Thiên địa mỹ nhân
Chương 9

Bóng Đêm Huyết Long: Chìa Khóa Quá Khứ

4466 từ
Mục tiêu: Giải quyết trực tiếp cliffhanger từ Chương 8, thể hiện tâm thế của Thanh Long sau chiến thắng đầu tiên.,Giới thiệu 'Đêm Huyết Long' như một sự kiện lịch sử quan trọng, đặt nền móng cho thế giới ngầm hiện tại và các thế lực lớn.,Làm rõ hơn nguồn gốc của Huyết Sát Hội và những 'dấu hiệu bất thường' mà Thanh Long sẽ phải đối mặt.,Giới thiệu nhân vật Ông Phát trong bối cảnh quá khứ, làm nổi bật tính cách cẩn trọng của ông.,Giới thiệu địa điểm Phòng Khám 'Dược Tâm Đường' và Bãi Đỗ Xe Ngầm Bệnh Viện Bạch Mai, gắn liền với các sự kiện của 'Đêm Huyết Long'.,Gieo mầm về quá khứ bí ẩn của Hồng Liên hoặc một 'bóng hồng' có liên quan đến sự kiện này, gợi mở mối liên kết với Thanh Long sau này.,Tăng cường căng thẳng và mở rộng chiều sâu của thế giới truyện, đẩy mạnh pha RISING_ACTION.
Nhân vật: Thanh Long, Mỹ Ngọc, Ông Phát, Lão Gia Trần, Bà Ba, Hồng Liên (khi còn nhỏ)
Mood: Tense, mysterious, dramatic (flashback), resolute (present)
Kết chương: [object Object]

Chương 9: Bóng Đêm Huyết Long: Chìa Khóa Quá Khứ

Đêm Thiên Hải vẫn còn dài, và cuộc chơi chỉ mới bắt đầu. Thanh Long đã sẵn sàng cho mọi thử thách, cho mọi cuộc đối đầu. Bởi vì anh biết, định mệnh của anh là phải thống trị, phải chinh phục, và phải có được mọi thứ anh muốn.

Anh không bắt máy. Chiếc điện thoại trong tay anh vẫn rung lên từng hồi, nhưng ánh mắt anh không rời khỏi tòa nhà Thiên Khải sừng sững phía xa, nơi những ánh đèn vẫn còn rực rỡ, dù đã quá nửa đêm. Một nụ cười nửa miệng đầy mị lực lại nở trên môi anh, ẩn chứa cả sự tự tin, một chút khiêu khích và cả niềm vui thích thú. Mỹ Ngọc, cô ta đang bừng bừng lửa giận, anh biết điều đó. Anh có thể cảm nhận được sự phẫn nộ bùng cháy từ khoảng cách này, một thứ cảm xúc mãnh liệt đến mức gần như hữu hình, hòa vào làn gió đêm đang lùa qua mái tóc anh. Nhưng chính cái sự tức giận đó lại càng khiến cô ta trở nên quyến rũ, một đóa hồng có gai, càng thách thức càng muốn chinh phục.

Anh đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào Thiên Long Ấn đang nằm trong túi áo. Một luồng năng lượng ấm áp từ ấn truyền vào lòng bàn tay anh, không chỉ củng cố sự tự tin mà còn như một dòng điện chạy dọc sống lưng, đánh thức những giác quan nhạy bén nhất. Anh cảm nhận được không chỉ sự kích thích từ cuộc đối đầu thương trường, mà còn là một thứ gì đó sâu sắc hơn, ẩn mình dưới lớp vỏ hào nhoáng của đô thị này. Như thể chiến thắng trước Mỹ Ngọc vừa rồi chỉ là một tấm màn mỏng bị vén lên, để lộ ra một thế giới phức tạp và đáng sợ hơn nhiều lần.

Anh biết, Mỹ Ngọc sẽ không dễ dàng bỏ cuộc. Cô ta sẽ tìm mọi cách để phản đòn, để gỡ gạc lại danh dự và vị thế của mình. Nhưng đó mới là điều khiến cuộc chơi này trở nên hấp dẫn. Anh muốn cô ta phải chiến đấu, phải bộc lộ hết khả năng của mình. Bởi vì chỉ khi đó, anh mới có thể thật sự chinh phục cô ta. Chinh phục không chỉ trên thương trường, mà còn là trong tâm trí, trong trái tim. Anh hít một hơi thật sâu, nuốt trọn hương vị của quyền lực đang chảy trong huyết quản. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say.” Anh thầm nhủ, ánh mắt vẫn dõi theo tòa nhà của Mỹ Ngọc, như thể anh đang nhìn thẳng vào tâm hồn cô.

Thanh Long đứng thêm một lúc lâu trên sân thượng lộng gió, để gió cuốn đi những bụi bặm cuối cùng của một ngày dài căng thẳng, để tâm trí anh được hoàn toàn thanh lọc. Sau đó, anh quay người, bước đi với dáng vẻ ung dung nhưng đầy uy lực. Anh biết, thành phố này không ngủ, và anh cũng vậy. Cuộc chơi chỉ mới bắt đầu, và những bí mật đang chờ anh vén màn.

***

Cánh cửa căn hộ bí ẩn ở Chung Cư Thiên Phúc khẽ khàng đóng lại sau lưng Thanh Long. Từ bên ngoài, tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo thành một bản giao hưởng ồn ã của đô thị không ngủ. Nhưng khi anh bước vào, tất cả âm thanh đó dường như bị nuốt chửng bởi sự tĩnh lặng đến lạ lùng của không gian bên trong. Căn hộ, dù được cải tạo hiện đại với những tiện nghi sang trọng, vẫn giữ lại những nét cổ xưa đặc trưng của một chung cư thập niên 90. Sơn tường màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian, nhưng bên trong, mọi thứ đều toát lên vẻ tinh tế, được chăm chút kỹ lưỡng.

Thanh Long cởi áo khoác, vắt lên chiếc ghế tựa bọc da đặt cạnh cửa sổ. Anh đi chân trần trên sàn gỗ mát lạnh, tiếng bước chân nhẹ nhàng như một điệu nhạc trầm bổng trong căn phòng. Anh đến bên bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo, nơi hương trầm vẫn còn vương vấn mùi dịu nhẹ, hòa quyện với mùi hoa lài thoang thoảng từ lọ hoa đặt trên bậu cửa sổ. Mùi hương này, quen thuộc đến mức đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của anh, nó mang lại cảm giác bình yên, nhưng đồng thời cũng ẩn chứa một nỗi cô độc khó tả.

Anh ngồi xuống ghế, rót cho mình một tách trà hoa lài nóng hổi. Hơi ấm từ tách trà lan tỏa vào lòng bàn tay, xua đi chút hơi lạnh còn vương trên người anh từ gió đêm. Ánh mắt anh quét qua màn hình máy tính bảng đang đặt trên bàn. Dù chiến thắng vừa qua trước Mỹ Ngọc là một cú đấm thép, khiến cả giới kinh doanh Thiên Hải chấn động, nhưng Thanh Long không hề cảm thấy tự mãn. Thay vào đó, tâm trí anh đang phân tích sâu hơn về những ẩn ý đằng sau sự phản ứng của cô ta, và quan trọng hơn, anh cảm nhận được một luồng năng lượng bất thường đang khuấy động đô thị.

“Mỹ Ngọc... cô ta không đơn giản chỉ là một nữ cường nhân.” Thanh Long tự độc thoại nội tâm, giọng nói trầm ấm của anh hòa vào tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, nơi anh vừa rửa tay. Anh nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ và hương thơm tinh khiết của hoa lài lan tỏa trong khoang miệng. “Phía sau cô ta, và cả những rắc rối gần đây, là một thế lực khác... lớn hơn, bí ẩn hơn nhiều.”

Anh nhớ lại những lời của Bà Ba, người phụ nữ nhỏ nhắn nhưng có đôi mắt sắc sảo như chim ưng, luôn nhìn thấu mọi ngóc ngách của thành phố. Bà từng bóng gió về những “gốc gác” của gia tộc Doãn Thị, về những “sợi dây” liên kết với Học Viện Thần Bí, và cả những bí mật bị chôn vùi dưới lớp đất cát của lịch sử. Những lời nói đó, ban đầu chỉ là những mảnh ghép rời rạc, nhưng giờ đây, chúng bắt đầu kết nối lại trong tâm trí Thanh Long, tạo thành một bức tranh đáng sợ.

Anh đặt tách trà xuống, ánh mắt sắc bén quét qua những dòng tin tức kinh tế trên máy tính bảng. Những bài báo ca ngợi chiến thắng của Thiên Khải Thông Tin, những lời phân tích về cú lật kèo ngoạn mục của anh, tất cả đều chỉ là bề nổi. Cái mà anh quan tâm là những phản ứng ngầm, những cái tên không được nhắc đến, những thế lực đang lặng lẽ quan sát, hoặc thậm chí là thao túng.

Một tia năng lượng đặc biệt của anh chợt lóe lên, không phải là một luồng sức mạnh hữu hình, mà là một cảm giác, một sự rung động kỳ lạ trong không khí. Nó như chạm vào một dòng điện quá khứ, đánh thức những ký ức, những hình ảnh tưởng chừng đã ngủ yên. Anh nhắm mắt lại, cảm nhận luồng năng lượng đó đang lan tỏa khắp cơ thể, từ đầu ngón tay đến từng tế bào. Thiên Long Ấn trong túi áo như nóng lên, cộng hưởng với cảm giác đó.

Anh đứng dậy, đi đến một cánh cửa gỗ cổ xưa nằm khuất trong góc phòng, một chi tiết kiến trúc lạc lõng giữa sự hiện đại của căn hộ. Cánh cửa này, anh chưa bao giờ mở, nhưng nó luôn ở đó, như một lời nhắc nhở về một quá khứ bí ẩn, một thế giới khác đang chờ anh khám phá. Bàn tay anh đặt lên cánh cửa, cảm nhận sự lạnh lẽo của gỗ cũ. Một luồng suy nghĩ chợt lướt qua tâm trí: liệu có phải đây là cánh cửa dẫn đến lời giải đáp cho những câu hỏi anh đang có?

Thanh Long mở mắt. Trong khoảnh khắc đó, anh không còn ở trong căn hộ của mình nữa. Tâm trí anh bị cuốn vào một dòng chảy dữ dội của thời gian, một đoạn ký ức bị lãng quên, hoặc có lẽ, là một lời cảnh báo.

***

Hai mươi năm trước, trong bóng tối mờ ảo và căng thẳng của một đêm định mệnh, mà sau này người ta gọi là 'Đêm Huyết Long', không khí ở bãi đỗ xe ngầm của Bệnh Viện Bạch Mai đặc quánh mùi khói xe, dầu mỡ và bụi. Những cột bê tông xám xịt nối tiếp nhau trong ánh đèn huỳnh quang mờ nhạt, tạo ra một mê cung lạnh lẽo và cô quạnh. Từ phía trên, tiếng súng và la hét vọng xuống mơ hồ, như những âm thanh ma quái bị bóp méo, khiến không khí càng thêm rùng rợn.

Trong một góc khuất của bãi đỗ xe, cạnh chiếc xe Sedan cũ kỹ màu xám bạc, một người đàn ông dáng người hơi tròn, đeo cặp kính lão gọng tròn trễ nải trên sống mũi, đang vội vã. Đó là Ông Phát, lúc này còn khá trẻ, nhưng khuôn mặt đã hiện rõ vẻ lo lắng tột độ, mồ hôi lấm tấm trên trán. Đôi mắt ông, dù thường ngày hiền lành, giờ đây lại ánh lên sự cẩn trọng và sợ hãi. Ông nhanh chóng mở cốp xe, đôi tay run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ sự tỉ mỉ, cẩn thận.

Bên trong cốp, không có gì ngoài một tấm thảm trải sàn cũ kỹ. Ông Phát quỳ xuống, dùng sức vén tấm thảm lên, để lộ ra một ngăn bí mật được thiết kế khéo léo. Từ trong chiếc túi xách da cũ kỹ mà ông luôn mang theo, ông rút ra một chiếc vali nhỏ màu đen, bằng da cá sấu. Chiếc vali không quá lớn, nhưng có vẻ nặng trịch, và ông Phát ôm nó như thể đang ôm lấy mạng sống của mình.

“Phải bảo vệ những thứ này... bằng mọi giá.” Ông Phát lẩm bẩm, giọng nói run rẩy hòa vào tiếng động cơ xe lướt qua từ xa. Ông đặt chiếc vali vào ngăn bí mật, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự nặng trịch của những gì bên trong. Không phải tiền, ông biết. Mà là những con số, những tài liệu mật có thể làm rung chuyển cả một đế chế.

Đúng lúc đó, điện thoại di động của ông rung lên, một tiếng reo lạc điệu trong không gian im ắng. Ông Phát giật mình, vội vàng rút điện thoại ra, tay ông vẫn còn dính chút dầu mỡ từ cốp xe. Tên hiển thị trên màn hình khiến đôi mắt ông nheo lại, vẻ căng thẳng hiện rõ hơn. Ông nhấc máy, đưa điện thoại lên tai, giọng nói khẽ khàng, gần như thì thầm: “Alo?”

“Phát, anh đã cất giấu nó an toàn chưa?” Giọng nói ở đầu dây bên kia gấp gáp, đầy hoảng loạn, nhưng cũng mang theo một quyền uy không thể chối cãi. “Bên ngoài loạn hết rồi! Chúng đang tìm mọi cách để có được những con số đó!”

Ông Phát nuốt khan, cổ họng khô khốc. “Dạ, tôi đã cất giấu nó trong ngăn bí mật rồi, thưa Sếp. Tuyệt đối an toàn. Sẽ không ai tìm thấy được.”

“Tốt lắm. Anh phải giữ an toàn cho bản thân và cho những tài liệu đó. Nó là chìa khóa... là tất cả những gì chúng ta còn lại.” Giọng nói đó dừng lại một chút, rồi tiếp tục, mang theo một sự lạnh lẽo đến rợn người. “Nếu những con số đó rơi vào tay Huyết Sát Hội, thì mọi thứ sẽ kết thúc. Chúng ta sẽ không còn đường lùi nữa.”

“Tôi hiểu thưa Sếp. Tôi sẽ làm mọi thứ.” Ông Phát trả lời, giọng ông đầy quyết tâm, dù trong lòng đang sợ hãi tột độ. Ông nhét điện thoại vào túi áo, nhanh chóng đóng ngăn bí mật lại, rồi cẩn thận đặt tấm thảm về vị trí cũ. Ông khóa cốp xe, đôi mắt liên tục cảnh giác quét xung quanh bãi đỗ xe vắng vẻ, như thể có ai đó đang rình rập trong bóng tối. Mùi thuốc lá từ ai đó vừa đi qua còn vương vấn trong không khí, càng khiến ông thêm phần bất an.

Ông Phát đeo lại cặp kính gọng tròn, khuôn mặt toát lên sự lo lắng tột độ. Ông biết, đêm nay đã thay đổi tất cả. Cuộc chiến giành quyền lực ở Thiên Hải đã bước sang một trang mới, tàn khốc hơn, đẫm máu hơn. Và ông, một nhân chứng bất đắc dĩ, đang giữ trong tay một phần chìa khóa của tương lai.

***

Rạng sáng sau ‘Đêm Huyết Long’, một cơn mưa phùn lất phất phủ lên thành phố Thiên Hải, khiến không khí trở nên ẩm ướt và lạnh lẽo. Tại Phòng Khám ‘Dược Tâm Đường’, một ngôi nhà gỗ cũ kỹ với mái ngói truyền thống nằm khuất trong một con hẻm nhỏ, không khí lại ấm áp đến lạ thường. Mùi thảo dược đặc trưng hòa quyện với mùi trà nóng và tinh dầu xoa bóp, tạo nên một không gian yên bình, thanh lọc. Tiếng cối giã thuốc đều đều từ phía sau vọng ra, cùng tiếng nước sôi pha trà lục bục, tạo nên một bản giao hưởng nhẹ nhàng, xoa dịu tâm hồn.

Một người phụ nữ trẻ, với mái tóc đen dài xõa xượi, khuôn mặt xanh xao và đôi mắt sưng húp vì khóc, đang cõng một đứa trẻ đến. Đứa trẻ đó, tầm 5-7 tuổi, thân hình nhỏ bé, toàn thân phủ đầy những vết bầm tím kỳ lạ, không phải do va đập thông thường. Đó là Hồng Liên, nhưng lúc này, cô bé chỉ là một hình hài bé bỏng, yếu ớt, thoi thóp trên lưng mẹ. Người phụ nữ bước vào, tiếng bước chân nặng nề, dồn dập, phá tan sự tĩnh lặng của căn phòng.

“Cứu lấy con bé, xin ông... nó là tất cả những gì tôi còn lại!” Người phụ nữ van xin, giọng nói khản đặc, nước mắt lăn dài trên má. Bà đặt đứa trẻ nhẹ nhàng xuống chiếc giường tre cũ kỹ, nước mắt rơi lã chã xuống khuôn mặt xanh xao của Hồng Liên.

Thầy thuốc, một ông lão tóc bạc phơ với khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh, đang ngồi bên bàn khám bệnh bằng gỗ. Ông chậm rãi đặt chén trà xuống, ánh mắt từ bi nhưng ẩn chứa sự uyên thâm. Ông đưa tay ra, nhẹ nhàng kiểm tra mạch đập và những vết thương trên cơ thể đứa trẻ.

“Vết thương này...” Thầy thuốc trầm ngâm, đôi lông mày bạc khẽ nhíu lại. Ông lật nhẹ cánh tay bé nhỏ của Hồng Liên, để lộ một vết bầm tím hình xoáy ốc màu tím đậm, gần như đen, đang lan rộng. “Không phải do đạn, cũng không phải do dao. Nó bị thứ gì đó không thuộc về thế giới này tấn công.”

Người phụ nữ hoảng sợ tột độ. “Ông nói gì ạ? Không thuộc về thế giới này?”

Thầy thuốc không trả lời trực tiếp. Ông nhẹ nhàng đặt tay lên trán đứa trẻ. Một luồng khí ấm áp, thuần khiết tỏa ra từ lòng bàn tay ông, như một dòng suối mát lành, thấm vào cơ thể bé nhỏ của Hồng Liên. Những vết bầm tím kỳ lạ trên người cô bé dường như dịu đi một chút, không còn lan rộng nữa. Đứa trẻ khẽ rên lên một tiếng yếu ớt, trong giấc mơ thấy một biển lửa đỏ rực, nơi một bông hoa sen đang nở rộ giữa sự hủy diệt, và một bóng đen khổng lồ đang từ từ vươn ra.

“Tâm trí con bé bị ảnh hưởng nặng nề,” thầy thuốc nói, giọng ông vẫn bình tĩnh nhưng ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc. “Đây là vết thương của linh hồn, không phải của thể xác. Cần phải thanh tẩy, và cần thời gian.”

Ông đứng dậy, đi đến giá thuốc bắc bằng gỗ gụ, rút ra vài loại thảo dược quý hiếm. Tiếng cối giã thuốc lại vang lên, đều đặn và chậm rãi. Người phụ nữ trẻ lặng lẽ ngồi bên giường, tay nắm chặt bàn tay nhỏ bé của con gái, cầu nguyện. Tiếng gió xào xạc qua lá cây trong vườn, mang theo hương hoa nhài và trà xanh, như một lời an ủi giữa lúc hoạn nạn.

Thầy thuốc quay lại, đưa cho người phụ nữ một chén thuốc nóng hổi, bốc hơi nghi ngút. “Cho con bé uống. Rồi để nó nghỉ ngơi. Ta sẽ dùng kim châm và thuốc đắp để giữ sinh khí. Nhưng quan trọng nhất là ý chí của nó. Và sự bảo vệ của cô.”

Người phụ nữ gật đầu lia lịa, nước mắt vẫn chảy dài. Bà biết, đêm qua, cả thành phố đã trải qua một cơn ác mộng. Nhưng với bà, cơn ác mộng đó đã để lại một vết sẹo hằn sâu trên linh hồn của đứa con gái bé bỏng, một vết sẹo mà có lẽ không bao giờ có thể lành lặn hoàn toàn. Bà ngước nhìn thầy thuốc, trong ánh mắt đầy tuyệt vọng lóe lên một tia hy vọng mong manh. Bà đặt chén thuốc lên môi Hồng Liên, từng giọt thuốc ấm nóng từ từ thấm vào cơ thể cô bé.

***

Buổi sáng sau ‘Đêm Huyết Long’, dù trời u ám nhưng không mưa, Quán Bún Chả Hương Giang vẫn nhộn nhịp như thường lệ. Tiếng gọi món, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ qua lại trên con phố nhỏ tạo nên một không khí ồn ào đặc trưng. Mùi bún chả nướng thơm lừng, mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng của quán lan tỏa khắp nơi, kích thích mọi giác quan.

Trong một góc khuất, nơi ánh sáng từ cửa sổ hẹp hòi chỉ đủ chiếu sáng một phần bàn, Lão Gia Trần và Bà Ba đang ngồi đối diện nhau. Lão Gia Trần, lúc này ở độ tuổi trung niên, vẫn giữ được vẻ uyên bác và điềm tĩnh đặc trưng, dù đôi mắt tinh anh của ông ẩn chứa một sự lo lắng sâu sắc. Ông mặc chiếc áo sơ mi lụa màu xám tro, trông vẫn lịch lãm dù đang ngồi trong một quán ăn bình dân. Bà Ba, trẻ hơn so với hình ảnh mà Thanh Long từng gặp, nhưng ánh mắt bà vẫn sắc sảo, tinh tường, như thể có thể nhìn thấu mọi bí mật của thế gian. Bà mặc chiếc áo bà ba màu nâu giản dị, tóc búi cao gọn gàng.

Cả hai đang ăn sáng, nhưng chủ yếu là trao đổi thông tin về đêm hỗn loạn vừa qua. Lão Gia Trần đặt đôi đũa xuống, thở dài một tiếng nặng nề. “Đêm Huyết Long... đã thay đổi tất cả. Huyết Sát Hội trỗi dậy quá nhanh, quá tàn nhẫn.” Ông nhấp một ngụm trà nóng, vị đắng chát của trà hòa cùng vị bún chả còn vương trên đầu lưỡi.

Bà Ba nhấp một ngụm trà, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười nửa miệng đầy bí hiểm. “Không phải ngẫu nhiên, Lão Gia à. Có kẻ đã đứng sau giật dây, dọn đường cho chúng. Thành phố này sẽ không bao giờ yên bình nữa.” Giọng bà thì thầm, nhưng mỗi lời nói đều nặng trịch, như những lời tiên tri.

Lão Gia Trần nhướng mày. “Ý bà là... có một thế lực lớn hơn đang thao túng tất cả?”

“Luôn luôn là vậy mà, Lão Gia.” Bà Ba đáp, đôi mắt sắc sảo của bà quét qua những gương mặt đang ăn uống xung quanh, như thể đang tìm kiếm một bóng dáng nào đó. “Những kẻ khoác áo ‘chính nghĩa’ đôi khi lại là những con quỷ đội lốt. Chúng cần một con chó điên như Huyết Sát Hội để dọn dẹp chướng ngại vật, để thiết lập lại trật tự... theo cách của chúng.”

Ông Trần im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm ra đường phố tấp nập nhưng ẩn chứa nhiều biến động. Ông biết Bà Ba nói đúng. Suốt bao năm qua, ông đã chứng kiến biết bao cuộc đổi thay, biết bao đế chế sụp đổ và trỗi dậy. Nhưng đêm qua, có điều gì đó khác biệt. Sự tàn bạo, sự trắng trợn của Huyết Sát Hội, cùng với sự biến mất một cách kỳ lạ của các thế lực cũ, khiến ông cảm thấy bất an sâu sắc.

“Vậy còn Gia tộc Doãn Thị?” Lão Gia Trần hỏi, giọng ông trầm xuống. “Họ đã mất mát quá nhiều.”

Bà Ba lắc đầu nhẹ. “Mất mát là điều không thể tránh khỏi trong cuộc chiến này. Nhưng Gia tộc Doãn Thị không đơn giản như vẻ ngoài của họ. Họ có những bí mật, những mối liên kết mà người ngoài không thể biết. Kẻ thù của họ... cũng không hề đơn giản.” Bà đưa tay lên, ngón tay khẽ chạm vào chiếc vòng bạc đeo trên cổ tay, như thể đang tìm kiếm một sự trấn an nào đó. “Và đứa trẻ đó... cô bé Hồng Liên, nó không phải là một đứa trẻ bình thường.”

Lão Gia Trần nhìn bà Ba đầy kinh ngạc. “Bà biết gì về con bé?”

Bà Ba khẽ cười nửa miệng, vẻ bí hiểm. “Muốn biết chuyện gì, cứ hỏi bà Ba. Nhưng có những chuyện, Lão Gia à, biết quá nhiều lại không phải là điều tốt. Chỉ biết rằng, con bé là một chìa khóa. Một chìa khóa để mở ra cánh cửa của quá khứ, và có thể, cả tương lai.”

Ông Trần đặt đũa xuống, ánh mắt ông nhìn thẳng vào đôi mắt tinh anh của Bà Ba. “Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa.” Ông nói, như thể đang tự nhắc nhở chính mình, hoặc đang gửi gắm một thông điệp cho một ai đó vô hình. “Cuộc chơi này còn dài lắm, Bà Ba. Và tôi e rằng, những kẻ đứng sau giật dây sẽ không bao giờ để yên cho thành phố này.”

Bà Ba chỉ nhấp thêm một ngụm trà, không nói gì. Nhưng ánh mắt bà, lúc này, lại ánh lên một tia sáng kỳ lạ, như thể bà đã nhìn thấy trước được những gì sẽ xảy ra.

***

Hình ảnh biển lửa, bông sen đỏ và bóng đen khổng lồ chợt vụt tắt. Thanh Long mở mắt, hơi thở anh dồn dập. Một giọt mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương. Anh lại ở trong căn hộ của mình, tiếng nước chảy nhẹ và hương trầm vẫn còn đó, nhưng không khí giờ đây đã thay đổi hoàn toàn. Nó không còn tĩnh lặng nữa, mà mang theo một sự căng thẳng vô hình, một cảm giác bức bối khó tả.

Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, nhìn ra thành phố Thiên Hải đang chìm trong ánh đèn đêm. Những gì anh vừa trải qua không phải là giấc mơ, mà là một đoạn ký ức, một sự thức tỉnh về một quá khứ đẫm máu mà anh chưa từng biết đến. 'Đêm Huyết Long', Huyết Sát Hội, những con số bí mật, đứa trẻ Hồng Liên với vết thương siêu nhiên, và cả những lời nói của Lão Gia Trần và Bà Ba về một thế lực lớn hơn đang thao túng... tất cả đều như một dòng lũ dữ dội, xé toạc tấm màn che phủ thực tại.

Thanh Long đưa tay lên, ngón tay anh lại chạm vào Thiên Long Ấn. Lần này, luồng năng lượng từ nó không chỉ ấm áp mà còn mang theo một sự thôi thúc mạnh mẽ, như muốn dẫn dắt anh đến với sự thật. Anh nhận ra rằng, thế giới anh đang xây dựng đế chế không chỉ có kinh doanh mà còn có những tầng lớp quyền lực ngầm tàn khốc, được hình thành từ quá khứ đẫm máu này. Anh phải đối mặt với sự thật rằng, năng lực đặc biệt của anh không chỉ là một công cụ để thống trị thương trường, mà còn là một gánh nặng, một trách nhiệm trong một thế giới phức tạp đến đáng sợ này.

Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại và sự nặng trịch của những bí mật đang chờ được khám phá. Tâm trí anh giờ đây không còn chỉ nghĩ đến Mỹ Ngọc hay những cuộc chiến thương trường. Một bức tranh lớn hơn đã hiện ra, một cuộc chiến thực sự giữa thiện và ác, giữa ánh sáng và bóng tối, mà anh, Thanh Long, đang dần bị cuốn vào. Anh không biết ai là kẻ giật dây thực sự, nhưng anh biết một điều: anh sẽ tìm ra chúng.

Anh nhìn về phía xa, nơi những tòa nhà chọc trời vươn cao kiêu hãnh. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta.” Anh thầm nhắc lại câu nói quen thuộc, nhưng giờ đây, nó mang một ý nghĩa sâu sắc hơn. Không chỉ là mỹ nhân, không chỉ là quyền lực, mà còn là sự thật, là công lý cho những gì đã xảy ra. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ không né tránh. Bởi vì anh biết, định mệnh của anh là phải đối mặt với những bóng tối ẩn sâu nhất của thành phố này, và khẳng định vị thế của mình như một người thống trị, không chỉ trên đỉnh cao của quyền lực, mà còn trên đỉnh cao của sự thật.

Đêm Thiên Hải vẫn còn dài, và Thanh Long biết, cuộc săn lùng chỉ mới bắt đầu. Những bí mật của 'Đêm Huyết Long' đang chờ anh vén màn, và anh, với Thiên Long Ấn trong tay, đã sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ