Rực rỡ thanh xuân
Chương 8

Dự Án Chung: Khi Những Mảnh Ghép Bắt Đầu Khớp

3497 từ
Mục tiêu: Long và Ngọc Linh được phân công vào cùng một nhóm thực hiện dự án môn học, buộc cả hai phải hợp tác và khám phá những khía cạnh mới về đối phương.,Làm sâu sắc hơn sự hiểu biết và gắn kết giữa Long và Ngọc Linh thông qua tương tác học tập.,Giới thiệu hai nhân vật mới: Trần Ngọc và Phạm Linh Chi, làm phong phú thêm bối cảnh học đường.,Giới thiệu vật phẩm mới: Quả bóng có chữ ký đội trưởng, biểu tượng cho tài năng của Long.,Đưa nhân vật đến hai địa điểm mới: Khu chung cư cao cấp Galaxy và Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng, mở rộng thế giới truyện.,Tiếp tục nhen nhóm những rung động đầu đời một cách tinh tế, chuẩn bị cho những bước phát triển tình cảm tiếp theo.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Nguyễn Lan Anh, Trần Ngọc, Phạm Linh Chi, Trần Thu Hà
Mood: Lãng mạn, trong trẻo, tươi sáng, tập trung vào sự khám phá và gắn kết.
Kết chương: [object Object]

Ánh nắng ban mai rực rỡ len lỏi qua ô cửa sổ, đánh thức Ngọc Linh khỏi giấc ngủ chập chờn. Đêm qua, cô đã trằn trọc khá lâu, những dòng chữ trong cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" cứ hiện lên trong tâm trí. Cái cảm giác ấm áp khi Long dặn dò cô nhắn tin khi về đến nhà, xen lẫn chút lo lắng vu vơ về ánh mắt của Thùy Chi, tạo nên một hỗn hợp cảm xúc ngọt ngào mà lạ lùng. Cô khẽ chạm tay lên trái tim mình, vẫn còn cảm nhận được nhịp đập rộn ràng mỗi khi nghĩ đến cậu. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ êm đềm mà tràn vào tim cô lúc nào không hay. Thanh xuân này, cô muốn được rực rỡ như nắng Hạ Long, được cùng Long trải qua mọi điều.

Sáng hôm sau, Trường Trung học Phổ thông Ánh Dương chìm trong một bầu không khí rộn ràng thường lệ của buổi sáng thứ Hai. Tiếng chuông trường vang lên lanh lảnh, báo hiệu tiết học cuối cùng trước giờ ra chơi. Ánh nắng tháng Tư rải vàng óng ả qua những ô cửa kính lớp học, phản chiếu trên mặt bàn gỗ, tạo cảm giác tươi mới và đầy hy vọng. Mùi phấn bảng thoang thoảng trong không khí, hòa lẫn với mùi giấy sách mới, một mùi hương đặc trưng của những năm tháng học trò. Tiếng xì xào của học sinh, tiếng bước chân vội vã trên hành lang, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của tuổi trẻ.

Trong lớp 11A1, cô Nguyễn Lan Anh, giáo viên chủ nhiệm, bước vào với nụ cười rạng rỡ. Cô có mái tóc cắt ngắn cá tính, mặc chiếc áo dài màu xanh ngọc tôn dáng, toát lên vẻ trẻ trung, năng động nhưng không kém phần nghiêm túc. Cả lớp nhanh chóng ổn định chỗ ngồi, riêng Long vẫn giữ vẻ trầm tĩnh thường thấy, ánh mắt cậu lướt qua Linh một cách rất khẽ, rồi lại tập trung về phía bục giảng. Linh thì khẽ mỉm cười, cảm nhận được cái nhìn thoáng qua ấy, tim cô lại lỡ mất một nhịp.

"Các em thân mến," giọng cô Lan Anh trong trẻo, rõ ràng vang khắp lớp. "Hôm nay cô có một thông báo rất quan trọng về dự án môn Giáo dục Công dân, cũng là dự án tích hợp của nhiều môn xã hội khác. Dự án này sẽ tính điểm hệ số ba cho tất cả các môn xã hội trong học kỳ này, nên các em hãy tập trung và cố gắng hết sức nhé."

Cả lớp ồ lên một tiếng, những ánh mắt lo lắng xen lẫn hào hứng. Điểm hệ số ba là một con số không hề nhỏ, nó có thể ảnh hưởng lớn đến kết quả học tập cuối kỳ. Cô Lan Anh mỉm cười nhìn phản ứng của học sinh. "Chủ đề của chúng ta là 'Bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa địa phương'. Các em sẽ phải nghiên cứu về một nét văn hóa đặc trưng của Hạ Long, từ lịch sử, hiện trạng cho đến đề xuất các giải pháp phát triển. Cô đã chia nhóm dựa trên năng lực và sự cân bằng giữa các thành viên."

Cả lớp nín thở chờ đợi danh sách phân công nhóm. Từng cái tên được cô giáo đọc lên. Long vẫn ngồi yên, đôi mắt hổ phách nhìn thẳng, biểu cảm không hề thay đổi. Bên cạnh cậu, Linh cảm thấy hồi hộp lạ thường. Cô tự hỏi liệu mình có được làm việc cùng với Long nữa không, sau những lần tương tác đầy cảm xúc vừa rồi.

"Nhóm 3: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai."

Ngay khi tên mình và Long được xướng lên, Linh không khỏi bất ngờ. Một cảm giác vui sướng xen lẫn chút ngượng ngùng lan tỏa khắp cơ thể cô. Cô quay sang nhìn Long, cậu vẫn vậy, trầm tĩnh nhưng đôi mắt sâu thẳm ấy dường như đã lướt qua cô một lần nữa, ẩn chứa một tia sáng khó tả.

Ở bàn dưới, Hùng không kìm được sự phấn khích, cậu thì thầm đủ nghe để Linh và Mai đều nghe thấy: "Tuyệt vời! Chúng ta lại chung nhóm rồi, Long 'lạnh lùng' sẽ phải nói nhiều hơn rồi đây!" Cậu cười toe toét, khuôn mặt bầu bĩnh càng thêm rạng rỡ. Thảo Mai bên cạnh khẽ lắc đầu cười, đôi mắt đeo kính cận lấp lánh vẻ thông minh.

Linh quay sang Hùng, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long. "Vậy là chúng ta lại có dịp 'hành hạ' Long rồi!" Cô trêu chọc, giọng nói trong trẻo vang nhẹ. Dù nói vậy, nhưng trong lòng cô, cảm giác được làm việc cùng Long lại lấn át tất cả. Cô tin rằng dự án lần này sẽ là một cơ hội tuyệt vời để cả hai hiểu nhau hơn.

Cô Lan Anh tiếp tục đọc các nhóm còn lại. Ở cuối lớp, Trần Ngọc, cô bạn xinh xắn với giọng hát trong trẻo, và Phạm Linh Chi, cô nàng năng động thích nhảy múa, đang thảo luận sôi nổi về một buổi biểu diễn sắp tới của đội văn nghệ. Cô giáo Lan Anh cũng nhắc nhở: "Các em có thể liên hệ với đội văn nghệ trường để được hỗ trợ về phần trình diễn nếu có ý tưởng hay. Trần Ngọc và Linh Chi là những thành viên nòng cốt, chắc chắn sẽ giúp ích được rất nhiều." Cả lớp nhìn về phía hai cô nàng, không khí trở nên sôi động hơn bao giờ hết. Long và Linh cũng liếc nhìn về phía đó, nhưng ánh mắt họ nhanh chóng trở lại với nhau, một sự đồng điệu không lời. Dự án này, có lẽ sẽ không chỉ đơn thuần là bài tập.

***

Buổi chiều cùng ngày, sau giờ học, nhóm của Long đã có mặt tại Nhà sách Mây Trôi. Nằm ẩn mình trên một con phố yên tĩnh, tòa nhà ba tầng cũ kỹ được cải tạo với mặt tiền gỗ ấm áp và những cửa sổ lớn đón ánh sáng tự nhiên. Bước vào bên trong, mùi giấy sách mới, mực in và gỗ cũ hòa quyện vào nhau, tạo nên một hương vị đặc trưng, quyến rũ những người yêu sách. Tiếng lật trang sách nhẹ nhàng, tiếng thì thầm trò chuyện nhỏ nhẹ và tiếng nhạc không lời du dương tạo nên một không gian yên tĩnh, tri thức và đầy thư thái. Ánh sáng vàng dịu từ những chiếc đèn đọc sách treo trên cao càng làm tăng thêm vẻ ấm cúng.

Linh ban đầu có chút ngần ngại. Mặc dù đã có những khoảnh khắc gần gũi, nhưng Long vẫn thường rất ít nói trong môi trường học tập, khiến cô lo lắng về việc phối hợp nhóm. Tuy nhiên, sự lo lắng của cô nhanh chóng tan biến khi Long bắt đầu thể hiện sự chủ động đáng kinh ngạc. Cậu đặt một chồng sách liên quan đến văn hóa Hạ Long xuống bàn, sau đó nhìn cả nhóm với ánh mắt nghiêm túc nhưng đầy tập trung.

"Theo tớ, chúng ta nên bắt đầu bằng việc xác định rõ cấu trúc bài. Để dự án có chiều sâu, chúng ta có thể chia thành ba phần chính: Lịch sử hình thành và phát triển của văn hóa Hạ Long, Hiện trạng bảo tồn và những thách thức, và cuối cùng là các Giải pháp đề xuất." Giọng Long trầm ấm, chậm rãi, nhưng mỗi từ đều chứa đựng sự chắc chắn và logic. "Linh có thể phụ trách phần giới thiệu và trình bày ý tưởng tổng thể, vì cậu có khả năng diễn đạt tốt và ý tưởng sáng tạo."

Linh hơi bất ngờ trước sự phân công của Long. Cậu không chỉ chủ động mà còn rất tinh tế khi nhận ra điểm mạnh của cô. "Ồ, Long... tớ sao?" Cô ngập ngừng, má khẽ ửng hồng.

"Đúng vậy," Long khẳng định, ánh mắt cậu khẽ ánh lên sự tin tưởng. "Tớ nghĩ cậu sẽ làm tốt phần đó. Tớ sẽ đảm nhận phần nghiên cứu sâu về lịch sử và các số liệu cụ thể. Hùng, cậu có thể phụ trách phần thu thập thông tin về hiện trạng và phỏng vấn các chuyên gia hoặc người dân địa phương. Mai, với khả năng phân tích và tìm kiếm tài liệu, cậu có thể hỗ trợ tổng hợp thông tin cho tất cả các phần, đồng thời đề xuất các giải pháp sáng tạo."

Thảo Mai gật đầu đồng ý, đôi mắt cô lấp lánh sau cặp kính. "Mình tìm được một số tài liệu về các lễ hội truyền thống ở Hạ Long, như lễ hội đền Cửa Ông hay lễ hội Yên Tử, có thể dùng làm ví dụ cụ thể cho phần hiện trạng và giải pháp phát huy giá trị."

Linh nhanh chóng bắt nhịp. "Hay quá! Và tớ có một ý tưởng này. Thay vì chỉ trình bày khô khan, chúng ta có thể kết hợp một tiết mục văn nghệ để mở đầu phần trình bày của mình. Nó sẽ thu hút sự chú ý và làm nổi bật giá trị văn hóa hơn. Ví dụ như một bài hát dân ca về Hạ Long, hoặc một điệu múa truyền thống..." Cô hào hứng chia sẻ, đôi mắt to tròn long lanh. "Nếu vậy, chúng ta có thể mời đội văn nghệ của trường hỗ trợ. Trần Ngọc và Linh Chi rất giỏi."

Long lắng nghe Linh nói, khóe môi cậu khẽ cong lên một nụ cười rất nhẹ. Cậu nhận ra Linh không chỉ hoạt bát mà còn rất tinh tế và có khả năng tổ chức, liên kết các ý tưởng một cách tuyệt vời. "Ý tưởng hay đấy, Linh. Tớ sẽ tìm hiểu xem có bài hát hay điệu múa nào phù hợp không."

Hùng nghe đến đây thì không nhịn được, cậu phá lên cười. "Vậy là Long 'mọt sách' cũng có khiếu nghệ thuật à? Hay là để tớ nhảy hip-hop cho phần giải pháp nhé? Đảm bảo thầy cô sẽ nhớ bài của chúng ta mãi!" Cậu vừa nói vừa làm vài động tác minh họa, khiến cả nhóm bật cười. Không khí căng thẳng ban đầu tan biến, nhường chỗ cho sự vui vẻ và thoải mái.

Qua buổi làm việc đầu tiên, Long nhận ra Linh không chỉ là cô gái xinh đẹp, hoạt bát mà còn rất thông minh, sâu sắc và có khả năng tổ chức tốt. Cô có những ý tưởng sáng tạo, biết cách kết nối mọi người. Về phần Linh, cô thấy Long không hề lạnh lùng như vẻ ngoài, mà rất kiên nhẫn, nhiệt tình và có chiều sâu. Cậu có một cái nhìn toàn diện, biết cách dẫn dắt nhóm và khơi gợi những ý tưởng tốt nhất từ mọi người. Mùi cà phê rang xay thơm lừng từ khu vực cà phê sách bên cạnh, tiếng gõ bàn phím lách tách hòa cùng tiếng thì thầm thảo luận của nhóm, tất cả tạo nên một buổi chiều làm việc hiệu quả và tràn đầy niềm vui. Cái cảm giác tin tưởng và gần gũi giữa Long và Linh càng được củng cố.

***

Sau buổi họp nhóm hiệu quả tại Nhà sách Mây Trôi, khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả bầu trời Hạ Long, Long ngỏ ý muốn đưa Linh về nhà. Linh ngạc nhiên nhưng nhanh chóng gật đầu đồng ý, trong lòng một niềm vui khó tả. Cả hai cùng đi bộ qua Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng, nơi những ánh đèn lồng đủ màu sắc đã bắt đầu thắp sáng, rực rỡ cả một góc phố.

Các gian hàng, quán ăn nhỏ san sát nhau, trang trí bằng đèn lồng hình cá, hình hoa sen, hình rồng phượng, tạo nên một không gian huyền ảo và sống động. Bàn ghế nhựa kê tạm trên vỉa hè đã bắt đầu đông khách, tiếng trò chuyện râm ran, tiếng gọi món, tiếng dao thớt lách cách từ các gian hàng nấu nướng hòa cùng tiếng nhạc nhẹ từ một quán cà phê nhỏ, tạo nên một bản hòa tấu náo nhiệt và sôi động. Mùi đồ nướng thơm lừng, mùi lẩu hải sản đặc trưng của phố biển, mùi trà sữa ngọt ngào và các món ăn vặt đa dạng lan tỏa khắp không khí, kích thích mọi giác quan. Gió nhẹ từ biển thổi vào mang theo hơi mặn đặc trưng, làm không khí mát mẻ, dễ chịu.

Họ chậm rãi bước đi, không ai nói gì trong vài phút đầu, chỉ đơn giản là tận hưởng không khí náo nhiệt và dễ chịu của buổi tối. Ánh đèn lồng chiếu lên khuôn mặt Linh, làm đôi mắt cô càng thêm long lanh, nụ cười cô càng thêm rạng rỡ. Long vô thức dừng lại quan sát cô, và một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực cậu.

"Linh, cậu thấy dự án này thế nào? Có khó khăn gì không?" Cuối cùng, Long lên tiếng phá vỡ sự im lặng, giọng cậu trầm ấm.

Linh quay sang nhìn Long, đôi mắt cô lấp lánh dưới ánh đèn lồng. "Thực ra tớ khá thích những dự án thế này. Nó giúp mình khám phá nhiều điều mới mẻ, và còn được làm việc cùng các bạn nữa. Cậu thì sao, Long?"

Long khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng chân thành. "Tớ... tớ cũng vậy. Đặc biệt là khi làm việc với một nhóm năng động như thế này." Cậu dừng lại một chút, như đang tìm kiếm từ ngữ thích hợp. "Và cậu có nhiều ý tưởng rất hay. Tớ bất ngờ đấy."

Lời khen của Long khiến má Linh ửng hồng. "Cậu cũng vậy mà. Tớ thật sự ngạc nhiên khi thấy cậu chủ động và có những ý tưởng sâu sắc đến thế. Cậu không hề lạnh lùng như vẻ ngoài đâu." Cô nói, ánh mắt nghịch ngợm.

Họ tiếp tục trò chuyện, chia sẻ về áp lực học tập, những dự định tương lai và cả ước mơ của mình. Linh kể về mong muốn được làm những điều có ý nghĩa, được góp phần bảo tồn những nét đẹp văn hóa của Hạ Long. Long lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng đưa ra những nhận xét tinh tế, cho thấy cậu thực sự quan tâm đến những gì cô nói. Những nhận xét của cậu luôn sâu sắc và gợi mở, khiến Linh cảm thấy được thấu hiểu và tin tưởng.

Khi đi ngang qua một quán nước nhỏ ven đường, họ tình cờ nhìn thấy Trần Ngọc và Linh Chi đang ngồi ăn vặt, bàn tán sôi nổi về một bài nhảy mới. Trần Ngọc xinh xắn, khuôn mặt rạng rỡ, đang say sưa kể cho Linh Chi nghe về ý tưởng kết hợp điệu múa truyền thống vào bài nhảy hiện đại. Phạm Linh Chi năng động, cuốn hút, thỉnh thoảng lại đứng dậy làm vài động tác minh họa, tràn đầy năng lượng.

"Trần Ngọc và Linh Chi đó," Linh khẽ nói, hướng mắt về phía hai cô bạn. "Họ nhảy đẹp thật đấy. Tớ nghĩ ý tưởng mời họ hỗ trợ phần văn nghệ cho dự án của chúng ta rất khả thi."

Long gật đầu. Ánh mắt cậu vô thức dừng lại trên Linh, nhận ra nụ cười rạng rỡ của cô dưới ánh đèn lồng làm trái tim cậu xao xuyến. Cậu cảm thấy một sự bình yên, dễ chịu khi ở bên cô, và một mong muốn mãnh liệt muốn kéo dài khoảnh khắc này mãi mãi. Mùi đồ nướng thơm lừng, tiếng cười nói rộn ràng, và cả ánh sáng rực rỡ của Phố Đèn Lồng dường như chỉ làm nền cho cảm xúc đang lớn dần trong cậu.

***

Đoạn đường từ Khu ẩm thực đêm Phố Đèn Lồng về đến Khu chung cư cao cấp Galaxy, nơi Linh sinh sống, không quá xa. Khi họ đến trước cổng chung cư, bầu trời đã tối hẳn, chỉ còn lại ánh trăng non và những vì sao lấp lánh. Khu chung cư Galaxy hiện lên với các tòa tháp cao tầng, kiến trúc hiện đại, ban công kính phản chiếu ánh đèn thành phố. Sảnh đón khách sang trọng với nội thất cao cấp và hệ thống thang máy tốc độ cao, tạo cảm giác yên tĩnh, riêng tư và lịch sự. Mùi hương dịu nhẹ từ sảnh chính lan tỏa ra ngoài, hòa cùng tiếng nhạc không lời nhẹ nhàng, tạo một không gian tách biệt khỏi sự ồn ào của thành phố.

Khoảnh khắc tạm biệt luôn có chút ngập ngừng. Linh quay sang Long, đôi mắt cô vẫn lấp lánh niềm vui. "Cảm ơn Long nhiều lắm! Hôm nay cậu đã giúp tớ rất nhiều. Dự án có cậu chắc chắn sẽ thành công!" Giọng cô trong trẻo, chứa đựng sự biết ơn chân thành.

Long chỉ khẽ gật đầu, nhưng ánh mắt cậu ấm áp hơn bao giờ hết. "Không có gì. Cậu cũng rất giỏi." Cậu muốn nói nhiều hơn, muốn giữ cô lại thêm chút nữa, nhưng những lời nói cứ nghẹn lại trong cổ họng. Vẻ trầm tĩnh đã thành bản năng của cậu.

Linh mỉm cười. "Vậy tớ vào nhé. Cậu về cẩn thận."

"Ừm." Long đáp, vẫn đứng yên nhìn cô. Linh bước vào sảnh chung cư, bóng dáng nhỏ nhắn của cô dần khuất sau cánh cửa kính tự động. Long nán lại thêm vài phút, đôi mắt hổ phách sâu thẳm nhìn theo nơi cô vừa đi qua, trong lòng một cảm giác lạ lẫm, dễ chịu. Cậu nhận ra, việc làm việc chung trong dự án đã giúp cậu nhìn thấy một Ngọc Linh khác, sâu sắc và trưởng thành hơn, không chỉ là cô gái hoạt bát cậu vẫn nghĩ. Cô không chỉ có nụ cười rạng rỡ, mà còn có những ước mơ, hoài bão và một trái tim đầy nhiệt huyết. Cậu cảm thấy sự kết nối giữa họ ngày càng bền chặt, vượt xa những gì cậu từng hình dung.

Khi về đến nhà, Long thấy mẹ cậu, bà Trần Thu Hà, đang ngồi đọc sách trong phòng khách. Mẹ Long có gương mặt phúc hậu, dịu dàng, luôn nở nụ cười hiền hậu. "Hôm nay học hành thế nào con? Có mệt lắm không?" Bà hỏi, giọng nói đầy quan tâm.

Long chỉ đáp qua loa. "Dạ ổn ạ." Cậu không muốn kể quá nhiều về ngày hôm nay, về những cảm xúc mới mẻ đang cuộn trào trong lòng. Cậu chỉ muốn một mình đối diện với chúng.

Bước vào phòng riêng, Long đóng cửa lại. Căn phòng gọn gàng, ngăn nắp, phản ánh tính cách của cậu. Cậu đặt cặp sách xuống bàn học, sau đó ánh mắt cậu vô thức dừng lại trên giá sách. Nổi bật trên đó là một quả bóng đá được đặt trang trọng, với chữ ký của toàn bộ đội bóng trường, và đặc biệt là chữ ký của chính cậu, với dòng chữ "Đội trưởng Long". Đó là một biểu tượng của những chiến thắng cá nhân, những nỗ lực không ngừng nghỉ trên sân cỏ. Cậu là đội trưởng, là người dẫn dắt, là ngôi sao sáng.

Nhưng giờ đây, nhìn vào quả bóng, Long cảm thấy một chiến thắng khác, một sự kết nối mới, có ý nghĩa hơn. Nó không phải là huy chương hay danh hiệu, mà là những rung động tinh tế, là sự thấu hiểu và tin tưởng giữa cậu và Linh. Cậu nhận ra, việc cùng nhau vượt qua những thử thách trong học tập, cùng nhau khám phá những điều mới mẻ đã tạo nên một sợi dây liên kết vô hình, bền chặt hơn bất cứ giải thưởng nào.

Long tiến lại gần cửa sổ, nhìn ra bầu trời đêm Hạ Long lấp lánh ánh đèn. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ êm đềm mà tràn vào tim cậu lúc nào không hay. Thanh xuân này, cậu muốn được rực rỡ như nắng Hạ Long, được cùng Linh trải qua mọi điều. Cậu tin rằng, những ngày tháng sắp tới sẽ còn nhiều điều thú vị và bất ngờ, khi những mảnh ghép của họ ngày càng khớp lại, tạo nên một bức tranh hoàn chỉnh và đẹp đẽ. Dự án chung này, chỉ là khởi đầu.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ