Rực rỡ thanh xuân
Chương 91

Hậu Vị Ngọt Chiến Thắng: Khoảnh Khắc Riêng Tư và Dư Luận

4573 từ
Mục tiêu: Khắc họa không khí ăn mừng chiến thắng cuồng nhiệt của đội bóng và bạn bè, tạo cảm giác về thành công chung.,Làm sâu sắc thêm tình cảm giữa Long và Linh thông qua một khoảnh khắc riêng tư, đầy cảm xúc, khẳng định sự gắn kết đặc biệt của họ.,Cho thấy sự 'công khai' hơn trong mối quan hệ Long-Linh đã tạo ra những lời đồn đại, xì xầm trong trường, tăng tính căng thẳng (rising_action).,Tiếp tục phát triển nhân vật Long theo hướng tự tin và chủ động hơn trong việc thể hiện sự quan tâm, bảo vệ Linh.,Đặt nền móng cho những xung đột và thử thách sắp tới khi mối quan hệ của họ trở thành tâm điểm chú ý.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Hoàng Minh Khôi, Nguyễn Thành, Lê Duy, Khán giả/Học sinh THPT Ánh Dương
Mood: Lãng mạn, ấm áp, vui vẻ, nhưng cũng có chút lo lắng, bối rối và căng thẳng nhẹ.
Kết chương: [object Object]

Tiếng xì xào dù nhỏ nhưng vẫn lọt vào tai Linh, khiến cô bé cảm thấy một cảm giác bối rối dâng lên, mặt hơi nóng bừng. Cô bé chưa bao giờ là người tránh né sự chú ý, nhưng đây lại là một kiểu chú ý khác hẳn. Một kiểu chú ý khiến cô bé cảm thấy hơi ngượng ngùng, hơi khó xử, như thể tất cả mọi bí mật thầm kín trong trái tim mình đang bị phơi bày ra trước đám đông. Linh liếc nhìn Mai và Lan, thấy họ cũng đang lắng nghe những lời bàn tán đó. Lan nhíu mày, có vẻ khó chịu, ánh mắt cô nàng quét một vòng quanh những nhóm học sinh đang rỉ tai nhau. Mai thì lại mỉm cười nhẹ, ánh mắt tinh tế như đã đoán trước được điều này, một sự thấu hiểu lặng lẽ dành cho cô bạn thân.

Long, sau khi cùng đồng đội hoàn thành vòng chào khán giả, không quay trở về khu vực phòng thay đồ ngay lập tức. Cậu đi thẳng đến chân khán đài, nơi Linh và bạn bè cô bé vẫn đang đứng. Mỗi bước chân của cậu đều rất dứt khoát, như thể cậu đã đưa ra một quyết định quan trọng mà không hề nao núng. Ánh đèn pha từ sân cỏ vẫn rực rỡ chiếu rọi, hắt lên bóng dáng cao lớn của cậu, khiến cậu trông càng thêm nổi bật giữa đám đông đang dần tan. Mồ hôi vẫn còn lấm tấm trên vầng trán, mái tóc đen hơi rủ xuống, nhưng khuôn mặt cậu vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, chỉ có đôi mắt hổ phách là ánh lên một vẻ kiên định đến lạ.

Long bước đến, dừng lại ngay dưới chân khán đài, đối diện với Linh. Cậu ngước nhìn lên, ánh mắt hổ phách chứa đựng một vẻ nghiêm túc nhưng cũng đầy dịu dàng, như một dòng nước mát xoa dịu những bối rối trong lòng Linh. Linh, vẫn đang bối rối vì những lời xì xào, bất ngờ khi thấy Long đứng ngay trước mặt mình. Tim cô bé đập mạnh một cái, rồi lại đập liên hồi như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Mọi âm thanh xung quanh dường như tắt hẳn, chỉ còn lại tiếng tim cô bé và ánh mắt Long, như thể cả vũ trụ thu bé lại chỉ còn hai người giữa sân vận động rộng lớn. Mùi cỏ non vẫn còn vương vấn trong không khí, hòa cùng mùi mồ hôi đặc trưng của Long, tạo nên một sự hỗn độn vừa quen thuộc vừa xa lạ.

"Cậu không sao chứ?" Long hỏi, giọng trầm ấm vang lên giữa không khí. Cậu không nói quá to, nhưng đủ để Linh và những người đứng gần đó nghe thấy. Đôi mắt cậu vẫn không rời khỏi cô, một sự quan tâm không hề che giấu. Linh hơi giật mình, không ngờ Long lại hỏi mình câu đó, ngay tại đây, ngay lúc này, khi mà chính cậu vừa trải qua một trận đấu căng thẳng đến vậy. Cô bé lắp bắp: "Tớ... tớ ổn." Mặt cô bé nóng bừng, một phần vì xúc động trước sự quan tâm của Long, một phần vì cảm giác ngại ngùng khi mọi ánh mắt xung quanh dường như đều đổ dồn về phía hai người, những ánh mắt tò mò và đầy suy đoán.

Long khẽ gật đầu, một nụ cười nhẹ nhàng thoáng qua trên môi. Cậu đưa tay ra, nhẹ nhàng chạm vào vai Linh, một cái chạm trấn an nhưng cũng đầy quyền lực, như thể truyền đi một dòng năng lượng ấm áp, xua tan đi mọi lo lắng. Sau đó, cậu làm một hành động khiến Linh hoàn toàn bất ngờ và khiến đám đông xung quanh phải xôn xao. Long đứng dịch sang một bên, che chắn cho Linh, đặt cô bé vào phía trong, giữa cậu và bức tường khán đài. Ánh mắt cậu quét một lượt qua những người xung quanh, những ánh mắt tò mò, những ánh mắt ghen tị, những ánh mắt đang xì xào. Vẻ mặt cậu vẫn điềm tĩnh, nhưng ánh mắt kiên định và có chút cảnh cáo. Một thông điệp không lời được truyền đi: cô ấy là người của tôi, và tôi sẽ bảo vệ cô ấy.

Đám đông bắt đầu xì xào lớn hơn, tiếng bàn tán lan nhanh như lửa cháy rừng. "Kìa, Long đang làm gì thế?" một giọng nữ thảng thốt. "Cậu ấy đang bảo vệ Linh đấy à?" một giọng nam ngạc nhiên. "Trời ơi, không thể tin được! Công khai luôn rồi!" một tiếng reo đầy vẻ phấn khích. Lan bên cạnh Linh, đôi mắt tinh nhanh của cô nàng mở to vì ngạc nhiên, rồi chuyển sang vẻ phấn khích. Cô nàng huých nhẹ tay Mai, nở một nụ cười ranh mãnh. Mai cũng khẽ cười, ánh mắt đầy ý nghĩa, như thể đã biết trước tất cả những gì sẽ xảy ra. Hai cô bạn thân của Linh dường như đã hiểu ra điều gì đó mà Linh vẫn còn đang bối rối, đang chìm đắm trong những cảm xúc hỗn độn của riêng mình.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên vẻ ngạc nhiên, rồi từ từ chuyển sang xúc động. Cảm giác ấm áp từ bàn tay Long vẫn còn vương trên vai cô bé, một cảm giác quen thuộc đến lạ. Cảm giác an toàn lan tỏa khắp cơ thể, xua tan đi mọi sự bối rối, mọi lo lắng, thay vào đó là một niềm hạnh phúc dâng trào. Cô bé cảm thấy mình được che chở, được bảo vệ, như một bông hoa nhỏ được một cây cổ thụ vững chãi che chắn khỏi giông bão. Giữa hàng ngàn người đang dõi theo, giữa những ánh đèn pha rực rỡ và tiếng nhạc chúc mừng vẫn còn vang vọng, khoảnh khắc này dường như chỉ dành riêng cho hai người.

Long khẽ cười, một nụ cười nhẹ nhàng, trấn an Linh. Cậu không nói thêm lời nào, chỉ nhìn thẳng vào mắt cô bé, ánh mắt chứa đựng tất cả những gì cậu muốn nói: niềm vui chiến thắng, sự tự hào về cô, và cả một lời hứa thầm lặng sẽ luôn ở bên cạnh cô. Linh cũng nhìn lại cậu, đôi mắt cô bé đáp lại bằng một sự tin tưởng tuyệt đối, một sự thấu hiểu không cần lời nói. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành những con sóng mạnh mẽ, ấp ủ những điều lớn lao hơn, cuốn trôi đi mọi nghi ngại. Cả sân vận động Thiên Thanh, dưới màn đêm của Hạ Long, dường như cũng đang chứng kiến và giữ gìn khoảnh khắc rực rỡ này.

"Đi thôi," Long khẽ nói, giọng trầm ấm hơn. Cậu nắm lấy bàn tay mềm mại của Linh, siết nhẹ, rồi khẽ kéo cô bé ra khỏi đám đông đang dần vãn. Linh cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Long truyền sang, một sự kết nối rõ ràng và mạnh mẽ. Cô bé khẽ gật đầu, theo bước Long đi xuống những bậc thang khán đài, tiến về phía cổng ra. Bước chân cô bé nhẹ nhàng hơn, không còn sự nặng nề của những lo lắng. Ánh đèn pha vẫn rực rỡ chiếu xuống hai người, tạo nên một khoảnh khắc riêng tư giữa không gian rộng lớn của sân vận động đang dần vắng lặng. Đám đông xung quanh vẫn còn xì xào, nhưng giờ đây, những lời nói đó dường như chẳng thể chạm tới cô bé nữa. Tâm trí cô chỉ còn hình bóng cao lớn của Long, bàn tay ấm áp đang nắm chặt tay mình. Cô bé ngước nhìn lên, ánh mắt Long vẫn dịu dàng và trấn an, như muốn nói rằng mọi chuyện đều ổn. Cậu dùng tay còn lại, nhẹ nhàng xoa mái tóc đen dài của cô, một cử chỉ thân mật khiến trái tim Linh như muốn tan chảy. Mùi gió biển Hạ Long mát lành lùa qua tóc, mang theo một chút hơi mặn, hòa cùng mùi hương nam tính của Long, tạo nên một cảm giác bình yên đến lạ. "Em có sao không? Bị đám đông chen lấn không?" Long hỏi lại, giọng cậu trầm ấm, đầy vẻ lo lắng. Linh khẽ lắc đầu, giọng nhỏ xíu: "Em không sao, nhưng… Long ơi… mọi người…" Cô bé chỉ vào đám đông đang dần rời đi, ánh mắt vẫn còn chút e ngại. Long siết nhẹ tay Linh, mỉm cười nhẹ, ánh mắt cậu kiên định hơn bao giờ hết: "Đừng lo, có tôi ở đây rồi." Lời nói ấy, cùng với cử chỉ ấm áp, đã xua tan đi mọi bất an trong lòng Linh. Cô bé cảm thấy mình thật may mắn, thật hạnh phúc khi có cậu ở bên.

***

Không khí tại quán ăn vặt vỉa hè quen thuộc đối diện trường THPT Ánh Dương hoàn toàn trái ngược với sự tĩnh lặng của khoảnh khắc riêng tư vừa rồi. Tối muộn, nhưng quán vẫn đông nghịt khách, chủ yếu là học sinh và sinh viên. Tiếng chảo dầu xèo xèo, tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng xe cộ qua lại tấp nập trên đường, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào và náo nhiệt đặc trưng của ẩm thực đường phố Hạ Long. Mùi đồ ăn chiên nướng thơm lừng, mùi gia vị đặc trưng của nem chua rán, bánh mì chảo, phở cuốn... hòa quyện vào nhau, kích thích mọi giác quan.

Cả đội bóng, Long, Linh và nhóm bạn thân thiết gồm Hùng, Mai, Lan đã tìm được một góc bàn nhựa nhỏ, kê sát vào nhau. Ai nấy đều hò reo, nói cười không ngớt, khuôn mặt rạng rỡ niềm vui chiến thắng. Long ngồi cạnh Linh, vẻ ngoài vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại lướt qua cô, một sự quan tâm thầm lặng nhưng đầy ấm áp. Linh thì vui vẻ trò chuyện với Mai và Lan, nhưng đôi má cô bé vẫn còn ửng hồng mỗi khi nghe thấy những câu trêu chọc hướng về phía mình.

"Long ơi, đội trưởng đúng là đẳng cấp!" Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, phá lên cười, vỗ đùi đánh đét. "Ghi bàn thì đỉnh, mà bảo vệ Linh thì khỏi phải nói! Cả sân vận động nhìn thấy hết rồi nhé!" Cậu chàng nháy mắt tinh nghịch với Long, rồi liếc sang Linh, khiến cô bé càng thêm đỏ mặt.

Lan, năng động và thẳng thắn, cũng không bỏ lỡ cơ hội. Cô nàng nháy mắt với Linh, giọng trêu chọc: "Cậu cứ làm như chưa từng thấy Long ga lăng bao giờ ấy nhỉ? Lại còn giả vờ ngạc nhiên nữa chứ!"

Linh bĩu môi, giả vờ giận dỗi: "Thôi đi mà! Mấy cậu cứ trêu tớ mãi!" Nhưng trong lòng, cô bé lại cảm thấy một niềm hạnh phúc nho nhỏ. Được bạn bè trêu chọc, dù có chút ngại ngùng, nhưng cũng là một cách để khẳng định tình cảm mà cô và Long đang có.

Long khẽ cau mày, nhìn Hùng một cách "đe dọa" nhưng trong ánh mắt lại thoáng qua ý cười: "Ăn đi, nói nhiều quá. Đói bụng cả trận đấu rồi còn gì." Cậu nói, rồi tự nhiên gắp một miếng nem chua rán vàng ruộm, đặt vào bát của Linh. Cử chỉ nhỏ nhưng đầy ý nghĩa, khiến tim Linh lại đập lỗi nhịp. Cô bé khẽ mỉm cười, cảm ơn cậu bằng ánh mắt, rồi cúi xuống ăn để che đi sự bối rối.

Khôi, Thành, Duy và các thành viên khác trong đội bóng cũng hùa theo Hùng, liên tục nâng cốc nước ngọt chúc mừng Long. "Long, cậu đúng là người hùng của trận đấu! Cú sút ấy... đỉnh thật sự!" Khôi hào hứng nói, giọng đầy ngưỡng mộ. Thành và Duy gật gù đồng tình, khuôn mặt lấm tấm mồ hôi sau trận đấu giờ đây rạng rỡ niềm vui.

"Uống đi, uống đi!" Hùng hò reo, "Chúc mừng chiến thắng đầu mùa giải của THPT Ánh Dương! Và chúc mừng... đội trưởng đã 'ghi bàn' thành công cả trong lẫn ngoài sân cỏ!" Cậu chàng lại nháy mắt với Linh, khiến cô bé phải vờ quay mặt đi chỗ khác.

Mai, với vẻ ngoài trầm tĩnh hơn, chỉ khẽ cười. Cô nàng quay sang Linh, nhỏ giọng: "Cậu có vẻ vui lắm nhỉ?"

Linh khẽ huých tay Mai, thì thầm: "Vui thì có vui, nhưng cũng ngại chết đi được. Tớ biết là mai thế nào cả trường cũng bàn tán cho mà xem." Ánh mắt cô bé thoáng chút lo lắng, nhưng nụ cười vẫn không tắt trên môi.

Lan nghe thấy, lập tức chen vào: "Bàn tán thì kệ họ! Quan trọng là cậu hạnh phúc. Mà Long rõ ràng là thích cậu lắm đó. Đừng có mà chối!"

Cả nhóm lại phá lên cười. Long vẫn bình thản ăn, nhưng khóe môi cậu khẽ cong lên, và ánh mắt vẫn không rời khỏi Linh quá lâu. Cậu cảm thấy ấm áp khi nhìn thấy cô vui vẻ bên bạn bè, và cả sự bối rối đáng yêu của cô khi bị trêu chọc. Cảm giác chiến thắng trên sân cỏ thật tuyệt vời, nhưng cảm giác được ở bên Linh, được nhìn thấy nụ cười của cô, lại càng tuyệt vời hơn gấp bội. Mùi vị của món ăn dường như cũng ngon hơn, đậm đà hơn khi có cô ở bên.

Bất chợt, Long đứng dậy. "Tôi ra ngoài chút, Hùng theo tôi ra đây." Cậu nói, giọng trầm ổn. Hùng ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng đứng dậy theo sau. Long chỉ đơn giản muốn tránh đi một chút sự ồn ào và những lời trêu chọc để Linh có thể thoải mái hơn, và cũng để cậu có thể tìm một khoảnh khắc riêng tư hơn để trò chuyện.

Khi Long và Hùng đi ra, Mai và Lan lập tức quay sang Linh. "Sao nào? Cậu và Long... tiến triển đến đâu rồi?" Lan hỏi, ánh mắt đầy vẻ tò mò.

Linh thở dài, nhưng khuôn mặt vẫn không giấu được vẻ hạnh phúc. "Tớ cũng không biết nữa. Mọi thứ cứ... tự nhiên đến vậy." Cô bé kể lại cảm giác của mình khi Long che chắn cho cô trên sân, cái nắm tay ấm áp, và những lời nói trấn an của cậu. "Tớ cảm thấy rất an toàn, rất... được bảo vệ. Nhưng cũng ngại kinh khủng khi mọi người cứ nhìn chằm chằm."

Mai nhẹ nhàng đặt tay lên vai Linh. "Đó là điều dễ hiểu mà. Hai cậu quá nổi bật, lại còn có những hành động công khai như vậy thì làm sao mà không bị chú ý cho được. Nhưng quan trọng là cảm xúc của cậu. Cậu có hạnh phúc không?"

Linh khẽ gật đầu, đôi mắt long lanh: "Có chứ. Tớ rất hạnh phúc."

Lan cười rạng rỡ: "Thế thì còn chờ gì nữa! Cứ yêu đi! Tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long thế này mà không yêu thì phí cả đời!" Cô nàng vừa nói vừa vỗ vai Linh, khiến cô bé bật cười.

Đúng lúc đó, Long và Hùng quay lại. Long lại ngồi xuống cạnh Linh, bàn tay cậu vô thức chạm nhẹ vào tay cô dưới gầm bàn. Linh khẽ giật mình, rồi lại cảm thấy một dòng điện ấm áp chạy qua. Đêm ăn mừng vẫn tiếp diễn, náo nhiệt và vui vẻ, nhưng trong lòng Linh, những cảm xúc phức tạp và ngọt ngào đã bắt đầu nảy nở, lớn dần theo từng khoảnh khắc.

***

Sau buổi ăn mừng náo nhiệt, khi mọi người đã bắt đầu ra về, Long ngỏ ý đưa Linh về. Mai và Lan hiểu ý, chủ động nói rằng họ sẽ tự đi về để Linh có thể có chút không gian riêng tư. Hạ Long về đêm trở nên yên tĩnh hơn, chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào từ xa và tiếng gió nhẹ lùa qua những con phố. Long và Linh cùng nhau bước đi trên con đường quen thuộc dẫn về nhà cô.

Thay vì đi thẳng đường lớn, Long khẽ rẽ vào một con hẻm nhỏ quen thuộc, nơi những bức tường gạch cũ kỹ phủ đầy rêu phong, dây điện chằng chịt, và vài chậu cây cảnh nhỏ trước cửa nhà tạo nên một khung cảnh bình yên, tách biệt hẳn với sự ồn ào bên ngoài. Ánh trăng sáng vằng vặc trên bầu trời, chiếu rọi xuống con hẻm, tạo nên những bóng đổ dài, mờ ảo. Mùi ẩm ướt của hẻm, mùi hoa nhài thoảng qua từ một ngôi nhà nào đó, tạo nên một không gian lãng mạn và thân mật.

"Lúc cậu bị ngã... em đã rất sợ..." Linh khẽ nói, giọng cô bé hơi run run, phá vỡ sự im lặng. Cô bé nhớ lại khoảnh khắc Long ngã xuống sân, trái tim cô bé như thắt lại. "Em sợ cậu bị đau, sợ cậu không đứng dậy được..."

Long dừng lại, quay sang nhìn Linh. Ánh mắt cậu dịu dàng, đầy thấu hiểu. Cậu đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô, một cử chỉ quen thuộc mà cô bé đã bắt đầu yêu thích. "Đừng sợ. Tôi không sao. Và tôi sẽ không để ai làm hại em." Giọng cậu trầm ấm, kiên định, như một lời thề nguyện. Cậu không chỉ nói về những pha phạm lỗi trên sân cỏ, mà còn về mọi khó khăn, mọi ánh mắt soi mói, mọi thử thách mà họ có thể phải đối mặt.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn long lanh của cô bé ánh lên những giọt nước. Cảm giác biết ơn và yêu thương dâng trào trong lòng. "Cảm ơn Long… về tất cả. Cảm ơn cậu vì đã luôn ở bên em, vì đã bảo vệ em."

Long khẽ lắc đầu, ánh mắt cậu sâu thẳm, chứa đựng vô vàn cảm xúc. Cậu nhẹ nhàng chạm vào cổ tay Linh, nơi có một vết sưng nhỏ li ti do cô bé vô tình va phải lúc chen lấn trên khán đài, dù cô bé đã cố giấu đi. "Vết thương này có đau không? Lúc đó đông quá, tôi không để ý." Cậu hỏi, giọng đầy quan tâm.

Linh khẽ giật mình, không nghĩ rằng Long lại tinh ý đến vậy. "À... không sao đâu Long. Chỉ là chút xíu thôi."

Long không nói gì, chỉ dùng ngón cái nhẹ nhàng xoa xoa vết sưng. Hành động đó tuy nhỏ nhưng lại mang đến cho Linh một cảm giác ấm áp vô cùng. Cô bé cảm thấy như mọi đau đớn đều tan biến, chỉ còn lại sự dịu dàng và quan tâm của Long. Cô bé khẽ dựa nhẹ vào Long, cảm nhận hơi ấm từ cơ thể cậu lan tỏa sang mình. Cả hai đứng sát cạnh nhau, tay trong tay, ánh mắt trao nhau sự tin tưởng và tình cảm mãnh liệt. Tiếng gió đêm rì rào, tiếng lá cây xào xạc, và tiếng mèo kêu xa xăm dường như cũng muốn giữ lại khoảnh khắc bình yên này.

"Không cần cảm ơn." Long thì thầm, giọng cậu nhẹ như hơi thở, "Đó là điều tôi muốn làm." Cậu siết chặt tay Linh, như muốn khẳng định lời nói của mình. "Em là người đặc biệt đối với tôi, Linh. Và tôi sẽ không để bất cứ ai làm em phải buồn, phải sợ hãi."

Lời nói của Long như một luồng điện chạy khắp cơ thể Linh, khiến trái tim cô bé rung lên từng hồi. Cô bé cảm thấy mình được trân trọng, được yêu thương một cách chân thành. Trong vòng tay Long, mọi lo lắng, mọi áp lực từ những ánh mắt soi mói đều tan biến. Chỉ còn lại cảm giác bình yên và hạnh phúc. Cô bé ngước nhìn lên Long, đôi mắt ướt đẫm nhưng rạng rỡ một niềm tin. Cô tin vào Long, tin vào tình cảm mà cả hai đang xây đắp. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, giờ đây đã trở thành những con sóng mạnh mẽ, cuốn trôi mọi rào cản, ấp ủ một tương lai tươi sáng và đầy hứa hẹn.

Long khẽ cúi xuống, ánh mắt cậu khóa chặt lấy đôi mắt Linh. Khoảng cách giữa hai người dường như không còn nữa. Cô bé cảm nhận được hơi thở ấm áp của cậu phả vào mặt, mùi hương đặc trưng của cậu bao trùm lấy cô. Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, đầy ý nghĩa, như một lời khẳng định không lời về tình cảm sâu sắc mà họ dành cho nhau. Trong con hẻm nhỏ tĩnh lặng, dưới ánh trăng vàng vọt, giữa lòng thành phố Hạ Long về đêm, họ đã tìm thấy một thế giới riêng, nơi chỉ có hai trái tim đang hòa chung nhịp đập. Cả hai vẫn đứng đó, tay trong tay, không muốn rời xa khoảnh khắc ngọt ngào này.

***

Sáng hôm sau tại trường THPT Ánh Dương, không khí vốn ồn ào của giờ ra chơi lại càng trở nên náo nhiệt hơn thường lệ, nhưng theo một cách khác. Một sự náo nhiệt đi kèm với những ánh mắt tò mò, những lời xì xầm bàn tán không ngớt. Nắng nhẹ chiếu qua khung cửa sổ lớp học, rọi lên những gương mặt học sinh đang tụm năm tụm ba, mỗi người đều có vẻ hào hứng khi truyền tai nhau một thông tin nóng hổi. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách và cả mùi nước hoa nhẹ nhàng của các bạn nữ hòa quyện trong không khí.

Linh đi học cùng Mai và Lan như mọi ngày, nhưng ngay khi vừa bước chân vào cổng trường, cô bé đã cảm thấy một sự khác lạ. Những ánh mắt tò mò, những cái chỉ trỏ, những tiếng xì xầm thì thầm chợt hướng về phía cô bé. Chúng như những mũi kim châm nhỏ, vô hình nhưng lại khiến cô bé cảm thấy bối rối, ngại ngùng và có chút áp lực. Cô bé cúi đầu nhẹ, cố gắng bước đi nhanh hơn, như muốn chạy trốn khỏi những ánh nhìn đó.

"Tớ nghe nói cả trường đang bàn tán chuyện của cậu và Long đấy Linh," Lan khẽ nhăn mặt, giọng nói có chút lo lắng. Cô nàng liếc nhìn một nhóm nữ sinh đang đứng dựa vào hành lang, ánh mắt đầy vẻ soi mói.

Mai, với sự tinh tế thường thấy, cũng lo lắng không kém. Cô nàng nắm nhẹ tay Linh, ánh mắt đầy cảm thông: "Họ nói về cái cách Long bảo vệ cậu trên sân... và cả việc hai người đi ăn riêng nữa. Tớ nghe còn có người nói là tối qua hai cậu còn đi về cùng nhau, vào tận con hẻm nhà cậu nữa cơ."

Linh cảm thấy mặt mình đỏ bừng, trái tim cô bé đập thình thịch. Cô bé muốn thanh minh, muốn giải thích, nhưng lại không biết phải nói gì. Những gì Mai nói đều là sự thật, nhưng qua lời kể của người khác, mọi thứ dường như bị bóp méo, thổi phồng lên. Cô bé cúi đầu, giọng nhỏ xíu, gần như thì thầm: "Em… em không biết phải làm sao… Tớ cảm thấy như mọi người đang nhìn chằm chằm vào tớ vậy." Cảm giác bị phơi bày ra trước đám đông, bị đánh giá, khiến cô bé cảm thấy vô cùng khó chịu.

Lan thở dài, cô nàng đặt tay lên vai Linh, an ủi: "Kệ họ đi. Miệng lưỡi thiên hạ mà. Quan trọng là cậu và Long biết rõ chuyện gì đang xảy ra."

Mai tiếp lời: "Đúng vậy. Nhưng tớ vẫn nghĩ hai cậu nên cẩn thận hơn một chút. Càng công khai, càng dễ bị để ý. Có những người không thích thấy người khác hạnh phúc đâu." Ánh mắt Mai thoáng chút u buồn, như thể cô nàng đã trải qua những chuyện tương tự.

Linh im lặng, lòng cô bé nặng trĩu. Một mặt, cô bé rất hạnh phúc khi được Long quan tâm, được cậu bảo vệ. Mặt khác, áp lực từ những lời đồn đại, từ những ánh mắt soi mói của bạn bè khiến cô bé cảm thấy ngột ngạt. Cô bé không quen với việc trở thành tâm điểm của những tin đồn kiểu này.

Đúng lúc đó, Long đi qua hành lang, trên đường đến lớp. Vẻ ngoài cậu vẫn điềm tĩnh, khuôn mặt góc cạnh không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt hổ phách của cậu lại không bỏ sót điều gì. Cậu nhận thấy sự bối rối của Linh, những ánh mắt tò mò đang dồn về phía cô bé, và cả sự lo lắng trên gương mặt của Mai và Lan. Dù không nói gì, ánh mắt cậu lướt qua Linh và nhóm bạn, khẽ gật đầu một cái thật nhẹ, như một lời trấn an vô hình, một lời khẳng định rằng cậu vẫn luôn ở đây, dõi theo cô.

Linh bắt gặp ánh mắt của Long. Chỉ một cái gật đầu nhỏ, nhưng nó lại mang đến cho cô bé một cảm giác an toàn kỳ lạ, như một luồng gió mát xua tan đi sự ngột ngạt trong lòng. Cô bé biết rằng Long luôn ở bên cạnh mình, và điều đó đủ để cô bé cảm thấy mạnh mẽ hơn. Tuy nhiên, những lời xì xầm vẫn tiếp tục vang lên, như những con sóng nhỏ không ngừng vỗ vào bờ. Tiếng chuông vào lớp vang lên, xé tan không khí ồn ào của giờ ra chơi, nhưng dường như không thể xua đi hết những lời bàn tán đang len lỏi khắp mọi ngóc ngách của ngôi trường THPT Ánh Dương.

Linh bước vào lớp, cảm giác như mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình. Cô bé ngồi xuống bàn, khẽ thở dài. Mối quan hệ của cô và Long, vốn dĩ chỉ là những rung động nhẹ nhàng, những quan tâm thầm kín, giờ đây đã trở thành tâm điểm chú ý của toàn trường. Điều đó khiến Linh vừa hạnh phúc, vừa tự hào, nhưng cũng đầy bối rối và lo lắng. Cô bé biết rằng, phía trước sẽ không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là những thử thách, những áp lực mà cả hai sẽ phải đối mặt. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng đầy sóng gió như biển cả. Liệu họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, để bảo vệ tình cảm của mình trước những ánh mắt soi mói và những lời đàm tiếu? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ