Thiên địa mỹ nhân
Chương 100

Hắc Ưng Trỗi Dậy: Mảnh Ghép Từ Vực Thẳm

5084 từ
Mục tiêu: Thanh Long giải mã 'Huyết Ấn' và các manh mối từ chương 99, kết nối chúng với 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen'.,Lão Gia Trần cung cấp cái nhìn tổng quan về lịch sử hình thành Huyết Sát Hội và sự trỗi dậy của Tập đoàn Hắc Ưng 10 năm trước.,Thanh Long nhận ra vai trò trung tâm của mình trong cuộc chiến đã kéo dài hàng thập kỷ, đặc biệt là mối liên hệ cá nhân với các sự kiện quá khứ.,Củng cố hình ảnh Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) như một kẻ thù nguy hiểm, mới nổi nhưng đã rất mưu mô và quyền lực.,Thiết lập sự liên kết chặt chẽ giữa Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng, cho thấy Huyết Sát Hội dần bị thao túng và kiểm soát.,Kết thúc chương bằng một tiết lộ hoặc nhận thức sốc, dẫn dắt đến chương 101.
Nhân vật: Thanh Long, Lão Gia Trần, Lâm Phong, Bà Ba
Mood: Căng thẳng, bí ẩn, kịch tính, bi tráng, đầy cảm xúc và quyết tâm
Kết chương: [object Object]

Thanh Long nhìn chằm chằm vào dòng chữ nhỏ dưới bức ảnh, đôi mắt sắc sảo của anh như muốn xuyên thủng lớp giấy ố vàng, tìm kiếm một sự thật bị chôn vùi. “Đứa trẻ này… Sao mình lại có cảm giác này?” Giọng anh khàn đặc, không phải vì mệt mỏi mà vì một nỗi đau âm ỉ vừa trỗi dậy, một nỗi đau mà anh tưởng chừng đã chai sạn, đã bị chôn vùi dưới bao lớp vỏ bọc kiên cường. Anh cảm nhận rõ một cơn đau nhói nơi lồng ngực, như có ai đó đang siết chặt trái tim anh, bóp nghẹt từng nhịp thở. “Đêm Huyết Long… Bão Đen… Không thể nào…”

Những mảnh ký ức vụn vỡ bắt đầu ùa về, không rõ ràng nhưng đầy ám ảnh, như những mảnh thủy tinh sắc nhọn cứa vào tâm trí anh. Hình ảnh một đêm mưa bão, tiếng la hét xé toạc màn đêm, ánh lửa bập bùng nhuộm đỏ cả một vùng trời, và một cảm giác lạnh lẽo đến tận xương tủy khi bị bỏ rơi, lạc lõng. Anh siết chặt tờ báo trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch, hằn sâu vào lớp giấy mỏng manh. Anh cố gắng đẩy lùi chúng, cố gắng gạt bỏ cái cảm giác quen thuộc đến rợn người ấy, nhưng chúng quá mạnh mẽ, quá chân thực. Chúng không chỉ là ký ức, chúng còn là một phần máu thịt của anh, một vết sẹo hằn sâu trong linh hồn mà anh chưa bao giờ dám nhìn thẳng.

Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, vào đôi mắt ngây thơ của đứa trẻ, và rồi, một sự thật kinh hoàng chợt vụt qua tâm trí anh, lạnh buốt như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Anh thấy chính mình trong đó, một đứa trẻ lạc lõng, sợ hãi, bị bỏ rơi. Không phải là cảm giác quen thuộc, mà là sự nhận diện. Sự nhận diện về một quá khứ mà anh đã luôn lẩn tránh, một quá khứ mà anh đã luôn tin rằng mình không có quyền được nhớ, không có quyền được biết.

Toàn bộ cơ thể anh run nhẹ, không phải vì lạnh của đêm mà vì một sự thật kinh hoàng đang dần được hé lộ, một sự thật có thể xé toạc mọi thứ anh từng tin tưởng. Mảnh 'Huyết Ấn' trong túi áo ngực anh như đang đập theo nhịp tim hỗn loạn của anh, tỏa ra một luồng năng lượng nóng rực, không còn lạnh lẽo như khi anh nhặt được nó, mà như muốn hòa vào dòng máu đang sôi sục trong cơ thể anh. Những mảnh ghép của quá khứ, những bí mật đã bị chôn vùi từ rất lâu, giờ đây không còn vụn vỡ nữa, mà đang dần hình thành một bức tranh đáng sợ, một bức tranh mà anh không muốn đối mặt, nhưng lại không thể nào chối bỏ.

Thanh Long chợt nhận ra rằng, cuộc truy đuổi này không chỉ là về Huyết Sát Hội hay Tập đoàn Hắc Ưng, không chỉ là về trả thù hay quyền lực. Nó còn là về chính anh, về nguồn gốc của anh, về lý do anh tồn tại và về vết sẹo đã hằn sâu trong linh hồn anh. Anh đã bị cuốn vào một vòng xoáy định mệnh, một vòng xoáy mà anh không thể thoát ra. Anh cảm nhận được một sự giằng xé dữ dội trong nội tâm: giữa bản năng trả thù cho những gì đã mất, và khát khao cháy bỏng tìm hiểu sự thật về bản thân. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh từng nghĩ, từng tuyên bố với sự tự tin ngạo nghễ. Nhưng liệu có một phần của "ta" đã bị đánh mất, bị cướp đi trong cái đêm định mệnh đó? Một phần quan trọng hơn cả quyền lực và những bóng hồng vây quanh?

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long nheo lại, ánh lên sự phẫn nộ và quyết tâm, nhưng sâu thẳm bên trong vẫn là sự bàng hoàng và một nỗi đau không tên. Trần Đức Hùng, Hắc Ưng, Huyết Sát Hội... và cả cái tên "Long Tử" đó, cái tên mà anh chưa từng biết lại mang ý nghĩa sâu xa đến vậy. Tất cả sẽ phải trả giá. Anh sẽ không chỉ phá hủy đế chế của chúng, mà còn sẽ moi móc từng bí mật, từng sự thật bị chôn vùi. Anh sẽ tìm ra ai là kẻ đã gây ra "Đêm Huyết Long", ai đã biến anh thành con người như ngày hôm nay, với những vết sẹo không thể xóa nhòa trên cả thể xác lẫn tâm hồn.

Bàn tay anh nắm chặt tờ báo, những ngón tay hằn sâu vào giấy, mồ hôi lạnh toát ra. Dù đau đớn, dù bối rối, Thanh Long biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật kinh hoàng, một sự thật sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh. Cuộc chiến này, đối với anh, giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không chỉ là sự trả thù, mà còn là hành trình đi tìm lại chính mình, tìm lại những mảnh vỡ của một linh hồn bị đánh cắp. Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng trưa đang nhuộm vàng cả con phố. Một cơn bão thực sự, một cơn bão của quá khứ và sự thật, đang ập đến. Và Thanh Long, con Rồng kiên cường, đã sẵn sàng đối mặt.

***

Đêm khuya, căn hộ ở Chung Cư Thiên Phúc chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn bàn hắt ra một quầng sáng mờ ảo, yếu ớt, không đủ xua tan cái không khí nặng nề đang bao trùm lấy Thanh Long. Những vết thương trên người anh, dù đã được băng bó cẩn thận, vẫn đau nhói, từng cơn buốt nhói như muốn nhắc nhở anh về trận chiến sinh tử vừa qua, về sức mạnh bùng nổ mà anh vẫn chưa thể hiểu rõ. Mưa đã tạnh từ lâu, nhưng không khí vẫn ẩm ướt, mang theo hơi lạnh từ bên ngoài, luồn qua khung cửa sổ khép hờ. Tiếng còi xe, tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, như những âm thanh từ một thế giới xa lạ, không liên quan gì đến cuộc chiến nội tâm của anh.

Anh ngồi trên sàn gỗ lạnh, tấm lưng tựa vào bức tường đã bạc màu theo thời gian, đối diện với mình là tờ báo cũ sờn rách, nằm lăn lóc như một mảnh vụn của quá khứ. Bên cạnh nó, 'Huyết Ấn' lạnh lẽo, một khối kim loại đen ngòm với những đường nét hoa văn kỳ lạ, tỏa ra một thứ năng lượng u ám, bí ẩn. Anh miết ngón tay lên bề mặt lạnh giá của nó, cảm giác như có một sợi dây vô hình đang kéo anh vào một vực thẳm sâu thẳm của quá khứ, nơi những bí mật khủng khiếp nhất đang chờ đợi.

“Đêm Huyết Long… đứa trẻ mất tích… Không thể nào là trùng hợp. Cái dấu ấn này… nó đang gọi ta…” Thanh Long độc thoại, giọng trầm khàn, mang theo sự bàng hoàng và một chút sợ hãi. Anh nghiến răng, cố gắng kìm nén cơn đau thể xác đang hành hạ, cùng với sự hỗn loạn trong tâm trí. Những hình ảnh vụn vỡ từ trận chiến, từ cái khoảnh khắc sức mạnh trong anh bùng nổ, giờ đây lại càng trở nên rõ nét hơn. Chúng không còn là những mảnh ghép rời rạc, mà bắt đầu có sự liên kết, một sự liên kết đáng sợ.

Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi. Căn phòng im ắng đến rợn người, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ vòi nước trong bếp, tiếng chuông gió khẽ khàng va vào nhau khi một cơn gió nhẹ lướt qua ban công, và đôi khi, là âm thanh năng lượng lưu chuyển rất nhỏ, rất khẽ, khi anh tập trung vào 'Huyết Ấn'. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ ban công, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo ở một góc phòng, cùng với mùi sách cũ và mùi cà phê mới pha, tạo nên một bầu không khí vừa linh thiêng, vừa ấm cúng nhưng cũng đầy vẻ bí ẩn.

Thanh Long đặt lòng bàn tay lên 'Huyết Ấn', cố gắng cảm nhận luồng năng lượng bí ẩn mà anh đã cảm nhận được từ lần đầu tiên chạm vào nó. Một luồng điện lạnh lẽo, rồi nóng rực, truyền qua lòng bàn tay anh, len lỏi vào từng mạch máu, kích thích những hình ảnh lờ mờ về một đêm hỗn loạn, lửa cháy, tiếng la hét và… một gương mặt. Một gương mặt mờ nhạt, đầy lo lắng, cúi xuống nhìn anh. Anh cố gắng nắm bắt, nhưng nó lại vụt tắt, để lại một khoảng trống rỗng và nỗi đau nhói.

Anh mở mắt, ánh mắt sắc sảo lướt qua tờ báo. Anh bắt đầu khoanh tròn những từ khóa: "Huyết Sát Hội", "Trần Đức Hùng", "mười năm trước", "Đêm Huyết Long", "Bão Đen", "đứa trẻ mất tích". Mỗi từ là một cái móc, kéo anh sâu hơn vào cái hố đen của quá khứ. Anh nhớ lại lời khai của tên tay sai Huyết Sát Hội, về Trần Đức Hùng, về Tập đoàn Hắc Ưng. Mọi thứ đang dần kết nối, tạo thành một mạng lưới phức tạp và đáng sợ.

“Nếu mình là đứa trẻ đó… nếu “Long Tử” là mình…” Thanh Long tự nhủ, giọng nói đầy run rẩy. Anh nhìn xuống vết sẹo dài trên ngực mình, vết sẹo đã in hằn trên cơ thể anh từ khi anh còn rất nhỏ, một dấu ấn mà anh chưa bao giờ hiểu rõ nguồn gốc. Liệu có phải vết sẹo này là bằng chứng, là lời nguyền, là con dấu của định mệnh? Cảm giác đau nhức từ vết sẹo, từ những vết thương mới, giờ đây hòa quyện vào một nỗi đau tinh thần còn lớn hơn nhiều.

Anh đứng dậy, đi về phía cửa sổ, kéo rèm sang một bên. Thành phố về đêm lung linh ánh đèn, nhưng trong mắt anh, nó không còn là một thành phố phồn hoa, mà là một chiến trường rộng lớn, nơi những âm mưu và bí mật đen tối đang ẩn mình. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng muốn tìm ra sự thật. Anh cần ai đó có thể giải đáp, ai đó có thể kể cho anh nghe về cái đêm định mệnh đó, về "Long Tử", về "Bão Đen" và về Trần Đức Hùng.

Tầm nhìn của anh rơi vào chiếc điện thoại trên bàn. Anh biết ai có thể giúp mình. Lão Gia Trần, người cố vấn già dặn, với trí tuệ uyên thâm và những mối quan hệ sâu rộng trong thế giới ngầm lẫn giới thượng lưu. Ông ấy chắc chắn biết nhiều hơn những gì ông ấy từng nói. Và Bà Ba, người đàn bà khôn ngoan, với đôi mắt tinh tường nhìn thấu mọi ngóc ngách của thế giới ngầm, bà ấy chắc chắn đã nghe được những lời đồn đại, những bí mật mà không ai dám nhắc đến. Thanh Long biết rằng, anh phải tìm đến họ, phải moi móc từng chút thông tin, từng mảnh ghép còn sót lại. Cuộc tìm kiếm này không còn là một lựa chọn, mà là một định mệnh.

***

Sáng sớm hôm sau, Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán' chìm trong một không khí thanh tịnh và trang nhã, hoàn toàn đối lập với sự hỗn loạn trong tâm trí Thanh Long. Tiếng đàn tranh, sáo trúc du dương từ một góc phòng, tiếng rót trà nhẹ nhàng, tiếng trò chuyện nhỏ nhẹ của những vị khách quen, tất cả như tạo nên một bức tranh thủy mặc sống động, đầy hoài niệm. Mùi trà thơm, trầm hương nhẹ, và mùi gỗ lâu năm từ những món đồ nội thất cổ điển hòa quyện vào nhau, tạo nên một không gian ấm cúng, dễ chịu.

Thanh Long bước vào, vẻ mặt vẫn còn căng thẳng, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa sự mệt mỏi nhưng cũng đầy quyết tâm. Anh nhìn thấy Lão Gia Trần đang nhâm nhi chén trà, mái tóc bạc phơ, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt vẫn tinh anh, như đã biết trước sự xuất hiện của anh. Ông mặc một chiếc áo dài truyền thống màu xám tro, ngồi thẳng lưng trên chiếc chiếu tatami, dáng vẻ thâm trầm, điềm tĩnh.

"Chào Lão Gia," Thanh Long lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng ẩn chứa sự sốt ruột. Anh ngồi xuống chiếc bàn trà thấp đối diện với Lão Gia Trần, ánh mắt không rời khỏi ông.

Lão Gia Trần khẽ gật đầu, đặt chén trà xuống bàn, một nụ cười nhẹ nở trên môi. "Long nhi, ta biết con sẽ đến. Trà đã nguội rồi, để ta pha cho con một ấm mới." Ông nói, giọng điệu trầm tĩnh, như muốn xoa dịu sự căng thẳng của Thanh Long.

"Con cảm ơn Lão Gia," Thanh Long đáp, nhưng ánh mắt vẫn đầy vẻ sốt ruột. Anh lấy tờ báo cũ và mảnh 'Huyết Ấn' đặt nhẹ nhàng lên bàn trà. "Con cần Lão Gia giải đáp. Về 'Đêm Huyết Long', về 'Bão Đen', và về 'đứa trẻ mất tích' này." Anh chỉ vào bức ảnh mờ trên tờ báo, rồi chạm nhẹ vào 'Huyết Ấn'.

Lão Gia Trần khẽ thở dài, ánh mắt ông lướt qua tờ báo, rồi dừng lại trên mảnh 'Huyết Ấn' một lúc lâu. "Mọi thứ đều có căn nguyên, Long à. Đêm Huyết Long không chỉ là một sự kiện, nó là một khởi đầu… của một cuộc chiến kéo dài hàng thập kỷ." Ông nhắm mắt lại một lát, như đang lục lọi trong ký ức xa xăm, rồi từ từ mở ra. "Vào khoảng mười lăm năm trước, thành phố Thiên Hải này có hai thế lực ngầm lớn nhất, nắm giữ mọi hoạt động bất hợp pháp. Một bên là Long Đường, một tổ chức lâu đời, quy củ, nhưng ẩn chứa nhiều bí mật thâm sâu. Bên còn lại là Huyết Sát Hội, một tổ chức mới nổi, tàn bạo và khát máu."

Ông ngừng lại, nhấp một ngụm trà, rồi tiếp tục. "Long Đường, đúng như tên gọi, có liên hệ mật thiết với biểu tượng Rồng. Họ tin rằng những người mang dấu ấn của Rồng sẽ là người lãnh đạo, người bảo vệ cho thế giới của họ. Nhưng rồi, tham vọng và quyền lực bắt đầu ăn mòn. Một số kẻ trong Long Đường, dưới sự xúi giục của một thế lực bên ngoài, đã muốn lật đổ sự thống trị của những người đứng đầu, những người mang trong mình huyết thống thuần khiết của Long Đường. Đó là tiền đề cho 'Đêm Huyết Long'."

Thanh Long lắng nghe từng lời, bàn tay anh siết chặt chén trà, hơi nóng từ nó dường như không đủ để làm ấm cái lạnh đang lan tỏa trong lòng anh. "Đêm Huyết Long... là một cuộc thanh trừng nội bộ?" anh hỏi, giọng khàn đặc.

"Không chỉ là thanh trừng nội bộ, Long à. Đó là một cuộc tàn sát đẫm máu, được dàn dựng một cách tỉ mỉ để tiêu diệt hoàn toàn một thế lực cũ, mở đường cho những kẻ mới. Huyết Sát Hội là công cụ, nhưng kẻ đứng sau giật dây mới là kẻ đáng sợ. Từ đống tro tàn của 'Bão Đen' – đó là tên mà giới giang hồ dùng để gọi chuỗi sự kiện hỗn loạn sau 'Đêm Huyết Long', một Trần Đức Hùng non trẻ nhưng đầy tham vọng đã trỗi dậy." Lão Gia Trần nói, ánh mắt ông thoáng qua một vẻ phức tạp.

"Trần Đức Hùng... hắn là ai?" Thanh Long dồn nén sự phẫn nộ, hỏi.

"Hắn là một kẻ mưu mô, một con cáo già đội lốt doanh nhân. Hắn không có gốc gác sâu xa trong giới ngầm, nhưng lại có trí tuệ sắc bén và khả năng nhìn xa trông rộng. Hắn lợi dụng sự suy yếu của các thế lực cũ, lợi dụng Huyết Sát Hội như một con cờ để dọn đường. Mười năm trước, hắn thành lập Tập đoàn Hắc Ưng, ban đầu chỉ là một công ty nhỏ, nhưng chỉ trong vài năm, nó đã trở thành một đế chế tài chính hùng mạnh, vươn vòi bạch tuộc ra khắp các lĩnh vực. Hắn âm thầm thao túng Huyết Sát Hội, biến nó thành công cụ cho những mục đích đen tối của hắn, từ việc loại bỏ đối thủ cạnh tranh trên thương trường cho đến việc mở rộng ảnh hưởng chính trị."

Lão Gia Trần đưa tay chạm nhẹ vào 'Huyết Ấn' trên bàn. "Và Huyết Sát Hội, nó đã từng là một thanh kiếm sắc bén, một thế lực đáng gờm, nhưng giờ chỉ là một con dao trong tay kẻ khác. Một con dao được rèn từ máu và nước mắt của những người trong 'Đêm Huyết Long'."

Thanh Long cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng. "Kẻ khác đó... là Trần Đức Hùng?"

"Đúng vậy, Long à. Hắn chính là kẻ giật dây. Hắn không bao giờ trực tiếp ra mặt, nhưng mọi bước đi của Huyết Sát Hội đều nằm trong tính toán của hắn." Lão Gia Trần nói, ánh mắt ông đôi khi lướt qua Thanh Long như muốn dò xét, như muốn xem anh phản ứng thế nào trước những sự thật kinh hoàng này. "Những người đứng đầu Long Đường đã bị tiêu diệt, nhưng có tin đồn rằng, một 'long tử', một đứa trẻ mang trong mình huyết thống Long Đường thuần khiết, đã may mắn thoát chết. Đó là nguồn gốc của tin đồn về 'đứa trẻ mất tích' mà con tìm thấy trên báo."

Thanh Long siết chặt chén trà, cố gắng ghi nhớ và xâu chuỗi thông tin. Mỗi câu chữ của Lão Gia Trần là một mảnh ghép mới, dần hé lộ bức tranh toàn cảnh, một bức tranh nhuốm màu máu và âm mưu. Anh cảm thấy như mình đang đứng trước một vực sâu hun hút, nơi quá khứ và hiện tại hòa quyện vào nhau một cách đáng sợ.

***

Chiều cùng ngày, nắng gắt đổ lửa xuống con phố nhộn nhịp, nhưng không khí trong Quán Bún Chả Hương Giang vẫn náo nhiệt, ồn ào. Tiếng gọi món, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ qua lại liên tục bên ngoài, tất cả tạo nên một bản giao hưởng quen thuộc của cuộc sống đô thị. Mùi bún chả nướng thơm lừng, mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng của quán, kích thích khứu giác của mọi thực khách.

Thanh Long ngồi ở một góc khuất, khuất sau một hàng cây cảnh nhỏ, vừa đủ để anh có thể quan sát Bà Ba đang bận rộn phục vụ khách. Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt sắc sảo, tinh tường, vẫn không ngừng thoăn thoắt múc bún, chan nước chấm, miệng lẩm bẩm tính tiền. Bà mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu sẫm, đeo nhiều trang sức bạc, trông có vẻ bình dị nhưng ẩn chứa sự khôn ngoan và kinh nghiệm của một người đã trải qua bao sóng gió trong cuộc đời.

Anh đã gọi một suất bún chả đầy đủ, nhưng tâm trí anh không thể tập trung vào mùi vị thơm ngon của món ăn. Anh chỉ chờ đợi, chờ đợi những lời nói, những lời đồn đại mà Bà Ba có thể cung cấp.

Bà Ba quay lại bàn của Thanh Long, đặt bát bún chả nóng hổi trước mặt anh. “Của cậu đây, Long. Ăn nóng cho ngon miệng. Nay sao trông cậu có vẻ suy tư thế?” Bà nói, giọng điệu vẫn tự nhiên, nhưng ánh mắt lướt qua Thanh Long một cách nhanh chóng, như muốn dò xét.

Thanh Long cầm đũa, gắp một miếng chả nướng. “Con có một số chuyện muốn hỏi bà, chuyện cũ thôi.”

Bà Ba khẽ cười, nụ cười đầy ẩn ý. “Chuyện cũ ấy à? Mấy cái chuyện cũ rích trong cái thành phố này, bà Ba đây đã nghe qua hết rồi. Cậu muốn hỏi chuyện gì?”

“Về Huyết Sát Hội, và một cái tên… Trần Đức Hùng.” Thanh Long hạ giọng, cố gắng không để ai nghe thấy.

Bà Ba nhíu mày, đưa tay vuốt mái tóc bạc lơ thơ. “À, Huyết Sát Hội… cái đám tàn bạo đó. Nó nổi lên như diều gặp gió sau cái đêm ‘Bão Đen’ mười lăm năm trước, rồi lại chìm nghỉm một thời gian. Nhưng rồi, khoảng mười năm trước, tự nhiên lại thấy chúng mạnh lên bất thường. Giới giang hồ đồn thổi, có một ‘thế lực mới’ chống lưng cho chúng, cung cấp tiền bạc, thông tin, thậm chí cả con người.” Bà Ba nói, vừa múc bún cho một khách khác vừa đưa mắt liếc nhìn Thanh Long. “Cái ‘thế lực mới’ đó… ai mà biết được, Long à. Nhưng kẻ giật dây thì ngồi trên cao, khoác áo doanh nhân, nhưng tay thì dính đầy máu. Nghe nói là một thằng nhóc trẻ tuổi, nhưng tàn nhẫn, mưu mô không ai bằng.”

Thanh Long dừng đũa, nhìn thẳng vào Bà Ba. “Có phải là Tập đoàn Hắc Ưng không, bà?”

Bà Ba khẽ giật mình, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh. Bà đưa tay lên miệng, giả vờ ho một tiếng. “Ôi chao, cậu Long này, mấy cái tin đồn đó thì ai mà biết được thực hư. Nhưng mà, đúng là cái Tập đoàn Hắc Ưng của Trần Đức Hùng đó, nó nổi lên cũng đúng vào cái thời điểm Huyết Sát Hội bắt đầu phất lên trở lại. Trùng hợp ghê ha?” Bà nháy mắt, đầy vẻ tinh quái.

“Vậy còn… ‘long tử’ thì sao, bà?” Thanh Long hỏi, giọng anh run nhẹ, không thể che giấu sự căng thẳng.

Nghe đến cái tên "long tử", Bà Ba chợt ngừng tay, ánh mắt tinh tường của bà nhìn thẳng vào Thanh Long, như muốn xuyên thấu tâm can anh. Một vẻ mặt phức tạp hiện lên, rồi nhanh chóng biến mất. "À, cái 'long tử' đó ư? Là một truyền thuyết thôi, Long à. Giới giang hồ đồn đại, trong cái 'Đêm Huyết Long' tàn khốc năm xưa, có một đứa trẻ mang huyết thống Long Đường thuần khiết, đã may mắn thoát chết. Người ta nói, nó là 'long tử', là hy vọng cuối cùng của Long Đường. Nhưng ai mà biết nó phiêu bạt nơi nào, liệu có còn sống hay đã chết rồi? Chuyện đó, cũng chỉ là tin đồn nhảm nhí thôi."

Bà Ba nói, nhưng ánh mắt của bà lại dừng lại trên gương mặt Thanh Long lâu hơn một chút, như thể bà đang so sánh, đang tìm kiếm điều gì đó. "Cũng có người nói, 'long tử' đó là một đứa bé có vết sẹo rất đặc biệt... nhưng mà, ai mà nhớ rõ được chứ. Chuyện đã mười lăm năm rồi." Bà lại nhanh chóng quay đi, tiếp tục phục vụ khách. "Trời không nói, đất không nói, nhưng số phận thì khắc sâu rồi, Long à. Có những chuyện, cứ để thời gian tự trả lời."

Thanh Long ăn miếng bún chả nhưng tâm trí anh đang dồn vào từng lời của bà, cố gắng tìm ra sự thật. Anh cảm nhận được mối liên hệ sâu sắc giữa những câu chuyện bà kể và quá khứ của chính mình. 'Huyết Ấn' trong túi áo ngực anh như đang ấm dần lên, như muốn xác nhận những lời Bà Ba vừa nói. Anh biết, bà biết nhiều hơn những gì bà nói. Bà chỉ đang thận trọng, vì những bí mật này quá nguy hiểm.

Anh kết thúc suất bún chả, đặt tiền lên bàn. “Cảm ơn bà Ba. Hôm nay con ăn rất ngon miệng.”

Bà Ba nhìn theo bóng anh, đôi mắt tinh tường lóe lên một tia sáng kỳ lạ. “Đừng bao giờ đánh giá thấp sức mạnh của sự kiên nhẫn, Long à. Và đừng bao giờ quên giá trị của một lời hứa.” Bà lẩm bẩm, rồi quay lại với công việc của mình, nhưng trong lòng bà, một nỗi lo lắng không tên đang dâng lên.

***

Đêm muộn, căn hộ ở Chung Cư Thiên Phúc lại chìm vào sự tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió nhẹ lướt qua khung cửa sổ. Thanh Long trở về, những vết thương trên người anh không còn đau nhói bằng nỗi đau trong tâm trí anh. Tất cả những mảnh ghép đã nằm trong tay anh: lời kể của Lão Gia Trần về Long Đường, Huyết Sát Hội, Trần Đức Hùng và sự trỗi dậy của Hắc Ưng; tin đồn từ Bà Ba về "thế lực mới" chống lưng cho Huyết Sát Hội và "long tử" mang vết sẹo đặc biệt; thông tin từ tờ báo cũ về "Đêm Huyết Long", "Bão Đen" và "đứa trẻ mất tích". Và cuối cùng, 'Huyết Ấn' đang run rẩy, tỏa ra một luồng năng lượng nóng rực trên lòng bàn tay anh.

Anh trải tất cả chúng ra trên sàn nhà gỗ, sắp xếp, kết nối từng mảnh một. Tờ báo cũ, những dòng ghi chú vội vàng từ lời kể của Lão Gia Trần, những từ khóa mà anh đã khoanh tròn. Từ những manh mối rời rạc, một bức tranh kinh hoàng dần hiện rõ.

'Đêm Huyết Long' không phải là một vụ án đơn lẻ, mà là một phần của kế hoạch lớn để loại bỏ thế lực cũ Long Đường, một kế hoạch được dàn dựng tỉ mỉ để tạo ra sự hỗn loạn mang tên 'Bão Đen'. Từ sự hỗn loạn đó, Trần Đức Hùng, một kẻ non trẻ nhưng đầy tham vọng, đã lợi dụng cơ hội để trỗi dậy, thành lập Tập đoàn Hắc Ưng và thao túng Huyết Sát Hội như một con rối. Hắn không chỉ muốn quyền lực trong thế giới ngầm, mà còn muốn chi phối cả thương trường và chính trường.

Và rồi, anh nhìn vào 'Huyết Ấn', nhìn vào dòng chữ "đứa trẻ mất tích", nhìn vào vết sẹo hằn sâu trên ngực mình. Cảm giác đau rứt ruột, một sự trống rỗng sâu thẳm trong lòng bỗng bùng lên dữ dội. Mọi thứ trở nên rõ ràng một cách tàn nhẫn. Anh chính là đứa trẻ đó. Anh là "long tử" mà Bà Ba đã nhắc đến, đứa trẻ may mắn thoát chết trong "Đêm Huyết Long", đứa trẻ mang trong mình huyết thống Long Đường và một vết sẹo là dấu ấn của một quá khứ bị tàn phá.

Anh là trung tâm của cuộc chiến đã kéo dài hàng thập kỷ này, một cuộc chiến mà anh không hề hay biết, cho đến tận bây giờ. Mọi thứ anh đã trải qua, mọi thử thách anh đã vượt qua, mọi sức mạnh anh đã khám phá, tất cả dường như đều được định sẵn, đều là một phần của một định mệnh nghiệt ngã.

Thanh Long đứng bật dậy, ánh mắt anh từ bàng hoàng chuyển sang quyết tâm sắt đá, pha lẫn sự căm hờn tột độ. Anh không thể tin được sự thật này. Cả cuộc đời anh là một lời nói dối, một bí mật được chôn vùi dưới lớp tro tàn của một quá khứ đẫm máu. Anh đã sống trong sự vô tri, trong khi kẻ thù của anh, kẻ đã cướp đi gia đình anh, đã xây dựng một đế chế hùng mạnh trên chính nỗi đau của anh.

“Không thể nào… Tất cả đều liên quan đến mình!” Anh thét lên trong vô vọng, giọng khàn đặc, vang vọng trong căn phòng trống. “Hắc Ưng… Huyết Sát Hội… Trần Đức Hùng… Tất cả là vì ta!” Một tiếng cười khô khốc bật ra khỏi cổ họng anh, xen lẫn sự điên loạn và đau đớn tột cùng. “Huyết Thủ… hắn biết. Hắn biết tất cả!” Huyết Thủ, kẻ đã đối đầu với anh trong trận chiến vừa qua, kẻ đã tạo ra ‘Huyết Ấn’, chắc chắn là một trong số ít những người còn sống sót biết rõ sự thật về ‘Đêm Huyết Long’ và vai trò của anh trong đó.

Anh nắm chặt 'Huyết Ấn' trong tay, cảm nhận sức mạnh tiềm ẩn trong mình bùng lên, không còn hoang dại mà như được dẫn lối bởi một mục đích mới. Sức mạnh này không chỉ là của riêng anh, mà là di sản của Long Đường, là tiếng gọi của quá khứ, là lời thề báo thù cho những gì đã mất. Thành phố về đêm giờ đây không còn là một nơi xa lạ, mà là chiến trường của anh, nơi anh phải tìm lại công lý và trả thù cho quá khứ của mình.

Đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long ánh lên sự lạnh lẽo và tàn khốc. "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Anh lẩm bẩm, không phải với ai khác, mà với chính bản thân mình, với kẻ thù vô hình đang ẩn mình trong bóng tối. Anh sẽ không chỉ phá hủy đế chế của Trần Đức Hùng, mà còn sẽ moi móc từng bí mật, từng kẻ đồng lõa, từng mảnh ghép của sự thật. Anh sẽ cho chúng biết, con Rồng đã thức tỉnh, và cơn thịnh nộ của nó sẽ thiêu rụi tất cả. Cuộc chiến này, giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là hành trình đi tìm lại chính mình, và cũng là hành trình của một con rồng báo thù.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ