Chương 11: Bóng Ngầm Dưới Ánh Đèn: Định Mệnh Hé Mở
Ánh nắng ban mai trong trẻo, vàng óng như mật rót qua khung cửa sổ lớn của căn hộ bí ẩn, vẽ nên những vệt sáng lấp lánh trên sàn gỗ lim bóng loáng. Không khí trong phòng vẫn còn vương vấn mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo, hòa quyện với hương cà phê mới pha và mùi sách cũ phảng phất từ những kệ sách cao ngất. Bên ngoài, tiếng còi xe và sự ồn ào của một đô thị đang thức giấc vọng lên mơ hồ, như một lời nhắc nhở về thế giới tấp nập, vội vã mà Thanh Long đang nắm giữ một phần. Nhưng trong căn hộ này, một sự tĩnh lặng gần như linh thiêng bao trùm, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp và tiếng chuông gió khẽ khàng lay động theo từng làn gió thoảng qua ban công, tạo nên một bản giao hưởng êm đềm, thanh bình đến lạ.
Thanh Long ngồi vắt chân trên chiếc ghế bành da thuộc màu nâu sẫm, một tay cầm tách cà phê, tay kia lật giở những trang báo cáo dày cộp mà Anh Hoàng vừa gửi đến. Mỗi con chữ, mỗi biểu đồ trong đó đều sắc lạnh như lưỡi dao, nhưng những thông tin ẩn chứa bên trong lại nóng bỏng, đầy thách thức. Ánh mắt anh sâu thẳm, sắc sảo, lướt qua từng dòng dữ liệu, cố gắng tìm ra những điểm bất thường, những dấu hiệu của “bàn tay vô hình” đang thao túng. Anh cảm nhận rõ ràng áp lực từ thế giới ngầm đang ngày càng siết chặt lấy các dự án của mình, như một con trăn khổng lồ đang siết mồi, chậm rãi nhưng chắc chắn.
“Hắc Ưng… hắn đang muốn thử ta đến đâu? Hay chỉ là một trò chơi mèo vờn chuột?” Thanh Long lẩm bẩm, giọng nói trầm ấm của anh vang lên giữa không gian tĩnh mịch, mang theo một chút suy tư, một chút thách thức. Ký ức về Hầm Ngầm Cổ Tích, về luồng năng lượng cổ xưa, lạnh lẽo, và đặc biệt là hình ảnh bông sen sáu cánh in trên nền đá vẫn còn in đậm trong tâm trí anh. Hồng Liên, cô gái bí ẩn với vẻ đẹp lạnh lùng và những năng lực không thể lý giải, đã để lại một dấu ấn sâu đậm trong anh, không chỉ là sự tò mò mà còn là một cảm giác kết nối lạ lùng. Anh biết, cô ta không chỉ đơn thuần là một sát thủ, mà còn là một “chìa khóa” mở ra những bí mật mà anh đang khao khát khám phá.
Anh đưa tay chạm nhẹ vào Thiên Long Ấn trên cổ tay, cảm nhận luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc đang lưu chuyển bên trong. Nó như một phần mở rộng của chính anh, một nguồn sức mạnh tiềm ẩn đang chờ được giải phóng. Nhưng sử dụng nó như thế nào, và khi nào, vẫn là một câu hỏi lớn. Anh không muốn lạm dụng sức mạnh này, đặc biệt là trong những vấn đề kinh doanh thông thường. Anh biết, sức mạnh đi kèm với trách nhiệm, và việc bộc lộ nó quá sớm, quá lộ liễu có thể dẫn đến những hậu quả khôn lường, kéo theo những thế lực mà anh còn chưa thể lường trước được.
Tiếng chuông điện thoại reo lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Là Anh Hoàng.
“Thưa sếp, nhà cung cấp vật liệu liên tục rút lui với những lý do khó hiểu, và giấy phép cũng đang bị trì hoãn một cách bất thường… có vẻ có bàn tay nào đó rất mạnh nhúng vào. Chúng ta có nên… dùng biện pháp khác không sếp?” Giọng Anh Hoàng qua điện thoại có chút lo lắng, nhưng vẫn giữ được sự chuyên nghiệp. Anh Hoàng là một trợ lý tận tâm, trung thành, và Thanh Long tin tưởng vào khả năng phân tích của cậu ta.
Thanh Long nhấp một ngụm cà phê, vị đắng nhẹ nhàng tan trong miệng, giúp anh tỉnh táo hơn. Anh biết rõ “biện pháp khác” mà Anh Hoàng đang ám chỉ là gì. Đó là những phương thức giải quyết mà Thanh Long đã sử dụng để dẹp yên băng nhóm Băng Sói, những cách thức không nằm trong khuôn khổ pháp luật. Nhưng Trần Đức Hùng không phải là một thủ lĩnh băng đảng nhỏ lẻ, hắn là một con cáo già, một Hắc Ưng thực sự, giật dây từ trong bóng tối, và đối phó với hắn cần một chiến lược khôn ngoan hơn, không thể chỉ dựa vào sức mạnh cơ bắp.
“Cứ theo dõi sát sao, Hoàng. Ghi lại mọi giao dịch, mọi cuộc gọi, mọi chi tiết nhỏ nhất. Tôi muốn một báo cáo tổng hợp về tất cả những “sự trùng hợp” này,” Thanh Long nói, giọng trầm, dứt khoát, nhưng không kém phần lạnh lùng. “Còn về biện pháp khác… tôi sẽ tự mình giải quyết chuyện này. Anh cứ yên tâm, dự án sẽ không bị đình trệ quá lâu đâu.”
Anh Hoàng nhận lệnh, giọng có vẻ nhẹ nhõm hơn một chút. Thanh Long cúp máy, đặt tách cà phê xuống bàn. Anh đứng dậy, bước đến ban công, hít một hơi thật sâu làn không khí trong lành của buổi sáng. Đôi mắt anh lướt qua những tòa nhà chọc trời, những dòng xe cộ tấp nập bên dưới. Anh là Thanh Long, người đã từng bước xây dựng một đế chế từ hai bàn tay trắng, người nắm giữ Thiên Long Ấn, và anh sẽ không bao giờ lùi bước trước bất kỳ thách thức nào. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thì thầm, nhưng không chỉ nói về những bóng hồng vây quanh anh, mà còn về cái thế giới rộng lớn, đầy rẫy quyền lực và cám dỗ này. “Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.” Ánh mắt anh ánh lên một tia sáng kiên định, pha chút thách thức. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chỉ bắt đầu.
***
Buổi chiều, mặt trời như một quả cầu lửa khổng lồ treo lơ lửng trên bầu trời, đổ xuống những tia nắng chói chang, hầm hập. Đường phố Thiên Hải nóng như đổ lửa, nhưng bên trong quán cà phê ‘Thức’, một không khí mát lạnh, dễ chịu bao trùm. Quán được thiết kế hiện đại, với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết bằng những chậu cây xanh nhỏ, tạo cảm giác gần gũi với thiên nhiên. Ánh sáng dịu nhẹ từ những chiếc đèn treo tường màu vàng ấm áp, cùng tiếng nhạc instrumental du dương, êm ái, khiến không gian trở nên yên tĩnh và thư thái. Mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa khắp nơi, hòa quyện với mùi trà thảo mộc thoang thoảng và mùi gỗ mới, mang đến một cảm giác riêng tư, tách biệt khỏi sự ồn ào bên ngoài.
Thanh Long miễn cưỡng tham gia buổi họp mặt bạn học cũ. Anh không phải là người thích những buổi tụ tập hình thức, nhưng đây là một trong số ít những dịp để anh giữ liên lạc với quá khứ của mình, trước khi anh dấn thân vào thế giới kinh doanh khắc nghiệt. Anh chọn một góc khuất, vừa đủ riêng tư để quan sát mọi người, vừa đủ gần để nghe được những câu chuyện phiếm.
Chưa kịp ngồi ấm chỗ, một giọng nói oang oang đã vang lên, phá tan sự yên tĩnh. “À, tôi thì dạo này mới tậu… một căn biệt thự ở ngoại ô, xe thì phải là dòng mới nhất, không thì sao xứng tầm, đúng không Long? Nghe nói cậu cũng đang làm ăn lớn à?”
Đó là Anh Khoa, bạn học cũ của Thanh Long. Anh ta vẫn vậy, bảnh bao, bóng bẩy với bộ vest phẳng phiu, chiếc đồng hồ Thụy Sĩ lấp lánh trên cổ tay. Mỗi câu nói của Anh Khoa đều được nhấn nhá, cố gắng khoe khoang về thành tích và tài sản của mình, như thể muốn khẳng định vị thế của bản thân trước Thanh Long, người mà Anh Khoa luôn coi là đối thủ ngầm từ thời đi học. Thanh Long chỉ cười nửa miệng, ánh mắt đa tình nhưng cũng đầy thấu hiểu, nhìn thẳng vào vẻ ngoài cố tỏ ra tự tin nhưng sâu thẳm lại đầy sự bất an của Anh Khoa. “Cũng tạm. Cậu thì vẫn phong độ như ngày nào,” anh đáp lại, giọng nói trầm ấm của anh không hề mang theo chút ganh đua nào, mà chỉ như một lời xã giao nhẹ nhàng.
Anh Khoa dường như không nhận ra sự thờ ơ của Thanh Long, vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt về những chuyến đi du lịch sang trọng, những bữa tiệc xa hoa, và những phi vụ làm ăn “khủng”. Thanh Long chỉ lịch sự gật đầu, nhưng ánh mắt anh lại vô tình lướt qua một góc nhỏ của quán. Ở đó, một dáng người nhỏ nhắn, mái tóc dài buông xõa che đi một phần khuôn mặt đang trầm tư. Đó là Chị Ngân, một người bạn học cũ khác, nổi tiếng là hiền lành, ít nói. Cô mặc một bộ quần áo giản dị nhưng sạch sẽ, đôi mắt to tròn, thường ngày trong veo giờ lại đượm một nỗi buồn khó tả. Sự đối lập giữa vẻ ngoài hào nhoáng, ồn ào của Anh Khoa và sự trầm lặng, chất chứa nỗi niềm của Chị Ngân khiến Thanh Long cảm thấy khó chịu.
Anh Khoa chợt đổi chủ đề, hướng ánh mắt về phía Ngân, giọng nói có chút khinh miệt. “Mà Ngân dạo này sao rồi? Vẫn làm ở cái cửa hàng tạp hóa cũ kỹ đó à? Nghe nói bà ngoại ốm nặng lắm, tiền thuốc men chắc tốn kém lắm nhỉ? Hay là… để tôi giới thiệu cho chỗ nào đó làm thêm, kiếm chút tiền trang trải?”
Lời nói của Anh Khoa như một nhát dao cứa vào lòng Ngân, khiến cô khẽ giật mình, đôi vai gầy run lên. Thanh Long, với thính giác nhạy bén của mình, không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào. Anh cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Sự hợm hĩnh, thiếu tế nhị của Anh Khoa khiến anh không thể ngồi yên. Anh đứng dậy, bước về phía Ngân, bỏ lại Anh Khoa đang ngớ người ra vì không được chú ý.
“Chào Ngân. Lâu rồi không gặp. Cậu có khỏe không?” Thanh Long ngồi xuống chiếc ghế đối diện Ngân, giọng nói của anh dịu dàng, ấm áp, hoàn toàn khác với cái cách anh nói chuyện với Anh Khoa. Mùi cà phê rang xay và trà thảo mộc xung quanh dường như càng làm tăng thêm sự ấm áp trong khoảnh khắc đó.
Ngân ngẩng đầu lên, đôi mắt cô ngạc nhiên xen lẫn chút bối rối. Cô chưa kịp nói gì, Thanh Long đã tiếp lời, ánh mắt anh chân thành và đầy sự quan tâm. “Tớ nghe nói bà ngoại cậu không được khỏe. Cậu có cần giúp đỡ gì không?”
Ngân nhìn Thanh Long, đôi mắt cô rưng rưng. Cô hít một hơi thật sâu, như để lấy lại bình tĩnh, rồi giọng nói của cô nhỏ nhẹ, run run cất lên. “Cảm ơn cậu nhiều lắm, Long. Cuộc sống dạo này khó khăn quá… chỉ mong đủ tiền cho bà ngoại chữa bệnh…” Cô kể một cách ngắn gọn, không than vãn, về hoàn cảnh của mình. Bà ngoại cô bị bệnh nặng, cần một số tiền lớn để phẫu thuật, và cô đang phải gồng mình làm đủ mọi việc để kiếm tiền.
Thanh Long lắng nghe một cách chăm chú, ánh mắt anh đầy sự đồng cảm. Anh đã từng trải qua những khó khăn tương tự, những ngày tháng vất vả để tồn tại. Anh hiểu được cảm giác bất lực, tuyệt vọng khi nhìn người thân yêu đau ốm mà không thể làm gì. “Đừng lo, Ngân,” anh nói, giọng nói của anh trầm và chắc chắn, như một lời hứa. “Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi. Cứ liên lạc với tôi nếu cần giúp đỡ.” Anh rút ra một chiếc danh thiếp bằng kim loại đen, tinh xảo, đưa cho Ngân. “Đây là số điện thoại của tôi. Cứ gọi cho tôi bất cứ lúc nào.”
Ngân nhìn chiếc danh thiếp, rồi nhìn Thanh Long. Đôi mắt cô ánh lên vẻ biết ơn sâu sắc, nhưng cũng có chút mặc cảm. “Cảm ơn cậu, Long. Tớ… tớ không biết phải nói gì nữa.”
“Không cần nói gì cả. Cứ coi như đây là một chút giúp đỡ giữa những người bạn cũ,” Thanh Long mỉm cười nhẹ, nụ cười nửa miệng đầy mị lực thường thấy, nhưng lần này lại mang theo một sự ấm áp chân thành. Anh biết, Ngân sẽ không dễ dàng chấp nhận sự giúp đỡ tài chính trực tiếp, nên anh muốn để cô có sự chủ động. Anh không muốn cô cảm thấy mình đang nhận bố thí. Anh đứng dậy, vỗ nhẹ vai Ngân, trước khi quay lại chào tạm biệt những người bạn học khác. Vẻ mặt của Anh Khoa vẫn còn khá khó chịu, nhưng Thanh Long không để tâm. Anh đã làm điều anh cho là đúng, và đó là điều quan trọng nhất. Hương vị của cà phê giờ đây không chỉ là vị đắng, mà còn là dư vị của lòng tốt và sự đồng cảm.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm cả bầu trời Thiên Hải trong sắc cam rực rỡ, tím biếc và hồng phai, tạo nên một bức tranh tuyệt đẹp. Gió nhẹ nhàng thổi từ phía sông, mang theo mùi nước sông trong lành và một chút vị mặn của biển, làm dịu đi cái nóng bức của ban ngày. Thanh Long rời khỏi buổi họp mặt, tâm trạng anh vẫn còn vương vấn những suy nghĩ về Ngân và những rắc rối đang bủa vây các dự án của mình. Anh tìm đến Bến Tàu Du Lịch, một địa điểm yêu thích của anh để thư giãn và suy ngẫm.
Cầu cảng gỗ cũ kỹ nhưng vững chãi, dưới ánh đèn lồng màu vàng ấm áp, trông thật lãng mạn. Tiếng sóng vỗ nhẹ vào bờ, tiếng động cơ tàu thuyền xa xa, tiếng nhạc du dương từ các du thuyền sang trọng, và tiếng cười nói rộn ràng của những cặp đôi đang tản bộ, tất cả hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc êm ái, thanh bình. Thanh Long bước chậm rãi dọc theo bờ sông, để làn gió mát mơn man trên gương mặt, hít thở mùi gió sông đặc trưng. Anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp lại những dòng suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Anh đang giằng xé nội tâm. Một mặt, anh muốn dùng sức mạnh của Thiên Long Ấn để dẹp tan mọi chướng ngại vật, đẩy nhanh tiến độ các dự án và trả đũa Hắc Ưng. Mặt khác, anh lại lo ngại về những hệ lụy không thể lường trước được. Sử dụng năng lực đặc biệt có thể giải quyết vấn đề nhanh chóng, nhưng nó cũng có thể kéo anh vào một thế giới phức tạp hơn, nguy hiểm hơn, nơi mà ranh giới giữa thiện và ác trở nên mờ nhạt. Anh không muốn mình trở thành một kẻ lạm dụng quyền lực, hay biến thành một con quái vật. Anh vẫn muốn giữ lấy một phần nhân tính, một phần sự đồng cảm mà anh vừa cảm nhận được từ câu chuyện của Ngân.
Đột nhiên, một cơn gió mạnh bất ngờ thổi đến, mạnh đến nỗi khiến Thanh Long phải nheo mắt. Anh nghe thấy một tiếng kêu nhỏ, thanh thoát. Mở mắt ra, anh nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh bất giác mỉm cười. Một cô gái trẻ, với dáng người nhỏ nhắn, mảnh mai, mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên màu hạt dẻ, đang loay hoay giữ chặt chiếc giá vẽ của mình. Cơn gió hung hãn như muốn giật phăng bức tranh còn dang dở trên giá, và suýt chút nữa đã cuốn nó bay xuống dòng sông lấp lánh ánh hoàng hôn.
“Ôi, không!” Cô gái kêu lên, giọng nói trong trẻo, nhẹ nhàng như tiếng chuông gió.
Không chút do dự, Thanh Long phóng đi như một cơn gió, nhanh như chớp. Anh vươn tay, dùng tốc độ và sự khéo léo phi thường của mình, tóm gọn lấy góc bức tranh ngay trước khi nó kịp rơi xuống. Bức tranh, được vẽ bằng màu nước, vẫn còn ẩm ướt, mềm mại trong tay anh. Anh giữ chặt nó, bảo vệ nó khỏi cơn gió đang muốn cướp đi tác phẩm nghệ thuật của cô gái.
Cô gái ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn, long lanh, ánh nhìn ngây thơ, thánh thiện như một chú nai con. Gương mặt cô ửng hồng vì bất ngờ và một chút bối rối. Cô mặc một chiếc váy trắng đơn giản, thanh lịch, làm nổi bật làn da trắng hồng mịn màng của mình. Vẻ đẹp trong sáng, ngọt ngào của cô như một đóa hoa sen tinh khiết nở giữa chốn đô thị ồn ào, khiến trái tim Thanh Long bất giác xao động.
“Ôi, cảm ơn anh! Nếu không có anh thì bức tranh của em… chắc chắn đã bay mất rồi!” Tiểu Linh thốt lên, giọng nói cô đầy vẻ biết ơn, đôi mắt cô vẫn còn ánh lên sự kinh ngạc. Mùi hương dịu nhẹ của hoa cỏ từ mái tóc cô phảng phất trong gió, khiến Thanh Long cảm thấy một sự bình yên lạ thường.
Thanh Long mỉm cười nhẹ, nụ cười nửa miệng quen thuộc nhưng lần này lại mang theo một sự chân thành và chút gì đó lãng mạn dưới ánh hoàng hôn. Ánh mắt anh đa tình nhưng cũng đầy sự ấm áp, lướt qua gương mặt thanh tú của cô. Anh cảm thấy một sự cuốn hút khó tả từ cô gái này, một sự đối lập hoàn toàn với sự bí ẩn, lạnh lùng của Hồng Liên, hay sự sắc sảo của Mỹ Ngọc. Tiểu Linh như một làn gió mát lành, xoa dịu những căng thẳng trong anh.
“Không sao. Gió hơi mạnh thôi,” anh nói, giọng trầm ấm của anh có chút gì đó lôi cuốn. “Em là…?”
“Em là Tiểu Linh, sinh viên mỹ thuật,” cô gái đáp lại, có chút ngập ngừng. “Em đến đây vẽ phong cảnh hoàng hôn. Anh là…?”
Thanh Long không trả lời ngay. Anh chỉ nhìn Tiểu Linh, ánh mắt anh như muốn khám phá sâu thẳm tâm hồn trong sáng của cô. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng nhẹ nhàng, tinh khiết tỏa ra từ cô, không phải là năng lượng mạnh mẽ như của Hồng Liên, mà là một thứ gì đó thuần khiết, dịu dàng, như ánh nắng ban mai. Có lẽ, đây chính là một cuộc gặp gỡ định mệnh, một sự tình cờ tuyệt vời giữa dòng đời tấp nập. Anh biết, cuộc đời anh đang dần rẽ sang những hướng đi mới, không chỉ có những cuộc chiến thương trường hay những âm mưu ngầm, mà còn có những khoảnh khắc lãng mạn, những sự kết nối đầy bất ngờ.
Anh trao lại bức tranh cho Tiểu Linh, ngón tay anh khẽ chạm vào tay cô. Một dòng điện nhẹ chạy qua, khiến cả hai đều giật mình. Tiểu Linh khẽ đỏ mặt, cúi đầu xuống, mái tóc dài che đi một phần gương mặt cô. Thanh Long vẫn nhìn cô, ánh mắt anh ánh lên một tia sáng kiên định. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng anh biết, cuộc sống của anh sẽ không còn đơn độc nữa. Cuộc săn lùng các bí mật của Thiên Hải vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, có lẽ anh đã tìm thấy một ánh sáng dẫn lối, một bông hoa sen thuần khiết giữa thế giới đầy rẫy bụi trần. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say, anh thầm nghĩ, và nụ cười trên môi anh càng thêm phần bí ẩn, lôi cuốn.