Thiên địa mỹ nhân
Chương 111

Manh Mối Đầu Tiên: Rồng Bắt Đầu Săn Ưng

2989 từ
Mục tiêu: Thanh Long bắt đầu thực hiện những bước đi đầu tiên trong kế hoạch dài hạn đã vạch ra từ Chương 110.,Giới thiệu manh mối quan trọng đầu tiên liên quan đến Trần Đức Hùng (Hắc Ưng) và các hoạt động mờ ám của hắn, thôi thúc Thanh Long khởi động cuộc điều tra bí mật.,Thiết lập nền tảng cho cuộc đối đầu sắp tới giữa Thanh Long và Hắc Ưng, đặt bối cảnh cho Arc 4.,Củng cố vai trò của Lâm Phong và Bà Ba trong mạng lưới thông tin và hỗ trợ ban đầu của Thanh Long.,Gợi mở về sự thức tỉnh và tầm quan trọng của 'năng lực đặc biệt' của Thanh Long trong việc cảm nhận nguy hiểm và sự thật.
Nhân vật: Thanh Long, Lâm Phong, Bà Ba
Mood: Tense, mysterious, strategic, determined
Kết chương: [object Object]

Ánh đèn neon đủ màu sắc từ con hẻm nhỏ đã không còn là bức tranh huyền ảo, mà là một lời nhắc nhở sắc lạnh về màn đêm đang buông xuống trên thành phố Thiên Hải, nơi những con sóng ngầm vẫn không ngừng cuộn chảy. Thanh Long đứng đó, uy phong lẫm liệt, đôi mắt sâu thẳm ánh lên một ngọn lửa ý chí sắt đá. Lời của Bà Ba vẫn văng vẳng bên tai anh, như một lời cảnh báo, cũng như một lời động viên: "Con rồng đã thức giấc. Hãy nhớ, đôi khi, kẻ thù lớn nhất không phải là kẻ mạnh nhất, mà là kẻ lẩn trốn giỏi nhất. Nhưng một khi rồng đã cất cánh, không gì có thể ngăn cản được nó."

Anh biết, cuộc hành trình này không chỉ là một cuộc chiến giành quyền lực hay bảo vệ những người phụ nữ của mình, mà còn là một cuộc khám phá sâu thẳm vào bản chất của cái gọi là "trật tự" và "hỗn loạn" trong một đô thị hiện đại. Anh sẽ không chỉ bảo vệ, mà còn sẽ chinh phục. Bởi vì, *Thiên địa mỹ nhân, vốn là của ta. Và ở Thiên Hải này, ta nói là luật.*

***

Sáng sớm, ánh nắng dịu dàng trải dài trên từng ô cửa kính của chung cư Thiên Phúc, nhuộm vàng những bức tường bạc màu thời gian của thập niên 90. Tiếng còi xe từ xa, tiếng người nói chuyện lao xao từ đường phố vọng lên mơ hồ, tạo thành một bản giao hưởng đô thị quen thuộc. Nhưng bên trong căn hộ bí ẩn của Thanh Long, một sự tĩnh lặng gần như thiêng liêng ngự trị. Mùi hoa lài thoảng nhẹ từ ban công, hòa quyện với mùi trầm hương thoang thoảng từ bàn thờ tổ tiên được chạm khắc tinh xảo, và chút hương cà phê mới pha, tạo nên một không gian vừa ấm cúng, vừa đầy bí ẩn.

Thanh Long ngồi trước màn hình máy tính lớn, thân hình săn chắc, cao hơn 1m85 của anh tỏa ra một khí chất mạnh mẽ ngay cả khi anh tĩnh lặng. Anh không mặc vest mà thay vào đó là chiếc áo sơ mi lụa màu đen, cổ áo mở hờ, để lộ phần ngực rắn rỏi. Đôi mắt sắc sảo nhưng cũng đầy vẻ đa tình của anh lướt qua những biểu đồ phức tạp, những bản đồ thành phố được chiếu lớn trên bức tường đối diện. Anh đang tổng hợp thông tin, từng con số, từng mối liên hệ nhỏ nhất đều không thoát khỏi tầm nhìn của anh. Anh cảm nhận được một luồng năng lượng hỗn loạn, một sự "vặn vẹo" khó tả trong dòng chảy vô hình của thành phố, nhưng anh chưa thể định hình rõ ràng nguồn gốc hay bản chất của nó. Giống như một dòng điện ngầm, nó ẩn mình sâu dưới lớp vỏ hào nhoáng, chờ đợi thời cơ để bùng phát. Chiếc Thiên Long Ấn trên tay anh, vật phẩm biểu tượng cho quyền lực và khát vọng, khẽ ấm lên, như thể nó cũng đang cảm nhận được sự bất thường, hay có lẽ, nó đang phản ứng với năng lực đặc biệt đang dần thức tỉnh mạnh mẽ hơn trong chính con người anh.

“Trật tự và hỗn loạn… chúng luôn song hành, như âm và dương, nhưng đôi khi, ranh giới đó bị bóp méo, bị những bàn tay vô hình cố tình phá vỡ,” Thanh Long lẩm bẩm, giọng anh trầm ấm, mang theo chút suy tư. Anh nhấp một ngụm cà phê đen sánh, vị đắng nhẹ lan tỏa trong khoang miệng, giúp đầu óc anh thêm tỉnh táo. “Những cái bóng đang lớn dần… chúng cần được chiếu sáng.”

Ngón tay anh lướt nhẹ trên màn hình cảm ứng, khoanh tròn vài khu vực trên bản đồ thành phố, nơi anh cảm nhận được luồng năng lượng hỗn loạn mạnh nhất. Đó là những khu đất vàng đang có dấu hiệu "đổi chủ", những dự án bất động sản khổng lồ đột ngột được cấp phép, những khu công nghiệp mọc lên nhanh chóng một cách khó hiểu. Anh đã nghe những lời đồn đại, những tiếng xì xầm về những kẻ đứng sau, nhưng tất cả vẫn chỉ là những mảnh ghép rời rạc.

Đột nhiên, điện thoại anh rung nhẹ. Màn hình hiển thị tên của Bà Ba. Anh biết, đây không phải là một cuộc gọi bình thường. Bà Ba không bao giờ gọi nếu không có chuyện gì thực sự quan trọng, và những chuyện quan trọng mà bà biết, thường liên quan đến những bí mật thâm cung bí sử của Thiên Hải, những điều mà ngay cả giới chức quyền lực nhất cũng khó lòng chạm tới. Anh khẽ nhếch môi, ánh mắt anh lóe lên vẻ hứng thú, pha lẫn một chút tò mò. Anh biết, ngày mà con rồng phải cất cánh đã đến.

***

Quán Bún Chả Hương Giang nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, vẫn giữ nguyên nét kiến trúc nhà cấp 4 cũ kỹ với những chiếc bàn ghế nhựa đơn giản và bếp than ngoài trời nghi ngút khói. Giữa trưa nắng gắt, nhưng làn gió nhẹ từ đâu đó luồn vào vẫn đủ để xua đi cái oi ả của thành phố. Tiếng gọi món, tiếng đũa bát va chạm lạch cạch, tiếng xe cộ qua lại tấp nập bên ngoài tạo nên một không khí ồn ào, nhộn nhịp đặc trưng của những quán ăn bình dân. Mùi bún chả nướng thơm lừng, mùi nước chấm chua ngọt đặc trưng lan tỏa khắp không gian, kích thích mọi giác quan.

Thanh Long, trong chiếc sơ mi lụa đen giản dị nhưng vẫn toát lên khí chất quyền uy, ngồi đối diện Bà Ba ở một góc khuất, nơi ít người để ý nhất. Bà Ba vẫn với vẻ ngoài nhỏ nhắn, lưng hơi còng, nhưng đôi mắt sắc sảo, tinh tường của bà thì không gì có thể che giấu được. Bà mặc chiếc áo bà ba truyền thống màu nâu đất, trên cổ tay và ngón tay đeo nhiều trang sức bạc đã cũ, lấp lánh dưới ánh nắng. Vẻ mặt bà trầm tư hơn mọi khi, ánh mắt bà không ngừng lướt qua những gương mặt khách quen, như thể bà đang dò xét, đang đánh giá từng người.

Bà Ba khẽ đẩy đĩa bún chả nóng hổi về phía Thanh Long, động tác chậm rãi nhưng đầy ý tứ. “Cậu Long à, cái thành phố này bề ngoài thì sáng láng, nhưng dưới lớp vỏ đó, có những con sâu đang đục khoét… Chúng không chỉ đục khoét của cải, mà còn đục khoét cả lương tri con người,” Bà Ba nói, giọng bà thì thầm đủ để Thanh Long nghe rõ, nhưng lại bị tiếng ồn xung quanh át đi, tạo nên một cuộc đối thoại riêng tư giữa hai người. Bà không nói thẳng, nhưng qua những câu chuyện rời rạc về “đất đai đổi chủ không rõ nguyên do,” về “những người biến mất không để lại dấu vết,” và “những cái tên mới nổi lên nhanh như diều gặp gió,” Bà Ba đã vẽ nên một bức tranh u ám về sự thao túng ngầm, một mạng lưới quyền lực đang dần siết chặt Thiên Hải.

“Một cái bóng lớn đang vươn vòi bạch tuộc, và người ta bắt đầu thì thầm về Trần Đức Hùng…” Bà Ba tiếp tục, ánh mắt bà nhìn sâu vào Thanh Long, như muốn gieo vào tâm trí anh cái tên đó như một điềm báo. “Hắn ta không phải là loại người tầm thường đâu, cậu Long. Hắn biết cách ẩn mình, biết cách điều khiển. Hắn là một con rắn độc, nằm im chờ thời cơ để nuốt trọn con mồi.”

Thanh Long lắng nghe chăm chú, ánh mắt anh sắc như dao. Anh gắp một miếng chả nướng thơm lừng, chấm vào bát nước chấm chua ngọt, vị giác của anh dường như tê liệt trước dòng thông tin đang chảy vào não bộ. “Hùng? Hắn ta làm gì mà khiến bà phải đích thân gọi tôi ra đây?” Giọng Thanh Long trầm ấm, nhưng ẩn chứa một sự lạnh lẽo khó tả. Anh đã từng nghe qua cái tên này trong những cuộc trò chuyện mờ ảo của giới kinh doanh và cả thế giới ngầm, nhưng chưa bao giờ nó lại được nhắc đến với vẻ nghiêm trọng đến thế từ một người như Bà Ba.

Bà Ba nhấp một ngụm trà đá, đôi môi bà mím chặt. “Hắn ta có tiền, có quyền lực, và quan trọng hơn, hắn ta có tham vọng. Tham vọng không đáy. Hắn không chỉ muốn kiếm tiền, hắn muốn kiểm soát. Kiểm soát cả thành phố này, từ những con đường tấp nập nhất đến những khu ổ chuột tối tăm nhất. Những dự án bất động sản, những khu công nghiệp, những nhà máy… tất cả đều có bóng dáng hắn. Hắn thâu tóm, mua lại, biến những thứ tưởng chừng vô hại thành công cụ để bành trướng quyền lực. Và điều đáng sợ nhất, cậu Long, là hắn làm tất cả một cách hợp pháp, hay ít nhất là trên giấy tờ.”

“Hợp pháp?” Thanh Long nhướn mày, một nụ cười nửa miệng đầy mị lực nhưng cũng ẩn chứa sự khinh thường xuất hiện trên môi anh. “Luật pháp, đôi khi, chỉ là công cụ để kẻ mạnh hơn bóp méo.”

“Đúng vậy,” Bà Ba gật đầu, ánh mắt bà lóe lên vẻ hiểu biết. “Hắn ta là một bậc thầy trong việc đó. Hắn không lộ mặt, mà dùng những con rối để nhảy múa trên sân khấu. Ngay cả Huyết Sát Hội mà cậu từng đối phó, cũng chỉ là một phần nhỏ trong mạng lưới của hắn. Những kẻ liều lĩnh, thiển cận, dễ bị lợi dụng. Nhưng Hùng… hắn ta là bộ não. Hắn biết cách giữ cho tay mình sạch sẽ, trong khi những kẻ khác thì vấy bẩn bằng máu và tội lỗi.”

Mùi bún chả vẫn thơm lừng, nhưng Thanh Long cảm thấy một mùi hương khác đang lẩn quất trong không khí, một mùi hương của sự mục nát, của quyền lực đen tối đang dần lan tỏa. Anh biết, đây chính là mảnh ghép đầu tiên, là điểm khởi đầu cho cuộc điều tra mà anh đã ấp ủ bấy lâu. Cái tên Trần Đức Hùng, có lẽ, chính là con quỷ ẩn mình mà Bà Ba đã ám chỉ. Anh gật đầu nhẹ, cảm ơn Bà Ba bằng một cái nhìn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Không cần nói nhiều, cả hai đều hiểu.

“Cảm ơn Bà Ba. Tôi đã có đủ thông tin cho buổi trưa hôm nay.” Thanh Long đứng dậy, vẻ mặt anh trở nên kiên định hơn bao giờ hết. Anh nhanh chóng rời đi, bước chân anh vững vàng, mang theo một khối thông tin nặng trĩu và một quyết tâm mới. Bầu không khí nhộn nhịp của quán ăn dường như không thể làm giảm đi sự tập trung cao độ của anh. Trần Đức Hùng, cái tên đó, đã khắc sâu vào tâm trí anh, như một mục tiêu mới, một thách thức lớn hơn.

***

Tối muộn, thành phố Thiên Hải chìm trong màn mưa phùn lất phất. Những hạt mưa nhỏ li ti bám vào ô cửa kính căn hộ, tạo nên một bức màn mờ ảo. Bên trong căn hộ bí ẩn ở chung cư Thiên Phúc, không gian vẫn tĩnh lặng như thường lệ, chỉ có tiếng nước chảy nhẹ từ ban công và tiếng chuông gió khẽ khàng hòa cùng tiếng mưa. Mùi hoa lài và trầm hương vẫn thoang thoảng, nhưng giờ đây, nó trộn lẫn với mùi ẩm ướt của đất trời và một chút căng thẳng khó tả. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính của Lâm Phong hắt lên gương mặt gầy gò, đeo kính cận của cậu, tạo nên một vẻ nghiêm nghị hiếm thấy.

Thanh Long trở về căn hộ, đôi mắt anh rực lửa, không còn vẻ suy tư trầm lắng như buổi sáng mà thay vào đó là sự quyết đoán, một ngọn lửa ý chí đang bùng cháy dữ dội. Anh bước vào, cảm nhận ngay sự hiện diện của Lâm Phong. “Lâm Phong, cậu đã chờ sẵn rồi sao?” Giọng anh trầm ấm, nhưng đầy uy lực.

Lâm Phong gật đầu, mắt không rời màn hình. “Vâng, Long ca. Em biết anh sẽ có tin tức quan trọng.” Cậu vẫn giữ vẻ mặt tập trung, trung thành, dù trong lòng không khỏi hơi lo lắng trước quy mô của nhiệm vụ sắp tới. Cậu đã theo Thanh Long đủ lâu để hiểu rằng, những khi anh trở về với ánh mắt như thế này, có nghĩa là một cuộc chiến mới, lớn hơn, đang chuẩn bị nổ ra.

Thanh Long không vòng vo. Anh nhanh chóng truyền đạt những gì Bà Ba đã nói, từng lời, từng chi tiết nhỏ nhất. “Trần Đức Hùng… cái tên đó, nó gắn liền với một cảm giác khó chịu. Một cái gì đó rất cũ, nhưng đang trỗi dậy với sức mạnh mới. Bà Ba nói hắn là bộ não, là kẻ đứng sau bức màn nhung. Hắn điều khiển những con rối như Huyết Sát Hội, thao túng thị trường, thâu tóm đất đai, tất cả đều trong bóng tối, dưới vỏ bọc hợp pháp.”

Anh dừng lại một chút, hít sâu, cảm nhận luồng năng lượng hỗn loạn mà anh đã phát hiện vào buổi sáng. “Và quan trọng hơn,” anh nói tiếp, giọng anh hạ thấp hơn, “tôi cảm nhận được một luồng khí đen tối bao trùm lấy cái tên này. Một sự vặn vẹo trong dòng chảy của thành phố, một sự bất thường mà tôi chưa từng thấy rõ rệt đến vậy. Nó không chỉ là quyền lực hay tiền bạc, nó còn là một thứ gì đó sâu xa hơn, ma quỷ hơn.”

Lâm Phong lắng nghe chăm chú, ngón tay cậu khẽ gõ nhẹ lên bàn phím, dù chưa nhận được lệnh. Dù không có được “năng lực đặc biệt” như Thanh Long, nhưng Lâm Phong vẫn đủ nhạy cảm để cảm nhận được sự nghiêm trọng trong từng lời nói của anh. Cậu biết, đây không chỉ là một vụ án kinh tế hay xã hội đen thông thường, mà là một cuộc đối đầu với một thế lực thực sự nguy hiểm.

“Em sẽ đào bới mọi thứ, Long ca,” Lâm Phong đáp, ánh mắt cậu lanh lợi và nhanh nhẹn, đầy quyết tâm. “Hắn ta sẽ không thể che giấu mãi được. Em sẽ truy cập vào tất cả các cơ sở dữ liệu công khai, các báo cáo tài chính, những thông tin rò rỉ trên dark web… bất cứ thứ gì có thể tìm thấy được về Trần Đức Hùng và những công ty có liên hệ với hắn. Chúng ta sẽ bắt đầu từ những giao dịch đất đai mà Bà Ba đã nhắc đến.”

Thanh Long gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua môi anh. “Tốt lắm. Nhưng hãy nhớ, Lâm Phong. Đừng chỉ tìm những gì hắn muốn ta thấy. Hắn ta là một bậc thầy che đậy, hắn sẽ có những lớp vỏ bọc hoàn hảo. Hãy tìm những lỗ hổng, những vết nứt trong lớp vỏ đó. Những điểm yếu mà hắn không ngờ tới. Những nơi mà hắn nghĩ rằng không ai có thể chạm tới.”

Anh tiến đến bên bàn làm việc của Lâm Phong, đặt chiếc Thiên Long Ấn lên mặt bàn kính lạnh lẽo. Ánh sáng xanh từ màn hình máy tính phản chiếu lên bề mặt Thiên Long Ấn, tạo nên một vầng sáng mờ ảo. Anh nhắm mắt lại, hít sâu, cảm nhận luồng năng lượng mạnh mẽ đang trỗi dậy trong cơ thể. Năng lực đặc biệt của anh, thứ đã giúp anh vượt qua bao hiểm nguy và nhìn thấu những bí mật mà người khác không thể, giờ đây đang hướng dẫn anh, như một la bàn vô hình, chỉ về phía kẻ thù. Anh cảm nhận được những sợi dây vô hình kết nối giữa Trần Đức Hùng và những sự kiện trong quá khứ, những bí ẩn về "Đêm Huyết Long" và "Bão Đen" mà anh đã mơ hồ nghe nói đến. Manh mối về Trần Đức Hùng và các hoạt động "thâu tóm" của hắn chính là hạt giống cho sự hình thành Tập đoàn Hắc Ưng sau này, và cũng có thể là nguồn gốc của sự kiện "Bão Đen" khủng khiếp đó.

Lâm Phong bắt đầu gõ phím thoăn thoắt, những ngón tay nhanh nhẹn lướt trên bàn phím, truy cập vào các cơ sở dữ liệu, cố gắng ráp nối những mảnh ghép đầu tiên về Trần Đức Hùng. Cậu biết, đây sẽ là một thử thách lớn, phức tạp hơn bất kỳ nhiệm vụ nào trước đây, có thể liên quan đến cả "Hắc Ưng Mật Mã" và "Sổ Đen Huyết Sát" mà cậu từng nghe loáng thoáng. Bà Ba, với những lời cảnh báo về "cái bóng lớn", chắc chắn sẽ tiếp tục là nguồn thông tin ngầm quan trọng, và những lời bà nói, sẽ trở thành sự thật.

Thanh Long mở mắt, đôi mắt anh sáng quắc trong ánh sáng mờ ảo của căn phòng. Anh đã sẵn sàng. Con rồng đã thức giấc, và cuộc săn bắt con ưng đã chính thức bắt đầu. *Ở Thiên Hải này, ta nói là luật.*

Cài đặt đọc truyện
Cỡ chữ 18px
Chiều rộng 800px
Màu nền
Font chữ