Thiên địa mỹ nhân
Chương 102

Huyết Long Trỗi Dậy: Nền Móng Báo Thù

4070 từ
Mục tiêu: Thanh Long bắt đầu thực hiện kế hoạch phản công và xây dựng đế chế Thiên Long từ con số 0, ứng dụng trí tuệ và năng lực đặc biệt để đặt những viên gạch đầu tiên.,Giới thiệu những thách thức pháp lý đầu tiên mà Thanh Long phải đối mặt, với sự xuất hiện của Đại úy Minh (thời điểm 5 năm trước) bắt đầu chú ý đến các hoạt động bất thường.,Thanh Long đặt nền móng cho việc bảo vệ bản thân và những cộng sự đầu tiên (như Lâm Phong) khỏi các mối đe dọa tiềm tàng từ thế giới ngầm và Hắc Ưng.,Củng cố hình ảnh Thanh Long là một chiến lược gia tài ba, quyết đoán và không ngại đối đầu, ngay cả khi anh mới bắt đầu.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Đại úy Minh
Mood: Tense, strategic, determined, nascent danger
Kết chương: [object Object]

Gió đêm Thiên Hải vẫn gào thét, cuốn theo những tạp âm của một thành phố không bao giờ ngủ, nhưng trong tâm trí Thanh Long, mọi thứ đã trở nên tĩnh lặng một cách đáng sợ. Từng bước chân anh vững chãi trên con đường lát đá quen thuộc, hình bóng anh in rõ trên nền ánh đèn đường mờ ảo, không còn là một kẻ tìm kiếm, mà là một kẻ đã tìm thấy. Sự thật về "Đêm Huyết Long", về gia tộc bị hủy diệt, về thân phận "Huyết Long" duy nhất còn sót lại, tất cả đã đóng băng những cảm xúc hỗn loạn, chỉ còn lại ngọn lửa căm hờn cháy âm ỉ, cùng với một ý chí sắt đá, lạnh lùng như thép tôi. Anh không lẩm bẩm câu "Ở Thiên Hải này, ta nói là luật" như một lời khoe khoang, mà là một lời thề, một mệnh lệnh khắc sâu vào tận xương tủy chính mình, gửi gắm đến những kẻ đang ẩn mình trong bóng tối, đến cả định mệnh nghiệt ngã đã an bài cho anh. Anh sẽ không trốn tránh. Anh sẽ đối đầu. Và anh sẽ thắng.

Mở cánh cửa căn hộ bí ẩn ở khu chung cư Thiên Phúc, một không gian tưởng chừng như lạc lõng giữa lòng đô thị ồn ào. Chung cư này mang dáng dấp của thập niên 90, với những mảng tường sơn vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian, nhưng căn hộ của Thanh Long lại là một thế giới hoàn toàn khác. Bên trong, vẻ hiện đại tinh tế hòa quyện với những nét cổ xưa đầy bí ẩn. Một bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo, bằng gỗ mun đen bóng, tỏa ra mùi trầm hương nhẹ dịu, hòa cùng hương hoa lài thoang thoảng từ lọ sứ trắng đặt cạnh cửa sổ. Đôi khi, một cánh cửa gỗ không rõ dẫn đi đâu lại thu hút ánh mắt, như một bí mật được giấu kín. Tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ vẫn giữ được sự tĩnh lặng lạ thường. Tiếng nước chảy nhẹ từ một vòi nước nhỏ trong phòng trà, tiếng chuông gió khẽ khàng ngân lên khi làn gió đêm lùa qua ban công, đôi khi là âm thanh năng lượng lưu chuyển rất khẽ, chỉ Thanh Long mới cảm nhận được, mỗi khi anh ngồi thiền định. Bầu không khí nơi đây vừa ấm cúng, linh thiêng, lại vừa ẩn chứa vẻ bí ẩn khó tả, như chính con người anh.

Thanh Long bước vào, cởi bỏ áo vest, nới lỏng cà vạt, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao. Anh không chút do dự, đi thẳng đến chiếc bàn lớn đặt giữa phòng khách, nơi đã trải sẵn một tấm bản đồ thành phố Thiên Hải được phóng to, chi chít những ký hiệu và đường vẽ. Đặt Thiên Long Ấn và 'Huyết Ấn' lên bàn, hai vật phẩm chứa đựng cả quá khứ và tương lai của anh, anh đưa tay lướt nhẹ qua những đường nét phức tạp trên bản đồ, như đang chạm vào từng mạch máu của thành phố này. Mỗi con đường, mỗi khu phố, mỗi tòa nhà đều ẩn chứa những cơ hội, những mối nguy, và cả những kẻ thù.

Anh liếc nhìn Lâm Phong, người đang ngồi đối diện, mắt dán vào màn hình máy tính xách tay, những ngón tay gõ nhanh thoăn thoắt. Lâm Phong, với vẻ ngoài thư sinh, gầy gò và cặp kính cận dày cộp, trông có vẻ yếu ớt, nhưng đôi mắt anh ta lại lanh lợi và nhanh nhẹn đến kinh ngạc. Anh ta thường mặc áo hoodie hoặc áo phông đơn giản, một vẻ ngoài hoàn toàn đối lập với sự tinh tế của Thanh Long.

"Lâm Phong," Thanh Long cất tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng tràn đầy uy lực, "Đây không chỉ là một đế chế kinh doanh. Đây là một pháo đài, một mạng lưới để lật đổ những kẻ đã cướp đi tất cả của tôi."

Lâm Phong ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút choáng ngợp trước ánh mắt rực lửa của Thanh Long. Anh ta đã quen với những kế hoạch táo bạo của "Long ca", nhưng lần này, anh ta cảm nhận được một sự khác biệt sâu sắc. Một ngọn lửa cuồng nộ nhưng được kiểm soát hoàn toàn, một sự quyết tâm không thể lay chuyển. Anh ta biết, đây không còn là những cuộc chiến vì lợi nhuận đơn thuần, mà là một cuộc báo thù, một cuộc chiến vì công lý.

"Tôi đã chuẩn bị sẵn sàng, Long ca," Lâm Phong đáp, giọng anh ta hơi run nhưng ánh mắt kiên định. "Tất cả thông tin anh cần, tôi sẽ hack vào mọi ngóc ngách của thành phố để lấy. Tôi sẽ xây dựng hệ thống bảo mật vững chắc nhất, biến nó thành một bức tường lửa không thể xuyên thủng. Anh nói đúng, Thiên Long sẽ không chỉ là một tập đoàn, nó sẽ là một pháo đài. Nhưng... sẽ có rất nhiều rủi ro, Long ca. Huyết Sát Hội và cả cái tên Hắc Ưng đó... chúng không phải là những kẻ dễ đối phó."

Thanh Long khẽ gật đầu, môi mỏng cong lên một nụ cười nửa miệng đầy mị lực, nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo. "Rủi ro là điều không thể tránh khỏi khi đối đầu với bóng tối. Nhưng chúng ta sẽ không đơn độc. Lão Gia Trần đã cung cấp cho tôi những manh mối quý giá. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những dự án nhỏ nhất, thâm nhập vào các lĩnh vực mà Hắc Ưng đang cố gắng kiểm soát. Từ công nghệ, tài chính, đến cả những ngành nghề mà chúng xem thường nhất."

Anh đưa ngón tay thon dài, mạnh mẽ lướt trên bản đồ, chỉ vào một vài khu vực trọng điểm. "Đây là khu công nghệ cao mới nổi, đây là các dự án bất động sản đang bị đình trệ, và đây là những doanh nghiệp nhỏ đang bị chèn ép. Lâm Phong, hãy tập trung vào việc tạo ra một hệ thống dữ liệu khổng lồ, kết nối mọi thông tin từ các mạng lưới chính thống đến những nguồn tin ngầm. Tôi muốn một bức tranh toàn cảnh về Thiên Hải, về tất cả những gì đang diễn ra, từ những giao dịch ngầm đen tối nhất đến những quyết định kinh tế vĩ mô nhất."

Lâm Phong gật đầu lia lịa, những ngón tay anh ta lại bắt đầu bay lượn trên bàn phím. Màn hình máy tính lóe sáng, vô số biểu đồ dữ liệu phức tạp hiện lên, những dòng code chạy dài như thác lũ. Anh ta đã bắt đầu phân tích, phác thảo cấu trúc một mạng lưới thông tin an ninh chưa từng có. Mùi cà phê mới pha từ chiếc máy tự động trong góc phòng lan tỏa, hòa quyện với mùi trầm hương và sách cũ, tạo nên một không khí làm việc căng thẳng nhưng cũng đầy hứng khởi.

"Chúng ta sẽ không tấn công trực diện ngay lập tức," Thanh Long tiếp tục, ánh mắt anh lướt qua những dòng dữ liệu trên màn hình của Lâm Phong. "Chúng ta sẽ xây dựng từ bên trong, như một con sông ngầm, dần dần xói mòn nền móng của chúng. Mỗi công ty con của Thiên Long sẽ là một mắt xích, mỗi dự án sẽ là một căn cứ. Và quan trọng nhất, Lâm Phong, chúng ta cần những con người đáng tin cậy. Những kẻ bị chèn ép, những người có tài nhưng không có đất dụng võ, những kẻ đã từng bị Hắc Ưng hay Huyết Sát Hội làm hại. Chúng ta sẽ biến họ thành một phần của Thiên Long, biến sự căm hờn của họ thành sức mạnh."

Lâm Phong ngước lên, đôi mắt anh ta lộ rõ sự ngưỡng mộ. "Anh muốn xây dựng một đội quân từ chính những người dân bị áp bức sao, Long ca? Đây không chỉ là kinh doanh, đây là một cuộc cách mạng."

Thanh Long khẽ cười, một nụ cười đầy mị lực nhưng cũng lạnh lẽo. "Gọi nó là gì cũng được. Nhưng tôi biết, Hắc Ưng đã cắm rễ quá sâu. Để nhổ tận gốc chúng, chúng ta cần một mạng lưới đủ rộng, đủ mạnh, đủ bí mật. Và anh, Lâm Phong, sẽ là kiến trúc sư trưởng của mạng lưới đó. Bảo mật là ưu tiên hàng đầu. Thông tin là máu của Thiên Long. Không một chút sơ hở nào được phép xảy ra."

Anh đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra ánh đèn rực rỡ của thành phố về đêm. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên nền trời đen thẫm, như một con mắt dõi theo. Anh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ đang chảy trong huyết quản, không còn là sự giằng xé nội tâm nữa, mà là một sự hòa quyện hoàn hảo giữa trí tuệ sắc bén và bản năng chiến binh. Anh đã sẵn sàng.

***

Đêm đã về khuya, những con phố trung tâm Thiên Hải dần chìm vào tĩnh lặng, nhưng Khu Phố Cổ Huyền Bí, hay còn gọi là 'Dạ Thị Linh', lại bắt đầu một cuộc sống riêng của nó. Nơi đây, thời gian dường như ngưng đọng. Các dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương phủ rêu phong, lồng đèn đỏ treo cao, lung linh trong màn sương đêm mờ ảo. Lối đi lát đá cuội, chật hẹp và quanh co, dẫn Thanh Long sâu vào mê cung của những bí mật.

Anh đã thay một bộ trang phục đơn giản, áo sơ mi đen và quần jeans tối màu, mái tóc đen dày được vuốt ngược gọn gàng, che đi phần nào vẻ lịch lãm thường ngày, biến anh thành một người đàn ông bí ẩn, khó đoán giữa đám đông. Mùi hương trầm, mùi thảo mộc từ các tiệm thuốc Bắc, mùi đồ ăn vặt đặc trưng từ những gánh hàng rong, hòa quyện với mùi hoa nhài thoang thoảng và đôi khi là mùi hơi thở của các sinh vật kỳ lạ mà chỉ những người quen thuộc với Dạ Thị Linh mới cảm nhận được. Tiếng rao hàng du dương, tiếng cười nói xì xào, tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng từ xa, tiếng leng keng của trang sức chạm vào nhau, tất cả tạo nên một bản giao hưởng huyền bí, mê hoặc. Bầu không khí nơi đây vừa nhộn nhịp, vừa bí ẩn, như thể bước vào một thế giới khác, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào hiện đại của Thiên Hải.

Thanh Long không tìm kiếm đối đầu, anh tìm kiếm thông tin, những mảnh ghép rời rạc của bức tranh lớn mà Lão Gia Trần đã vẽ ra. Anh đi chậm rãi, ánh mắt sắc bén lướt qua từng gương mặt, từng cử chỉ, từng góc khuất. Anh không nói nhiều, chỉ lắng nghe. Mỗi lời thì thầm, mỗi ánh mắt trao đổi đều là một mảnh ghép quý giá. Anh biết, ở nơi này, thông tin là vàng, và sự im lặng có thể nói lên nhiều điều hơn bất kỳ lời nói nào.

Anh dừng chân trước một quán trà nhỏ, mái hiên lợp lá cọ, lồng đèn giấy đỏ treo lủng lẳng. Bên trong, một ông lão tóc bạc phơ đang pha trà, làn khói trắng bay lượn như mây. Thanh Long bước vào, chọn một góc khuất, gọi một chén trà xanh. Ông lão không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, đặt chén trà nóng hổi trước mặt anh. Mùi trà thơm lừng, thanh khiết, làm dịu đi phần nào sự căng thẳng trong lòng.

"Gần đây, Dạ Thị Linh có vẻ sôi động hơn hẳn, lão bá," Thanh Long cất giọng trầm khàn, như đang nói chuyện phiếm.

Ông lão khẽ nhấp trà, đôi mắt sâu thẳm nhìn ra ngoài màn sương. "Sông có khúc, người có lúc, tiểu huynh đệ. Có kẻ đi, ắt có kẻ đến. Nơi nào có khoảng trống, nơi đó ắt sẽ có kẻ muốn lấp đầy."

"Khoảng trống của Huyết Sát Hội sao?" Thanh Long khẽ hỏi, ánh mắt không rời khỏi chén trà.

Ông lão cười khẩy, một nụ cười đầy ẩn ý. "Huyết Sát Hội... đó đã là chuyện của ngày hôm qua rồi. Giờ đây, có một tay lạ mặt, người ta gọi là 'Đại Bàng' gì đó, đang gom hết các mối làm ăn của Huyết Sát Hội cũ. Khủng khiếp lắm... Nó nuốt chửng mọi thứ, nhanh như chớp. Từ các sòng bạc ngầm, các đường dây buôn lậu, đến cả những cửa hàng nhỏ ở đây cũng bị chúng nhúng tay vào. Cứ như một tập đoàn mới đang âm thầm bành trướng, không ai biết rõ nguồn gốc."

Thanh Long nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong vòm họng. "Đại Bàng... Tập đoàn mới..." Anh thầm nhắc lại, những cái tên này khớp với những gì Lão Gia Trần đã nói về sự bành trướng của Hắc Ưng trong thế giới ngầm, dù 5 năm trước, cái tên Hắc Ưng chưa thật sự lộ diện. "Có vẻ hắn ta không muốn chừa cho ai một con đường sống."

"Kẻ nào mạnh, kẻ đó thắng. Luật rừng là vậy. Nhưng những kẻ thôn tính quá nhanh, thường cũng sụp đổ rất nhanh," ông lão nói một cách triết lý, ánh mắt đầy vẻ từng trải. "Nó cắm rễ quá sâu, tiểu huynh đệ. Chúng có vẻ như đã thâm nhập vào cả những ngóc ngách mà Huyết Sát Hội trước đây chưa từng chạm tới. Nghe nói, chúng còn có mối liên hệ với cả những người trên cao nữa."

Thanh Long khẽ gật đầu, những thông tin này càng củng cố thêm bức tranh về một thế lực ngầm đầy mưu mô và quyền lực. Hắc Ưng không chỉ là một băng đảng, nó là một tổ chức có tầm nhìn, một đế chế đang được xây dựng trên nền tảng của sự tàn bạo và tham vọng.

Khi Thanh Long rời quán trà, bước chân anh đưa anh qua một con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn lồng chỉ đủ soi tỏ vài bước chân. Anh cảm nhận được một luồng khí lạnh lẽo thoáng qua, một sự hiện diện quen thuộc. Anh dừng lại.

"Đêm hôm khuya khoắt, sao lại loanh quanh ở đây vậy, tiểu tử?" Một giọng nói khàn khàn, đầy vẻ bất cần vang lên từ phía sau.

Thanh Long quay lại. Dưới ánh đèn mờ ảo, một người đàn ông với khuôn mặt có một vết sẹo dài chạy dọc từ thái dương xuống cằm, đứng tựa vào tường. Đó là Tùng 'Sẹo', một kẻ có tiếng tăm trong thế giới ngầm, tuy chưa phải là một nhân vật cộm cán, nhưng đã có đủ bản lĩnh để tồn tại và có ảnh hưởng nhất định trong khu vực này. Hắn ta mặc một chiếc áo khoác da cũ kỹ, đôi mắt sắc lạnh lướt qua Thanh Long như đang đánh giá.

Thanh Long không nao núng, ánh mắt anh đối diện thẳng với Tùng 'Sẹo'. "Ta chỉ đi dạo, hóng gió thôi."

Tùng 'Sẹo' nhếch mép cười khẩy. "Khu này không phải nơi để hóng gió đâu. Hóng gió ở đây, coi chừng hóng phải dao đấy." Hắn ta tiến lại gần hơn, ánh mắt dò xét. "Mặt mày lạ quá. Không phải dân ở đây."

"Chưa phải, nhưng có thể sẽ là," Thanh Long đáp, giọng điệu bình thản, không chút sợ hãi. Khí chất của anh, dù trong trang phục đơn giản, vẫn toát ra một vẻ quyền lực và tự tin khó tả, khiến Tùng 'Sẹo' phải bất ngờ. Hắn đã gặp qua nhiều loại người, nhưng chưa từng thấy ai có khí chất như vậy, vừa lạnh lùng, vừa mạnh mẽ, lại ẩn chứa một sự nguy hiểm tiềm tàng.

"À, ra vậy." Tùng 'Sẹo' dừng lại, giữ một khoảng cách nhất định. Hắn cảm nhận được một áp lực vô hình từ người đối diện. "Cũng được. Nhưng ở Dạ Thị Linh này, có quy tắc của nó. Đừng có gây chuyện, thì sẽ không có chuyện gì."

"Ta hiểu," Thanh Long gật đầu. "Và ta cũng muốn biết những quy tắc đó. Nghe nói, dạo này có nhiều quy tắc mới được đặt ra." Anh nháy mắt, một nụ cười nhẹ thoáng qua.

Tùng 'Sẹo' nhìn anh chằm chằm, đôi mắt nheo lại. Hắn ta không biết người đàn ông này là ai, nhưng hắn biết, đây không phải là một kẻ bình thường. Thanh Long đã tạo được ấn tượng đầu tiên, một ấn tượng về một người đàn ông bí ẩn, mạnh mẽ, và có vẻ như đang có ý định thâm nhập vào thế giới ngầm này. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi kết thúc, Thanh Long tiếp tục bước đi, nhưng trong tâm trí Tùng 'Sẹo', hình bóng anh đã để lại một dấu ấn khó phai. Anh sẽ là một nhân vật đáng chú ý, hoặc một mối nguy hiểm.

***

Cùng lúc đó, tại Trụ Sở Công An Thành Phố, một tòa nhà hành chính kiên cố với kiến trúc đơn giản, những chiếc xe công vụ đỗ ngay ngắn bên ngoài, Đại úy Minh đang chìm đắm trong công việc. Ban ngày, nắng gắt như đổ lửa xuống thành phố, nhưng bên trong trụ sở, bầu không khí luôn nghiêm túc, căng thẳng và bận rộn. Tiếng điện thoại reo liên hồi, tiếng máy in chạy ro ro, tiếng còi xe cảnh sát từ xa vọng lại, tiếng bước chân vội vã của các đồng nghiệp, tất cả tạo nên một nhịp điệu quen thuộc của một cơ quan thực thi pháp luật. Mùi giấy tờ, mực in, cà phê đặc quánh và thoang thoảng mùi thuốc lá từ những đồng nghiệp đang cố gắng tỉnh táo, bao trùm khắp căn phòng.

Đại úy Minh, lúc này còn khá trẻ, nhưng đã thể hiện sự sắc bén và kiên định hiếm có. Dáng người anh vạm vỡ, khuôn mặt cương nghị với đôi mắt nghiêm túc, thường mặc quân phục cảnh sát chỉnh tề, toát lên vẻ chính trực. Anh đang cặm cụi trên bàn làm việc, trước mặt là một chồng hồ sơ cao ngất về các vụ án nhỏ lẻ, dường như không liên quan đến nhau. Vài vụ tranh chấp địa bàn của các băng nhóm đường phố, một vụ buôn lậu nhỏ bị phá vỡ ở cảng biển, một số hoạt động kinh doanh mới nổi lên quá nhanh và có vẻ mờ ám.

Anh cắn nhẹ đầu bút, ánh mắt tập trung cao độ, lướt qua từng chi tiết nhỏ nhất. "Những vụ này... cứ như có ai đó đang chơi cờ vậy," anh lẩm bẩm, nói với chính mình nhiều hơn là với đồng nghiệp ngồi cạnh.

Anh đồng nghiệp, một người đàn ông trung niên với vẻ mặt mệt mỏi, ngẩng đầu lên từ đống giấy tờ. "Chắc là mấy tay mới nổi muốn tranh miếng cơm thôi, Minh. Đâu có gì to tát. Mấy vụ vặt vãnh này xảy ra như cơm bữa mà."

Đại úy Minh lắc đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi bản đồ thành phố treo trên tường, nơi anh đã dùng bút đỏ khoanh tròn các khu vực liên quan đến từng vụ án. "Không đơn giản vậy đâu, anh Tuấn. Nhìn vào đây này. Vụ tranh chấp ở khu chợ cũ, vụ buôn lậu thuốc lá ở bến tàu, rồi cả cái công ty 'Thiên Hải Investment' mới thành lập đang thâu tóm đất vàng ở khu Đông. Chúng dường như không liên quan, nhưng nếu nhìn tổng thể, chúng lại tạo thành một mô hình."

Anh Tuấn nhướn mày. "Mô hình gì?"

"Một bàn tay vô hình," Đại úy Minh đáp, giọng anh trầm hẳn xuống. "Một bàn tay đang bắt đầu tác động đến trật tự ngầm của thành phố. Có kẻ đang âm thầm dọn dẹp 'sân chơi', loại bỏ những kẻ ngáng đường cũ, và thiết lập một trật tự mới theo ý muốn của chúng. Sự biến mất của Huyết Sát Hội sau vụ 'Đêm Huyết Long' đã để lại một khoảng trống quá lớn, và giờ đây, có vẻ như một kẻ nào đó đang cố gắng lấp đầy nó, nhưng theo một cách tinh vi hơn, có hệ thống hơn."

Anh Tuấn nhún vai. "Chuyện thường mà. Giang hồ thay chủ. Có gì lạ đâu?"

"Lạ chứ," Đại úy Minh kiên quyết. "Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá gọn gàng. Những kẻ bị loại bỏ đều có vẻ như tự động biến mất, hoặc gặp tai nạn bất ngờ. Và những kẻ nổi lên lại đều có một sự liên kết mờ ám với nhau, hoặc ít nhất là hưởng lợi từ sự biến mất của những kẻ kia. Tôi cảm thấy có một sợi dây liên kết vô hình, một mạng lưới đang dần hình thành." Anh đưa ngón tay chỉ vào bản đồ, khoanh tròn một khu vực rộng lớn, bao gồm cả khu phố cổ và khu công nghiệp mới. "Đây, tất cả những vụ án này, chúng đều có vẻ như đang đổ về một vài điểm trọng yếu."

Anh Tuấn nhìn theo ngón tay của Đại úy Minh, rồi lại nhìn anh. "Minh, cậu có vẻ suy nghĩ quá nhiều rồi. Áp lực công việc khiến cậu nhìn đâu cũng thấy âm mưu."

"Có thể," Đại úy Minh đáp, nhưng ánh mắt anh không hề thay đổi. "Nhưng bản năng của tôi mách bảo rằng, có một cái gì đó lớn hơn đang diễn ra. Một thế lực mới, đang nổi lên trong bóng tối, và nó đang thay đổi luật chơi của Thiên Hải này. Tôi sẽ không để yên. Luật pháp là trên hết, và tôi sẽ tìm ra ai đang đứng sau tất cả những chuyện này, bất kể hắn là ai, có quyền lực đến mức nào."

Anh tiếp tục đánh dấu các điểm trên bản đồ, khoanh tròn các vụ án, ánh mắt tập trung suy tư. Đại úy Minh cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ, một sự tò mò không ngừng về cái "thế lực mới nổi" này. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, nhưng anh đã thề sẽ bảo vệ trật tự và công lý, và anh sẽ không lùi bước. Sự xuất hiện của một người chơi mới trong thành phố, cùng với sự biến mất bí ẩn của những kẻ cũ, đã tạo nên một bức màn sương mù dày đặc. Và Đại úy Minh, với sự sắc bén của mình, đang bắt đầu vén màn sương đó, từng chút một, từng chút một.

Thanh Long, từ căn hộ bí ẩn của mình, đang lặng lẽ đặt những viên gạch đầu tiên cho đế chế Thiên Long, một pháo đài được xây dựng từ tro tàn của quá khứ. Anh biết, con đường báo thù sẽ không dễ dàng. Một bên là Hắc Ưng, một đế chế ngầm đang bành trướng với sự tàn bạo và mưu mô. Một bên là áp lực pháp lý từ Đại úy Minh, một sĩ quan cảnh sát trẻ nhưng sắc bén, người có thể trở thành một mối đe dọa bất ngờ, hoặc một đồng minh không mong muốn trong tương lai. Và chính anh, Thanh Long, phải đối mặt với ngọn lửa báo thù bùng cháy trong lòng, biến nó thành động lực, thành chiến lược, để không chỉ trả thù, mà còn để bảo vệ những người anh yêu thương. Cuộc chiến này, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, đầy căng thẳng, đầy nguy hiểm, nhưng cũng đầy hứa hẹn. Con rồng đã thức tỉnh, và cơn thịnh nộ của nó sẽ sớm quét qua Thiên Hải, thay đổi mọi thứ, mãi mãi.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ