Tiếng còi kết thúc hiệp 1 vừa dứt, cả sân vận động Thiên Thanh như vỡ òa trong tiếng bàn tán xôn xao. Dù tỉ số vẫn là 0-0, nhưng những pha bóng kịch tính, đặc biệt là cú sút dội cột của Long ở những giây cuối, đã đủ để níu giữ mọi ánh mắt, mọi trái tim. Trên khán đài, Linh hít một hơi thật sâu, cô bé tự nhủ, hiệp 2 sẽ khác. Cô sẽ cổ vũ nhiệt tình hơn nữa, bằng tất cả trái tim mình. Nhưng sâu thẳm trong cô là một nỗi lo lắng vô hình, một dự cảm không lành về hiệp đấu cam go sắp tới. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, cứ âm thầm nhưng mãnh liệt, và giờ đây, nó đang hòa cùng sự rực rỡ của tuổi thanh xuân, thôi thúc cô phải làm điều gì đó, phải tiếp thêm sức mạnh cho Long.
***
Trong căn phòng nghỉ tạm bợ dưới khán đài, mùi mồ hôi đặc trưng của các chàng trai hòa quyện với mùi cỏ tươi vừa được cắt, tạo nên một bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ánh sáng từ những ô cửa sổ nhỏ hắt vào, lờ mờ soi rõ những gương mặt thấm đẫm mồ hôi, nhưng ánh mắt vẫn rực lửa quyết tâm. Long ngồi lặng lẽ ở một góc, lưng tựa vào bức tường sơn bạc màu, cố gắng điều hòa hơi thở. Từng thớ cơ bắp trên cơ thể cậu như đang gào thét vì mệt mỏi sau hơn bốn mươi lăm phút chạy không ngừng nghỉ. Cú sút dội cột cuối hiệp 1 vẫn còn ám ảnh, cái cảm giác hụt hẫng khi nhìn bóng sạt qua tay thủ môn đối phương rồi đập vào khung gỗ vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí.
Ông Hùng, với vóc dáng cao lớn, vạm vỡ và nước da rám nắng đặc trưng của người từng trải qua biết bao nắng gió sân cỏ, đứng sừng sững giữa phòng. Ông không la mắng, không chỉ trích, chỉ có ánh mắt sắc như dao cau lướt qua từng gương mặt học trò. Giọng nói của ông dứt khoát nhưng cũng đầy sự tin tưởng: “Tụi bây làm tốt lắm, đặc biệt là Long. Nhưng chưa đủ. Kim Cương chơi rất rắn, và tụi nó đang cố gắng bắt bài mình. Hiệp hai, chúng ta phải thay đổi!”
Ông Hùng cúi xuống, vẽ nguệch ngoạc lên tấm bảng chiến thuật nhỏ cầm tay, những đường mũi tên màu đỏ và xanh đan xen. “Long,” ông nhìn thẳng vào cậu, “cậu phải là ngòi nổ chính. Đừng chần chừ, đừng quá cầu toàn. Cả đội tin tưởng cậu!” Ông vỗ mạnh vào vai Long, lực tay vừa đủ để truyền đi sự tin tưởng và một chút áp lực.
Long gật đầu, khuôn mặt cậu trầm tư nhưng kiên định. Cậu biết, ông Hùng đang đặt trọn niềm tin vào mình. Áp lực là có thật, nhưng nó không còn là gánh nặng, mà là động lực. Cậu quét mắt qua từng đồng đội – Hùng vẫn nở nụ cười trấn an, Khôi với ánh mắt cương nghị, Thành và Duy đang chăm chú lắng nghe từng lời của huấn luyện viên. Tất cả đều mệt mỏi, nhưng không ai có ý định từ bỏ. Họ là một đội, và họ sẽ chiến đấu đến cùng.
Trong khoảnh khắc ấy, Long lại nhớ đến hình ảnh của Linh trên khán đài, nhớ đến ánh mắt rực sáng của cô bé khi cổ vũ, nhớ đến sự tiếc nuối tột cùng trên gương mặt cô khi cậu sút hụt. Cậu cảm nhận được sự ủng hộ vô điều kiện ấy, một nguồn năng lượng vô hình nhưng mạnh mẽ. "Mình phải làm được... vì đội, và vì những ánh mắt đang dõi theo," cậu thầm nhủ, nắm chặt bàn tay.
Ông Hùng tiếp tục chỉ đạo, phân tích từng điểm yếu của đối thủ, từng cơ hội mà Ánh Dương đã bỏ lỡ. “Kim Cương sẽ đẩy cao đội hình hơn nữa. Tụi nó sẽ chơi rát hơn. Chúng ta phải tận dụng tốc độ của Long và Khôi ở hai cánh. Hùng, cậu phải tích cực hỗ trợ phòng ngự và che chắn cho Long ở khu vực giữa sân. Duy, Thành, hai cậu di chuyển linh hoạt, tạo khoảng trống.”
Các cầu thủ lắng nghe một cách tập trung, thỉnh thoảng lại gật đầu, hớp thêm ngụm nước để làm dịu cổ họng khô khốc. Mùi dầu nóng xoa bóp cho những đôi chân mỏi mệt phảng phất trong không khí. Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cỏ, mùi mồ hôi và cả mùi của sự quyết tâm đang bốc lên từ từng người đồng đội. Cậu nhìn ra phía sân cỏ qua ô cửa sổ nhỏ, ánh nắng chiều đã bớt gay gắt, nhường chỗ cho một bầu trời quang đãng, báo hiệu một hiệp đấu nữa sẽ diễn ra dưới ánh sáng dịu nhẹ nhưng đầy khốc liệt. Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng đôi khi cũng chứa đựng những thử thách khắc nghiệt, buộc người ta phải vượt qua chính mình.
Trước khi ra sân, ông Hùng nhìn Long lần cuối, ánh mắt ông Hùng chất chứa sự tin tưởng tuyệt đối. "Long, hãy chơi bằng cả trái tim của mình!"
Cậu gật đầu mạnh mẽ, đứng dậy, cảm nhận cơn đau nhức nhẹ ở bắp chân, nhưng ý chí đã hoàn toàn lấn át. Cậu bước ra khỏi phòng, theo sau các đồng đội, tiếng hò reo từ khán đài lại vọng đến, dồn dập và sôi nổi hơn cả hiệp 1.
***
Tiếng còi trọng tài chói tai vang lên, xé tan bầu không khí căng thẳng sau giờ nghỉ. Hiệp hai bắt đầu. Ngay lập tức, thế trận trở nên khác hẳn. Đội bóng THPT Kim Cương không còn giữ sự thận trọng như hiệp 1, mà đẩy cao đội hình, liên tục áp sát và chơi quyết liệt hơn hẳn. Từng pha tranh chấp bóng trở nên nảy lửa, không khoan nhượng. Tiếng giày thể thao "kẹt" trên mặt cỏ xanh, tiếng bóng "phập" khi chạm chân và tiếng trọng tài thổi còi gián đoạn vang lên liên tục.
Long ngay lập tức trở thành tâm điểm của mọi pha bóng. Hai tiền vệ phòng ngự của Kim Cương thay phiên nhau theo sát cậu như hình với bóng, không cho cậu một giây phút nào được thoải mái. Những pha vào bóng từ phía sau, những cú va chạm mạnh đã trở thành thường lệ. Nhưng Long vẫn kiên cường. Với kỹ năng kiểm soát bóng điêu luyện và khả năng đọc trận đấu xuất sắc, cậu vẫn cố gắng giữ bóng, phân phối và tổ chức lối chơi cho THPT Ánh Dương. Cậu liên tục đảo chân, xoay người, chuyền bóng bằng cả gót chân và má ngoài để thoát khỏi sự kèm cặp khó chịu.
Mồ hôi lấm tấm trên trán Long, từng giọt chảy xuống thấm vào chiếc áo đấu. Hơi thở cậu trở nên dồn dập hơn. Cậu cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang xâm chiếm cơ thể, nhưng tinh thần vẫn rực lửa. Cậu liên tục ra hiệu cho Hùng, Khôi, Thành và Duy, chỉ đạo họ di chuyển, tạo khoảng trống. Những pha phối hợp vẫn được thực hiện, nhưng hiệu quả không còn cao như hiệp 1 do sự chặt chẽ của đối thủ.
Phút thứ 65, một tình huống khiến cả sân vận động như nín thở. Long nhận bóng ở giữa sân, cậu nhanh chóng xoay người loại bỏ một tiền vệ đối phương. Phía trước cậu là một khoảng trống, đủ để cậu đột phá. Với tốc độ xé gió, Long bứt tốc qua một hậu vệ khác. Nhưng ngay khi cậu chuẩn bị tung ra đường chuyền quyết định cho Khôi đang băng xuống, một cầu thủ mang áo số 8 của Kim Cương lao đến từ phía sau, không hề có ý định tranh chấp bóng. Hắn ta đạp thẳng vào cổ chân của Long.
Một tiếng "rắc" khô khốc vang lên. Long mất thăng bằng, cậu ngã lăn ra sân, ôm chặt lấy cổ chân, gương mặt nhăn lại vì đau đớn tột cùng. Tiếng còi trọng tài thổi vang dội, nhưng lần này không phải là một tiếng còi nhẹ nhàng. Đó là một tiếng còi báo hiệu một pha phạm lỗi nguy hiểm.
Cả sân vận động như bùng nổ. Tiếng la ó, phản đối từ khán đài của THPT Ánh Dương vang lên như sấm rền. Người hâm mộ Kim Cương thì ra sức phản đối trọng tài. Các cầu thủ Ánh Dương ngay lập tức chạy đến vây quanh Long, gương mặt ai cũng lộ rõ vẻ lo lắng.
“Long, cậu có sao không?!” Hùng là người đầu tiên quỳ xuống bên cạnh cậu, giọng nói đầy sự hốt hoảng.
“Cậu ta chơi bẩn quá!” Khôi nghiến răng ken két, định lao tới gây sự với cầu thủ số 8 của Kim Cương, nhưng bị Thành và Duy giữ lại.
Ông Hùng chạy ra sát đường biên, gương mặt ông đanh lại. Ông ra hiệu cho đội y tế sẵn sàng vào sân. Nhưng Long, dù đang ôm chân đau đớn, vẫn lắc đầu. Cậu nghiến răng, cố gắng đứng dậy. Từng thớ cơ bắp ở chân cậu như đang co rút lại, đau buốt đến tận xương tủy. Cậu cảm nhận được một cơn nhói khó chịu, nhưng cậu không thể bỏ cuộc. Không thể nào. Trận đấu này là quá quan trọng.
Cầu thủ số 8 của Kim Cương bị trọng tài rút thẻ vàng, nhưng ánh mắt hắn ta vẫn đầy vẻ thách thức, thậm chí có chút hả hê. Long nhìn hắn ta, đôi mắt hổ phách của cậu ánh lên sự kiên cường và cả một chút phẫn nộ. Cậu biết, đây là một phần của trận đấu. Và cậu sẽ không để nó đánh gục mình. Long hít một hơi thật sâu, cố gắng dồn trọng lực vào chân còn lại, từ từ đứng thẳng dậy, dù mặt cậu vẫn còn trắng bệch. Cậu khập khiễng vài bước, thử nhúc nhích cổ chân. Cơn đau vẫn còn đó, nhưng nó không đủ mạnh để ngăn cản cậu tiếp tục chiến đấu. Ông Hùng nhìn Long, ánh mắt ông lộ rõ vẻ lo lắng nhưng cũng đầy tự hào khi thấy học trò kiên cường đến vậy. Long ra hiệu cho ông Hùng, rằng cậu vẫn ổn, cậu vẫn có thể tiếp tục. Tiếng hò reo cổ vũ từ khán đài lại vang lên, như muốn tiếp thêm sức mạnh cho cậu. Cậu biết, đó là tiếng của những người bạn, của đồng đội, và của cả Linh.
***
Trên khán đài, khi chứng kiến Long ngã vật xuống sân, ôm chân đau đớn, trái tim Linh như bị bóp nghẹt. Một tiếng thét nhỏ thoát ra khỏi cổ họng cô bé, pha lẫn trong tiếng la ó phản đối của hàng ngàn khán giả. Linh cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, lạnh toát. Cô bé nhìn chằm chằm vào Long, đôi mắt to tròn long lanh giờ đây ngấn nước. Cảm giác bất lực dâng trào. Cô bé chỉ có thể đứng đây, nhìn cậu đau đớn, mà không thể làm gì.
“Trời ơi, cậu ta chơi bẩn quá!” Lan, bên cạnh Linh, nghiến răng ken két, khuôn mặt xinh xắn giờ đây đầy vẻ giận dữ. Cô nàng vung chiếc pom-poms một cách mạnh mẽ, như muốn trút hết sự tức giận vào không khí.
Mai, với vẻ mặt lo lắng hơn, đặt tay lên vai Linh, giọng nói nhỏ nhẹ nhưng đầy quan tâm: “Trông cậu ấy đau quá… Linh, cậu có sao không?”
Linh không đáp. Cô bé lắc đầu, đôi mắt vẫn không rời khỏi Long. Khi thấy Long cố gắng đứng dậy, gương mặt trắng bệch vì đau, lòng cô bé thắt lại. Nhưng rồi, khi cậu từ chối sự giúp đỡ của đội y tế, khi cậu kiên cường đứng thẳng, Linh lại thấy một ngọn lửa bùng lên trong mình. Cậu ấy không bỏ cuộc. Vậy thì cô cũng không thể.
“Long ơi, cố lên! Cả đội cố lên!” Linh thét lên, giọng cô bé đã khàn đặc sau gần hai hiệp cổ vũ không ngừng nghỉ, nhưng giờ đây nó lại càng thêm mạnh mẽ, như muốn xé tan không khí căng thẳng. Cô bé vẫy chiếc pom-poms rực rỡ một cách điên cuồng, từng động tác đều dồn hết sức lực và tình cảm vào đó. Lan và Mai cũng cùng cô bé hô hào, tạo nên một bức tường âm thanh cuồng nhiệt, tiếp thêm sức mạnh cho Long và cả đội.
Hoàng hôn đã bắt đầu buông xuống, phủ một màu cam đỏ rực rỡ lên sân vận động Thiên Thanh, nhuộm lên những đám mây lững lờ trôi và cả những gương mặt hò reo trên khán đài. Những ánh đèn pha bắt đầu bật sáng, chiếu rọi xuống sân cỏ, tạo nên một khung cảnh vừa hùng vĩ vừa lãng mạn. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, dường như cũng đang chứng kiến khoảnh khắc đầy kịch tính này.
Long nhìn lên khán đài, ánh mắt cậu lại một lần nữa chạm đến Linh. Dù ở khoảng cách xa, nhưng cậu vẫn cảm nhận được sự nhiệt huyết, sự lo lắng và cả tình cảm mãnh liệt mà cô bé đang truyền cho mình. Cơn đau ở cổ chân vẫn còn đó, nhức nhối như muốn nuốt chửng ý chí của cậu. Nhưng ánh mắt của Linh, sự ủng hộ của cả đội, và niềm tin của ông Hùng đã trở thành liều thuốc tinh thần mạnh mẽ nhất.
Trọng tài đã thổi còi, xác định quả đá phạt trực tiếp cho THPT Ánh Dương. Vị trí đá phạt khá thuận lợi, cách khung thành khoảng 25 mét, hơi chếch về bên trái. Long là người duy nhất có khả năng thực hiện những cú sút phạt như thế này. Cậu khập khiễng tiến đến đặt bóng. Mỗi bước chân là một sự nén chặt cơn đau. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi cỏ tươi và mồ hôi đang phả vào mũi. Tiếng trống dồn dập từ khán đài như hòa cùng nhịp đập của trái tim cậu.
Khán giả trên sân vận động đều nín thở dõi theo. Đây là cơ hội vàng để Ánh Dương phá vỡ thế bế tắc. Long lùi lại vài bước, đôi mắt hổ phách của cậu sắc bén khóa chặt khung thành đối phương. Cậu quan sát thủ môn, quan sát hàng rào chắn. Tất cả sự tập trung của cậu giờ đây đều dồn vào khoảnh khắc này.
Trên khán đài, Linh siết chặt chiếc pom-poms đến mức các ngón tay trắng bệch. Cô bé cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập trái tim mình, nhanh và mạnh đến mức tưởng chừng như nó sẽ nhảy ra khỏi lồng ngực. Mọi giác quan của cô bé đều tập trung vào Long, vào quả bóng, vào khung thành. Cô bé biết, đây không chỉ là một cú sút, đây là tất cả. Cú sút này sẽ quyết định cục diện trận đấu, và có lẽ, cả một phần tuổi thanh xuân rực rỡ của Long. Cậu ấy đang gánh trên vai kỳ vọng của cả đội, của cả trường, và của cả cô bé.
Long không còn cảm thấy cơn đau nữa. Hay đúng hơn, cậu đã học cách bỏ qua nó. Cậu chỉ thấy khung thành đối phương, thấy quả bóng nằm yên vị dưới chân, và thấy ánh mắt của Linh đang dõi theo từ xa. Cậu biết, đây là khoảnh khắc để cậu khẳng định mình, để chứng minh rằng cậu xứng đáng với niềm tin của mọi người. Với một ý chí kiên cường, một trái tim rực lửa và một ánh mắt quyết tâm, Long bắt đầu lấy đà. Cả sân vận động như nín thở, chờ đợi cú sút định mệnh ấy.