Thiên địa mỹ nhân
Chương 12

Huyết Nha Bí Ẩn: Trừ Khử Răng Nanh Đầu Tiên

4263 từ
Mục tiêu: Thanh Long sử dụng năng lực đặc biệt (cụ thể là khả năng cảm nhận và thao túng tinh thần ở mức độ sơ khai) để hóa giải một nguy cơ lớn từ thế giới ngầm, củng cố vị thế trong kinh doanh non trẻ của mình.,Làm sâu sắc thêm ấn tượng của Thanh Long đối với Tiểu Linh, thể hiện khía cạnh bảo vệ và sức mạnh tiềm ẩn của anh trước mắt cô bé.,Thanh Long cảm nhận rõ hơn sự bí ẩn và mối liên hệ tiềm tàng của Hồng Liên với thế giới ngầm hoặc các tổ chức đặc biệt, thông qua một dấu vết cụ thể.,Giới thiệu nhân vật Giám đốc Hùng (minor_rival) và địa điểm Phòng Khám Nha Khoa 'Nụ Cười Hoàn Hảo' một cách ấn tượng.
Nhân vật: Thanh Long, Tiểu Linh, Giám đốc Hùng, Anh Hoàng, Tùng 'Sẹo', Hồng Liên
Mood: Gay cấn, kịch tính, bí ẩn, gợi cảm (từ sức hút của Thanh Long), quyết đoán.
Kết chương: [object Object]

Ánh hoàng hôn vàng óng buông xuống dòng sông, nhuộm đỏ cả một khoảng trời, nhưng tâm trí Thanh Long lại như một bức tranh đối lập, phân mảnh giữa những gam màu rực rỡ và những mảng tối u ám. Vẻ đẹp trong sáng, ngọt ngào của Tiểu Linh tựa như ánh nắng ban mai rạng rỡ, thổi bay đi phần nào bụi trần và những mệt mỏi đeo bám anh suốt những ngày qua. Hương hoa cỏ dịu nhẹ thoảng qua từ mái tóc cô vẫn còn vương vấn trong khứu giác anh, một sự đối lập hoàn toàn với mùi máu tanh nồng và thuốc súng của những đêm hỗn loạn. Anh trao lại bức tranh cho cô, ngón tay khẽ chạm vào bàn tay mềm mại, một dòng điện nhẹ lướt qua, không mạnh mẽ như luồng năng lượng hoang dại từ Hồng Liên, mà là một sự tĩnh lặng, dịu dàng, nhưng đủ để khiến trái tim anh xao động.

Nụ cười e ấp, gương mặt ửng hồng của Tiểu Linh khi cô cúi đầu, che đi một phần vẻ thẹn thùng, đã khắc sâu vào tâm trí Thanh Long. Cô bé ngây thơ ấy, đứng giữa bộn bề toan tính của anh, lại mang đến một cảm giác bình yên đến lạ. Anh biết, cuộc đời anh đang rẽ sang những hướng đi mới, không chỉ có những cuộc chiến thương trường khốc liệt hay những âm mưu ngầm đầy rẫy hiểm nguy, mà còn có những khoảnh khắc lãng mạn, những sự kết nối đầy bất ngờ như thế này. Cuộc săn lùng các bí mật của Thiên Hải vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, anh cảm thấy mình không còn đơn độc. Một bông hoa sen thuần khiết giữa thế giới đầy rẫy bụi trần. “Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say,” anh thầm nhủ, ánh mắt anh lấp lánh sự quyết đoán pha lẫn nét đa tình, lôi cuốn. Anh không biết tương lai sẽ ra sao, nhưng anh biết, anh sẽ không để bất cứ ai làm tổn hại đến sự bình yên mong manh này, cũng như không một thế lực nào có thể cản bước anh trên con đường xây dựng đế chế của riêng mình.

Sáng hôm sau, mặt trời chưa kịp ló dạng hoàn toàn, những tia nắng yếu ớt còn đang vật lộn xuyên qua màn sương mỏng của đô thị, thì Thanh Long đã có mặt tại Tập Đoàn Thiên Khải. Tòa nhà chọc trời bằng kính và thép sừng sững vươn mình giữa lòng thành phố, phản chiếu những mảng trời xám bạc đầu ngày, trông như một khối pha lê khổng lồ lạnh lẽo và uy nghi. Thiết kế tối giản, hiện đại và sang trọng của nó toát lên vẻ quyền lực thầm lặng, một tuyên ngôn không lời về sự thống trị. Bên trong, không khí đã bắt đầu nóng dần lên. Những chiếc thang máy bằng kính di chuyển êm ái, lướt lên lướt xuống như những con thuyền không trọng lực, mang theo những nhân viên ăn mặc chỉnh tề, sắc thái nghiêm nghị. Tiếng giày cao gót lộc cộc trên sàn đá hoa cương trắng muốt tạo nên một điệu nhạc đều đặn, hòa cùng tiếng máy chủ vận hành không ngừng nghỉ, tiếng gõ phím lách cách từ các văn phòng mở, và tiếng điện thoại reo vang liên tục.

Văn phòng của Thanh Long, tuy chưa phải là rộng lớn nhất, nhưng được bố trí tinh tế với nội thất cao cấp, mang đậm dấu ấn cá nhân. Một bức tường kính lớn nhìn ra toàn cảnh thành phố, giờ đây vẫn còn chìm trong màn sương mờ ảo, nhưng hứa hẹn một ngày bận rộn và đầy thử thách. Mùi điều hòa không khí lạnh ngắt trộn lẫn với mùi cà phê mới pha, mùi mực in từ máy photocopy và đôi khi là mùi kim loại thoang thoảng từ các thiết bị công nghệ AI tiên tiến, tạo nên một bầu không khí chuyên nghiệp, bận rộn nhưng cũng căng thẳng đến nghẹt thở. Thanh Long ngồi sau chiếc bàn làm việc làm từ gỗ óc chó nguyên khối, dáng vẻ điềm tĩnh, tựa như một bức tượng điêu khắc. Dù chỉ mới bắt đầu một ngày mới, nhưng đôi mắt anh đã hằn lên vẻ sắc sảo, thâm sâu, không một chút lơ là. Anh vẫn còn nhớ rõ nụ cười của Tiểu Linh, nhưng những toan tính trên thương trường nhanh chóng kéo anh trở lại thực tại khắc nghiệt.

Anh Hoàng, thư ký kiêm trợ lý thân cận của Thanh Long, bước vào với một tập hồ sơ dày cộp trên tay. Anh ta ăn mặc chỉnh tề, bộ vest đen được là phẳng phiu, mái tóc chải gọn gàng, khuôn mặt điển trai nhưng luôn giữ vẻ nghiêm túc, chuyên nghiệp. Anh Hoàng không bao giờ lãng phí thời gian vào những lời chào hỏi rườm rà. Anh đặt tập hồ sơ xuống bàn, tiếng giấy sột soạt nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng.

“Sếp Long, tình hình dự án khu đất vàng phía Tây có vẻ không ổn,” Anh Hoàng bắt đầu, giọng điềm tĩnh nhưng vẫn ẩn chứa một chút lo lắng. “Giám đốc Hùng bên công ty X liên tục gây khó dễ, dù hợp đồng đã ký kết rõ ràng. Việc giải phóng mặt bằng bị trì trệ, vật liệu xây dựng bị làm khó ở cửa khẩu, thậm chí còn có những tin đồn thất thiệt lan truyền trong nội bộ công nhân.”

Thanh Long nhướn mày, ánh mắt sắc lạnh như dao cạo xoáy thẳng vào tập hồ sơ. Anh không nói gì, chỉ ra hiệu cho Anh Hoàng tiếp tục. Anh Hoàng hiểu ý, lật giở từng trang, chỉ ra những điểm bất thường. “Hắn ta sử dụng mọi thủ đoạn, từ việc mua chuộc một số cán bộ địa phương nhỏ, đến việc tung tin đồn gây hoang mang dư luận. Mục đích cuối cùng là buộc chúng ta phải từ bỏ dự án, hoặc bán lại với giá rẻ mạt.”

“Giám đốc Hùng…” Thanh Long lặp lại cái tên, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng một sự khinh bỉ rõ rệt. Anh vắt chéo chân, thư thái tựa lưng vào ghế, nhưng đôi mắt thì vẫn không rời khỏi những con số và báo cáo chi tiết. “Hắn ta không đủ bản lĩnh để làm những chuyện này. Kẻ nào đứng sau lưng hắn?” Anh biết rõ, một con cá nhỏ như Giám đốc Hùng không thể tạo ra những rắc rối lớn đến vậy mà không có sự hậu thuẫn từ một thế lực lớn hơn. Kinh nghiệm từ những cuộc đối đầu trước, đặc biệt là với băng Băng Sói, đã dạy cho anh bài học về những kẻ giật dây trong bóng tối.

Anh Hoàng thở dài, một dấu hiệu hiếm hoi của sự bất an trên gương mặt vốn dĩ luôn điềm tĩnh của anh ta. “Theo những gì tôi điều tra, có vẻ là Hắc Ưng… hắn muốn thâu tóm khu đất đó. Giám đốc Hùng chỉ là con rối, được Hắc Ưng điều khiển để gây áp lực cho chúng ta. Hắn ta muốn tạo ra một tiền lệ, rằng không ai có thể làm ăn yên ổn ở Thiên Hải này mà không có sự cho phép của hắn.”

“Hắc Ưng…” Cái tên này, một lần nữa, lại xuất hiện. Thanh Long đã nghe về hắn từ những nguồn tin đáng tin cậy khác, như một bóng ma quyền lực, một ông trùm ngầm không lộ mặt nhưng có thể thao túng cả giới kinh doanh lẫn xã hội đen. Hắn là một thử thách thực sự, không phải là những con tép riu mà anh đã từng đối phó. Thanh Long nhắm mắt lại trong giây lát, hít một hơi thật sâu. Anh đã có một đêm suy nghĩ rất nhiều về lời hứa với Ngân, về sự trong sáng của Tiểu Linh, và cả sự bí ẩn của Hồng Liên. Anh tự hỏi, liệu mình có nên sử dụng năng lực đặc biệt của bản thân để giải quyết những vấn đề này? Sức mạnh đó có thể giúp anh vượt qua mọi khó khăn, nhưng nó cũng là một con dao hai lưỡi, dễ dàng khiến anh lún sâu vào bóng tối, trở thành một kẻ lạm dụng quyền lực, một con quái vật như anh đã từng lo sợ. Anh không muốn đánh mất nhân tính, không muốn đánh mất sự đồng cảm mà anh đã tìm thấy.

Nhưng rồi, một ý nghĩ khác lại lóe lên trong đầu anh. Đây không chỉ là cuộc chiến vì tiền bạc hay quyền lực, đây còn là cuộc chiến để bảo vệ những người mà anh quan tâm, để tạo dựng một đế chế vững chắc làm nền tảng cho một cuộc sống tốt đẹp hơn. Nếu không đủ mạnh, anh sẽ không thể bảo vệ bất cứ ai. Anh mở mắt, ánh mắt giờ đây bùng lên một ngọn lửa quyết đoán. “Được thôi,” anh nói, giọng vang lên mạnh mẽ, dứt khoát, cắt ngang tiếng máy chủ đang vận hành. “Nếu hắn muốn chơi, chúng ta sẽ chơi đến cùng. Anh Hoàng, hãy chuẩn bị một cuộc hẹn với Giám đốc Hùng. Tôi muốn gặp mặt trực tiếp ‘con rối’ này.” Anh dừng lại, khóe môi khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng lạnh lẽo đến rợn người. “Và sẵn tiện, tìm hiểu xem hắn có lịch hẹn nha khoa nào gần đây không. Tôi có linh cảm răng của hắn cần được ‘chữa trị’ cấp tốc.” Anh Hoàng nhìn sếp mình với vẻ hơi ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng gật đầu, hiểu rằng Thanh Long đã có kế hoạch của riêng mình, một kế hoạch không chỉ nằm trên bàn đàm phán mà còn ẩn chứa những nước cờ khó lường. “Mọi việc đã được sắp xếp xong, thưa sếp,” Anh Hoàng đáp, giọng nói đầy tin tưởng. Anh biết rằng, dù đối thủ có mạnh đến đâu, Thanh Long sẽ luôn tìm ra cách để chiến thắng. Bởi vì, ở Thiên Hải này, Thanh Long nói là luật.

***

Buổi chiều hôm đó, ánh nắng vàng dịu như mật ong trải xuống những con phố đông đúc của Thiên Hải. Thanh Long lái chiếc xe sang trọng của mình đến Phòng Khám Nha Khoa "Nụ Cười Hoàn Hảo", một cơ sở hiện đại bậc nhất thành phố. Kiến trúc phòng khám tối giản, với những bức tường kính trong suốt và nội thất màu trắng tinh khôi, tạo cảm giác sạch sẽ và chuyên nghiệp. Ghế nha khoa công nghệ cao được sắp xếp gọn gàng, đèn chiếu sáng trắng xanh, tạo nên một không gian có phần lạnh lẽo nhưng đầy ấn tượng. Tiếng máy khoan nha khoa lanh lảnh, dù nhỏ, vẫn đủ khiến bất kỳ ai cũng phải rùng mình, hòa lẫn với tiếng nước súc miệng róc rách và tiếng nhạc nhẹ nhàng, du dương cố gắng xoa dịu nỗi sợ hãi của bệnh nhân. Mùi thuốc sát trùng nồng nặc quyện với hương bạc hà the mát, tạo nên một bầu không khí đặc trưng, vừa sạch sẽ vừa có chút căng thẳng.

Tiểu Linh, ngồi bên cạnh Thanh Long, vóc dáng nhỏ nhắn, mảnh mai trong chiếc váy trắng giản dị, trông càng thêm phần yếu ớt. Mái tóc dài xoăn nhẹ tự nhiên màu hạt dẻ của cô buông xõa trên vai, che đi một phần vẻ lo lắng trên gương mặt. Đôi mắt to tròn, long lanh của cô ánh lên sự sợ hãi, và bàn tay nhỏ bé của cô cứ siết chặt lấy tay Thanh Long.

"Anh Long, em sợ..." cô thốt lên, giọng nói trong trẻo thường ngày giờ đây run run, như một chú nai con lạc giữa rừng sâu. Cô không thích cái mùi thuốc sát trùng này, và cả những âm thanh lanh lảnh của dụng cụ nha khoa nữa.

Thanh Long mỉm cười nhẹ, đặt bàn tay to lớn, ấm áp của mình lên vai cô bé, khẽ xoa nhẹ trấn an. "Không sao đâu, có anh ở đây mà. Chỉ là khám định kỳ thôi, sẽ nhanh thôi." Giọng anh trầm ấm, dịu dàng, như một lời thì thầm trấn an, xua đi phần nào nỗi lo sợ trong lòng Tiểu Linh. Anh cảm nhận được sự run rẩy nhẹ từ cô, và một bản năng bảo vệ mạnh mẽ trỗi dậy trong lòng anh. Anh đưa cô đến đây để kiểm tra răng sau một lời đề nghị bâng quơ của cô bé về việc bị đau răng nhẹ, và anh đã quyết định sắp xếp lịch hẹn ngay lập tức. Anh muốn bảo vệ sự trong sáng, ngây thơ này khỏi mọi sự lo lắng, dù là nhỏ nhất.

Đúng lúc đó, một giọng nói hống hách vang lên từ phía cửa, phá vỡ sự yên tĩnh của phòng chờ. "Ồ, xem ai đây? Chẳng phải là cậu chủ trẻ tuổi đang cố gắng làm ăn lớn sao? Dự án của cậu có vẻ gặp 'rắc rối' nhỉ?"

Thanh Long quay đầu lại, ánh mắt anh hơi nheo lại. Giám đốc Hùng, với vóc dáng trung bình, ăn mặc bảnh bao đến mức lố bịch, đang đứng tự mãn ngay cửa. Đôi mắt láo liên của hắn ta quét một lượt từ Thanh Long sang Tiểu Linh, rồi lại trở về Thanh Long với vẻ khiêu khích. Hắn ta trông có vẻ hơi luống cuống, nhưng lại cố tỏ ra tự tin một cách gượng gạo. Trên mặt hắn, rõ ràng là có một vết sưng nhẹ ở bên má, có lẽ là do một cơn đau răng đang hành hạ.

Tiểu Linh giật mình, rúc sâu hơn vào cánh tay Thanh Long, sợ hãi trước giọng nói ồn ào và ánh mắt soi mói của Giám đốc Hùng.

Thanh Long vẫn giữ vẻ bình tĩnh. Anh đặt tay lên vai Tiểu Linh trấn an, sau đó ánh mắt kiên định, sắc lạnh của anh khóa chặt lấy Giám đốc Hùng. “Tôi đang giải quyết những ‘rắc rối’ đó,” anh nói, giọng đều đều, không một chút biểu cảm. “Còn ông, răng ông có vẻ không chỉ bị sâu, mà còn mục nát từ bên trong rồi. Có lẽ nên nhổ đi cho rồi.”

Lời nói của Thanh Long như một nhát dao đâm thẳng vào sự tự mãn của Giám đốc Hùng. Mặt hắn ta đỏ bừng lên vì tức giận. “Mày nói cái gì?! Mày nghĩ mày là ai mà dám nói chuyện với tao như vậy?” Hắn ta bước thẳng tới, định giơ tay túm lấy cổ áo Thanh Long, khuôn mặt đầy vẻ hăm dọa.

Nhưng ngay khi Giám đốc Hùng vừa bước tới, một luồng áp lực vô hình đột ngột tỏa ra từ Thanh Long, mạnh mẽ và lạnh lẽo đến rợn người. Thanh Long không cần động thủ, anh chỉ tập trung ánh mắt, và một luồng năng lượng đặc biệt, như một sợi tơ vô hình, len lỏi vào tâm trí Giám đốc Hùng. Hắn ta cảm thấy một cơn choáng váng đột ngột, như thể có hàng ngàn kim châm đang đâm vào não mình. Toàn thân hắn run rẩy, đôi mắt láo liên ban nãy giờ đây trợn tròn, lộ rõ vẻ hoảng loạn và sợ hãi tột độ. Hắn ta nhìn Thanh Long, không phải nhìn một thanh niên trẻ tuổi, mà là nhìn thấy một con quỷ dữ đang mỉm cười ma quái, phơi bày tất cả những nỗi sợ hãi thầm kín nhất của hắn. Những bí mật đen tối, những hành vi tham nhũng, những toan tính xấu xa đều như bị phơi bày ra ánh sáng, khiến hắn cảm thấy trần trụi và yếu đuối.

Giám đốc Hùng lùi lại hai bước, lảo đảo như vừa bị một cú đấm vô hình. Mặt hắn ta tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn không thể nói nên lời, chỉ biết lắp bắp vài tiếng vô nghĩa. Sự hống hách ban nãy đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một vẻ yếu kém và bị điều khiển. Hắn ta chỉ là một con rối, và giờ đây, con rối ấy đang bị giật dây bởi một thế lực mà hắn không thể hiểu nổi. Tiểu Linh, ngồi bên cạnh Thanh Long, cảm nhận được một sự thay đổi đột ngột trong không khí. Cô bé không nhìn thấy gì, nhưng cô cảm thấy một luồng khí lạnh lẽo, một sức ép vô hình đang bao trùm lấy Giám đốc Hùng. Ánh mắt cô nhìn Thanh Long đầy vẻ kinh ngạc, xen lẫn một chút sợ hãi và ngưỡng mộ. Anh Long của cô không chỉ mạnh mẽ mà còn có một điều gì đó bí ẩn, vượt xa tầm hiểu biết của cô.

Giám đốc Hùng quay người, định bỏ chạy. Nhưng đúng lúc đó, một bóng người vạm vỡ xuất hiện chắn ngang lối đi. Đó là Tùng 'Sẹo', với vẻ mặt lạnh lùng và vết sẹo dài trên khuôn mặt càng khiến anh ta trông đáng sợ hơn. Tùng 'Sẹo' không nói một lời, chỉ đứng đó, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt kiên định và đầy uy hiếp. Sự xuất hiện của Tùng 'Sẹo' như giọt nước tràn ly, khiến Giám đốc Hùng hoàn toàn sụp đổ. Hắn ta biết mình đã bị bao vây, bị rơi vào cái bẫy mà Thanh Long đã giăng sẵn.

“Thanh… Thanh Long… cậu… cậu muốn gì?” Giám đốc Hùng lắp bắp, giọng run rẩy, không còn chút khí phách nào.

Thanh Long đứng dậy, tiến lại gần, vẻ mặt vẫn điềm tĩnh nhưng ánh mắt thì như thiêu đốt. “Tôi muốn ông nhớ rõ,” anh nói, giọng trầm thấp, “ở Thiên Hải này, ta nói là luật. Những gì thuộc về tôi, không ai có thể động vào. Hãy về nói với ‘chủ nhân’ của ông, rằng tôi không thích bị quấy rầy. Và về cái dự án kia… ông sẽ hợp tác, không phải ‘gây khó dễ’ nữa. Răng ông có vẻ cần được nhổ đi đấy, tôi sẽ ‘giúp’ ông.” Dứt lời, anh vung tay nhẹ nhàng, một luồng áp lực khác lại ập đến, khiến Giám đốc Hùng đau điếng, như thể có một chiếc răng sâu vừa bị giật ra khỏi hàm. Hắn ta ôm mặt rên rỉ, không còn dám nói thêm lời nào, nhanh chóng lách qua Tùng 'Sẹo' mà chạy biến mất khỏi phòng khám, để lại một vệt mồ hôi lạnh và mùi sợ hãi.

Thanh Long quay lại nhìn Tiểu Linh, nụ cười nhẹ nhàng trở lại trên môi. “Thấy chưa? Không có gì phải sợ cả.” Tiểu Linh vẫn còn ngây người nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh như chứa đựng cả một bầu trời sao. Cô bé không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, nhưng cô biết, Thanh Long của cô rất mạnh mẽ, mạnh mẽ hơn bất cứ ai cô từng gặp. Cô cảm thấy an toàn tuyệt đối khi ở bên anh, một cảm giác ấm áp và bình yên lạ thường.

***

Hoàng hôn lại buông xuống, nhưng lần này, bầu trời phía trên Hẻm Cụt Số 13 lại bị bao phủ bởi những đám mây xám xịt, nặng nề, hứa hẹn một cơn mưa sắp tới. Thanh Long, sau khi đưa Tiểu Linh về nhà và trấn an cô bé, lại cảm thấy một sự thôi thúc lạ lùng kéo anh đến con hẻm nhỏ này. Đó là một cảm giác quen thuộc, một luồng năng lượng mơ hồ nhưng đầy sức hút, như thể có ai đó đang gọi tên anh trong gió.

Hẻm Cụt Số 13 vẫn u ám, ẩm thấp và đầy rẫy mùi rác thải, cống rãnh. Tường gạch cũ kỹ, rêu phong, lấm lem graffiti, trông như một vết sẹo xấu xí trên gương mặt thành phố. Tiếng chuột chạy xào xạc trong bóng tối, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một ống nước bị rò rỉ, và tiếng gió rít nhẹ qua những khe hở, tạo nên một bản giao hưởng rùng rợn. Không khí nặng nề, ngột ngạt, mang theo hơi ẩm mốc khó chịu.

Thanh Long bước đi chậm rãi, ánh mắt sắc bén quét qua từng ngóc ngách. Anh không vội, mà tập trung vào việc cảm nhận môi trường xung quanh bằng tất cả các giác quan của mình. Anh biết, nơi này không hề đơn giản như vẻ bề ngoài của nó. Và rồi, anh dừng lại. Tại một góc khuất, trên bức tường cũ kỹ bị bao phủ bởi lớp rêu xanh và những hình vẽ graffiti đã phai màu, anh phát hiện một vết xước mới tinh. Nó không phải là một vết xước thông thường do động vật hay người thường tạo ra. Đó là một đường cắt gọn gàng, sắc lẹm, sâu hoắm vào lớp vữa tường, nhưng lại mỏng như một sợi chỉ, kéo dài gần một mét. Nó trông giống như một nhát chém bằng một vật sắc bén đến kinh ngạc, nhưng lại không để lại bất kỳ dấu vết vật chất nào khác ngoài vết cắt tinh xảo đó.

Cùng lúc đó, một làn hương lạ, thoang thoảng như sương, phảng phất trong không khí lạnh lẽo. Đó không phải là mùi hương nước hoa quen thuộc, mà là một mùi hương lạnh lẽo, sắc bén, mang theo chút gì đó kim loại và mùi đất ẩm, nhưng lại quyến rũ đến kỳ lạ. Nó khiến Thanh Long cảm thấy lạnh gáy, một cảm giác ớn lạnh chạy dọc sống lưng, nhưng đồng thời lại kích thích sự tò mò trong anh.

“Lại là cô à, Hồng Liên?” Thanh Long lẩm bẩm, giọng nói trầm thấp vang vọng trong con hẻm tĩnh mịch. Anh biết, làn hương này, vết xước này, chỉ có thể là của một người. Cô gái bí ẩn đó, người đã để lại dấu vết trong Hầm Ngầm Cổ Tích, giờ lại xuất hiện ở đây.

Anh đưa tay chạm nhẹ vào vết xước. Lớp vữa tường khô cứng, thô ráp dưới đầu ngón tay anh, nhưng vết cắt thì mịn màng đến khó tin. Anh nhắm mắt lại, tập trung năng lực cảm nhận của mình. Một luồng năng lượng lạnh lẽo, sắc bén và nhanh nhẹn, như một lưỡi dao vô hình, truyền thẳng vào tâm trí anh. Đó chính là năng lượng của Hồng Liên. Nó không giống với bất kỳ năng lượng nào anh từng cảm nhận, khác xa với sự ấm áp của Tiểu Linh hay sự dữ dội của những kẻ thù. Năng lượng của Hồng Liên vừa mạnh mẽ, vừa tinh tế, vừa nguy hiểm, lại vừa quyến rũ. Nó như một làn sương độc, cuốn hút nhưng có thể giết người bất cứ lúc nào.

“Vết xước này… không phải do kiếm, cũng không phải súng,” Thanh Long suy nghĩ, cố gắng phân tích dấu vết. “Nó giống như một loại ám khí đặc biệt… Cô ta đang làm gì ở đây? Lại là một nhiệm vụ bí mật sao? Hay cô ta đang theo dõi tôi?” Anh biết, sự xuất hiện của Hồng Liên không bao giờ là ngẫu nhiên. Cô ta là một phần của thế giới ngầm, một thế giới phức tạp hơn rất nhiều so với những cuộc chiến thương trường. Cô ta có thể là một sát thủ, một gián điệp, hay một thành viên của một tổ chức bí ẩn nào đó.

Thanh Long đứng đó, hít thật sâu làn hương lạnh lẽo còn vương vấn trong không khí. Anh cảm thấy một sự cuốn hút mãnh liệt từ người phụ nữ này, một sự tò mò không thể kìm nén về thân thế, về sức mạnh và về những bí mật mà cô đang che giấu. Anh biết, thế giới mà anh đang dấn thân vào không chỉ có quyền lực và tiền bạc, mà còn có cả những bóng hồng tuyệt sắc, mỗi người một vẻ, một bí ẩn riêng. Tiểu Linh mang đến sự thuần khiết, dịu dàng, còn Hồng Liên lại là hiện thân của sự nguy hiểm, thách thức. Cả hai đều khiến anh say đắm theo những cách riêng biệt.

Thanh Long mỉm cười khẽ. “Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta,” anh thì thầm, ánh mắt anh lấp lánh như ánh điện. Anh đã đánh bại Giám đốc Hùng, một con tốt thí của Hắc Ưng, bằng năng lực đặc biệt của mình. Anh đã bảo vệ Tiểu Linh, và giờ đây, anh lại đứng trước một dấu vết mới của Hồng Liên. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy chông gai và bí ẩn, nhưng Thanh Long biết, anh đã sẵn sàng. Hương vị của quyền lực, và của em, đều khiến ta say. Anh sẽ không lùi bước. Anh sẽ chinh phục tất cả, cả thương trường lẫn thế giới ngầm, và cả những bóng hồng tuyệt sắc đang vây quanh anh. Bởi vì, ở Thiên Hải này, anh nói là luật. Và luật của anh, chính là quyền lực tối thượng.

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ