Thiên địa mỹ nhân
Chương 110

Bình Minh Thép: Kế Hoạch Rồng Trỗi Dậy

4003 từ
Mục tiêu: Thanh Long, 5 năm trước khi xuất hiện tại thành phố, vạch ra chiến lược dài hạn đầu tiên để triệt hạ hoàn toàn mạng lưới thế giới ngầm hiện có (tiền thân của Huyết Sát Hội) và đối đầu với thế lực kinh tế ngầm đang lên (tiền thân của Hắc Ưng).,Thiết lập bối cảnh ban đầu cho sự trỗi dậy của Thanh Long, giải thích động cơ sâu xa và tầm nhìn của anh.,Củng cố vị thế của Thanh Long như một người có tầm nhìn xa trông rộng và ý chí sắt đá, chuẩn bị cho một cuộc chiến quy mô lớn hơn sẽ diễn ra trong tương lai (tức là mạch truyện chính từ chương 71 trở đi).,Đóng lại Arc 3 bằng cách hé lộ nguồn gốc của các xung đột chính, mang lại cảm giác 'resolution' cho quá khứ gần và định hướng cho tương lai.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Bà Ba
Mood: Chiến lược, quyết đoán, khởi đầu, đầy tham vọng, nghiêm túc, có chút bí ẩn.
Kết chương: [object Object]

Lời thề của Thanh Long vang vọng trong không gian, không chỉ là một tuyên bố mà còn là một định mệnh, một lời hứa sắt đá được khắc sâu vào xương tủy. Anh sẽ bảo vệ những người anh yêu, sẽ củng cố đế chế của mình thành một pháo đài bất khả xâm phạm, và sẽ thiêu rụi mọi thế lực dám thách thức anh. Nhưng để hiểu được sức nặng, sự kiên định và cả nỗi đau ẩn sâu trong lời thề ấy, người ta phải quay ngược thời gian, trở về năm năm trước, khi một Thanh Long trẻ tuổi hơn, mang trong mình vết sẹo của quá khứ và khát vọng cháy bỏng cho tương lai, lần đầu đặt chân đến thành phố Thiên Hải – một đô thị phồn hoa ẩn chứa vô vàn bí mật và những dòng chảy ngầm của quyền lực.

***

Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt đầu tiên của một ngày mới len lỏi qua ô cửa sổ cũ kỹ của căn hộ trên tầng ba chung cư Thiên Phúc. Từng tia nắng nhảy múa trên sàn gỗ đã cũ, vẽ nên những vệt sáng ấm áp trên bức tường sơn màu vàng nhạt đã bạc màu theo thời gian. Từ bên ngoài, tiếng còi xe inh ỏi, tiếng người bán hàng rong rao vặt, tiếng xe máy nổ giòn từ con đường lớn vọng lên mơ hồ, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào rất riêng của đô thị đang bừng tỉnh. Nhưng bên trong căn hộ, một sự tĩnh lặng đến lạ lùng bao trùm, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ nhàng từ vòi nước trong bếp, thỉnh thoảng tiếng chuông gió treo ở ban công khẽ khàng ngân lên một giai điệu trong trẻo khi có làn gió nhẹ lướt qua. Đó là một sự đối lập đầy thú vị, giữa sự xô bồ của thế giới bên ngoài và sự bình yên nội tại mà Thanh Long đã kiến tạo cho riêng mình.

Thanh Long đứng bên cửa sổ, bàn tay anh vịn nhẹ vào khung cửa gỗ đã bong tróc lớp sơn, đôi mắt sâu thẳm, sắc sảo của anh lướt qua những mái nhà san sát, những tòa nhà cao tầng đang vươn mình đón nắng, và cả những con hẻm nhỏ ngoằn ngoèo ẩn mình sau những dãy phố. Dòng người tấp nập bắt đầu đổ ra đường, mỗi người một vẻ, mỗi người một câu chuyện, tất cả hợp thành một dòng chảy không ngừng nghỉ của sự sống. Anh nhìn họ, không phải với sự thờ ơ, mà với một ánh mắt phân tích, như thể anh đang đọc một cuốn sách phức tạp về quyền lực, về sự tồn tại và về những quy luật ngầm của thành phố này. Thiên Hải, một cái tên gợi lên sự bao la của trời và biển, nhưng trong mắt anh, nó là một tấm bản đồ phức tạp của những mối quan hệ chằng chịt, những âm mưu ẩn khuất và những cơ hội vàng đang chờ được khai phá.

"Thiên Hải... một khởi đầu mới, hay một chiến trường mới?" Anh thầm nhủ, giọng nói trầm ấm của mình như hòa vào không gian tĩnh lặng. Câu hỏi đó không cần một câu trả lời ngay lập tức, bởi anh biết, với một người như anh, nơi nào có sự sống, nơi đó có cả hai. Sự cô độc của một kẻ lang thang đã quen với việc tự mình chống chọi mọi bão giông đã tôi luyện anh thành một khối thép, nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa của khao khát khẳng định bản thân và kiến tạo một thứ gì đó vĩ đại vẫn luôn bùng cháy. Mùi hương hoa lài thoang thoảng từ chậu cây nhỏ trên ban công, hòa quyện với mùi trầm hương nhẹ dịu từ bàn thờ tổ tiên chạm khắc tinh xảo đặt ở một góc phòng, tạo nên một không khí vừa ấm cúng, vừa mang chút linh thiêng, như một lời nhắc nhở về cội nguồn và những giá trị anh trân trọng. Đôi khi, anh còn cảm nhận được một luồng năng lượng lưu chuyển nhẹ nhàng trong cơ thể, một cảm giác rất khó tả, như thể có một thứ gì đó đang dần thức tỉnh bên trong anh, một sức mạnh tiềm ẩn mà anh mới chỉ bắt đầu chạm tới. Anh biết, đó chính là "năng lực đặc biệt" mà anh đã mơ hồ cảm nhận được từ những năm tháng tuổi thơ đầy biến động, và giờ đây, nó đang dần trở nên rõ ràng hơn, mạnh mẽ hơn, sẵn sàng phục vụ cho những mục tiêu lớn lao của anh.

Anh bước vào bếp, pha một tách cà phê đen đặc. Mùi cà phê rang xay nồng nàn lan tỏa khắp căn phòng, xua tan đi chút ẩm lạnh còn vương vấn của buổi sớm. Anh mang ly cà phê ra bàn, một chiếc bàn gỗ cũ kỹ nhưng được lau chùi cẩn thận. Bên cạnh ly cà phê, anh đặt một quyển sổ tay bìa da đã sờn và một cây bút máy. Anh mở sổ, những trang giấy trắng tinh như chờ đợi những nét chữ đầu tiên. "Mọi thứ đều có quy luật của nó. Và ta sẽ là người viết lại quy luật đó," anh tự nhủ, ánh mắt anh lóe lên vẻ kiên định, như một con rồng đang chuẩn bị tung cánh.

Những nét bút đầu tiên của anh lướt trên giấy, ghi lại những quan sát chi tiết về cơ cấu kinh tế ngầm, các mối quan hệ xã hội phức tạp, và cả những sơ hở trong hệ thống pháp luật của thành phố. Anh phác thảo một bản đồ tinh thần về Thiên Hải, đánh dấu những khu vực quyền lực, những điểm nóng tiềm năng, và những lỗ hổng mà anh có thể khai thác. Anh không chỉ nhìn thấy những bề nổi của đô thị, mà còn cảm nhận được những dòng chảy ngầm của quyền lực, tiền bạc và cả dục vọng đang cuộn chảy bên dưới lớp vỏ bọc hào nhoáng. Đó là một khả năng đặc biệt của anh, không chỉ là trí tuệ sắc bén, mà còn là một trực giác nhạy bén đến mức khó tin, cho phép anh nhìn thấu bản chất của mọi thứ.

Anh ngẩng đầu, nhìn ra ngoài cửa sổ một lần nữa. Ánh nắng đã lên cao hơn, những tòa nhà chọc trời lấp lánh dưới nắng, như những ngọn hải đăng của quyền lực và tham vọng. Anh biết, con đường phía trước sẽ đầy chông gai, sẽ có những lúc anh phải đối mặt với sự cô đơn cùng cực, với những quyết định mang tính sống còn. Nỗi sợ về sự cô đơn, về gánh nặng của những trách nhiệm lớn lao đôi khi vẫn len lỏi trong tâm trí anh, nhưng anh gạt bỏ chúng. Bởi vì, anh không chỉ chiến đấu cho riêng mình. Anh chiến đấu để kiến tạo một trật tự mới, để bảo vệ những giá trị anh tin tưởng, và để tạo dựng một nơi mà những người anh yêu thương có thể sống một cách an toàn và hạnh phúc. Đó chính là ngọn lửa chính nghĩa, là Thiên Long Ấn mạnh nhất của anh, như Lão Gia Trần đã từng nói. Anh siết chặt quyển sổ trong tay, cảm nhận sự nhẵn mịn của bìa da, như chạm vào chính định mệnh của mình. Anh đã sẵn sàng.

***

Mặt trời đã lên đến đỉnh đầu, rải những tia nắng chói chang xuống con phố. Thanh Long ngồi đối diện Lâm Phong trong một góc khuất của quán cà phê 'Thức'. Không gian nơi đây khác hẳn sự ồn ào của phố thị, được thiết kế theo phong cách hiện đại với nội thất gỗ và bê tông trần, điểm xuyết những chậu cây xanh nhỏ tạo cảm giác thư thái. Ánh sáng dịu nhẹ từ những ô cửa kính lớn tràn vào, làm nổi bật làn khói trắng mờ ảo từ ly cà phê latte của Lâm Phong và tách espresso đen đậm của Thanh Long. Tiếng máy xay cà phê nhẹ nhàng vang lên từ quầy bar, hòa cùng tiếng nhạc instrumental du dương và những tiếng thì thầm của khách hàng, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, riêng tư đến lạ. Mùi cà phê rang xay đặc trưng, mùi trà thảo mộc thoang thoảng và cả mùi gỗ mới từ những chiếc bàn ghế, tất cả hòa quyện, kích thích mọi giác quan.

Trước mặt họ, trên chiếc bàn gỗ nhỏ, là một màn hình laptop sáng rực với những biểu đồ phức tạp, bản đồ mạng lưới chằng chịt và vô số thông tin được mã hóa. Lâm Phong, người bạn thân thiết và đồng minh công nghệ đáng tin cậy của Thanh Long, đang trình bày những dữ liệu đầu tiên mà anh đã dày công thu thập. Khuôn mặt Lâm Phong gầy gò, cặp kính cận hơi trễ xuống sống mũi, nhưng đôi mắt sau tròng kính lại lanh lợi và nhanh nhẹn, chứa đựng sự tập trung cao độ. Anh thường mặc áo hoodie hoặc áo phông đơn giản, trông có vẻ thư sinh, nhưng khả năng phân tích và xử lý thông tin của anh lại phi thường.

"Anh Long, đây là những gì em thu thập được trong ba tháng qua," Lâm Phong mở lời, giọng anh hơi khàn vì thức khuya nghiên cứu. Anh chỉ vào một biểu đồ hình cây phức tạp trên màn hình. "Huyết Sát Hội... chúng đang bành trướng rất nhanh ở Thiên Hải. Ban đầu em nghĩ chúng chỉ là một băng nhóm xã hội đen thông thường, nhưng càng đào sâu, em càng thấy chúng có một cấu trúc tổ chức cực kỳ tinh vi, với các nhánh hoạt động trong mọi lĩnh vực từ cờ bạc, tín dụng đen, đến buôn lậu và thậm chí là thao túng thị trường chứng khoán nhỏ." Lâm Phong dừng lại, đưa tay đẩy gọng kính. "Và dường như, có một thế lực 'bóng tối' lớn hơn đứng sau chống lưng cho chúng. Một thứ gì đó... rất cổ xưa và quyền lực. Em gọi tạm là 'Hắc Ưng' dựa trên vài manh mối rời rạc mà em tìm thấy trong các giao dịch tài chính ẩn và các kênh liên lạc bí mật."

Thanh Long chăm chú lắng nghe, đôi mắt anh không rời màn hình laptop. Anh nhấp một ngụm cà phê, cảm nhận vị đắng đậm đà lan tỏa nơi đầu lưỡi. Anh không ngắt lời Lâm Phong, để cậu bạn trình bày hết những phát hiện của mình. Vẻ mặt anh trầm tĩnh, nhưng bên trong, một cỗ máy phân tích đang hoạt động hết công suất. Anh biết, những cái tên "Huyết Sát Hội" và "Hắc Ưng" mà Lâm Phong vừa nhắc đến, dù chỉ là những khái niệm sơ khai trong giai đoạn này, sẽ trở thành những đối thủ đáng gờm trong tương lai, những kẻ đã từng ám ảnh quá khứ của anh và giờ đây, sẽ ngáng đường anh trên con đường kiến tạo đế chế. Cảm giác lạnh lẽo từ chiếc ly cà phê trong tay dường như cũng thấm vào suy nghĩ của anh, nhắc nhở anh về tính chất tàn khốc của cuộc chiến sắp tới.

"Huyết Sát Hội... Hắc Ưng... Những kẻ này, chúng đã tồn tại bao lâu rồi?" Thanh Long hỏi, giọng anh trầm ấm nhưng chứa đựng một sự sắc bén không thể nhầm lẫn. "Cấu trúc tài chính của chúng ra sao? Ai là người đứng đầu? Ai là những kẻ nằm trong ban điều hành? Và quan trọng nhất, chúng kiếm tiền bằng cách nào để duy trì một mạng lưới phức tạp như vậy?"

Lâm Phong gật đầu, hiểu ý Thanh Long. "Theo dữ liệu em thu thập, Huyết Sát Hội có vẻ là một tổ chức mới nổi trong khoảng năm năm trở lại đây, nhưng cách chúng bành trướng cho thấy có sự chống lưng từ một thế lực lâu đời hơn rất nhiều. Hắc Ưng thì khó nắm bắt hơn, chúng không có một bộ mặt công khai, chỉ là những giao dịch ngầm, những cái tên mã hóa. Em phỏng đoán, Hắc Ưng có thể là một tập đoàn kinh tế ngầm, hoặc một mạng lưới các cá nhân quyền lực đã thao túng Thiên Hải từ rất lâu, và Huyết Sát Hội chỉ là một trong những chân rết của chúng." Lâm Phong lướt chuột qua một loạt các bảng tính. "Đây là danh sách các công ty 'vỏ bọc' mà em nghi ngờ có liên quan đến Huyết Sát Hội, cùng với các dòng tiền bất minh mà chúng đang luân chuyển. Chúng rất khéo léo trong việc rửa tiền, che giấu dấu vết."

Thanh Long khẽ gật đầu, lấy ra một mảnh giấy và cây bút từ túi áo. Anh bắt đầu phác thảo sơ đồ, nối các điểm, vẽ các mũi tên, đánh dấu những điểm trọng yếu và các mối liên hệ tiềm năng mà Lâm Phong vừa trình bày. Từng nét bút của anh dứt khoát, mạnh mẽ, như đang định hình một chiến lược lớn lao. "Tập trung vào cấu trúc tài chính và mạng lưới liên kết. Chúng ta cần tìm ra điểm yếu của chúng," Thanh Long nói, ánh mắt anh lóe lên sự quyết đoán. "Mọi đế chế, dù vĩ đại đến đâu, đều có một điểm yếu. Và nhiệm vụ của chúng ta là tìm ra nó, rồi xé toạc nó ra."

"Chuyện này, để tôi xử lý." Lâm Phong nói, giọng anh đầy kiên định, ánh mắt quyết tâm. Anh tin tưởng tuyệt đối vào Thanh Long, dù đôi khi có chút lo lắng về quy mô của thế lực mà họ đang đối mặt. "Em sẽ tiếp tục đào sâu vào các giao dịch tài chính, tìm kiếm những liên kết ẩn giữa Huyết Sát Hội và cái mà em gọi là Hắc Ưng. Em nghĩ, nếu Huyết Sát Hội là cánh tay, thì Hắc Ưng chính là bộ não."

Thanh Long nhìn Lâm Phong, khóe môi anh khẽ nhếch lên thành một nụ cười nửa miệng đầy mị lực. "Tốt. Chúng ta sẽ không chỉ tìm ra bộ não, mà còn cắt đứt mọi mạch máu nuôi dưỡng nó. Từ hôm nay, những gì chúng ta đang xây dựng sẽ được gọi là Thiên Long." Anh nói, giọng anh trầm ấm, mang theo một sự uy quyền tự nhiên. "Thiên Long sẽ đối đầu với Hắc Ưng. Rồng và Ưng, một cuộc chiến định mệnh." Anh cảm nhận được sức mạnh đang dần dâng trào trong cơ thể, như một lời đáp lại cho quyết tâm của anh. Anh biết, đây chỉ là khởi đầu, một khởi đầu đầy khó khăn nhưng cũng đầy hứa hẹn. Sự khởi đầu của kế hoạch 'rồng trỗi dậy' của Thanh Long, đặt nền móng cho toàn bộ câu chuyện và những cuộc đối đầu khốc liệt trong tương lai.

***

Khi những tia nắng cuối cùng của buổi chiều tà dần tắt, nhường chỗ cho ánh đèn đường và những bảng hiệu neon bắt đầu nhấp nháy, Thanh Long ghé vào quán bún chả Hương Giang. Quán nằm khuất trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ, một ngôi nhà cấp 4 cũ kỹ với những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản đặt san sát nhau. Từ bên ngoài, tiếng gọi món của chủ quán hòa cùng tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ qua lại trên đường lớn vọng vào, tạo nên một thứ âm thanh đặc trưng của cuộc sống phố thị về đêm. Nhưng điều hấp dẫn nhất chính là mùi bún chả nướng thơm lừng, mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng, lan tỏa khắp con hẻm, mời gọi những thực khách đói lòng.

Thanh Long gọi một phần bún chả và ngồi xuống một góc khuất, lặng lẽ quan sát. Bà Ba, chủ quán, một phụ nữ thân hình nhỏ nhắn, lưng hơi còng nhưng đôi mắt sắc sảo, tinh tường, vẫn luôn mang vẻ bề ngoài của một bà lão hiền lành, chất phác. Bà Ba thường mặc chiếc áo bà ba truyền thống, cổ đeo nhiều chuỗi trang sức bạc, những thứ mà người ta ít thấy ở một người bán bún chả bình thường. Bà vừa thoăn thoắt phục vụ khách, vừa liếc nhìn Thanh Long với ánh mắt đầy ẩn ý, như thể bà đã biết trước sự xuất hiện của anh.

Sau khi quán vãn khách, chỉ còn lác đác vài người, Bà Ba chậm rãi đi đến bàn của Thanh Long. Bà đặt một chén trà nóng xuống đối diện anh, ngồi xuống chiếc ghế nhựa, đôi mắt sắc như dao cau nhìn thẳng vào anh. Mùi thơm của trà xanh hòa quyện với mùi bún chả còn vương vấn trong không khí, tạo nên một không gian gần gũi nhưng cũng đầy bí ẩn.

"Cậu Long dạo này cứ tần ngần ở đây hoài. Có vẻ có chuyện lớn nhỉ?" Bà Ba cất giọng, chất giọng của bà khàn khàn nhưng chứa đựng một sự khôn ngoan, thâm trầm đã trải qua bao thăng trầm của cuộc đời. Bà không hỏi trực tiếp, mà khéo léo gợi mở, như một dòng sông ngầm đang chờ được khơi thông.

Thanh Long nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát nhẹ lan tỏa trong miệng, rồi đặt chén trà xuống. "Bà Ba, con muốn nghe về những 'câu chuyện cũ' của thành phố này. Về những cái tên mà người ta không dám nhắc tới. Về những thế lực đã thao túng Thiên Hải này từ khi con còn chưa biết mặt trời." Anh nói, giọng anh không quá lớn, nhưng đủ để bà Ba hiểu được sự nghiêm túc trong từng lời nói. Anh biết, bà Ba là một kho tàng sống của những bí mật, một người phụ nữ đã chứng kiến và trải qua mọi biến động của thế giới ngầm Thiên Hải.

Bà Ba khẽ cười, nụ cười ẩn chứa nhiều điều. "Thành phố này có nhiều bí mật lắm, cậu à. Nhiều hơn số sao trên trời mà cậu thấy vào đêm rằm. Có những con quỷ đội lốt người, sống trong những tòa nhà chọc trời, khoác lên mình bộ vest lịch lãm. Và cũng có những con rồng ẩn mình chờ thời, chờ ngày tung cánh. Cậu muốn nghe về ai?" Bà Ba nhấp một ngụm trà, ánh mắt bà xa xăm, như đang lướt qua những trang sử đã cũ.

Thanh Long biết, bà Ba đang thử anh, đang xem anh có đủ tầm để nghe những câu chuyện mà bà sắp kể hay không. Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt anh sắc như chim ưng. "Con muốn nghe về những kẻ điều khiển những con rối trong bóng tối. Về những 'Hắc Ưng' đã vươn móng vuốt khắp mọi ngóc ngách của Thiên Hải này." Anh nói, nhắc lại cái tên mà Lâm Phong đã vô tình đặt, giờ đây nó trở nên thật sống động trong cuộc đối thoại này.

Bà Ba gật gù, ánh mắt bà lóe lên vẻ thích thú. "Hắc Ưng... cái tên đó không phải ai cũng biết đâu, cậu Long. Chúng là một cái bóng, một mạng lưới. Chúng không có bộ mặt, không có địa chỉ cụ thể. Nhưng chúng có tiền, có quyền lực, và có những kẻ sẵn sàng làm mọi thứ cho chúng. Ngay cả cái gọi là Huyết Sát Hội mà bây giờ đang nổi đình nổi đám, cũng chỉ là một lũ lâu la do chúng dựng lên để làm bẩn tay." Bà Ba nói, giọng bà thì thầm, nhưng từng lời nói lại mang sức nặng của ngàn cân. Bà kể những câu chuyện rời rạc nhưng đầy đủ chi tiết về lịch sử ngầm của thành phố, về sự trỗi dậy của các thế lực, về những cái tên 'sừng sỏ' đã từng thống trị, cũng như những kẻ đang ngấm ngầm thao túng sau bức màn nhung.

"Chúng có chân rết ở khắp mọi nơi, từ bóng tối đến ánh sáng, từ con phố nhỏ đến những hành lang quyền lực cao nhất. Chúng biết cách len lỏi vào từng ngõ ngách của xã hội, biến những người lương thiện thành tay sai, biến những ước mơ thành cơn ác mộng," Bà Ba tiếp tục, ánh mắt bà nhìn sâu vào Thanh Long, như muốn đọc thấu tâm can anh. "Nhưng cậu Long này, có một điều mà chúng không biết. Đó là, chính sự tồn tại của chúng đã nuôi dưỡng một ngọn lửa trong lòng những người như cậu. Ngọn lửa của công lý, của khát vọng thay đổi."

Thanh Long lắng nghe cẩn thận, từng lời của bà Ba như những mảnh ghép hoàn thiện bức tranh phức tạp trong đầu anh. Anh cảm nhận được sự tinh tế và chiều sâu trong từng câu nói của bà. Ông Cửu và Lão Gia Trần đã từng nói, bà Ba là một người có thể nhìn thấy những thứ mà người khác không thấy, nghe thấy những thứ mà người khác không nghe. Và quả thật, những gì bà Ba kể không chỉ là thông tin, mà còn là những lời cảnh báo, những lời tiên tri về một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Anh biết, cuộc chiến này sẽ không chỉ là bạo lực mà còn là cuộc đấu trí, và có thể liên quan đến những bí mật sâu xa hơn của thành phố, những bí ẩn về "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" mà anh đã mơ hồ nghe nói đến trong quá khứ.

Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận sự nhẵn mịn của chiếc Thiên Long Ấn mà anh vẫn luôn mang theo, một vật phẩm biểu tượng cho quyền lực và khát vọng của anh. Những lời của Bà Ba về "những con quỷ đội lốt người" và "những con rồng ẩn mình" gợi ý về sự phức tạp và quy mô của các thế lực ngầm mà Thanh Long sẽ phải đối mặt, và anh biết, mình chính là một trong những con rồng đó, con rồng đang chờ thời cơ để tung cánh.

"Cảm ơn Bà Ba. Con đã hiểu," Thanh Long đáp, giọng anh trầm ấm nhưng đầy uy lực. "Thiên Hải này, sẽ không còn là sân chơi của Hắc Ưng nữa. Con sẽ là người viết lại luật chơi."

Bà Ba mỉm cười, nụ cười mãn nguyện. "Tốt lắm, cậu Long. Con rồng đã thức giấc. Hãy nhớ, đôi khi, kẻ thù lớn nhất không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ lẩn trốn giỏi nhất. Nhưng một khi rồng đã cất cánh, không gì có thể ngăn cản được nó."

Thanh Long đứng dậy, ánh mắt anh nhìn ra con hẻm nhỏ, nơi ánh đèn neon đủ màu sắc bắt đầu chiếu rọi, biến thành phố thành một bức tranh huyền ảo. Anh biết, đây chính là khởi đầu của cuộc hành trình mà anh đã định sẵn, một cuộc hành trình để củng cố đế chế của mình, để đối đầu với bóng tối, và để khẳng định vị thế của mình. Những lời của Bà Ba, cùng với những thông tin từ Lâm Phong, đã củng cố thêm ý chí sắt đá của anh. Thanh Long đã sẵn sàng. Anh sẽ không chỉ bảo vệ, mà còn sẽ chinh phục. Bởi vì, Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ