Cả sân vận động Thiên Thanh như nín thở, chờ đợi cú sút định mệnh ấy. Ánh đèn pha từ từ bật sáng, xé toạc màn đêm đang buông xuống, hắt lên sân cỏ một màu xanh mướt đầy kịch tính. Mùi cỏ tươi vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa quyện với mùi mồ hôi và hương vị căng thẳng đến tột cùng. Trên khán đài, hàng ngàn ánh mắt đổ dồn về một điểm duy nhất: Trần Hoàng Long, người đang gánh vác niềm hy vọng của cả đội THPT Ánh Dương.
Linh nín thở, hai tay siết chặt chiếc pom-poms đến trắng bệch. Tim cô bé đập thình thịch, mạnh đến nỗi cô bé có thể nghe thấy tiếng nó vọng trong tai, át cả tiếng trống dồn dập từ phía đội cổ vũ. Mỗi nhịp đập như một lời cầu nguyện, một lời tiếp sức cho cậu. Mọi giác quan của Linh dường như được phóng đại, cô bé có thể cảm nhận từng sợi tóc tơ trên cánh tay mình đang dựng đứng vì hồi hộp. Cậu ấy đang bị đau. Cậu ấy vừa phải chịu một pha phạm lỗi ác ý. Nhưng ánh mắt kiên định của Long đã xua tan mọi nghi ngờ trong Linh. Cậu ấy sẽ làm được. Nhất định sẽ làm được.
Dưới sân, Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận lồng ngực căng tràn khí lạnh. Cơn đau ở cổ chân vẫn âm ỉ, nhưng giờ đây nó chỉ như một tín hiệu nhắc nhở, một ngọn lửa bùng lên ý chí chiến đấu trong cậu. Cậu lùi lại ba bước, đôi mắt hổ phách khóa chặt khung thành đối phương. Mọi âm thanh xung quanh dường như tan biến, chỉ còn lại tiếng nhịp tim dồn dập của chính cậu và hình ảnh quả bóng nằm im lìm dưới chân. Cậu nhìn thủ môn đối phương đang căng thẳng, nhìn hàng rào chắn đang đứng vững như bức tường. Tất cả những gì cậu học được, những buổi tập luyện miệt mài dưới nắng Hạ Long, những lời chỉ dẫn của ông Hùng, những ánh mắt tin tưởng của đồng đội, và cả ánh mắt rực lửa của Linh trên khán đài, tất cả đều hội tụ vào khoảnh khắc này.
Long lấy đà. Bước chân mạnh mẽ, quyết đoán, dù vẫn còn chút khập khiễng. Cậu dồn toàn bộ sức lực vào cú sút. Chân trái trụ vững, chân phải vung lên theo một quỹ đạo hoàn hảo. "Bốp!" Tiếng bóng chạm chân Long vang lên khô khốc, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng. Quả bóng bay vút đi, xoáy mạnh, vẽ nên một đường cong tuyệt đẹp trên không trung. Nó vượt qua hàng rào chắn, đi thẳng vào góc chữ A, nơi thủ môn đối phương dù đã bay người hết sức cũng chỉ chạm được những đầu ngón tay trong vô vọng.
Một giây im lặng chết chóc, rồi... "VÀO! VÀO RỒI!"
Tiếng bóng đập vào lưới vang lên "RẦM!", như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào trái tim hàng ngàn khán giả. Cả sân vận động như bùng nổ, vỡ òa trong tiếng hò reo, tiếng la hét phấn khích. Những chiếc cờ phướn, băng rôn, pom-poms đồng loạt vung lên, tạo thành một biển màu sắc rực rỡ dưới ánh đèn pha. Trọng tài thổi hồi còi kết thúc trận đấu, dài và dứt khoát, như một lời khẳng định cho chiến thắng xứng đáng của THPT Ánh Dương.
Tỉ số 1-0. Bàn thắng duy nhất, bàn thắng quyết định, được ghi ở những phút cuối cùng của trận đấu.
Long đứng sững sờ trong giây lát, ánh mắt vẫn dõi theo quả bóng đang nằm gọn trong lưới. Một nụ cười nhẹ, đầy mãn nguyện và tự hào, nở trên gương mặt cậu. Cơn đau ở cổ chân dường như tan biến, thay vào đó là một luồng adrenaline nóng bỏng chạy khắp cơ thể. Cậu đã làm được. Cậu đã không phụ lòng tin của mọi người. Đồng đội của cậu, những gương mặt lấm lem mồ hôi và bùn đất, lao đến ôm chầm lấy cậu.
"Vào! Long ơi, mày là người hùng!" Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh giờ đây đỏ bừng vì phấn khích, vỗ mạnh vào lưng Long, suýt làm cậu ngã. "Tao biết mà! Tao biết mày sẽ làm được!"
Minh Khôi cũng lao đến, ôm chặt lấy Long, không ngừng reo hò: "Đội trưởng! Đội trưởng của chúng ta! Tuyệt vời quá!"
Ông Hùng, huấn luyện viên của đội, đứng ở đường biên, khuôn mặt cương nghị thường ngày giờ đây giãn ra, nở một nụ cười rạng rỡ. Ông gật đầu, ánh mắt đầy tự hào dõi theo các học trò. "Giỏi lắm, Long! Cả đội giỏi lắm!"
Trên khán đài, Linh như phát điên. Cô bé nhảy cẫng lên, hai tay vung chiếc pom-poms không ngừng nghỉ, giọng khàn đặc nhưng vẫn cố hết sức hét lên: "Long! Long ơi! Tuyệt vời quá!" Nước mắt hạnh phúc lăn dài trên má cô bé, nhưng nụ cười thì tươi rói như ánh nắng Hạ Long. Lan và Mai cũng ôm chầm lấy cô bé, cùng nhau hò reo.
"Trời ơi, Long thật sự là thiên tài mà!" Lan, với giọng nói dứt khoát thường ngày, giờ đây pha lẫn sự vỡ òa, "Cú sút thần sầu! Đỉnh của chóp!"
Mai, dù vẫn giữ vẻ điềm tĩnh hơn hai cô bạn, nhưng đôi mắt kính cận cũng lấp lánh niềm vui. Cô bé siết nhẹ tay Linh, giọng nói nhỏ nhẹ mang đầy sự ngưỡng mộ: "Cậu ấy đã không phụ lòng tin của chúng ta, Linh à."
Long thoát khỏi vòng tay của đồng đội, ánh mắt cậu lại một lần nữa tìm về phía khán đài, nơi có ánh đèn pha rực rỡ chiếu rọi. Giữa biển người đang hò reo, cậu vẫn dễ dàng nhận ra Linh, cô bé với mái tóc đen dài bay trong gió, khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt long lanh ngấn nước. Một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực Long. Cậu khẽ mỉm cười, nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để khiến bao cô gái trên khán đài phải ngây ngất. Cậu khẽ gật đầu về phía Linh, như một lời cảm ơn, một lời chia sẻ niềm vui chiến thắng.
Linh cũng thấy nụ cười đó, thấy cái gật đầu đó. Trái tim cô bé như có một dòng điện ấm áp chạy qua. Cảm giác hạnh phúc dâng trào, lan tỏa khắp cơ thể. Cô bé cảm thấy mình như đang bay bổng giữa những đám mây. Cả thế giới dường như chỉ còn lại cậu và cô, khoảnh khắc chiến thắng rực rỡ này. Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, một lần nữa lại chứng kiến khoảnh khắc diệu kỳ của tuổi trẻ.
***
Tiếng còi kết thúc trận đấu vẫn còn vang vọng trong không khí, nhưng giờ đây nó đã hòa vào tiếng nhạc chúc mừng chiến thắng được phát ra từ hệ thống loa của sân vận động Thiên Thanh. Đội bóng THPT Ánh Dương, dưới sự dẫn dắt của Long, đang chạy một vòng quanh sân để chào khán giả, những người vẫn đang hò reo không ngớt. Mỗi bước chạy của Long, dù vẫn còn chút nhức nhối ở cổ chân, nhưng đều tràn đầy sự tự hào và mãn nguyện. Nguyễn Thành, Lê Duy và các đồng đội khác của cậu cũng vậy, khuôn mặt ai nấy đều rạng rỡ, mồ hôi nhễ nhại nhưng nụ cười không tắt. Họ vẫy tay, cúi chào, đáp lại tình cảm nồng nhiệt từ khán đài.
Ông Hùng đứng ở đường biên, vỗ vai từng cầu thủ khi họ đi qua, ánh mắt tràn đầy sự hài lòng. "Giỏi lắm các cậu! Một chiến thắng xứng đáng! Đừng bao giờ bỏ cuộc, nhớ lấy!" ông nói, giọng khàn khàn nhưng đầy uy lực.
Linh cùng Mai và Lan vẫn đứng trên khán đài, cùng các thành viên khác của đội cổ vũ, hò reo đến khản cả giọng. Tay cô bé vẫn vung chiếc pom-poms, từng cử động đều thể hiện sự phấn khích tột độ. Chiếc áo đồng phục cổ vũ màu xanh trắng đã thấm đẫm mồ hôi, mái tóc dài hơi rối bời, nhưng Linh không hề bận tâm. Cô bé chỉ muốn tận hưởng trọn vẹn khoảnh khắc này, khoảnh khắc của chiến thắng, của sự cống hiến và của niềm hạnh phúc giản đơn mà mãnh liệt.
"Long ơi, cậu ấy là người hùng thật sự!" Lan, sau khi đã hò hét đến mức cổ họng đau rát, quay sang nói với Linh, khuôn mặt vẫn đỏ bừng. "Cú sút đó... tao phải quay lại xem đi xem lại cả trăm lần mới tin được!"
Thảo Mai khẽ cười, tinh tế hơn Lan, cô bé quan sát Long đang đi cùng đồng đội. "Cậu ấy đã chứng tỏ được bản lĩnh của một đội trưởng. Không chỉ tài năng, mà còn là ý chí kiên cường." Ánh mắt Mai dừng lại trên khuôn mặt Long, rồi lại lướt qua Linh, như thấu hiểu điều gì đó sâu xa.
Long đang đi qua khu vực khán đài gần chỗ Linh. Cậu dừng lại một chút, ánh mắt hổ phách quét qua đám đông. Cậu thấy Linh, thấy nụ cười rạng rỡ của cô bé, thấy sự nhiệt huyết không ngừng nghỉ. Và cậu cũng thấy, những ánh mắt khác đang đổ dồn về phía cô. Không chỉ là sự ngưỡng mộ dành cho đội cổ vũ, mà còn là những cái nhìn tò mò, xen lẫn chút xì xào, bàn tán. Một vài nữ sinh ở hàng ghế dưới, những người đã theo dõi Long từ đầu trận, giờ đây lại hướng ánh mắt khó chịu về phía Linh. Họ thì thầm, chỉ trỏ. Dù không nghe rõ, nhưng Long cảm nhận được sự ghen tị đang len lỏi trong những cái nhìn ấy.
Một cảm giác khó chịu dâng lên trong lòng Long. Cậu không thích Linh bị chú ý theo cái cách đó, bị đặt vào tầm ngắm của những ánh mắt soi mói. Cậu luôn là người kiệm lời, ít thể hiện cảm xúc ra bên ngoài. Nhưng trong khoảnh khắc này, một ý nghĩ kiên định bỗng hiện lên trong đầu cậu: cậu muốn bảo vệ cô. Không phải chỉ là bảo vệ trên sân bóng, mà là bảo vệ cô khỏi những ánh mắt không thiện chí, khỏi những lời đồn thổi có thể xuất hiện.
Phan Việt Hùng, vẫn đang huyên thuyên bên cạnh Long, không nhận ra sự thay đổi trong ánh mắt của bạn mình. "Mày là số một, Long ạ! Hôm nay mày đỉnh của chóp! Chắc chắn tối nay phải ăn mừng lớn! Tao khao!" Hùng nói, vỗ vai Long.
Long chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh. Cậu cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ. Cậu muốn tiến lại gần cô. Cậu muốn mọi người biết rằng, cô bé này, người đã cổ vũ hết mình cho cậu, người đã lo lắng cho cậu đến thắt lòng, là người mà cậu quan tâm.
Dòng người trên khán đài bắt đầu thưa dần. Một số khán giả đã bắt đầu rời sân, nhưng vẫn còn rất đông người nán lại để chúc mừng chiến thắng và chụp ảnh. Tiếng xì xào bàn tán về Long và cú sút thần sầu của cậu vẫn vang lên khắp nơi. Nhưng dần dần, những lời bàn tán đó lại chuyển hướng sang một chủ đề khác: Ngọc Linh.
"Kìa, cô bé cổ vũ nhiệt tình nhất ấy hả? Xinh thật đấy!"
"Nghe nói cô bé ấy học cùng lớp với Long đấy. Chắc là bạn thân?"
"Bạn thân gì chứ, nhìn cách Long nhìn cô ấy kìa. Có vẻ không đơn thuần là bạn đâu..."
Những lời xì xào, dù nhỏ, nhưng vẫn lọt vào tai Linh. Cô bé cảm thấy một cảm giác bối rối dâng lên. Mặt cô bé hơi nóng bừng. Cô bé chưa bao giờ là người tránh né sự chú ý, nhưng đây lại là một kiểu chú ý khác hẳn. Một kiểu chú ý khiến cô bé cảm thấy hơi ngượng ngùng, hơi khó xử. Cô bé liếc nhìn Mai và Lan, thấy họ cũng đang lắng nghe những lời bàn tán đó. Lan nhíu mày, có vẻ khó chịu. Mai thì lại mỉm cười nhẹ, như đã đoán trước được điều này.
Long, sau khi cùng đồng đội hoàn thành vòng chào khán giả, không quay trở về khu vực phòng thay đồ ngay lập tức. Cậu đi thẳng đến chân khán đài, nơi Linh và bạn bè cô bé vẫn đang đứng. Mỗi bước chân của cậu đều rất dứt khoát, như thể cậu đã đưa ra một quyết định quan trọng. Ánh đèn pha từ sân cỏ vẫn chiếu rọi, hắt lên bóng dáng cao lớn của cậu, khiến cậu trông càng thêm nổi bật giữa đám đông đang dần tan.
Long bước đến, dừng lại ngay dưới chân khán đài, đối diện với Linh. Cậu ngước nhìn lên, ánh mắt hổ phách chứa đựng một vẻ nghiêm túc nhưng cũng đầy dịu dàng. Linh, vẫn đang bối rối vì những lời xì xào, bất ngờ khi thấy Long đứng ngay trước mặt mình. Tim cô bé đập mạnh một cái, rồi lại đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mọi âm thanh xung quanh dường như tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng tim cô bé và ánh mắt Long.
"Cậu không sao chứ?" Long hỏi, giọng trầm ấm vang lên giữa không khí. Cậu không nói quá to, nhưng đủ để Linh và những người đứng gần đó nghe thấy. Đôi mắt cậu vẫn không rời khỏi cô.
Linh hơi giật mình, không ngờ Long lại hỏi mình câu đó, ngay tại đây, ngay lúc này. Cô bé lắp bắp: "Tớ... tớ ổn." Mặt cô bé nóng bừng, một phần vì xúc động, một phần vì cảm giác ngại ngùng khi mọi ánh mắt xung quanh dường như đều đổ dồn về phía hai người.
Long khẽ gật đầu. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vai Linh, một cái chạm trấn an nhưng cũng đầy quyền lực. Sau đó, cậu làm một hành động khiến Linh hoàn toàn bất ngờ và khiến đám đông xung quanh phải xôn xao. Long đứng dịch sang một bên, che chắn cho Linh, đặt cô bé vào phía trong, giữa cậu và bức tường khán đài. Ánh mắt cậu quét một lượt qua những người xung quanh, những ánh mắt tò mò, những ánh mắt ghen tị, những ánh mắt đang xì xào. Vẻ mặt cậu vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt kiên định và có chút cảnh cáo. Một thông điệp không lời được truyền đi: cô ấy là người của tôi.
Đám đông bắt đầu xì xào lớn hơn.
"Kìa, Long đang làm gì thế?"
"Cậu ấy đang bảo vệ Linh đấy à?"
"Trời ơi, không thể tin được! Công khai luôn rồi!"
Lan bên cạnh Linh, đôi mắt tinh nhanh của cô nàng mở to vì ngạc nhiên, rồi chuyển sang vẻ phấn khích. Cô nàng huých nhẹ tay Mai, nở một nụ cười ranh mãnh. Mai cũng khẽ cười, ánh mắt đầy ý nghĩa. Hai cô bạn thân của Linh dường như đã hiểu ra điều gì đó mà Linh vẫn còn đang bối rối.
Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ ngạc nhiên, rồi từ từ chuyển sang xúc động. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long vẫn còn vương trên vai cô bé. Cảm giác an toàn lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi mọi sự bối rối, mọi lo lắng. Cô bé cảm thấy mình được che chở, được bảo vệ. Giữa hàng ngàn người đang dõi theo, giữa những ánh đèn pha rực rỡ và tiếng nhạc chúc mừng, khoảnh khắc này dường như chỉ dành riêng cho hai người.
Long khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng, trấn an Linh. Cậu không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô bé, ánh mắt chứa đựng tất cả những gì cậu muốn nói: niềm vui, sự tự hào, và cả một lời hứa thầm lặng. Linh cũng nhìn lại cậu, đôi mắt cô bé đáp lại bằng một sự tin tưởng tuyệt đối. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành những con sóng mạnh mẽ, ấp ủ những điều lớn lao hơn. Cả sân vận động Thiên Thanh, dưới màn đêm của Hạ Long, dường như cũng đang chứng kiến và giữ gìn khoảnh khắc rực rỡ này. Mối quan hệ của họ, dưới ánh mắt của toàn trường, vừa được củng cố bằng một chiến thắng và một cử chỉ đầy ý nghĩa, báo hiệu những điều không chỉ là hạnh phúc, mà còn là những thách thức đang chờ đợi phía trước.