, cùng với tiếng cười nói xa xăm của những người dạo chơi, tất cả tạo nên một bản nhạc nền dịu êm cho khoảnh khắc này.
Tùng dẫn Ngọc Linh đến một chiếc ghế đá khuất sau những bụi hoa lớn, nơi khá yên tĩnh và ít người qua lại. Cậu ấy mời Linh ngồi xuống, rồi bản thân cũng ngồi bên cạnh, nhưng giữa họ vẫn có một khoảng cách nhất định.
“Linh này…” Tùng bắt đầu, giọng nói trầm hơn bình thường, pha chút căng thẳng. Cậu ấy hít một hơi thật sâu, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào Ngọc Linh, như thể muốn truyền tải hết tất cả những gì cậu ấy đang chất chứa trong lòng. “Mình biết điều này hơi đường đột, và có thể sẽ khiến cậu bất ngờ. Nhưng mình không thể giữ nó trong lòng nữa.”
Ngọc Linh cảm thấy trái tim mình khẽ thắt lại. Cô bé biết rồi, điều cô lo sợ đã đến. Ánh mắt cô bé mở to, đầy vẻ bất ngờ và một chút hoảng hốt. Cô bé khẽ lùi người lại một chút, theo bản năng muốn tạo thêm khoảng cách.
“Mình… mình thích cậu, Linh. Rất nhiều.” Lời Tùng nói ra rõ ràng, dứt khoát, như một viên đá vừa rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, tạo nên những gợn sóng mạnh mẽ trong lòng Ngọc Linh.
Cô bé cảm thấy như có một cục nghẹn nơi cổ họng, không thể thốt nên lời. Mọi âm thanh xung quanh dường như biến mất, chỉ còn lại tiếng tim cô đập thình thịch trong lồng ngực. Cô bé không biết phải phản ứng thế nào, chỉ biết ánh mắt Tùng vẫn dán chặt vào mình, đầy vẻ mong chờ và tha thiết.
“Tùng, mình…” Ngọc Linh lắp bắp, cố gắng tìm lời từ chối một cách nhẹ nhàng nhất, không muốn làm tổn thương cậu bạn.
Nhưng Tùng không để cô bé nói hết. Cậu ấy dường như đã chuẩn bị kỹ lưỡng cho khoảnh khắc này, và không muốn bỏ lỡ cơ hội. Cậu ấy bất ngờ nắm lấy tay Ngọc Linh, bàn tay cậu ấy ấm áp và có chút run rẩy. Ánh mắt Tùng cầu khẩn, gần như van xin.
“Cậu không cần trả lời ngay đâu, Linh. Mình chỉ muốn cậu biết tình cảm của mình. Mình đã thích cậu từ rất lâu rồi, từ cái ngày đầu tiên mình gặp cậu ở trường. Cậu xinh đẹp, thông minh, hoạt bát, và luôn mang lại tiếng cười cho mọi người. Mình muốn chăm sóc cho cậu, bảo vệ cậu. Mình tin mình có thể làm cho cậu hạnh phúc hơn bất cứ ai.” Tùng nói một tràng dài, giọng nói đầy chân thành và mạnh mẽ.
Ngọc Linh giật mình, vội vàng rút tay lại khỏi Tùng. Hành động ấy hoàn toàn là vô thức, xuất phát từ sự bối rối và một cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng. Cô bé không muốn Tùng buồn, nhưng cô bé biết, trái tim mình đã có một bóng hình khác. Những rung động dành cho Long, những cảm xúc vừa được vun đắp trong đêm qua, bỗng trở nên rõ ràng và mãnh liệt hơn bao giờ hết khi cô bé đối diện với lời tỏ tình của Tùng.
“Tùng, cậu rất tốt, nhưng… mình nghĩ chúng ta chỉ nên là bạn thôi.” Giọng Ngọc Linh nhỏ dần, cô bé cảm thấy áp lực đè nặng lên vai. Cô bé nhìn xuống đất, không dám đối diện với ánh mắt thất vọng của Tùng. “Mình… mình xin lỗi.”
Tùng vẫn nhìn cô, nụ cười trên môi cậu ấy dần tắt hẳn, thay vào đó là một vẻ mặt có chút sững sờ, rồi chuyển sang thất vọng. Cậu ấy không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ nhìn Ngọc Linh. Không khí giữa họ bỗng trở nên nặng nề, ngột ngạt.
Mà chính vào khoảnh khắc căng thẳng ấy, một bóng người khác, với đôi mắt hổ phách đang bùng cháy, đang đứng nấp sau bụi cây hoa giấy cách đó không xa. Trần Hoàng Long, cậu ấy đã tình cờ đi ngang qua con đường mòn quen thuộc trong công viên để về nhà sau buổi học thêm. Tiếng nói quen thuộc của Linh đã khiến cậu ấy dừng bước. Và giờ đây, từng lời Tùng nói, từng cử chỉ của Tùng, từng sự khó xử của Linh, đều thu trọn vào tầm mắt Long, đâm thẳng vào trái tim cậu ấy như hàng ngàn mũi dao.
Long siết chặt nắm đấm, những khớp ngón tay trắng bệch. Quai hàm cậu ấy bạnh ra, những đường nét góc cạnh trên khuôn mặt trở nên sắc lạnh hơn bao giờ hết. Cảm giác ghen tuông, tức giận, và một nỗi bất an khủng khiếp trào dâng trong lòng Long. Linh của cậu… Ngọc Linh, người mà cậu ấy đã thầm thương trộm nhớ bao lâu nay, người mà cậu ấy vừa cảm thấy mình đã tiến gần hơn bao giờ hết, lại đang bị người khác công khai tỏ tình. Và hơn hết, cậu ấy thấy sự khó xử của cô ấy, cái cách cô ấy lùi lại, cái cách cô ấy lắp bắp từ chối. Trái tim Long như bị bóp nghẹt, một ngọn lửa dữ dội bùng lên trong lồng ngực. Cậu ấy muốn xông ra, muốn kéo Linh đi, muốn tuyên bố với cả thế giới rằng Linh là của cậu. Nhưng một phần lý trí vẫn cố kìm nén cậu lại, buộc cậu phải ẩn mình, để không làm Linh thêm khó xử.
Long quay lưng lại, bước đi vội vã, cố gắng thoát khỏi cảnh tượng khiến cậu như phát điên. Mỗi bước chân là một nhát dao cứa vào lòng. Cậu không thể tin những gì mình vừa chứng kiến, những lời Tùng đã thốt ra, và cả sự khó xử hiện rõ trên gương mặt Linh. Hoàng hôn đang dần buông xuống, ánh sáng yếu dần, nhưng trong lòng Long, một cơn bão tố đang gào thét.
Tiếng gió lướt qua tai Long, nhưng cậu ấy chẳng nghe thấy gì ngoài tiếng tim mình đập thình thịch, mạnh mẽ đến mức tưởng chừng như muốn vỡ tung lồng ngực. Mùi cỏ xanh, hương hoa thơm ngát của công viên, giờ đây trở nên vô vị, thậm chí là ngột ngạt đối với cậu. Cả không gian xung quanh Long dường như co lại, chỉ còn lại sự tức giận và nỗi bất an đang nuốt chửng tâm trí cậu.
"Tùng... hắn dám..." Long nghiến răng, độc thoại nội tâm. "Hắn dám công khai nói những lời đó với Linh? Ngay trước mặt cô ấy? Hắn nghĩ hắn là ai chứ?"
Hình ảnh Tùng nắm tay Linh, ánh mắt tha thiết của cậu ta, cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí Long, đốt cháy từng tế bào trong cậu ấy. Cậu ấy cảm thấy một sự đe dọa rõ ràng, một nỗi sợ hãi mất đi điều quý giá nhất. Long đã luôn cố giữ vẻ ngoài lạnh lùng, cố gắng không thể hiện quá nhiều cảm xúc của mình với Linh, một phần vì e ngại, một phần vì muốn mọi chuyện diễn ra tự nhiên. Nhưng giờ đây, cái sự "tự nhiên" ấy đang bị đe dọa bởi một kẻ khác, một kẻ không ngần ngại thể hiện ý định của mình.
"Linh của mình." Long thầm gọi tên cô bé trong đầu, giọng nói đầy sự chiếm hữu và đau đớn. Cậu ấy nhớ lại ánh mắt bối rối của Linh, sự khó xử của cô bé khi đối diện với Tùng. Linh không muốn làm ai tổn thương, cậu ấy biết điều đó. Và chính vì sự lương thiện, tốt bụng ấy của Linh mà cậu ấy càng yêu cô bé hơn, nhưng cũng càng lo lắng hơn.
"Cô ấy đang khó xử. Mình phải làm gì? Mình không thể để chuyện này tiếp diễn." Long tự hỏi, từng bước chân ngày càng nhanh và mạnh hơn, như muốn chạy trốn khỏi những suy nghĩ đang giày vò mình. Trái tim cậu ấy nặng trĩu, nhưng đồng thời, một quyết tâm sắt đá cũng đang nảy sinh. Vẻ bình tĩnh thường ngày của Long đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một sự hỗn loạn cảm xúc, một cơn sóng thần đang chực chờ bùng nổ.
Long siết chặt nắm đấm một lần nữa, đôi mắt hổ phách ánh lên một ngọn lửa giận dữ và quyết tâm chưa từng thấy. Cậu ấy biết, đã đến lúc cậu phải hành động. Đã đến lúc cậu phải khẳng định tình cảm của mình, không thể chần chừ hay lùi bước nữa. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng đầy những thử thách và cạnh tranh. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, nhưng giờ đây, có lẽ đã đến lúc những con sóng ấy phải lớn mạnh hơn, mạnh mẽ hơn để bảo vệ bãi cát của mình khỏi những cơn thủy triều bất ngờ.
Cậu ấy không biết mình sẽ làm gì, nhưng Long biết chắc chắn một điều: cậu ấy sẽ không để Linh phải một mình đối mặt với bất kỳ ai, và cậu ấy sẽ không để mất cô bé. Không bao giờ.