Thiên địa mỹ nhân
Chương 99

Huyết Ấn Long Hồn: Tàn Dư Và Tiếng Gọi Quá Khứ

3810 từ
Mục tiêu: Giải quyết tình trạng bị thương của Thanh Long sau trận chiến ở Chương 98, cho thấy sự hồi phục và kiên cường của anh.,Thanh Long bắt đầu giải mã 'Huyết Ấn' từ Huyết Thủ, mở ra những manh mối đầu tiên về nguồn gốc Huyết Sát Hội.,Thanh Long truy đuổi tàn dư của Huyết Sát Hội, khai thác thông tin về mối liên hệ với Tập đoàn Hắc Ưng.,Áp lực từ Đại úy Minh (10 năm trước) vô tình hé lộ một phần quá khứ đau lòng của Thanh Long, liên quan đến 'Đêm Huyết Long' hoặc 'Bão Đen'.,Khẳng định Thanh Long dấn sâu hơn vào thế giới ngầm không chỉ vì trả thù mà còn vì tìm kiếm sự thật về bản thân.,Nâng cao nhịp độ và sự kịch tính, chuẩn bị cho những tiết lộ lớn hơn ở các chương sau.
Nhân vật: Thanh Long, Đại úy Minh, Hồng Liên
Mood: Tense, mysterious, emotional, determined
Kết chương: [object Object]

Đêm đã qua, nhưng những bí ẩn mới lại bắt đầu. Mảnh ký ức vỡ vụn và ký hiệu bí ẩn mà Thanh Long thu được là chìa khóa đầu tiên mở ra bí mật về 'Đêm Huyết Long' và quá khứ của chính anh, cũng như mối liên hệ sâu xa giữa Huyết Sát Hội và Tập đoàn Hắc Ưng. Sức mạnh tiềm ẩn được thức tỉnh của Thanh Long vẫn còn hoang dại và khó kiểm soát, báo hiệu một hành trình rèn luyện và khám phá bản thân dài hơi để làm chủ năng lực này. Sự thoát hiểm của Huyết Thủ đảm bảo rằng hắn sẽ trở lại, có thể mạnh mẽ và nguy hiểm hơn, với mối thù sâu sắc với Thanh Long, và có thể sẽ liên kết chặt chẽ hơn với Hắc Ưng. Thành công bước đầu của Trung úy Minh trong việc trấn áp Huyết Sát Hội củng cố vai trò của anh như một "áp lực pháp lý" không thể xem thường, người sẽ tiếp tục theo dõi và điều tra Thanh Long cũng như các thế lực ngầm. Bình minh ló dạng, nhưng một cơn bão mới đang hình thành, lớn hơn, tàn khốc hơn.

***

Dạ Thị Linh về đêm mang một vẻ đẹp huyền bí, ma mị khó tả. Thanh Long, ẩn mình trong một căn gác xép cũ kỹ khuất sâu trong con hẻm nhỏ mang tên “Hương Đạo”, cảm nhận rõ ràng sự đối lập đó. Từ ô cửa sổ cũ kỹ, anh có thể nhìn thấy những dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương đã nhuốm màu thời gian, cong cong như những con rồng đang vờn mây. Hàng trăm chiếc lồng đèn đỏ tươi, với đủ hình dáng và kích cỡ, treo lủng lẳng trên những sợi dây giăng ngang dọc, soi sáng con đường lát đá cuội chật hẹp, quanh co bên dưới bằng thứ ánh sáng mờ ảo, lung linh. Sương mù nhẹ giăng mắc, khiến không khí trở nên ẩm lạnh, càng làm tăng thêm vẻ hư ảo cho khu phố.

Thanh Long khẽ rên lên khi dịch chuyển cơ thể. Vết thương từ trận chiến với Huyết Thủ đêm qua vẫn còn đau nhức, nhưng ý chí của anh không hề suy giảm. Anh đã tự mình xử lý sơ cứu, dùng những kiến thức y học cơ bản mà mình học được từ những cuốn sách cổ xưa để băng bó cẩn thận. Mùi máu tanh vẫn còn vương vấn trên lớp vải băng trắng tinh, hòa lẫn với mùi thuốc sát trùng hăng nồng. Nhưng ngay cả trong cơn đau, khứu giác của anh vẫn tinh nhạy bắt lấy những mùi hương đặc trưng của Dạ Thị Linh: mùi hương trầm nghi ngút từ một ngôi miếu nhỏ gần đó, mùi thảo mộc dịu nhẹ từ một tiệm thuốc bắc, mùi đồ ăn vặt béo ngậy tỏa ra từ những gánh hàng rong đã dọn dẹp, và cả mùi hương hoa nhài thoang thoảng từ một ban công nào đó. Đôi khi, anh còn nghe thấy tiếng rao hàng du dương từ xa vọng lại, tiếng cười nói xì xào của vài cặp đôi muộn, tiếng nhạc cụ dân gian trầm bổng từ một quán trà nào đó, tất cả tạo nên một bản giao hưởng độc đáo, vừa nhộn nhịp, vừa bí ẩn, như thể anh đang bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của đô thị hiện đại.

Trên tấm ván gỗ đã sờn cũ, mảnh "Huyết Ấn" mà anh thu được từ Huyết Thủ nằm im lìm dưới ánh đèn dầu leo lét. Đó là một mảnh kim loại cổ, màu đen sẫm, với những đường nét chạm khắc tinh xảo, uốn lượn như những con rắn đang giao cấu. Những ký hiệu lạ lùng, cổ xưa mà Thanh Long chưa từng thấy bao giờ, đan xen trên bề mặt lạnh lẽo của nó. Anh đưa tay chạm nhẹ vào, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại truyền qua đầu ngón tay. Lạ lùng thay, anh cảm nhận được một luồng năng lượng quen thuộc từ nó, một thứ năng lượng kỳ lạ đã bùng nổ trong anh đêm qua, giúp anh lật ngược thế cờ trong trận chiến sinh tử.

"Huyết Ấn... nó liên kết với mình... không thể nào..." Thanh Long lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi. Anh nhắm mắt lại, cố gắng sắp xếp những mảnh ký ức vụn vỡ đang dồn dập ùa về. Những hình ảnh chớp nhoáng, không rõ ràng: một đêm mưa tầm tã, những tia chớp xé toạc bầu trời, tiếng gầm rú của gió, tiếng thét thất thanh của một người phụ nữ, và cảm giác bỏ rơi tột cùng, một nỗi sợ hãi lạnh buốt xương tủy. Anh như thấy mình, một đứa trẻ nhỏ bé, lạc lõng giữa màn đêm và cơn bão, một vết sẹo đau đớn hằn sâu vào tâm trí, vào trái tim. "Quá khứ đó là gì?" Anh tự hỏi, sự bối rối pha lẫn nỗi căm hận khi đối diện với chính những khoảng trống trong ký ức của mình.

Anh dùng một chiếc khăn ướt, cẩn thận lau sạch mảnh "Huyết Ấn", cố gắng nhận diện rõ hơn các ký hiệu trên đó. Mỗi đường nét, mỗi hoa văn dường như ẩn chứa một câu chuyện, một bí mật đã bị chôn vùi. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ tâm trí, cố gắng tái hiện lại những mảnh ký ức vụn vỡ, cảm nhận sự liên kết giữa chúng và năng lực đặc biệt đang trỗi dậy trong anh. Một dòng điện nhẹ chạy dọc sống lưng, lan tỏa khắp cơ thể. Anh cảm nhận được sức mạnh đang cuồn cuộn chảy trong huyết quản, một sức mạnh hoang dại, bản năng, nhưng cũng đầy mê hoặc. Nó không còn là một năng lực bộc phát ngẫu nhiên, mà dường như đang dần thức tỉnh, đòi hỏi anh phải khám phá, phải làm chủ.

Cảm giác lạnh lẽo từ mảnh kim loại truyền vào lòng bàn tay anh, rồi dần ấm lên, như thể nó đang phản ứng với năng lượng của anh. Mùi kim loại đặc trưng của Huyết Ấn bắt đầu tỏa ra, trộn lẫn với mùi máu khô còn sót lại trên đó. Anh biết, đây không chỉ là một vật phẩm đơn thuần, mà là một chìa khóa, một dấu ấn, liên kết trực tiếp đến nguồn gốc của mình, đến vết sẹo đã hằn sâu trên linh hồn anh. Những câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu: Tại sao Huyết Thủ lại có nó? Năng lực của anh có liên quan gì đến Huyết Sát Hội? Và cái đêm mưa kinh hoàng đó... là gì?

Thanh Long biết mình không thể chần chừ thêm nữa. Dù vết thương còn đau nhức, dù ký ức vẫn còn mơ hồ, anh phải hành động. Anh phải tìm ra sự thật, không chỉ vì trả thù Huyết Sát Hội, mà còn vì chính bản thân mình, để lấp đầy những khoảng trống trong tâm trí, để hiểu rõ hơn về con người mà anh đang trở thành. Anh đứng dậy, thân hình cao lớn, săn chắc hiện rõ dưới ánh đèn mờ. Đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh giờ đây ánh lên một tia sáng quyết đoán, pha lẫn một chút bối rối nhưng không hề dao động. Anh mặc lại chiếc áo khoác đen, che đi những vết thương. Mảnh Huyết Ấn được cất giữ cẩn thận trong túi áo ngực, nơi anh có thể cảm nhận được nó gần với trái tim mình nhất. Anh mở cửa sổ, hít một hơi thật sâu không khí ẩm lạnh của Dạ Thị Linh, rồi hòa mình vào màn đêm, bóng dáng anh khuất dần giữa những con hẻm quanh co, mang theo ý chí sắt đá và một khao khát cháy bỏng tìm kiếm sự thật.

***

Dựa vào những manh mối ít ỏi từ Huyết Ấn và những ký ức chớp nhoáng, Thanh Long lần mò xuống hệ thống hầm ngầm cũ kỹ nằm sâu dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Nơi đây được biết đến với cái tên Hầm Ngầm Cổ Tích, một địa điểm bí ẩn mà chỉ những kẻ thuộc thế giới ngầm mới biết đến. Bước chân của anh vang vọng trong không gian tối tăm, ẩm ướt, tạo ra những âm thanh kỳ lạ, bị hút vào bởi vòm đá cao vút. Các bức tường bằng đá tảng lớn, thô ráp, điêu khắc những hoa văn và ký tự cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn toát lên một vẻ uy nghi, cổ kính. Các lối đi chật hẹp, đôi khi chỉ vừa một người, rồi lại đột ngột mở ra những không gian rộng lớn với các cột đá khổng lồ, sừng sững như những người khổng lồ canh gác. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ trần hầm, tạo nên một bản nhạc đơn điệu nhưng ám ảnh. Tiếng gió rít qua các khe hở, nghe như tiếng thì thầm của những linh hồn cổ xưa. Mùi đất ẩm, rêu mốc, lưu huỳnh nhẹ, và một mùi hương kim loại đặc trưng của các di vật cổ đại xộc thẳng vào mũi, khiến không khí càng thêm nặng nề.

Hầm ngầm lạnh lẽo, ẩm ướt, u ám và đầy rẫy nguy hiểm. Cảm giác bị cô lập hoàn toàn với thế giới bên trên, có một áp lực vô hình từ những năng lượng cổ xưa đang đè nặng lên mọi giác quan của Thanh Long. Anh biết, đây là nơi ẩn náu lý tưởng cho những kẻ muốn chôn vùi bí mật. Dù chưa hoàn toàn bình phục sau trận chiến đêm qua, vết thương vẫn còn âm ỉ đau, nhưng sự quyết tâm trong đôi mắt anh chưa bao giờ tắt. Anh đã theo dấu vết của một nhóm tàn dư Huyết Sát Hội đang cố gắng tiêu hủy tài liệu và tháo chạy. Chúng không ngờ rằng một con mãnh long bị thương vẫn đủ sức để truy đuổi đến tận cùng.

Khi Thanh Long tiến vào một không gian rộng lớn hơn, nơi có một hồ nước ngầm xanh biếc phản chiếu ánh sáng yếu ớt từ chiếc đèn pin cầm tay của anh, anh thấy chúng. Khoảng mười tên thuộc hạ Huyết Sát Hội đang hối hả đốt cháy những tập tài liệu, lôi kéo các thùng hàng chứa vũ khí và máy tính cũ kỹ. Một tên thủ lĩnh nhỏ, với khuôn mặt bặm trợn và vết sẹo dài trên má, đang ra lệnh cho thuộc hạ một cách hỗn loạn.

"Mau lên! Chúng ta không còn nhiều thời gian! Cảnh sát đã siết chặt vòng vây bên trên! Đốt hết! Không được để lại bất kỳ dấu vết nào!" Tên thủ lĩnh gào lên, tiếng hắn vang vọng khắp hầm ngầm, trộn lẫn với tiếng lửa tí tách và tiếng nước chảy.

Thanh Long không nói một lời. Anh lao vào như một bóng ma. Tốc độ và sức mạnh vượt trội của anh khiến bọn chúng không kịp phản ứng. Một cú đá quét ngang mạnh mẽ vào tên gần nhất, khiến hắn văng vào bức tường đá, bất tỉnh ngay lập tức. Anh không dùng vũ khí, chỉ sử dụng đôi tay trần và cơ thể mình, biến chúng thành những vũ khí chết người. Mỗi cú đấm, mỗi đòn đá đều chính xác, nhanh gọn, không thừa thãi. Anh không muốn giết chóc vô ích, anh cần thông tin, không phải máu. Đây không phải là một trận chiến sinh tử quy mô lớn như đêm qua, mà là một cuộc truy đuổi và áp chế nhanh gọn.

Trong quá trình giao chiến, Thanh Long cảm nhận được năng lực của mình đang trỗi dậy. Anh sử dụng nó một cách có ý thức hơn, dù vẫn còn hoang dại và thô ráp. Một luồng khí nóng bỏng lan tỏa từ bụng dưới, chạy dọc cánh tay, khiến cú đấm của anh mạnh hơn, nhanh hơn. Anh như nhìn thấy rõ hơn chuyển động của đối thủ, dự đoán được đòn đánh tiếp theo của chúng. Đôi mắt sắc lạnh của anh quét qua từng tên, tìm kiếm kẻ cầm đầu.

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, bảy tên thuộc hạ đã nằm gục trên mặt đất, không chết nhưng không còn khả năng chống cự. Tên thủ lĩnh nhỏ, mặt tái mét vì sợ hãi, cố gắng rút khẩu súng lục ra, nhưng Thanh Long đã nhanh hơn. Anh vọt tới, tóm lấy cổ tay hắn, vặn ngược một cách dứt khoát. Tiếng xương rắc rắc vang lên, và khẩu súng rơi xuống nền đá lạnh lẽo.

"Nói ra," Thanh Long gằn giọng, đôi mắt anh như thiêu đốt kẻ đối diện. Hơi thở gấp gáp của anh hòa vào không khí lạnh lẽo của hầm ngầm. "Huyết Sát Hội được ai chống lưng? Mối liên hệ với Hắc Ưng là gì?"

Tên thủ lĩnh đau đớn quằn quại, khuôn mặt méo mó vì sợ hãi. "Ta... ta không biết... làm ơn... tha cho ta!"

Thanh Long càng siết chặt cổ tay hắn. "Ngươi có hai lựa chọn: nói, hoặc nếm trải cảm giác đau đớn tột cùng mà không bao giờ chết được. Ta có rất nhiều cách để khiến ngươi hối hận vì đã không chọn cách thứ nhất." Giọng nói của anh trầm ấm, nhưng đầy uy lực và sự đe dọa tiềm tàng, khiến tên thủ lĩnh run rẩy như cầy sấy. Hắn biết rõ Thanh Long không phải loại người nói chơi.

"Tập đoàn Hắc Ưng... Trần... Trần Đức Hùng... là kẻ đứng sau..." Tên thủ lĩnh lắp bắp, nỗi sợ hãi đã vượt qua cả nỗi đau thể xác. "Hắn ta... hắn ta đã tài trợ cho chúng tôi... cung cấp thông tin... và bảo vệ..." Hắn ngừng lại, hít một hơi run rẩy. "Huyết Sát Hội... không phải là một tổ chức tự phát... nó được thành lập... khoảng mười năm trước... bởi Hắc Ưng... để... để thực hiện những phi vụ dơ bẩn... che giấu âm mưu lớn hơn..."

Thanh Long cau mày. Mười năm trước? Đó là khoảng thời gian mà ký ức của anh bắt đầu trở nên mờ mịt, cũng là lúc anh nhận ra vết sẹo trên linh hồn mình. "Âm mưu gì? Nói rõ!"

"Tôi... tôi chỉ là một tay sai nhỏ... không biết rõ hết..." Hắn nói, mồ hôi lạnh vã ra trên trán. "Nhưng tôi nghe nói... Hắc Ưng đang tìm kiếm một thứ... một thứ liên quan đến sức mạnh cổ xưa... và một người... một đứa trẻ... mà chúng gọi là 'Long Tử'..."

"Long Tử?" Thanh Long buông lỏng tay hắn ra một chút, sự ngạc nhiên hiện rõ trong mắt. "Đứa trẻ nào?"

"Tôi... tôi không biết... chỉ nghe phong thanh vậy thôi!" Tên thủ lĩnh vội vàng thanh minh, ánh mắt hoảng loạn. "Huyết Thủ... hắn biết nhiều hơn! Hắn là kẻ được Trần Đức Hùng tin tưởng nhất!"

Thông tin này như một luồng điện giật mạnh vào Thanh Long. Trần Đức Hùng, Hắc Ưng, mười năm trước, Long Tử, và Huyết Thủ... Tất cả đều liên kết với nhau, và tất cả đều liên quan đến anh. Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, nhịp tim đập mạnh trong lồng ngực. Anh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải tìm hiểu sâu hơn.

"Ngươi đã nói đủ rồi," Thanh Long nói, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ. "Còn bây giờ, hãy tận hưởng sự chờ đợi pháp luật." Anh dùng một sợi dây thừng tìm thấy trong đống đổ nát, trói chặt tên thủ lĩnh và những thuộc hạ còn lại, sau đó dùng điện thoại của một tên trong số chúng để gửi một tin nhắn nặc danh cho cảnh sát về vị trí này. Anh biết, Trung úy Minh sẽ rất "hạnh phúc" với món quà này. Anh quay lưng bước đi, bóng dáng cao lớn dần chìm vào bóng tối của hầm ngầm, mang theo những bí mật vừa được hé lộ, và những câu hỏi lớn hơn nữa về quá khứ của chính mình.

***

Sau khi thu thập được những thông tin quan trọng từ hầm ngầm, Thanh Long tìm đến một quán cà phê yên tĩnh tên "Thức" để suy nghĩ. Mặt trời đã lên cao, ánh nắng trưa nhè nhẹ xuyên qua những ô cửa kính lớn, rọi sáng không gian quán. "Thức" được thiết kế theo phong cách hiện đại nhưng vẫn giữ được nét ấm cúng, với nội thất chủ yếu bằng gỗ và bê tông trần, điểm xuyết bằng những chậu cây xanh nhỏ tươi mát. Ánh sáng dịu nhẹ, không quá chói chang, tạo cảm giác thư thái, riêng tư. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng vang lên từ quầy pha chế, hòa cùng tiếng nhạc instrumental êm ái, và những tiếng thì thầm của khách hàng đang trò chuyện. Mùi cà phê rang xay thơm lừng, quyện với mùi trà thảo mộc dịu nhẹ và mùi gỗ mới, tạo nên một bầu không khí dễ chịu, hoàn toàn đối lập với sự lạnh lẽo, ẩm ướt của hầm ngầm vừa rồi.

Thanh Long chọn một góc khuất, gọi một ly cà phê đen đá. Anh cảm nhận rõ sự mệt mỏi đang vây lấy cơ thể, nhưng đầu óc anh lại quay cuồng với những thông tin vừa thu thập được. Hắc Ưng, Trần Đức Hùng, mười năm trước, Long Tử... Tất cả đều xoay quanh một trục duy nhất, và trục đó dường như là anh.

Anh lướt qua một tờ báo cũ bị bỏ lại trên bàn, có lẽ là của vị khách trước. Tiêu đề lớn giật tít màu đỏ tươi, nổi bật trên trang nhất: "Chiến Công Lớn Của Trung Úy Minh: Đánh Sập Một Phần Mạng Lưới Huyết Sát Hội!" Phía dưới là bức ảnh của Đại úy Minh (mà báo chí vẫn gọi là Trung úy Minh vào thời điểm 10 năm trước), dáng người vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị, đứng giữa một đống đổ nát, ánh mắt kiên quyết. Thanh Long khẽ nhếch mép. Đúng như anh dự đoán, Minh đã tận dụng rất tốt sự hỗn loạn anh tạo ra.

Anh đọc lướt qua bài báo, đôi mắt sắc sảo của anh dừng lại ở một đoạn nhỏ, được in mờ ở cuối trang, nằm cạnh một bức ảnh cũ kỹ, đã úa màu. Đó là một bức ảnh gia đình, mờ nhạt, chụp ba người: một người đàn ông, một người phụ nữ và một đứa trẻ nhỏ. Dù không rõ nét, nhưng anh vẫn cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ với đứa trẻ trong ảnh. Cảm giác đau nhói, một nỗi sợ hãi chôn giấu từ rất lâu bỗng trỗi dậy, len lỏi vào từng tế bào.

Dòng chữ nhỏ dưới bức ảnh ghi: "Vụ án bí ẩn 'Đêm Huyết Long' và 'Bão Đen' vẫn còn bỏ ngỏ sau 10 năm. Đứa trẻ mất tích năm xưa, liệu có còn sống?"

"Đứa trẻ này... Sao mình lại có cảm giác này?" Thanh Long lẩm bẩm trong tâm trí, cảm nhận một cơn đau nhói nơi lồng ngực, như có ai đó đang siết chặt trái tim anh. "Đêm Huyết Long... Bão Đen... Không thể nào..." Anh siết chặt tờ báo trong tay, những khớp ngón tay trắng bệch. Anh cố gắng đẩy lùi những mảnh ký ức vụn vỡ đang ùa về, nhưng chúng quá mạnh mẽ, quá ám ảnh. Anh nhìn chằm chằm vào bức ảnh, vào đôi mắt ngây thơ của đứa trẻ, và thấy chính mình trong đó. Một đứa trẻ lạc lõng, sợ hãi, bỏ rơi.

Toàn bộ cơ thể anh run nhẹ. Không phải vì lạnh, mà vì một sự thật kinh hoàng đang dần được hé lộ. Mảnh Huyết Ấn trong túi áo ngực như đang đập theo nhịp tim hỗn loạn của anh, tỏa ra một luồng năng lượng nóng rực, như muốn hòa vào dòng máu của anh. Những mảnh ghép của quá khứ, những bí mật đã bị chôn vùi từ rất lâu, giờ đây đang dần hình thành một bức tranh đáng sợ, một bức tranh mà anh không muốn đối mặt, nhưng lại không thể nào chối bỏ.

Thanh Long chợt nhận ra rằng, cuộc truy đuổi này không chỉ là về Huyết Sát Hội hay Tập đoàn Hắc Ưng, không chỉ là về trả thù hay quyền lực. Nó còn là về chính anh, về nguồn gốc của anh, về lý do anh tồn tại và về vết sẹo đã hằn sâu trong linh hồn anh. Anh đã bị cuốn vào một vòng xoáy định mệnh, một vòng xoáy mà anh không thể thoát ra. Anh cảm nhận được một sự giằng xé dữ dội trong nội tâm: giữa bản năng trả thù cho những gì đã mất, và khát khao cháy bỏng tìm hiểu sự thật về bản thân. "Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta," anh từng nghĩ. Nhưng liệu có một phần của "ta" đã bị đánh mất, bị cướp đi trong cái đêm định mệnh đó?

Một luồng lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Đôi mắt sâu thẳm của Thanh Long nheo lại, ánh lên sự phẫn nộ và quyết tâm. Trần Đức Hùng, Hắc Ưng, Huyết Sát Hội... và cả cái tên "Long Tử" đó. Tất cả sẽ phải trả giá. Anh sẽ không chỉ phá hủy đế chế của chúng, mà còn sẽ moi móc từng bí mật, từng sự thật bị chôn vùi. Anh sẽ tìm ra ai là kẻ đã gây ra "Đêm Huyết Long", ai đã biến anh thành con người như ngày hôm nay.

Bàn tay anh nắm chặt tờ báo, những ngón tay hằn sâu vào giấy. Dù đau đớn, dù bối rối, Thanh Long biết rằng mình đang đứng trước ngưỡng cửa của một sự thật kinh hoàng, một sự thật sẽ thay đổi hoàn toàn cuộc đời anh. Cuộc chiến này, đối với anh, giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó không chỉ là sự trả thù, mà còn là hành trình đi tìm lại chính mình. Anh ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh nắng trưa đang nhuộm vàng cả con phố. Một cơn bão thực sự, một cơn bão của quá khứ và sự thật, đang ập đến. Và Thanh Long, con Rồng kiên cường, đã sẵn sàng đối mặt.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ