Đêm Thiên Hải buông xuống, mang theo hơi lạnh se sắt và mùi ẩm đặc trưng của thành phố sông nước. Trong văn phòng công an, Đại úy Minh vẫn đang miệt mài với bản đồ và những dấu chấm đỏ, mớ hỗn độn mà anh cảm nhận là một trật tự mới đang hình thành. Xa xôi, trong một căn hộ bí ẩn, Thanh Long cũng đang lặng lẽ chuẩn bị cho màn ra mắt của mình, không phải trên thương trường, mà là trong một sân chơi khốc liệt hơn nhiều – thế giới ngầm. Anh biết, đã đến lúc phải đặt những viên gạch đầu tiên cho cái đế chế mà anh gọi là Thiên Long, một pháo đài được xây dựng không chỉ bằng tiền bạc hay quyền lực, mà còn bằng ý chí, bằng thù hận, và cả máu.
***
Phòng Trà Cổ 'Nguyệt Quán' nằm ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của Khu Phố Cổ, tách biệt hoàn toàn khỏi sự ồn ào của đô thị hiện đại. Kiến trúc Á Đông cổ điển hiện lên qua những mái ngói âm dương trầm mặc, những tấm phên tre mộc mạc và hàng lồng đèn lụa đỏ treo cao, tỏa ánh sáng dịu dàng như hơi thở của quá khứ. Bên trong, tiếng đàn tranh thánh thót như nước chảy, tiếng sáo trúc du dương như gió thoảng qua rừng tre, hòa cùng tiếng rót trà lách tách và những lời trò chuyện nhỏ nhẹ, tạo nên một bầu không khí thanh tịnh đến lạ. Hương trà sen thơm ngát hòa quyện cùng mùi trầm hương dìu dịu và mùi gỗ lâu năm, bao bọc lấy không gian, mang đến cảm giác ấm cúng, hoài niệm, nhưng đồng thời cũng nhuốm màu bí ẩn.
Thanh Long ngồi đối diện Bà Ba trên chiếc chiếu tatami mềm mại, tấm lưng thẳng tắp như một lưỡi kiếm. Anh vận một bộ trang phục tối màu đơn giản, nhưng vẫn không che giấu được vóc dáng cao lớn, săn chắc. Gương mặt góc cạnh của anh dưới ánh lồng đèn càng thêm sắc nét, đôi mắt sâu thẳm ẩn chứa một ngọn lửa không thể dập tắt. Bất chấp sự yên bình của phòng trà, không khí quanh anh lại căng như dây đàn.
Bà Ba, với thân hình nhỏ nhắn và mái tóc bạc trắng được búi gọn gàng, đôi mắt tinh tường như chim ưng vẫn ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Bà đặt chén trà xuống, khẽ thở dài, âm thanh nhỏ bé nhưng đủ để Thanh Long cảm nhận được sự nặng nề trong đó. "Cậu Long, Huyết Sát Hội… chúng đang làm càn quá rồi." Giọng bà trầm khàn, mang theo sự mệt mỏi nhưng vẫn đầy kiên quyết. "Mấy ngày nay, chúng liên tục quấy phá các cửa tiệm nhỏ ở Dạ Thị Linh, ép buộc các chủ tiệm phải nộp tiền bảo kê. Ai không nghe lời, chúng liền ra tay tàn độc."
Thanh Long khẽ nhấp một ngụm trà, vị đắng chát lan tỏa trong khoang miệng, nhưng anh dường như không hề bận tâm. Ánh mắt anh vẫn dán chặt vào Bà Ba, chờ đợi thông tin cốt lõi. "Có gì đặc biệt hơn không, Bà Ba?" Anh hỏi, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực nhưng lại rất nhẹ nhàng, đủ để không phá vỡ sự tĩnh mịch của không gian.
Bà Ba nhìn thẳng vào mắt anh, gương mặt nhăn nheo thoáng hiện lên sự căm phẫn. "Lần này, chúng không chỉ dừng lại ở tiền bạc. Chúng định ra tay với con bé đó… Hồng Liên. Con bé vừa mở một tiệm bán đồ cổ nhỏ ở Dạ Thị Linh. Nó không nên dính vào những chuyện này."
Cái tên "Hồng Liên" lọt vào tai Thanh Long, kéo theo một làn sóng cảm xúc mơ hồ mà anh chưa kịp định hình. Anh nhớ đến cô gái với vẻ đẹp ma mị, đôi mắt đen láy sắc lạnh và thân hình nhỏ nhắn nhưng ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Anh từng gặp cô một vài lần thoáng qua ở Dạ Thị Linh, và luôn có cảm giác rằng cô gái này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài. Sự chú ý của Huyết Sát Hội đến cô ta chắc chắn không phải là ngẫu nhiên.
"Tại sao lại là cô ta?" Thanh Long hỏi, ánh mắt anh hơi nheo lại, một tia sắc lạnh lướt qua. "Hồng Liên có gì đặc biệt để Huyết Sát Hội phải nhắm đến?"
Bà Ba nhấp một ngụm trà nóng, hơi ấm dường như trấn an bà phần nào. "Con bé đó có một món đồ cổ đặc biệt, một chiếc hộp gỗ khắc hình rồng. Nghe đồn nó có liên quan đến một mật mã cổ xưa, một bản đồ dẫn đến kho báu của một gia tộc quyền lực thời phong kiến. Huyết Sát Hội tin rằng con bé đang giữ nó." Bà Ba ngừng lại, đôi mắt nhìn sâu vào Thanh Long, như thể bà đang dò xét điều gì đó. "Nhưng đó chỉ là cái cớ. Chúng muốn dùng con bé làm mồi nhử... để tìm kiếm một thứ khác. Một thứ mà có lẽ, chỉ có cậu mới biết."
Thanh Long im lặng, đôi mày hơi chau lại. Chiếc hộp gỗ khắc hình rồng? Mật mã cổ xưa? Những từ khóa này khơi gợi trong anh một cảm giác quen thuộc đến rợn người, như thể chúng là một phần của một câu chuyện đã bị lãng quên từ lâu trong tiềm thức của anh. Anh nhớ lại những lời Lão Gia Trần từng nói về bí mật vĩ đại mà Hắc Ưng muốn độc chiếm, về những mảnh ghép của một quá khứ bị chôn vùi. Liệu chiếc hộp của Hồng Liên có phải là một trong những mảnh ghép đó?
Đúng lúc đó, thiết bị liên lạc đeo ở cổ tay anh khẽ rung lên. Là tin nhắn mã hóa từ Lâm Phong. Thanh Long khẽ liếc nhìn, ánh mắt anh tập trung cao độ.
*Lâm Phong (qua tin nhắn): "Đã xác định mục tiêu. Thợ Săn đang dẫn đầu đội hình. Mức độ nguy hiểm: Cực cao. Chúng đang tiến vào Khu Phố Cổ, hướng về Dạ Thị Linh. Ước tính 15-20 tên, trang bị vũ khí nóng và lạnh. Có vẻ chúng định làm một trận lớn."*
Ngón tay Thanh Long khẽ lướt trên màn hình, gửi lại một ký tự xác nhận. Ánh mắt anh lúc này đã hoàn toàn biến đổi. Ngọn lửa trong đôi mắt anh bùng lên dữ dội, không còn sự mơ hồ hay nghi hoặc. Nó là sự quyết đoán, là ý chí thép, là cơn thịnh nộ đang âm ỉ chờ bùng nổ.
"Địa điểm chính xác? Chúng định làm gì?" Thanh Long hỏi, giọng anh đã lạnh hơn vài phần. Mặc dù Lâm Phong đã cung cấp thông tin chi tiết qua tin nhắn, nhưng anh vẫn muốn nghe xác nhận từ Bà Ba, người đã sống ở Khu Phố Cổ này cả đời và hiểu rõ từng ngóc ngách hơn bất kỳ ai.
Bà Ba không cần Thanh Long phải nói thêm. Bà chỉ tay về hướng cửa sổ, nơi ánh đèn lồng lấp lánh như những đốm lửa ma trơi. "Dạ Thị Linh. Tiệm của con bé nằm ở cuối con hẻm 'Uốn Lượn'. Chúng định bắt cóc con bé, có thể là để tra khảo về món đồ đó, hoặc đơn giản là để thị uy."
Thanh Long đứng phắt dậy. Động tác của anh nhanh và dứt khoát đến mức chén trà trên bàn cũng khẽ rung lên. Anh cao lớn sừng sững, toát ra một khí thế áp đảo, mạnh mẽ đến ngạt thở. Mùi trà thơm và trầm hương dịu nhẹ trong không gian dường như không thể xoa dịu được ngọn lửa đang cháy trong anh.
"Cậu Long…" Bà Ba nhìn anh, đôi mắt già nua ánh lên vẻ lo lắng khôn nguôi. "Cẩn thận. Huyết Sát Hội lần này rất tàn độc. Chúng không còn như trước nữa. Tên Thợ Săn đó… hắn là một kẻ máu lạnh."
Thanh Long không nói gì, chỉ khẽ gật đầu. Anh quay người, bước đi dứt khoát về phía cửa. Mỗi bước chân của anh đều nặng nề, nhưng lại mang một sự kiên định sắt đá. Anh biết, đây không chỉ là một cuộc giải cứu đơn thuần. Đây là một lời tuyên chiến. Một lời cảnh cáo gửi đến toàn bộ thế giới ngầm Thiên Hải: những gì thuộc về anh, những người anh quan tâm, không ai được phép động đến.
"Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta." Lời nói này không thốt ra thành tiếng, nhưng vang vọng trong tâm trí Thanh Long như một lời thề. Anh sẽ không để bất kỳ ai bị tổn hại dưới sự bảo hộ của mình. Bà Ba nhìn theo bóng anh, đôi mắt bà vẫn ánh lên sự lo lắng, nhưng sâu thẳm trong đó, bà cũng đặt trọn niềm tin vào người thanh niên đầy bí ẩn này. Bà biết, Thanh Long không phải người bình thường. Anh là một con rồng đang thức tỉnh, và cơn thịnh nộ của anh sẽ sớm quét qua Thiên Hải này.
***
Khu Phố Cổ Dạ Thị Linh vào nửa đêm hiện lên trong sương mù nhẹ, mang một vẻ đẹp ma mị và bí ẩn đến lạ thường. Những dãy nhà gỗ cổ kính, mái ngói âm dương phủ đầy rêu phong, lấp ló dưới ánh lồng đèn đỏ leo lét, khiến không gian như chìm vào một bức tranh thủy mặc u tối. Lối đi lát đá cuội trơn trượt bởi hơi sương, uốn lượn quanh co qua những con hẻm nhỏ, dẫn dắt người ta vào một mê cung của thời gian. Tiếng rao hàng du dương của những gánh hàng rong đêm đã tắt, thay vào đó là tiếng cười nói xì xào vọng ra từ những quán trọ muộn, tiếng nhạc cụ dân gian vang vọng từ xa như một khúc ca buồn, và đôi khi là tiếng leng keng của trang sức hay tiếng gió rít qua khe cửa, tạo nên một bản giao hưởng kỳ dị của đêm tối. Mùi hương trầm, mùi thảo mộc, mùi đồ ăn vặt đặc trưng của Khu Phố Cổ hòa quyện với hương hoa nhài thoang thoảng, và đôi khi là một mùi hơi thở lạ lẫm, khó tả, như thể có những sinh vật kỳ bí đang ẩn mình trong bóng tối. Bầu không khí mờ ảo, huyền bí, đầy sức mê hoặc, như bước vào một thế giới khác, nơi ranh giới giữa thực và ảo trở nên mong manh.
Thanh Long và Tùng 'Sẹo' di chuyển nhanh như bóng ma qua những con hẻm tối. Thanh Long đi trước, mỗi bước chân đều nhẹ như không, đôi mắt anh sắc bén quét qua từng góc khuất. Tùng 'Sẹo' theo sát phía sau, dáng người vạm vỡ nhưng lại cực kỳ linh hoạt. Anh ta liên tục đảo mắt cảnh giác, bàn tay đặt hờ lên khẩu súng giắt ở thắt lưng, sẵn sàng rút ra bất cứ lúc nào. Vết sẹo dài trên mặt anh ta càng khiến vẻ mặt kiên định thêm phần dữ tợn.
Âm thanh la hét thất thanh và tiếng đổ vỡ đột ngột xé toạc màn đêm tĩnh mịch, vọng lại từ phía cuối con hẻm 'Uốn Lượn'. Thanh Long khẽ nhíu mày, tốc độ anh tăng lên vài phần. Họ lao vào một khoảng sân nhỏ, nơi ánh lồng đèn yếu ớt chỉ đủ để thấy cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra.
Khoảng hơn chục tên đàn em Huyết Sát Hội, mình mặc đồ đen, tay lăm lăm gậy gộc và dao, đang phá phách một cửa tiệm nhỏ bán đồ cổ. Những món đồ tinh xảo, quý giá bị đập vỡ tan tành, tạo nên những tiếng vỡ vụn xé lòng. Và giữa đống đổ nát đó, Hồng Liên đang bị dồn vào chân tường.
Cô gái với mái tóc đen dài xõa tung, che đi một phần gương mặt trắng xanh, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng vẫn không mất đi sự kiên cường vốn có. Cô ôm chặt lấy một chiếc hộp gỗ khắc hình rồng vào lòng, như bảo vệ một thứ quý giá hơn cả mạng sống. Cô đang đối mặt với tên Thợ Săn, kẻ đứng đầu đội hình Huyết Sát Hội.
Thợ Săn cao ráo, nhanh nhẹn, khuôn mặt lạnh lùng không biểu cảm như một bức tượng đá. Đôi mắt hắn sắc như dao, phản chiếu ánh sáng lờ mờ của lồng đèn, tỏa ra sát khí lạnh lẽo. Hắn cầm một con dao găm dài, mũi dao sáng loáng, đang chĩa thẳng vào Hồng Liên.
"Thủ tiêu con bé! Ai cản đường, giết không tha!" Giọng Thợ Săn khô khốc, vang vọng trong không gian tĩnh mịch, như một bản án tử hình. Hắn ra lệnh, và hai tên đàn em liền xông tới, định tóm lấy Hồng Liên.
Thanh Long không còn chần chừ một giây nào. Ngọn lửa giận dữ bùng lên trong anh, biến thành một cơn cuồng nộ đáng sợ. Anh lao vào như một cơn bão táp, tốc độ nhanh đến mức gần như vô hình trong màn đêm. Tùng 'Sẹo' kịp thời hô "Cứ để tôi lo!" rồi cũng xông vào, chặn đứng hai tên đàn em định đánh lén Thanh Long từ phía sau.
"Chết đi!" Thanh Long gầm nhẹ, giọng nói trầm khàn đầy sát khí. Đòn đánh đầu tiên của anh như một tia chớp. Một tên đàn em chưa kịp phản ứng đã bị anh tung một cú đá như trời giáng vào bụng, gã văng xa gần ba mét, đập mạnh vào tường rồi bất tỉnh. Tên thứ hai rút dao định đâm, nhưng Thanh Long đã nhanh hơn. Anh vặn cổ tay hắn, nghe tiếng xương rắc rắc gãy lìa, rồi đoạt lấy con dao, xoay người tung một cú đấm thẳng vào thái dương hắn. Tên đó gục xuống, máu tươi bắt đầu chảy ra từ khóe miệng.
Những tên còn lại sững sờ, không ngờ có kẻ dám xông vào cản đường Huyết Sát Hội. Nhưng sự ngạc nhiên nhanh chóng biến thành phẫn nộ. Chúng đồng loạt xông lên, vũ khí sáng loáng dưới ánh đèn, tạo thành một vòng vây chết chóc.
Thanh Long như một con rồng thực thụ trong cơn cuồng nộ. Anh không chỉ sử dụng võ thuật đỉnh cao, mà còn bộc lộ những năng lực phi thường chưa từng thấy. Tốc độ của anh vượt qua giới hạn của người thường, khiến anh có thể né tránh hàng loạt đòn tấn công cùng lúc. Sức mạnh của anh cũng tăng lên đáng kể, mỗi cú đấm, cú đá đều mang theo một lực phá hoại kinh hoàng. Anh cảm nhận được nguy hiểm trước khi nó thực sự xảy ra, giúp anh né tránh những lưỡi dao sắc bén và những cú đập chí mạng một cách thần kỳ.
Anh xoay người, chân quét ngang, hất tung ba tên đàn em đang xông tới. Một tên khác cầm gậy lao vào, Thanh Long nghiêng người né, sau đó tung một cùi chỏ cực mạnh vào gáy hắn, khiến hắn gục xuống như một bao tải. Anh như một cái bóng, lướt qua giữa vòng vây kẻ thù, mỗi lần xuất hiện là một tên Huyết Sát Hội ngã xuống. Tiếng xương gãy, tiếng rên rỉ, tiếng vũ khí va chạm tạo nên một bản hòa tấu kinh hoàng giữa Khu Phố Cổ huyền bí.
Trong khi đó, Tùng 'Sẹo' cũng không hề kém cạnh. Với vóc dáng vạm vỡ và kinh nghiệm chiến đấu dày dạn, anh ta như một bức tường thép, chặn đứng những kẻ cố gắng vượt qua để tiếp cận Thanh Long hoặc Hồng Liên. Anh ta đánh đấm dứt khoát, ra đòn hiểm ác, và luôn giữ mắt đến mọi động thái của Thanh Long, sẵn sàng hỗ trợ khi cần. "Bọn khốn nạn! Dám động đến anh Long!" Anh ta gầm lên, tung một cú đấm móc vào hàm một tên địch, khiến hắn bay người.
Thợ Săn, chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn, ánh mắt hắn thoáng qua sự bất ngờ. Hắn không ngờ một kẻ duy nhất lại có thể đánh bại nhiều đàn em của hắn nhanh chóng đến vậy. Nhưng sự bất ngờ chỉ là thoáng qua, Thợ Săn nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng. Hắn nhận ra Thanh Long là một đối thủ nguy hiểm, không thể coi thường.
"Ngươi là ai?" Thợ Săn hỏi, giọng hắn vẫn lạnh lùng, nhưng đã có thêm một chút thận trọng. "Dám xen vào chuyện của Huyết Sát Hội?"
Thanh Long không đáp, anh tung một cú đá vòng cầu vào đầu một tên đàn em, khiến hắn xoay tít rồi ngã vật xuống. Anh quay sang Thợ Săn, đôi mắt anh rực cháy như than hồng. "Những kẻ như các ngươi, không xứng đáng biết tên ta." Giọng anh khàn đặc, đầy uy lực.
Thợ Săn khẽ cười khẩy, một nụ cười lạnh lẽo đến tận xương tủy. "Vậy thì chết đi!" Hắn lao vào Thanh Long, con dao găm trong tay hắn loang loáng như một tia chớp bạc. Thợ Săn là một sát thủ chuyên nghiệp, mỗi đòn đánh của hắn đều nhanh, hiểm và chí mạng. Hắn tấn công vào những điểm yếu, vào những khe hở dù là nhỏ nhất trong phòng thủ của Thanh Long.
Thanh Long cảm nhận được áp lực. Thợ Săn không phải là những tên đàn em ngu ngốc kia. Tên này có kỹ năng, có kinh nghiệm, và có một sát khí nồng nặc. Anh né tránh một cú đâm thẳng vào tim, sau đó nghiêng người tránh một nhát chém vào cổ. Con dao của Thợ Săn sắc bén đến mức nó xé gió rít lên bên tai anh.
Trận chiến giữa Thanh Long và Thợ Săn diễn ra khốc liệt như một cơn lốc. Hai người bọn họ di chuyển với tốc độ kinh hoàng, tạo ra những tiếng động chát chúa của kim loại va chạm, những tiếng gió rít của những đòn đánh sượt qua nhau. Thanh Long sử dụng đôi bàn tay trần, mỗi cú đấm đều mang theo sức mạnh kinh hoàng, nhưng Thợ Săn lại linh hoạt như một con rắn, né tránh và phản công bằng lưỡi dao sắc bén.
Hồng Liên, bị dồn vào góc tường, ôm chặt chiếc hộp gỗ, đôi mắt mở to nhìn chằm chằm vào trận chiến. Sợ hãi vẫn còn đó, nhưng giờ đây, một sự kinh ngạc sâu sắc đã thay thế. Cô chưa từng thấy một người nào chiến đấu như vậy. Thanh Long không chỉ mạnh mẽ, anh còn có một vẻ đẹp chết người trong từng động tác, trong từng cú ra đòn, như một vị thần chiến tranh bước ra từ truyền thuyết. Cô cảm thấy một sự rung động kỳ lạ, một sự thôi thúc không thể lý giải khi nhìn anh bảo vệ cô, chống lại cả một đám người.
Thanh Long bị dồn vào đường cùng vài lần. Một nhát dao của Thợ Săn đã sượt qua bả vai anh, xé toạc lớp áo và để lại một vết xước sâu. Máu bắt đầu rỉ ra, thấm đỏ một mảng vải. Cơn đau nhói lên, nhưng nó không làm anh chùn bước, trái lại, nó càng làm ngọn lửa trong anh bùng cháy dữ dội hơn. Anh biết, đây là giới hạn của bản thân, nhưng anh không thể gục ngã. Không phải lúc này.
Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận năng lượng đang cuộn trào trong huyết quản. Anh nhớ lại những lời Lão Gia Trần từng nói, về sức mạnh tiềm ẩn trong dòng máu Huyết Long của anh. "Huyết Long Cuồng Nộ." Lời thì thầm đó vang vọng trong tâm trí anh.
Thanh Long bất ngờ bùng nổ. Tốc độ của anh tăng vọt, nhanh hơn cả tia chớp. Anh né tránh liên tiếp ba nhát đâm của Thợ Săn, sau đó tung một cú đá xoay cực mạnh vào thái dương hắn. Thợ Săn không kịp né, đón trọn cú đá. Đầu hắn lảo đảo, và hắn lùi lại vài bước, vẻ mặt lạnh lùng cuối cùng cũng xuất hiện một vết nứt, ánh lên sự kinh ngạc và đau đớn.
Thanh Long không để hắn có cơ hội hồi phục. Anh lao tới như một mũi tên, nắm lấy cổ tay Thợ Săn, vặn ngược. Tiếng xương rắc rắc lại vang lên. Thợ Săn gầm lên đau đớn, con dao găm rơi xuống đất. Thanh Long tung một cú đấm thẳng vào ngực hắn, lực mạnh đến mức khiến Thợ Săn bay người, đập mạnh vào tường rồi ngã sõng soài. Hắn ho ra một ngụm máu tươi, mắt trợn trừng nhìn Thanh Long, không thể tin được sức mạnh kinh hoàng này.
Cả đám đàn em Huyết Sát Hội còn lại, chứng kiến thủ lĩnh của chúng bị đánh bại một cách thảm hại, đều sững sờ. Sát khí cuồng nộ tỏa ra từ Thanh Long khiến chúng run rẩy. Anh như một con ác quỷ vừa thức tỉnh, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở nặng nề. Toàn bộ bọn chúng đều lùi lại, không ai dám xông lên nữa.
"Cút!" Thanh Long gầm lên, giọng nói vang vọng khắp con hẻm, mang theo sự uy hiếp và tàn bạo. "Nếu còn dám xuất hiện ở đây một lần nữa, ta sẽ chặt đầu từng tên một!"
Đám đàn em Huyết Sát Hội nghe vậy, như được ân xá, vội vã cõng Thợ Săn đang thoi thóp bỏ chạy tán loạn vào trong màn sương mù, không dám ngoảnh đầu lại. Chỉ còn lại Thanh Long, Tùng 'Sẹo' và Hồng Liên giữa đống đổ nát và mùi máu tanh.
Thanh Long thở dốc, toàn thân anh đau nhức, bả vai rỉ máu. Nhưng ánh mắt anh vẫn không hề giảm bớt sự sắc lạnh. Anh quay sang Hồng Liên, cô gái vẫn đang ôm chặt chiếc hộp gỗ, đôi mắt kinh ngạc nhìn anh. Thanh Long nhìn cô một lúc, rồi khẽ gật đầu, như một lời trấn an vô hình. Anh biết, mối liên kết giữa anh và cô gái này, từ đêm nay, đã bắt đầu.
***
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng ban mai le lói xuyên qua những đám mây còn sót lại sau đêm mưa, chiếu rọi vào căn hộ bí ẩn của Thanh Long trong chung cư Thiên Phúc. Căn hộ nằm trên tầng cao nhất của một tòa chung cư kiểu cũ của thập niên 90, với bức tường vàng nhạt đã bạc màu. Bên ngoài có vẻ cũ kỹ, nhưng bên trong, căn hộ lại được cải tạo hiện đại, tinh tế. Mùi hoa lài thoang thoảng từ ban công, hòa quyện với mùi trầm hương dịu nhẹ từ chiếc bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo, và mùi sách cũ từ thư phòng. Thỉnh thoảng, tiếng còi xe và tiếng người nói chuyện từ đường phố vọng lên mơ hồ, nhưng bên trong căn hộ vẫn giữ được sự tĩnh lặng lạ thường, đôi khi là tiếng chuông gió khẽ khàng, hay tiếng nước chảy nhẹ từ ấm trà. Nơi đây vừa ấm cúng, vừa linh thiêng, lại ẩn chứa một vẻ bí ẩn riêng.
Thanh Long trở về căn hộ, toàn thân mệt mỏi rã rời, mỗi thớ cơ đều đau nhức như bị xé toạc sau trận chiến kinh hoàng đêm qua. Vết thương trên vai anh đã được Tùng 'Sẹo' xử lý qua loa, nhưng nó vẫn âm ỉ nhói lên, nhắc nhở anh về những giới hạn anh đã vượt qua. Anh ngồi bên cửa sổ lớn, nhìn ra thành phố đang dần thức giấc, ánh nắng vàng rực rỡ bắt đầu nhuộm màu chân trời. Chiếc Thiên Long Ấn trên tay anh, một vật phẩm quý giá mang ý nghĩa biểu tượng, dường như ấm hơn bình thường, như thể nó cũng đang cộng hưởng với nguồn năng lượng cuộn trào trong anh.
Anh khẽ xoa nhẹ Thiên Long Ấn, cảm nhận sự lạnh lẽo của kim loại, nhưng bên trong lại như có một dòng điện ấm áp lan tỏa. Anh hồi tưởng lại trận chiến đêm qua, từng khoảnh khắc bùng nổ của năng lực, từng cú ra đòn quyết đoán, từng lần anh phải đẩy bản thân đến giới hạn cuối cùng để bảo vệ Hồng Liên. Anh đã chiến đấu như một con thú, một con rồng thực sự, không còn chút nhân nhượng hay do dự. Ngọn lửa báo thù trong anh dường như đã tìm thấy một con đường để bùng cháy, để thiêu rụi mọi chướng ngại vật.
Không lâu sau, điện thoại của anh rung lên. Là Lâm Phong.
"Long ca, anh về rồi chứ?" Giọng Lâm Phong qua điện thoại có vẻ căng thẳng, nhưng cũng xen lẫn sự thán phục. "Bên Huyết Sát Hội đang phát điên lên. Tên Thợ Săn bị thương nặng, phải nhập viện cấp cứu. Hơn chục tên đàn em khác bị đánh cho tơi tả, vài tên còn bị thương tật vĩnh viễn. Cả thế giới ngầm Thiên Hải đang xôn xao về 'người đàn ông bí ẩn' đã ra tay ở Dạ Thị Linh đêm qua."
Thanh Long khẽ nhếch mép, một nụ cười nửa miệng hiện lên trên gương mặt mệt mỏi của anh. "Phát điên? Vậy là tốt. Đó là lời cảnh cáo ta muốn gửi đến chúng." Anh nhắm mắt lại, cảm nhận cơn đau nhói ở vai, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thỏa mãn kỳ lạ. "Nhưng cũng là một lời cảnh cáo hiệu quả." Lâm Phong nói tiếp, như thể muốn xoa dịu. "Chưa bao giờ Huyết Sát Hội phải chịu tổn thất nặng nề như vậy trong một trận chiến nhỏ. Địa bàn Khu Phố Cổ tạm thời đã an toàn. Nhưng anh Long, lần này anh ra tay quá nặng rồi."
Thanh Long mở mắt, ánh mắt anh vẫn rực lửa, không hề có chút hối hận. "Đây mới chỉ là khởi đầu, Lâm Phong. Chúng sẽ không dừng lại, và tôi cũng vậy." Giọng anh trầm ấm, nhưng đầy uy lực và kiên định. "Chúng ta đã đánh một đòn đau, nhưng Huyết Sát Hội và những kẻ đứng sau chúng sẽ không dễ dàng buông tha. Cuộc chiến này sẽ còn dài, và sẽ còn nhiều máu và nước mắt."
Anh đứng dậy, cơ thể anh khẽ run lên vì mệt mỏi, nhưng ý chí của anh thì không hề suy suyển. Anh tiến về phía phòng tập luyện, nơi ánh sáng ban mai chiếu rọi qua khung cửa sổ. Sức mạnh mà anh đã bộc lộ đêm qua, đó mới chỉ là một phần nhỏ của những gì anh có thể làm. Anh cần phải mạnh mẽ hơn nữa, phải kiểm soát năng lực của mình tốt hơn nữa. Để không chỉ báo thù, mà còn để bảo vệ những người anh yêu thương, những thiên địa mỹ nhân vốn là của anh.
"Ở Thiên Hải này, ta nói là luật." Lời tuyên bố này vang vọng trong tâm trí anh, không phải là một sự kiêu ngạo vô cớ, mà là một lời thề. Anh sẽ thay đổi luật chơi, thiết lập một trật tự mới, một trật tự mà anh là kẻ nắm giữ.
Thanh Long hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa lài và trầm hương quen thuộc. Anh bắt đầu những động tác khởi động đầu tiên, chậm rãi nhưng đầy sức mạnh. Cơn đau nhức trên cơ thể không còn là chướng ngại, mà là lời nhắc nhở về mục tiêu. Cuộc chiến này, giờ đây đã bước vào một giai đoạn mới, đầy căng thẳng, đầy nguy hiểm, nhưng cũng đầy hứa hẹn. Con rồng đã thức tỉnh, và cơn thịnh nộ của nó sẽ sớm quét qua Thiên Hải, thay đổi mọi thứ, mãi mãi.