Thiên địa mỹ nhân
Chương 101

Huyết Long Trở Về: Màn Sương Quá Khứ Tan Biến

3483 từ
Mục tiêu: Hé lộ toàn bộ sự thật về quá khứ của Thanh Long, nguồn gốc Huyết Sát Hội và mối liên hệ sâu xa với Tập đoàn Hắc Ưng, diễn giải mọi xung đột dai dẳng.,Khẳng định Thanh Long chính là trung tâm của một âm mưu được sắp đặt từ lâu, giải thích động cơ và sự ra đời của Tập đoàn Thiên Long 5 năm về trước.,Tạo tiền đề vững chắc cho cuộc đối đầu cuối cùng trong arc và các arc tiếp theo, bằng cách cung cấp bối cảnh lịch sử và cá nhân sâu sắc.,Thúc đẩy phát triển nhân vật Thanh Long, biến anh từ một người tìm kiếm sự thật thành một chiến binh mang sứ mệnh.
Nhân vật: Thanh Long, Lão Gia Trần
Mood: Emotional, dramatic, tense, determined, impactful
Kết chương: [object Object]

**CHƯƠNG 101: Huyết Long Trở Về: Màn Sương Quá Khứ Tan Biến**

Căn hộ ở Chung Cư Thiên Phúc giờ đây tĩnh mịch đến đáng sợ, chỉ còn hơi thở dồn dập của Thanh Long xé tan không khí đặc quánh. Anh đứng đó, giữa đống tài liệu ngổn ngang và những mảnh ký ức vừa được ráp nối, cảm giác như một bức tường vô hình vừa sụp đổ trong tâm trí anh. Sự thật, dù chỉ là những mảnh vụn, đã đủ sức bóp nghẹt trái tim anh, khiến lồng ngực anh đau nhói. Anh là "long tử", là đứa trẻ thất lạc của "Đêm Huyết Long", là trung tâm của một âm mưu kéo dài hàng thập kỷ. Mỗi từ, mỗi hình ảnh vừa hiện lên trong đầu anh đều như những nhát dao cứa vào linh hồn.

“Không thể nào… Tất cả đều liên quan đến mình!” Anh thét lên trong vô vọng, giọng khàn đặc, vang vọng trong căn phòng trống. "Hắc Ưng… Huyết Sát Hội… Trần Đức Hùng… Tất cả là vì ta!" Tiếng cười khô khốc bật ra từ cổ họng, xen lẫn sự điên loạn và đau đớn tột cùng. “Huyết Thủ… hắn biết. Hắn biết tất cả!” Hắn biết, và hắn đã không giết anh. Hắn đã để anh sống, để anh tự mình khám phá sự thật nghiệt ngã này. Một sự thật tàn khốc hơn cả cái chết.

Bàn tay anh nắm chặt 'Huyết Ấn', cảm nhận sức nóng rực tỏa ra từ nó, như một tiếng gọi thiêng liêng từ sâu thẳm quá khứ. Anh cần phải biết, biết tất cả. Không chỉ là những mảnh ghép rời rạc này, mà là toàn bộ bức tranh. Anh cần một người, một người đủ uy tín và hiểu biết để tháo gỡ từng nút thắt, giải đáp từng bí ẩn. Và người đó, chỉ có thể là Lão Gia Trần.

Không chần chừ, dù đêm đã về khuya, Thanh Long phóng xe lao đi. Chiếc siêu xe lướt vun vút trên đường phố Thiên Hải, xé toang màn đêm, mang theo một trái tim đang bùng cháy dữ dội. Anh không biết Lão Gia Trần có còn thức hay không, nhưng anh không thể đợi. Mỗi giây phút trôi qua đều là một cực hình, khi sự thật kinh hoàng cứ lởn vởn trong tâm trí, đòi hỏi được xác nhận, được phơi bày hoàn toàn.

Đến Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán', cửa đã khép hờ. Ánh sáng vàng dịu hắt ra từ bên trong, cùng với tiếng đàn tranh du dương quen thuộc, như một lời mời gọi đầy ma mị. Bước chân Thanh Long nặng trĩu khi anh tiến vào. Không gian bên trong vẫn giữ nguyên vẻ thanh tịnh, trang nhã như mọi khi, với những lồng đèn lụa treo cao, bàn trà thấp và chiếu tatami trải rộng. Mùi trầm hương nhẹ nhàng hòa quyện cùng hương trà thoang thoảng, tạo nên một bầu không khí ấm cúng, cổ kính, nhưng đêm nay, nó lại mang một vẻ u tịch lạ thường. Như thể nơi đây đang chờ đợi một câu chuyện cũ kỹ được kể lại, một bí mật được phơi bày.

Lão Gia Trần, mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt phúc hậu nhưng đôi mắt tinh anh vẫn mở, đang ngồi trầm tư bên ấm trà nghi ngút khói. Ông mặc một bộ áo dài truyền thống màu nâu sẫm, dáng vẻ ung dung tự tại, như một pho tượng cổ giữa dòng chảy thời gian. Như thể ông đã biết trước, đã chờ đợi anh. Thanh Long bước đến, ngồi xuống đối diện Lão Gia Trần, trên tấm chiếu tatami mềm mại. Tiếng đàn tranh vẫn réo rắt, nhưng trong tai anh, nó chỉ còn là một âm thanh mờ nhạt, bị át bởi tiếng trống dồn dập trong lồng ngực.

“Lão Gia,” Thanh Long cất tiếng, giọng anh khàn đặc, đầy sự khao khát và đau đớn. “Cháu đến đây để tìm kiếm câu trả lời… về những gì cháu vừa khám phá. Về Đêm Huyết Long, về Huyết Sát Hội, về Hắc Ưng… và về chính cháu.” Anh đặt 'Huyết Ấn' lên bàn trà, nó vẫn âm ỉ nóng rực, như một lời khẳng định cho sự tồn tại của một bí mật. “Cháu… cháu là đứa trẻ đó, đúng không?”

Lão Gia Trần không trả lời ngay. Ông từ tốn rót một chén trà nóng hổi, hơi khói bay lên mang theo hương thơm thanh khiết của trà Phổ Nhĩ cổ thụ. Ông chậm rãi đưa chén trà cho Thanh Long, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả ngàn năm lịch sử, nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên tơ máu của anh. Tiếng rót trà nhẹ nhàng, tiếng ly chạm khẽ vào đĩa, tất cả đều được thực hiện một cách điềm tĩnh đến lạ lùng, như thể ông đang chuẩn bị cho một nghi lễ thiêng liêng, một lời tuyên bố định mệnh.

“Thời điểm đã đến, tiểu Long,” Lão Gia Trần cuối cùng cũng lên tiếng, giọng ông trầm ấm, đầy uy lực nhưng cũng chất chứa sự xót xa. “Có những sự thật, dù đau đớn, dù nghiệt ngã, vẫn phải được đối mặt. Cháu đã tự mình tìm thấy những mảnh ghép. Giờ đây, ta sẽ giúp cháu nhìn thấy toàn bộ bức tranh.” Ông khẽ nhấp một ngụm trà, rồi đặt chén xuống, đôi mắt tinh anh lướt qua 'Huyết Ấn' trên bàn, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy vẻ thống khổ của Thanh Long. “Ngồi xuống đi, và lắng nghe. Đây không chỉ là câu chuyện về quá khứ của cháu, mà còn là câu chuyện về số phận của Thiên Hải này, về cuộc chiến đã kéo dài hàng thập kỷ, và về di sản mà cháu mang trong mình.”

Thanh Long hít một hơi thật sâu, uống cạn chén trà nóng. Vị chát nhẹ, thanh tao của trà như xoa dịu phần nào cổ họng khô khốc của anh, nhưng không thể làm vơi đi ngọn lửa đang bùng cháy trong lồng ngực. Anh gật đầu, ánh mắt đầy mong đợi và lo lắng, chuẩn bị đón nhận toàn bộ sự thật nghiệt ngã đang chờ đợi. Những giác quan của anh nhạy bén hơn bao giờ hết, cố gắng thu nhận mọi chi tiết nhỏ nhất từ khung cảnh xung quanh. Tiếng đàn tranh vẫn du dương nhưng dường như đang kể một câu chuyện buồn bã, tiếng gió đêm khẽ xào xạc qua khung cửa sổ chạm khắc, mang theo hơi lạnh của thành phố về đêm, và mùi trầm hương dường như càng lúc càng đậm đặc, như muốn xoa dịu những linh hồn đang quằn quại trong đau khổ. Toàn bộ không khí ở Nguyệt Quán đêm nay không chỉ còn là thanh tịnh, mà nó còn mang một vẻ trang trọng, u hoài, một sự tĩnh lặng đáng sợ trước khi một cơn bão lớn ập đến.

***

Đêm dần buông sâu hơn, trăng đã treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, rải ánh bạc xuống khung cửa sổ phòng trà. Lão Gia Trần bắt đầu câu chuyện, giọng ông trầm ấm nhưng từng lời, từng chữ đều như những nhát búa đóng vào tâm trí Thanh Long.

“Hai mươi năm trước… vào một đêm trăng máu, được lịch sử gọi là ‘Đêm Huyết Long’, gia tộc cháu, Long Đường, đã bị thảm sát.” Lão Gia Trần bắt đầu, đôi mắt ông đượm buồn, như đang nhìn thấy lại cảnh tượng kinh hoàng đó. “Long Đường không chỉ là một gia tộc giàu có, quyền lực. Chúng ta là những người bảo vệ một di sản cổ xưa, một bí mật vĩ đại, một nguồn sức mạnh mà thế gian không thể biết đến.”

Thanh Long lắng nghe, khuôn mặt anh dần tái nhợt. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một cơn đau buốt lan tỏa khắp cơ thể. Anh đã linh cảm điều gì đó, nhưng nghe trực tiếp từ Lão Gia Trần, nó vẫn là một cú sốc lớn. “Bí mật… sức mạnh gì, Lão Gia?”

“Đó là ‘Thiên Long Chi Lực’,” Lão Gia Trần đáp, giọng ông hạ thấp, như sợ có ai đó nghe thấy. “Một năng lượng tiềm ẩn chảy trong huyết quản của dòng tộc Long Đường, có thể mang lại sức mạnh phi thường, trí tuệ siêu việt, thậm chí là khả năng cảm nhận và điều khiển những thứ vượt xa hiểu biết của con người. Huyết Sát Hội, ban đầu, được lập ra bởi những người trung thành với Long Đường, để bảo vệ bí mật đó, để bảo vệ gia tộc và Thiên Hải khỏi những kẻ tham lam.”

Ông dừng lại, nhấp một ngụm trà. Tiếng đàn tranh vẫn du dương, nhưng giờ đây nó nghe như tiếng khóc than của hàng trăm linh hồn. “Nhưng sự tham lam là một con quỷ không đáy. Trần Đức Hùng… kẻ mà giờ đây cháu gọi là Hắc Ưng… hắn đã biết được bí mật này. Hắn không phải người của Long Đường, nhưng hắn đã dùng mọi thủ đoạn để xâm nhập, để chiếm đoạt. Hắn đã dàn dựng ‘Đêm Huyết Long’ không chỉ để cướp đi tài sản, mà là để tiêu diệt dòng tộc Long Đường, để độc chiếm Thiên Long Chi Lực.”

Thanh Long nắm chặt tay, móng tay hằn sâu vào da thịt. Anh cảm thấy một cơn giận dữ không thể kiềm chế đang bùng lên trong lồng ngực. “Vậy ra… Đêm Huyết Long không phải là một vụ án cướp bóc thông thường?”

“Không,” Lão Gia Trần lắc đầu. “Đó là một nghi lễ máu, một cuộc thanh trừng tàn độc. Đồng thời, hắn đã lợi dụng một cuộc khủng hoảng kinh tế toàn cầu sắp xảy ra, tạo ra ‘Bão Đen’ ở Thiên Hải, gây ra sự hỗn loạn và hoảng loạn. Hắn dùng Bão Đen làm vỏ bọc, che giấu tội ác diệt tộc của mình, đồng thời thu mua tài sản với giá rẻ mạt, xây dựng nền móng cho đế chế Hắc Ưng của hắn.”

“Hắn…” Thanh Long nghiến răng. “Hắn đã thành lập Tập đoàn Hắc Ưng từ đống đổ nát của gia tộc cháu?”

“Chính xác. Mười năm sau Đêm Huyết Long, khi cháu còn là một đứa trẻ sống trong vô thức, hắn đã chính thức thành lập Tập đoàn Hắc Ưng, trở thành một thế lực kinh tế hùng mạnh, không chỉ ở Thiên Hải mà còn vươn ra quốc tế. Hắn dùng vỏ bọc kinh doanh để rửa tiền, để che giấu các hoạt động phi pháp, và để thao túng Huyết Sát Hội – những kẻ bảo vệ đã bị hắn mua chuộc, biến thành công cụ cho âm mưu đen tối của mình. Huyết Sát Hội, từ một tổ chức bảo vệ di sản, đã trở thành một tổ chức khủng bố, chuyên thực hiện các phi vụ ám sát, buôn lậu, và gieo rắc nỗi sợ hãi để củng cố quyền lực cho Trần Đức Hùng.”

Mỗi lời nói của Lão Gia Trần như một mũi kim đâm thẳng vào trái tim Thanh Long. Mắt anh đỏ ngầu, một dòng nước mắt nóng hổi lăn dài trên gò má. Anh là đứa trẻ đó. Anh là "long tử" mà Bà Ba đã nhắc đến, đứa trẻ may mắn thoát chết trong "Đêm Huyết Long", đứa trẻ mang trong mình huyết thống Long Đường và một vết sẹo là dấu ấn của một quá khứ bị tàn phá.

“Vậy ra… cháu là đứa trẻ mất tích? Toàn bộ cuộc sống của cháu… là một lời nói dối?” Thanh Long thì thào, giọng nghẹn ngào, bàn tay run rẩy chạm vào vết sẹo hằn sâu trên ngực mình, nơi 'Huyết Ấn' từng hiển hiện.

Lão Gia Trần gật đầu, ánh mắt tràn đầy xót thương. “Phải, tiểu Long. Cháu chính là ‘Huyết Long’ duy nhất còn sót lại của Long Đường. Kẻ thù đã nghĩ rằng tất cả đã chết, nhưng định mệnh đã an bài. Cháu đã được cứu sống một cách thần kỳ, và được nuôi dưỡng trong vòng tay của những người tốt bụng, nhưng ký ức về đêm kinh hoàng đó đã bị phong ấn, để bảo vệ cháu.”

Ông đưa tay vào trong áo, lấy ra một vật nhỏ, được bọc trong một tấm lụa gấm thêu rồng vàng tinh xảo. Ông nhẹ nhàng đặt nó lên bàn, bên cạnh 'Huyết Ấn' của Thanh Long. Đó là một mảnh ngọc bội hình rồng, xanh biếc và trong suốt như nước biển, ánh lên một vẻ linh thiêng kỳ lạ. Trên thân rồng, một vết nứt nhỏ nhưng rõ ràng, như một vết sẹo cổ xưa.

“Đây là ‘Thiên Long Ấn’,” Lão Gia Trần nói, giọng ông chứa đựng sự tôn kính. “Ấn tín của gia tộc Long Đường. Cha cháu đã đeo nó, và nó đã nứt đôi trong Đêm Huyết Long, khi ông cố gắng bảo vệ cháu. Mảnh còn lại, ta đã giữ gìn suốt hai mươi năm qua. Nó là bằng chứng không thể chối cãi về dòng dõi của cháu.”

Thanh Long đưa tay chạm vào Thiên Long Ấn, cảm nhận một luồng hơi ấm quen thuộc lan tỏa từ mảnh ngọc. Nó không chỉ là một vật phẩm, nó là một phần của anh, là tiếng gọi của huyết thống, là bằng chứng cho sự tồn tại của một quá khứ bi tráng. Anh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy căm phẫn và quyết tâm. “Trần Đức Hùng… Hắn không chỉ muốn tiền bạc, quyền lực. Hắn muốn xóa sổ tất cả những gì liên quan đến dòng tộc cháu, để độc chiếm một bí mật vĩ đại… hắn muốn Thiên Long Chi Lực?”

“Chính xác. Hắn muốn trở thành bá chủ tuyệt đối, không chỉ của Thiên Hải mà còn của thế giới ngầm, thậm chí là cả chính giới. Hắn tin rằng với Thiên Long Chi Lực, hắn có thể đạt được tất cả. Hắn muốn thay thế Long Đường, trở thành Long Vương mới, một Long Vương của bóng tối và sự tàn bạo.” Lão Gia Trần thở dài, nhìn Thanh Long với ánh mắt phức tạp. “Suốt bao năm qua, ta đã tìm kiếm cháu. Và giờ đây, cháu đã trở về. Con Rồng của Long Đường đã thức tỉnh.”

Thanh Long cảm thấy như một dòng điện chạy khắp cơ thể. Toàn bộ sự thật, từ nguồn gốc Huyết Sát Hội, âm mưu của Hắc Ưng, đến thân thế của chính anh, đều đã phơi bày một cách tàn nhẫn và rõ ràng. Anh không còn là một người bình thường tìm kiếm sự thật, anh là một chiến binh mang sứ mệnh, một Huyết Long trở về từ đống tro tàn.

***

Nửa đêm, không khí ở Nguyệt Quán càng thêm tĩnh mịch, chỉ còn tiếng gió đêm rít qua khe cửa và tiếng đàn tranh đã ngừng từ lúc nào, nhường chỗ cho sự im lặng nặng nề. Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua tán lá, đổ bóng ma mị xuống sàn gỗ cổ kính. Thanh Long ngồi đó, suy sụp, toàn bộ gánh nặng của một sứ mệnh đột ngột đổ ập lên vai anh. Nỗi đau mất mát gia đình, sự căm phẫn tột độ dành cho Trần Đức Hùng, và gánh nặng của việc phải vực dậy một dòng tộc đã bị hủy diệt, tất cả hòa quyện thành một luồng cảm xúc hỗn loạn, mạnh mẽ đến mức tưởng chừng như có thể xé toạc lồng ngực anh.

Anh cúi đầu, bàn tay run rẩy nắm chặt Thiên Long Ấn và 'Huyết Ấn', cảm nhận sự kết nối máu thịt với một quá khứ bi thương. Anh đã giằng xé giữa bản năng của một con người bình thường muốn sống một cuộc đời yên bình và số phận của một "Huyết Long", người phải đối đầu với một thế lực đen tối đã cướp đi tất cả của anh. Nhưng giờ đây, không còn sự giằng xé nào nữa. Chỉ còn sự căm hờn và quyết tâm cháy bỏng.

Anh nhớ lại những giấc mơ, những mảnh ký ức vụn vỡ mà anh vẫn thường thấy. Anh nhớ lại cảm giác trống rỗng trong tim, sự thôi thúc mãnh liệt muốn tìm kiếm điều gì đó mà anh không biết là gì. Giờ thì anh đã biết. Đó là tiếng gọi của huyết thống, là lời thì thầm của những linh hồn bị tàn sát, là sự thôi thúc của một vận mệnh đã được an bài.

Thanh Long ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm giờ đây rực lửa căm thù, nhưng cũng ánh lên một sự kiên cường đến đáng sợ. “Huyết Sát Hội… Hắc Ưng… Trần Đức Hùng…” Anh thốt lên, giọng anh trầm khàn, mang theo một sự lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Cháu sẽ khiến chúng phải trả giá. Tất cả những gì chúng đã cướp đi, cháu sẽ đòi lại! Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Nhưng trước hết, ta sẽ đòi lại công lý cho gia tộc!”

Lão Gia Trần nhìn anh, ánh mắt ông lộ rõ vẻ hài lòng, xen lẫn một chút lo lắng. “Con đường này đầy rẫy chông gai, tiểu Long. Kẻ thù của cháu không chỉ là một người, mà là cả một đế chế được xây dựng trên máu và nước mắt. Chúng đã cắm rễ sâu vào mọi ngóc ngách của Thiên Hải, từ thế giới ngầm đến thương trường, thậm chí cả chính trường. Chúng sẽ không dễ dàng buông tha cháu, đặc biệt là khi chúng biết cháu vẫn còn sống.”

“Cháu không sợ,” Thanh Long đáp, giọng anh cứng rắn như thép. “Hắn đã cho cháu 5 năm để trưởng thành, để xây dựng Thiên Long từ con số không, để tôi luyện bản thân. Thiên Long, không chỉ là một tập đoàn, nó là một pháo đài, là một thanh kiếm sắc bén mà cháu đã mài giũa để chuẩn bị cho ngày này. Sự xuất hiện của cháu ở Thiên Hải này không phải là ngẫu nhiên, Lão Gia. Đó là sự trở về của Huyết Long, để kết thúc cuộc chiến đã kéo dài hàng thập kỷ.”

Lão Gia Trần gật đầu, một nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi ông. “Cháu không đơn độc, tiểu Long. Ta sẽ giúp cháu. Và cháu sẽ cần sức mạnh… sức mạnh để bảo vệ những người cháu yêu thương, những người cháu đã chọn để ở bên cạnh mình. Thiên Long Chi Lực trong cháu sẽ thức tỉnh hoàn toàn, nhưng nó cần được dẫn dắt, cần được kiểm soát.” Ông đưa tay đặt lên vai Thanh Long, một cái vỗ nhẹ nhưng chứa đầy sự tin tưởng và kỳ vọng. “Bí mật vĩ đại mà Trần Đức Hùng muốn độc chiếm không chỉ là quyền lực hay tiền bạc. Nó còn liên quan đến một di sản lớn hơn, một sức mạnh có thể thay đổi vận mệnh của cả thế giới này. Cháu là chìa khóa.”

Thanh Long đứng dậy, ánh mắt anh rực lửa căm thù và quyết tâm. Anh nắm chặt tay Lão Gia Trần, một lời thề không nói thành lời được trao đi. Anh rời khỏi Nguyệt Quán, bóng hình đơn độc nhưng đầy kiên cường, bước ra màn đêm lạnh lẽo của Thiên Hải. Gió đêm thổi mạnh, cuốn bay mái tóc đen dày của anh, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí sắt đá trong lòng anh. Anh không còn là một thanh niên bàng hoàng trước sự thật, mà đã trở thành một con rồng báo thù, một chiến binh mang sứ mệnh. Anh sẽ không chỉ phá hủy đế chế của Trần Đức Hùng, mà còn sẽ moi móc từng bí mật, từng kẻ đồng lõa, từng mảnh ghép của sự thật. Anh sẽ cho chúng biết, con Rồng đã thức tỉnh, và cơn thịnh nộ của nó sẽ thiêu rụi tất cả. Cuộc chiến này, giờ đây đã mang một ý nghĩa hoàn toàn khác. Đó là hành trình đi tìm lại chính mình, và cũng là hành trình của một con rồng báo thù.

“Ở Thiên Hải này, ta nói là luật,” Thanh Long lẩm bẩm, không phải với ai khác, mà với chính bản thân mình, với kẻ thù vô hình đang ẩn mình trong bóng tối, và với định mệnh đã an bài cho anh. Bước chân anh vững vàng, mạnh mẽ, hướng về phía trước, về một tương lai đầy bão tố, nơi anh sẽ viết lại lịch sử bằng máu và lửa.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ