Thiên địa mỹ nhân
Chương 10

Bóng Đêm Thức Giấc: Hắc Ưng Vươn Cánh, Hồng Liên Lướt Qua

4070 từ
Mục tiêu: Giải quyết cliffhanger từ Chương 9, cho thấy Thanh Long đã hấp thụ những bài học từ 'Đêm Huyết Long'.,Thanh Long bắt đầu củng cố vị thế kinh doanh, nhưng phải đối mặt với sự quấy phá từ một băng nhóm nhỏ.,Khẳng định bản lĩnh của Thanh Long trong việc đối phó với thế giới ngầm thông qua một cuộc chạm trán trực tiếp.,Giới thiệu Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) như một thế lực đối địch mới, ám chỉ sự ảnh hưởng sâu rộng của hắn.,Hồng Liên xuất hiện một cách bí ẩn, tạo ấn tượng mạnh mẽ và thu hút Thanh Long.,Thanh Long khám phá và sử dụng năng lực đặc biệt của bản thân một cách hiệu quả hơn trong tình huống nguy hiểm.,Giới thiệu địa điểm mới: Hẻm Cụt Số 13 (nơi xảy ra xung đột) và Hầm Ngầm Cổ Tích - Dưới Ga Tàu Điện Ngầm (nơi Hồng Liên xuất hiện hoặc có dấu vết).
Nhân vật: Thanh Long, Hồng Liên, Trần Đức Hùng (Hắc Ưng), Tùng 'Sẹo', Thủ Lĩnh Băng Sói
Mood: Tense, mysterious, action, intrigued
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn đường hắt qua khung cửa sổ, vẽ nên những vệt sáng lay động trên sàn gỗ. Tiếng còi xe xa xăm vẫn vương vấn đâu đó, như một lời nhắc nhở về nhịp sống không ngừng nghỉ của thành phố Thiên Hải, nhưng trong căn hộ của Thanh Long, một sự tĩnh lặng khác đã bao trùm. Nó không phải là yên bình, mà là một khoảnh khắc ngưng đọng, một sự chờ đợi căng thẳng sau cơn bão ký ức từ ‘Đêm Huyết Long’ vừa rồi.

Thanh Long vẫn ngồi yên vị trên tấm thảm lông mềm mại, nơi anh vừa kết thúc buổi thiền định. Hơi thở anh đều hòa, sâu lắng, nhưng sâu thẳm bên trong, một dòng chảy dữ dội đang cuộn trào. Những hình ảnh về biển lửa, về bông sen đỏ nhuốm máu, về bóng đen khổng lồ đã khắc sâu vào tâm trí anh, không còn là những mảnh vỡ rời rạc mà đã kết nối thành một bức tranh tàn khốc, một phần lịch sử bị lãng quên của Thiên Hải. Anh đưa tay lên, ngón cái vuốt nhẹ trên Thiên Long Ấn đang nằm gọn trong lòng bàn tay. Kim loại lạnh lẽo nhưng lại tỏa ra một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc, như một phần mở rộng của chính anh. Lần này, nó không chỉ đơn thuần là sự ấm áp, mà còn là một làn sóng thôi thúc mạnh mẽ, vang vọng trong từng tế bào, như muốn dẫn dắt anh đến một sự thật nào đó, một chân lý còn ẩn khuất.

“Đêm Huyết Long…” Anh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm thoát ra nghe như tiếng sóng vỗ. “Không chỉ là một sự kiện, mà là một lời cảnh tỉnh.” Mùi trầm hương từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo vẫn thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi hoa lài dịu nhẹ từ ban công và chút hương cà phê mới pha còn vương vấn. Sự kết hợp của những mùi hương quen thuộc này, đáng lẽ phải mang lại cảm giác bình yên, nhưng hôm nay lại càng làm nổi bật sự bất an đang len lỏi trong tâm trí anh. Thành phố này, anh biết, còn nhiều bí mật hơn những gì anh nghĩ, những bí mật được chôn vùi dưới lớp hào nhoáng của những tòa nhà chọc trời và những con phố sầm uất. Anh đã từng nghĩ, sự nghiệp của mình sẽ là những cuộc đấu trí trên thương trường, những con số, những dự án. Nhưng giờ đây, một bức tranh lớn hơn đã hiện ra, một thế giới ngầm tàn khốc, những cuộc thanh trừng đẫm máu và những thế lực thao túng đứng sau tất cả.

Anh nhớ lại lời của Lão Gia Trần, người đàn ông đã dành cả đời để chứng kiến và đôi khi, điều khiển những dòng chảy ngầm của Thiên Hải. “Kẻ đứng sau Đêm Huyết Long, chúng vẫn còn đó. Chúng sẽ không bao giờ để yên.” Và cả lời của Bà Ba, người phụ nữ bí ẩn với những lời nói sâu xa. “Gia tộc Doãn Thị không đơn giản… Kẻ thù của họ cũng không hề đơn giản.” Và đặc biệt, câu nói về “đứa trẻ Hồng Liên, nó không phải là một đứa trẻ bình thường… nó là một chìa khóa.” Những mảnh ghép ấy, giờ đây, đang dần kết nối trong tâm trí Thanh Long, tạo thành một mạng lưới phức tạp mà anh, dường như, đang bị cuốn vào. Anh chợt nhận ra, sự trỗi dậy của mình không chỉ là việc xây dựng một đế chế tài chính, mà còn là việc dấn thân vào một cuộc chiến khác, một cuộc chiến mà anh chưa từng lường trước.

Căn hộ của anh, tuy được cải tạo hiện đại, nhưng vẫn giữ lại những nét kiến trúc kiểu cũ của thập niên 90, với những bức tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu. Một cánh cửa gỗ, không rõ dẫn đi đâu, vẫn đứng sừng sững ở góc phòng, thêm vào vẻ bí ẩn vốn có. Tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên mỗi khi làn gió nhẹ lướt qua, như một bản nhạc nền cho những suy tư sâu sắc của Thanh Long. Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ánh nắng ban mai đã bắt đầu rọi xuống những con phố bên dưới, nhưng bầu trời vẫn còn vương vấn chút âm u của đêm. Cảm giác bức bối trong anh dần tan biến, thay vào đó là một sự quyết tâm sắt đá.

“Hắc Ưng…” Anh lại thì thầm, cái tên Trần Đức Hùng hiện lên trong tâm trí. “Lão Gia Trần đã từng nhắc đến. Hắn đã bắt đầu vươn cánh rồi sao?” Cái tên đó, một biểu tượng của quyền lực ngầm và sự tàn nhẫn, giờ đây không còn là một khái niệm mơ hồ mà đã trở thành một thực thể rõ ràng, một đối thủ tiềm tàng mà anh sẽ phải đối mặt. Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng năng lượng mạnh mẽ đang lưu chuyển trong cơ thể mình. Nó không chỉ là sức mạnh thể chất, mà còn là một loại giác quan thứ sáu, một khả năng đặc biệt mà anh đang dần học cách kiểm soát. Anh biết, để bảo vệ những gì mình đã và đang xây dựng, để đối phó với những thế lực ngầm tàn bạo này, anh không thể chỉ dựa vào trí tuệ kinh doanh. Anh cần phải khai thác triệt để những năng lực tiềm ẩn của bản thân.

Anh nhìn ra xa, nơi những tòa nhà chọc trời của Thiên Hải vươn cao kiêu hãnh, biểu tượng cho sức mạnh và tham vọng. Nhưng giờ đây, trong mắt anh, chúng còn ẩn chứa những bóng tối, những góc khuất mà ánh sáng không thể chạm tới. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.” Anh khẽ nhắc lại câu nói quen thuộc, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết. Không chỉ là sự thống trị về tài chính, về những người phụ nữ tuyệt sắc vây quanh anh, mà còn là sự thật, là công lý cho những gì đã xảy ra, là quyền năng để bảo vệ những giá trị anh tin tưởng. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ không né tránh. Bởi vì anh biết, định mệnh của anh là phải đối mặt với những bóng tối ẩn sâu nhất của thành phố này, và khẳng định vị thế của mình như một người thống trị, không chỉ trên đỉnh cao của quyền lực, mà còn trên đỉnh cao của sự thật. Với Thiên Long Ấn trong tay, với những năng lực đặc biệt đang dần được khai phá, Thanh Long đã sẵn sàng. Cuộc chiến thực sự, anh biết, chỉ mới bắt đầu. Anh quay người, ánh mắt kiên định, bắt đầu một ngày mới với tâm thế sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì mà Thiên Hải sẽ ném vào anh.

***

Hoàng hôn buông xuống, nhuộm một màu đỏ cam lên những con hẻm nhỏ khuất sâu trong lòng Thiên Hải. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, rác thải và cống rãnh, xộc thẳng vào mũi Thanh Long khi anh cùng Tùng 'Sẹo' bước vào Hẻm Cụt Số 13. Tường gạch cũ kỹ, rêu phong phủ kín, lấm lem những hình vẽ graffiti đã phai màu, tạo nên một vẻ u ám, đáng sợ. Tiếng chuột chạy rí rách đâu đó trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một ống nước vỡ, và tiếng mèo hoang kêu gào thảm thiết, tất cả hòa quyện tạo thành một bản giao hưởng ghê rợn của thế giới ngầm. Gió nhẹ lướt qua, mang theo cái lạnh ẩm thấp, thổi bay những mảnh giấy vụn lởn vởn trên mặt đất.

Thanh Long, trong chiếc áo khoác da màu đen ôm sát thân hình săn chắc, bước đi điềm tĩnh, không chút nao núng. Đôi mắt sâu thẳm của anh lướt qua từng ngóc ngách, từng cái bóng, sắc bén như chim ưng đang săn mồi. Bên cạnh anh, Tùng 'Sẹo' với vóc dáng vạm vỡ, khuôn mặt có vết sẹo dài từ trán xuống má, ánh mắt kiên định, luôn giữ một khoảng cách vừa đủ, sẵn sàng phản ứng bất cứ lúc nào. Anh ta như một bức tường thép vững chắc, một cái bóng trung thành luôn bảo vệ chủ nhân.

“Bọn chuột nhắt này đã quá quắt rồi, Long ca.” Tùng 'Sẹo' khẽ gằn giọng, bàn tay nắm chặt. “Chúng nghĩ mình là ai mà dám quấy phá công trình của chúng ta?”

Thanh Long không đáp lời, chỉ khẽ nhếch mép cười nửa miệng. Anh đã biết trước sẽ có những con ruồi bám víu, những băng nhóm nhỏ muốn thử thách giới hạn của anh. Đây chỉ là khởi đầu, một bài kiểm tra nhỏ cho quyền lực mới của anh. Trước mắt họ, băng nhóm Băng Sói đã chặn kín lối đi. Khoảng mười tên côn đồ lếch thếch, tay lăm lăm gậy gộc, mã tấu, đứng dàn hàng ngang, vẻ mặt hung hãn, ánh mắt sục sôi sự liều lĩnh và ngu dốt. Đứng đầu là Thủ Lĩnh Băng Sói, một gã đàn ông vóc dáng to lớn, cánh tay xăm trổ chi chít những hình thù ghê rợn. Khuôn mặt hắn dữ tợn, ánh mắt đầy vẻ thách thức, áo khoác da đen rách rưới khoác trên người, càng làm tăng thêm vẻ bất hảo.

“Thằng nhãi ranh!” Thủ Lĩnh Băng Sói gằn giọng, tiếng hắn vang vọng trong không gian ẩm thấp. “Mày tưởng có tiền thì muốn làm gì thì làm sao? Khu này là của tụi tao! Muốn yên thân thì phải biết điều!” Hắn vung gậy trong không khí, tạo ra một âm thanh khô khốc.

Thanh Long bước thêm một bước, khoảng cách giữa anh và gã thủ lĩnh chỉ còn vài mét. Anh không nói gì, chỉ đơn giản là nhìn thẳng vào đôi mắt sục sôi của đối phương, ánh mắt anh lạnh lẽo như băng, nhưng lại mang theo một sức mạnh vô hình, khiến không khí xung quanh dường như ngưng đọng. Những tên côn đồ khác bắt đầu cảm thấy bất an, chúng rụt rè lùi lại một chút.

“Trong trò chơi này,” Thanh Long cất giọng, trầm ấm nhưng đầy uy lực, “chỉ có kẻ mạnh mới có tiếng nói. Các người đã chọn sai đối tượng.” Lời nói của anh như một lưỡi dao sắc bén, xé toạc sự hung hãn giả tạo của bọn côn đồ.

Thủ Lĩnh Băng Sói nghe vậy, máu nóng bốc lên, hắn gầm lên một tiếng rồi vung gậy lao thẳng vào Thanh Long. Những tên khác cũng hò reo, vung vũ khí xông tới. Chúng nghĩ rằng đông người sẽ áp đảo được Thanh Long, nhưng chúng không biết rằng, trước mặt chúng là một con rồng đang ẩn mình.

Thanh Long không né tránh, anh đứng yên như một pho tượng. Khi cây gậy gỗ thô ráp của Thủ Lĩnh Băng Sói gần chạm vào người, anh đột ngột nghiêng người sang một bên với tốc độ kinh người, né tránh đòn đánh trong gang tấc. Cùng lúc đó, bàn tay anh vươn ra như một tia chớp, nắm chặt cổ tay của gã thủ lĩnh. Một luồng năng lượng vô hình truyền qua ngón tay anh, khiến Thủ Lĩnh Băng Sói kêu lên một tiếng đau đớn, cây gậy rơi loảng xoảng xuống đất. Thanh Long siết nhẹ, cảm nhận khớp xương của gã đang kêu răng rắc.

“Yếu ớt.” Anh khẽ nói, giọng đầy vẻ khinh miệt. Rồi anh xoay người, dùng chính lực của Thủ Lĩnh Băng Sói để quăng hắn văng ra xa, đập mạnh vào bức tường gạch cũ kỹ, khiến hắn ôm ngực ho sù sụ.

Những tên côn đồ còn lại, thấy thủ lĩnh của mình bị hạ gục chóng vánh, chúng càng thêm hoảng loạn. Chúng lao vào Thanh Long từ nhiều phía, tiếng gậy gộc, mã tấu xé gió. Nhưng Thanh Long, với năng lực đã được khai phá, dường như đã vượt xa khả năng của người thường. Anh di chuyển như một bóng ma, nhanh hơn, mạnh hơn, và chính xác hơn bất kỳ ai trong số chúng. Đôi mắt anh quan sát từng cử động, cảm nhận từng luồng khí dao động của đối thủ, dự đoán trước mọi đòn đánh.

Một tên côn đồ vung mã tấu ngang hông, Thanh Long khẽ nghiêng người, lưỡi dao sắc lạnh lướt qua sợi tóc anh. Cùng lúc đó, bàn chân anh tung một cú đá xoay cực nhanh vào thái dương tên đó, khiến hắn ngã vật xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Một tên khác xông tới từ phía sau, Thanh Long không cần quay đầu, anh dùng khuỷu tay giáng một đòn chí mạng vào bụng hắn, khiến hắn ôm bụng quằn quại. Những cú đấm của anh mang theo một sức mạnh phi thường, mỗi lần ra đòn đều dứt khoát, không thừa một chút lực nào.

Tùng 'Sẹo' cũng không kém cạnh, anh ta như một cỗ máy chiến đấu tàn bạo, sử dụng nắm đấm và chân để trấn áp những kẻ còn lại. Tiếng xương cốt kêu răng rắc, tiếng la hét đau đớn vang vọng khắp con hẻm. Chỉ trong vòng vài phút, toàn bộ băng nhóm Băng Sói đã nằm la liệt trên mặt đất, kẻ bất tỉnh, kẻ rên rỉ, không còn chút sức lực để chống cự. Thủ Lĩnh Băng Sói, sau khi hồi tỉnh, nhìn Thanh Long với ánh mắt đầy vẻ kinh hoàng. Hắn chưa từng thấy ai mạnh đến thế, một sức mạnh không thể tin được.

Thanh Long bước đến gần Thủ Lĩnh Băng Sói, chân anh đặt nhẹ lên ngực gã. “Các người chỉ là những con chó ghẻ được sai bảo.” Anh khẽ nói, giọng lạnh như băng. “Hãy nói cho ta biết, ai là người đứng sau các ngươi?”

Thủ Lĩnh Băng Sói run rẩy, đôi mắt hắn lấm lét nhìn xung quanh, rồi lại nhìn Thanh Long. Hắn muốn nói, nhưng một nỗi sợ hãi khác còn lớn hơn đang chế ngự hắn.

Đúng lúc đó, một làn gió lạnh lướt qua, mang theo một mùi hương lạ, như hoa lài nhưng lại pha lẫn chút mùi kim loại sắc lạnh. Thanh Long chợt cảm thấy một luồng năng lượng quen thuộc, yếu ớt nhưng rất đặc biệt, tương tự như cảm giác anh đã có khi nhìn thấy hình ảnh cô bé Hồng Liên trong ký ức. Anh ngước mắt lên.

Trên mái nhà cũ kỹ của một căn nhà đổ nát gần đó, một bóng người mảnh khảnh lướt qua nhanh như cắt. Đó là một cô gái, dáng người nhỏ nhắn, linh hoạt, mái tóc đen dài xõa tung trong gió đêm. Đôi mắt cô, dù ở khoảng cách xa, vẫn ánh lên một vẻ sắc lạnh, bí ẩn, lướt qua Thanh Long một khoảnh khắc trước khi biến mất vào bóng tối mịt mờ. Cô mặc bộ đồ đen bó sát, càng làm tôn lên vẻ nhanh nhẹn và nguy hiểm.

“Là cô sao…?” Thanh Long khẽ thì thầm, đôi mắt anh nheo lại, nhìn chằm chằm vào nơi bóng người vừa biến mất. Sự xuất hiện chớp nhoáng của cô gái đã gợi lên trong anh một sự tò mò mạnh mẽ, một cảm giác rằng cô gái này không phải là một người bình thường. Luồng năng lượng mà anh cảm nhận được từ cô, nó không thuộc về thế giới này, hay ít nhất, không thuộc về những người bình thường anh từng gặp.

Tùng 'Sẹo' cũng đã nhìn thấy bóng người đó, anh ta cảnh giác rút một con dao găm nhỏ ra khỏi thắt lưng, sẵn sàng đối phó với bất kỳ mối đe dọa nào. “Long ca, là ai vậy?”

Thanh Long không trả lời, anh vẫn nhìn chằm chằm vào bóng đêm. Thủ Lĩnh Băng Sói, trong lúc Thanh Long xao nhãng, cố gắng gượng dậy, nhưng một cú đá nhẹ của Tùng 'Sẹo' đã khiến hắn ngã sấp mặt xuống lần nữa.

“Không sao.” Thanh Long nói, ánh mắt anh quay trở lại Thủ Lĩnh Băng Sói, nhưng tâm trí anh vẫn còn vương vấn hình bóng bí ẩn kia. “Hãy để hắn nằm đó. Ta có việc khác cần làm.” Anh biết, sự việc ở đây đã kết thúc, nhưng một cuộc hành trình khác, bí ẩn hơn, vừa mới bắt đầu. Luồng năng lượng của cô gái kia, nó đang dẫn dắt anh đến một nơi nào đó.

***

Đêm khuya, trời mưa phùn lất phất, càng làm tăng thêm vẻ lạnh lẽo và u ám cho thành phố Thiên Hải. Thanh Long, sau khi xử lý xong đám côn đồ Băng Sói và giao lại cho Tùng 'Sẹo' thu xếp, một mình đi theo luồng năng lượng yếu ớt nhưng rất đặc biệt mà anh đã cảm nhận được từ Hồng Liên. Cảm giác đó như một sợi dây vô hình, kéo anh sâu hơn vào lòng đất, dưới những con phố nhộn nhịp của thành phố. Nó dẫn anh đến một ga tàu điện ngầm bỏ hoang, nơi những bức tường bê tông hoen ố bởi thời gian và những hình vẽ graffiti đã cũ.

Mùi đất ẩm, rêu mốc và một chút lưu huỳnh nhẹ thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi kim loại đặc trưng của những đường ray sắt đã hoen gỉ. Thanh Long bước xuống những bậc thang tối tăm, âm thanh của bước chân anh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những khe nứt trên trần, cùng với tiếng gió rít qua các khe hở, tạo nên một bản nhạc ma quái, như tiếng thì thầm của quá khứ.

Cuối cùng, luồng năng lượng dẫn anh đến một lối vào bí mật, ẩn sau một tấm ván gỗ mục nát. Anh đẩy nhẹ, tấm ván đổ sập, hé lộ một đường hầm tối đen như mực. Không chút do dự, Thanh Long bước vào. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh lẽo, mang theo một áp lực vô hình từ những năng lượng cổ xưa, ập vào anh, khiến da thịt anh như bị châm chích. Đây không phải là một nơi bình thường.

Bên trong là một hệ thống hầm ngầm cổ xưa, rộng lớn đến kinh ngạc. Các bức tường được xây bằng đá tảng lớn, chạm khắc những hoa văn và ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian. Những lối đi chật hẹp, tối tăm dẫn đến những không gian rộng lớn hơn, nơi những cột đá khổng lồ sừng sững chống đỡ mái vòm, cao vút lên trong bóng tối. Có những hồ nước ngầm đen ngòm, phản chiếu ánh đèn pin yếu ớt của Thanh Long, và những bệ thờ bị lãng quên, phủ đầy rêu phong và bụi thời gian.

“Năng lượng này… không phải của người thường. Cô ta là ai, và tại sao lại ở đây?” Thanh Long lẩm bẩm, giọng nói của anh vang vọng trong không gian rộng lớn, rồi tắt lịm. Giác quan của anh căng ra hết mức, anh cảm nhận được sự chuyển động của không khí, nghe được cả tiếng đất đá dịch chuyển nhẹ nhàng, và đặc biệt là luồng năng lượng bí ẩn đang lan tỏa khắp nơi. Nó không dữ dội như năng lượng của Thiên Long Ấn, nhưng lại vô cùng tinh khiết và cổ xưa, như thể đã tồn tại hàng ngàn năm.

Anh cẩn trọng di chuyển qua những lối đi quanh co, ánh đèn pin của anh quét qua những bức tường đá, cố gắng giải mã những ký tự cổ xưa. Chúng không giống bất kỳ ngôn ngữ nào anh từng thấy, nhưng lại mang một vẻ huyền bí, như chứa đựng những bí mật của một nền văn minh đã biến mất. Cảm giác bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên trên, một áp lực vô hình đè nặng lên anh, nhưng Thanh Long không hề sợ hãi. Trái lại, một sự tò mò mãnh liệt đang trỗi dậy trong anh, thúc đẩy anh khám phá sâu hơn.

Anh đi ngang qua một bệ đá cổ xưa, trên đó đặt một vật thể hình tròn, được làm từ một loại kim loại đen bóng, có những đường chạm khắc tinh xảo. Thanh Long đưa tay chạm vào nó. Ngay lập tức, một dòng năng lượng mạnh mẽ, lạnh buốt truyền vào tay anh, khiến anh giật mình rút tay lại. Vật phẩm này, nó sống động, như có linh hồn. Nó không phải là một di vật bình thường.

Thanh Long nhìn kỹ hơn vào vật phẩm, anh cảm nhận được sự cộng hưởng từ Thiên Long Ấn trên cổ tay. Hai nguồn năng lượng, một ấm áp, một lạnh lẽo, dường như đang giao thoa, tạo nên một sự cân bằng kỳ lạ. Anh biết, thứ này có một mối liên hệ nào đó với năng lực của anh, và với cả cô gái bí ẩn kia.

Anh tiếp tục đi, luồng năng lượng dẫn anh đến một ngã ba. Anh chọn lối rẽ bên phải, nơi luồng năng lượng mạnh hơn một chút. Trên sàn đá, anh chợt nhìn thấy một dấu vết nhỏ. Đó là một vết xước mảnh, sâu vào lớp đá, hình dáng như một bông hoa sen sáu cánh, được khắc rất tinh xảo. Vết xước này còn mới, và anh cảm nhận được một chút năng lượng của Hồng Liên còn vương vấn ở đó.

“Bông sen… Giống như bông sen trong ký ức về Đêm Huyết Long.” Thanh Long lẩm bẩm. Dấu hiệu này không chỉ xác nhận sự hiện diện của Hồng Liên ở đây, mà còn cho thấy cô có mối liên hệ sâu sắc với những bí mật của nơi này, và có thể, cả với sự kiện Đêm Huyết Long năm xưa. Cô ta không chỉ là một sát thủ hay một người có năng lực đặc biệt, cô ta là một "chìa khóa" như Bà Ba đã nói.

Thanh Long đứng giữa không gian hầm ngầm rộng lớn, tiếng vọng của bước chân anh và tiếng nước nhỏ giọt như hòa vào làm một. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, muốn tìm hiểu thêm về nơi này, về những bí mật mà nó che giấu, và về Hồng Liên. Anh biết, những thế lực ngầm của Thiên Hải không chỉ giới hạn ở những băng đảng hay tập đoàn tài chính. Có những thứ cổ xưa hơn, mạnh mẽ hơn, và bí ẩn hơn đang thao túng mọi thứ từ trong bóng tối.

“Hắc Ưng… có lẽ hắn cũng đang tìm kiếm thứ gì đó ở những nơi như thế này.” Thanh Long chợt nghĩ. Trần Đức Hùng, với tham vọng và quyền lực ngầm của hắn, chắc chắn sẽ không bỏ qua những bí mật như thế này. Cuộc đối đầu giữa anh và Hắc Ưng, anh biết, sẽ không chỉ diễn ra trên thương trường hay trong những con hẻm tối tăm, mà còn ở những nơi sâu thẳm, ẩn chứa những bí mật cổ xưa như thế này.

Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của không khí và sự nặng trịch của những bí mật đang chờ được khám phá. Ánh mắt anh ánh lên một tia sáng kiên định. Anh không còn là chàng trai chỉ biết đến kinh doanh nữa. Anh là Thanh Long, người nắm giữ Thiên Long Ấn, người đang dần thức tỉnh những năng lực tiềm ẩn, và anh đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì. Cuộc săn lùng chỉ mới bắt đầu. Và anh, sẽ không dừng lại cho đến khi mọi bí mật được vén màn, và mọi thế lực tăm tối phải cúi đầu trước anh.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ