Rực rỡ thanh xuân
Chương 92

Áp Lực Sân Cỏ và Những Ánh Mắt Đánh Giá

3764 từ
Mục tiêu: Long bắt đầu cảm nhận rõ hơn áp lực của vai trò đội trưởng khi chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo.,Long phải đối mặt với sự chú ý ngày càng tăng của bạn bè về mối quan hệ với Linh.,Linh cảm thấy bối rối và áp lực trước những lời xì xầm, tin đồn.,Thể hiện sự đồng hành và hỗ trợ của nhóm bạn thân cho Long và Linh.,Làm sâu sắc thêm sự gắn kết giữa Long và Linh khi họ cùng nhau đối mặt với áp lực.,Gieo mầm cho những thử thách mới sắp tới trong mối quan hệ của họ.
Nhân vật: Trần Hoàng Long, Lê Ngọc Linh, Phan Việt Hùng, Hoàng Thảo Mai, Vũ Thanh Lan, Hoàng Minh Khôi, Tuấn Anh, Nguyễn Thành, Lê Duy, Ông Hùng (Lê Văn Hùng), Các học sinh khác
Mood: Romantic, tense, emotional, hopeful.
Kết chương: [object Object]

Tiếng chuông vào lớp đã vang lên từ lâu, xé tan không khí ồn ào của giờ ra chơi, nhưng dường như không thể xua đi hết những lời bàn tán đang len lỏi khắp mọi ngóc ngách của ngôi trường THPT Ánh Dương. Ngọc Linh bước vào lớp, cảm giác như mọi ánh mắt đều đang đổ dồn về phía mình. Cô bé ngồi xuống bàn, khẽ thở dài. Mối quan hệ của cô và Long, vốn dĩ chỉ là những rung động nhẹ nhàng, những quan tâm thầm kín, giờ đây đã trở thành tâm điểm chú ý của toàn trường. Điều đó khiến Linh vừa hạnh phúc, vừa tự hào, nhưng cũng đầy bối rối và lo lắng. Cô bé biết rằng, phía trước sẽ không chỉ là những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là những thử thách, những áp lực mà cả hai sẽ phải đối mặt. Tình yêu tuổi thanh xuân rực rỡ như nắng Hạ Long, nhưng cũng đầy sóng gió như biển cả. Liệu họ có đủ mạnh mẽ để vượt qua tất cả, để bảo vệ tình cảm của mình trước những ánh mắt soi mói và những lời đàm tiếu? Chỉ thời gian mới có thể trả lời.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rực rỡ chiếu qua những ô cửa sổ lớn của trường THPT Ánh Dương, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên nền gạch hoa cũ kỹ. Không khí trong lành, mang theo chút hơi mặn của biển cả từ vịnh Hạ Long xa xăm, hòa quyện với mùi phấn bảng, giấy sách mới và cả mùi cà phê thoang thoảng từ căng tin. Tiếng giảng bài đều đều từ các lớp học vọng ra, xen lẫn tiếng bút viết trên giấy và những tiếng xì xầm của học sinh trong giờ giải lao ngắn ngủi. Trường Ánh Dương, với kiến trúc pha trộn giữa nét Pháp cổ điển và hiện đại, luôn mang một vẻ đẹp riêng, vừa cổ kính trầm mặc, vừa năng động, trẻ trung. Những dãy phòng học mới hơn với kính và bê tông sáng choang đứng cạnh tòa nhà chính mái ngói đỏ, tường gạch cũ kỹ được bảo trì cẩn thận, tạo nên một không gian học đường đầy sức sống.

Ngọc Linh và Trần Hoàng Long cùng bước vào cổng trường. Vừa đặt chân qua ngưỡng cửa, Linh đã cảm nhận được những ánh mắt, những lời xì xầm như những mũi kim châm vô hình, bắt đầu vây quanh mình. Cô bé khẽ rụt vai, cố gắng né tránh những ánh nhìn tò mò, chỉ trỏ. Mái tóc dài đen óng ả của cô bé khẽ đung đưa theo từng bước chân vội vã, đôi mắt to tròn, long lanh giờ đây ánh lên vẻ bối rối, ngại ngùng. Cô bé muốn cúi đầu thật thấp, muốn biến mất khỏi tầm mắt của mọi người, như một chú chim nhỏ muốn nép mình vào tổ ấm an toàn.

Long vẫn giữ vẻ ngoài điềm tĩnh thường lệ, khuôn mặt góc cạnh không chút biểu cảm, nhưng ánh mắt hổ phách của cậu lại không bỏ sót điều gì. Cậu nhận thấy sự bối rối của Linh, những ánh mắt soi mói đang dồn về phía cô bé, và cả những tiếng xì xầm ngày một lớn dần. Một vài nữ sinh đứng dựa vào hành lang, tay cầm những cuốn sổ tay "Ước mơ tuổi 17" đầy màu sắc, nhưng ánh mắt lại hướng thẳng về phía Long và Linh, không giấu giếm sự tò mò và cả chút ghen tị.

"Kìa, Long với Linh đó!" Một giọng nữ sinh thì thầm, nhưng đủ lớn để Linh nghe thấy, khiến trái tim cô bé đập thình thịch.

"Thật hả ta? Mới hôm qua thấy Long bảo vệ Linh dữ lắm." Một giọng khác tiếp lời, pha chút phấn khích. "Tớ nghe còn có người nói là tối qua hai cậu còn đi về cùng nhau, vào tận con hẻm nhà cậu nữa cơ."

Những lời nói đó như những con sóng nhỏ, liên tục vỗ vào bờ cát tâm hồn của Linh, khiến cô bé cảm thấy ngột ngạt. Cô bé biết những gì họ nói là sự thật, nhưng qua lời kể của người khác, mọi thứ dường như bị bóp méo, thổi phồng lên, trở thành một câu chuyện giật gân mà cô bé không hề muốn.

Long khẽ nhíu mày. Cậu cảm nhận được sự khó chịu trong lòng, không phải vì những lời bàn tán về mình, mà vì chúng đang khiến Linh phải chịu đựng. Cậu khẽ siết chặt tay cô bé, như một lời trấn an vô hình. Bàn tay cậu ấm áp và mạnh mẽ, mang đến cho Linh một chút an toàn giữa những ánh mắt phán xét.

"Cậu không sao chứ?" Long khẽ hỏi, giọng trầm ấm, đủ để chỉ mình Linh nghe thấy.

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt vẫn còn chút lo lắng. "Tớ... tớ không sao." Cô bé nói dối, nhưng rồi lại khẽ lắc đầu, "Không, tớ không ổn lắm. Tớ cảm thấy như mọi người đang nhìn chằm chằm vào tớ vậy." Cô bé cúi đầu, mái tóc dài che đi phần nào gương mặt đang ửng đỏ.

Họ tiếp tục bước đi dọc hành lang rộng rãi, tiếng bước chân hòa vào tiếng ồn ào của trường học. Long vẫn bước đi vững chãi, như một bức tường thành kiên cố che chở cho Linh. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của những áp lực mà cả hai sẽ phải đối mặt.

Ở một góc hành lang khác, Phan Việt Hùng đang cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan quan sát cảnh tượng đó. Hùng, với khuôn mặt bầu bĩnh và đôi mắt híp khi cười, khẽ nháy mắt với Long khi cậu và Linh đi ngang qua.

"Có vẻ hai cậu nổi tiếng rồi đó," Hùng lẩm bẩm, giọng pha chút trêu chọc, nhưng ánh mắt lại đầy vẻ quan tâm. Cậu hiểu Long đang phải chịu đựng những gì.

Thảo Mai, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai và đôi mắt sáng thông minh sau cặp kính cận, nhìn Linh đầy lo lắng. Cô nàng nắm nhẹ tay Lan, khẽ thở dài. "Linh, cậu ổn không? Mấy đứa đó cứ nói ra nói vào."

Thanh Lan, thẳng thắn và mạnh mẽ, nhún vai một cái, vẻ mặt không mấy hài lòng. "Miệng lưỡi thiên hạ mà. Kệ họ đi. Cậu và Long biết rõ chuyện gì đang xảy ra là được rồi." Cô nàng vuốt mái tóc ngắn ngang vai, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào nhóm nữ sinh đang xì xầm.

Linh, dù đã được Long trấn an, vẫn không khỏi cảm thấy nặng trĩu. Cảm giác bị phơi bày ra trước đám đông, bị đánh giá, khiến cô bé vô cùng khó chịu. Cô bé khẽ thở dài, ước gì mình có thể trở lại khoảng thời gian mà tình cảm của họ chỉ là những rung động nhẹ nhàng, chỉ thuộc về riêng hai người. Long cảm nhận được sự bất an của Linh qua bàn tay đang run nhẹ trong tay cậu. Cậu siết chặt hơn, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô bé. Trong lòng cậu, một cảm giác quyết tâm trỗi dậy. Cậu sẽ không để bất cứ điều gì làm tổn thương Linh, không để những lời đồn thổi vô căn cứ này ảnh hưởng đến cô bé và mối quan hệ của họ. Ánh mắt hổ phách của cậu lướt qua đám đông học sinh, kiên định và đầy bảo vệ.

***

Buổi chiều muộn, khi ánh nắng đã ngả vàng, trải dài những bóng đổ dài trên sân bê tông của trường Ánh Dương, không khí trên sân bóng rổ trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Tiếng bóng nảy liên hồi, tiếng giày thể thao kẹt trên sân, tiếng còi trọng tài sắc lẹm và cả tiếng thở dốc của các cầu thủ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng của sự tập luyện. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ quả bóng và mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm qua vẫn còn vương vấn trong không khí. Sân bóng, với những vạch kẻ rõ ràng và cột rổ bằng kim loại chắc chắn, là nơi những chàng trai của đội tuyển Ánh Dương đang dồn hết sức lực cho buổi tập chuẩn bị cho trận đấu tiếp theo.

Ông Hùng, huấn luyện viên đội bóng, với vóc dáng cao lớn, vạm vỡ và nước da rám nắng đặc trưng của người Hạ Long, đứng giữa sân, giọng nói dứt khoát, vang vọng khắp không gian. "Long! Tập trung vào! Cậu là đội trưởng!" Tiếng còi của ông vang lên chói tai khi Long vừa thực hiện một pha chuyền bóng lỗi, bóng đi chệch khỏi tầm với của Minh Khôi.

Trần Hoàng Long khẽ siết chặt nắm đấm. Cậu biết mình đã mắc lỗi. Suốt buổi tập, đầu óc cậu cứ lởn vởn những hình ảnh về Linh, về những ánh mắt soi mói và những lời xì xầm buổi sáng. Áp lực từ chiến thắng đầu mùa giải, từ sự kỳ vọng của Ông Hùng và cả trường, cùng với sự chú ý ngày càng tăng của mọi người về mối quan hệ của cậu và Linh, đang đè nặng lên vai Long, khiến cậu không thể tập trung hoàn toàn. Cậu vốn là một nam sinh tài năng toàn diện, thông minh, giỏi thể thao, sở hữu vẻ ngoài lạnh lùng nhưng ẩn chứa trái tim ấm áp. Tuy nhiên, cậu chưa từng đối mặt với áp lực phải cân bằng giữa trách nhiệm của đội trưởng và việc bảo vệ người cậu yêu thương như thế này.

"Cậu ta có vẻ hơi xao nhãng sau vụ với Linh nhỉ?" Tuấn Anh, với vẻ ngoài thư sinh, đeo kính, khẽ thì thầm với Thành bên cạnh.

Thành, với dáng người thể thao, cao ráo, chỉ khẽ nhún vai, ánh mắt vẫn tập trung vào Long. "Chắc áp lực lớn quá."

Lê Duy, nước da ngăm, tóc xoăn, vẻ ngoài lanh lợi, không giữ được sự bực dọc trong giọng nói. Cậu ta tiến đến gần Long, hơi gằn giọng. "Này Long, làm đội trưởng mà lại để tình cảm ảnh hưởng thế à? Trận tới gặp đội Kim Cương mạnh lắm đấy, không tập trung là toang cả đội chứ không đùa đâu!"

Long quay phắt lại, ánh mắt hổ phách lóe lên vẻ khó chịu. "Tớ ổn. Chỉ là hơi mệt chút thôi." Cậu cố nén sự tức giận đang dâng lên trong lòng. Cậu hiểu sự lo lắng của đồng đội, nhưng những lời nói đó như một nhát dao cứa vào lòng tự trọng của cậu. Cậu không muốn bất cứ ai nghĩ rằng Linh là gánh nặng, là nguyên nhân khiến cậu mất tập trung.

Ông Hùng tiến đến, đặt tay lên vai Long, giọng nói tuy nghiêm khắc nhưng vẫn pha chút quan tâm. "Thầy biết cậu đang có nhiều chuyện phải suy nghĩ, Long. Nhưng trên sân này, chỉ có bóng đá thôi. Cậu là đội trưởng, cậu phải là người giữ vững tinh thần cho cả đội. Đừng bao giờ bỏ cuộc, nhưng cũng đừng để những chuyện ngoài lề làm xao nhãng mục tiêu lớn. Trận đấu sắp tới rất quan trọng, chúng ta không được phép lơ là."

Long hít một hơi thật sâu, gật đầu. "Em hiểu rồi, thưa thầy." Cậu cố gắng điều chỉnh lại tâm lý, gạt bỏ mọi suy nghĩ về những lời đồn thổi sang một bên. Cậu là đội trưởng. Trách nhiệm của cậu là dẫn dắt đội bóng đến chiến thắng. Linh là người cậu yêu, nhưng bóng đá là niềm đam mê, là lời hứa mà cậu đã dành cho đội tuyển. Cậu không thể để bất cứ điều gì phá vỡ sự cân bằng đó. Dù vậy, sâu thẳm trong lòng, cậu vẫn cảm thấy một sự giằng xé. Ánh nắng chiều tà đổ xuống sân, nhuộm một màu vàng cam lên gương mặt Long, làm nổi bật vẻ kiên định nhưng cũng ẩn chứa sự mệt mỏi của cậu. Cậu biết, để vừa bảo vệ Linh, vừa hoàn thành tốt vai trò đội trưởng, cậu sẽ phải mạnh mẽ hơn rất nhiều. Những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát Hạ Long, nơi cất giữ những rung động đầu đời, đôi khi cũng mang theo những thử thách bất ngờ.

***

Sau giờ học, Linh cùng Thảo Mai và Thanh Lan tìm đến quán trà sữa Trăng Khuyết quen thuộc, một góc nhỏ quen thuộc để các cô gái tâm sự. Quán trà sữa với mặt tiền tươi sáng, nội thất màu pastel nhẹ nhàng, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ và những bức tranh tường đáng yêu, luôn mang đến một không khí vui vẻ, nhộn nhịp. Tiếng trò chuyện rôm rả, tiếng nhạc Kpop/Vpop sôi động và tiếng máy pha chế đồ uống xì xào hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian trẻ trung, ấm cúng. Mùi trà sữa thơm lừng, mùi trân châu dẻo dai và đường đen ngọt ngào lan tỏa khắp căn phòng, khiến tâm hồn người ta dễ chịu hơn.

Linh ngồi ở một góc khuất, khuấy nhẹ ly trà sữa trân châu đường đen của mình. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô bé vẫn ánh lên vẻ lo lắng. "Tớ không biết phải làm sao nữa, Mai, Lan. Mọi người cứ nhìn tớ với Long lạ lắm. Cứ xì xầm, bàn tán mãi." Cô bé khẽ thở dài, cảm giác bối rối vẫn còn nguyên vẹn từ buổi sáng.

Thanh Lan, với vẻ ngoài năng động và thẳng thắn, nhấp một ngụm trà sữa khoai môn, rồi đặt ly xuống bàn. "Kệ họ đi Linh. Miễn là cậu biết Long đối với cậu thế nào. Miệng lưỡi thiên hạ mà, họ thích nói gì thì nói. Cậu càng để tâm thì càng mệt mỏi thôi." Giọng Lan dứt khoát, đầy kiên định. Cô nàng không thích những lời đồn đại vô căn cứ làm ảnh hưởng đến bạn bè mình.

Thảo Mai, nhỏ nhẹ và tinh tế hơn, nắm lấy tay Linh, ánh mắt đầy cảm thông. "Đúng vậy. Nhưng tớ cũng hiểu cảm giác của cậu mà Linh. Bị mọi người chú ý, bị bàn tán không phải là điều dễ chịu. Nhưng cậu đừng để những lời nói đó làm cậu lung lay. Cậu và Long đang rất tốt mà. Long đã công khai bảo vệ cậu trước mặt mọi người, điều đó cho thấy cậu ấy thật lòng với cậu đến mức nào." Mai khẽ siết tay Linh, như muốn truyền thêm sức mạnh cho cô bé. "Tớ tin Long sẽ không để cậu phải chịu ấm ức đâu."

Linh cúi đầu, ánh mắt nhìn xa xăm vào những hạt trân châu đang nhảy múa trong ly trà sữa. "Nhưng mà... tớ sợ." Cô bé lí nhí, giọng gần như thì thầm. "Tớ sợ mình làm ảnh hưởng đến Long. Cậu ấy là đội trưởng, lại sắp có trận đấu quan trọng. Tớ không muốn vì tớ mà cậu ấy mất tập trung." Linh biết Long đang đối mặt với rất nhiều áp lực, và việc cô bé trở thành tâm điểm của những lời đồn thổi có thể khiến tình hình tệ hơn.

Lan thở dài. "Cậu lo xa quá rồi. Long là ai chứ? Cậu ấy mạnh mẽ hơn cậu nghĩ nhiều. Với lại, nếu cậu ấy đã chọn bảo vệ cậu, thì tức là cậu ấy đã lường trước được những điều này rồi."

Mai gật đầu đồng tình. "Đúng vậy. Tớ nghĩ điều quan trọng nhất bây giờ là cậu phải tin tưởng vào Long, và tin tưởng vào tình cảm của hai cậu. Đừng để những lời nói bên ngoài làm rạn nứt điều đó. Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát, trong trẻo nhưng cũng cần được bảo vệ cẩn thận." Ánh mắt Mai thoáng chút u buồn, như thể cô nàng đã trải qua những chuyện tương tự trong quá khứ, khiến Linh không khỏi suy nghĩ.

Linh nghe những lời bạn bè, lòng cô bé dần nhẹ nhõm hơn một chút. Cô bé ngước lên, nhìn Mai và Lan với ánh mắt biết ơn. "Cảm ơn hai cậu. Tớ... tớ sẽ cố gắng." Cô bé hít một hơi thật sâu, vị trà sữa ngọt ngào pha chút đắng nhẹ của trà tan chảy trong miệng, mang lại cảm giác dễ chịu. Cô bé biết bạn bè mình luôn ở bên cạnh, luôn ủng hộ cô. Điều đó đủ để cô bé cảm thấy mạnh mẽ hơn. Dù những lời đàm tiếu vẫn còn đó, nhưng có lẽ, việc tin tưởng và mạnh mẽ đối mặt mới là cách tốt nhất để vượt qua tất cả.

***

Khi hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm hồng cả một góc trời Hạ Long, Long và Linh cùng nhau đi bộ về nhà qua một con hẻm nhỏ. Ánh nắng dịu nhẹ của buổi chiều tà len lỏi qua những mái nhà, tạo nên những vệt sáng vàng cam ấm áp trên những bức tường gạch cũ kỹ. Con hẻm, với những dây điện chằng chịt, những chậu cây cảnh nhỏ trước cửa nhà và lối đi hẹp, ẩm ướt, mang một vẻ yên tĩnh, thân thuộc và gần gũi. Tiếng bước chân nhẹ nhàng của hai người hòa vào tiếng mèo kêu đâu đó, tiếng sinh hoạt gia đình vọng ra từ các ngôi nhà và tiếng xe máy chạy qua nhẹ nhàng từ xa. Mùi thức ăn từ các nhà đang chuẩn bị bữa tối, mùi rác thải nhẹ, mùi cây cỏ mọc dại và mùi ẩm ướt đặc trưng của những con hẻm nhỏ quen thuộc bao trùm lấy không gian.

Cả hai im lặng một lúc, tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi sau một ngày dài đầy áp lực. Cuối cùng, Long là người phá vỡ sự im lặng. Cậu khẽ dừng lại, quay sang nhìn Linh, ánh mắt hổ phách sâu thẳm. "Đừng bận tâm đến những gì họ nói, Linh." Giọng cậu trầm ấm, mang theo sự kiên định và trấn an. "Tớ biết hôm nay cậu đã rất khó chịu."

Linh ngước nhìn Long, đôi mắt to tròn, long lanh ánh lên vẻ bất ngờ và cảm động. Cô bé không ngờ Long lại tinh ý đến vậy. "Nhưng mà... tớ sợ cậu gặp rắc rối vì tớ." Cô bé lí nhí, cảm giác tội lỗi len lỏi trong lòng. "Tớ không muốn vì những lời đồn đại mà làm ảnh hưởng đến cậu, đến việc tập luyện của đội bóng."

Long khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm bừng sáng cả con hẻm nhỏ. Cậu vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào má Linh, ngón tay cái khẽ vuốt ve làn da mềm mại của cô bé. "Cậu không phải là rắc rối. Cậu là... động lực của tớ." Cậu hơi ngập ngừng, nhưng ánh mắt lại vô cùng chân thành. "Có cậu ở bên, tớ mới có thêm sức mạnh để vượt qua mọi thứ."

Lời nói của Long như một luồng gió mát xua tan đi mọi lo lắng trong lòng Linh. Cô bé cảm thấy ấm áp lạ kỳ, trái tim đập thình thịch. Cô bé chưa bao giờ nghĩ Long lại có thể nói ra những lời như vậy. Cậu ấy luôn điềm tĩnh, ít nói, nhưng khi đã nói ra, thì lại sâu sắc và chân thành đến thế.

Linh khẽ hỏi, giọng tinh ý: "Cậu có vẻ căng thẳng lắm. Áp lực đội trưởng lớn lắm đúng không?" Cô bé nhận ra sự mệt mỏi trong đôi mắt hổ phách của Long, dù cậu luôn cố gắng che giấu.

Long thở dài, khẽ gật đầu. "Cũng có. Ông Hùng hôm nay mắng tớ vì mất tập trung. Đồng đội cũng bắt đầu xì xầm. Tớ biết mình cần phải cố gắng hơn." Cậu chia sẻ áp lực của mình, một điều hiếm khi cậu làm với bất kỳ ai, trừ Linh. "Nhưng có cậu ở đây, tớ sẽ ổn thôi." Cậu lại nắm lấy tay Linh, siết nhẹ, như muốn khẳng định điều đó. Bàn tay cậu ấm áp, mạnh mẽ, truyền cho cô bé một cảm giác an toàn tuyệt đối.

Linh nở một nụ cười thật tươi, nụ cười rạng rỡ như ánh nắng Hạ Long, xua tan đi mọi lo âu. "Tớ sẽ luôn ở đây, cổ vũ cho cậu. Dù có chuyện gì xảy ra, tớ cũng sẽ luôn tin tưởng cậu." Cô bé cũng siết nhẹ tay Long, đôi mắt long lanh đầy kiên định. Cô bé hiểu rằng, tình yêu tuổi thanh xuân này không chỉ có những khoảnh khắc ngọt ngào, mà còn là những thử thách, những khó khăn mà cả hai phải cùng nhau vượt qua. Nhưng có Long ở bên, cô bé cảm thấy mình có thể đối mặt với mọi thứ.

Long nhìn sâu vào mắt Linh, và cậu thấy trong đó không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là một sức mạnh tiềm ẩn. Cô bé không chỉ là "mối tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát" của cậu, mà còn là người bạn đồng hành kiên cường. Cậu biết rằng những lời bàn tán, những ánh mắt soi mói sẽ không dừng lại. Có thể sẽ có những đối thủ mới xuất hiện, những người ghen tị sẽ tìm cách gây khó dễ. Áp lực trong đội bóng cũng sẽ tăng lên khi trận đấu quan trọng sắp đến. Nhưng khoảnh khắc này, trong con hẻm nhỏ dưới ánh hoàng hôn dịu nhẹ, với bàn tay Linh trong tay mình, Long cảm thấy một sự bình yên và quyết tâm mạnh mẽ. Tình yêu và sự tin tưởng của họ sẽ là nền tảng vững chắc để cùng nhau vượt qua mọi sóng gió, để tuổi thanh xuân của họ thực sự rực rỡ như nắng Hạ Long. Cả hai tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn nắm chặt, hướng về phía trước, nơi những thử thách và cả những khoảnh khắc ngọt ngào mới đang chờ đợi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ