Tiếng chuông báo hiệu giờ ra chơi buổi sáng vang lên lanh lảnh, xé toạc bầu không khí yên tĩnh vốn có của những lớp học đang miệt mài. Khắp các hành lang của trường Trung học Phổ thông Ánh Dương, ngay lập tức tràn ngập tiếng cười nói, tiếng chân bước vội vã và sự hối hả đặc trưng của tuổi học trò. Từ các dãy phòng học hiện đại với cửa kính sáng choang đến tòa nhà chính mang kiến trúc Pháp cổ kính với mái ngói đỏ thắm, mọi ngóc ngách đều bừng lên sức sống. Sân trường lát gạch sạch sẽ, được tô điểm bởi những hàng cây cổ thụ rợp bóng, nay càng thêm rộn ràng khi từng tốp học sinh ùa ra, tìm kiếm một góc nhỏ để tán gẫu hoặc tranh thủ nạp năng lượng. Mùi phấn bảng, mùi giấy sách mới vẫn còn vương vấn trong các lớp học, nhưng bên ngoài, mùi cà phê thơm lừng từ căng tin và thoảng nhẹ mùi hoa sữa đầu mùa thu đã bắt đầu len lỏi vào không khí, tạo nên một bản hòa tấu của những hương vị thân quen. Ánh nắng ban mai rực rỡ, xuyên qua những tán lá xanh um, vẽ nên những vệt sáng vàng óng trên mặt đất, mang theo cảm giác tươi mới và một niềm hy vọng bất tận cho một ngày mới.
Lê Ngọc Linh cùng Hoàng Thảo Mai và Vũ Thanh Lan đang túm tụm bên hành lang lớp học, rôm rả kể cho nhau nghe về kỳ nghỉ cuối tuần. Tiếng cười trong trẻo của ba cô gái hòa vào bản hợp xướng ồn ào của trường học. Thế nhưng, trong lúc câu chuyện đang cao trào, đôi mắt to tròn, long lanh của Linh lại vô thức lướt qua đám đông, tìm kiếm một hình bóng quen thuộc. Cô bé dừng lại ở góc lớp, nơi Trần Hoàng Long đang ngồi một mình, tựa lưng vào tường, đôi mắt sâu màu hổ phách nhìn xa xăm ra ngoài cửa sổ. Vẻ lạnh lùng, điềm tĩnh thường ngày của cậu vẫn còn đó, nhưng hôm nay lại pha lẫn một chút gì đó trầm tư, nặng nề, khác hẳn với sự bùng nổ của chiến thắng trên sân cỏ chỉ mới hai ngày trước.
“Long hôm nay trông lạ quá,” Linh khẽ thì thầm với Mai, giọng cô bé đầy vẻ lo lắng. “Cậu ấy có vẻ căng thẳng thì phải.”
Mai, mái tóc búi cao gọn gàng, gật gù đồng tình. “Ừm, tớ cũng thấy vậy. Chắc là áp lực trận đấu sắp tới với lại mấy lời đồn đại trong trường ấy mà.”
Lan, cô bạn có mái tóc ngắn cá tính, khoanh tay, vẻ mặt đầy suy tư. “Nhưng mà Long lúc nào cũng điềm tĩnh như núi Thái Sơn ấy, hiếm khi thấy cậu ấy lộ rõ vẻ mệt mỏi thế này. Chắc phải có chuyện gì lớn lắm.”
Linh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Cô bé hiểu cảm giác của Lan. Với Long, mọi cảm xúc đều được giấu kín sâu bên trong, chỉ khi ở bên Linh, cậu ấy mới đôi khi bộc lộ một chút yếu lòng. Nhìn cậu ấy lúc này, Linh cảm thấy một sự nặng nề vô hình đang đè nén lên đôi vai rộng của Long. Cô bé nhớ lại buổi chiều hôm qua, khi cậu ấy đã mở lòng với cô về những áp lực từ HLV, từ đồng đội. Cậu ấy đã nói rằng có cô ở bên, cậu ấy sẽ ổn thôi. Những lời nói ấy như một lời hứa, một sự đặt niềm tin tuyệt đối vào cô bé. Và giờ đây, Linh cảm thấy mình có trách nhiệm phải làm gì đó để xoa dịu Long, để cậu ấy không phải gánh vác mọi thứ một mình.
Đúng lúc đó, Phan Việt Hùng, người bạn thân và đồng đội của Long, với thân hình hơi tròn trịa và mái tóc đầu nấm, xuất hiện, đi thẳng đến chỗ Long. Hùng vỗ mạnh vào vai Long, cố gắng pha trò bằng giọng nói lanh lảnh thường ngày. “Này Long, cậu sao thế? Trông cứ như mất sổ gạo ấy. Hay là đêm qua mơ thấy ai rồi không ngủ được hả?” Hùng nháy mắt tinh nghịch, cố gắng kéo Long ra khỏi dòng suy nghĩ.
Long chỉ khẽ quay đầu lại, đôi mắt hổ phách lướt qua Hùng rồi lại dán chặt vào khung cửa sổ. Cậu thở dài, một hơi thở nặng nề mà Linh có thể cảm nhận được từ xa. “Không có gì, chỉ là... hơi nhiều việc một chút.” Giọng cậu trầm, nhưng mang theo một sự mệt mỏi rõ rệt, không còn vẻ kiên định như mọi khi. Cậu đưa tay vuốt mái tóc đen gọn gàng, như thể muốn gạt bỏ đi những suy nghĩ đang vướng víu trong đầu. Hùng cố gắng nói thêm vài câu bông đùa, nhưng Long chỉ đáp lại qua loa, ánh mắt vẫn lảng tránh. Sự vô tâm bất thường của Long khiến Hùng cũng phải nhún vai bỏ cuộc, sau đó quay sang tìm Minh Khôi và Tuấn Anh để nói chuyện.
Nhìn Long như vậy, trái tim Linh khẽ thắt lại. Cô bé biết Long không phải là người dễ dàng để lộ cảm xúc ra ngoài. Cậu ấy luôn cố gắng tỏ ra mạnh mẽ, kiên cường. Nhưng những áp lực này, những lời xì xầm, những kỳ vọng đang dần bào mòn sự điềm tĩnh của cậu ấy. Cô bé muốn chạy đến bên cậu, muốn hỏi xem cậu đang nghĩ gì, nhưng lại sợ làm phiền. Linh cảm thấy một sự lo lắng nhẹ nhàng len lỏi trong lòng, một thứ cảm xúc vừa dịu dàng vừa thúc giục cô bé phải làm gì đó. Cô bé biết, đây không phải là lúc để lùi bước. “Tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát,” nhưng đôi khi, những con sóng ấy cũng có thể mang theo những thử thách bất ngờ, đòi hỏi cả hai phải cùng nhau đối mặt. Linh thầm hứa với lòng mình, cô bé sẽ luôn ở bên Long, sẽ trở thành điểm tựa vững chắc cho cậu ấy, để tuổi thanh xuân của họ thực sự rực rỡ như nắng Hạ Long.
***
Cuối buổi chiều, ánh nắng đã dịu đi nhiều, nhưng vẫn đủ để bao phủ sân bóng rổ trường Ánh Dương bằng một màu vàng cam ấm áp. Tiếng bóng rổ nảy liên hồi trên nền sân bê tông sơn xanh đỏ, tiếng giày thể thao kèn kẹt trên mặt sân, tiếng hò reo, tiếng thở dốc của các cầu thủ hòa quyện vào nhau, tạo nên một bầu không khí năng động và đầy nhiệt huyết. Mùi mồ hôi, mùi cao su từ quả bóng và đôi khi là mùi đất ẩm sau cơn mưa nhẹ hôm qua vẫn còn vương vấn trong không khí. Xung quanh sân, hàng rào lưới bảo vệ và vài chiếc ghế đá đơn sơ là nơi tụ tập của một số học sinh đến cổ vũ hoặc xem tập.
Linh đến sân bóng, trái tim cô bé đập rộn ràng không chỉ vì sự hứng khởi của trận đấu, mà còn vì sự lo lắng dành cho Long. Từ xa, cô bé đã có thể nhận ra bóng dáng cao lớn, vạm vỡ của cậu ấy, vẫn là tâm điểm của đội bóng. Long đang chơi hết sức mình, nhưng đôi khi, Linh nhận thấy cậu ấy có vẻ mất tập trung. Một đường chuyền lẽ ra phải chính xác lại đi chệch hướng, một cú sút tưởng chừng đã vào rổ lại đập mạnh vào vành rồi bật ra ngoài. Khuôn mặt góc cạnh của Long vẫn giữ vẻ lạnh lùng, nhưng đôi mắt hổ phách của cậu lại ánh lên sự căng thẳng. Anh cắn chặt môi, mồ hôi ướt đẫm mái tóc, dường như đang cố gắng gồng mình lên để che giấu sự mệt mỏi đang gặm nhấm bên trong.
Ông Hùng, huấn luyện viên đội bóng, một người đàn ông cao lớn, vạm vỡ với nước da rám nắng và giọng nói dứt khoát, đứng ngay sát sân, ánh mắt sắc bén quét qua từng cầu thủ. Ông không hài lòng với phong độ của Long hôm nay. “Long! Tập trung vào! Đội trưởng phải làm gương chứ!” Giọng ông Hùng vang lên đầy uy lực, át cả tiếng hò reo. “Cậu đang làm cái quái gì vậy? Chuyền bóng mà cứ như mơ ngủ ấy!”
Long gật đầu, nhưng vẻ mặt cậu vẫn căng như dây đàn. Cậu biết ông Hùng nói đúng. Cậu đang cố gắng, nhưng những suy nghĩ về trận đấu sắp tới, về kỳ vọng của toàn đội, về những lời bàn tán xì xầm trong trường, tất cả như một mớ bòng bong trong đầu cậu, khiến cậu không thể nào tập trung hoàn toàn vào quả bóng được. Cậu cảm thấy một áp lực khổng lồ đè nặng lên vai, áp lực của một đội trưởng, của một người được kỳ vọng. Cậu sợ mình sẽ không thể đáp ứng được những kỳ vọng đó, sợ mình sẽ làm thất vọng mọi người.
“Cậu cứ nghĩ nhiều quá đấy,” Hùng, người bạn thân của Long, nói nhỏ khi cả hai chạy ngang qua nhau. Hùng là người duy nhất trong đội dám nói chuyện thẳng thắn với Long lúc này. “Thả lỏng ra đi, làm ơn. Cứ chơi hết mình thôi, nghĩ nhiều làm gì.”
Long không đáp lại, chỉ đưa tay xoa trán, rồi lại dứt khoát ném quả bóng xuống sân, như muốn trút hết mọi bực dọc vào đó. “Tớ biết rồi!” Giọng cậu hơi gắt, nhưng đó là sự gắt gỏng với chính bản thân mình, không phải với Hùng. Cậu lại lao vào trận đấu, cố gắng hơn nữa, nhưng sự thiếu tập trung vẫn còn đó, khiến cậu cảm thấy vô cùng khó chịu.
Linh đứng từ xa, ánh mắt đầy lo lắng dõi theo từng cử động của Long. Cô bé có thể nhìn thấy sự căng thẳng trên khuôn mặt cậu, sự cố gắng đến mức cồng kềnh trong từng bước chạy, từng pha bóng. Trái tim cô bé đau nhói khi nhìn thấy Long, người mà cô luôn ngưỡng mộ bởi sự điềm tĩnh và mạnh mẽ, giờ đây lại đang phải vật lộn với chính bản thân mình. Cô bé hiểu rằng, những lời động viên suông lúc này sẽ không đủ. Long cần một thứ gì đó hơn thế, một sự hiện diện, một chỗ dựa vững chắc để cậu ấy có thể tạm thời buông bỏ gánh nặng. Cô bé quyết định, sau buổi tập, cô sẽ đợi Long. Cô sẽ không để cậu ấy phải một mình đối mặt với những áp lực này. Cô bé sẽ ở bên cậu ấy, như một "tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát", dịu dàng nhưng kiên định, giúp cậu ấy tìm lại sự bình yên trong tâm hồn mình.
***
Khi ánh hoàng hôn bắt đầu đổ xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Hạ Long, buổi tập của đội bóng cũng kết thúc. Các cầu thủ dần tản ra, người về nhà, người nán lại nói chuyện. Long bước ra khỏi sân, vẻ mặt mệt mỏi hiện rõ mồn một. Cậu khoác chiếc áo thể thao lên vai, bước đi nặng nề, đôi mắt vẫn còn vương vấn những suy tư. Linh đã đứng chờ sẵn ở cổng trường, dưới gốc cây phượng già, nơi ánh nắng chiều cuối cùng vẫn còn len lỏi qua kẽ lá. Cô bé không vội vã, chỉ im lặng đứng đó, kiên nhẫn chờ đợi.
Khi Long đi ngang qua, Linh nhẹ nhàng tiến đến, giọng nói trong trẻo của cô bé như một làn gió mát lành xoa dịu sự căng thẳng của cậu. “Long, cậu có muốn đi dạo một chút không? Hôm nay hoàng hôn đẹp lắm.” Cô bé không hỏi han trực tiếp về buổi tập, về áp lực, mà chỉ đơn giản đưa ra một lời mời nhẹ nhàng, như một gợi ý để cậu thoát khỏi những suy nghĩ nặng nề.
Long có vẻ ngạc nhiên. Cậu dừng lại, đôi mắt hổ phách nhìn vào Linh, rồi khẽ gật đầu. “Ừm… cũng được.” Giọng cậu trầm, vẫn còn pha chút mệt mỏi, nhưng đã bớt đi vẻ gắt gỏng lúc nãy. Cậu cảm thấy một sự nhẹ nhõm bất ngờ khi nhìn thấy Linh ở đó, như thể cô bé đã đọc được suy nghĩ của cậu.
Họ cùng nhau bước đi, sải chân đều đặn trên con đường quen thuộc dẫn đến Cầu vượt bộ hành. Chiếc cầu thép và bê tông sừng sững bắc qua dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Tiếng xe cộ gầm rú, tiếng còi xe inh ỏi từ đường phố phía dưới vọng lên, hòa vào tiếng gió lộng trên cao, tạo nên một bản giao hưởng ồn ào nhưng quen thuộc của thành phố. Mùi khói bụi xe cộ thoáng qua, đôi khi xen lẫn mùi hoa sữa thoang thoảng từ những công viên gần đó. Khi cả hai bước lên cầu, ánh hoàng hôn đỏ rực đã bao phủ cả không gian, nhuộm đỏ những đám mây, vẽ nên những vệt màu rực rỡ trên bầu trời xanh thẳm. Thành phố Hạ Long dần lên đèn, những ánh đèn vàng, trắng bắt đầu lung linh, huyền ảo dưới chân cầu.
Linh không nói gì về bóng đá, không hỏi về HLV Hùng hay những lời bàn tán. Thay vào đó, cô bé kể những câu chuyện vui vẻ trên lớp, những chuyện bâng quơ, hóm hỉnh. “Hôm nay tớ nghe Lan kể chuyện Hùng bị cô giáo bắt phạt vì ngủ gật trong giờ Hóa, buồn cười lắm. Cậu ấy còn bị cô cho chép phạt hẳn một trang công thức cơ!” Linh cố gắng pha trò, giọng nói cô bé rộn ràng, tự nhiên, mang theo sự tươi sáng vốn có của mình.
Long khẽ cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đủ để làm bừng sáng khuôn mặt góc cạnh của cậu. “Hùng thì lúc nào cũng vậy.” Giọng cậu ấm hơn một chút, sự căng thẳng trên vai dường như đã vơi đi phần nào khi nghe những câu chuyện phiếm không liên quan đến áp lực của mình. Linh kể thêm về việc Mai bị cô giáo gọi lên bảng kiểm tra bài cũ, về những trò nghịch ngợm của tụi con trai trong lớp, những câu chuyện nhỏ nhặt nhưng lại có sức mạnh xoa dịu tâm hồn cậu.
Họ cùng nhau tựa vào lan can cầu, ngắm nhìn thành phố dần chìm vào màn đêm và ánh đèn lấp lánh. Gió nhẹ lướt qua, làm bay tóc Linh, và cũng mang theo một chút mùi biển mặn mòi đặc trưng của Hạ Long. Sau một hồi im lặng, Long khẽ thở dài, một hơi thở dài hơn cả lúc nãy. Cậu quay sang nhìn Linh, đôi mắt hổ phách sâu thẳm giờ đây đã không còn giấu được vẻ mệt mỏi và yếu lòng. “Linh này… tớ… tớ thấy hơi áp lực.” Cậu bắt đầu mở lòng, điều mà cậu hiếm khi làm với bất kỳ ai, kể cả với chính bản thân mình. “Huấn luyện viên muốn đội phải thắng, bạn bè thì… tớ sợ mình làm không tốt. Tớ sợ mình sẽ không thể gánh vác được trọng trách của một đội trưởng. Và những lời xì xầm về chúng ta… tớ không muốn vì tớ mà cậu phải chịu đựng điều tiếng.”
Giọng Long trầm, mang theo một nỗi lo lắng thực sự. Cậu siết chặt tay vào lan can, như thể đang cố gắng bám víu vào một thứ gì đó để không bị cuốn trôi đi bởi những áp lực vô hình. Đây là lần đầu tiên Long thổ lộ những cảm xúc yếu đuối đến vậy trước mặt Linh, và điều đó khiến cô bé cảm thấy một sự tin tưởng sâu sắc mà cậu dành cho mình. Cô bé biết, đây là khoảnh khắc quan trọng.
Linh không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đặt bàn tay nhỏ bé của mình lên mu bàn tay Long, nơi các khớp ngón tay trắng bệch vì siết chặt lan can. Bàn tay cô bé ấm áp, mềm mại, truyền cho cậu một nguồn năng lượng dịu dàng. Cô bé nhìn thẳng vào mắt Long, đôi mắt to tròn, long lanh của cô bé ánh lên sự kiên định và tin tưởng tuyệt đối. “Long, cậu là đội trưởng giỏi nhất mà tớ biết.” Giọng Linh dịu dàng nhưng đầy sức mạnh, như một lời khẳng định không thể lay chuyển. “Cậu luôn cố gắng hết mình. Tớ đã thấy cậu tập luyện chăm chỉ như thế nào, đã thấy cậu nỗ lực vì đội bóng ra sao. Dù kết quả có thế nào, cả đội và tớ, bọn tớ sẽ luôn tin tưởng cậu.” Cô bé khẽ siết nhẹ tay Long, cảm nhận sự run rẩy nhẹ trong bàn tay cậu. “Cậu không cần phải gánh vác mọi thứ một mình đâu. Tớ sẽ luôn ở đây, ở bên cạnh cậu.”
Long ngước nhìn Linh, đôi mắt hổ phách của cậu dường như đã tìm thấy một điểm tựa vững chắc giữa bão giông. Cậu thấy trong đôi mắt Linh không chỉ là sự tin tưởng, mà còn là một sức mạnh tiềm ẩn, một sự đồng hành kiên cường. Lời nói của cô bé, cùng với sự ấm áp từ bàn tay đang nắm lấy tay cậu, như một liều thuốc an thần, xoa dịu đi mọi lo lắng trong lòng. Cậu cảm thấy một dòng bình yên chảy qua mình, một cảm giác mà đã lâu lắm rồi cậu không được nếm trải. Cậu khẽ siết chặt tay Linh, đôi bàn tay to lớn, mạnh mẽ của cậu bao trọn lấy bàn tay nhỏ bé của cô bé. “Cảm ơn cậu, Linh.” Giọng cậu thì thầm, chứa đựng sự biết ơn sâu sắc.
Trong khoảnh khắc ấy, dưới ánh hoàng hôn rực rỡ và những ánh đèn thành phố vừa lên, Long và Linh đứng cạnh nhau, bàn tay nắm chặt, như thể cả thế giới xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại hai người họ. Long biết rằng những lời bàn tán, những ánh mắt soi mói sẽ không dừng lại. Có thể sẽ có những đối thủ mới xuất hiện, những người ghen tị sẽ tìm cách gây khó dễ. Áp lực trong đội bóng cũng sẽ tăng lên khi trận đấu quan trọng sắp đến. Nhưng khoảnh khắc này, với bàn tay Linh trong tay mình, cậu cảm thấy một sự bình yên và quyết tâm mạnh mẽ chưa từng có. Linh không chỉ là “tình đầu như những con sóng vỗ nhẹ vào bờ cát” của cậu, mà còn là ngọn hải đăng dẫn lối, là chỗ dựa vững chắc giúp cậu vượt qua mọi thử thách. Cô bé đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của cậu, một người mà cậu có thể hoàn toàn tin tưởng và mở lòng. Tình yêu và sự tin tưởng của họ sẽ là nền tảng vững chắc để cùng nhau vượt qua mọi sóng gió, để tuổi thanh xuân của họ thực sự rực rỡ như nắng Hạ Long, một Hạ Long nơi cất giữ những rung động đầu đời và những lời hẹn ước kiên cường. Cả hai lại tiếp tục bước đi, bàn tay vẫn nắm chặt, hướng về phía trước, nơi những thử thách và cả những khoảnh khắc ngọt ngào mới đang chờ đợi, nhưng giờ đây, họ đã sẵn sàng đối mặt với tất cả, cùng nhau.